† Welcome to nguonsusong.com

Tìm
Trở lại danh sách Đăng bài -----
Xem: 3435|Trả lời: 0

Alpha - Bài 9. Được Đầy Dẫy Đức Thánh Linh

[Lấy địa chỉ]
Đăng lúc 14-8-2011 20:27:32 | Xem tất |Chế độ đọc

Dâng hiến cho công việc Chúa

Giáo Trình Alpha
Tác giả: Nicky Gumbel

Làm Thế Nào Để Tôi Được Đầy Dẫy Đức Thánh Linh?


Nhà truyền giáo J.John đã từng nói chuyện trong một kỳ hội đồng về vấn đề giảng dạy. Một trong những điểm ông nhấn mạnh đó là các thầy giảng thường khuyên những người nghe họ phải làm điều nầy điều kia, nhưng không bao giờ bảo cho họ biết phải làm như thế nào . Họ bảo: ‘Hãy đọc Kinh Thánh’. Người ta muốn hỏi: ‘Vâng, nhưng đọc như thế nào?’ Họ bảo ‘Anh hãy cầu nguyện thêm’. Người ta hỏi: ‘Vâng nhưng cầu nguyện như thế nào?’ Họ bảo: ‘Hãy nói về Chúa cho mọi người’. Người ta hỏi: ‘Vâng nhưng làm chứng như thế nào?’ Trong chương nầy, tôi muốn xem xét vấn đề làm thế nào để được đầy dẫy Thánh Linh.40
Trong nhà chúng tôi có một cái hệ thống tỏa nhiệt đã cũ. Vì thế lúc nào ngọn đèn báo hiệu cũng đỏ. Nhưng không phải lúc nào hệ thống tỏa nhiệt ấy cũng tỏa sức nóng và năng lượng. Cũng vậy, một số người cũng chỉ có ngọn đèn báo hiệu của Thánh Linh trong đời sống họ; trong khi đó, khi một người thật sự được đầy dẫy Thánh Linh, thì người ấy sẽ thật sự tỏa nhiệt và hữu dụng các xi lanh (nếu bạn tha lỗi cho tôi vì đã sử dụng một ví dụ không hoàn chỉnh!). Bạn sẽ thật sự thấy và cảm nhận sự khác biệt rõ ràng khi bạn nhìn vào hai loại người này.
Sách Công vụ được mô tả là Quyển I của lịch sử Hội thánh. Trong đó chúng ta thấy nhiều gương mẫu của những người kinh nghiệm Đức Thánh Linh. Nói theo cách lý tưởng, thì mỗi một Cơ Đốc Nhân đều sẽ được đầy dẫy Đức Thánh Linh ngay từ giây phút quy đạo. Nhiều khi thường có xảy ra như vậy (cả trong Tân Ước lẫn hiện nay), song không phải luôn luôn, ngay cả trong Tân Ước, không phải lúc nào người ta cũng được đầy dẫy Đức Thánh Linh khi vừa tiếp nhận Chúa. Chúng ta đã xem xét trường hợp thứ nhất của việc tuôn đổ Thánh Linh vào Lễ Ngũ Tuần trong Công vụ đoạn 2. Khi xem hết sách Công vụ chúng ta sẽ thấy những ví dụ khác.
Khi Phierơ và Giăng đã cầu nguyện cho các tín hữu tại Samari và Đức Thánh Linh đã ngự xuống trên họ, thuật sĩ Simôn bị thuyết phục đến nỗi ông đã đưa bạc cho Phierơ để cũng có được quyền năng ấy (Cong Cv 8:14-18). Phierơ đã cảnh cáo ông ta rằng tìm cách để mua sự ban cho của Đức Chúa Trời bằng tiền bạc là một điều kinh khủng. Song câu chuyện cho thấy có điều gì đó hết sức kỳ diệu đã xảy ra.
Trong đoạn tiếp theo (Cong Cv 9:1-17) chúng ta thấy một trong những sự quy đạo đáng lưu ý nhất của mọi thời đại. Khi Êtiên người Cơ Đốc thuận đạo đầu tiên bị ném đá, Saulơ đã ưng thuận về cái chết ấy (Cong Cv 8:1) và về sau ông đã bắt đầu diệt Hội thánh. Ông đi từ nhà nầy sang nhà kia để bắt bỏ tù những người nam, người nữ (câu 3). Ở phần đầu đoạn 9 chúng ta thấy ông vẫn ‘hằng ngăm đe và chém giết môn đồ của Chúa không thôi’.
Chỉ trong khoảng thời gian có vài ngày sau đó, Saulơ đang giảng dạy trong các nhà hội rằng: ‘Chúa Jêsus là Con Đức Chúa Trời’ (câu 20). Ông đã gây ra một sự sửng sốt hoàn toàn với những người đang thắc mắc: ‘Há chẳng phải chính người đó đã bắt bớ những kẻ cầu khẩn danh nầy (Jêsus) tại thành Giêrusalem hay sao?’
