† Welcome to nguonsusong.com

Tìm
Trở lại danh sách Đăng bài -----
Xem: 3024|Trả lời: 0

Alpha - Bài 10. Tôi Làm Thế Nào Để Chống Cự Điều Ác?

[Lấy địa chỉ]
Đăng lúc 14-8-2011 20:28:31 | Xem tất |Chế độ đọc

Dâng hiến cho công việc Chúa

Giáo Trình Alpha
Tác giả: Nicky Gumbel

Tôi Làm Thế Nào Để Chống Cự Điều Ác?

Có một sự liên kết thật gần gũi giữa điều thiện và Đức Chúa Trời với điều ác và ma quỷ. Thật ra, trong mỗi trường hợp sự khác nhau chỉ là một chữ cái! (Good & God; evil & devil). Đàng sau sức mạnh của điều thiện là chính mình Đấng Thiện Lành. Trực tiếp hoặc gián tiếp nằm sau những tham muốn xấu xa của chúng ta và những cám dỗ của thế gian là hiện thân của điều ác, tức ma quỷ.
Bởi vì có quá nhiều điều ác trên thế gian nên nhiều người cho rằng tin vào ma quỷ thì dễ hơn là tin vào Chúa. ‘Trong chừng mực có liên quan đến Đức Chúa Trời, thì tôi là một người không tin Ngài (tôi không thấy công việc Ngài)...còn đối với ma quỷ, vâng, lại là một điều khác, nó lúc nào cũng thể hiện những công việc xấu xa gian ác của nó ở khắp mọi nơi, mọi lúc’, William Peter Blatty người đã viết và xuất bản cuốn The Exorcist nói như vậy.43
Trái lại, nhiều người phương Tây thấy rằng tin nơi ma quỷ thì khó hơn tin vào Chúa. Có lẽ một phần là do họ có cái nhìn sai trật về ma quỷ. Nếu hình ảnh về Chúa là một ông già râu tóc trắng ngồi trên đám mây là trừu tượng và khó tin, thì hình ảnh về ma quỷ là một con quỷ có sừng đang lê bước qua cảnh địa ngục của nhà thờ Dante cũng giống như vậy. Ở đây chúng ta không bàn đến một thứ lực xa lạ ở tận bên ngoài vũ trụ mà với một lực lượng tội ác có thật, liên quan đến một cá nhân, kẻ đang hoạt động tích cực trong thế giới ngày nay.
Một khi chúng ta đã đến chỗ tin nơi một Đức Chúa Trời siêu việt, thì dường như chỉ lúc ấy, chúng ta mới thật sự nhận biết rằng có ma quỷ.
Niềm tin vào một sức mạnh siêu việt lớn lao của điều ác chẳng thêm bất cứ điều gì vào những khó khăn bị áp đặt bởi niềm tin nơi một sức mạnh siêu việt của điều thiện. Nếu đã tin có ma quỷ thì cũng dễ để tin rằng có Đức Chúa Trời. Bởi vì nếu không có Satan, thì khó mà chống cự lời kết luận cho rằng Đức Chúa Trời vừa là một kẻ tàn ác vừa là Thượng đế vì cớ những gì Ngài làm trong thiên nhiên, và điều Ngài cho phép trong sự gian ác của loài người.44
Theo quan điểm Kinh Thánh thì đằng sau điều ác trong thế giới nầy chính là ma quỷ. Từ ngữ Hy lạp dành cho chữ ma quỷ, diabolos , dịch sang từ ngữ Hêbơrơ là satan . Chúng ta không được Kinh Thánh cho biết nhiều lắm về nguồn gốc của Satan. Có một lời ám chỉ cho thấy Satan có thể là một thiên sứ sa ngã (EsIs 14:12-23). Hắn xuất hiện một vài dịp trong các sách Cựu Ước (Gióp 1; I Sửký 21:1;). Hắn không phải chỉ là một lực lượng mà là một thân vị.
Trong Tân Ước chúng ta được cho thấy một hình ảnh rõ ràng hơn về những hoạt động của nó. Ma quỷ là một hữu thể thuộc linh có thân vị đang tích cực hoạt động chống nghịch Đức Chúa Trời và có tư cách lãnh đạo trên nhiều quỷ giống chính mình nó. Phaolô bảo chúng ta ‘hãy đứng vững mà địch cùng các mưu chước của ma quỷ. Vì chúng ta không đánh trận cùng thịt và huyết, bèn là cùng chủ quyền, cùng thế lực...cùng các thần dữ ở các miền trên trời vậy’ (Eph Ep 6:11-12).
Theo Phaolô, ma quỷ cùng các thiên sứ nó không nên bị đánh giá quá thấp. Chúng rất xảo quyệt (‘các mưu kế của ma quỷ’ c.11) chúng đầy quyền lực (‘chủ quyền, thế lực, thần dữ’ c.12). Chúng gian ác (‘các thần dữ’ c. 12). Vì vậy chúng ta không nên ngạc nhiên khi chịu dưới một cuộc tấn công dữ dội từ nơi kẻ thù.
