† Welcome to nguonsusong.com

Tìm
Trở lại danh sách Đăng bài -----
Xem: 2589|Trả lời: 0

SỰ THÁCH THỨC

[Lấy địa chỉ]
Đăng lúc 24-7-2011 20:21:13 | Xem tất |Chế độ đọc

Dâng hiến cho công việc Chúa

SỰ THÁCH THỨC
Tác giả: David Yonggi Cho

Tôi muốn nhấn mạnh vào lòng bạn sự kiện là bạn đang chiếm hữu nguồn năng lực bạn cần ngay trong giờ này không phải ngày mai, cũng không phải ngày hôm qua, nhưng ngay bây giờ, bạn có tất cả những gì thuộc về Đức Chúa Trời ở trong bạn. Đức Chúa Trời không ở trong lòng bạn để ngủ, hoặc Ngài đến để giăng lều và nghỉ mát, Đức Chúa Trời ở trong lòng bạn để thực hiện sự cứu chuộc. Đức Chúa Trời luôn luôn hành động qua sự suy nghĩ của bạn, qua khải tượng và qua đức tin của bạn. Bạn là ống dẫn.
Bạn có thể nói, “Lạy Đức Chúa Trời xin Ngài hành động cách phi thường trong vũ trụ và làm tất cả mọi sự. Đức Chúa Trời sẽ trả lời, “Không ! Ta đang ở trong con, Ta chẳng bao giờ biểu lộ quyền năng của Ta cho thế gian nếu không thông qua đời sống của con”.
Bạn là ống dẫn. Bạn có tất cả mọi trách nhiệm. nếu bạn không phát triển cách tin của mình cho thích hợp với Đức Chúa Trời, thì Đức Chúa Trời sẽ bị hạn chế. Bạn nghĩ Ngài vĩ đại bao nhiêu thì Ngài sẽ vĩ đại bấy nhiêu, còn bạn thu hẹp Ngài nhỏ bé bao nhiêu thì Ngài cũng nhỏ bé bấy nhiêu.
Khi tội nhân đến với Chúa, tan vỡ và khốn khổ, tôi dạy họ điều đầu tiên là Đức Chúa Trời đang cư ngụ trong họ và họ có tất cả mọi sự trong Jesus Christ. Rồi tôi tái giáo dục họ cách phát triển lòng mình sao cho phù hợp với Đức Chúa Trời. Từng người một, không có trường hợp ngoại lệ, tiến tới bằng đức tin mới và bước vào cuộc sống đắc thắng đầy phép lạ.
Nếu đây chỉ là những người nghèo đói khốn khổ và thất bại, thì làm sao họ có thể cung ứng hơn hai chục triệu đô la cho Hội Thánh của họ từ năm 1969 đến 1977 ? Mỗi năm chúng tôi thực hiện những kế hoạch tốn từ một triệu rưỡi đến hai triệu đô la. Những thuộc viên trong Hội Thánh tôi có thể dâng vì họ đã giàu có, họ thành công cách lạ lùng vì họ biết cách tiếp nhận nguồn tài nguyên phong phú. Nhưng trước hết họ phải được tẩy sạch những tội lỗi của xác thịt.
Đa số tín hữu vẫn tranh chiến với bốn tội của xác thịt và mỗi tín hữu cần phải chinh phục nó hoàn toàn thì mới có thể hoạt động cách hiệu quả cho Đức Chúa Trời. Nếu không thông được những tội lỗi nầy, thì ống dẫn của họ vẫn còn bị nghẹt đến nổi Đức Chúa Trời chẳng còn cơ hội tuôn chảy qua họ. Kết quả của hai mươi năm trong chức vụ khuyên dạy tôi đã khám phá ra bốn tội nầy.

1/ Tội ghen ghét.
Người ta khốn khổ nhiều về tội ghen ghét, đây là tội đầu tiên chúng ta cần thảo luận. Nếu bạn cứ giữ sự ghen ghét trong lòng mình, thì bạn chẳng bao giờ để Đức Chúa Trời tuôn chảy qua bạn. Nhưng sự ghen ghét đó, tinh thần không tha thứ nầy sẽ là kẻ thù số một cho đời sống đức tin của bạn. Trong Mat Mt 6:14-15, Chúa Jesus chỉ ra “Vì nếu các con tha thứ sự quá phạm cho người ta, thì thiên phụ các con cũng sẽ tha thứ cho các con. Nhưng nếu các con không tha thứ sự quá phạm cho người ta, thì Cha các con cũng sẽ không tha thứ sự quá phạm của các con đâu”.
Thường sau khi giảng xuất thứ tư của buổi sáng Chủ Nhật tôi rất mệt đến nổi không muốn tiếp xúc bất cứ ai. nhưng nếu bất cứ ai đến được phòng của tôi, người ấy phải đi qua các nữ thư ký của tôi, họ cẩn thận hỏi kỹ lưỡng về những người muốn gặp tôi. Nếu người nào thành công trong việc đến được tới phòng của tôi, thì chắc chắn người ấy có nhu cầu cấp thiết.
Một ngày nọ, sau lễ thờ phượng thứ tư, một người đàn ông gõ cửa phòng tôi.
Tôi mở cửa ra và ông nầy bước vào phòng. Tôi nghĩ có lẽ ông ta say rượu vì ông ta bước không vững. Ông ngồi xuống và thò tay vào túi lấy vật gì ra. Đó là một lưỡi dao nhọn hoắc, và tôi giật mình hoảng sợ. Tôi nghĩ, “Sao mấy cô thư ký lại cho ông nầy vào đây? Ông nầy có lưỡi dao nhọn nguy hiểm quá và họ đã cho ông ta vào”.
Tôi thực sự hoảng sợ, và khi ông ta dơ lưỡi dao ra tôi chuẩn bị thủ thế. Rồi tôi nói, “Đừng sử dụng con dao ấy. Hãy nói cho tôi biết tại sao anh đến đây?”.
Ông trả lời, “Thưa ông, tôi sắp tự tử. Tôi sẽ giết vợ tôi, ông gia, bà gia và mọi người xung quanh tôi. Bạn tôi khuyên tôi đến đây và dự buổi thờ phượng ở đây trước khi tôi thực hiện những điều đó, vì vậy tôi đến và dự xuất nhóm thứ tư nầy. Tôi cố chú ý nghe nhưng không hiểu được một lời vì ông giảng bằng giọng địa phương Phía Nam nặng quá, tôi không hiểu được giọng nói của ông và tôi cũng chẳng hiểu được những gì ông nói. Vì thế sau khi nghe ông, tôi sẽ đi và thực hiện kế hoạch của tôi”.
“Tôi là người sắp chết. Tôi bị ho lao, và ho liên tục. Tôi đang chết dần mòn đây”.