Điều gì đã xảy ra trong ít ngày ngắn ngủi đó và khiến ông thay đổi hoàn toàn như vậy? Trước hết, ông đã thình lình đối đầu với Chúa Jêsus trên đường đến Đamách. Thứ hai, ông đã được đầy dẫy Đức Thánh Linh (câu 17). Đó là giây phút ‘có cái chi như cái vảy từ mắt người rớt xuống, thì người được sáng mắt’ (câu 18). Đôi khi những người không tin Chúa, hoặc những người chống đối Cơ Đốc Nhân mạnh mẽ lại có một sự biến đổi hoàn toàn trong đời sống, khi trở về với Chúa Cứu Thế và được đổ đầy Thánh Linh. Họ có thể trở thành những người biện hộ đầy quyền năng cho đức tin Cơ Đốc.
Tại Êphêsô, Phaolô bất ngờ gặp một nhóm người ‘đã tin’ Chúa, nhưng chưa hề được nghe về Đức Thánh Linh. Ông đã đặt tay trên họ, Đức Thánh Linh đến trên họ và họ đã nói tiếng lạ và nói tiên tri (Cong Cv 19:1-7). Ngày nay cũng có những người ở trong trường hợp tương tự. Họ có thể ‘đã tin’ Chúa một thời gian, thậm chí suốt cả cuộc đời mình, họ đã chịu báp têm, đã xác quyết niềm tin và đi nhà thờ từ năm nầy sang năm nọ, thậm chí, đi đều đặn nữa. Song họ có thể biết rất ít hoặc không biết gì về Thánh Linh.
Một câu chuyện khác xảy ra ở đầu sách Công vụ và tôi muốn xem xét kỹ hơn. Đó là lần đầu tiên những người ngoại bang được đầy dẫy Thánh Linh. Đức Chúa Trời đã làm một điều lạ lùng, bắt đầu từ sự hiện thấy của một người tên là Cọtnây (ông đã được chuẩn bị bởi sự hiện thấy thứ nhất). Chúa cũng đã phán với Phierơ qua một khải tượng và tỏ cho ông biết rằng Ngài muốn ông hãy đi nói cho những người ngoại bang ở tại nhà Cọtnây nầy. Khi Phierơ đang nói nửa chừng thì một việc lạ lùng đã xảy ra: ‘Đức Thánh Linh giáng trên mọi người nghe đạo. Các tín đồ đã chịu phép cắt bì (tức là người Giuđa), là những kẻ đồng đến với Phierơ, đều lấy làm lạ, vì thấy sự ban cho Đức Thánh Linh cũng đổ ra trên người ngoại nữa. Vì các tín đồ đó nghe họ nói tiếng ngoại quốc và khen ngợi Đức Chúa Trời’ (10:44-46;). Trong phần còn lại của chương nầy tôi muốn xem xét ba phương diện của những gì đã xảy ra.
Họ đã kinh nghiệm quyền năng của Thánh Linh
Phierơ đã phải ngưng buổi nói chuyện của ông vì cớ rõ ràng có điều gì đó đã xảy ra. Việc đổ đầy Thánh Linh hiếm khi xảy ra một cách khó cảm nhận được, mặc dầu kinh nghiệm thì có khác đối với mỗi người.
Trong phần mô tả về Ngày Lễ Ngũ Tuần (Cong Cv 2:1-47). Luca sử dụng từ ngữ diễn tả một trận mưa bão lớn ở vùng nhiệt đới. Đó là một hình ảnh về quyền năng của Thánh Linh tràn ngập trên họ. Có những sự biểu lộ về thuộc thể. Họ nghe có tiếng gió thổi ào ào (câu 2) mà không phải là gió thật sự, đó chỉ là sự so sánh. Đó chính là quyền năng mạnh mẽ của linh (ruach ) Đức Chúa Trời mà mắt trần không thể thấy được; cùng một từ dành cho gió như hơi thở và cho thần linh như chúng ta đã thấy trong Cựu Ước. Nhiều khi người ta cũng run rẩy y như những chiếc lá trước sức gió lúc được đổ đầy Thánh Linh. Những người khác thấy mình đang hít thở sâu như thể đang hít (thở) Thánh Linh vào thân thể mình.
Họ cũng thấy có điều gì đó giống như lửa (câu 3). Cái nóng thuộc thể nhiều khi đi kèm sự đầy dẫy của Thánh Linh và người ta từng trải điều đó nơi bàn tay của họ hoặc ở các chi thể khác trong cơ thể mình. Có người đã mô tả cảm giác ‘nóng rực khắp cả người’. Một người khác bảo cô đã kinh nghiệm ‘sức nóng của chất lỏng’. Một người khác nữa mô tả ‘sự cháy rực trong hai cánh tay tôi trong khi người tôi thì không nóng’. Lửa có thể tượng trưng cho sức mạnh, lòng nóng cháy và sự thánh khiết mà Thánh Linh Đức Chúa Trời mang đến cho đời sống chúng ta.
