nguonsusong.com

Tìm
Trở lại danh sách Đăng bài-----
Xem: 3056|Trả lời: 0

Alpha - Bài 12. Cách Nói Về Chúa

[Lấy địa chỉ]
Đăng lúc 14-8-2011 20:30:50 | Xem tất |Chế độ đọc

Giáo Trình Alpha
Tác giả: Nicky Gumbel

Vì Sao Chúng Ta Phải Nói Về Chúa Cho Người Khác và Nên Nói Như Thế Nào?


Vì sao chúng ta nên nói về niềm tin Cơ Đốc của mình? Há không phải đó là một vấn đề riêng tư hay sao? Không phải thành phần Cơ Đốc tốt nhất là những người chỉ cần sống đời sống Cơ Đốc thôi sao? Đôi khi người ta nói với tôi rằng: ‘Tôi biết có người (thường đó là mẹ họ hoặc một người bạn của họ) là một Cơ Đốc Nhân tốt. Họ có niềm tin mạnh mẽ. Nhưng họ không nói về đức tin đó. Há không phải đó là hình thức cao nhất của Cơ Đốc Giáo sao?’
Câu trả lời vắn tắt là phải có ai đó nói cho họ về đức tin Cơ Đốc. Câu trả lời hơi dài đó là có những lý do chính đáng để nói cho những người khác về Chúa Jêsus. Thứ nhất, vì đó là mạng lệnh của chính mình Chúa Jêsus. Tom Forrest, vị linh mục của Giáo hội Công giáo La mã là người đầu tiên đệ trình lên Giáo hoàng ý tưởng về lời kêu gọi của thập niên 1990 ‘Thập Kỷ của Công cuộc Truyền giáo’ cho thấy rõ rằng từ ‘ra đi’ xuất hiện 1.514 lần trong Kinh Thánh, 233 lần trong Tân Ước và 54 lần trong Phúc âm Mathiơ. Chúa Jêsus bảo chúng ta hãy ‘đi’:
‘Hãy đi đến những con chiên lạc mất...’
‘Hãy đi và gặp Giăng...’
‘Hãy đi và mời tất cả những ai ngươi gặp...’
‘Hãy đi khiến muôn dân trở thành môn đồ ta...’
Thật vậy, đây là những lời cuối cùng của Chúa Jêsus được chép trong Phúc âm theo thánh Mathiơ:
Đức Chúa Jêsus đến gần, phán cùng môn đồ như vầy: ‘Hết cả quyền phép ở trên trời và dưới đất đã giao cho ta. Vậy hãy đi dạy dỗ muôn dân. Hãy nhơn danh Đức Cha, Đức Con, và Đức Thánh Linh mà làm phép báp têm cho họ và dạy họ giữ hết mọi điều mà ta đã truyền cho các ngươi, và nầy ta thường ở cùng các ngươi luôn cho đến tận thế’ (Mat Mt 28:18-20).
Thứ hai, chúng ta nói về Chúa cho người khác vì có một nhu cầu cấp bách cho mọi người được nghe Tin lành của Chúa Cứu Thế Jêsus. Nếu như chúng ta đang ở trong sa mạc Sahara và tìm được một ốc đảo có nước, thì thật là quá sức ích kỷ nếu không nói cho những người lân cận mình, là những người đang khát, được biết để họ giải quyết cơn khát của họ. Chúa Jêsus là Đấng duy nhất có thể làm thỏa mãn tấm lòng khao khát của những người nam người nữ. Thông thường, nhận thức về nỗi khao khát nầy đến từ các nguồn thật ngạc nhiên. Ca sĩ Sinead O'Connor, đã nói trong một cuộc phỏng vấn như vầy: ‘Là con người chúng ta thường cảm thấy trống vắng. Điều đó do phần tâm linh của chúng ta đã bị hủy hoại và chúng ta không biết làm thế nào để bày tỏ chính mình. Hậu quả là chúng ta được khuyến khích để lấp kín khoảng trống bằng rượu chè, ma túy, tình dục hoặc tiền. Con người ở những nơi ấy đang kêu khóc vì khao khát chân lý’.
Thứ ba, chúng ta nói về Chúa cho người khác vì chính chúng ta đã tìm thấy chân lý, chúng ta cảm thấy một nỗi khao khát thúc đẩy muốn truyền đạt cho người khác. Nếu chúng ta đã nhận lãnh tin mừng, tự nhiên chúng ta muốn nói cho người khác biết. Khi đứa con đầu lòng của chúng tôi vừa ra đời, thì vợ tôi là Pippa đã trao cho tôi một danh sách gồm mười người cần gọi để báo tin. Người đầu tiên tôi gọi đến là mẹ của nàng. Tôi báo cho bà biết chúng tôi vừa sinh được một cháu trai và cả bé lẫn Pippa đều khỏe mạnh. Kế đó tôi gọi cho mẹ tôi, nhưng điện thoại bận. Người thứ ba trên bảng danh sách là em gái của Pippa. Lúc tôi gọi điện thì cô đã hay được tin mừng từ mẹ Pippa và tất cả những người có tên trong bảng danh sách đã hay tin rồi. Điện thoại mẹ tôi bận là vì mẹ của Pippa lúc ấy đã gọi đến báo tin cho bà. Tin mừng lan đi thật nhanh chóng. Tôi không cần phải nhờ mẹ Pippa thông báo, bà đã háo hức báo cho tất cả mọi người. Khi chúng ta hiểu được tin mừng của Phúc âm là gì, chúng ta cũng sẽ nôn nả vui mừng mà nói cho người khác biết.