“Bình tĩnh lại đi”, tôi thúc giục ông, “Anh ngồi xuống đây và kể cho tôi nghe đời tư của anh”.
“Vâng”, ông ta nói, “trong giai đoạn đầu của cuộc chiến tranh tại Việt Nam tôi tham gia với tư cách là kỹ thuật viên và tài xế xe ủi đất làm đường. Tôi thường xung phong đi trước hàng quân để dẹp những vật chướng ngại và làm đường, liều mạng sống mình với mục đích kiếm cho được nhiều tiền. Tôi gởi tất cả tiền dành dụm ấy cho vợ tôi và khi chiến tranh kết thúc tôi mới có thể rời khỏi Việt Nam”.
“Từ Hồng Kông tôi gởi điện tín về cho vợ tôi và những mong khi về đến cảng Seoul được vợ con ra đón; nhưng đến nơi tôi chẳng thấy bóng ai cả. Tôi nghĩ có lẽ họ không nhận được điện tín của tôi, nhưng khi tôi vội vàng trở về nhà thì thấy có những người lạ ở tại đó.
“Tôi thấy vợ tôi chạy trốn với một người thanh niên. Cô đã bỏ tôi và lấy hết tất cả tiền dành dụm của tôi, và đi sống vời người đàn ông khác, trong một khu phố khác của thành phố, tôi đến với cô ta và năn nỉ cô ta trở về sống với tôi, nhưng cô ta cương quyết không trở lại”.
“Tôi về nhà cha mẹ vợ và phản đối điều nầy. Họ đưa tôi đôla rồi đuổi tôi ra khỏi nhà. Chưa đầy một tuần, lòng tôi trào lên sự ghen ghét, và tôi bắt đầu ói ra máu. Bây giờ bịnh lao phổi đang ăn dần mòn sự sống tôi và tôi tuyệt vọng hoàn toàn, tôi sẽ giết họ, giết hết thảy mọi người rồi tôi đi tự tử”.
“Anh bạn thân mến ơi”, “đó không phải là cách anh thực hiện sự báo thù. Cách tốt nhất cho anh là anh được chữa bệnh, tìm một việc làm tốt, tạo một căn nhà thật đẹp và chứng tỏ anh bất cần họ. Theo cách đó anh mới thực sự trả thù còn nếu anh giết họ rồi tự hủy hoại mình thì không đem lại sự thỏa mãn nào”.
“Tôi rất căm ghét họ !” ông ta la lên.
“Hễ anh càng ghét họ chừng nào thì anh sẽ nhanh chóng hủy hoại cuộc đời anh chừng nấy”, tôi nói, “Khi anh ghen ghét anh hại chính mình hơn là hại người khác”.
“Tại sao anh không thử đến với Chúa Jesus?”, tôi hỏi. “Khi Chúa đến lòng bạn với tất cả quyền năng của Đức Chúa Trời đến và cư ngụ trong bạn. Quyền năng của Đức Chúa Trời sẽ chảy xuyên qua bạn. Đức Chúa Trời sẽ tiếp xúc với bạn, chữa lành cho bạn và phục hồi đời sống bạn. Bạn có thể tái lập cuộc đời mình, và đó mới chính là sự trả thù đích thực”.
Tôi đưa ông ấy đến núi cầu nguyện, tại đó ông ấy đã tiếp nhận Cứu Chúa Jesus Christ vào đời sống mình. Nhưng ông ấy vẫn không hoàn toàn tha thứ cho vợ mình. Vì vậy tôi bảo ông hãy chúc phước cho vợ ông. “Cách tốt nhất để anh tha thứ cho vợ anh là chúc phước cho cô ấy: chúc phước cho linh hồn , tâm linh, thân thể và cuộc sống của cô ấy. Hãy cầu xin Đức Chúa Trời mở các cửa Thiên Đàng đổ phước xuống cho cố ấy”.
“Tôi không thể chúc phước cho cô ấy !” ông ta công bố “Tôi không rủa sả nhưng cũng không ban phước cho cô ấy”.
Tôi trả lời, “Nếu anh không chúc phước cho cô ấy, anh sẽ không được chữa lành. Khi anh chúc phước, thì phước hạnh từ miệng anh tuôn ra, và nhờ lời nói của anh anh được phước hơn cô ấy. Có một câu tục ngữ Triều Tiên rất hay, Nếu bạn ném bùn vào mặt người khác, thì tay bạn bị dính bùn trước”. Vì thế rủa sả vợ anh, lời rủa sả sẽ từ miệng anh ra trước và anh sẽ bị rủa sả trước. Nhưng nếu anh chúc phước cho vợ anh, lời chúc phước sẽ từ lòng anh dâng lên và đi qua môi miệng anh, và anh được phước trước hết. Vì thế hãy mạnh dạn và chúc phước cho cô ấy.
Ông ta ngồi xuống và chúc phước cho người, ông ráng sức nghiến răng nói. Ông ấy cầu nguyện, “Lạy Đức Chúa Trời, con chúc phước....cho .....vợ con. Xin Ngài ban phước..... cho cô ấy. Và xin Ngài ban cho cô ấy sự cứu rỗi. Ô, xin Đức Chúa Trời ban cho cô ấy .... một phước lành”.
Ông ấy cứ tiếp tục chúc phước cho vợ ông, và chưa đầy một tháng ông ta hoàn toàn được chữa lành khỏi bịnh ho lao và trở thành một người được biến đổi. Quyền năng của Đức Chúa Trời bắt đầu chảy qua ông và khuôn mặt của ông rạng rỡ.
Sau một tháng tôi gặp lại ông, ông vui vẻ nói, “Ô, Mục sư Cho Yonggi ơi, tôi hết lòng cảm tạ Chúa. Ngợi khen Đức Chúa Trời, bây giờ tôi thật sự biết ơn vợ tôi, vì nhờ cô ấy bỏ tôi tôi mới tìm kiếm Chúa Jesus. Tôi cầu nguyện cho cô ấy mỗi ngày. Tôi được tái cấp giấy phép xe ủi đất. Tôi có việc làm mới, tôi đang mua cái nhà mới, và tôi cũng đang chờ đợi vợ tôi trở lại với tôi”.
Người nầy đang ngợi khen Đức Chúa Trời. Ông ta đang kiến tạo cuộc đời mình qua năng quyền của Đức Chúa Trời lưu xuất ra từ ông. Ông ta đã được chữa lành tâm linh và thân thể.
Không từ bỏ tội ghen ghét bạn không thể thực sự tiếp xúc với Đức Chúa Trời. Khi bạn bước vào chức vụ hầu việc Chúa, bạn có bổn phận phải giúp đỡ người khác ý thức điều nầy.