Đối với những người khác, kinh nghiệm về Thánh Linh có thể là một kinh nghiệm của tình yêu Chúa tràn ngập. Ông Phaolô đã cầu nguyện cho các Cơ Đốc Nhân tại Êphêsô để họ được mạnh mẽ hiệp cùng các thánh đồ mà hiểu thấu bề rộng, bề dài, bề cao, bề sâu của tình yêu Chúa là thể nào (Eph Ep 3:18). Tình yêu của Chúa Cứu Thế rộng lớn đủ để đụng đến mỗi một con người trong thế gian nầy. Tình yêu ấy đến mỗi một lục địa, đến với những con người thuộc mọi chủng tộc, mọi màu da, mọi thứ tiếng và mọi nền tảng. Tình yêu ấy dài đủ để trải suốt một đời người cho đến khi vào cõi đời đời. Sâu nhiệm đủ để rờ đến chúng ta dầu cho chúng ta đã sa ngã đến mức nào. Tình yêu ấy cao đủ để đưa chúng ta đến tận các nơi cao ở trên trời. Chúng ta nhìn thấy tình yêu tuyệt đỉnh tại thập tự giá của Chúa Cứu Thế. Chúng ta biết được tình yêu Chúa Cứu Thế dành cho chúng ta là vì Ngài đã sẵn sàng chịu chết thay cho chúng ta. Phaolô đã cầu nguyện để chúng ta ‘hiểu thấu’ phạm vi của tình yêu ấy.
Tuy nhiên ông không dừng lại ở đó, mà ông tiếp tục cầu nguyện để chúng ta được ‘biết tình yêu thương của Đấng Christ là điều quý hơn mọi sự thông biết’ , hầu cho anh em được ‘đầy dẫy mọi sự dư dật của Đức Chúa Trời’ (câu 19) để họ kinh nghiệm được tình yêu có sức biến cải của Chúa Cứu Thế trong tấm lòng họ.
Thomas Goodwin, một trong những người theo Thanh giáo, đã giải tỏ kinh nghiệm nầy. Ông mô tả một người đàn ông đi dọc con đường tay nắm tay một đứa bé, con trai mình. Cậu bé biết rõ người đàn ông ấy là cha mình và cũng biết cha yêu cậu. Nhưng thình lình người cha dừng lại, nhấc cậu bé lên, ẵm cậu trong cánh tay, ôm choàng cậu, hôn cậu và siết chặt cậu vào lòng. Đoạn ông đặt cậu xuống, và họ tiếp tục đi. Được đi cùng cha mình, được nắm tay cha là một điều tuyệt diệu, nhưng được cha ôm ấp trong cánh tay còn là điều lớn lao không gì sánh bằng nữa.
‘Ngài đã ôm chặt chúng ta’ Spurgeon nói và Ngài đổ tình yêu Ngài trên chúng ta và ‘siết chặt’ chúng ta vào lòng Ngài. Martyn Lloyd - Jones trích dẫn các ví dụ trong số nhiều ví dụ khác trong tác phẩm của ông viết về người Rôma, và đưa ra những ý kiến về kinh nghiệm Thánh Linh.
Vậy thì chúng ta hãy nhận biết tính chất sâu nhiệm của kinh nghiệm nầy. Kinh nghiệm nầy không nhẹ nhàng nông cạn và tầm thường; không phải là cái gì đó mà bạn có thể bảo: ‘Đừng bận tâm đến những cảm giác của bạn’. Bận tâm đến những cảm giác của bạn ư? Trong giờ phút ấy bạn sẽ có một cảm giác sâu đậm đến nỗi bạn thấy rõ ràng trước kia trong đời mình, chưa bao giờ bạn cảm thấy bất cứ điều gì như thế. Đó là sự từng trải sâu nhiệm nhất mà một người từng biết đến.41
Họ được tự do trong sự ngợi khen
Khi những người ngoại bang nầy được đầy dẫy Đức Thánh Linh, họ khởi sự ‘ngợi khen Chúa’. Sự ngợi khen tự phát là ngôn ngữ của những người phấn khích và cảm kích vì được kinh nghiệm Chúa. Điều nầy phải bao gồm cả con người chúng ta, kể cả những cảm xúc của chúng ta. Có người hỏi tôi rằng: ‘Bày tỏ các cảm xúc trong nhà thờ là điều có phải lẽ không? Sự xúc động bày tỏ ra như vậy có gì nguy hiểm không?’
Điều nguy hiểm đối với phần lớn chúng ta trong mối quan hệ giữa mình với Chúa không phải là sự bày tỏ cảm xúc, mà là sự thiếu tình cảm, thiếu cảm xúc. Mối quan hệ của chúng ta với Chúa có thể khá lạnh lẽo. Mọi mối quan hệ yêu thương đều phải có kéo theo các cảm xúc của chúng ta. Tất nhiên, còn phải nhiều hơn nữa chứ không phải chỉ có cảm xúc, còn phải có tình bạn, sự thông công, sự hiểu biết và sự hầu việc. Nếu như tôi chẳng bao giờ bày tỏ một cảm xúc nào đối với vợ tôi cả, thì đã có điều gì đó thiếu hụt trong tình yêu của tôi đối với nàng. Nếu chúng ta chưa kinh nghiệm một cảm xúc gì trong mối quan hệ với Chúa cả, thì toàn thể con người chúng ta chưa tham dự vào. Chúng ta được Chúa kêu gọi phải yêu thương, ngợi khen, và thờ phượng Chúa với cả con người của mình.
