nguonsusong.com

Tìm
Trở lại danh sách Đăng bài-----
Xem: 2368|Trả lời: 0

Người Xây Dựng Hôn Nhân - PHẦN II. ÂN ĐIỂN

[Lấy địa chỉ]
Đăng lúc 10-9-2011 17:40:13 | Xem tất |Chế độ đọc

Người Xây Dựng Hôn Nhân
PHẦN II - Xây Dựng Nền Tảng
Tác giả: Dr. Larry Crabb

Viên gạch thứ 1: ÂN ĐIỂN

Một chấp sự ngồi đối diện tôi, lắc đầu giận dữ và thất vọng.
“Tôi đã dạy Trường Chúa nhật trong hai mươi năm. Tôi còn dạy cả những lớp về gia đình Cơ Đốc. Ông không thể nói nhiều với tôi về những điều trong Kinh thánh mà tôi lại không biết. Và tôi đã nỗ lực - Đức Chúa Trời biết tôi rất nỗ lực - hết sức để làm một người chồng, người cha, người chấp sự và thương gia như Đức Chúa Trời muốn. Mọi sự đều tốt đẹp, thật sự tốt đẹp trong Hội thánh và trong công ăn việc làm. Nhưng dù tôi cố gắng thế nào đi nữa, tôi cũng không làm sao cho gia đình êm ấm được.
“Ngay bây giờ, tôi nản chí quá rồi, giận và khổ sở vô cùng đến độ tôi sẵn sàng bỏ đi, và tôi gặp một người. Này, tôi biết là sai chớ, ông khỏi phải thuyết cho tôi một bài về tội lỗi - nhưng nếu ông biết sự nản chí tôi gặp ở nhà, có lẽ ông sẽ hiểu được tôi cần nói chuyện và thư giãn với một phụ nữ như thế nào. Chúng tôi chưa ngủ với nhau, nhưng Chúa biết là tôi muốn lắm. Cô ấy khác hẳn với vợ tôi. Tôi không thể hòa hợp với vợ tôi -tôi đã cố gắng thật lâu rồi. Chúng tôi cưới nhau đã 22 năm và tôi chưa hề nhìn ngắm một người đàn bà nào khác mãi cho đến bây giờ. Tôi muốn làm đẹp lòng Chúa. Tôi thật sự muốn, nhưng không còn cách nào làm cho cuộc sống gia đình tôi khá hơn cả.”
Nếu là người tư vấn bạn sẽ nói gì? Nếu tôi phải giới thiệu những tư tưởng của tôi về sự hiệp nhất trong hôn nhân, có lẽ tôi sẽ gặp một nụ cười thiểu não, một cái lắc đầu chán nản và cuối cùng là một câu nhận xét đại loại như: “Nghe cũng hay. Mong là nó hợp với ông nhưng với cuộc hôn nhân của tôi thì chịu. Tôi đã cố gắng hết sức rồi!” Những bài giáo khoa về việc cứ nhắm mục tiêu là làm một người chồng đúng theo như Kinh thánh dạy, dù người vợ có thay đổi hay không có lẽ cũng sẽ gặp phải số phận tương tự. Để định rõ được rằng một cuộc hôn nhân hạnh phúc phải được xem như nguyện vọng hợp pháp để cầu nguyện, còn để trở thành một người chồng tốt là mục tiêu khiến ông ta phải thừa nhận trách nhiệm có thể ít có cơ may biến sự thất vọng thành nhiệt tâm hợp tác.
Vấn đề là gì? Cái điều ông này thiếu trong thái độ khiến ngăn trở mọi hy vọng tiến bộ là gì? Chúng ta cần phải nhìn sâu vào hành vi tội lỗi của ông ta, để thấy rằng ông ta không muốn tin một số lẽ thật cơ bản nào đó. Sự vô tín bất trị là cốt lõi của tội lỗi, còn hành động chống đối chỉ là cách diễn tả bên ngoài có thể thấy được mà thôi.