Một ngày nọ, có một giáo viên đến thăm tôi. Cô nầy là hiệu trưởng một trường học và cô bị thấp khớp. Cô ta đã đến nhiều bệnh viện nhưng tiền mất tật vẫn còn. Tôi đặt tay trên cô cầu nguyện, rủa sả chứng bịnh, la lớn tiếng, tôi làm đủ mọi cách nhưng Đức Chúa Trời vẫn không đụng chạm đến cô.
Trong Hội Thánh có nhiều người được chữa lành, nhưng dù làm bất cứ cách gì, cô vẫn không được chữa lành. Nhưng rồi một ngày kia Thánh Linh nói, “Đừng la hét, cầu nguyện hay rủa sả Ta không làm gì được cho cô ấy vì cô ấy ghét người chồng trước của cô”.
Tôi biết cô nầy đã li dị cách đây mười năm, nhưng cô ta đang ngồi đấy tôi nói, “Chị ơi, chị hãy li dị chồng chị đi.
Cô ta nhìn thẳng vào tôi và hỏi, “Mục sư , ông nói sao, li dị chồng tôi à? Tôi đã li dị ông ấy cách đây mười năm kia mà.
“Không, chị không li dị đâu”, tôi trả lời.
“Ồ, đúng vậy” cô ta công nhận
“Dĩ nhiên chị đã li dị chồng chị trên giấy tờ. Nhưng trong tâm trí chị chẳng bao giờ li dị người ấy. Mỗi sáng chị đều rủa sả anh ta. Mỗi ngày chị rủa sả và ghét anh ấy, trong trí tưởng tượng của chị chẳng bao giờ li dị chồng chị, trong tâm trí chị vẫn còn sống với với anh ấy và sự ghen ghét làm bại hoại chị và làm khô các xương cốt chị. Bởi vì điều này nên bịnh thấp khớp của chị không được chữa lành. Không có bác sĩ nào có thể chữa bịnh cho chị cả”.
Cô ta phản đối, “Nhưng người ấy làm hại tôi quá nhiều. Khi tôi kết hôn với anh ấy, anh ấy chẳng bao giờ kiếm việc làm. Anh ấy tiêu xài hết những lợi tức của tôi. Anh ta làm hại cuộc đời tôi, rồi bỏ tôi đi với người đàn bà khác. Làm sao tôi yêu anh ta được?.
Tôi trả lời, “Dù chị yêu anh ta hay không đó là việc của chị, nhưng nếu chị không yêu anh ấy thì chị lại bị chết vì bịnh thấp khớp. Bịnh thấp khớp sẽ được quyền năng của Đức Chúa Trời chữa lành. Quyền năng của Đức Chúa Trời chẳng bao giờ rơi từ trời xuống như ngôi sao băng chạm đến chị và chữa lành chị”.
“Quyền năng ấy”, tôi nói tiếp, “đang cư ngụ trong chị và Ngài sẽ tuôn trào từ trong chị và chữa lành chị. Nhưng chị đã ngăn trở sự tuôn chảy của quyền năng của Đức Chúa Trời bằng sự ghen ghét của chị. Bây giờ chị hãy chúc phước cho chồng chị. Hãy chúc phước cho kẻ thù và làm điều tốt đẹp cho họ. Rồi chị sẽ phát triển tình yêu đối với anh ấy và tạo nên ống dẫn thông suốt qua đó Thánh Linh của Đức Chúa Trời có thể chảy qua và chữa lành cho chị”.
Người thiếu phụ có cùng một sự tranh chiến như người đàn ông bị lao phổi kia. Cô ta la lớn, “Tôi không thể yêu người đó. Mục sư ơi, xin tha lỗi cho tôi. Tôi sẽ không ghét người ấy nhưng tôi sẽ không yêu người ấy được”.
“Chị không thể chấm dứt việc ghét anh ấy nếu chị không tích cực yêu anh ấy”, tôi trả lời: Hãy nhìn vào chồng chị ở trong trí tưởng tượng của chị hãy tiếp xúc với anh ấy và nói với anh ấy rằng chị yêu anh ấy và chúc phước cho anh ấy”.
Một lần nữa cô ta phản đối, vì vậy tôi hướng dẫn cô ta cầu nguyện. Cô ta khóc và nghiến răng. Nhưng thình lình cô bắt đầu cảm thấy yêu anh ấy và cầu xin Đức Chúa Trời chúc phước, cứu vớt anh ấy và ban mọi điều tốt lành cho anh ấy. Quyền năng của Đức Chúa Trời khởi sự chảy trong cô ấy và cô ấy được đụng đến quyền năng ấy. Không đầy ba tháng bịnh thấp khớp của cô ta biến mất.
Vâng, Đức Chúa Trời đang sống trong bạn. Nhưng nếu bạn không từ bỏ kẻ thù ghen ghét không đội trời chung ấy, thì năng quyền của Đức Chúa Trời không thể chảy qua bạn được.

2/ Tội sợ hãi
Nhiều người sống trong sự sợ hãi. Là Cơ Đốc Nhân trách nhiệm của chúng ta là phải giúp người khác từ bỏ tội sợ hãi nầy, đây là tội thứ hai trong nhóm bốn tội.
Đã một lần tôi bị lao phổi. Tôi bị lao phổi vì tôi liên tục sống trong sự sợ mắc bệnh lao phổi. Khi còn là một học sinh trung học, tôi bước vào một lớp có nhiều chai Alcool đựng đầy xương và ruột điều này khiến tôi sợ hãi.
Một sáng nọ, giáo viên dạy sinh vật về giảng về bịnh lao phổi. Trong thời bấy giờ chưa khám phá những thuốc thần kỳ trị bịnh lao và thầy giáo nói nếu các em bị bịnh lao phổi, các em sẽ hao mòn đi rồi những bộ phận bên trong các em sẽ giống như những gì đựng trong các lọ chai nầy, đó là phần kết thúc của cuộc đời mình.
Thầy giáo cũng nói về những nguy hiểm của bịnh lao phổi, và cuối cùng thầy kết luận: “Có những người ra đời với khuynh hướng vi bịnh lao phổi. Những người đàn ông có vai hẹp và cổ dài thường dễ bị lao phổi”.
Tất cả học sinh trong lớp bắt đầu vươn cổ dài ra như con hươu và nhìn xung quanh tôi thấy cổ mình dài nhất trong đám học sinh lớp tôi. Ngay lập tức tôi biết mình sẽ dễ mắc bịnh lao. Sự sợ hãi vây hãm tôi, khi về nhà tôi đứng trước cái gương soi và ngắm cái cổ của mình suốt cả buổi chiều. Sự sợ hãi đi vào lòng tôi và từng phút tôi sống trong sự đè nặng của sự sợ bịnh lao phổi.