Chúng ta có thể tranh luận rằng bày tỏ những cảm xúc ở nơi riêng tư là điều hoàn toàn hợp lẽ, nhưng còn ở nơi công cộng thì sao? Sau kỳ hội đồng ở tại Brighton, dưới sự điều động của vị Tổng Giám mục thành Canterbury, có một lá thư đăng trên tờ báo The Times về vị trí của những cảm xúc trong Hội Thánh. Dưới tựa đề ‘Sức lôi cuốn của Carey’ một người đã viết:
Vì lý do nào mà nếu một bộ phim hài làm cho khán giả cười ồ, bộ phim ấy được kể là thành công; nếu một vở kịch trong nhà hát khiến người xem rơi lệ thì vở kịch đó được xem là cảm động; nếu một trận đá banh làm cho các khán giả phải hồi hộp thì trận đấu ấy được coi là thú vị, hấp dẫn; song nếu một hội chúng được cảm động bởi sự vinh hiển của Đức Chúa Trời trong buổi thờ phượng, thì cử tọa ấy lại bị lên án vì sự bày tỏ cảm xúc?
Tất nhiên là cũng có vấn đề về sự bày tỏ cảm xúc hơi quá đáng, là lúc mà tình cảm chiếm ưu tiên so với nền tảng vững chắc của sự dạy dỗ từ Kinh Thánh. Nhưng như vị cựu giám mục của Coventry Cuthbert Bardsley đã từng nói: ‘Nỗi nguy hiểm chính của giáo hội Anh không phải là sự bày tỏ cảm xúc cách cuồng nhiệt’. Ta nên thêm rằng: ‘Ở nhiều Hội Thánh khác cũng vậy’. Sự thờ phượng Chúa của chúng ta phải bao gồm cả toàn thể con người chúng ta, tâm trí, tấm lòng, ý chí và tình cảm.
Họ đã nhận được một thứ tiếng mới
Như sự việc đã xảy ra vào Ngày Lễ Ngũ Tuần và với những Cơ Đốc Nhân ở tại Êphêsô (Cong Cv 19:1-11), khi những người ngoại bang được đổ đầy Thánh Linh, họ đã được nhận ân tứ nói tiếng ngoại quốc. Từ ngữ ‘các thứ tiếng’ cũng giống như từ ‘các ngôn ngữ’ và nó có nghĩa là khả năng để nói một thứ tiếng mà bạn chưa từng học. Đó có thể là ngôn ngữ của Thiên sứ (ICo1Cr 13:1) là thứ tiếng loài người nghe nhưng không thể hiểu được, nhưng đó cũng có thể là một trong các thứ tiếng của ngôn ngữ nhân loại (như tại Lễ Ngũ Tuần). Một cô gái tên là Penny, trong Hội chúng của chúng tôi, đang cầu nguyện với một cô gái khác. Cô thôi không nói những lời bằng tiếng Anh và bắt đầu cầu nguyện bằng tiếng lạ. Cô gái kia mĩm cười và mở mắt ra rồi cười lớn, cô ta nói: ‘Bạn vừa nói tiếng Nga với tôi’. Cô gái nầy dầu là người Anh, nhưng rất ưa thích tiếng Nga và nói được tiếng Nga trôi chảy. Penny liền hỏi: ‘Tôi vừa nói gì thế?’ Cô gái kia cho biết cô cứ nói ‘Con yêu dấu của ta’ nhiều lần. Penny chưa hề nói được một chữ tiếng Nga nào. đối với cô bạn của Penny, năm chữ nầy có một ý nghĩa hết sức quan trọng. Cô được xác quyết rằng mình rất quan trọng đối với Đức Chúa Trời.
Ân tứ nói các thứ tiếng cho đến nay vẫn đem lại phước hạnh lớn lao cho nhiều người như chúng ta đã thấy, đó là một trong các ân tứ của Thánh Linh. Song đó không phải là ân tứ duy nhất hay là ân tứ quan trọng nhất. Không phải hết thảy Cơ Đốc Nhân đều nói tiếng lạ cũng không phải đó là một dấu hiệu tất yếu của việc được đầy dẫy Thánh Linh. Có thể được đầy dẫy Thánh Linh mà vẫn không nói tiếng lạ là điều bình thường. Dầu vậy, đối với nhiều người, cả trong Tân Ước và trong kinh nghiệm Cơ Đốc, kinh nghiệm Đức Thánh Linh là kinh nghiệm đi kèm và có lẽ là kinh nghiệm trước hết của hoạt động siêu nhiên dễ thấy hơn của Thánh Linh. Nhiều người ngày nay bị bối rối bởi ân tứ nầy. Vì lý do đó, tôi đã dành phần lớn chương nầy cho vấn đề nầy. Trong ICôrinhtô 14 Phaolô bàn đến một số những vấn đề thường được nêu lên.
Nói tiếng lạ thực sự là gì?
