† Welcome to nguonsusong.com

Tìm
Trở lại danh sách Đăng bài -----
Xem: 4485|Trả lời: 0

Alpha. Bài 1 - Có Phải Cơ Đốc Giáo Nhàm Chán, Sai Lạc

[Lấy địa chỉ]
Đăng lúc 14-8-2011 20:12:32 | Xem tất |Chế độ đọc

Dâng hiến cho công việc Chúa

Giáo Trình Alpha
Tác giả: Nicky Gumbel

Lời Tựa
Quyển sách nầy đã đến thật đúng thời điểm. Nó lấp đầy một khoảng trống đã tồn tại trong các sách báo Cơ Đốc từ nhiều năm. Mặt khác, theo những số liệu báo cáo đầy đủ gần đây cho thấy, hơn mười năm qua, giáo hội Anh quốc đã và đang mất đi các thành viên với tốc độ một ngàn người một tuần lễ, tức là vào khoảng nửa triệu người. Một điều quan trọng hơn nữa, 80% trong số đó chưa đến hai mươi tuổi. Mặc dầu sự thực hiển nhiên là vẫn có một số các Hội Thánh đang cho thấy những dấu hiệu tăng trưởng đáng khích lệ, song toàn thể cảnh trạng trong xứ sở hiện nay vẫn là một hình ảnh ảm đạm, suy sụp dễ nhận thấy, và, như Nicky trình bày trong cuốn sách nầy về sự vỡ mộng nói chung đối với sự sống của HT. Tuy nhiên...mặt khác, vượt khỏi bất cứ thắc mắc gì, có một mối quan tâm mới mẽ đang suy xét trong những điều thuộc về cõi tâm linh, cùng với một nỗi khao khát và niềm hy vọng đang ngày càng gia tăng đó là, ở nơi nào đó, bằng cách gì đó, có thể tìm thấy một câu trả lời của thời đại nầy đối với câu hỏi đã xưa cũ, đó là “Chân lý là gì?”
Những Thắc Mắc Về Đời Sống là một quyển nhập môn rất thú vị, dễ đọc, dễ thông cảm, được lôi cuốn về Chúa Cứu Thế Jesus, vẫn chính là nhân vật có sức thu hút nhất, làm cho con người say mê nhất. Sự thông minh, khảo sát tường tận, và sự tiếp cận có hiểu biết của Nicky Gumbel bảo đảm rằng việc tìm tòi Chân lý thu hút trọn vẹn sự chú ý của tâm trí cũng như tấm lòng của chúng ta.
Tôi rất vui mừng vì tất cả sự khó nhọc mà Nicky đã đặt vào khóa học Alpha nầy, qua đó, nói theo nghĩa đen, có hàng trăm người đã được ảnh hưởng một cách sâu xa, hiện nay đang sẵn sàng cho một cộng đồng thậm chí rộng lớn hơn nữa. Tôi không hề ngần ngại khi đề cao cuốn sách quan trọng và dễ đọc nầy.
Sandy Millar Holy Trinity Brompton

Lời Mở Đầu
Ngày nay có một sự quan tâm mới mẻ về niềm tin Cơ Đốc, và đặc biệt hơn nữa là về thân vị của Chúa Jesus. Gần hai ngàn năm qua kể từ khi Ngài giáng sinh Ngài vẫn đang tiếp xúc gần gũi với hàng tỷ người theo Ngài. Các Cơ Đốc Nhân sẽ luôn luôn bị mê hoặc bởi Đấng sáng lập đức tin của họ và là Chúa của đời sống họ. Nhưng hiện nay đang có một sự hồi sinh về mối quan tâm giữa vòng những người không đi nhà thờ. Nhiều người đang có những thắc mắc về Chúa Jesus. Ngài chỉ là một con người hay Ngài chính là Con Đức Chúa Trời? Nếu Ngài là Con Đức Chúa Trời thì điều đó có những hàm ý gì dành cho cuộc sống hằng ngày của chúng ta?
