† Welcome to nguonsusong.com

Tìm
Trở lại danh sách Đăng bài -----
Xem: 2340|Trả lời: 0

Dẫn Nhập KT 3 - Dẫn nhập Ru-tơ

[Lấy địa chỉ]
Đăng lúc 29-8-2011 14:47:16 | Xem tất |Chế độ đọc

Dâng hiến cho công việc Chúa

Dẫn Nhập Knh Thánh 3

Dẫn nhập Ru-tơ

Nhan đề:
Sách được đặt tên theo tên một trong những nhân vật chính của sách, một thiếu phụ trẻ người Mô-áp, bà cố nội của Đa-vít và tổ mẫu của Chúa Giê-xu (Mat Mt 1:1,5). Ngoài sách Ru-tơ, chỉ còn sách duy nhất khác trong Thánh Kinh mang tên phụ nữ là sách Ê-xơ-tê.
Bối cảnh:
Câu chuyện bắt đầu vào thời Các Quan Xét, thời kỳ biểu lộ đặc điểm Các Quan Xét như là thời kỳ suy thoái đạo đức và tôn giáo, quốc gia chia rẽ và thường bị ngoại bang áp bức. Sách Ru-tơ phản ánh thời hòa bình tạm giữa Y-sơ-ra-ên và Mô-áp (tương phản Cac Tl 3:12-30). Giống ISa1Sm 1:1-2:36, sách cho thấy một loạt những cái nhìn thân mật vào đời sống riêng tư của các người thân trong một gia đình Y-sơ-ra-ên. Nó cũng trình bày câu chuyện hấp dẫn về niềm tin và mộ đạo chân chính còn sót lại trong thời Quan xét, giảm bớt được mặt khác bức tranh hoàn toàn tối tăm của kỷ nguyên này.
Trước giả và niên hiệu chép sách:
Không rõ trước giả. Theo truyền thuyết Do Thái cho là của Sa-mu-ên, nhưng không phải Sa-mu-ên là trước giả vì sự đề cập về Đa-vít (Ru R 4:17,22) hàm ý niên hiệu trễ hơn. Hơn nữa, văn thể Hê-bơ-rơ trong Ru-tơ gợi ý rằng sách được chép trong thời quân chủ.
Chủ đề và thần học:
Trước giả nhắm tiêu điểm vào sự tận tâm và kiên định, không vị kỷ của Ru-tơ đối với Na-ô-mi phiền muộn (1:16-17; 2:11-12; 3:10; 4:15), và vào lòng nhân từ của Bô-ô với hai góa phụ này (2:1-4:22). Trước giả trình bày gương chứng của những đời sống đáng chú ý biểu hiện trong công việc thường ngày của tình yêu vị tha đã thực nghiệm luật pháp của Đức Chúa Trời (LeLv 19:18; so sánh RoRm 13:10). Tình yêu đó cũng phản ánh tình thương Đức Chúa Trời trong sự kết hợp kỳ diệu những hành động của con người với hành động của Đức Chúa Trời (so Ru R 2:12 với 3:9). Trong lòng nhân từ của Đức Chúa Trời, những đời sống như thế được phước và trở thành nguồn phước.
Dường như điều đáng ngạc nhiên là người phản ánh tình yêu của Đức Chúa Trời rõ ràng như thế lại là người nữ Mô-áp. Hơn nữa, sự trung thành trọn vẹn của nàng đối với gia đình Y-sơ-ra-ên mà nàng vào làm dâu, sự tận tâm toàn vẹn đối với bà mẹ chồng bơ vơ ghi dấu nàng là con gái thật của Y-sơ-ra-ên và xứng đáng làm tổ mẫu của Đa-vít. Nàng chứng nghiệm cách rõ ràng lẽ thật rằng sự dự phần trong vương quốc hầu đến của Đức Chúa Trời được quyết định không phải bởi huyết thống hoặc bởi sự sinh ra, bèn là bởi đời sống của một người phù hợp với ý chỉ Đức Chúa Trời qua “sự vâng phục dựa trên đức tin” (RoRm 1:5). Địa vị của nàng trong tông tộc của Đa-vít có nghĩa rằng tất cả quốc dân sẽ được đại diện trong vương quốc của Con vĩ đại hơn thuộc dòng Đa-vít.
