† Welcome to nguonsusong.com

Tìm
Trở lại danh sách Đăng bài -----
Xem: 3151|Trả lời: 0

Alpha - Bài 4. Làm Thế Nào Tôi Biết Chắc Đức Tin của Mình?

[Lấy địa chỉ]
Đăng lúc 14-8-2011 20:20:09 | Xem tất |Chế độ đọc

Dâng hiến cho công việc Chúa

Giáo Trình Alpha
Tác giả: Nicky Gumbel

Làm Thế Nào Tôi Biết Chắc Đức Tin của Mình?

Vào tuổi mười tám, tôi thấy cuộc đời mình không mấy khấm khá về nhiều phương diện. Tôi đang nửa đường trải qua năm thứ nhất tại trường đại học. Tôi vẫn thường vui vẻ và mọi cơ hội của cuộc đời dường như mở rộng đối với tôi. Cơ Đốc Giáo không hấp dẫn đối với tôi mà còn đối lập. Tôi cảm thấy nếu mình trở thành một Cơ Đốc Nhân, cuộc sống sẽ trở nên rất nhàm chán. Tôi đã hình dung Đức Chúa Trời muốn chấm dứt tất cả những điều vui thú và bắt tôi phải làm tất cả những loại công việc tẻ ngắt của tôn giáo.
Mặt khác, khi đã xem xét những bằng chứng về Cơ Đốc Giáo, tôi đến chỗ tin rằng Cơ Đốc Giáo là đúng. Song tôi nghĩ câu trả lời là khoan đã hãy hưởng thụ cuộc sống đã, khi nào gần qua đời hãy trở thành một Cơ Đốc Nhân. Tuy nhiên tôi biết tôi không thể làm điều đó với sự thanh liêm. Vì vậy hết sức miễn cưỡng, tôi đã dâng đời sống mình cho Chúa Cứu Thế.
Điều mà tôi đã không nhận biết là Cơ Đốc Giáo có liên quan đến mối tương giao với Đức Chúa Trời, Ngài là một Đức Chúa Trời yêu thương chúng ta và muốn điều tốt nhất cho chúng ta. Tôi đã ‘ngạc nhiên vì sự vui mừng’ là tựa đề cuốn sách của C.S.Lewis nói về kinh nghiệm của chính ông với Chúa Cứu Thế. Việc trở thành một Cơ Đốc Giáo là khởi điểm của một mối tương quan thú vị nhất. Thật vậy, đó chính là khởi đầu của một đời sống mới. Như sứ đồ Phaolô đã viết: ‘Khi người nào trở thành một Cơ Đốc nhân, thì người ấy là một người mới hoàn toàn từ bên trong. Người ấy không còn như người trước kia nữa. Một sự sống mới đã bắt đầu’ (IICo 2Cr 5:17 bảng Living Bible). Đôi khi tôi giữ lại một ghi nhận về điều người ta nói hoặc viết ra sau khi họ vừa bắt đầu cuộc sống mới mà Phaolô đang nói đến. Dưới đây là hai ví dụ:
Bây giờ tôi đã có được hy vọng ở nơi mà trước kia chỉ có tuyệt vọng. Bây giờ tôi có thể tha thứ, nơi trước kia chỉ có sự lạnh nhạt...Chúa thật sống động đối với tôi. Tôi có thể cảm nhận Ngài đang hướng dẫn tôi, và sự cô đơn hoàn toàn mà tôi đã từng cảm nhận nay không còn nữa. Đức Chúa Trời đang lấp đầy một khoảng trống sâu thẳm.
Tôi cảm thấy muốn ôm chầm mọi người trên đường phố...tôi không thể ngưng cầu nguyện. Thậm chí ngày hôm nay tôi quên cả việc xuống xe nơi trạm dừng của mình bởi vì quá mãi mê cầu nguyện trên sàn của xe buýt.