Cuốn sách nầy nhằm trả lời một số câu hỏi mấu chốt nằm ở trọng tâm niềm tin Cơ Đốc. nó được đặt cơ sở trên ‘Anpha’, một khóa học được thực hiện tại Holy Trinity Brompton dành cho những người chưa đến nhà thờ, là những người đang tìm để hiểu biết nhiều hơn về Cơ Đốc Giáo, và những người mới đến với niềm tin đặt nơi Chúa Cứu Thế Jesus. Khóa học nầy, đã và đang hoạt động trong nhiều năm và đã thực sự phát triển. Hàng trăm người nam người nữ thuộc mọi lứa tuổi đã theo học khóa trình với đầy những thắc mắc về Cơ Đốc Giáo và đã tìm thấy Đức Chúa Trời là Cha của họ, Chúa Jesus là Đấng Cứu Thế và là Chủ của họ và Đức Thánh Linh là Đấng đến để ngự trong lòng họ.
Tôi muốn cảm ơn tất cả những người đã đọc các bản thảo và đưa ra những lời phê bình gây dựng. Cũng như Cressida Inglis Jones là người đã đánh máy bản thảo đầu tiên và hầu hết những bản sửa chữa với tốc độ, mức hiệu quả, và sự kiên nhẫn tuyệt vời.
Nicky Gumbel

Có Phải Cơ Đốc Giáo Nhàm Chán, Sai Lạc, Không Thích Hợp?


Suốt nhiều năm, tôi chống đối niềm tin Cơ Đốc ở ba điểm. Trước hết, tôi cho là nhàm chán. Tôi đã đến nhà nguyện của trường học và cảm thấy vô cùng buồn tẻ. Tôi thật thông cảm với Robert Lorin Stevenson, người đã có lần ghi vào nhật ký một điều được kể như là hiện tượng kỳ lạ sau đây: ‘Hôm nay, tôi đã đi nhà thờ, cũng không đến nỗi thất vọng.’ Cùng chiều hướng tương tự, nhà khôi hài Mỹ Olover Wendell Holmes viết: ‘Rất có thể tôi đã bước vào chức vụ, nếu một vài người thuộc hàng giáo phẩm tôi quen biết không có vẻ và không hành động giống như nhân viên mai táng.’ Tôi có cảm tưởng là niềm tin Cơ Đốc rất tẻ nhạt và không hấp dẫn.
Thứ hai, theo tôi, niềm tin đó có vẻ sai lạc. Tôi chống đối niềm tin Cơ Đốc về mặt tri thức và tự phụ cho mình là kẻ tin vào thuyết định mệnh hợp lý. Lúc mười bốn tuổi, tôi viết một vài luận văn về môn Giáo hội Cải chánh, trong bài văn ấy tìm cách đánh đổ toàn bộ Cơ Đốc Giáo phủ nhận sự hiện hữu của Thượng đế. Điều khá ngạc nhiên là bài của tôi lại được giải thưởng! Tôi đã đưa ra những luận điểm nhằm triệt hạ đức tin Cơ Đốc và thích đấu lý với các tín hữu Cơ Đốc tự cho mình là đắc thắng lớn.
Thứ ba, tôi cho đó là niềm tin không thích hợp. Tôi không thể thấy được làm sao một chuyện xảy ra cách đây 2000 năm tại Trung Đông cách xa 2000 dặm lại liên quan đến cuộc sống tôi tại nước Anh ở thế kỷ hai mươi nầy được. Chúng ta vẫn thường hát bài được nhiều người ưa chuộng tựa đề ‘Giêrusalem’ và đặt câu hỏi: ‘Thế thì những bàn chân thời xưa đó có hề bước lên vùng cỏ xanh của đồi núi nước Anh chăng?’ Tất cả chúng ta điều biết rõ câu trả lời là ‘Không, họ không hề bước qua’. Đối với đời sống tôi, niềm tin đó dường như hoàn toàn không thích hợp.
Sau nầy tôi mới nhận ra một phần do lỗi của tôi đã không thật sự lắng nghe cho nên mới hoàn toàn không biết gì về niềm tin Cơ Đốc. Ngày nay trong xã hội đã bị thế tục hóa, có nhiều người không biết gì mấy về Chúa Cứu Thế Jêsus, hoặc những gì họ biết về Ngài chẳng được là bao, hoặc họ chẳng biết gì cả về Cơ Đốc Giáo. Một mục sự tại bệnh viện đã xếp loại các câu trả lời cho câu hỏi: ‘Mời bạn cùng tham dự Tiệc Thánh nhé?’ như sau:
‘Không, cám ơn, tôi thuộc Giáo hội Anh Quốc.’