Vì sao chúng ta phải tin là có ma quỷ?
Vì sao chúng ta phải tin là có sự tồn tại của ma quỷ? Một số người bảo: ‘Ngày nay bạn không thể tin vào ma quỷ nữa’. Song có những lý do rất chính đáng để chúng ta tin là nó đang tồn tại.
Thứ nhất, điều nầy đúng với Kinh Thánh. Nói như thế không có nghĩa là Kinh Thánh chủ yếu đề cập đến ma quỷ. Satan không được đề cập thường xuyên lắm trong Cựu Ước và chỉ khi đọc đến Tân Ước, giáo lý ấy mới được khai triển đầy đủ hơn. Chúa Jêsus rõ ràng tin rằng Satan có hiện diện và chính Ngài cũng đã bị nó cám dỗ. Ngài thường đuổi quỷ, giải thoát con người khỏi các lực lượng tà linh và tội lỗi trong đời sống họ, Ngài cũng đã ban quyền năng cho các môn đồ để làm giống như Ngài. Trong phần còn lại của Tân Ước có nhiều điều ám chỉ công việc của ma quỷ (IPhi 1Pr 5:8-11; Êphêsô 6:1-12;).
Thứ hai, các Cơ Đốc Nhân trải các thời đại đều luôn tin vào sự tồn tại của ma quỷ. Các nhà thần học của hội thánh đầu tiên, những Nhà Cải Chánh, những nhà truyền giáo vĩ đại như Wesley và Whitefield, cùng một số rất đông đảo những người nam người nữ của Đức Chúa Trời đều biết rõ ràng có các lực lượng tà linh thật sự ở chung quanh mình. Ngay sau khi chúng ta khởi sự hầu việc Chúa, nó sẽ quan tâm đến chúng ta ‘Ma quỷ chỉ cám dỗ những linh hồn nào mong muốn từ bỏ tội lỗi... còn những kẻ khác đã thuộc về nó: nó chẳng cần phải cám dỗ họ.’45
Thứ ba, quan niệm chung đều khẳng quyết sự tồn tại của ma quỷ. Bất cứ loại thần học nào, làm ngơ trước sự tồn tại của thân vị con quỷ thì đều gặp khó khăn lớn trong việc giải thích. Các chính thể tàn ác, sự hành hạ và bạo hành có tổ chức, những cuộc thảm sát, cưỡng hiếp, buôn lậu ma túy ở mức độ lớn, những sự tàn bạo của nạn khủng bố, nạn lạm dụng thân thể và tình dục trẻ em, các hoạt động mê tín và những lễ nghi ma quái. Kẻ nào đang đứng đàng sau tất cả những điều đó? Có một bài hát ngắn như thế nầy:
Một số người bảo có ma quỷ Một số người bảo ma quỷ đã chết rồi Nhưng những con người đơn sơ, như tôi và bạn, Đều muốn biết rằng ai đang tiếp tục công việc?
Như vậy, Thánh kinh, lời truyền khẩu, và sự suy luận đều tỏ cho thấy rằng có ma quỷ. Điều nầy không có nghĩa là chúng ta phải bị nó ám ảnh. Như C.S.Lewis đã tỏ rõ: ‘Có hai sai lầm tương đương và đối nghịch nhau về ma quỷ mà loài người chúng ta có thể rơi vào. Một là không tin có ma quỷ, thứ hai là tin có ma quỷ và cảm thấy một sự quan tâm quá mấu và không lành mạnh về chúng. Còn chính bản thân ma quỷ thì hài lòng trước hai sai lầm ấy, và có cùng một niềm vui sướng thỏa lòng trước một người theo chủ nghĩa duy vật chất hoặc một tay thuật sĩ’.46
Cũng như Michael Green đã nói:
Satan cũng giống như bất cứ một nhà chiến lược xuất sắc nào, nó đã có thể thuyết phục và làm cho đối thủ đánh giá thấp về nó, chắc chắn Satan đã... bỏ bùa cho tình cảnh hiện tại để nó tự do hoạt động ở mức dễ dàng và hiệu quả tối đa, để yên tâm rằng không ai đánh giá hắn cách nghiêm trọng. Càng khuyến khích cho người ta nghi ngờ về sự tồn tại của hắn càng nhiều càng tốt. Càng làm cho tâm trí người ta đui mù trước tình cảnh thực tại, mục tiêu của hắn càng tiến sâu.47
Nhưng nhiều người thường rơi vào hiểm họa ngược lại do một sự quan tâm quá đáng và không lành mạnh đối với ma quỷ. Có một sự thích thú mới lạ hoàn toàn trong lãnh vực thuộc linh, coi chỉ tay, cầu cơ, cầu đồng (hỏi người chết), thuật chiêm tinh, số tử vi, ma thuật và các sức mạnh huyền bí. Dự phần vào những công việc đó là điều Thánh Kinh nghiêm cấm (Phục truyền 18:10;; Lêvi ký 19:20;; Galati 5:19;; Khải huyền 21:8;; 22:15;). Nếu đã lỡ vướng vào bất cứ điều nào trong những công việc đó, chúng ta có thể được tha thứ, chúng ta cần phải ăn năn và phá hủy bất cứ thứ gì có liên quan đến sinh hoạt đó như sách vở, bùa phép, băng video và sách báo (Cong Cv 19:19).