Những sự từng trải rất khác biệt nhau. Một số người lập tức nhận thấy ngay sự đổi khác. Đối với một số người khác thì sự thay đổi tiến dần dần. Điều quan trọng không phải là những kinh nghiệm, nhưng điều quan trọng nằm nơi chân lý khi tiếp nhận Chúa Cứu Thế, chúng ta trở nên con cái Đức Chúa Trời. Đó là sự khởi đầu của một mối quan hệ mới. Như Sứ đồ Giăng viết ‘Nhưng hễ ai đã nhận Ngài, thì Ngài ban cho quyền phép trở nên con cái Đức Chúa Trời, là ban cho kẻ tin danh Ngài (GiGa 1:12).
Những bậc cha mẹ tốt luôn muốn con cái họ biết chắc mối tương quan giữa chúng với họ. Cũng vậy, Đức Chúa Trời muốn chúng ta phải biết chắc về mối tương giao giữa mình với Ngài. Nhiều người không quả quyết mình là Cơ Đốc Nhân hay chưa. Tôi đã yêu cầu mọi người ở cuối khóa học Alpha điền vào một bảng câu hỏi. Một trong những câu tôi hỏi là ‘Xin bạn cho biết, lúc bắt đầu khóa học nầy, bạn đã xem mình là một Cơ Đốc Nhân chưa?’ Và sau đây là một số câu trả lời:
‘Rồi, nhưng chưa có một kinh nghiệm thực sự nào về mối tương quan với Chúa.’
‘Một phần nào đó.’
‘Có lẽ là có, tôi nghĩ như vậy.’
‘Không chắc lắm.’
‘Có lẽ.’
‘Chút đỉnh.’
‘Rồi mặc dầu nhìn lại thì có lẽ là không.’
‘Không, chỉ một nửa là Cơ Đốc Nhân.’
Tân Ước nói rõ ràng rằng chúng ta có thể biết chắc mình là Cơ Đốc Nhân và mình có sự sống đời đời. Sứ đồ Giăng viết rằng: ‘Ta đã viết những điều nầy cho các con, hầu cho các con biết mình có sự sống đời đời, là kẻ nào tin đến danh Con Đức Chúa Trời’ (IGi1Ga 5:13).
Cũng như giá ba chân của chiếc máy ảnh, sự quả quyết của chúng ta về mối quan hệ giữa mình với Chúa đứng vững chãi dựa trên hoạt động của ba thân vị trong Ba Ngôi Đức Chúa Trời: những lời hứa mà Đức Chúa Cha ban cho chúng ta trong lời Ngài, sự hy sinh của Đức Chúa Jêsus vì chúng ta trên thập tự giá và sự bảo đảm của Đức Thánh Linh trong lòng chúng ta. Những điều đó có thể được tóm tắt dưới ba tiêu đề: Lời của Đức Chúa Trời, công việc của Chúa Jêsus và sự ấn chứng của Đức Thánh Linh.
Lời của Đức Chúa Trời
Nếu chúng ta chỉ dựa vào cảm xúc của mình thì chúng ta không bao giờ có thể quả quyết bất cứ điều gì cả. Những cảm xúc của chúng ta thường lên xuống tùy thuộc vào tất cả các loại nhân tố, như thời tiết hoặc những gì mình đã dùng trong bữa ăn. Những cảm giác như thế đều dễ thay đổi và dễ khiến ta lầm lẫn. Còn những lời hứa trong Kinh Thánh, là Lời của Đức Chúa Trời, thì không hề thay đổi và hoàn toàn đáng tin cậy.
Trong Kinh Thánh, có nhiều lời hứa thật tuyệt vời, một câu Kinh Thánh mà tôi đã tìm được sự trợ giúp, nhất là trong bước đầu của đời sống Cơ Đốc của mình là câu nằm trong sách cuối cùng của Kinh Thánh. Trong một khải tượng, sứ đồ Giăng đã thấy Chúa Jêsus phán cùng bảy hội thánh khác nhau. Ngài đã phán với Hội Thánh Laođixê như vầy ‘Nầy ta đứng ngoài cửa mà gõ, nếu ai nghe tiếng ta mà mở cửa cho, thì ta sẽ vào cùng người ấy, ăn bữa tối với người, và người với ta’ (KhKh 3:20).