‘Không, cám ơn, tôi thích ăn bánh bắp chiên dòn.’
‘Không, cám ơn, tôi chưa chịu cắt bì.’1
Cơ Đốc Giáo không nhàm chán, không sai lạc và không thể nào không thích hợp. Ngược lại, đó là niềm tin hấp dẫn, đúng đắn và thích hợp. Chúa Jêsus nói: ‘Ta là đường đi, chân lý và sự sống.’ (GiGa 14:6). Nếu Ngài nói đúng, và tôi tin là Ngài nói đúng, thì chẳng còn gì quan trọng hơn trong cuộc đời nầy là thái độ đáp ứng của chúng ta đối với Ngài.
Phương hướng cho thế giới lầm lạc
Con người được tạo ra để sống trong mối liên hệ với Thượng đế. Thiếu mối liên hệ đó, con người lúc nào cũng cảm thấy đói khát, trống trải và thiếu thốn. Hoàng tử Charles gần đây có nói về niềm tin của ông như sau, bất chấp mọi tiến bộ của khoa học, ‘nơi sâu thẳm của linh hồn (nếu tôi được phép dùng từ nầy) con người vẫn vô tình bất an dai dẳng vì biết mình còn thiếu một điều, một chất liệu làm cho cuộc đời trở nên đáng sống’.
Bernard Levin có lẽ là nhà báo vĩ đại nhất của thế hệ nầy, có lần viết một bài tựa đề ‘Đời là Một Bí Ẩn Lớn mà Không Có Giờ để Tìm Ra Ý Nghĩa’. Trong bài nầy ông đề cập đến sự kiện mặc dù là một nhà báo rất thành công suốt hơn hai mươi năm nhưng ông vẫn e mình có thể đã ‘phung phí thực tại để theo đuổi một giấc mơ‘. Ông viết:
Nói thẳng thừng, tôi có giờ nào để tìm hiểu tại sao tôi được sinh ra để rồi chết không?...Tôi chưa tìm ra lời giải đáp cho câu hỏi nầy và cho dù tôi còn bao nhiêu năm nữa để sống thì chắc chắn khoảng thời gian đó vẫn không nhiều bằng những năm tôi đã trải qua. Rõ ràng là nguy hiểm nếu tôi trễ nãi không trả lời ngay...tại sao tôi phải biết lý do mình được sinh ra? Dĩ nhiên là vì cớ tôi không thể cho rằng đó là chuyện tình cờ; mà nếu không phải tình cờ thì phải có ý nghĩa. 2
Nhà báo nầy không phải là tín hữu Cơ Đốc và gần đây có viết: ‘Xin nhắc lại lần thứ mười bốn ngàn, tôi không phải là tín hữu Cơ Đốc.’ Thế nhưng hình như ông ý thức quá rõ sự bế tắc trong việc giải đáp ý nghĩa của cuộc sống. Trước đây vài năm, ông đã viết:
Những xứ sở giống như đất nước chúng tôi, đầy dẫy những con người có đủ mọi tiện nghi vật chất họ ao ước, cùng với những phước hạnh phi vật chất như gia đình hạnh phúc, thế nhưng cuộc sống của họ lại chán chường thầm lặng, có đôi lúc ồn ào, chẳng hiểu biết gì hơn là cảm thấy một khoảng trống bên trong mà cho dù có đổ vào bao nhiêu đồ ăn, thức uống, có nhồi nhét với bao nhiêu con cháu xứng đáng cùng bạn bè trung thành đi nữa... khoảng trống đó vẫn còn nhức nhối. 3
Một số người sống hầu hết đời mình để tìm kiếm một điều gì đó có thể mang lại ý nghĩa cùng mục đích cho cuộc sống. Leo Tolstoy, tác giả của Chiến Tranh và Hòa Bình (War and Peace ) và Anna Karenina , đã viết một sách mang tựa đề Một Lời Thú Tội (A Confession ) vào năm 1879, trong đó ông kể lại câu chuyện ông đi tìm ý nghĩa và mục đích cho cuộc sống. Lúc còn bé ông đã chối bỏ Cơ Đốc Giáo. Khi rời trường đại học, ông tìm kiếm lạc thú trong cuộc sống càng nhiều càng tốt. Ông bước vào thế giới xã giao của Moscow và Petersburg, nhậu nhẹt li bì, sống bừa bãi, cờ bạc và thác loạn. Nhưng thế giới đó không làm ông thỏa mãn.