Giải pháp hữu hiệu cho nan đề của ông này đòi hỏi trước hết chúng ta phải nhận biết những thắc mắc trọng tâm mà ông ta trả lời không đúng. Như tôi thấy, người chồng tuyệt vọng này bị chế ngự bởi câu trả lời cho một câu hỏi tốt: “Có nguyên nhân đúng đắn nào khiến tôi không nên xem cuộc hôn nhân này như một tai họa để bào chữa cho nỗi thất vọng của tôi không? Có lý do nào khác khiến tôi nên nỗ lực hơn nữa để đáp ứng đúng theo sự dạy dỗ của Kinh thánh không?”
Câu hỏi rất hợp pháp. Tuy nhiên nó chỉ cố nói quanh co những câu hỏi cứng rắn hoặc đưa ra những câu trả lời cũ rích chỉ đáng đồng ý chiếu lệ mà thôi. Bảo người chồng này rằng ông ta phải yêu vợ mình như đáng phải yêu, vì Đấng Christ là đầy đủ cho nhu cầu của ông ta và vì Kinh thánh dạy như thế, là những lời khuyên tốt nhưng sẽ không được nghe theo, không có lý do gì để nói như thể cả. Trước khi ông này chỉnh đốn lại cuộc hôn nhân của mình, ông ta phải có lý do để tin rằng việc làm ấy có ý nghĩa.
Tôi nhớ có một phụ nữ yêu mến Chúa nói lên điều bực mình của bà là ông chồng không tin Chúa đã không còn tỏ ra thích thú vấn đề chăn gối với bà từ mấy năm rồi. Bà chẳng những thấy mình bị từ khước mà còn bực bội về phương diện tình dục nữa. Cầu nguyện và đọc Kinh thánh có thể giúp cho bà năng lực có thể chịu đựng mà không bày tỏ sự bực bội của mình cách tội lỗi. Nhưng những cố gắng hâm nóng tình yêu để được chồng chấp nhận đã không mảy may gợi được sự ham muốn nơi ông ta. Bà hỏi với ít nhiều lúng túng: “Tôi phải làm sao với đòi hỏi yêu đương của tôi đây? Đôi lúc thân xác như muốn gào thét lên để được thỏa mãn”.
Ẩn bên dưới nan đề tình dục cách hợp lẽ này là một mối bận tâm sâu xa hơn: “Tình hình này dường như hết chịu nổi nữa rồi. Tôi không thắc mắc là có nên thủ dâm hay đi bắt bồ với ai đó. Điều tôi thật sự thắc mắc là liệu vấn đề này có đến mức tuyệt vọng chưa. Nếu có, thì tôi phải sửa đổi lại tiêu chuẩn của mình để giải tỏa bớt. Còn nếu không, tôi sẽ tiếp tục sống đạo đức”. Mối bận tâm này phải được đề cập đến trước khi muốn bà ấy nghe theo lời khuyên sống theo tiêu chuẩn Thánh kinh.
Một phụ nữ khác nói với tôi trong trạng thái căng thẳng rằng cha của bà , một mục sư đáng kính, đã quấy rối tình dục liên tục từ khi bà còn ở tuổi thiếu nhi và những năm đầu tuổi thiếu niên. Bà tìm sự giúp đỡ để làm tan đi chứng lãnh cảm đối với những âu yếm của chồng. “Tôi không biết chắc tôi có còn rung cảm với chồng được nữa không. Tôi biết mình phải như thế. Tôi muốn Hiệp nhất trong Tinh thần, trong Tâm hồn và Thể xác. Tôi cũng đã nghe ông nói về việc nhảy khỏi những bức vách và những điều dường như không thể. Nhưng tôi đã cố! Nhà tôi đã kiên trì hết sức. Nhưng chẳng kết quả gì. Đã sáu năm rồi còn gì! Tôi không thấy còn cách nào để tôi có thể rung động đối với việc ân ái. Ảnh hưởng từ tội lỗi của cha tôi quá sâu đậm”.
Nếu nhắc bà ta rằng tình yêu của Đức Chúa Trời đã đủ cho nhu cầu của bà và rồi động viên bà ấy đáp ứng tình yêu của chồng sẽ không có tác dụng gì. Câu hỏi chính xác của bà ấy không phải “Tôi nên làm gì?” mà là “Có còn hy vọng gì không?”.