Có nhiều cách để nói về việc bắt đầu đời sống mới của đức tin người Cơ Đốc - ‘Trở nên một Cơ Đốc Nhân’, ‘dâng đời sống mình cho Chúa Cứu Thế’, ‘tiếp nhận Chúa Cứu Thế’, ‘mời Chúa Jêsus ngự vào đời sống mình’ và một số những câu khác nữa. Hết thảy đều để mô tả cùng một sự thực đó là Chúa Jêsus, bởi Đức Thánh Linh, bước vào đời sống chúng ta, như điều được mô tả trong câu Kinh Thánh trên.
Một họa sĩ trước thời Raphael, ông Holman Hunt (1827-1910) được cảm động bởi câu Kinh Thánh nầy, đã vẽ bức Sự Sáng của Thế Gian . Ông đã vẽ tất cả ba kiểu: Một bản treo tại trường đại học Keble, Oxford; bản kia ở tại Phòng Trưng Bày Nghệ Thuật Thành Phố Manchester; bức nổi tiếng nhất được lưu diễn khắp các hiệp hội họa sĩ, vào những năm 1905-1907 và đã được tặng cho nhà thờ St.Paul vào tháng sáu năm 1908, nơi hiện nay bức tranh ấy vẫn còn được treo. Khi bức tranh thứ nhất được trưng bày, nhiều người viết những bài phê bình nói chung là nghèo nàn - và rồi, vào ngày 5 tháng 5 năm 1854 John Ruskin, một họa sĩ kiêm nhà phê bình, đã viết bài báo The Times và giải thích đầy đủ sự sử dụng biểu tượng và bênh vực nó cách xuất sắc, cho nó là ‘một trong những tác phẩm cao quý nhất của nghệ thuật thánh từng được sáng tác trong thời đại nầy hoặc bất cứ thời đại nào’.
Chúa Jêsus, Sự Sáng của Thế Gian, đứng nơi cánh cửa, bị che phủ bởi cây trường xuân và cỏ dại. Cánh cửa nầy rõ ràng tượng trưng cho cánh cửa cuộc đời một người. Người nầy chưa hề mời Chúa Jêsus bước vào đời sống mình. Chúa Jêsus còn đang đứng ngoài cửa mà gõ. Ngài đang chờ đợi sự đáp ứng. Ngài muốn bước vào và dự phần với đời sống người ấy. Dường như có ai đó đã nói với Holman Hunt rằng ông ta đã mắc một thiết sót. Họ bảo ông ‘Anh đã quên vẽ một tay nắm ở trên cánh cửa’.
Ông Hunt đã trả lời: ‘Ồ không, đó là một sự cố ý. Chỉ có một tay nắm và nó nằm phía bên trong’.
Nói cách khác, chúng ta phải mở cửa để Chúa Jêsus bước vào đời sống mình. Chúa Jêsus không bao giờ đẩy cửa mà vào. Ngài cho chúng ta sự tự do để chọn lựa. Mở cửa tiếp Ngài vào hay không là tùy nơi chúng ta. Nếu chúng ta mở cửa, Ngài hứa: ‘Ta sẽ vào ăn bữa tối với người và người với ta’. Cùng dùng bữa với nhau là một dấu hiệu của mối quan hệ bạn hữu mà Chúa Jêsus đưa ra với tất cả những ai bằng lòng mở cửa đời sống mình để tiếp Ngài.
Một khi chúng ta đã mời Ngài vào, Chúa Jêsus hứa sẽ không bao giờ lìa chúng ta. Ngài phán cùng các môn đồ rằng: ‘Ta thường ở cùng các người luôn’ (Mat Mt 28:20). Chúng ta có thể không luôn trò chuyện trực tiếp với Ngài, song Ngài vẫn luôn ở đó. Nếu bạn đang làm việc trong một căn phòng với một người bạn, có thể bạn không nói chuyện trực tiếp với người bạn ấy, dầu vậy bạn vẫn ý thức sự có mặt của bạn ấy. Sự hiện diện của Chúa Jêsus là như vậy đấy. Ngài luôn ở cùng chúng ta.