Những Cơ Đốc Nhân cũng có thể đã có một quan tâm không lành mạnh đến những công việc đó. Mới đây một tân tín hữu đã cho tôi xem hai cuốn sách được xem là của Cơ Đốc Giáo, toàn bộ sách nhấn mạnh đến công việc của kẻ thù-với nhiều chỗ dành cho việc suy đoán liên quan đến số của con thú trong sách Khải huyền, và việc liên kết điều đó với các tấm thẻ tín dụng! Tôi biết chắc chắn rằng ý định của cuốn sách là tốt, nhưng trọng tâm nhắm vào công việc của kẻ thù đối với tôi dường như không lành mạnh. Kinh Thánh chẳng bao giờ có loại trọng tâm ấy. Chùm ánh sáng hội tụ luôn tập trung vào Đức Chúa Trời.
Những chiến thuật của ma quỷ là gì?
Mục tiêu tối hậu của Satan là hủy diệt mọi con người (GiGa 10:10). Hắn muốn chúng ta đi theo con đường dẫn đến sự hủy diệt. Với mục đích đó, nó tìm cách ngăn trở mọi người đến tin nhận Chúa Cứu Thế Jêsus. Sứ đồ Phaolô cho chúng ta biết rằng ‘chúa đời nầy (ma quỷ) đã làm mù lòng họ (người không tin) hầu cho họ không trông thấy sự vinh hiển chói lói của Tin lành Đấng Christ, là ảnh tượng của Đức Chúa Trời’ (IICo 2Cr 4:4).
Nếu như chúng ta đang đi trên đường của Satan và mắt chúng ta bị mù lòa, có lẽ chúng ta hầu như không biết gì về các mưu kế của nó cả. Song một khi bắt đầu bước đi trên con đường dẫn đến sự sống mà mắt chúng ta đã được mở ra trước chân lý, chúng ta biết mình đang ở dưới sự tấn công.
Mức độ ban đầu của sự tấn công thường ở vào lãnh vực nghi ngờ. Chúng ta thấy điều nầy trong các chương đầu của Sáng thế ký, kẻ thù nghịch dưới lốt một con rắn, nói với Êva rằng: ‘Đức Chúa Trời há có phán dặn các ngươi...?’ Câu nói đầu của nó nhằm mục đích dấy lên một sự nghi ngờ trong tâm trí Êva.
Chúng ta cũng thấy chiến thuật tương tự trong khi nó cám dỗ Chúa Jêsus. Ma quỷ đến cùng Ngài mà nói rằng: ‘Nếu ngươi là Con Đức Chúa Trời..’ (Mat Mt 4:3). Trước hết nó dấy lên những nỗi nghi ngờ, sau đó là những sự cám dỗ. Các chiến lược của nó không thay đổi. Nó vẫn thường dấy lên những nghi ngờ trong tâm trí chúng ta ‘Liệu Đức Chúa Trời có thật sự đã phán rằng tiến trình hành động như thế là sai trái không?’ hoặc ‘Bạn có thật sự là một người tin Chúa không’. Nó tìm cách xoi mòn lòng tin cậy chúng ta đặt nơi những gì Đức Chúa Trời đã phán cũng như trong mối quan hệ của chúng ta với Ngài. Chúng ta cần nhận biết nguồn gốc của nhiều nỗi ngờ vực ấy trong chúng ta.
Dấy lên những nỗi ngờ vực là phương cách tấn công chủ yếu mà Satan đã thực hiện để nhắm vào cả Êva tại vườn Êđen lẫn Chúa Jêsus ở tại đồng vắng. Trong Sáng thế ký đoạn 3, chúng ta thấy một bản trình bày tuần tự phương cách mà qua đó, Satan, vốn được mô tả là ‘kẻ cám dỗ’ (Mat Mt 4:2) và phương cách của nó vẫn thường hữu hiệu.
Trong Sáng thế ký 2:16-17;, Đức Chúa Trời đã ban cho Ađam và Êva một quyền lợi rất rời rộng (‘Ngươi được tự do ăn hoa quả các thứ cây trong vườn’) chỉ một điều cấm (‘Nhưng về cây biết điều thiện và điều ác thì chớ hề ăn đến’), và sau đó là lời cảnh cáo về hình phạt nếu như họ bất tuân (‘Vì một mai ngươi ăn, chắc sẽ chết’).