Sau đó ông khát vọng tiền bạc. Ông được thừa hưởng một tài sản và kiếm thật nhiều tiền nhờ viết sách. Thế nhưng điều đó cũng chẳng khiến ông thỏa mãn. Ông tìm kiếm thành công, danh vọng và địa vị. Và ông đã đạt được tất cả. Ông đã viết tác phẩm mà Bách Khoa Tự Điển Britannica mô tả là ‘một trong hai tiểu thuyết vĩ đại nhất của nền văn học thế giới’. Thế nhưng ông vẫn đối diện với câu hỏi: ‘Rất hay... nhưng rồi sau nữa?’ Và bế tắc trước câu trả lời.
Rồi ông nuôi tham vọng về gia đình, tạo cho gia đình cuộc sống tốt đẹp nhất có thể có được. Ông kết hôn năm 1862, có một người vợ tốt bụng, yêu thương với mười ba người con (mà theo ông, chính gia đình đã khiến ông xao lãng việc đi tìm ý nghĩa toàn thể của cuộc sống!). Ông đã đạt được mọi tham vọng và chìm ngập trong cái có vẻ là hạnh phúc toàn vẹn. Thế nhưng một câu hỏi đã đưa ông đến bờ tự sát: ‘Liệu ý nghĩa nào trong cuộc sống tôi vượt khỏi tầm hủy diệt không thể tránh được của tử thần được đang chờ đợi tôi chăng?’
Ông đã đi tìm lời giải đáp trong mọi lãnh vực khoa học và triết học. Lời giải đáp duy nhất cho câu hỏi: ‘Tại sao tôi sống?’ mà ông tìm được đó là ‘Trong sự vô hạn của không gian và sự vô hạn của thời gian thì những phân tử cực kỳ nhỏ biến đổi theo tính phức tạp vô hạn’.
Khi nhìn những người đương thời, ông thấy họ không đối diện với những câu hỏi hàng đầu nầy của cuộc sống (‘Tôi từ đâu đến?’, ‘Tôi đang đi về đâu?’, ‘Tôi là ai?’, ‘Sống có ý nghĩa gì?’). Cuối cùng, ông thấy những nông dân Nga có thể trả lời những câu hỏi đó qua niềm tin Cơ Đốc của họ và ông nhận biết rằng chỉ trong Chúa Cứu Thế Jêsus chúng ta mới tìm ra lời giải đáp.
Hơn một trăm năm sau đó cũng chẳng có gì thay đổi. Freddie Mercury, ca sĩ hàng đầu của nhóm nhạc Rock Queen, chết vào cuối năm 1991 đã viết trong một bài hát cuối cùng có trong tập nhạc Phép Lạ (The Miracle ) như sau: ‘Có ai biết chúng ta sống để làm gì không?’ Mặc dù anh đã thu góp được một tài sản khổng lồ và đã thu hút hàng ngàn kẻ hâm mộ, nhưng trong một cuộc phỏng vấn ngay trước khi chết, anh nhìn nhận là mình cô đơn cùng cực. Anh nói: ‘Bạn có thể có mọi thứ trên đời mà vẫn là con người cô đơn nhất và đó là nỗi cô đơn cay đắng nhất. Thành công đã mang lại cho tôi sự tôn sùng của toàn thế giới cùng với hàng triệu bảng Anh, nhưng lại cản trở một điều mà mọi người chúng ta đều cần mối liên hệ yêu thương và liên tục.’
Anh đã nói đúng khi cho rằng mối ‘liên hệ liên tục’ là điều mọi người chúng ta đều cần. Thế nhưng chẳng có mối liên hệ nào của mọi người có thể khiến chúng ta hoàn toàn thỏa mãn. Và mối liên hệ đó cũng không hoàn toàn liên tục. Lúc nào chúng ta cũng cảm thấy thiếu một điều gì đó. Lý do là vì chúng ta được tạo ra để sống trong mối liên hệ với Thượng đế. Chúa Jêsus nói: ‘Ta là đường đi’. Ngài là Đấng duy nhất có thể đưa chúng ta vào mối liên hệ với Thượng đế, một mối liên hệ kéo dài đến vô tận.