Trên đây là những câu hỏi nghiệt ngã của một người chồng nản lòng, một người vợ bực bội và một nạn nhân của tội lỗi người khác. Tranh chiến sẽ không dịu đi với câu trả lời như “Rồi thì mọi sự sẽ tốt thôi” hoặc “Nếu bạn nỗ lực hơn nữa, Đức Chúa Trời sẽ chúc phước” hay “Đừng tủi thân nữa, hãy cứ sống như phải sống”. Câu hỏi sâu xa là: “Có nên vâng phục không? hay đã tuyệt vọng rồi? ”
Tôi tin rằng không hề có cuộc hôn nhân nào giữa hai con người chân thành, tự phê mà không thỉnh thoảng gặp những lúc dường như hết thuốc chữa. Có những lúc trong chính cuộc hôn nhân của tôi, bức tường ngăn cách giữa vợ chồng tôi dường như quá cao không thể vượt qua, quá dày không thể phá vỡ được. Chúng tôi thấy khó có hy vọng gì, không dễ tin rằng bằng cách nào đó những ngăn cách khiến không thể hiệp nhất có thể được cất bỏ.
Một cặp vợ chồng nên làm gì khi đối diện với những câu hỏi nghiêm trọng này? Một sinh viên đang lo không thể qua được kỳ thi sẽ không được thúc đẩy bởi một cuộc hội thảo về kỹ thuật học tập. Chúng ta không thể gieo rắc sự thích thú làm theo chỉ dẫn của Thánh kinh nếu chúng ta tin rằng sẽ chẳng có gì tốt đẹp xảy ra cả. Trước khi những trách nhiệm trong hôn nhân được xem như cơ hội mời gọi thay vì những bổn phận vu vơ, thì cái cốt lõi trong thái độ của một người phải được chuyển từ thất vọng sang hy vọng trước đã. Để tác động lên sự chuyển đổi này, đòi hỏi chúng ta có câu trả lời thích đáng cho những câu hỏi nghiêm trọng hơn.
Trong một thế giới nơi mỗi mối quan hệ đều bị sần sùi vì những tác động méo mó của tội lỗi, không gì cần thiết hơn là sự biết ơn sâu xa đối với ân sủng của Đức Chúa Trời như một nền tảng của hy vọng, để cho người ta hoàn toàn tin rằng luôn luôn có lý do khiến chúng ta sống cách có trách nhiệm, dù mọi sự đều hỏng bét là điều không thể thiếu trong đời sống Cơ Đốc nhân. Tuy nhiên có quá nhiều những cặp vợ chồng bấu víu vào những lời hứa Chúa chưa bao giờ hứa để làm nền tảng cho hy vọng của họ. Họ tin rằng nếu họ làm hết khả năng, Đức Chúa Trời sẽ thay đổi người bạn đời của mình thành những Cơ Đốc nhân đáng yêu. Nhưng một lý do để sống không bao giờ đảm bảo, “Mọi sự rồi sẽ tốt đẹp hơn” hoặc “Đức Chúa Trời sẽ cứu chồng bạn và khiến anh ấy không nhậu nhẹt nữa.” Hy vọng của Cơ Đốc nhân còn sâu xa hơn sự biến đổi của một ai đó. Hy vọng của Cơ Đốc nhân được buộc chặt vào ân sủng của Đức Chúa Trời.
Rất dễ để trích dẫn những câu Kinh thánh trong Hêbơrơ (đặc biệt là HeDt 6:18-19) và nói cách sôi nổi về niềm hy vọng chắc chắn trong Chúa như một cái neo cho linh hồn chúng ta. Nhưng nếu bạn bị nhiễm phải chứng thất vọng mãn tính khiến sinh ra thái độ “sao thắc mắc làm gì?” thì hãy suy gẫm trong tinh thần cầu nguyện những gì bạn sắp đọc. Có lẽ bạn sẽ phát huy một viễn cảnh của hy vọng bắt đầu từ lẽ thật của ân sủng diệu kỳ của Đức Chúa Trời và có thể đặt đúng chỗ viên gạch đầu tiên để tiến tới sự hiệp nhất.