Lời hứa về sự hiện diện của Chúa Jêsus trong cuộc đời chúng ta có liên quan chặt chẽ đến một lời hứa tuyệt diệu khác trong Tân Ước. Chúa Jêsus hứa ban sự sống đời đời cho những kẻ theo Ngài (GiGa 10:28). Như chúng ta đã thấy, ‘sự sống đời đời’ trong Tân Ước là một phẩm chất của sự sống đến bởi việc sống trong mối tương quan với Đức Chúa Trời qua Chúa Cứu Thế Jêsus (GiGa 17:3). Sự sống ấy bắt đầu ngay bây giờ, khi chúng ta kinh nghiệm sự đầy trọn của sự sống mà Chúa Jêsus đã đến để ban cho (GiGa 10:10). Song không phải sự sống ấy chỉ có trong đời nầy, mà nó còn tiếp tục trong cõi đời đời.
Cuộc sống nầy không phải là hết; còn có một đời sống ở bên kia phần mộ. Lịch sử không phải vô nghĩa hoặc tuần hoàn theo chu kỳ; mà nó đang tiến đến một tuyệt điểm vinh hiển. Một ngày kia Chúa Jêsus sẽ trở lại trái đất để lập trời mới đất mới (KhKh 21:1). Khi ấy những kẻ ở trong Chúa Cứu Thế sẽ đi ở ‘cùng Chúa luôn luôn’ (ITe1Tx 4:17). Sẽ không còn có sự than khóc, bởi vì không còn có sự đau đớn nữa. Nơi đó sẽ không có sự thử thách, vì không còn có tội lỗi nữa. Sẽ không còn đau khổ và không còn sự phân ly khỏi những người thân yêu nữa. Chúng ta sẽ thấy Chúa Jêsus mặt đối mặt (ICo1Cr 13:12). Chúng ta sẽ được ban cho thân thể phục sinh vinh hiển và không còn đau đớn nữa (ICo1Cr 15:1-58). Chúng ta sẽ được biến nên giống như Chúa Cứu Thế Jêsus về mặt phẩm tánh (IGi1Ga 3:2). Thiên đàng sẽ là nơi có sự vui mừng và hạnh phúc vô cùng mãi mãi. Một số người đã chế giễu điều đó bằng cách cho rằng đời sống tại đó sẽ đơn điệu và buồn chán. Nhưng ‘Đó là điều mắt chưa thấy, tai chưa nghe, và lòng chưa hề nghĩ đến. Nhưng Đức Chúa Trời đã sắm sẵn điều ấy cho những kẻ yêu mến Ngài’ (ICo1Cr 2:9 trích EsIs 64:4).
Như C.S.Lewis đặt điều ấy vào một trong những sách Narnia của ông:
Kỳ hạn qua đi: những ngày nghỉ đã bắt đầu. Giấc mơ đã kết thúc: đây là buổi sáng...toàn bộ đời sống họ trong thế giới nầy...chỉ là trang bìa và trang đề tựa: bây giờ cuối cùng họ đang bắt đầu Chương Thứ Nhất của Câu Chuyện Tuyệt Vời mà chưa một ai trên đất từng đọc: Câu chuyện sẽ tiếp tục mãi mãi trong đó mỗi chương đều thú vị hơn chương trước. 25
Công việc của Chúa Jêsus
Khi còn học tại trường đại học, tình cờ tôi đọc thấy một cuốn sách có tựa Thiên đàng , tôi đến đây (Heaven , Here I Come ). Thoạt đầu, cũng như nhiều người ngày nay, tôi nghĩ đó thật là một lời khẳng định ngạo mạn. Hẳn là ngạo mạn khi quá quả quyết rằng chúng ta được vào thiên đàng là do công sức của mình. Nếu quyền vào thiên đàng của tôi là do nơi lối sống nhân đức mà tôi đã sống thì tôi chẳng có hy vọng gì được vào thiên đàng cả.
Tin tức kỳ diệu đó là việc vào thiên đàng không tùy thuộc vào tôi mà nó tùy thuộc vào điều Chúa Jêsus đã làm cho tôi. Nó không tùy thuộc vào những gì tôi đã làm được hoặc đạt được, song tùy thuộc vào công lao của Ngài tại thập tự giá. Điều Ngài đã thực hiện tại thập tự giá khiến Ngài có thể ban cho chúng ta sự sống đời đời như một sự ban cho (GiGa 10:28). Chúng ta không làm việc để kiếm được quà tặng mà chúng ta nhận món quà tặng với lòng biết ơn.