Đến năm 18 tuổi tôi mắc bệnh lao phổi thật sự. Sự ưa thích dẫn đến ưa thích, và sản xuất ra sự ưa thích. Nếu bạn sợ, ma quỹ sẽ mở ống dẫn qua đó nó đi vào và tấn công bạn, sợ hãi là loại đức tin tiêu cực. Vì vậy, khi tôi sợ bệnh lao phổi, tôi đã nhiểm bệnh lao phổi, và khi tôi ói ra máu tôi tự nhủ: “Đúng thật, sợ mà tránh không khỏi”.
Trong từ báo Y học Triều Tiên vài bác sĩ công bố rằng có nhiều người Triều Tiên chết vì thói quen. Tôi tự nhủ: “Làm sao người ta có thể chết vì thói quen được”.
Những bác sĩ ngoại đạo này nói sự sợ hãi ảnh hưởng đến sự sống của chúng ta rất mạnh mẽ. Ví dụ ông nội của một người đã chết vì bịnh lên máu lúc năm mươi tuổi. Con trai của cụ vào năm năm mươi tuổi cũng chết bất ngờ. Bây giờ đến phiên người cháu nội đang sống trong mối lo sợ mình sẽ chết cách bất ngờ.
Khi người ấy đến tuổi năm mươi, người ấy có cảm tưởng cái đầu mình căng lên khi suy nghĩ, “Ồ, coi chừng bị sốc đấy nhé”. Nếu người ấy thấy sao sao trong người thì lại chờ cơn sốc bất ngờ xảy đến, ngày nay người ấy nơm nớp lo sợ và trông chờ. Sự sợ này tạo thành một nghịch cảnh trong cơ thể người ấy và chẳng bao lâu ông ta lãnh cái chết thật sự.
Nhiều phụ nữ chết vì sợ bệnh ung thư. Có một phụ nữ nói rằng: “Cô của tôi chết vì bệnh ung thư, và mẹ tôi chết vì bệnh ung thư vì vậy chắc tôi cũng chết vì ung thư”.
Khi bà ta đến một tuổi tương đương với tuổi của cô và mẹ bà chết, thì bà ta sẽ cảm thấy mình bị đau nhức, bà vụt nói “Như vậy là ung thư rồi. Bây giờ chắc chắn xảy ra đó”. Mỗi ngày bà đều tự nhủ mình sắp bị ung thư, tư tưởng bà cứ lặp lại mãi điều đó. Theo cách đó, các bác sĩ bảo là người ta chết vì thói quen. Nếu một người có một sự sợ hãi đặc biệt, thì quyền lực của sự hủy diệt sẽ bắt đầu tuôn tràn vào.
Vào năm 1969 khi Đức Chúa Trời bảo tôi phải di chuyển khỏi nhà thờ thứ hai của tôi, lúc ấy tôi đã có 10.000 tín hữu với 12.000 người thường xuyên dự nhóm. Tôi cảm thấy mình hạnh phúc, đầy đủ và thỏa mãn. Tôi có một căn nhà tiện nghi, người vợ đảm đang tuyệt vời, những đứa con ngoan ngoãn dễ thương, một chiếc xe hơi đẹp và có cả tài xế. Tôi thưa với Chúa, “Lạy Chúa, con sẽ ở tại nhà thờ nầy cho đến lúc đầu bạc”.
Nhưng một ngày nọ trong khi tôi cầu nguyện tại phòng làm việc của tôi, Chúa Thánh Linh gọi tôi, “ Cho Yonggi, thì giờ của con đến rồi. Bây giờ con phải di chuyển ngay !”.
“Ô, lạy Chúa”, tôi trả lời “Phải di chuyển sao? Con đã đi đầu trong việc xây cất một nhà thờ, cái nầy cũng là công việc tiên phong thứ hai của con. Chúa muốn con đi tiên phong nữa sao? Tại sao con cứ làm người mở đường mãi thế Ngài đang chọm lầm rồi. Xin Chúa bảo người khác”, và tôi khởi sự tranh luận với Đức Chúa Trời.
Tuy nhiên, chẳng ai có thể tranh luận được với Đức Chúa Trời, vì Ngài luôn luôn đúng. Thình lình Đức Chúa Trời thúc giục tôi, Ngài phán, “Con phải đi ra xây một nhà thờ lớn chứa 10.000 chỗ ngồi và gởi đi ít nhất 500 giáo sĩ”.
“Cha ơi”, tôi trả lời, “Con không thể làm việc đó. Con đau khổ cho đến chết nếu phải xây một nhà thờ vĩ đại như thế”.
Nhưng Đức Chúa Trời phán, “Không được từ chối. Ta bảo con đi. Bây giờ con phải đi”.
Tôi gặp một nhà thầu để tính toán chi tiết về giá cả. Ông ta cho tôi biết rằng chúng tôi phải cần hai triệu rưỡi đô la để xây một nhà thờ cỡ lớn đó, nữa triệu đô la để mua đất và hai triệu đô la nữa để xây một dãy nhà tổng hợp phụ thuộc. Vậy tôi tôi cần phải có hai triệu rưỡi đô la.
Người thầu hỏi tôi có bao nhiêu tiền. Tôi nói tôi chỉ có 2.500 đô la. Ông bối rối nhìn tôi, lắc đầu và không một lời bình phẩm.
Sau đó tôi đến buổi họp của các trưởng lão trong Hội Thánh và nói kế hoạch nầy ra cho họ. Một trưỡng lão hỏi, “Thưa Mục sư, chúng ta sẽ cổ động ở Mỹ được bao nhiêu tiền?”.
“Không có lấy một xu”, tôi trả lời
Một trưởng lão khác hỏi, “Thưa Mục sư có thể mượn ở ngân hàng Mỹ được bao nhiêu tiền?”.
“Không được đồng nào cả”, tôi trả lời
Họ nói, “Ông là Mục sư có ơn và có tài, nhưng ông không phải là người kinh doanh. Ông không thể xây dựng một nhà thờ vĩ đại với các tòa nhà tổng hợp như thế”.
Rồi tôi cho mời 600 chấp sự họp lại. Tôi cũng đề xuất kế hoạch ấy ra cho họ, nhưng họ cũng hành động giống hệt các trưởng lão dè dặt kia, dường như tôi đang đánh một loại thuế rất cao trên cuộc đời họ.
Tôi thất vọng. Đầy sự sợ hãi, và đến với Chúa, “Lạy Chúa Ngài nghe mọi lời của các trưởng lão và chấp sự nói rồi nhỉ? Tất cả mọi người đều cùng một ý kiến, vậy xin Ngài suy nghĩ lại vấn đều nầy”.
Bấy giờ Thánh Linh phán cách mạnh mẽ vào lòng tôi rằng “Hỡi con, ta bảo con đi đến nói chuyện với các trưởng lão và chấp sự bao giờ?”.
“Chúa ôi, con không được làm như thế sao?” tôi hỏi
Đức Thánh Linh trả lời, “Ta truyền lịnh cho con xây nhà thờ, đừng có cãi. Đó là lệnh của ta”.