Lúc tôi còn bé, gia đình tôi có một máy tivi đen trắng. Chúng tôi chẳng bao giờ được xem hình rõ nét; lúc nào hình cũng mờ nhạt và bị sọc. Khi chưa biết có cái nào tốt hơn thì chúng tôi vẫn sung sướng có tivi đó. Cho đến một hôm, chúng tôi biết là cần phải có ăngten! Bỗng nhiên chúng tôi biết được mình có thể xem được hình rõ nét hơn. Niềm vui của chúng tôi gia tăng. Cuộc sống thiếu liên hệ với Thượng đế qua Chúa Cứu Thế Jêsus cũng giống như tivi thiếu ăngten. Một số người có vẻ rất hạnh phúc vì họ chưa biết có thể hưởng được điều tốt đẹp hơn. Một khi chúng ta kinh nghiệm được mối liên hệ với Thượng đế thì mục đích và ý nghĩa của cuộc sống sẽ trở nên rõ ràng hơn. Chúng ta thấy được những điều chúng ta chưa hề thấy và lúc ấy chúng ta sẽ rất dại dột nếu muốn quay về với lối sống cũ. Chúng ta hiểu được tại sao mình được sinh ra trên đời nầy.
Thực tế trong một thế giới hỗn loạn
Đôi khi có người nói: ‘Nếu bạn thành thật thì bạn tin cái gì cũng chẳng sao?’ Nhưng có khi chúng ta sai lầm một cách thành thật. Adolf Hitler đã thành thật trong sai lầm của ông. Niềm tin của ông đã tiêu diệt sinh mạng của hàng triệu con người. Kẻ tàn sát ở Yorkshire (Anh Quốc) đã tin là ông làm theo ý muốn Thượng đế khi tàn sát những gái mãi dâm. Ông cũng sai lầm rất là thành thật. Và niềm tin của ông đã ảnh hưởng hành động. Đây là những trường hợp quá khích, nhưng cũng làm sáng tỏ vấn đề là điều chúng ta tin rất quan trọng, bởi lẽ niềm tin sẽ quyết định cách sống của chúng ta.
Thái độ của mọi người đối với tín hữu Cơ Đốc có thể là: ‘Niềm tin đó thật tuyệt vời đối với bạn nhưng với tôi thì không’. Thái độ nầy không hợp lý. Nếu Cơ Đốc Giáo đúng thì niềm tin đó vô cùng thiết yếu đối với mỗi người chúng ta. Còn nếu niềm tin đó không đúng thì mọi tín hữu Cơ Đốc đều bị lừa gạt và như vậy thì chẳng ‘tuyệt diệu đối với chúng tôi’ - đó là điều thật đáng buồn và cần sửa đổi càng sớm càng tốt. Là nhà văn và học giả, C.S.Lewis đã viết: ‘Cơ Đốc Giáo là một lời khẳng định mà nếu sai thì chẳng có gì quan trọng, còn nếu đúng thì vô cùng quan trọng. Một điều không thể có được đó là Cơ Đốc Giáo tương đối quan trọng’.4
Có đúng thế không? Có chứng cớ nào không? Chúa Jêsus nói: ‘Ta là...chân lý’. Có chứng cớ nào hỗ trợ cho lời tuyên bố nầy không? Một số câu hỏi chúng ta sẽ đề cập trong phần sau của sách. Trọng tâm của Cơ Đốc Giáo là sự phục sinh của Chúa Cứu Thế Jêsus và điều nầy có đủ chứng cớ. Giáo sư Thomas Arnold, hiệu trưởng của trường Rugby School, con người từng làm đảo lộn quan niệm giáo dục của Anh Quốc, đã được bầu làm trưởng bộ môn lịch sử hiện đại tại đại học Oxford. Chắc chắn ông là người am hiểu giá trị của chứng cớ trong việc xác định những sự kiện lịch sử, nên ông nói:
Suốt nhiều năm tôi đã từng quen thuộc nghiên cứu lịch sử của nhiều thời đại, xem xét và đánh giá chứng cớ của những người đã viết ra, thế nhưng đối với tầm hiểu biết của một kẻ tìm hiểu vô tư thì chưa có một sự kiện nào trong lịch sử nhân loại được minh chứng bằng một chứng cớ đầy đủ và toàn vẹn hơn là dấu hiệu quan trọng mà Thượng đế đã ban cho chúng ta, qua việc Chúa Cứu Thế đã chết và từ kẻ chết sống lại.