Như một hồi trong tông tộc Đa-vít, sách Ru-tơ rọi ánh sáng trên vai trò của Đa-vít trong lịch sử cứu chuộc. Sự cứu chuộc là quan điểm chủ yếu suốt cả câu chuyện, từ ngữ Hê-bơ-rơ trong các hình thức khác nhau của sự cứu chuộc được chép 23 lần. Điểm chính yếu của sách là chuyện biến cải Na-ô-mi từ tuyệt vọng đến hạnh phúc qua sự vị tha, là hành động được Chúa ban phước của Ru-tơ và Bô-ô. Bà chuyển từ chỗ không có gì đến đầy đủ (Ru R 1:21; 3:17; xem chú thích ở 1:1,3,5-6,12,21-22; 3:17; 4:15), từ cảnh nghèo nàng xác xơ (1:1-5) đến an ninh và hi vọng (4:13-17). Cũng một lẽ ấy, Y-sơ-ra-ên được biến cải từ sự tuyệt vọng quốc gia khi Hê-li qua đời (ISa1Sm 4:18) đến bình an và phúc lợi trong những ngày đầu tiên của Sa-lô-môn (IVua 1V 4:20-34; 5:4), qua sự tận tâm vị tha của Đa-vít, hậu tự chân chính của Ru-tơ và Bô-ô. Như thế, trước giả nhắc nhở Y-sơ-ra-ên rằng thời trị vì của nhà Đa-vít như phương tiện quản trị nhân từ của Chúa trong Y-sơ-ra-ên, duy trì viễn cảnh hòa bình và an nghỉ mà Chúa đã hứa. Những sự an nghỉ này chỉ tiếp tục chừng nào những người dự phần trong vương quốc - quan trưởng cũng như thường dân - phản ánh trong nếp sống hằng ngày tình yêu vị tha đã được Ru-tơ và Bô-ô chứng nghiệm. Trong Chúa Giê-xu, “con Đa-vít” trọng đại (Mat Mt 1:1), và công tác cứu chuộc của Ngài, những phước lành đã hứa của vương quốc Đức Chúa Trời đều được thành nghiệm.
Những nét văn học đặc biệt:
Sách Ru-tơ là truyện ngắn Hê-bơ-rơ, thuật lại với sự khéo léo tột bực. Giữa vòng các truyện lịch sử Thánh Kinh, sách vượt trội qua bút tích linh động, sôi nổi, đẹp và gây cảm xúc hữu hiệu - một viên ngọc trau chuốt sáng giá về nghệ thuật kể chuyện của người Hê-bơ-rơ.
Suốt cả sách có sự cân đối lạ lùng (xem bố cục), hành động chuyển từ câu chuyện buồn thảm được phác họa vắn tắt (Ru R 1:1-5; 71 từ ngữ bằng tiếng Hê-bơ-rơ) qua bốn hồi đến kết thúc thoải mái và hi vọng cũng mô tả vắn tắt như phần đầu (4:13-17; 71 từ ngữ bằng tiếng Hê-bơ-rơ). Chỗ ngoặc chủ yếu ở ngay chính giữa (xem chú thích ở 2:20). Dòng mở đầu của mỗi hồi báo hiệu sự khai triển chính của chương (1:6, sự hồi hương 2:1, gặp gỡ Bô-ô 3:1, tìm một gia đình cho Ru-tơ 4:1, sự việc quyết định tại cửa thành) trong khi dòng cuối