Đó là một hình thức cầu nguyện (một trong nhiều hình thức khác nhau của sự cầu nguyện được tìm thấy trong Tân Ước), theo Phaolô: ‘vì người nào nói tiếng lạ, thì không phải nói với người ta, bèn là với Đức Chúa Trời’ (ICo1Cr 14:2 in nghiêng là ý của tác giả). Đó một hình thức cầu nguyện gây dựng cho cá nhân người Cơ Đốc ấy (câu 4). Tất nhiên, những ân tứ trực tiếp gây dựng hội thánh còn quan trọng hơn nữa, song điều đó không làm cho ân tứ tiếng lạ thành ra không quan trọng. Ích lợi của ân tứ tiếng lạ là nó là một hình thức cầu nguyện vượt trội giới hạn của ngôn ngữ loài người. Dường như đó là điều Phaolô hàm ý khi ông bảo: ‘Vì nếu tôi cầu nguyện bằng tiếng lạ, thì tâm thần tôi cầu nguyện, nhưng trí khôn tôi lơ lửng’ (ICo1Cr 14:14).
Dầu ít dầu nhiều, mỗi người đều bị giới hạn trong ngôn ngữ của mình. Tôi được biết một người Anh trung bình biết khoảng 5000 từ tiếng Anh. Winston Churchill dường như đã sử dụng 15.000 từ tiếng Anh. Nhưng ngay cả ông cũng bị hạn chế trong phạm vi đó. Người ta thường cảm thấy thất vọng vì không thể diễn tả điều họ thật sự muốn diễn tả, ngay cả trong mối quan hệ giữa người với người. Họ cảm biết những điều trong tâm linh mình, nhưng lại không biết làm thế nào để diễn đạt thành lời. Điều nầy cũng thường đúng trong mối quan hệ của chúng ta với Chúa.
Đây là chỗ ân tứ tiếng lạ có thể đem lại lợi ích lớn, nó giúp chúng ta bày tỏ với Chúa điều chúng ta thật sự cảm nhận trong tâm linh mình mà khi phải trải qua quá trình diễn dịch thành tiếng Anh hoặc tiếng Việt. (Vì vậy mà Phaolô nói: ‘Trí khôn tôi lơ lửng.’) Điều đó không có nghĩa là ông không suy nghĩ gì cả; mà nó lơ lửng là vì nó không trải qua quá trình diễn dịch ra một thứ tiếng hiểu được.
Tiếng lạ ích lợi trong những lãnh vực nào?
Có ba lãnh vực trong đó nhiều người đã tìm thấy ân tứ nầy ích lợi đặc biệt.
Thứ nhất, trong lãnh vực ngợi khen và thờ phượng . Chúng ta đặc biệt bị giới hạn trong ngôn ngữ của mình. Khi các đứa trẻ (hoặc thậm chí người lớn) viết các bức thư cảm ơn thì chúng đã cạn lời trước khi thư đủ dài và chúng ta cũng thấy rằng những từ ngữ như ‘đáng mến’, ‘tuyệt vời’ hoặc ‘thông sáng’ cứ phải lập đi lập lại mãi. Trong sự ngợi khen và thờ phượng Chúa chúng ta có thể thường xuyên thấy sự giới hạn của ngôn ngữ.
Chúng ta ao ước bày tỏ tình yêu, sự thờ phượng và ngợi khen của mình lên Đức Chúa Trời, đặc biệt là khi chúng ta được đầy dẫy Thánh Linh. Ân tứ nói tiếng lạ giúp chúng ta thực hiện điều đó mà không bị hạn chế bởi ngôn ngữ của con người.
Thứ hai, ân tứ tiếng lạ là một sự trợ giúp lớn khi cầu nguyện dưới áp lực . Có nhiều lúc trong đời mình chúng ta thấy khó mà biết được chính xác mình phải cầu nguyện như thế nào. Điều nầy có thể do chúng ta bị đè nặng dưới nhiều áp lực, nhiều nỗi lo lắng hoặc lo buồn. Cách đây không lâu tôi đã cầu nguyện cho một người nam hai mươi sáu tuổi, vợ anh ta qua đời vì bệnh ung thư chỉ sau vỏn vẹn một năm chung sống. Anh ta đã cầu xin và liền nhận được ân tứ tiếng lạ và tất cả những điều đã đè nặng trên đời sống anh dường như tuôn chảy đi. Về sau anh cho tôi biết ân tứ ấy thật là một sự vơi nhẹ để giúp anh được thanh thản, thoát khỏi tất cả những đau buồn đó.
Tôi cũng đã khám phá được điều đó trong chính kinh nghiệm của mình. Vào năm 1987 trong một buổi nhóm nhân sự tại hội thánh chúng tôi, tôi nhận được tin bảo rằng mẹ tôi lên cơn đau tim và đã vào bệnh viện. Trong lúc tôi phóng ra con đường chính và đón một chiếc taxi để đến bệnh viện, tôi chưa bao giờ biết ơn ân tứ tiếng lạ hơn lúc nầy. Tôi muốn cầu nguyện hết sức, song quá xúc động để thốt lên một câu tiếng Anh nào. Ân tứ tiếng lạ đã giúp tôi cầu nguyện suốt đường đến bệnh viện và đưa hoàn cảnh của mình lên trước mặt Chúa trong giờ khủng hoảng.