Nhưng chúng ta đi thuật cho người khác bằng cách nào? Đối với tôi dường như có hai nguy hiểm trước mắt. Trước hết là nguy hiểm của việc thiếu tế nhị hay là vô cảm. Thoạt đầu khi vừa tin nhận Chúa tôi đã rơi vào trường hợp nầy. Tôi quá phấn khích về điều đã xảy ra đến nỗi tôi ao ước tất cả những người khác cũng được như vậy. Sau khi trở thành một Cơ Đốc Nhân được vài ngày tôi đến dự một buổi tiệc với quyết tâm là sẽ nói cho mọi người về Chúa. Tôi nhìn thấy một cô bạn đang khiêu vũ và quyết định bước đầu là phải làm cho cô ấy nhận biết nhu cầu của cô ấy. Vì thế tôi tiến tới chỗ cô và nói ‘Trông cô thật tệ hại. Cô thật sự cần Chúa Jêsus’. Cô ta tưởng rằng tôi điên. Thật đó không phải là phương cách hữu hiệu nhất để nói cho ai đó về Tin lành! (Tuy nhiên, về sau chính cô ta đã trở thành một Cơ Đốc Nhân, hoàn toàn không phải do tôi, và hiện nay cô ấy lại là vợ tôi!).
Bữa tiệc tiếp theo tôi đến dự và quyết định phải trang bị cho đầy đủ, vì vậy tôi đã mang theo một số sách nhỏ, sách Cơ Đốc nói về nhiều vấn đề khác nhau và một cuốn Tân Ước. Tôi nhét các cuốn sách ấy vào mọi túi áo hay quần mà mình có. Tôi mời một cô gái khiêu vũ. Thật khó di chuyển với quá nhiều sách nhét ở trong mình, vì thế tôi hỏi xem cô có thể ngồi xuống được không. Và tôi liền đưa câu chuyện xoay quanh vấn đề Cơ Đốc Giáo. Cứ mỗi một câu hỏi cô ta nêu lên là tôi có thể rút ra một cuốn sách nhỏ từ túi áo mình nói chính xác về vấn đề đó. Cuối cùng cô ta ra đi với một mớ sách trên tay. Ngày hôm sau cô ta đi Pháp và đọc một trong những cuốn sách tôi đã tặng cho cô đang khi ngồi trên tàu. Thình lình cô hiểu ra lẽ thật của điều Chúa Jêsus đã làm cho cô và quay sang người bên cạnh, cô nói ‘Tôi vừa mới trở thành một Cơ Đốc Nhân’. Vào năm hai mươi mốt tuổi cô qua đời trong một tai nạn xe. Thật tuyệt vời vì cô đã tiếp nhận Chúa Cứu Thế trước khi cô mất, dầu vậy tôi không cho rằng mình đã bắt đầu công việc làm chứng theo một phương cách hoàn toàn thích hợp.
Nếu chúng ta làm công việc một cách vụng về, thì không sớm thì muộn chúng ta sẽ bị tổn thương. Vì thậm chí khi chúng ta đến với đối tượng một cách tế nhị, chúng ta vẫn có thể bị tổn thương. Những lúc như vậy chúng ta thường có khuynh hướng rút lui. Chắc chắn đó là kinh nghiệm của tôi. Sau một vài năm, tôi đã đi từ nguy hiểm của sự thiếu tế nhị đến chỗ rơi vào nguy hiểm ngược lại là sợ hãi. Đã có một thời gian (mỉa mai thay đó là khoảng thời gian tôi học ở trường cao đẳng thần học). Thậm chí chỉ nói về Chúa Jêsus cho những người chưa tin Chúa mà tôi đã rất sợ. Lần nọ, tổ chúng tôi đi từ trường cao đẳng đến một giáo phận trong chuyến công tác thuộc ngoại vi Liverpool, để nói cho người dân về Tin lành. Mỗi tối chúng tôi dùng bữa với những người khác nhau trong khu vực. Một buổi tối nọ, một người bạn của tôi là Rupert và tôi được sai đến ăn bữa tối với một cặp vợ chồng ít có liên hệ với hội thánh (hay nói chính xác hơn, người vợ rất ít nhóm lại còn người chồng thì không đi nhà thờ). Được nửa bữa ăn thì người chồng hỏi chúng tôi đang làm gì ở đây vậy. Tôi lắp bắp, nói cà lăm, ngần ngừ và cứ quanh co. Ông ta tiếp tục lặp lại câu hỏi. Cuối cùng Rupert đã nói thẳng ra: ‘Chúng tôi đến đây để nói về Chúa Jêsus cho người dân’. Tôi cảm thấy xấu hổ vô cùng và mong được độn thổ cho rồi! Tôi nhận thấy mình đã cứng người lại vì sợ và tôi thậm chí khiếp sợ cả việc xưng danh Chúa Jêsus trên môi miệng mình.
Để tránh những nguy hiểm của tính thiếu tế nhị lẫn sự khiếp sợ như trên, chúng ta cần nhận biết rằng việc nói về Chúa cho người khác xuất phát từ mối quan hệ của chính chúng ta với Chúa. Đó là một phần tự nhiên trong mối tương quan ấy. Khi chúng ta đồng hành với Chúa thì việc chúng ta nói cho mọi người biết về mối quan hệ của mình với Chúa trong sự hợp tác với Thánh Linh Đức Chúa Trời là điều hoàn toàn tự nhiên.