của mỗi hồi tạo sự chuyển đổi dễ dàng cho những điều theo sau (xem các chú thích ở 1:22; 2:23; 3:18; 4:12). Sự tương phản cũng được sử dụng với hiệu quả tốt: ngọt ngào (ý nghĩa tên “Na-ô-mi”) với cay đắng (1:20), đầy đủ với trống không (1:21), sống với chết (2:20). Đáng chú ý nhất là sự tương phản giữa hai nhân vật chính, Ru-tơ và Bô-ô. Một người trẻ, ngoại kiều, góa phụ nghèo túng, trong lúc người Y-sơ-ra-ên kia đứng tuổi, giàu sang vững vàng trong cộng đồng quê hương mình. Về phần mỗi người, có một nhân vật tương phản làm cho hành động của họ nổi bật, những hành động vị tha của hai người: Ru-tơ - Ot-ba, Bô-ô - người bà con gần vô danh.
Khi những chuyển động thời gian, không gian và hoàn cảnh thảy đều cân xứng với nhau, những kết quả hài hòa mà cả hai nhân vật làm thỏa mãn ý niệm nghệ thuật của trước giả và giúp mở những cánh cửa thông biết. Trước giả sách Ru-tơ giữ cho bạn đọc khỏi bị xao lãng khỏi trung tâm câu chuyện - chuyển tiếp của Na-ô-mi từ tay trắng đến chỗ đầy đủ qua những hành động xả kỷ của Ru-tơ và Bô-ô (xem chủ đề và thần học). Sự chuyển đổi, hoặc hồi phục đó trước hết xảy ra trong sự liên quan đến việc Bà hồi hương từ Mô-áp tới Đất Hứa và Bết-lê-hem (Nhà lương thực, xem chú thích ở 1:1). Kế đó, sự chuyển đổi tiến hành tới mùa gặt, khi sự phong phú của xứ được thâu hoạch. Tất cả mọi phương diện của truyện giữ sự chú ý bạn đọc tập trung vào vấn đề trọng tâm. Sự suy xét những điều này và các dự định văn học (nêu rõ trong các lời chú thích) sẽ giúp thấu triệt sách Ru-tơ.
Bố cục:
I. Lời mở đầu: Na-ô-mi trắng tay (1:1-5)
II. Na-ô-mi từ Mô-áp trở về (1:6-22)
A. Ru-tơ đi theo Na-ô-mi (1:6-18)
B. Ru-tơ và Na-ô-mi trở về Bết-lê-hem (1:19-22)
III. Ru-tơ và Bô-ô gặp nhau trong cánh đồng mùa gặt (2:1-23)
A. Ru-tơ bắt đầu làm việc (2:1-7)
B. Bô-ô tỏ lòng nhân từ đối với Ru-tơ (2:8-16)
C. Ru-tơ trở về với Na-ô-mi (2:17-23)
IV. Ru-tơ đến với Bô-ô tại sân đạp lúa (3:1-18)
A. Na-ô-mi chỉ thị cho Ru-tơ (3:1-5)
B. Bô-ô cam kết bảo đảm sự cứu chuộc (3:6-15)
C. Ru-tơ trở lại với Na-ô-mi (3:16-18)
V. Bô-ô sắp đặt việc cưới Ru-tơ (4:1-12)
A. Bô-ô chạm trán với người bà con gần (4:1-8)
B. Bô-ô mua sản nghiệp của Na-ô-mi và công bố kết hôn với Ru-tơ (4:9-12)
VI. Kết luận: Na-ô-mi đầy tràn (4:13-17)
VII. Phần kết: Gia phổ của Đa-vít (4:18-22)




† Welcome you to nguonsusong.com

GMT+8, 19-10-2018 08:37 AM

nguonsusong.com | nguonsusong.net | nguonsusong.us | nguonsusong.ca | loihangsong.net | tinlanhmedia.net | phimtinlanh.com |
Tweet
Trả lời nhanh Lên trên Trở lại danh sách