Thứ ba, nhiều người đã khám phá ân tứ nầy là một sự giúp đỡ trong việc cầu thay cho người khác . Thật khó để mà cầu nguyện cho người khác - nhất là khi bạn không gặp họ hoặc lâu rồi không nghe tin tức của họ. Sau một hồi, câu nói: ‘Xin Chúa ban phước cho họ’ có lẽ là lời cầu nguyện chi tiết nhất của chúng ta. Ân tứ nầy có thể là một sự trợ giúp thật sự để bắt đầu cầu nguyện bằng tiếng mới cho họ. Thường thường khi làm vậy, Đức Chúa Trời ban lời lẽ cho chúng ta để cầu nguyện bằng tiếng mẹ đẻ.
Mong muốn cầu nguyện bằng tiếng mới không có gì là ích kỷ. Dầu ‘người nói tiếng lạ tự gây dựng lấy mình’ (ICo1Cr 14:4) những kết quả gián tiếp của điều nầy có thể rất lớn. Jackie Pullinger mô tả sự thay đổi trong chức vụ hầu việc của cô khi cô bắt đầu sử dụng ân tứ nầy.
Tôi đã cầu nguyện bên chiếc đồng hồ 15 phút mỗi ngày bằng tiếng của Thánh Linh mà vẫn chưa cảm thấy gì khi tôi xin Thánh Linh giúp mình cầu thay cho những người Ngài muốn đụng đến họ. Sau khoảng sáu tuần lễ cầu nguyện như vậy tôi bắt đầu đưa dẫn người ta đến với Chúa Jêsus mà không hề phải nỗ lực. Những tay du đãng quỳ gối xuống và khóc nức nở ngay trên đường phố, những người nữ được chữa lành, những người nghiện ma túy được buông tha một cách lạ lùng. Và tôi biết rõ điều đó không liên quan gì đến tôi.
Đó cũng là lối vào để đưa cô đến nhận lãnh các ân tứ Thánh Linh khác nữa.
Tôi bắt đầu cùng với bạn hữu mình học tập các ân tứ khác của Thánh Linh và chúng tôi đã kinh nghiệm một vài năm chức vụ thật đáng lưu ý. Nhiều tên hoang đàng và những người giàu có, sinh viên và những người chuyên đi lễ nhà thờ đã được biến cải và hết thảy đều nhận được tiếng mới để cầu nguyện trong nơi riêng tư và các ân tứ khác để dùng khi nhóm lại cùng nhau. Chúng tôi đã lo chỗ ở cho những người nghiện ma túy và tất cả họ đều đã được giải cứu khỏi ma túy mà không bị đau đớn gì cả nhờ năng quyền của Thánh Linh.42
Sứ đồ Phaolô có ủng hộ việc nói tiếng lạ không?
Bối cảnh trong I Côrinhtô 14 là việc sử dụng ân tứ tiếng lạ giữa hội thánh cách quá đáng. Phaolô nói rằng: ‘tôi thà lấy năm lời bằng trí khôn mình mà rao giảng trong Hội Thánh để được dạy bảo kẻ khác, hơn là lấy một vạn lời bằng tiếng lạ’ (câu 19 in nghiêng là ý tác giả). Khi Phaolô đến thành Côrinhtô và giảng về tiếng lạ, ông chỉ nói về một điểm nhỏ. Họ sẽ không thể hiểu nếu như không có ai thông giải tiếng lạ. Vì vậy, ông nêu ra phương pháp chỉ dẫn cho việc sử dụng tiếng lạ giữa công chúng (câu 27).
Dầu vậy Phaolô nói rõ rằng việc nói tiếng lạ không nên bị cấm đoán (câu 39). Ông mạnh mẽ khuyến khích việc sử dụng ân tứ nầy ở nơi riêng tư (khi chúng ta một mình với Chúa). Ông nói: ‘Tôi tạ ơn Đức Chúa Trời, vì đã được ơn nói tiếng lạ nhiều hơn hết thảy anh em’ (câu 18). Điều nầy không có nghĩa là mọi Cơ Đốc Nhân đều phải nói tiếng lạ hoặc nếu không nói được tiếng lạ là chúng ta thuộc thành phần Cơ Đốc hạng hai. Không hề có chuyện Cơ Đốc Nhân hạng nhất hay hạng nhì. Cũng không có nghĩa là Chúa yêu chúng ta kém hơn nếu như chúng ta không nói tiếng lạ. Dầu vậy, ân tứ tiếng lạ là một ơn phước đến từ Chúa.
Làm thế nào để nhận lãnh ơn tứ tiếng lạ?
Có một số người bảo rằng: ‘Tôi không muốn ân tứ tiếng lạ’. Đức Chúa Trời sẽ chẳng bao giờ ép bạn nhận một ân tứ nào. Tiếng lạ chỉ là một trong các ân ban kỳ diệu của Đức Thánh Linh, và không phải là ân tứ duy nhất như chúng ta đã thấy trong chương rồi. Cũng như mọi ân tứ khác, tiếng lạ phải được tiếp nhận bởi đức tin.