Tôi thấy thật hữu ích khi nghĩ đến vấn đề nầy dưới năm tựa đề như sau: Sự hiện diện, sự thuyết phục, sự công bố, quyền năng và sự cầu nguyện.
Sự Hiện Diện
Chúa Jêsus đã phán với các môn đồ Ngài rằng:
Các ngươi là muối của đất, song nếu mất mặn đi thì sẽ lấy giống chi mà làm cho mặn lại? Muối ấy không dùng chi được nữa, chỉ phải quăng ra ngoài và bị người ta đạp dưới chơn. Các ngươi là sự sáng của thế gian; một cái thành ở trên núi thì không khi nào bị khuất được; cũng không ai thắp đèn mà để dưới cái thùng, song người ta để trên chơn đèn thì nó soi sáng mọi người ở trong nhà. Sự sáng các ngươi hãy soi trước mặt người ta như vậy, đặng họ thấy những việc lành của các ngươi và ngợi khen Cha các ngươi ở trên trời (Mat Mt 5:13-16).
Chúa Jêsus kêu gọi chúng ta hãy có ảnh hưởng trên một phạm vi rộng (‘muối của đất’ và ‘sự sáng của thế gian ‘). Để thực hành ảnh hưởng nầy, chúng ta cần phải ‘ở trong thế gian’ (khi đi làm, giữa vòng những người lân cận và giữa gia đình, bạn bè mình) và đừng rút vào cái mà John Stott gọi là ‘những hầm muối nhỏ của các nhà truyền giáo quý phái’ của chúng ta. Tuy nhiên chúng ta được kêu gọi khác hơn kia, đó là để sống một lối sống khác biệt hoàn toàn với thế gian, hầu cho chúng ta có thể hữu hiệu như muối và sự sáng trong thế gian.
Trước hết chúng ta được kêu gọi để làm muối. Trong những thế kỷ trước khi người ta phát minh được sự làm lạnh để bảo quản thức ăn thì muối được sử dụng để giữ cho thịt được tươi và ngăn ngừa ôi thối. Chúng ta được gọi là Cơ Đốc Nhân để ngăn chận xã hội khỏi tình trạng ngày càng xấu đi. Chúng ta thực hiện chức năng đó bằng lời nói của mình khi chúng ta nói lên những tiêu chuẩn đạo đức và những sự tranh luận về vấn đề đạo đức, và khi chúng ta dùng ảnh hưởng của mình để mang lại các tiêu chuẩn của Đức Chúa Trời trong xã hội chung quanh chúng ta. Chúng ta thực hiện điều đó bằng những việc làm của mình khi giữ vai trò của mình với tư cách các công dân, nhắm đến việc kiến tạo những cơ cấu xã hội tốt đẹp hơn, làm việc vì sự công bằng, tự do và chân giá trị của mỗi con người, và bằng cách góp phần loại bỏ nạn phân biệt, kỳ thị. Chúng ta cũng thực hiện chức năng ấy bằng hoạt động xã hội của mình nhằm cứu giúp những nạn nhân trong xã hội của mình. Với mục đích đó, một số Cơ Đốc Nhân được kêu gọi tham gia vào các công việc chính trị của quốc gia hoặc địa phương. Những người khác được kêu gọi dành riêng cuộc đời của họ để ‘phục vụ cho những người nghèo khổ’ như Mẹ Teresa và Jackie Pullinger (để sử dụng những cách diễn đạt của Jackie Pullinger). Hết thảy chúng ta đều được kêu gọi để giữ một phần trong chức năng ấy ở một phạm vi rộng lớn hơn hoặc nhỏ hơn.
Thứ hai, Chúa Jêsus kêu gọi chúng ta là ánh sáng-tức là để cho sự sáng của Chúa Cứu Thế được chiếu rọi qua chúng ta. Chúng ta thực hiện chức năng nầy qua điều mà Chúa Jêsus gọi là ‘những việc lành của các ngươi’- mọi điều chúng ta làm hoặc nói đều là vì chúng ta là Cơ Đốc Nhân. Tất cả những điều đó đều có thể được tóm tắt là ‘yêu kẻ lân cận như mình’.
Sống bày tỏ nếp sống Cơ Đốc là cách thích hợp nhất để rao truyền tin mừng cho những người sống thật gần gũi với chúng ta. Điều nầy chắc chắn được áp dụng cho gia đình chúng ta, cho những bạn cùng sở làm và cùng phòng, nếu họ biết chúng ta là những Cơ Đốc Nhân, chỉ một mình sự kiện đó đủ đặt họ dưới một mức áp lực rồi. Còn cứ không ngừng nói về đức tin của mình thì có thể nổ sớm, đem lại kết quả trái với sự mong đợi. Rất có thể họ thích được ảnh hưởng bởi tình yêu thương và sự quan tâm chân thành của chúng ta hơn. Tại sở làm, người ta sẽ phải để ý tính trước sau như một của chúng ta, tính thành thật, đáng tin cậy, thẳng thắn, tránh nhiều chuyện và tính hay khích lệ người khác của chúng ta. Ở tại nhà, bố mẹ, gia đình và bạn cùng phòng sẽ được ảnh hưởng bởi sự phục vụ chúng ta dành cho người khác, sự nhịn nhục và lòng nhân hậu của chúng ta hơn là những lời nói của chúng ta.