Satan làm ngơ trước quyền hạn rộng lớn mà Đức Chúa Trời ban cho họ, nhưng chỉ tập trung vào một điều cấm-mà sau đó hắn đã phóng đại lên (SaSt 3:1). Chiến thuật của nó vẫn không thay đổi. Nó vẫn làm như không biết điều Chúa cho phép. Nó làm ngơ trước những điều thật phong phú mà Đức Chúa Trời cho chúng ta được vui hưởng (I Timôthê 6:17;). Hắn không thèm để ý đến phước hạnh kỳ diệu, lớn lao của việc đồng đi trong mối quan hệ với Đức Chúa Trời. Nó xem thường những sự phong phú trong hôn nhân và gia đình Cơ Đốc, sự an toàn của gia đình Cơ Đốc, mức độ thân thiết trong tình bạn mà bạn được hưởng với tư cách một Cơ Đốc Nhân, và vô số những điều khác mà Đức Chúa Trời ban cho người biết Ngài và yêu mến Ngài. Nó không nói cho chúng ta những điều ấy, mà thay vào đó, cứ tập trung vào một danh sách nhỏ xíu, thiếu óc tưởng tượng gồm những điều cấm mà Cơ Đốc Nhân không được phép - như cứ quả quyết mãi với chúng ta rằng, chúng ta không được say rượu, không được chửi thề hoặc quan hệ tình dục bừa bãi. Có tương đối ít điều Chúa thật sự không cho phép chúng ta và có những lý do rất chính đáng vì sao Ngài lại cấm chúng ta làm.
Cuối cùng, hắn chối bỏ cả hình phạt. Hắn bảo: ‘Hai ngươi chẳng chết đâu’ (SaSt 3:4). Thật sự ý hắn muốn nói là không vâng lời Chúa cũng chẳng hại gì đâu. Hắn gợi ý rằng Ngài là kẻ phá đám thật sự, rằng Chúa không muốn điều tốt nhất cho cuộc đời chúng ta và rằng chúng ta sẽ thiệt thòi nếu vâng lời Ngài. Sự thật hoàn toàn ngược lại, như Ađam và Êva đã thấy. Chính sự không vâng lời mới khiến chúng ta đánh mất nhiều cơ hội tốt đẹp mà Đức Chúa Trời đã định cho chúng ta.
Trong những câu Kinh Thánh sau đây, chúng ta thấy hậu quả của việc không vâng lời Chúa. Trước hết là sự xấu hổ và bối rối. Ađam và Êva cảm biết mình trần truồng và bắt đầu tìm cách che thân (câu 7). Chúng ta hẳn sẽ mong muốn nhanh chóng rời khỏi căn phòng mà mọi hành động mình đã từng làm đều bị bày ra trên màn hình, phía dưới là những dòng chữ liệt kê mọi ý tưởng chúng ta đã ấp ủ. Sâu xa trong lòng mình, hết thảy chúng ta đều cảm thấy xấu hổ và bối rối bởi tội lỗi của mình. Chúng ta không muốn người khác biết rõ mình. Ông Arthur Conan Doyle lần nọ chơi khăm mười hai người, họ đều là những người rất nổi tiếng, đáng tôn trọng và được ưu ái, được xem như những cột trụ của hội đồng quản trị. Ông gởi cho mỗi vị một bức điện với cùng một nội dung như sau: ‘Chạy trốn lập tức. Mọi sự đã bị phanh phui’. Trong vòng hai mươi bốn giờ, tất cả họ đều chạy trốn khỏi xứ sở! Hầu như tất cả chúng ta đều có điều gì đó trong đời sống mình khiến chúng ta xấu hổ; điều mà mình không muốn ai biết. Chúng ta thường xây lên những rào chắn chung quanh mình để ngăn chận trường hợp có thể bị phát hiện.
Tiếp theo, tình bạn giữa Ađam và Êva với Chúa đã bị gãy đổ. Khi nghe Chúa đến, họ chạy trốn (câu 8). Nhiều người ngày nay vì xấu hổ mà lìa xa Chúa. Họ không muốn đối mặt với sự thật là Ngài đang hiện diện. Họ sợ y như Ađam (câu 10). Một số người thật sự sợ phải đi nhà thờ hoặc phải hòa nhập với những Cơ Đốc Nhân. Một cặp vợ chồng trong hội thánh chúng tôi kể cho tôi nghe về một vận động viên bóng bầu dục hạng nặng đến từ Úc Châu, là người họ đã mời đến nhà thờ. Anh ta đã vào xe rồi, song anh bắt đầu run rẩy và bảo: ‘Tôi không thể đi được. Tôi sợ phải bước vào nhà thờ lắm’. Anh ta không thể nào nhìn mặt Chúa được. Có một sự phân cách giữa anh ta với Đức Chúa Trời, cũng như giữa Ađam và Êva với Đức Chúa Trời. Lập tức Đức Chúa Trời tìm cách đưa họ trở lại mối quan hệ với Ngài. Ngài gọi: ‘Con ở đâu, Ađam?’ (câu 9). Ngài vẫn đang gọi chúng ta như vậy.
Và rồi, có một sự phân cách giữa họ: Ađam và Êva. Ađam đổ lỗi cho Êva. Êva đổ lỗi cho ma quỷ. Nhưng họ và chúng ta đều phải chịu trách nhiệm đối với tội lỗi của chính mình. Chúng ta không thể đổ lỗi cho Đức Chúa Trời hay cho người khác, hoặc thậm chí cho ma quỷ (Gia Gc 1:13-15). Chúng ta nhìn thấy điều đó trong xã hội của mình ngày nay. Khi con người lìa bỏ Đức Chúa Trời, họ bắt đầu đánh nhau. Chúng ta thấy sự suy sụp trong các mối quan hệ bất cứ nơi đâu chúng ta nhìn vào: những cuộc hôn nhân tan vỡ, những gia đình tan vỡ, các mối quan hệ trong công việc bị gãy đổ, nội chiến và chiến tranh giữa các quốc gia.