Tôi ngước mắt lên thưa với Chúa, “Vâng, nếu đó là lệnh của Ngài, con sẽ vâng lời”.
Tôi đến tòa Thị Sảnh của Thành Phố và mua chịu bốm mẫu đất đắt giá nhất tọa lạc gần Tòa Quốc Hội, một trong những vị trí đẹp nhất ở tại Triều Tiên. Sau đó tôi đến nhà thầu và lập hợp đồng xây ngôinhà thờ vĩ đại đó cùng các tòa nhà tổng hợp cũng bằng sự thiếu nợ. Tôi tự nhũ “Họ đã xây cất nhà thờ dễ dàng. Còn tôi sẽ tin cậy Đức Chúa Trời và xem kết quả”.
Sau khi khai phá vùng đất tôi đi xung quanh xem xét. Tôi nghĩ họ sẽ đào sâu chừng vài mét rồi bắt đầu đổ móng xây lên. Nhưng tôi thấy họ vẫn cứ đào, hàng chục xe ủi đất đào thật sâu giống như cái hố.
Tôi hoảng quá. Tôi hỏi Chúa, “Chúa ơi, Ngài có thấy họ đào không? Con phải trả số tiền công đào sâu như thế sao? Ồ, con không thể trả nổi, và tôi run lên vì sợ. Đầu gối tôi run lẩy bẩy, và trong trí tưởng tượng của tôi tôi thấy mình bị đẩy vào khám tù. Tôi quì gối xuống và cầu nguyện, “Chúa ôi, con phải làm gì đây? Con đang đứng ở chỗ nào đây? Con biết Ngài là nguồn tài nguyên phong phú và con để lòng tin cậy nơi Ngài”.
Khi cầu nguyện tôi trông thấy Đức Chúa Trời hành động và tôi không còn sợ hãi nữa, nhưng khi tôi mở mắt ra và nhìn cảnh vật chung quanh, thì tôi lại sợ. Vậy trong suốt thời gian xây cất tôi sống trong sự nhắm mắt hơn là mở mắt.
Nguyên tắc tương tợ nầy cũng đúng trong mọi hoàn cảnh. Nếu bạn nhìn hoàn cảnh bằng con mắt trần tục và sống bằng cảm xúc, thì Satan sẽ dùng sự sợ hãi phá hủy cuộc đời bạn. Nhưng nếu bạn nhắm mắt lại và nhìn xem Đức Chúa Trời, thì bạn có thể tin được.
Có hai lại kiến thức, kiến thức theo cảm giác và kiến thức mặc khải. Chúng ta phải sống bằng kiến thức mặc khải được tìm thấy từ Sách Sáng thế ký đến Khải Huyền, chứ đừng sống bằng kiến thức theo cảm giác của chúng ta.
Chúng ta phải khuyên mọi người từ bỏ sự sợ hoàn cảnh và môi trường chung quanh. Nếu không họ không thể phát triển đức tin của mình và Đức Chúa Trời cũng chẳng lưu xuất qua đời sống họ. Hãy bảo họ trao sự sợ hãi của mình cho Đức Chúa Trời và dạy họ chỉ đặt đức tin mình nơi Đức Chúa Trời.

3. Tội tự ti mặc cảm
Nhiều người sống bằng phức cảm tự ti (inferiority complexes) và liên tục thất vọng, cảm giác tự ti nầy là nan đề thứ ba chúng ta cần bác bỏ.
Nếu người ta cho rằng họ hèn kém vì họ sống trong những khu nhà ổ chuột, thì bạn không thể kéo họ ra được. Có lẽ họ đã thất bại trong công việc làm ăn và đã cho rằng mình chỉ là người thất bại. Nhưng họ càng có thái độ nầy chừng nào, thì bạn chẳng có thể giúp đỡ họ. Bạn phải yêu cầu mỗi người trao dâng phức cảm tự ti nầy cho Chúa và xin Ngài tái thiết lại con người mình bằng tình yêu của Đức Chúa Trời.
Một ngày nọ có một em học sinh tiểu học giết đứa em trai của mình bằng con dao. Điều nầy trở thành một đề tài tâm lý khá sôi động. Được biết rằng cha mẹ của em nầy yêu thương đứa con trai nhỏ, và liên tục khen em nhỏ trước mặt đứa con trai lớn, dĩ nhiên đức con trai lớn rơi vào mặc cảm tự ti. Một hôm nọ, khi cha nẹ đi vắng đứa em đi học về và bị anh giết đi. Mặc cảm tự ti rất nguy hại.
Tôi đã chịu đau khổ vì mặc cảm tự ti một lần rồi. Hai năm sau khi tôi dấn thân vào công tác tiên phong đầu tiên. Hội Thánh của tôi tăng trưởng rất nhanh, nhưng là một nhà thờ ồn ào, một nhà thờ Ngũ Tuần thật sự. Người ta được đầy dẫy Thánh Linh và nhiều người được chữa lành. Một ngày nọ Ủy Ban Hành Pháp của Giáo Phái của tôi gọi tôi đến. Lúc bấy giờ họ đứng một nơi nào đó giữa giáo phái Ngũ Tuần sôi động và giáo phái Trưỡng Lão trầm tĩnh.
Họ đặt vấn đề với tôi “Anh có thực sự cầu nguyện cho người bệnh và để tín đồ la hét và nói tiếng lạ trong giờ thờ phượng của anh không?”.
“Dạ có”, tôi trả lời
“Anh là một người cuồng tín”, họ công bố.
“Dạ tôi không phải là người cuồng tín. Tôi đang làm mọi sự theo sự dạy dỗ của Kinh Thánh” tôi phản đối.
Sau khi bàn cãi như vậy, họ rút giấy phép thi hành chức vụ của tôi và dứt phép thông công tôi. Tôi bị đẩy ra khỏi giáo phái của mình. Về sau giáo sĩ John Hurston đến và đem tôi trở lại.
Khi bị đẩy ra khỏi giáo phái, tôi bị cảm giác tự ti đè nặng. Phức cảm tự ti ấy mang lại sự phá hoại bên trong tôi đến nổi phải khó khăn chiến đấu gay go lắm tôi mới tránh khỏi tình trạng ấy.
Tuy nhiên, trong thời gian các thành viên của Ủy Ban Hành Pháp của giáo phái trục xuất tôi ra, họ đâu có ngờ rằng một ngày nào đó tôi trở thành Hội Trưởng (General Supeintendent) của giáo phái đó. Đó là chức vụ tôi vẫn còn giữ cho đến thời gian gần đây (1979). Mới đầu khi tôi nhận lãnh trách nhiệm đó, chúng tôi chỉ có 2.000 thuộc viên. Do việc áp dụng đức tin và dạy cho các Mục sư áp dụng luật đó, chúng tôi kinh nghiệm sự phát triển nhanh chóng. Lúc tôi nhường chức vụ ấy lại cho người khác thì ban điều tra dân số của chúng tôi cho biết rằng giáo phái của chúng tôi có tổng số 300 nhà thờ với 200.000 tín hữu.