Như chúng ta sẽ thấy trong các phần sau, có rất nhiều chứng cớ về tính xác thực của Cơ Đốc Giáo. Thế nhưng, khi Chúa Jêsus phán: ‘Ta là chân lý...’. Ngài không chỉ hàm ý chân lý về tri thức. Nguyên nghĩa của từ chân lý bao hàm ý niệm thi hành hoặc kinh nghiệm chân lý. Chấp nhận chân lý của Cơ Đốc Giáo bằng lý trí vẫn chưa đủ, phải cần có sự hiểu biết về Chúa Cứu Thế Jêsus là hiện thân của chân lý.
Giả sử trước khi làm quen với vợ tôi là Pippa, tôi đã đọc một sách viết về nàng. Rồi đọc xong, tôi nghĩ: ‘Cô nầy có vẻ tuyệt quá. Đúng là người tôi muốn kết hôn’. Cảm nhận về lý trí của tôi lúc ấy tin rằng nàng là con người tuyệt vời, khác hẳn với tâm trạng trong tôi hiện nay sau nhiều năm kinh nghiệm chung sống khiến tôi có thể nói: ‘Tôi biết nàng là con người tuyệt vời’. Khi một tín hữu Cơ Đốc nói về niềm tin của mình: ‘Tôi biết Chúa Jêsus là chân lý’, thì người ấy không chỉ nói đến sự hiểu biết của lý trí, nhưng muốn nhấn mạnh rằng người ấy đã kinh nghiệm Chúa Jêsus là chân lý. Khi chúng ta có mối liên hệ với Đấng là hiện thân của chân lý thì mọi nhận thức của chúng ta đều thay đổi và chúng ta bắt đầu hiểu chân lý về thế giới chung quanh chúng ta.
Sự sống trong một thế giới tối tăm
Chúa Jêsus phán: ‘Ta là...sự sống’. Trong Chúa Jêsus, chúng ta tìm được sự sống mà trước đây là tội lỗi, nghiện ngập, sợ hãi và lảng vãng bóng tử thần. Đúng là mọi người chúng ta đều được tạo dựng theo hình ảnh của Thượng đế cho nên loài người vẫn có một cái gì thật cao quý. Tuy nhiên, tất cả chúng ta đều cũng sa ngã, nghĩa là chúng ta được sinh ra với khuynh hướng làm ác. Trong mỗi con người, hình ảnh Thượng đế đã bị lu mờ hoặc nhiều hoặc ít, và trong vài trường hợp thì đã bị tội lỗi hầu như hoàn toàn triệt tiêu. Tốt lẫn xấu, mạnh lẫn yếu đều đồng hiện hữu trong mọi con người. Alexander Solzhenitsyn, nhà văn Nga nói: ‘Lằn mức ngăn cách thiện và ác không đi xuyên qua các quốc gia, các giai cấp xã hội, các phe nhóm chính trị mà là xuyên qua ngay chính trái tim mỗi con người và qua mọi con tim nhân loại.’
Tôi vẫn thường cho mình là con người ‘tốt’ bởi lẽ tôi không cướp ngân hàng hoặc phạm những tội nghiêm trọng khác. Chỉ khi tôi bắt đầu nhìn thấy cuộc sống tôi bên cạnh cuộc đời Chúa Cứu Thế Jêsus, lúc đó tôi mới thấy mình sai lầm biết bao. Nhiều người khác cũng có kinh nghiệm như tôi. C.S.Lenis viết: ‘Lần đầu tiên tôi kiểm điểm mình với mục đích thực tế rất nghiêm chỉnh. Tôi lấy làm ghê sợ điều mình khám phá ra; một sở thú ham muốn, một chợ trời tham vọng, một nhà trẻ sợ hãi, một hậu cung nung nấu ghen ghét. Tên tôi là Đội Quân.’ 5
Tất cả chúng ta đều cần sự tha thứ và chỉ trong Chúa Cứu Thế, chúng ta mới được tha thứ. Marghanita Laski, nhà nhân văn, khi tranh luận với một tín hữu Cơ Đốc trên truyền hình, đã đưa ra một lời thú nhận gây kinh ngạc. Bà nói: ‘Điều khiến tôi ganh tÿ hơn hết với các bạn Cơ Đốc, chính là sự tha thứ’. Rồi bà nói tiếp, giọng khá cảm động: ‘Tôi chẳng có ai để tha thứ cho tôi cả’.