Sau cùng, khi nhìn thấy Đức Chúa Trời hình phạt Ađam và Êva, chúng ta hiểu rằng họ đã bị Satan lừa dối. Chúng ta thấy thể nào sự lừa dối của hắn đã dẫn Ađam và Êva xa rời khỏi Chúa, đi vào một con đường mà Satan đã biết từ ban đầu rằng sẽ dẫn đến sự hủy diệt.
Chúng ta thấy Satan là một kẻ lừa dối, một kẻ hủy diệt, kẻ cám dỗ và là kẻ hay dấy lên những nỗi ngờ vực. Hắn cũng là kẻ kiện cáo. Từ Hêbơrơ dành cho chữ Satan có nghĩa là ‘kẻ kiện cáo’ hay là ‘kẻ thêu dệt’. Hắn kiện cáo Đức Chúa Trời trước mặt loài người. Con người đổ lỗi cho Đức Chúa Trời về mọi sự. Hắn nói rằng Đức Chúa Trời không đáng tin cậy. Thứ hai, hắn kiện cáo Đức Chúa Jêsus trước mặt Đức Chúa Trời (KhKh 12:10). Hắn chối bỏ quyền phép sự chết của Chúa Jêsus. Hắn lên án chúng ta và khiến chúng ta cảm thấy mình phạm tội, không phải vì một tội đặc biệt nào, mà là một mặc cảm phạm tội chung chung và không rõ ràng. Ngược lại, khi Thánh Linh muốn chúng ta chú ý vào một tội lỗi nào đó, Ngài chỉ tỏ tội lỗi đó rõ ràng chúng ta có thể xây bỏ nó.
Sự cám dỗ và sự phạm tội không giống nhau. Nhiều khi ma quỷ gieo một ý tưởng vào tâm trí chúng ta mà chúng ta biết điều đó là sai xấu. Ngay giây phút ấy chúng ta có quyền lựa chọn để tiếp nhận hoặc khước từ điều đó. Nếu chúng ta tiếp nhận ý tưởng đó, thì chúng ta đang trên đường hướng đến sự phạm tội. Còn nếu khước từ, là chúng ta chọn điều Chúa Jêsus đã chọn. ‘Ngài...đã bị thử thách trong mọi việc cũng như chúng ta, song chẳng phạm tội’ (HeDt 4:15). Khi Satan gieo những ý tưởng xấu vào tâm trí Ngài, Ngài đã khước từ những ý tưởng ấy. Nhưng thường trước khi chúng ta có cơ hội để quyết định cách nầy hay cách kia, thì Satan đã kiện cáo chúng ta. Chưa đầy một giây hắn đã bảo: ‘Hãy xem mày đi, thế mà cũng tự nhận mình là người tin Chúa ư? Cái gì đã khiến mày có tư tưởng đó? Mày không thể là một Cơ Đốc Nhân được! Mày đã tư tưởng một điều thật khủng khiếp. Hắn muốn chúng ta cũng đồng ý như thế và nhận rằng: ‘Ồ, không! Tôi không thể là một Cơ Đốc Nhân được!’ hoặc ‘Ồ, không cho đến nay tôi vẫn nguyền rủa điều đó và chẳng có vấn đề gì nếu như tôi nguyền rủa danh hiệu đó thêm một chút nữa!’ Chúng ta đang xuống dốc, và đó là mục tiêu của nó. Những chiến thuật nầy chính là sự lên án và kiện cáo. Nếu nó khơi dậy được mặc cảm tội lỗi trong chúng ta nó biết suy nghĩ của chúng ta là: ‘Bây giờ nếu mình có làm điều nầy hay không làm thì thật sự chẳng khác gì mấy, dẫu sao mình cũng đã thất bại rồi’. Thế là chúng ta làm điều đó và cám dỗ trở thành sự phạm tội.
Nó muốn thất bại phải trở thành một khuôn mẫu trong đời sống chúng ta. Nó biết rằng càng sa ngã vào tội lỗi thì tội lỗi càng bắt đầu kiểm soát mạnh mẽ đời sống chúng ta. Mũi hêrôin đầu tiên có thể chưa đủ sự kìm kẹp, song nếu bạn cứ tiêm chích ma túy thì ngày này sang ngày kia, tháng nầy sang tháng nọ, năm nầy qua năm khác, nó sẽ trở thành một sự kìm kẹp và bạn trở thành một kẻ nghiện ngập. Họ đã nắm quyền trên bạn. Nếu chúng ta rơi vào một khuôn mẫu cứ làm điều mà mình biết là sai, thì những điều đó giữ chặt lấy cuộc đời bạn. Chúng ta đến chỗ nghiện và chúng ta đang trên đường mà Satan ưa thích, đó là con đường dẫn tới sự diệt vong (Mat Mt 7:13).
