† Welcome to nguonsusong.com

Tìm
Trở lại danh sách Đăng bài -----
Xem: 2258|Trả lời: 0

Dẫn Nhập KT 3 - Dẫn nhập II Sa-mu-ên

[Lấy địa chỉ]
Đăng lúc 29-8-2011 14:50:15 | Xem tất |Chế độ đọc

Dâng hiến cho công việc Chúa

Dẫn Nhập Knh Thánh 3

Dẫn nhập II Sa-mu-ên

Nhan đề:
I và II Sa-mu-ên được đặt theo tên của người được Đức Chúa Trời dùng để thiết lập vương quyền trong Y-sơ-ra-ên. Sa-mu-ên chẳng những chỉ xức dầu cho cả Sau-lơ lẫn Đa-vít, hai vua đầu tiên của Y-sơ-ra-ên, nhưng ông cũng ban định nghĩa cho trật tự mới về quyền thống trị của Đức Chúa Trời trên Y-sơ-ra-ên khi bắt đầu sát nhập vương quyền vào trong cơ cấu đó. Tầm quan trọng của Sa-mu-ên là đại diện Đức Chúa Trời trong thời kỳ này của lịch sử Y-sơ-ra-ên gần giống như sự đại diện của Môi-se (xem Thi Tv 99:6; Gie Gr 15:1) vì ông, hơn ai khác, đã chuẩn bị cho giao ước được liên tục trong thời chuyển tiếp được sự quản trị của Các Quan Xét đến sự quản trị của nền quân chủ.
I và II Sa-mu-ên nguyên chỉ là một sách. Sách được các dịch giả bản LXX (bản dịch Cựu Ước ra tiếng Hy Lạp) chia đôi và sau này chính Jérôme (người dịch Cựu Ước ra tiếng La-tinh, bản Vulgate) và các bản dịch mới đã theo. Nhan đề của sách thỉnh thoảng thay đổi, và từng được gọi là “sách thứ nhất và thứ hai của vương quốc” (bản LXX), “Các vua thứ nhất và thứ hai” (bản Vulgate), và “Sa-mu-ên thứ nhất và thứ hai” (theo truyền thuyết Hê-bơ-rơ và hầu hết các bản dịch mới).
Những đặc sắc văn học, tác quyền và niên hiệu
Có nhiều thắc mắc nêu lên về tính cách văn chương, tác quyền và niên đại của I và II Sa-mu-ên. Một số đặc điểm về văn học của sách gợi ý rằng sách được biên soạn với sự sử dụng một số các nguồn độc lập nguyên thủy mà trước giả có thể sát nhập vào chính tác phẩm mình trong hình thức nguyên thủy và không biên soạn của chúng.
Không thể biết chắc ai là trước giả vì sách không tỏ dấu để nhận diện. Có người gợi ý là “Xa-bút, con trai tiên tri Na-than”, người được nêu danh trong IVua 1V 4:5 như là “cố vấn riêng” của vua Sa-lô-môn. Người được quyền đến gần tài liệu về triều đại Đa-vít qua cha mình là Na-than, cũng như sổ sách của triều đình. Dù ai là trước giả, người đó cũng phải sống ít lâu sau khi Sa-lô-môn (930 TC) và đất nước chia đôi (xem các tham khảo về Y-sơ-ra-ên và Giu-đa trong ISa1Sm 11:8; 17:52; 18:16; IISa 2Sm 5:5; 24:1-9 và thành ngữ “các vua Giu-đa” trong ISa1Sm 27:6). Hơn nữa chắc chắn người cũng được quyền đến gần các bản ghi chép về đời sống và thời đại Sa-mu-ên, Sau-lơ và Đa-vít. Sự tham khảo rõ ràng trong sách ám chỉ đến một nguồn duy nhất (sách Gia-sa, IISa 2Sm 1:18), như trước giả các sách Sử-ký tham khảo 4 nguồn khác thuộc về thời kỳ này (sách biên niên sử của vua Đa-vít, ISu1Sb 27:24; những ghi chép của Sa-mu-ên, đấng tiên kiến, những ghi chép của tiên tri Na-than, và những ghi chép Gát, “đấng tiên kiến”, ISu1Sb 29:29).