Nhưng xin nhớ rằng Chúa không hứa sẽ chỉnh đốn lại cuộc hôn nhân của bạn dùm bạn đâu. Hy vọng của Cơ Đốc nhân không phải là người bạn đời của mình sẽ thay đổi, là sức khỏe mình sẽ khá hơn hoặc tình hình tài chính của mình tiến bộ. Chúa không hứa sắp xếp lại thế giới để phù hợp với ao ước của chúng ta. Nhưng Ngài hứa chỉ cho phép những biến cố nào thể hiện mục đích của Ngài trên đời sống chúng ta. Trách nhiệm của chúng ta là đáp ứng với những biến cố trong cuộc sống cách đẹp lòng Chúa, chứ không phải thay đổi người bạn đời theo ý chúng ta muốn. Và nếu chúng ta có đáp ứng cách đúng theo lời Kinh thánh dạy, chúng ta cũng không có bảo đảm nào rằng người bạn đời của chúng ta sẽ đáp ứng lại cách tử tế. Dù họ nộp đơn xin ly dị, hoặc tiếp tục nhậu nhẹt hay càu nhàu càng hơn nữa, thì vẫn có lý do để chúng ta kiên nhẫn trong sự vâng phục.
SỰ HIỆN DIỆN CỦA ĐỨC CHÚA TRỜI
Hãy chú ý một câu khác thường trong Mat Mt 26:65. Chúa chúng ta bị xử trước thầy Tế lễ thượng phẩm của Ysơraên. Ông ta vừa yêu cầu Chúa xác định cách rõ ràng Ngài có phải là con Đức Chúa Trời hay không? Khi Chúa Jêsus vừa khẳng định xong thần tánh của mình thì Cai phe, thầy tế lễ Thượng phẩm lập tức xé áo mình . Tại sao? Hành động của ông ta có ý nghĩa gì?
Kinh thánh ký thuật nhiều trường hợp dân chúng xé áo mình. Giôsuê và Calép xé áo khi dân Ysơraên không chịu tin rằng Đức Chúa Trời sẽ ban chiến thắng cho họ tại đất Canaan (Dan Ds 14:6). Giép Thê xé áo khi con gái duy nhất của ông ra đón mừng ông thắng trận trở về, vì ông ta đã thề hứa một lời nguyện cẩu thả, bừa bãi (Các 11). Phaolô và Banaba xé áo khi người dân ở Lít trơ phản ứng đối với một phép lạ họ thực hiện bằng cách tôn hai ông làm thần (Cong Cv 14:11-14).
Còn nhiều thí dụ nữa, nhưng chừng đó cũng đủ để chứng minh. Xé áo mình là một hình thức bày tỏ đau buồn và sầu khổ. Sự vô tín của người Do thái ở Cađe Banêa, thảm cảnh phải hy sinh chính con gái mình, và sự thờ phượng sai trật của người ta được Giôsuê, Calép, Giépthê và Phaolô xem là kinh khủng đến mức họ phải xé áo.
Điều nổi bật đáng chú ý là Chúa đặc biệt ra lệnh cấm một nhóm người không được phép xé áo dù hoàn cảnh có đau đớn đến đâu. Luật pháp ban cho Môise có một số hướng dẫn đặc biệt: chỉ cho phép thầy tế lễ của Đức Chúa Trời có thể xé áo khi có sự phạm thượng. Đức Chúa Trời chỉ dẫn cách may áo cho thầy tế lễ để giảm thiểu khả năng bị rách bất ngờ (XuXh 28:32; 39:23; LeLv 21:10). Chỉ có một sự kiện khiến Cai phe xé áo trong phiên xử Chúa Jêsus và đó không phải là sự sầu khổ đau buồn trước hoàn cảnh khó khăn.
Khi hai con trai Arôn bị Đức Chúa Trời giết chết như hình phạt về tội lỗi, Môise bảo Arôn: “Các ngươi chớ xé áo mình, e khi phải chết ...” (10:6). Đối với một người bình thường không phải là thầy tế lễ thì xé áo trong trường hợp đau buồn như con chết là chuyện hoàn toàn thích hợp. Nhưng với Arôn, một thầy tế lễ, thì đó là tội? Tại sao? Tại sao vua Giôsia xé hoàng bào và khiến Chúa cảm động đổ phước xuống. Vậy tại sao Arôn sẽ chết nếu ông xé áo? Tại sao các vị vua và các nhà lãnh đạo khác được phép xé áo mà không bị hình phạt (thường thường lại được phước) còn thầy tế lễ không được phép xé áo?