Địa vị của chúng ta là gì?
Là Cơ Đốc Nhân, Đức Chúa Trời đã giải cứu chúng ta ra khỏi ‘quyền thống trị của sự tối tăm và đem chúng ta vào nước của Con yêu dấu Ngài ‘ (CoCl 1:13). Trước khi là Cơ Đốc Nhân, Phaolô nói, chúng ta ở dưới quyền của sự tối tăm, Satan cai trị chúng ta và chúng ta phải phục tội lỗi, ở trong tình trạng nô lệ, chết mất và hủy diệt. Đó chính là sự thống trị của sự tối tăm.
Ông Phaolô nói, bây giờ chúng ta đã được dời khỏi nước tối tăm qua nước sáng láng. Giây phút chúng ta đến với Chúa Cứu Thế, chúng ta đã được dời từ tối tăm qua sáng láng, và trong nước sáng láng, Chúa Jêsus là Vua. Trong ánh sáng của Ngài có sự tha thứ, sự tự do và sự cứu rỗi. Một khi đã được dời chuyển chúng ta thuộc về một Đấng khác; đó là Chúa Cứu Thế Jêsus và vương quốc của Ngài.
Vào năm 1992, câu lạc bộ Lazino của Ý đã trả 5,5 triệu bảng Anh để Paul Gascoigne được thuyên chuyển từ Tottenham Hotspur đến Lazino. Hãy thử hình dung Gazza, một ngày kia trong lúc đang chơi cho Lazino, anh nhận được một cú điện thoại từ Terry - Venables, bảo rằng: ‘Vì sao sáng nay anh không có mặt ở bãi tập?’ Anh ta sẽ trả lời: ‘Tôi không còn làm việc cho ông nữa, tôi đã được thuyên chuyển. Tôi đang làm việc cho một câu lạc bộ khác’ (hoặc ít nhất cũng nêu được ý chính trong câu nói của anh ta!)
Theo một cách kỳ diệu hơn nhiều, chúng ta cũng đã được dời từ nước tối tăm nơi Satan đang quản trị sang nước Đức Chúa Trời nơi Chúa Jêsus quản trị. Khi Satan yêu cầu chúng ta làm công việc nó, câu trả lời của chúng ta là ‘Ta không còn thuộc về ngươi nữa’.
Satan là một kẻ thù bại trận (LuLc 10:17-20) tại thập tự giá, Chúa Jêsus đã ‘truất bỏ các quyền cai trị cùng các thế lực’, và ‘dùng thập tự giá chiến thắng chúng nó và nộp ra tỏ tường giữa thiên hạ’ (CoCl 2:15). Satan và mọi thuộc hạ của hắn đã bị đánh hạ tại thập tự giá, và đó là lý do vì sao Satan và các quỷ sứ của nó sợ hãi danh Chúa Jêsus như vậy (Cong Cv 16:18). Chúng biết rõ chúng đã bị đánh bại.
Chúa Jêsus đã buông tha chúng ta khỏi mặc cảm phạm tội, vì vậy chúng ta không cần phải bị dằn vặt. Ngài đã giải thoát chúng ta khỏi tình trạng nghiện ngập. Chúa Jêsus đã phá vỡ quyền lực của những điều đó và cho chúng ta được tự do. Ngài đã hủy phá nỗi sợ chết khi Ngài đắc thắng sự chết. Ngài ban tự do cho chúng ta, và Ngài đã giải phóng chúng ta khỏi mọi nỗi sợ hãi. Hết thảy những điều-như mặc cảm phạm tội, sự nghiện ngập và nỗi sợ hãi, đều thuộc về nước của sự tối tăm, và Chúa Jêsus đã dời chúng ta sang vương quốc mới.
Thập tự giá là một chiến thắng lớn lao trên Satan và thuộc hạ của nó, và chúng ta hiện sống trong thời điểm của những cuộc hành quân truy quét. Mặc dầu kẻ thù chưa bị tiêu diệt và vẫn đang còn khả năng giáng những đòn bất ngờ, nó đã bị tướt vũ khí, bị đánh bại và bị mất nhuệ khí. Đó là tư thế của chúng ta, và điều hết sức quan trọng là phải nhận biết sức mạnh của địa vị chúng ta đang có, nhờ chiến thắng của Chúa Jêsus trên thập tự giá.
Làm thế nào để tự bảo vệ mình?
Bởi vì cuộc chiến vẫn chưa kết thúc và Satan chưa bị tiêu diệt nên chúng ta cần phải biết chắc rằng những sự phòng thủ của mình phải theo đúng thứ tự. Phaolô bảo chúng ta hãy ‘mang lấy mọi khí giới của Đức Chúa Trời để được đứng vững mà địch cùng mưu kế của ma quỷ’ (Eph Ep 6:11). Sau đó ông đề cập đến sáu binh giáp chúng ta cần. Nhiều khi người ta bảo ‘Bí quyết của đời sống người Cơ Đốc là...’ Nhưng chẳng có gì là bí mật cả, chúng ta cần có tất cả mọi khí giới.