Chúng tôi phải nâng vực những người cảm thấy mình qúa yếu ớt không thể phấn đấu sống còn. Chúng ta phải kéo họ ra khỏi vũng lầy tuyệt vọng và bi quan, xây dựng họ lại trên nền tảng tình yêu của Đấng Christ và truyền đức tin vào cho họ, nói cho họ biết rằng chẳng có gì bất năng cho người tin, hễ tin thì mọi việc đều làm được cả. Chúng ta phải chữa lành họ và huấn luyện họ, và từng bước chúng ta phải kéo họ ra khỏi phức cảm tự ti.
Một sáng Chúa Nhật nọ tôi giảng trong lễ thờ phượng thứ hai, tôi trông thấy một người có vẻ như mất trí được mang vào, chân tay ông ta bị trói lại. Hôm đặc biệt đó chúng tôi tổ chức cuộc lạc quyên xây dựng tầng thứ năm của dãy nhà tổng hợp. Nhiều người đã ghi vào phiếu hứa, khi một phiếu hứa đến tay người này, ông ta viết vào 100 đô la bằng cánh tay đang bị trói.
Người vợ cười khi người chấp sự đến thu hồi phiếu hứa, “Đừng tin ông ấy”, bà ta nói, “ông ấy bị khùng”.
Nhưng sau buổi thờ phượng khi tôi đến gặp ông, ông đã hoàn toàn được chữa lành do quyền năng của Thánh Linh, tâm trí của ông được hoàn phục. Ông ta bị rơi vào phức cảm tự ti rất nặng. Ông giải thích, “tôi có một nơi chế tạo phân bón, và tôi đã thất bại, thua lỗ nặng đến nỗi mang nợ rất nhiều. Tôi lo lắng quá nên rơi vào tình trạng mất trí. Rồi người ta đem tôi vào bệnh viện tâm thần, chữa chạy cho tôi bằng mọi cách, có cho chạy điện nữa, nhưng bệnh của tôi vẫn không giảm.
“Nhưng khi tôi ở đây nghe lời ông giảng. Thình lình tôi thấy mình được cứu khỏi tình trạng bịnh hoạn và ý thức được thực tế này. Tôi đã mất tất cả bạn bè, tài sản, và giờ đây tôi có cả núi nợ nần. Tôi không thể lam được gì cả. Tôi chẳng có gì cả”.
“Anh có rất nhiều”, tôi nói với ông ta. “Anh không phải là người nghèo. Anh đã đến với Chúa Jesus, và bây giờ tất cả quyền năng của Đấng Christ và tất cả sự giàu có của Ngài đang hiện hữu trong anh. Anh sẽ được Đức Chúa Trời sử dụng. Anh không phải là người hèn kém, vì anh là người của Đức Chúa Trời. Hãy đứng dậy cách đắc thắng. Bạn đang chiếm hữu nguồn tài nguyên vô giá hãy chờ đợi để nhận lãnh”.
“Thưa ông, tôi sẽ làmviệc gì?” ông ta hỏi.
“Tôi không biết”, tôi trả lời, “nhưng ông cứ đọc Kinh Thánh và cầu nguyện”.
Sau đó ít lâu, ông trở lại đầy phấn khởi vui mừng, “Mục sư ơi, tôi đọc trong Kinh Thánh có nói chúng ta là muối của thế gian . Vậy tôi đi bán muối có được không?”.
“Nếu anh tin nơi điều đó”, tôi nói, “Anh cứ tiến hành . Hãy làm ngay đi”.
Vì vậy ông ta ra về, đi bán muối bằng một cái cân nhỏ. Ông ta trung tín dâng phần mười, cũng hoàn tất lời hứa nguyện dâng vào việc xây cất nhà thờ, và lúc nào cũng vui vẻ ca ngợi Đức Chúa Trời. Đức Chúa Trời chúc phước cho anh, và dịch vụ bán muối của ông càng ngày càng phát triển. Cuối cùng ông xây một vựa chứa muối lớn ngay sát bờ sông, tổng trị giá của muối lến đến 50.000 đô la.
Một ngày nọ vào một đêm mưa giông rất lớn, đến sáng khi thức dậy tôi thấy cả vùng đó đều bị ngập lụt. Chắc chắn vựa muối của ông ấy cũng bị ngập, và tôi giật mình kinh hãi. Buổi chiều khi mưa đã ngưng, tôi vội vàng đến thăm vựa muối của ông.
Sau cơn lụt, người ta có thể tìm lại những đồ vật của mình, nhưng muối lại kết bạn với nước rất nhanh. Khi vào vựa muối của ông, chẳng còn một chút muối nào sót lại. Ông ấy, bây giờ là một trưởng lão trong Hội Thánh, ngồi giữa vựa muối và ngợi khen Đức Chúa Trời. Khi tôi bước vào, cố gắng phân biệt không biết ông ta còn tỉnh táo hay không? Tôi đến bên ông và hỏi, “Anh bình thường hay mất trí đây?”.
“Thưa Mục sư, tôi vẫn là tôi mà”, ông mỉm cười, “Tôi đâu có mất trí. Đừng lo. Tôi bị mất mọi sự. Đức Chúa Trời cất đi nhưng Mục sư vẫn thường nói với tôi, tôi có mọi nguồn tài nguyên ở đây mà. Nước có thể cuốn trôi tất cả tài nguyên phong phú do Đức Chúa Trời cư ngụ trong tôi. Tôi có thể lấy lại nguồn tài nguyên đó bằng sự cầu nguyện và đức tin. Xin ông hãy chờ. hãy cho tôi có thời gian. Tôi sẽ làm ăn trở lại”.
Thật ông ấy đã không bị mặc cảm tự ti hành hạ nữa. Ông đầy lòng tin quyết. Bây giờ ông là một người có hàng triệu bạc trong tay qua công việc bán muối của ông. Ông cũng chuyển sang ngành sản xuất đồng hồ và có một công ty riêng. Ông tháp tùng với tôi trong chuyến đi Los Angeles, Vancouver và New York, mới đây ông cũng sang Âu Châu nữa.
Ông nầy chỉ là một ví dụ về cách chúng tôi giúp đỡ anh chị em tín hữu thoát khỏi mặc cảm tự ti bằng sự nhấn mạnh rằng họ có tất cả sự giàu có phong phú của Đức Chúa Trời ngay ở tầm tay của họ.