Câu trả lời có liên quan đến đặc quyền dành riêng cho các thầy tế lễ. Trong thời Cựu ước, chỉ có các thầy tế lễ được phép đặc biệt để vào Nơi Thánh trong Đền tạm và mỗi năm một lần, thầy tế lễ thượng phẩm vào trong Nơi Chí Thánh, nơi có sự hiện diện của Đức Giê Hô Va. Không có ai ngoài thầy tế lễ thượng phẩm biết thế nào là đứng trước sự hiện diện ấy. Không có ai ngoài thầy tế lễ thượng phẩm được phép rưới huyết con sinh tế lên ngôi thi ân để tránh sự phán xét công bình của Đức Chúa Trời thánh khiết. Chỉ có ông ấy có thể đến với Đức Chúa Trời trong cách này mà còn sống.
Bây giờ, hãy so sánh đặc quyền đi vào ra mắt Chúa và trách nhiệm của ông ta là không được xé áo. Cần nhớ rằng xé áo là một cách thức có tính cách văn hóa để bày tỏ sự tuyệt vọng sâu sắc trước một tai họa. Bài học thật rõ ràng: một người được phép đi vào sự hiện diện của Đức Chúa Trời không bao giờ có lý do xem một việc gì đó như một tai họa.
Chúng ta có thể biểu tỏ lẽ thật này cách khác. Khi một người ý thức sự hiện diện của Đức Chúa Trời trong cuộc đời mình, không có gì xảy ra khiến cho người đó phải thấy tuyệt vọng cả. Nếu một thầy tế lễ phải xé áo vì lý do đau đớn cá nhân, tức là ông ta hoàn toàn khẳng định rằng trong cuộc sống có những vấn đề mà Đức Chúa Trời không thể giải quyết. Và điều đó hoàn toàn sai. Đức Chúa Trời của tình yêu, Đức Chúa Trời của cõi vĩnh hằng, Đức Chúa Trời vô hạn, vừa có thể sống trong tâm hồn của dân sự Ngài và đồng thời điều khiển dòng lịch sử, có thể giải quyết từng hoàn cảnh. Không có gì khiến Ngài ngạc nhiên cả. Không có nan đề nào quyền năng của Ngài không thể khống chế được. Không có một biến cố nào trong cuộc đời mà ân sủng Ngài không phủ lấp. Những người có thể đến trực tiếp với một Đức Chúa Trời như vậy không được tuyệt vọng, làm như thế là cho rằng Đức Chúa Trời bất lực không thể làm điều tốt đời đời cho cảnh ngộ của chúng ta.
Một trong những lẽ thật đáng chú ý bày tỏ cho tín hữu thời Tân ước là mỗi chi thể trong thân thể Đấng Christ là một thầy tế lễ (IPhi 1Pr 2:5). Chúng ta được khích lệ đến thẳng với ngai Đức Chúa Trời, đến với Ngài với niềm tin chắc chắn rằng Ngài biết nan đề của chúng ta, thông cảm với những tranh chiến của chúng ta và có đủ khả năng vận hành thông qua hoàn cảnh của chúng ta để đạt được mục đích của Ngài và để chúng ta được phước hạnh. Vì cớ tôi và các bạn là những thánh đồ được cứu chuộc để tận hưởng vị trí đặc quyền của thầy tế lễ, chúng ta không bao giờ được xé áo. Chúng ta không bao giờ được phép xem bất cứ hoàn cảnh nào lá quá tệ đến nỗi phải tuyệt vọng.
Khi có những biến cố trong cuộc đời chúng ta dường như quá trầm trọng và gây nản lòng, chúng ta được mời thực hành quyền lợi của thầy tế lễ để đến trước ngôi thi ân của Đức Chúa Trời. Sự lựa chọn thuộc về chúng ta: xé áo trong tuyệt vọng và tìm mọi cách giải quyết trong nỗi đau đớn, hoặc tùy thuộc hoàn toàn vào ân sủng của Đức Chúa Trời và cương quyết từ chối thẳng thừng việc thỏa hiệp khiến không còn dấn thân sống trọn vẹn cho Đức Chúa Trời nữa.