Điều nầy càng vô cùng quan trọng nếu như chồng hoặc vợ của người đó chưa tin Chúa. Phierơ khuyên các bà vợ tin Chúa rằng nếu có ai trong số họ có ‘các ông chồng chưa tin vào Lời Chúa, thì họ có thể được chinh phục bởi cách cư xử của vợ mình, dầu không bởi lời nói , khi họ thấy cách ăn ở của các chị em là tinh sạch và tin kính’ (IPhi 1Pr 3:1).
Keith Miller, một nhà cố vấn doanh nghiệp Hoa Kỳ, trong tác phẩm của mình Mùi vị của Rượu Mới (The Taste of New Wine ), về điều nầy đã xác thực như thế nào trong chính cuộc hôn nhân của ông. Khi ông và vợ ông là Mary Allen mới thành hôn, họ tranh cãi với nhau về việc ai là người phải chịu trách nhiệm mang rác đi đổ. Cô ta cảm thấy đó phải là công việc của anh ta; còn anh thì cho đó là việc của nàng. Anh thậm chí còn đề nghị thuê một người để làm công việc đó, chứ không chịu tự mình mang rác đi đổ. Khi đã tin Chúa anh cố gắng biến cải nàng, song không thành công. Cô ta cho rằng anh không thích cô như trước và anh ta sẽ không chấp nhận cô trừ phi cô thay đổi trở thành một người say mê một thứ tôn giáo nào đó. Cuối cùng anh mới nhận ra rằng điều quan trọng hơn chính là phải bày tỏ cho nàng thấy sự khác biệt mà Chúa Cứu Thế đã làm cho đời sống anh:
Đang lúc tôi nhìn quanh để tìm một cách nào khác thuyết phục được vợ tôi rằng tôi đã thật sự đổi khác thì ánh mắt của tôi chạm ngay vào thùng rác đầy dựng kề cánh cửa sau. ‘Ôi, không Chúa ôi’, tôi rên thầm với chính mình ‘không phải thùng rác nầy. Ngài hãy lấy khoản thu nhập của con, hoặc bất kỳ thứ gì’. Nhưng tôi thình lình nhận biết rằng đối với tôi, phải là cái thùng rác nầy. Không nói một lời tôi đem thùng rác ra ngoài, thậm chí cũng không nhắc gì với nàng về chuyện đổ rác...Tôi đã bắt đầu có một nỗ lực thật sự để mang rác đi đổ mỗi ngày... và tôi nghĩ chính đó là lúc Mary nhìn biết rằng có điều gì đó thật sự đã xảy ra với linh hồn tôi.52
Anh ta bảo nàng: ‘Khi chúng ta kết hôn, anh đã không ký giao kèo sẽ thay đổi em, mà chỉ yêu em...và anh thực sự yêu em, em thế nào thì anh vẫn yêu như vậy’. Điều đó khiến sức ép rớt khỏi nàng, chỉ trong vòng vài tuần lễ nàng đã đích thân dâng cuộc đời cho Chúa Cứu Thế, bằng một phương cách thích hợp đối với nàng.
Dầu vậy, trở thành ‘ánh sáng cho thế gian’ không phải chỉ liên quan đến lối sống của chúng ta. Mà nó còn đòi hỏi môi miệng của chúng ta nữa. Gia đình của chúng ta, những người bạn cùng phòng với chúng ta và những người bạn đồng nghiệp của chúng ta cuối cùng sẽ đặt những câu hỏi về niềm tin của chúng ta. Thường tốt hơn là hãy đợi cho đến khi họ đặt câu hỏi. Nếu chúng ta được hỏi, chúng ta phải luôn luôn sẵn sàng để đưa ra câu trả lời. Phierơ viết rằng: ‘Hãy thường thường sẵn sàng để trả lời mọi kẻ hỏi lẽ về sự trông cậy anh em, song phải hiền hòa và kính sợ’ (IPhi 1Pr 3:15).
Khi chúng ta có được những cơ hội để nói lên, chúng ta nên bắt đầu như thế nào?
Sự Thuyết Phục
Nhiều người ngày nay có những lý do để phản đối niềm tin Cơ Đốc hoặc ít ra cũng có những thắc mắc mà họ cần phải được giải đáp trước khi họ sẵn sàng đến chỗ đặt đức tin nơi Chúa Cứu Thế. Họ cần được thuyết phục để tin lẽ thật. Phaolô sẵn sàng tìm cách để làm cho người ta tin. Ông đã kể đó như là trách nhiệm của ông bởi tình yêu thương đối với họ ‘Vậy, chúng tôi biết Chúa đáng kính sợ, nên tìm cách làm cho người ta đều tin’ (IICo 2Cr 5:11).
Khi ông đến Têsalônica, ông đã ‘biện luận’, ‘cắt nghĩa’ và lấy Kinh Thánh ‘chứng tỏ’ rằng Đấng Christ đã phải chịu khổ và sống lại từ kẻ chết: ‘Trong bọn họ có một vài người được khuyên dỗ..’ (Cong Cv 17:4). Ở tại Côrinhtô trong lúc may trại suốt tuần lễ, ‘hễ đến ngày Sabát, thì Phaolô giảng luận trong nhà hội, khuyên dỗ người Giuđa và người Gờréc’ (Cong Cv 18:4).
Trong những buổi trò chuyện về niềm tin Cơ Đốc, thường có những lời bẻ bác rất gay cấn và chúng ta cần được trang bị để giải quyết các vấn đề đó. Có một lần, Chúa Jêsus đang nói chuyện với một phụ nữ về sự rối rắm mà bà đã mắc vào trong cuộc đời mình (GiGa 4:4-26). Sau đó Ngài hướng bà đến sự sống đời đời. Trong giây phút đó bà đã nêu lên một câu hỏi có tính thần học về nơi chốn thờ phượng. Ngài đã trả lời câu hỏi đó, song cũng đã nhanh chóng đưa cuộc nói chuyện trở về vấn đề chủ yếu. Đó là một gương mẫu tốt cho chúng ta noi theo.