Tất cả bắt đầu bởi tình yêu Đức Chúa Trời dành cho chúng ta: ‘Vì Đức Chúa Trời yêu thương thế gian đến nỗi đã ban Con Một của Ngài hầu cho hễ ai tin Con ấy không bị hư mất mà được sự sống đời đời’ (GiGa 3:16). Hết thảy chúng ta đều đáng phải ‘chết mất’. Đức Chúa Trời, bởi tình yêu đối với chúng ta, đã nhìn thấy tình trạng hỗn độn chúng ta đang ở trong đó, nên đã ban Con Một của Ngài, là Chúa Jêsus để chết thay cho chúng ta. Kết quả sự chết của Ngài là sự sống đời đời được ban cho hết thảy những người nào tin nhận.
Tại thập tự giá, Chúa Jêsus đã gánh mọi việc làm sai xấu của chúng ta trên chính mình Ngài. Điều nầy đã được báo trước cách rõ ràng trong Cựu Ước, sách Êsai, là sách được viết ra hàng trăm năm trước đó. Nhà tiên tri đã thấy trước ‘kẻ tôi tớ chịu khổ’ sẽ làm gì cho chúng ta nên đã nói rằng: ‘Chúng ta thảy đều như chiên đi lạc, ai theo đường nấy. Đức Giêhôva đã làm cho tội lội của hết thảy chúng ta đều chất trên người’ (là Chúa Jêsus) (EsIs 53:6).
Điều vị tiên tri đang nói đến là hết thảy chúng ta đều làm điều sai trái, vì hết thảy chúng ta đều đi lạc, ở một chỗ khác, ông nói rằng những điều sai trái chúng ta làm gây ra sự phân rẽ giữa chúng ta với Đức Chúa Trời (EsIs 59:1-2). Đó là một trong những lý do chúng ta thấy dường như Đức Chúa Trời rất xa cách với mình. Có một sự ngăn trở giữa chúng ta và Ngài khiến chúng ta không kinh nghiệm được tình yêu của Ngài.
Mặt khác, Chúa Jêsus không hề làm điều gì sai trật. Ngài đã sống một đời sống hoàn toàn, nghĩa là không có sự ngăn trở nào giữa Ngài với Cha Ngài. Nhưng tại thập tự giá, Đức Chúa Trời đã chất mọi việc làm sai xấu của chúng ta (’sự quá phạm của chúng ta’) lên Chúa Jêsus (‘Đức Giêhôva đã làm cho tội lỗi của hết thảy chúng ta đều chất trên người’). Đó là lý do vì sao trên thập tự giá Chúa Jêsus đã cất tiếng kêu lớn lên rằng: ‘Đức Chúa Trời tôi ôi, Đức Chúa Trời tôi ôi, sao Ngài lìa bỏ tôi?’ (Mac Mc 15:34). Vào giây phút ấy, Ngài đã bị phân cách với Đức Chúa Trời, không phải tội lỗi của Ngài đã làm cho phân cách, mà vì cớ tội lỗi của chúng ta.
Điều nầy khiến cho sự ngăn trở giữa chúng ta với Đức Chúa Trời đã bị phá đổ, tức là cho hết thảy những ai nhận lấy cho chính mình điều Chúa Jêsus đã làm cho họ. Kết quả chúng ta có thể biết chắc sự tha thứ của Đức Chúa Trời. Tội lỗi chúng ta đã được cất đi. Chúng ta có thể quả quyết mình sẽ không bao giờ bị định tội. Như điều Phaolô nói: ‘Cho nên hiện nay chẳng còn có sự đoán phạt cho những kẻ ở trong Chúa Cứu Thế Jêsus’ (RoRm 8:1). Như vậy, đây là lý do thứ hai khiến chúng ta quả quyết mình có sự sống đời đời, là những gì Chúa Jêsus đã giành được cho chúng ta trên thập tự giá bằng cách chết thay cho chúng ta.