Những nội dung và chủ đề: Vương quyền và Giao ước
II Sa-mu-ên mô tả Đa-vít như một đại diện (dầu không toàn hảo) chân chính của vua thần quyền lý tưởng. Tiên khởi Đa-vít được chi phái Giu-đa tôn làm vua tại Hếp-rôn IISa 2Sm 1:1-4:12) và sau đó được các chi phái còn lại chấp nhận sau sự sát hại Ích-bô-sết, một trong các con trai còn sống sót của Sau-lơ (5:1-5). Quyền lãnh đạo của Đa-vít là quyết tâm và hữu hiệu. Người chiếm lấy Giê-ru-sa-lem từ dân Giê-bu-sít và làm nơi ở cùng thành phố của hoàng gia (5:6-14). Chẳng bao lâu sau đó, Đa-vít thỉnh rương của Chúa từ nhà A-bi-na-đáp đến Giê-ru-sa-lem, công khai thừa nhận vương quyền của Chúa quản trị chính mình và quốc dân 6:1-23; Thi Tv 132:3-5).
Dưới sự trị vì của Đa-vít, Đức Giê-hô-va khiến cho quốc gia thịnh vượng, thắng kẻ thù, và để làm thành nghiệm lời Chúa hứa (SaSt 15:18), mở rộng bờ cõi từ Ai-cập đến sông Ơ-phơ-rát IISa 2Sm 8:1-18). Đa-vít muốn xây cất Đền Thờ cho Chúa - như vương cung của người, làm một chỗ đặt ngai Chúa (rương thánh) là nơi Y-sơ-ra-ên thờ phượng. Nhưng tiên tri Na-than nói cùng Đa-vít rằng người không phải xây cho Chúa một nhà (Đền Thờ) đúng hơn, Chúa sẽ xây cho Đa-vít một nhà (triều đại). 7:1-29 loan báo việc Chúa hứa cho triều đại Đa-vít còn đến đời đời. Chương tuyệt đích này còn mô tả sự thiết lập giao ước của Đa-vít (xem Thi Tv 89:34-37), một giao ước hứa hẹn sự chiến thắng tối hậu trên kẻ ác (Quỉ vương) qua dòng dõi của Ê-va (xem SaSt 3:15 và chú thích). Lời hứa này - được tập trung vào Sem và dòng dõi người (xem SaSt 9:26-27 và các chú thích), kế đến vào Áp-ra-ham và dòng dõi người (xem SaSt 12:2-3; 13:16; 15:5 và các chú thích) rồi đến Giu-đa và dòng dõi (hoàng gia) người (xem SaSt 49:8-11 và các chú thích) - và bây giờ tập trung đặc biệt vào hoàng gia Đa-vít. Về sau, các tiên tri nói rõ rằng một dòng dõi Đa-vít ngồi trên ngai Đa-vít sẽ làm thành nghiệm toàn hảo vai trò của vua thần quyền. Chúa sẽ hoàn tất việc cứu chuộc dân của Đức Chúa Trời (xem EsIs 9:6,7; 11:1-16; Gie Gr 23:5-6; 30:8-9; 33:14-16; Exe Ed 34:23-24; 37:24-25), như thế khiến họ hoàn thành lời hứa chiến thắng với người (RoRm 16:20).
Sau khi mô tả sự cai trị của Đa-vít trong vinh quang và thành công, IISa 2Sm 10:1-20:26 mô tả mặt tối tăm hơn về sự cai trị của người, và mô tả những yếu đuối và thất bại của Đa-vít. Dầu Đa-vít vẫn còn làm vua theo lòng Đức Chúa Trời bởi vì người đã sẵn lòng thừa nhận tội mình và ăn năn (12:13), tuy nhiên người đã sa sút trầm trọng đối với lý tưởng thần quyền, và chịu kết quả đau đớn sửa dạy về sự bất tuân của người (12:10-12). Tội người phạm với Bát-sê-ba (11:1-12:31) và tính dung túng đối với sự gian ác của các con trai mình (13:21; 14:1,33; 19:4-6) và sự bất phục tùng của Giô-áp (3:29,39; 20:10,23) dẫn đến âm mưu, bạo động và đổ máu trong gia đình riêng của người và quốc gia. Cuối cùng, nhằm thời Áp-sa-lôm phản loạn, người bị đuổi ra khỏi thành Giê-ru-sa-lem. Tuy nhiên, Chúa vẫn nhân từ đối với Đa-vít, và sự trị vì của người trở thành tiêu chuẩn cho các vua kế vị sau này noi theo (xem IIVua 2V 18:3; 22:2).