Thường thường khi người ta nêu lên những câu hỏi hoặc sự bẻ bác có tính thần học là họ đang thật lòng muốn tìm kiếm những lời giải đáp. Những thắc mắc thông thường nhất mà người ta thường hỏi tôi là, là: ‘Vì sao Đức Chúa Trời cho phép sự đau khổ xảy đến cho con người?’ và ‘Còn những tôn giáo khác thì sao?’ Song cũng có nhiều câu hỏi khác thuộc phạm vi bao quát nữa. Những câu hỏi nầy có thể nghiêm túc và đòi hỏi phải có những câu trả lời nghiêm túc. Tuy nhiên đôi khi những câu hỏi đó có thể chỉ là một màn khói ngụy trang để tránh vấn đề thực sự. Những người như thế đang muốn trì hoãn việc tin nhận Chúa, không phải vì những lý do phản đối về thần học, song vì những sự không tán thành về đạo đức. Họ chưa sẵn sàng dâng đời sống mình cho Chúa Cứu Thế vì họ sợ phải thay đổi lối sống mà Cơ Đốc Giáo sẽ đòi hỏi.
Ở nhiệm vụ mà tôi đã đề cập ở phần đầu chương, Rupert và tôi đã nói chuyện trong một buổi nhóm về niềm tin Cơ Đốc. Sau khi đã nói chuyện, một giảng viên đại học đã nêu lên rất nhiều thắc mắc và lời phản bác. Tôi không biết phải bắt đầu ở đâu để trả lời tất cả các câu hỏi của ông ta. Nhưng Rupert chỉ đặt một câu hỏi với ông ta như vầy: ‘Nếu chúng tôi giải đáp thỏa đáng tất cả các câu hỏi của ông, thì ông có bằng lòng tiếp nhận Chúa không?’ Ông ta trả lời một cách hết sức: ‘Không’. Vì vậy việc giải đáp những câu hỏi mà đối với ông ta chỉ thuần túy là những chất vấn chỉ để hiểu biết về lý thuyết suông là những thắc mắc chẳng quan trọng. Nhưng khi những câu hỏi ấy là những thắc mắc chân thành, phải lẽ, cần giải thích, và cần chứng minh thì chúng tạo thành một phần quan trọng để nói về Chúa Jêsus cho những người khác.
Sự công bố
Trọng tâm của việc nói về Chúa cho người khác là sự công bố Tin lành của Chúa Cứu Thế Jêsus. Đó là loan báo, truyền đạt và công bố đức tin Cơ Đốc cho những người chưa đặt đức tin nơi Chúa. Có nhiều phương cách để thực hiện công tác nầy. Một trong những cách hữu hiệu nhất là đưa thân hữu đến nghe một vị diễn giả giải bày tin mừng. Điều nầy thường thích hợp hơn là cố gắng tự mình giảng giải Phúc âm, nhất là trong thời gian chúng ta mới tin nhận Chúa.
Nhiều người khi đặt đức tin nơi Chúa Cứu Thế thì còn nhiều bạn hữu rất ít biết hoặc chưa biết gì về hội thánh cả. Vì vậy, đây thật là một cơ hội rất tốt để mời những người bạn đó, như đã có một lần Chúa Jêsus cũng đã mời họ ‘Hãy đến xem’ (GiGa 1:39). Mới đây có một thiếu nữ khoảng hai mươi mấy tuổi đã tin Chúa và bắt đầu tham gia nhóm lại với hội thánh tại Luân đôn. Tuy nhiên, vào mỗi cuối tuần, cô lại về ở với bố mẹ tại Wiltshine và rồi cứ đến 3 giờ chiều ngày Chúa nhật là cô lại nhất định chào bố mẹ để kịp giờ đi nhà thờ. Một chiều Chúa nhật nọ, cô bị mắc cứng trong một trận kẹt xe trên đoạn cầu chui Hammersmith và không thể đến tham dự buổi nhóm chiều được. Cô buồn bực đến nỗi bật khóc. Cô chạy loanh quanh và đến thăm vài người bạn, những người nầy thậm chí cũng không biết cô đã trở thành một Cơ Đốc Nhân. Họ hỏi cô có chuyện gì không vui. Cô đáp qua hàng nước mắt ‘Tôi bị lỡ buổi nhóm ở nhà thờ’. Họ chẳng hiểu gì cả. Chúa nhật tuần sau tất cả các bạn cô đều đến nhà thờ để xem điều họ đã bỏ lỡ! Một người trong số họ đã tiếp nhận Chúa sau một thời gian rất ngắn.
Không có đặc ân nào lớn hơn hay niềm vui nào lớn hơn là được giúp một người nào đó khám phá Chúa Cứu Thế Jêsus. Cựu Tổng Giám mục Cantebury là William Temple đã viết sách chú giải Phúc âm Giăng của mình trong lúc đang quỳ gối, và xin Chúa phán với tấm lòng mình. Khi ông đọc đến những chữ ‘Người (Anhrê) bèn dẫn Simôn đến cùng Đức Chúa Jêsus’ (GiGa 1:42). Ông đã viết một câu ngắn nhưng trọng yếu ‘Sự phục vụ lớn nhất của một người là đưa dắt được người khác đến với Chúa’.