Trước hết chúng ta cần ‘nịt lưng bằng lẽ thật’ (câu 14). Điều nầy có thể ám chỉ nền tảng của giáo lý Cơ Đốc và chân lý. Có nghĩa là tiếp nhận toàn bộ chân lý Cơ Đốc (hay là hết sức mình nhận lấy chân lý theo khả năng) theo một hệ thống. Chúng ta làm điều đó bằng cách đọc Kinh Thánh, nghe giảng và các buổi nói chuyện, đọc các sách báo Cơ Đốc và nghe băng Cơ Đốc. Điều nầy sẽ giúp chúng ta phân biệt điều gì là đúng và đâu là những sự lừa dối của Satan, bởi vì Satan là ‘một kẻ lừa dối và cha của kẻ nói dối’ (GiGa 8:44).
Kế đó chúng ta cần mặc lấy giáp bằng sự công bình (câu 14). Đây là sự công bình đến từ Đức Chúa Trời nhờ điều Chúa Jêsus đã thực hiện cho chúng ta trên thập tự giá. Điều đó giúp chúng ta ở trong mối quan hệ với Đức Chúa Trời và sống một đời sống công bình. Chúng ta cần phải chống cự ma quỷ. Như sứ đồ Giacơ nói: ‘Hãy chống cự ma quỷ thì nó sẽ lánh xa anh em. Hãy đến gần Đức Chúa Trời thì Ngài sẽ đến gần anh em’ (Gia Gc 4:7-8). Tất cả chúng ta đều thường xuyên vấp ngã, khi vấp ngã chúng ta cần phải chỗi dậy ngay. Chúng ta làm điều nầy bằng cách thưa với Chúa rằng chúng ta rất đau buồn vì điều mình đã làm, càng nói cụ thể càng tốt (IGi1Ga 1:9). Ngài hứa rằng bởi đó Ngài phục hồi mối quan hệ bạn hữu của Ngài với chúng ta.
Rồi chúng ta cũng cần giày dép của Tin lành bình an (câu 15). Tôi hiểu điều nầy có nghĩa là sự sẵn sàng để nói về Tin lành của Chúa Cứu Thế Jêsus. Như John Wimber thường nói: ‘Cứ ngồi im thì thật khó lòng làm người tốt’. Nếu chúng ta không ngừng tìm kiếm những cơ hội để rao truyền Tin lành, thì chúng ta có được một sự phòng thủ hữu hiệu để chống lại kẻ thù. Một khi đã tuyên xưng đức tin Cơ Đốc của mình cho gia đình mình và những người ở tại nơi làm việc, chúng ta đã làm vững mạnh hàng phòng thủ của mình. Điều nầy khó, bởi vì chúng ta biết rằng mình đang bị theo dõi để xem có sống đúng theo đức tin của mình không. Nhưng chúng ta thật được khích lệ rất nhiều khi làm như vậy.
Binh giáp thứ tư là thuẫn đức tin (câu 16). Với khí giới nầy chúng ta có thể ‘dập tắt các tên lửa của kẻ dữ’. Đức tin là đối thủ của chủ nghĩa bi quan và chủ nghĩa hoài nghi thường gây tàn phá trong nhiều cuộc đời. Một phương diện của đức tin được định nghĩa là ‘nhận lãnh lời hứa của Chúa và dám tin vào điều đó’. Satan sẽ bắn các mũi tên nghi ngờ của nó để ngầm phá hoại chúng ta, nhưng với thuẫn đức tin chúng ta chống cự nó.
Thứ năm, Phaolô bảo chúng ta hãy đội mão trụ của sự cứu rỗi (câu 17). Cũng như giám mục Westcott, giữ chức vụ giáo sư khoa Thần học do triều đình ban tặng, ở tại trường Cambridge, đã từng vạch rõ ràng, có ba thì liên quan đến sự cứu rỗi. Chúng ta đã được cứu khỏi án phạt của tội lỗi. Chúng ta đang được cứu khỏi quyền lực của tội lỗi. Chúng ta sẽ được cứu khỏi sự hiện diện của tội lỗi. Chúng ta cần hiểu rõ các khái niệm quan trọng ấy trong tâm trí mình; hiểu thấu đáo những điều đó để có thể đáp trả trước những sự nghi ngờ và kiện cáo của kẻ thù.
Cuối cùng, chúng ta hãy cầm lấy ‘gươm của Thánh Linh, là Lời của Đức Chúa Trời’ (câu 17). Ở đây, có lẽ Phaolô đang nghĩ đến Lời Kinh Thánh. Chúa Jêsus đã sử dùng lời Kinh Thánh khi Satan tấn công Ngài. Mỗi một lần bị tấn công, Chúa Jêsus đều đáp lại bằng Lời của Đức Chúa Trời và cuối cùng Satan đã phải lìa khỏi Ngài. Những câu Kinh Thánh lấy ra từ Thánh Kinh rất đáng cho chúng ta học thuộc để có thể dùng mà xua đuổi kẻ thù và nhắc nhở chính mình về các lời hứa của Đức Chúa Trời.