4. Tội về mặc cảm tội lỗi.
Nhiều người cũng bị đè nặng về mặc cảm mình là người phạm tội nặng, đây là nan đề thứ tư cần được vượt qua trước khi một Cơ Đốc Nhân có thể phục vụ Chúa cách tích cực, vì hễ một người cứ còn mặc cảm về tội lỗi quá khứ của mình, thì Đức Chúa Trời chẳng bao giờ tuôn chảy qua người ấy được. Chúng ta cần giúp đỡ người khác từ bỏ mặc cảm tội lỗi quá khứ của họ, chúng ta cần nhấn mạnh cho họ biết rằng nếu bạn cảm thấy mình là người không xứng đáng và đầy tội lỗi, thì bạn chỉ cần đơn sơ đến với Chúa Jesus, và Ngài sẽ tẩy sạch bạn.
Một ngày nọ khi tôi đang ở trong phòng làm việc có một cặp vợ chồng bước vào. Người đàn ông là người rất đẹp trai, và cô vợ cũng rất dễ thương. Nhưng dù cô vợ dễ thương nầy chưa đến tuổi ba mươi, cô ta rất hốc hác, mệt mỏi đến nổi cô không mở mắt ra được.
Chồng cô nói, “Thưa Mục sư, vợ tôi sắp chết. Tôi đã thử chữa bằng mọi cách tâm lý học, tâm thần trị liệu, và mọi cách chữa trị bên trong cũng như bên ngoài. Tôi là người giàu có. Tôi đã tốn hàng ngàn đô la để lo cho cô ấy, nhưng các bác sĩ chẳng làm gì được. Bây giờ chúng tôi hết hy vọng. Tôi có nghe nói Mục sư đã thực sự giúp đỡ nhiều người, và họ đều được chữa lành”.
Tôi nói với ông ta rằng điều đó là sự thật, và tôi nhìn vào cô vợ, tìm sự phân biệt và sự khôn ngoan cô ấy cần trong hoàn cảnh nầy. Tôi yên lặng cầu nguyện, “Lạy Chúa, cô ấy đã đến đây. Bây giờ con có thể làm được việc gì?”.
Ngay trong sự yên lặng ấy, Đức Chúa Trời phán nhỏ nhẹ với tôi, “Cô nầy bệnh về tinh thần cơ thể (psychosomatic) Đây không phải là bịnh về quan năng, nhưng là loại bịnh về tâm trí”.
Tôi đề nghị chồng cô ra khỏi phòng và nói với cô, “Cô ơi, cô có muốn sống không? Cô cần phải sống vì chồng cô chứ. Nếu cô muốn chết, chắc cô đã chết trước kia rồi, bây giờ cô đã có ba con. Nếu cô chết bây giờ, bỏ con lại cho chồng cô, như vậy cô thực sự phá hỏng cuộc đời anh ấy. Dù chìm hay nổi cô vẫn phải sống với chồng và con mình”.
“Tôi thích sống”, cô ấy nói
“Được tôi sẽ giúp cô nhưng với một điều kiện. Cô phải phơi bày cuộc đời quá khứ của cô”, tôi trả lời.
Cô ta đứng thẳng dậy, với cặp mắt giận dữ cô nói, “Tôi đang ở trong phòng công an sao? Ông là người độc tài ở đây phải không? Tại sao ông hỏi điều ấy? Đây không phải là chỗ điều tra và tôi không phơi trần quá khứ tôi ra đâu”.
“Vậy là tôi không thể giúp được”, tôi trả lời, “Nếu cô cứ khăng khăng không nói, thì tôi sẽ xin Đức Chúa Trời trực tiếp bày tỏ cho tôi biết quãng đời quá khứ của cô”.
Cô ta sợ hãi, mở túi xách ra lấy một cái khăn tay rồi khóc. Sau một hồi cô nói, “Thưa ông, tôi sẽ thuật lại quãng đời quá khứ của tôi. Nhưng tôi nghĩ đó không phải là vấn đề gây rắc rối cho tôi”.
“Cô lầm rồi,” tôi nói, “đó mới là nguyên nhân gây bệnh cho cô”.
Cha mẹ tôi chết khi tôi còn nhỏ, và dĩ nhiên tôi được người chị cả nuôi nấng chăm sóc. Chị cả chăm sóc tôi như người mẹ, và anh rễ tôi cũng giống như người cha. Họ ân cần lo lắng cho tôi, và tôi sống với họ trong thời gian học trung học rồi đại học.
Khi tôi học năm thứ ba đại học, chị tôi vào bệnh việc để sanh đứa con út. Trong thời gian đó tôi coi nhà và chăm sóc các cháu. Không biết việc gì sẽ xảy ra, anh rễ tôi và tôi phải lòng nhau.
“Tôi không biết điều gì sẽ xảy ra cho tôi, nhưng chúng tôi đã rơi vào mối quan hệ tình dục bất chính; lỗi lầm ấy đã đánh mạnh vào tâm khảm tôi. Từ giờ phút ấy trở đi tôi đau đớn mòn mỏi vì lỗi lầm ấy. Nhưng anh rễ tôi cứ hẹn hò với tôi và chúng tôi thường gặp nhau ở các khách sạn.
“Tôi đi bệnh viện và nạo thai mấy lần, và dù vậy tôi vẫn không từ chối những lời yêu cầu của anh rễ tôi. Tôi rất sợ chị tôi biết việc nầy nên anh rễ tôi cứ liên tục đe dọa tôi, dần dần tôi thấy mình càng tàn tạ.
“Khi tốt nghiệp đại học, tôi quyết định lập gia đình với người nào đến hỏi tôi trước nhất. Tôi tìm được một việc làm và người đàn ông hiện là chồng tôi đặc vấn đề cưới tôi trước tiên, anh ấy chẳng hỏi gì về quá khứ của tôi cả, tôi nhận lời và như thế tôi được thoát khỏi anh rễ tôi. Tôi lập gia đình với anh ấy và cùng lúc đó anh phát đạt. Anh bỏ công việc cũ và bắt đầu làm ăn riêng. Bây giờ anh giàu cụ. Chúng tôi có nhà đẹp, có nhiều tiền, tất cả mọi thứ.
“Nhưng từ khi sống với anh rễ tôi, tôi rất ân hận về tội lỗi của mình. Mỗi khi chồng tôi ăn ở với tôi tôi có cảm tưởng mình như một dâm phụ, vì tôi không có quyền nhận tình yêu của anh ấy, bên trong lòng tôi cắn rứt và lên án. Các con tôi giống như thiên thần, mỗi lần chúng chạy đến ôm tôi, gọi “mẹ à, mẹ ơi !” thì tôi lại ghét chính mình. Tôi biết mình chỉ là dâm phụ. Tôi không xứng đáng nhận tình yêu của các con cái tôi. Tôi không thích soi gương. Đó là lý do tôi không thích sửa soạn ăn mặc hay trang điểm, tôi biếng ăn và ăn không biết ngon, trong lòng tôi chẳng có niềm ui hay hạnh phúc gì cả”.