Ân sủng diệu kỳ! Chúng ta xứng đáng nhận lãnh hậu quả của mỗi tội lỗi chúng ta đã phạm để chịu mất tất cả những gì tốt đẹp. Thay vào đó chúng ta được ban cho nguồn năng lực của Thầy Tế Lễ Tối Cao đã biện hộ cho trường hợp của chúng ta trước chính Quan An thiên thượng - rồi chúng ta được tha bổng - chẳng những chúng ta được tuyên bố vô tội, mà còn được hưởng sự chăm sóc, bảo vệ đời đời từ chính vị quan tòa. Vị quan tòa thánh khiết bước ra khỏi ghế ngồi và bày tỏ chính Ngài như là cha yêu dấu của chúng ta.
Bây giờ chúng ta xem xét câu hỏi ở phần đầu của chương này. Chúng ta, những người vợ, người chồng phải làm gì khi mối quan hệ trong hôn nhân của chúng ta quá chua, đến nỗi không hy vọng gì ngọt được nữa? Có phải chúng ta sẽ xé áo mình bằng cách cố gắng hy sinh chịu đựng một người bạn đời “cho đến khi cái chết chia lìa đôi ta” không? Chúng ta có nên xé áo mình bằng cách thoát thân qua cuộc ly dị vốn dĩ sẽ tiêu diệt cuộc hôn nhân của chúng ta không? Có phải chúng ta sẽ cắt áo quần bằng cách tìm một người bạn đường khác thích hợp với chúng ta hơn người bạn đời hiện nay không?
Hay chúng ta xem những sự lựa chọn trên là không xứng đáng và không nên nghĩ đến đối với thầy tế lễ của Đấng Chăn Chiên Toàn năng. Trong sự hiện diện của Ngài, không có gì phải tuyệt vọng cả. Có thể có đau đớn, sầu não nhưng không bao giờ tuyệt vọng. Có thể người bạn đời của chúng ta chẳng làm gì để cải thiện cuộc hôn nhân của chúng ta cho được hạnh phúc, cho mối quan hệ được trọn vẹn. Nhưng nếu chúng ta vẫn trung tín với Chúa, đổ lòng mình ra trước Chúa, phục hồi lại sự dấn thân của chúng ta để tìm kiếm Ngài, tin cậy Ngài hướng dẫn chúng ta trong câu trả lời, thì Ngài sẽ duy trì chúng ta qua suốt những thử thách và cho chúng ta được có mối tương giao phong phú trong Ngài. Có lý do để chúng ta cứ tiếp tục. Có hy vọng. Ân sủng của Chúa luôn luôn đủ.
Có lẽ người bạn đời của bạn không cộng tác với bạn trên con đường đi đến sự hiệp nhất. Nhưng bạn vẫn có thể giữ sự dấn thân của mình - trước hết là vâng lời Chúa và rồi chăm sóc phục vụ người bạn đời của mình qua mỗi cảnh ngộ. Kết quả sẽ có thể là một cuộc hôn nhân hạnh phúc hơn (và trong nhiều trường hợp điều đó rất khả thi). Kết quả sẽ chắc chắn là một bước mới trong sự trưởng thành tâm linh và trong sự tương giao giữa Chúa với bạn và như thế cũng đủ để bạn không bao giờ xé áo mình.
Kết luận vấn đề này như sau: Trong việc theo đuổi sự hiệp nhất trong hôn nhân, chúng ta không được để cho thất bại, ngã lòng hoặc thảm kịch cướp mất niềm tin của chúng ta rằng Chúa có thể sửa đổi, chữa lành cuộc hôn nhân của chúng ta và rồi Ngài chắc chắn sẽ làm cho chúng ta trưởng thành cách sâu sắc hơn. Không có trường hợp nào bi đát đến nỗi ân sủng của Đức Chúa Trời lại không đáp ứng đủ. Xây dựng một cuộc hôn nhân khởi đầu bằng một niềm tin ý thức rằng sự quyết định sống cho Đức Chúa Trời sẽ kết quả tốt. Niềm tin này hoàn toàn phụ thuộc vào viên gạch xây dựng hôn nhân đầu tiên: sự đầy đủ của ân sủng Đức Chúa Trời.





† Welcome to nguonsusong.com

GMT+8, 19-1-2018 03:33 AM

nguonsusong.com | nguonsusong.net | nguonsusong.us | nguonsusong.ca | loihangsong.net | tinlanhmedia.net | phimtinlanh.com |
Tweet
Trả lời nhanh Lên trên Trở lại danh sách