Chúng ta không nghe nhắc nhiều đến Anhrê ngoại trừ việc ông luôn đưa người ta đến với Chúa Jêsus (GiGa 12:22). Song Simôn Phierơ anh ông ta, đã tiếp tục là một trong những người có các ảnh hưởng lớn lao nhất trong lịch sử Cơ Đốc Giáo. Tất cả chúng ta không thể đều là Phierơ, nhưng chúng ta hết thảy đều có thể làm điều Anhrê đã làm, chúng ta có thể đưa người khác đến với Chúa Jêsus.
Albert Mc.Makin là một nông gia hai mươi bốn tuổi, anh mới trở lại tin Chúa Cứu Thế. Anh đầy lòng nhiệt thành đối với Chúa đến nỗi đã chở cả một xe tải đầy người và đưa họ đến một buổi nhóm để nghe giải bày về Chúa Jêsus. Trong số đó có một chàng thanh niên đẹp trai là con một người nông dân, là người mà Albert đặc biệt muốn đưa đến buổi nhóm, song chàng trai nầy rất khó thuyết phục bởi vì anh ta mãi bận rộn yêu hết cô gái nầy đến cô gái khác, và có vẻ như anh không được thu hút bởi Cơ Đốc Giáo. Cuối cùng, Albert Mc.Makin đã thuyết phục được anh ta đến dự bằng cách đề nghị anh lái chiếc xe tải. Khi họ đi đến nơi, thân hữu của Albert quyết định bước vào và cậu ta nghe say mê, và rồi bắt đầu có những ý tưởng mà trước đây cậu không hề suy nghĩ. Cậu trở lại tham dự nhiều lần cho đến một buổi tối nọ, cậu bằng lòng tiến lên những hàng ghế đầu và dâng đời sống mình cho Chúa Cứu Thế. Chàng thanh niên ấy, người lái chiếc xe tải, chính là Billy Graham. Lúc ấy là năm 1934. Từ đó Billy Graham đã đưa dắt hàng ngàn người đến tin nhận Chúa Cứu Thế Jêsus. Tất cả chúng ta không thể đều giống như Billy Graham cả. Song chúng ta đều có thể giống như Albert Mc.Makin. Tất cả chúng ta đều có thể đưa bạn hữu mình đến với Chúa Jêsus.
Có khi chúng ta được ban cho cơ hội để đích thân giảng giải Tin lành. Một trong những cách tốt nhất để làm điều đó là thuật lại chuyện đã xảy ra với chính mình. Chúng ta thấy một gương mẫu trong Kinh Thánh qua lời làm chứng của Phaolô trong Công vụ 26:9-23; gồm 3 phần: Ông trình bày đời sống ông trước khi tin Chúa (câu 9, câu 11), việc gặp gỡ Chúa Jêsus có ý nghĩa như thế nào (câu 12-15) và từ đó đến nay, điều đó có ý nghĩa ra sao đối với ông (câu 19-23). Khi giải thích những gì một người cần làm để trở thành một Cơ Đốc Nhân, bạn nên có một dàn bài. Có nhiều cách khác nhau để trình bày Tin lành. Tôi trình bày phương pháp tôi thường dùng trong một quyển sách nhỏ có tựa là Why Jêsus ? Và sau đó đưa họ đến lời cầu nguyện ở cuối chương 3 của quyển sách nầy .
Một người đàn ông trong hội thánh chúng tôi mới đây có thuật lại trường hợp ông tin nhận Chúa. Lúc ấy ông đang gặp phải những khó khăn trong việc làm ăn và phải sang Mỹ trong một chuyến kinh doanh. Đang khi ngồi trong taxi để đến sân bay, ông cảm thấy không được vui lắm. Trên bảng đồng hồ của chiếc taxi ông để ý các tấm ảnh của con cái người tài xế. Ông không thấy được gương mặt của người tài xế, song ông cũng hỏi thăm về gia đình ông ta. Ông cảm thấy một tình yêu lớn lao từ con người nầy. Trong khi cuộc trò chuyện tiếp tục, thì người tài xế nói với ông rằng: ‘Tôi cảm thấy ông không được vui. Nếu ông đặt lòng tin nơi Chúa Cứu Thế, mọi sự sẽ thay đổi.’
Nhà doanh nghiệp ấy kể với tôi: ‘Thật đó là một con người có uy quyền trong lời nói. Tôi đã nghĩ là mình mới là người có quyền hành. Dầu sao chính tôi mới là người trả tiền’. Sau cùng người tài xế taxi nói với ông: ‘Ông không nghĩ rằng đây là lúc để điều chỉnh lại mọi sự bằng cách tiếp nhận Chúa Cứu Thế cho đời sống mình sao?’ Họ đến phi trường. Lần đầu tiên người tài xế quay mặt lại và nhà doanh nghiệp nhìn thấy gương mặt ông ta. Một gương mặt thật nhân hậu. Ông ta nói với nhà doanh nghiệp ‘Sao chúng ta không cầu nguyện Chúa? Nếu ông muốn Ngài ngự vào lòng mình, hãy mời Ngài’. Họ đã cùng nhau cầu nguyện và người tài xế tặng ông một cuốn sách nhỏ nói về niềm tin Cơ Đốc . Người tài xế taxi ấy thật là một con người khiêm nhường, một người chỉ có mặt ở đó trong chốc lát rồi ra đi, nhưng đã tận dụng cơ hội để công bố Tin lành của Chúa Cứu Thế Jêsus. Điều đó đã làm thay đổi toàn bộ hướng đi của cuộc đời một người đàn ông.