Điều Chúa Jêsus đã làm khi Ngài chịu đóng đinh thay thế chúng ta đó là để trả nợ cho tất cả mọi điều sai quấy chúng ta đã làm. Chúng ta sẽ nói về đề tài nầy trong chương 3 cách chi tiết hơn. Chúng ta sẽ thấy, Ngài chết để cất bỏ tội lỗi chúng ta, giải thoát chúng ta khỏi chứng nghiện ngập, sợ hãi và cuối cùng là sự chết, Ngài chết thay cho chúng ta.
Vào ngày 31 tháng 7 năm 1991, một biến cố đáng chú ý đã được cử hành. Cuối tháng bảy năm 1941 những hồi còi báo động Auschwitz loan báo một tù nhân đã vượt ngục. Để thế chỗ cho người nầy, mười bạn tù của anh phải chết, chết bằng cách bị bỏ đói từ từ, dai dẳng, bị chôn sống trong một hầm than bằng bê tông, được xây cất thật đặc biệt.
Thế là suốt ngày, bị hành hạ dưới nắng, đói và sợ, mấy người đàn ông phải chờ đợi trong khi viên sĩ quan chỉ huy cùng với viên công an mật của Đức Quốc Xã tháp tùng đi qua từng hàng tù nhân để lựa chọn mười người, hoàn toàn tùy hứng. Lúc sĩ quan chỉ huy chỉ vào một người đàn ông, Francis Gajowniczek, anh nầy la to tuyệt vọng: ‘Ôi vợ con đáng thương của ta’. Ngay lập tức, một bóng dáng đàn ông đơn sơ với đôi mắt trũng xuống dưới cặp mắt kính tròn bằng gọng dây kẽm, bước ra khỏi hàng, giở nón. Viên chỉ huy nói: ‘Tên lợn Balan nầy muốn gì?’
‘Tôi là một tu sĩ Công giáo, tôi muốn chết thay cho người kia. Tôi đã già rồi, còn anh kia có vợ con... tôi chẳng có ai’, Linh mục Maximilan Kolbe đáp.
‘Đồng ý’, viên chỉ huy trả lời rồi bỏ đi.
Đêm hôm ấy, chín người đàn ông và một tu sĩ sẽ đi vào hầm than để bị bỏ đói. Bình thường thì họ cấu xé nhau như những chó thú ăn thịt đồng loại. Nhưng lần nầy thì không. Khi còn sức lực, họ nằm khỏa thân trên sàn hầm, cầu nguyện và hát thánh ca. Sau hai tuần lễ, ba người và linh mục Maximilian vẫn còn sống. Hầm than lại phải dùng chứa những người khác nên vào ngày 14 tháng 8, bốn người còn lại bị thanh toán. Vào 12g50 khuya, sau hai tuần bị bỏ đói trong hầm than mà vẫn còn tỉnh táo, linh mục Balan cuối cùng đã được chích một mũi phenol (chất tẩy uế mạnh) và chết ở tuổi 47.
Vào ngày 10 tháng 10 năm 1982 tại Quảng Trường St. Peter's Square, La mã, cái chết của linh mục Maximilian đã được cử hành đúng mức. Hiện diện giữa đám đông 150.000 người, có mặt Francis Gajowniczek, cùng với vợ, con và cháu của anh - vì thực ra, nhiều người đã được cứu sống nhờ linh mục nầy. Mô tả cái chết của linh mục Maximilian, Đức giáo hoàng nói: ‘Đây là chiến thắng đối với mọi chế độ khinh bỉ và ghen ghét, đó là sự đắc thắng do Đức Chúa Jêsus của chúng ta tương tự’. 6
Thực ra, sự chết của Chúa Jêsus còn diệu kỳ hơn nhiều, bởi lẽ Chúa Jêsus đã chết, không phải chỉ cho một người mà cho từng cá nhân riêng lẻ trên trần thế. Nếu bạn hoặc tôi là con người duy nhất trên đời nầy thì Chúa Cứu Thế Jêsus cũng đã chết thay cho chúng ta, để cất bỏ mọi tội lỗi chúng ta. Khi tội lỗi được cất bỏ, chúng ta có được sự sống mới.