Sách kết thúc bằng chính những lời ca ngợi của Đa-vít dâng lên Đức Chúa Trời là Đấng giải cứu người khỏi mọi kẻ thù nghịch (IISa 2Sm 22:31-51) và với lời trông mong lời của Đức Chúa Trời được thành nghiệm rằng một vua sẽ đến từ nhà Đa-vít và cai trị “loài người cách công chính” (23:3-5). Những bài ca này vang dội nhiều chủ đề trong bài ca An-ne (ISa1Sm 2:1-10) và hai bài ca hiệp lại đóng khung (và giải thích) câu chuyện cơ bản.
Niên đại:
Dầu những câu chuyện thuật trong I và II Sa-mu-ên chứa nhiều lời phát biểu quan trọng về niên đại (xem thí dụ, ISa1Sm 6:1; 7:2; 8:1,5; 13:1; 25:1; IISa 2Sm 2:10-11; 5:4-5; 14:28; 15:7), các dữ kiện vẫn không đủ để thiết lập niên đại chính xác cho các biến cố lớn trong thời kỳ này của lịch sử Y-sơ-ra-ên. Trừ những niên hiệu về ngày sinh của Đa-vít, thời gian của triều đại người, hoàn toàn chắc chắn (xem IISa 2Sm 5:4-5), hầu hết các niên đại khác chỉ là phỏng chừng. Vấn đề nguyên tác với các tài liệu về niên hiệu theo tuổi Sau-lơ khi người lên làm vua, và thời gian của triều đại người (xem các chú thích ở ISa1Sm 13:1) góp phần vào liên hệ không chắc chắn về thời điểm chính xác việc ra đời và bắt đầu làm vua của Sau-lơ. Cũng chẳng có tin tức liên hệ thời gian Sa-mu-ên sinh ra (ISa1Sm 1:1) hoặc qua đời (25:1). Đời sống của người chắc phải nối tiếp, ít nhất một phần đời của Sam-sôn, đời của Ô-bết, con của Ru-tơ và Bô-ô, và ông nội của Đa-vít. Tỏ ra rằng Sa-mu-ên mạnh khỏe khi các trưởng lão Y-sơ-ra-ên xin ông cho họ một vua (xem 8:1,5). Yếu tố khác góp phần vào sự không chắc của niên hiệu là trước giả không phải luôn luôn sắp đặt tài liệu mình đúng theo diễn tiến niên đại cách nghiêm túc. Thí dụ, IISa 2Sm 7:1-29 phải đặt theo niên hiệu sau các cuộc chinh phục của Đa-vít mô tả trong IISa 2Sm 8:1-14 (xem các chú thích ở IISa 2Sm 7:1; 8:1). Truyện cơn đói kém Đức Chúa Trời giáng trên Y-sơ-ra-ên trong thời Đa-vít vì cớ Sau-lơ đã vi phạm hòa ước thiết lập với dân Ga-ba-ôn được thấy trong IISa 2Sm 21:1-4, dầu theo niên đại sự việc xảy ra trước thời Áp-sa-lôm phản loạn ghi trong IISa 2Sm 15:1-18:30 (xem thêm các chú thích ở IISa 2Sm 21:1-2). Tuy nhiên các niên hiệu sau đây cung ứng một khung cảnh niên đại phỏng chừng cho các thời đại Sa-mu-ên, Sau-lơ và Đa-vít.
1105 TC Sa-mu-ên sinh ra (ISa1Sm 1:20).
1080 Sau-lơ sinh ra.
1050 Sau-lơ được xức dầu làm vua ISa1Sm 10:1)
1040 Đa-vít sinh ra.
1025 Đa-vít được xức dầu kế vị Sau-lơ (ISa1Sm 16:1-13)
1010 Sau-lơ qua đời và triều đại Đa-vít khởi đầu cai trị Giu-đa tại Hếp-rôn (IISa 2Sm 1:1; 2:1,4,11)