Năng quyền
Trong Tân Ước, sự công bố Tin lành thường được cặp theo bởi một sự minh chứng của quyền năng Đức Chúa Trời. Chúa Jêsus đã đến và công bố rằng: ‘Nước Đức Chúa Trời đã gần rồi. Vậy hãy ăn năn mà tin nhận Tin lành!’ (Mac Mc 1:15). Chúa Jêsus đã tiếp tục bày tỏ quyền năng của Tin lành bằng việc đuổi quỉ (Mac Mc 1:21-28) và chữa lành kẻ tật bệnh (Mac Mc 1:29-34, 40-45).
Chúa Jêsus phán bảo các môn đồ Ngài hãy làm điều Ngài đã làm. Ngài bảo họ hãy làm những công việc của nước Trời - tức là ‘chữa lành kẻ bệnh đang ở đó’ và nói với họ rằng: ‘Nước Đức Chúa Trời đến gần các ngươi’ (LuLc 10:9). Khi chúng ta đọc tiếp các sách Tin lành và sách Công vụ các sứ đồ chúng ta thấy rằng đó chính là điều họ đã làm. Phaolô đã viết cho các tín hữu thành Têsalônica rằng ‘Đạo Tin lành chúng tôi đã rao truyền cho anh em, không những bằng lời nói thôi, lại cũng bằng quyền phép’ (ITe1Tx 1:5).
Sự công bố phúc âm và sự minh chứng phúc âm phải đi cặp với nhau. Thông thường điều nầy dẫn đến điều kia. Lần nọ, Phierơ và Giăng đang trên đường đến nhà thờ. Bên ngoài cổng nhà thờ có một người què từ thuở sinh ra, ông ta ngồi đó từ nhiều năm để xin tiền. Phierơ đã nói với ông ta rằng ‘Ta chẳng có vàng bạc chi hết, song điều ta có thì ta cho ngươi: nhơn danh Đức Chúa Jêsus Christ, hãy bước đi’. Phierơ nắm tay hữu người đỡ dậy. Tức thì bàn chơn và mắt cá người trở nên cứng vững. Người liền nhảy, đứng lên và bước đi cùng hai người vào đền thờ, vừa đi vừa nhảy, vừa ngợi khen Đức Chúa Trời (Cong Cv 3:1-10).
Mọi người đều biết người nầy bị què từ nhiều năm, vậy một đám đông dân chúng bèn kéo đến. Sau sự bày tỏ quyền năng của Đức Chúa Trời là đến sự công bố Tin lành. Dân chúng hỏi rằng: ‘Làm sao việc ấy xảy ra được?’ Phierơ bèn giảng về Chúa Jêsus cho họ nghe: ‘Ấy là bởi đức tin trong danh Ngài, nên danh Ngài làm cho vững người nầy là người các ngươi thấy và biết’ (Cong Cv 3:16). Trong chương tiếp theo chúng ta sẽ xem xét lãnh vực nầy chi tiết hơn bằng cách xem xét đặc điểm của nước trời và vị trí của sự chữa lành trong đó.
Sự cầu nguyện
Chúng ta đã thấy tầm quan trọng của sự cầu nguyện ở trong cuộc đời Chúa Jêsus rồi. Trong khi Ngài công bố và minh chứng phúc âm thì Ngài cũng đã cầu nguyện (Mac Mc 1:35-37). Cầu nguyện là điều chính yếu trong lãnh vực nói cho người khác biết Tin lành.
Chúng ta cần cầu nguyện để thấy được mở ra. Nhiều người đang bị mù lòa trước Tin lành (IICo 2Cr 4:4). Về mặt thuộc thể, họ thấy, nhưng họ không thể nhìn thấy thế giới tâm linh. Chúng ta cần phải cầu nguyện để Thánh Linh Đức Chúa Trời mở mắt những kẻ mù hầu cho họ hiểu được lẽ thật về Chúa Jêsus.
Hầu hết mọi người trong chúng ta, khi tiếp nhận Chúa Cứu Thế đều khám phá rằng có ai đó đã cầu nguyện cho mình. Có thể đó là một người trong gia đình, một người cha, người mẹ tin kính, hoặc một người bạn. Tôi cho rằng, cũng sẽ có ai đó, hầu như trong mọi trường hợp đang cầu nguyện để mắt chúng ta được mở ra mà hiểu lẽ thật. James Hudson Taylor, người đã sáng lập Hội Truyền giáo Lục địa Trung hoa đã đem ảnh hưởng của Chúa Jêsus cho hàng triệu người. Ông được trưởng dưỡng tại Yorkshire và trở thành một thiếu niên nổi loạn. Một ngày nọ khi mẹ ông đi xa và chị ông vắng nhà, ông đã vớ lấy một quyển sách Cơ Đốc, định rằng sẽ đọc câu chuyện và bỏ qua bài học đạo đức. Ông cuộn mình trong nhà kho phía sau nhà và bắt đầu đọc.