Sự làm chứng của Đức Thánh Linh
Khi một người đã tiếp nhận Chúa, Thánh Linh của Đức Chúa Trời đến ngự trong đời sống người ấy. Có hai phương diện riêng biệt trong nhiều hoạt động của Đức Thánh Linh nhằm giúp chúng ta biết chắc đức tin mình đặt nơi Chúa Cứu Thế.
Thứ nhất, Ngài biến đổi chúng ta từ bên trong. Ngài sản sinh tâm tánh của Chúa Jêsus trong đời sống chúng ta. Điều đó được gọi là ‘bông trái của Đức Thánh Linh’, gồm có ‘yêu thương, vui mừng, bình an, nhịn nhục, nhơn từ, hiền lành, trung tín, mềm mại, tiết độ’ (GaGl 5:22-23). Khi Đức Thánh Linh đến sống trong chúng ta, những bông trái ấy bắt đầu phát triển.
Cũng sẽ có những thay đổi trong cá tánh chúng ta mà những người khác sẽ phải thấy khi họ quan sát chúng ta, nhưng tất nhiên là những thay đổi ấy không thể xuất hiện sau một đêm. Chúng tôi vừa mới trồng một cây lê trong vườn nhà tôi, rồi dường như ngày nào tôi cũng ra xem thử đã có trái chưa. Ngày nọ anh bạn của tôi chơi khăm, (người vẽ tranh minh họa cho quyển sách nầy). Anh ta lấy chỉ treo một trái táo lớn trên cây. Ngay cả tôi cũng không bị lừa bởi trò đùa ấy. Sự hiểu biết hạn chế của tôi về việc trồng trọt cũng cho tôi biết rằng phải có thời gian, mới có trái được (và cây lê không thể sinh ra quả táo). Chúng ta hy vọng rằng qua một thời gian người khác sẽ thấy chúng ta yêu thương hơn, vui mừng hơn, bình an hơn, nhịn nhục hơn, nhân từ hơn và tiết độ hơn.
Ngoài những thay đổi trong tâm tánh còn phải có những thay đổi trong các mối quan hệ của chúng ta nữa, cả với Chúa lẫn với người khác. Chúng ta phát triển một tình yêu mới mẽ đối với Chúa, tức là với Đức Chúa Cha, Đức Chúa Con và Đức Thánh Linh. Ví dụ, mỗi khi nghe chữ ‘Jêsus’, mỗi người đều cảm nhận một ảnh hưởng khác nhau về mặt cảm xúc. Trước khi tin Chúa, nếu tôi đang nghe đài hoặc xem tivi mà tự nhiên họ chuyển đề tài để nói về Chúa Jêsus, tôi sẽ tắt ngay. Sau khi tin Chúa, tôi sẽ mở lớn lên, bởi vì thái độ của tôi đối với Ngài đã hoàn toàn thay đổi. Đó là một dấu hiệu nhỏ của tình yêu mới mẽ tôi đối với Ngài.
Thái độ chúng ta đối với người khác cũng thay đổi. Thường những người mới tin Chúa nói với tôi rằng đột nhiên họ quan tâm đến gương mặt của những người đi lại trên đường phố và trên xe buýt. Trước kia họ ít khi nào quan tâm; nhưng bây giờ họ cảm thấy có mối quan tâm đối với những con người buồn bã và hư mất. Tôi khám phá rằng một trong những sự khác biệt lớn nhất đó là thái độ của tôi đối với những Cơ Đốc Nhân khác. Tôi lấy làm tiếc rằng trước kia tôi thường có khuynh hướng tránh bất cứ người nào có niềm tin Cơ Đốc. Sau nầy, tôi khám phá ra rằng họ không tệ như tôi tưởng! Thật thế, sau khi tin Chúa không lâu, tôi đã bắt đầu kinh nghiệm một mối quan hệ bạn hữu sâu đậm với những Cơ Đốc Nhân khác, là điều trước kia trong đời mình tôi chưa hề biết.
Thứ hai, một sự thay đổi nữa được người khác nhận biết qua đời sống chúng ta đó là Đức Thánh Linh đem đến cho chúng ta một kinh nghiệm bên trong về Đức Chúa Trời nữa. Ngài tạo ra một niềm xác tín sâu nhiệm, riêng tư rằng chúng ta là con cái Đức Chúa Trời (RoRm 8:15-16), kinh nghiệm nầy đối với mỗi người có khác nhau.