Chúa Jêsus chẳng những đã chết thay chúng ta mà Ngài còn từ kẻ chết sống lại vì cớ chúng ta. Trong hành động nầy, Ngài đã đánh bại tử thần. Hầu hết những người có lý trí đều biết sự chết là không thể nào tránh được, mặc dù ngày nay cũng có một số người có những cố gắng thật kinh dị để tránh cái chết. Tờ Báo của Giáo Hội Anh Quốc (The Church of England Newspaper) có mô tả cố gắng đó như sau:
Năm 1960 nhà triệu phú bang California là James M.C Gill đã qua đời. Ông để lại những chỉ dẫn thật chi tiết, yêu cầu cơ thể ông được bảo quản và đông lạnh với hy vọng một ngày kia các khoa học gia có thể tìm ra cách chữa trị chứng bệnh đã giết hại ông. Có hàng trăm người tại miền nam California hy vọng được sống lại nhờ tiến trình đông lạnh và bảo quản thi thể con người. Tiến bộ mới nhất trong kỹ thuật đông lạnh được gọi là đình hoãn thần kinh nhằm chỉ bảo quản cái đầu của con người. Một lý do khiến kỹ thuật nầy trở nên phổ biến vì bảo quản như thế rẻ hơn bảo quản và duy trì cả thân thể. Điều nầy nhắc tôi nhớ nhân vật Woody Allen trong tác phẩm Sleeper , anh nầy lo bảo quản cái mũi của chính mình’. 7
Những cố gắng né tránh cái chết bất khả kháng như thế rõ ràng là phi lý và thực sự là không cần thiết. Chúa Jêsus đã đến để ban cho chúng ta ‘sự sống đời đời’. Sự sống đời đời là phẩm chất của sức sống phát xuất từ một cuộc sống liên hệ với Thượng Đế và với Chúa Cứu Thế Jêsus (GiGa 17:3). Chúa Jêsus không hề hứa cho ai cuộc sống dễ dàng, nhưng Ngài hứa ban sức sống phong phú (GiGa 10:10). Phẩm chất mới nầy trong sức sống khởi đầu ngay bây giờ và tiếp tục cho đến vô tận. Thời gian chúng ta sống trên đất tương đối ngắn, nhưng cõi vô tận thì bao la. Qua Chúa Jêsus là Đấng phán: ’Ta là...sự sống’ chúng ta không những chỉ hưởng được sự sống phong phú ngay bây giờ mà còn tin chắc cuộc sống đó sẽ không bao giờ chấm dứt.
Cơ Đốc Giáo không nhàm chán: đó là niềm tin giúp chúng ta sống thật phong phú. Cơ Đốc Giáo không sai lạc: đó là chân lý. Cơ Đốc Giáo không xa rời thực tế; nó biến đổi toàn thể cuộc sống chúng ta. Nhà thần học và triết gia Paul Tillich mô tả tình trạng con người lúc nào cũng ôm ấp ba nỗi lo sợ: sợ vô nghĩa, sợ chết và sợ tội. Chúa Cứu Thế Jêsus sẵn sàng giải quyết từng nỗi sợ đó. Ngài rất cần thiết cho mỗi người chúng ta vì Ngài là ‘đường đi, chân lý và sự sống’.

Herodotus 488-428 TC 900 SC 1.300 8
Tacitus 100 SC 1.100 1.000 20


† Welcome - nguonsusong.com

GMT+8, 17-12-2018 02:31 AM

nguonsusong.com | nguonsusong.net | nguonsusong.us | nguonsusong.ca | loihangsong.net | tinlanhmedia.net | phimtinlanh.com |
Tweet
Trả lời nhanh Lên trên Trở lại danh sách