Không phải mỗi một Cơ Đốc Nhân đều nói tiếng lạ. Tuy nhiên, Phaolô nói: ‘Tôi mong mỗi người trong anh em đều nói tiếng lạ’, cho thấy rằng không phải ân tứ tiếng lạ chỉ dành cho một thành phần Cơ Đốc đặc biệt nào đó. Mà ân tứ ấy sẵn dành cho hết thảy các Cơ Đốc Nhân. Không có lý do nào cho thấy có người muốn nhận lãnh ân tứ ấy mà lại không nhận được. Phaolô không nói rằng nói tiếng lạ là điều quan trọng nhất của đời sống người Cơ Đốc; mà ông nói rằng đó là một ân tứ rất ích lợi. Nếu bạn muốn nhận được ân tứ nầy, thì không có lý do gì khiến bạn không nhận được.
Cũng như tất cả các ân tứ của Đức Chúa Trời chúng ta phải hợp tác với Thánh Linh Ngài. Đức Chúa Trời không áp đặt các ân tứ của Ngài trên chúng ta. Khi tôi mới trở thành Cơ Đốc Nhân, tôi đọc được trong một cuốn sách nào đó nói rằng các ân tứ của Thánh Linh đã hết từ thời các sứ đồ, (có nghĩa là vào thế kỷ thứ nhất). Các ân tứ đó ngày nay không còn. Khi đọc đến ân tứ tiếng lạ tôi quyết định xem cho chắc thử các ân tứ ấy có phải không còn dành cho ngày nay hay không, vì vậy tôi cầu nguyện xin Chúa ân tứ ấy rồi ngậm chặt miệng mình! Tôi đã không khởi sự cầu nguyện tiếng lạ và cho rằng như vậy chứng tỏ các ân tứ ấy đã ra đi cùng với các sứ đồ.
Một ngày nọ hai người bạn của tôi, vừa được đầy dẫy Thánh Linh và được nhận ân tứ tiếng lạ, ghé thăm tôi. Tôi bảo họ với vẻ khá chắc nịch rằng các ân tứ của Thánh Linh đã hết từ thời các sứ đồ, song tôi lại nhìn thấy sự đổi khác ở nơi họ. Có một vẻ rạng rỡ tươi mới ở nơi họ, và những năm sau, vẻ rạng rỡ ấy vẫn còn. Tôi quyết định xin những người đã cầu nguyện cho họ hãy cầu nguyện cho tôi được đầy dẫy Thánh Linh và nhận được ân tứ tiếng mới. Khi họ đã cầu nguyện cho tôi, tôi kinh nghiệm được quyền năng của Đức Thánh Linh. Họ giải thích cho tôi hiểu rằng nếu tôi muốn nhận lãnh ân tứ tiếng lạ tôi phải hiệp tác với Thánh Linh của Đức Chúa Trời và mở miệng ra, khởi sự nói với Chúa bằng bất cứ ngôn ngữ nào trong tiếng Anh hoặc thứ tiếng nào mình đã biết. Khi làm theo, tôi cũng đã nhận được ân tứ tiếng lạ.
Nói chung, những ngăn trở khiến chúng ta không được đầy dẫy Thánh Linh là gì?
Một dịp nọ khi Chúa Jêsus nói chuyện với các môn đồ về vấn đề cầu nguyện và Đức Thánh Linh (LuLc 11:9-13), Ngài đã bàn đến một số khó khăn chủ yếu mà chúng ta có thể có trong việc nhận lãnh ơn ban từ nơi Đức Chúa Trời.
Nghi ngờ
Người ta thường có nhiều nghi ngờ trong toàn bộ lãnh vực nầy, một nỗi nghi ngờ chủ yếu là: ‘Nếu tôi xin tôi có nhận được không?’
Chúa Jêsus phán cách đơn giản: ‘Ta nói cùng các ngươi: Hãy xin sẽ được’.
Chúa Jêsus hẳn có thấy rằng họ có một chút gì đó nghi ngờ, bởi vì Ngài đã nhắc lại bằng một lời khác: ‘Hãy tìm sẽ gặp’.
Rồi Ngài lại phán lần thứ ba rằng: ‘Hãy gõ cửa, sẽ mở cho’.
Ngài biết rõ bản chất của con người vì vậy Ngài tiếp tục phán đến lần thứ tư rằng: ‘Vì hễ ai xin thì được’. Những lời ấy chưa thuyết phục được nên Ngài lại phán lần thứ năm rằng: ‘Ai tìm thì gặp’.
Một lần nữa, lần thứ sáu: ‘Và sẽ mở cửa cho ai gõ’.
Vì sao Ngài lại phán đến sáu lần? Bởi vì Ngài biết chúng ta hay nghi ngờ. Chúng ta thấy rất khó để tin rằng Chúa sẽ ban cho chúng ta bất cứ điều gì, nói chi đến những việc lạ lùng và kỳ diệu như Thánh Linh Ngài và những ân tứ sẽ đến cùng với Thánh Linh.
Sợ hãi
Ngay cả nếu như chúng ta đã vượt qua được rào cản thứ nhất là sự nghi ngờ, một số người trong chúng ta vẫn vấp phải rào cản tiếp theo, là nỗi lo sợ về điều mình sẽ nhận lãnh. Liệu đó có phải là điều tốt chăng?