“Cô phải tha thứ cho chính mình”, tôi bảo. “Tôi có một tin mừng báo cho cô. Chúa Jesus Christ đến thế gian và chịu chết trên thập tự giá vì cô và tội lỗi của cô”.
“Ngay cả Chúa Jesus cũng không tha thứ cho tôi đâu”, cô khóc lớn. “Tội lỗi của tôi quá lớn và quá sâu không ai tha thứ được cả . Tôi đã làm mọi sự, Mọi người khác có thể được tha thứ ngoại trừ tôi ! Tôi lừa dối chị tôi, và tôi không thể xưng nhận những việc tôi đã làm cho chị tôi. Điều đó có nghĩa là tôi đã phá hỏng cuộc đời chị tôi”.
Tôi yên lặng tự hỏi, “Chúa ôi, con có thể giúp cô nầy bằng cách nào đây? Xin Ngài giúp con”. Rồi tôi lắng nghe tiếng phán êm dịu nhỏ nhẹ trong lòng tôi và tôi chợt nảy ra một ý.
“Chị ơi, hãy nhắm mắt lại”, tôi khuyên cô ấy, đồng thời tôi cũng nhắm mắt. “Chúng ta hãy tưởng tượng mình đang đi đến một bờ hồ thật đẹp và yên tĩnh. Bây giờ tôi và cô cùng ngồi trên bờ hồ, có rất nhiều viên sỏi. Tôi lượm một viên sỏi. Còn cô hãy lượm một cục đá lớn. Bây giờ chúng ta hãy ném viên sỏi và hoàn đá lớn ấy xuống hồ.
“Tôi ném trước nhé. Tôi cầm viên sỏi và ném xuống nước. Cô có nghe thấy gì không? Một tiếng “tõm” phải không? Bây giờ viên sỏi của tôi ở đâu?.
Cô trả lời, À, nó ở dưới đáy hồ”.
“Đúng”, tôi nói, “Bây giờ đến lượt cô. Hãy ném hòn đá lớn ấy xuống hồ đi, cô đã ném hòn đá lớn xuống rồi, có phải là tiếng động nhỏ không?”.
“Không” cô xác nhận, “nó tạo ra tiếng động lớn chứ, một tiếng “tõm” thật to.
“Nhưng hòn đá lớn của cô đâu rồi?” tôi hỏi
“Ở dưới đáy hồ” cô trả lời.
“Khi vừa ném viên sỏi nhỏ của tôi cùng hòn đá lớn của cô xuống hồ thì cả hai rơi xuống đáy. Điểm khác nhau là tiếng động. Tôi ném viên sỏi nhỏ tạo ra tiếng “tõm” nhỏ, còn cô ném hòn đá lớn tạo ra tiếng vang lớn. Gợn sóng do tôi tạo ra nhỏ, còn sóng do cô tạo ra lan rộng. Người ta xuống địa ngục bằng tội nhỏ cũng như tội lớn, vì họ ở ngoài Chúa Jesus. Điểm khác nhau ở chỗ nào? Tiếng vang và ảnh hưởng của nó ở trên xã hội mà thôi. Mọi người đều cần được Chúa Jesus tha thứ. Huyết của Chúa Jesus chữa trị tội lỗi, dù lớn hay nhỏ.
Điều này chạm đến linh hồn cô ấy, và cô nắm được lẽ thật “Có phải điều đó có nghĩa là tội của tôi cũng được Đức Chúa Trời tha thứ chứ?”.
“Dĩ nhiên”, tôi trả lời.
Cô ta ngồi sụp xuống ghế và bắt đầu khóc. Tôi cố khuyên dỗ cô, nhưng cô cứ khóc. Sau đó tôi đặt tay trên cô và hướng dẫn cô cầu nguyện ăn năn tội.
Sau đó, cô ngẩng mặt lên, tôi trông thấy mắt cô sáng lên như vì sao, và sự vinh quang bắt đầy chiếu tỏa trên khuôn mặt cô. Cô vụt đứng dậy và tuyên bố, “Thưa Mục sư, tôi được cứu rồi? Tất cả mọi gánh nặng của tôi đã được cất đi !”.
Tôi bắt đầu hát và cô ta bắt đầu nhảy múa. Trước giờ phút đó cô chưa bao giờ nhảy múa vì vui mừng cả, nhưng hôm nay cô nhảy lên và múa vui vẻ trước mặt Chúa, cô tạo ra nhiều tiếng ồn. Chồng cô nghe ồn ào vội vàng đẩy cửa vào. Khi cô trông thấy chồng, cô vụt chạy ra ôm lấy cổ anh. Trước đây cô chưa bao giờ làm như thế, và chồng cô cũng sững sốt không tin.
Người chồng hỏi, “Thưa ông đã làm gì cho cô ấy vậy?”.
“Đức Chúa Troời đã thực hiện một phép lạ !” tôi trả lời cách vui vẻ.
“Anh cũng phải vâng dâng đời sống anh cho Chúa”, tôi nói và chỉ vào vợ anh. “Chúa đã làm một việc rất vĩ đại cho anh”. Chẳng bao lâu cô ấy hoàn toàn từ bỏ mặc cảm tội lỗi, sau đó quyền năng của Chúa tuôn trào trong cô, và cô hoàn toàn bình phục.
Cặp vợ chồng ấy hiện nay đang dự nhóm ở nhà thờ của chúng tôi và hễ khi nào nhìn vào khuôn mặt của người phụ nữ ấy, tôi không thể không nghĩ đến tình yêu của Cứu Chúa Jesus. Bây giờ cô không còn bịnh hoạn và được chữa lành cách trọn vẹn, khi cô bằng lòng tống khứ mặc cảm tội lỗi quá khứ, thì quyền năng của Đức Chúa Trời lưu xuất cách mạnh mẽ.
Hỡi anh chị em yêu dấu trong Đấng Christ, ngay giờ này anh chị em đang có quyền năng của Đức Chúa Trời hiện diện trong mình. Bạn có thể rút tài nguyên ấy ra sử dụng cho nhu cầu học phí, quần áo, sách vở, sức khỏe, công việc làm ăn của mình, tất cả mọi việc ! Khi bạn ra đi giảng Phúc Âm, bạn không giảng về những gì mơ hồ, về lý thuyết, triết lý hay tôn giáo loài người. Bạn thực sự dạy người khác biết cách tiếp nhận nguồn tài nguyên. Bạn đang tặng Chúa Jesus cho họ, và qua Chúa Jesus Đức Chúa Trời đến và nội trú trong lòng chúng ta.


† Welcome you to nguonsusong.com

GMT+8, 24-4-2018 02:45 PM

nguonsusong.com | nguonsusong.net | nguonsusong.us | nguonsusong.ca | loihangsong.net | tinlanhmedia.net | phimtinlanh.com |
Tweet
Trả lời nhanh Lên trên Trở lại danh sách