Carl Tuttle là một Mục sư người Mỹ xuất thân từ một gia đình đổ vỡ. Ông trãi qua thời thơ ấu hết sức bất hạnh và thường bị cha đánh đập. Sau khi tin Chúa, vào một dịp nọ ông đặc biệt muốn nghe điều Chúa phán với mình. Ông quyết định đi ra một vùng mà tại đó ông có thể cầu nguyện suốt một ngày không bị gián đoạn. Vì thế ông đã đến đó và bắt đầu cầu nguyện. Nhưng sau mười lăm phút ông cảm thấy mình không đạt được điều gì cả. Ông bèn lái xe trở về nhà với cảm giác buồn rầu và thất vọng. Ông bảo với vợ rằng ông muốn thăm Zachary, đứa bé hai tháng tuổi của họ, ông vào phòng và ẵm bé lên. Khi đang bồng ẵm con, ông cảm nhận một tình yêu lạ thường tràn ngập lòng mình đối với đứa con trai hai tháng tuổi, ông bắt đầu vừa khóc vừa trò chuyện với bé. Ông nói ‘Zachary, bố yêu con, bố yêu con bằng cả tấm lòng. Dẫu cho bất cứ điều gì xảy ra trong đời nầy, bố vẫn không bao giờ làm điều gì tổn hại cho con. Bố sẽ luôn luôn bảo vệ con. Bố sẽ luôn luôn là bố của con, luôn luôn là bạn của con, luôn chăm sóc con, luôn nuôi nấng con và bố sẽ thực hiện điều đó, dầu cho con có phạm tội gì, dầu con làm điều gì đi nữa, và dầu cho con có xây bỏ bố hoặc xây bỏ Đức Chúa Trời’. Thình lình Carl ý thức rằng mình đang ở trong hai cánh tay của Đức Chúa Trời và nghe chính Ngài đang phán ‘Carl, con là con trai Ta, Ta yêu con. Dầu cho bất cứ điều gì con làm, bất cứ nơi nào con đi, ta luôn chăm sóc con, ta sẽ luôn chu cấp cho con, ta sẽ luôn hướng dẫn con’.
Bằng cách ấy, Đức Thánh Linh đã làm chứng cho tâm linh ông rằng ông là một con cái của Đức Chúa Trời (RoRm 8:16). Đó là cách thứ ba để chúng ta biết chắc mối tương quan của mình với Chúa, và biết rằng chúng ta được tha tội và có sự sống đời đời. Chúng ta biết điều đó bởi vì Thánh Linh của Chúa làm chứng cho chúng ta, qua một tiến trình thay đổi trong tâm tánh mình và trong các mối quan hệ của mình một cách khách quan, qua một niềm xác quyết sâu xa bên trong lòng cho biết chúng ta là con cái Đức Chúa Trời.
Bằng những cách nêu trên (lời của Đức Chúa Trời, công việc của Chúa Jêsus và sự làm chứng của Đức Thánh Linh), những người tin nơi Chúa Jêsus có thể quả quyết rằng họ là con cái Đức Chúa Trời và họ có sự sống đời đời.
Quả quyết như thế không có gì là ngạo mạn cả. Điều quả quyết đó đặt cơ sở trên những gì Chúa phán hứa, trên điều mà Chúa Jêsus đã chịu chết để đạt được, và trên công việc của Đức Thánh Linh trong đời sống chúng ta. Đó là một trong những đặc quyền của việc được làm một con cái của Đức Chúa Trời: Có quyền tin cậy hoàn toàn vào mối tương quan giữa chúng ta với Cha mình: được biết chắc một sự thật đó là mình đã được tha thứ, quả quyết mình là Cơ Đốc Nhân, và biết mình có sự sống đời đời.


† Welcome you to nguonsusong.com

GMT+8, 22-9-2018 11:44 AM

nguonsusong.com | nguonsusong.net | nguonsusong.us | nguonsusong.ca | loihangsong.net | tinlanhmedia.net | phimtinlanh.com |
Tweet
Trả lời nhanh Lên trên Trở lại danh sách