Chúa Jêsus sử dụng sự tương đồng của một người cha trên đất. Nếu có đứa con nào xin cha cá, thì chẳng người cha nào lại cho con mình một con rắn, nếu người con xin cha trứng, thì không người cha nào lại cho bò cạp (LuLc 11:11-12). Chúng ta không thể nào cư xử với con cái mình như thế. Chúa Jêsus tiếp tục phán rằng, khi so sánh với Đức Chúa Trời chúng ta là bậc cha mẹ xấu xa! Nếu chúng ta còn không đối xử với con cái mình như vậy, thì Chúa lại càng không đối xử với chúng ta như vậy. Ngài không có ý định làm chúng ta ngã lòng. Nếu chúng ta cầu xin Thánh Linh và hết thảy những ân tứ kỳ diệu mà Ngài mang lại, thì đó đúng là điều chúng ta sẽ nhận lãnh được (LuLc 11:13).
Không đủ tư cách
Tất nhiên điều quan trọng là trong đời sống của chúng ta phải không còn bất cứ tội lỗi nào chưa xưng ra và chúng ta đã xây lưng lại với tất cả những gì mình biết là sai xấu. Dầu vậy, thậm chí sau khi đã làm như vậy, chúng ta vẫn thường có một cảm giác không rõ ràng rằng mình không xứng đáng và không đủ tư cách. Chúng ta không thể tin rằng Chúa sẽ ban cho chúng ta bất cứ điều gì. Chúng ta có thể tin rằng Ngài sẽ ban ân tứ cho những Cơ Đốc Nhân thật tấn tới, nhưng không phải cho chúng ta. Song Chúa Jêsus không phán: ‘Cha Ngài sẽ ban Thánh Linh nhiều hơn cho tất cả những Cơ Đốc Nhân tấn tới’. Mà Ngài phán rằng: ‘Huống chi Cha các ngươi ở trên trời lại chẳng ban Đức Thánh Linh cho người xin Ngài’ (LuLc 11:13 in nghiêng là ý của tác giả).
Nếu bạn muốn được đầy dẫy Thánh Linh bạn có thể tìm ai đó cầu nguyện cho bạn. Nếu bạn không có người nào để cầu nguyện cho mình, thì đừng ngưng tự cầu nguyện cho mình. Có một số người được đầy dẫy Thánh Linh mà không nhận lãnh ân tứ tiếng lạ. Cả hai điều đó không nhất thiết phải đi đôi. Tuy nhiên trong Tân Ước và theo kinh nghiệm, hai điều nầy thường đi chung. Không có lý do gì khiến chúng ta không cầu nguyện cho cả hai.
Nếu bạn đang tự mình cầu nguyện:
1. Hãy xin Chúa tha thứ cho bạn vì bất cứ điều gì đang có thể là một sự ngăn trở để bạn nhận lãnh.
2. Xây bỏ bất cứ lãnh vực nào trong đời sống mà bạn biết là sai trái.
3. Hãy xin Chúa đổ đầy Thánh Linh Ngài trên bạn và ban cho bạn ân tứ nói tiếng lạ. Tiếp tục xin Ngài cho đến khi bạn tìm được. Tiếp tục gõ cho đến khi cửa mở. Tìm kiếm Chúa với tất cả tấm lòng của bạn.
4. Hãy mở miệng và khởi sự ngợi khen Chúa bằng bất kỳ thứ tiếng gì trừ tiếng Anh hoặc bất cứ ngôn ngữ nào bạn biết (tiếng việt đối với người Việt Nam).
5. Hãy tin rằng điều bạn nhận lãnh đến từ Đức Chúa Trời. Đừng để bất cứ ai nói với bạn rằng bạn đã bịa điều đó.
6. Hãy kiên nhẫn. Các thứ tiếng nói đều phải mất thời gian để phát triển. Hầu hết chúng ta bắt đầu với một lượng từ vựng rất hạn chế. Dần dần nó mới phát triển. Tiếng lạ cũng giống như vậy. Phải mất thời gian để phát huy ân tứ nầy. Nhưng đừng bỏ cuộc.
Việc được đổ đầy Thánh Linh không phải là sự từng trải chỉ một lần rồi thôi. Ông Phierơ đã được đầy dẫy Thánh Linh ba lần trong khoảng thời gian từ đoạn 2 đến đoạn 4 của sách Công vụ (Cong Cv 2:4; 4:8-31;). Khi ông Phaolô nói: ‘Hãy đầy dẫy Thánh Linh’ (Eph Ep 5:18), ông dùng thì hiện tại liên tiến, giục giả chúng ta hãy tiếp tục được Thánh Linh đổ đầy.


† Welcome you to nguonsusong.com

GMT+8, 18-6-2018 09:36 AM

nguonsusong.com | nguonsusong.net | nguonsusong.us | nguonsusong.ca | loihangsong.net | tinlanhmedia.net | phimtinlanh.com |
Tweet
Trả lời nhanh Lên trên Trở lại danh sách