Chúng ta tấn công satan như thế nào?
Như chúng ta đã thấy, Satan và các thuộc địa của nó đã bị đánh bại tại thập tự giá, và hiện nay chúng ta đang là những thành viên trong những trận hành quân truy quét cuối cùng trước khi Chúa Jêsus trở lại. Là những Cơ Đốc Nhân, chúng ta không phải sợ Satan; hắn có nhiều lý do để sợ các hoạt động của những người Cơ Đốc .
Chúng ta được kêu gọi hãy cầu nguyện. Chúng ta dự phần vào cuộc chiến thuộc linh, mặc dầu ‘những khí giới chúng ta chiến đấu không phải thuộc về đời nầy. Trái lại, chúng có quyền năng của Đức Chúa Trời, có sức mạnh để đạp đổ các đồn lũy’ (IICo 2Cr 10:4). Cầu nguyện giữ ưu tiên hết sức quan trọng đối với Chúa Jêsus, và đối với chúng ta, cũng phải như vậy. Qua những lời lẽ của một bài Thánh ca: ‘Satan run rẩy khi hắn thấy Cơ Đốc Nhân yếu đuối nhất quỳ gối cầu nguyện’.
Chúng ta cũng được kêu gọi hãy hành động một lần nữa, trong cuộc đời của Chúa Jêsus, cầu nguyện và hành động đi đôi với nhau. Chúa Jêsus đã rao giảng về nước Trời, chữa lành kẻ tật bệnh và đuổi các quỷ. Ngài đã giao nhiệm vụ cho các môn đồ để họ làm giống Ngài. Sau nầy chúng ta sẽ xem xét chi tiết hơn điều đó có ý nghĩa gì.
Nhấn mạnh đến sự vĩ đại của Đức Chúa Trời và sự bất năng tương đối của kẻ thù là điều rất quan trọng. Chúng ta đừng cho rằng hai quyền lực đối địch nhau và ngang bằng nhau chính là Đức Chúa Trời và Satan. Đó không phải là hình ảnh đúng theo Kinh Thánh. Đức Chúa Trời là Đấng Tạo Dựng vũ trụ vạn vật, còn Satan chỉ là một phần thuộc tạo vật của Ngài, tức là một phần tử sa ngã. Hắn là một phần nhỏ. Ngoài ra, hắn lại là một kẻ thù đã bị đánh bại và sắp sửa bị tiêu diệt hoàn toàn khi Chúa Jêsus trở lại (KhKh 12:12).
Trong một hình ảnh tuyệt vời ở cuốn The Great Divorce của ông C.S.Lewis, ông nói về địa ngục là nơi Satan và các quỷ sứ nó hoạt động, một người đã đến thiên đàng và đang được ‘thầy’ mình đưa đi xem một vòng. Người quì xuống, nhặt một lá cỏ, dùng đầu nhọn làm mũi kim và khám phá ra một khe nứt nhỏ trên đất, trong đó che giấu toàn bộ hỏa ngục:
'Vậy là ông cho rằng cả cái thành phố trống rỗng vô tận đó là Hỏa ngục, và đều nằm dưới cái khe nứt tí xíu như vầy sao?
'Đúng thế. Toàn bộ Hỏa ngục nhỏ hơn một viên sỏi trên trần thế của anh: nhưng nó nhỏ hơn một nguyên tử của thế giới này , tức thế giới thực hữu. Hãy nhìn cánh bướm đằng kia kìa. Nếu nó nuốt chửng hỏa ngục, thì Hỏa ngục vẫn không đủ lớn để làm hại nó hoặc có mùi vị gì đối với nó.’
'Thưa ông, nhưng Hỏa ngục phải rộng lớn mới chứa nỗi ông?'
'Thế nhưng, tất cả nỗi cô đơn, giận dữ, ghen ghét ganh tÿ cùng ham muốn đều chứa đựng trong đó, nếu đem cuộn tròn thành một kinh nghiệm đơn độc rồi đặt lên đĩa cân để so với phút chốc vui mừng ngắn ngủi nhất của kẻ hèn mọn nhất trên thiên đàng, thì nó chẳng đủ nặng để kim cán cân có thể ghi lại được. So với điều thiện thì thật ra điều ác chẳng có thể thành đạt được gì, cho dầu là đạt đến cái ‘xấu’ đi nữa. Nếu toàn thể khổ đau của Hỏa ngục đều nhập vào ý thức của con chim vàng bé nhỏ trên cành cây kia, nghĩa là nếu chim có thể cảm nhận được, thì chim sẽ nuốt chửng hết, không còn lưu lại dấu vết nào, như thể giọt mực rơi vào Đại dương Mênh Mông kia mà chính Thái Bình Dương của trái đất anh chỉ là một phần tử.’48


† Welcome you to nguonsusong.com

GMT+8, 18-6-2018 09:39 AM

nguonsusong.com | nguonsusong.net | nguonsusong.us | nguonsusong.ca | loihangsong.net | tinlanhmedia.net | phimtinlanh.com |
Tweet
Trả lời nhanh Lên trên Trở lại danh sách