1003 Khởi sự triều đại của Đa-vít trên cả Y-sơ-ra-ên và sự chiếm Giê-ru-sa-lem (IISa 2Sm 5:1- 25)
997-992 Những chiến trận của Đa-vít (IISa 2Sm 8:1-14)
991 Sa-lô-môn sinh ra (IISa 2Sm 12:24; IVua 1V 3:7; 11:42)
980 Đa-vít kiểm tra dân số (IISa 2Sm 24:1)
970 Kết thúc triều đại Đa-vít (IISa 2Sm 5:4-5; IVua 1V 2:10-11)
Bố cục:
I. Khung cảnh lịch sử đối với sự thiết lập vương quyền trong Y-sơ-ra-ên (ISa1Sm 1:7)
A. Sa-mu-ên sinh ra, thời niên thiếu và tiếng gọi làm tiên tri: Sự đoán phạt trên nhà Hê-li (ISa1Sm 1:1-3:21)
B. Y-sơ-ra-ên bị dân Phi-li-tin đánh bại, rương của Chúa bị cướp và được hoàn trả Vai trò của Sa-mu-ên làm Quan xét và cứu tinh# (ISa1Sm 4:1-7:17)
II. Sự thiết lập vương quyền trong Y-sơ-ra-ên dưới sự hướng dẫn của tiên tri Sa-mu-ên (ISa1Sm 8:1-12:25)
A. Yêu cầu tội lỗi của dân sự xin một vua và ý định của Chúa ban một vua cho họ (ISa 8:1-22;)
B. Sa-mu-ên xức dầu cho Sau-lơ cách kín đáo để làm vua (ISa1Sm 9:1-10:16)
C. Sau-lơ được lựa chọn công khai làm vua bằng cách bắt thăm tại Mích-ma (ISa1Sm 10:17-27)
D. Sự lựa chọn Sau-lơ làm vua được chứng quyết bởi chiến thắng dân Am-môn (ISa1Sm 11:1-13)
E. Khai sáng triều đại của Sau-lơ tại một lễ tái lập giao ước do Sa-mu-ên triệu tập tại Ghinh ganh (ISa1Sm 11:14-12:25)
III. Vương quyền của Sau-lơ, một thất bại (ISa1Sm 13:1-15:35)
IV. Việc đưa Đa-vít lên ngôi vua: Sự sa đọa tiệm tiến và sự kết thúc triều đại Sau-lơ (ISa1Sm 16:1-31:13; IISa 2Sm 1:1-5:5)
A. Đa-vít được xức dầu cách kín đáo, vào phục vụ vua Sau-lơ và chạy trốn cứu mạng (ISa1Sm 16:1-26:25)
B. Đa-vít tìm cách ẩn náu tại xứ Phi-li-tin, và Sau-lơ cùng các con tử trận (ISa1Sm 27:1-31:13)
C. Đa-vít trở thành vua trên Giu-đa (IISa 2Sm 1:1-4:12)
D. Đa-vít trở thành vua trên cả Y-sơ-ra-ên (IISa 2Sm 5:1-5)
V. Vương quyền của Đa-vít: sự nghiệp và vinh quang (IISa 2Sm 5:6-9:12)
A. Đa-vít chinh phục Giê-ru-sa-lem và đánh bại dân Phi-li-tin (IISa 2Sm 5:6-25)
B. Đa-vít đem rương giao ước về Giê-ru-sa-lem (IISa 2Sm 6:1-23)
C. Đức Chúa Trời hứa ban cho Đa-vít một triều đại đời đời (IISa 2Sm 7:1-29)
D. Mở rộng vương quốc của Đa-vít ra bên ngoài và sự quản trị công chính bên trong (IISa 2Sm 8:1-18)
E. Sự trung thành của Đa-vít đối với giao ước lập cùng Giô-na-than (IISa 2Sm 9:1-13)
VI. Vương quyền của Đa-vít: những yếu đuối và thất bại (IISa 2Sm 10:1-20:26)
A. Đa-vít phạm tội tà dâm và sát nhân (IISa 2Sm 10:1-12:31)
B. Đa-vít mất các con trai là Am-nôn và Áp-sa-lôm (IISa 2Sm 13:1-20:42)
VII. Những nhận xét sau cùng về triều đại Đa-vít (IISa 2Sm 21:1-24:25)




† Welcome - nguonsusong.com

GMT+8, 16-12-2018 07:03 PM

nguonsusong.com | nguonsusong.net | nguonsusong.us | nguonsusong.ca | loihangsong.net | tinlanhmedia.net | phimtinlanh.com |
Tweet
Trả lời nhanh Lên trên Trở lại danh sách