Đang khi đọc, cụm từ ‘công việc đã được trọn của Chúa Cứu Thế’ đã đột ngột tác động đến ông. Ông vẫn tưởng rằng Cơ Đốc Giáo là một cuộc chiến đấu tẻ ngắt nhằm lấy công đức mà đền trả cho những món nợ tội lỗi. Và từ lâu, cậu đã từ bỏ cuộc chiến ấy. Cậu đã mắc nợ quá nhiều. Cậu chỉ tìm sao cho có một thì giờ vui vẻ. Cụm từ ấy đã bất ngờ mở ra trong tâm trí cậu một điều chắc nịch đó là, Chúa Cứu Thế, bởi sự chết Ngài trên thập tự giá, đã trả xong món nợ tội ấy rồi: ‘Và với điều ấy, đã làm rõ ràng niềm xác quyết vui mừng, như ánh sáng, bởi Thánh Linh, lóe sáng trong linh hồn tôi, hiện nay chẳng còn một điều gì trên thế gian nầy cần phải làm trừ việc quỳ gối xuống và tiếp nhận Chúa Cứu Thế cùng sự Cứu rỗi của Ngài, để ngợi khen Ngài càng hơn nữa’. Cả Luther lẫn Bunyan và cả Wesley, không ai có được cảm nhận trọn vẹn hơn về gánh nặng rơi rớt khỏi mình và của mối thông công thân gần với Chúa Cứu Thế như là Hudson Taylor đã kinh nghiệm vào buổi chiều tháng sáu năm 1849 đó, lúc cậu được mười bảy tuổi.
Mười ngày sau đó mẹ cậu trở về. Cậu chạy ra cửa ‘để cho mẹ biết tôi phải thuật cho mẹ niềm vui lớn như thế nào’. Bà trả lời trong khi ôm chầm lấy cậu ‘Mẹ biết, con trai à. Mẹ đã vui mừng suốt hai tuần lễ bởi tin mừng mà con vừa nói cho mẹ biết đó Hudson sửng sốt’. Mẹ cậu đã ở cách xa cậu đến tám mươi dặm, và ngay trong cái ngày có sự kiện trong nhà kho thì bà cảm thấy có một khao khát không thể cưỡng lại được muốn cầu nguyện cho Hudson Taylor, đến nỗi bà đã dành hàng giờ quỳ gối cầu nguyện rồi bà đã đứng lên với niềm tin quyết không thể di dịch rằng lời cầu nguyện của mình đã được Chúa nhậm. Hudson Taylor không bao giờ quên tầm quan trọng của sự cầu nguyện.53
Khi một người bạn của tôi tên là Ric, tin nhận Chúa, anh đã gọi điện cho một người bạn mà anh biết cũng là một Cơ Đốc Nhân để báo tin. Người bạn ấy trả lời: ‘Mình đã cầu nguyện cho cậu từ bốn năm nay’. Ric bèn bắt đầu cầu nguyện cho một trong những bạn hữu của mình, và trong vòng mười tuần lễ sau anh bạn ấy cũng đã trở thành Cơ Đốc Nhân.
Chúng ta cần cầu nguyện cho các bạn của mình. Chúng ta cũng cần cầu nguyện cho chính mình nữa. Khi chúng ta nói về Chúa cho người khác, đôi lúc chúng ta gặp phải một phản ứng tiêu cực. Những lúc như thế chúng ta bị cám dỗ muốn bỏ cuộc. Khi Phierơ và Giăng chữa lành cho người què và công bố Tin lành, họ đã bị bắt và đe dọa bằng những hậu quả rất tồi tệ nếu cứ tiếp tục. Nhiều lúc họ đã gặp phải một phản ứng tiêu cực rõ ràng; song họ không rút lui, mà cứ cầu nguyện, không phải để được bảo vệ, mà để được dạn dĩ rao giảng Tin lành và để Đức Chúa Trời thi thố nhiều dấu kỳ phép lạ hơn nữa qua danh Chúa Cứu Thế Jêsus (Cong Cv 4:29-31).
Điều quan trọng đối với hết thảy chúng ta là Cơ Đốc Nhân trong việc nói về Chúa Jêsus cho người khác là phải kiên trì, bởi sự hiện diện, sự thuyết phục, sự công bố, quyền năng và lời cầu nguyện của mình. Nếu chúng ta thực hiện điều đó, suốt cuộc đời mình chúng ta sẽ thấy nhiều cuộc đời được thay đổi.
Trong một cuộc chiến, một người bị bắn và nằm gần chết nơi chiến hào. Một người bạn chồm qua người anh và hỏi: ‘Tôi có thể làm được gì cho bạn bây giờ?’
Anh trả lời: ‘Không tôi sắp chết rồi.’
‘Bạn có cần tôi nhắn tin đến cho người nào không?’
‘Có, bạn có thể nhắn gởi cho người có địa chỉ nầy. Hãy nói với ông ta rằng trong những giây phút cuối cùng của đời tôi, điều ông ấy đã dạy dỗ tôi khi còn là một đứa trẻ đã giúp tôi trong giờ qua đời’.
Người đàn ông đó là vị giáo viên Trường Chúa Nhật trước kia của anh. Khi vị giáo viên được tin, ông nói: ‘Xin Chúa tha tội. Tôi đã từ bỏ việc dạy Trường Chúa Nhật nhiều năm về trước bởi vì tôi nghĩ rằng công việc của mình chẳng đi đến đâu cả. Tôi nghĩ việc đó chẳng có ích gì.’
Khi chúng ta nói về Chúa cho người khác, không bao giờ là ‘vô ích’. Bởi vì Tin lành ‘là quyền phép của Đức Chúa Trời để cứu mọi kẻ tin’ (RoRm 1:16).


† Welcome to nguonsusong.com

GMT+8, 19-12-2017 12:42 AM

nguonsusong.com | nguonsusong.net | nguonsusong.us | nguonsusong.ca | loihangsong.net | tinlanhmedia.net | phimtinlanh.com |
Tweet
Trả lời nhanh Lên trên Trở lại danh sách