† Welcome to nguonsusong.com

Tìm
Trở lại danh sách Đăng bài -----
Xem: 3089|Trả lời: 0

Người Phụ Nữ - MỤC ĐÍCH CỦA HÔN NHÂN

[Lấy địa chỉ]
Đăng lúc 11-9-2011 18:32:23 | Xem tất |Chế độ đọc

Dâng hiến cho công việc Chúa

Người Phụ Nữ Của Chúa Trong Hôn Nhân

MỤC ĐÍCH CỦA HÔN NHÂN

Hôn nhân được thiết lập bởi Đức Chúa Trời có ba mục đích:
Tình bè bạn, tình chăn gối
Sinh sản con cái
Vì lợi ích của xã hội
Tình bạn trong hôn nhân
Sách hướng dẫn nghi lễ hôn phối của giáo hội Anh quốc giáo xác định mục đích của hôn nhân là: “để phục vụ lợi ích của xã hội, đem lại sự giúp đỡ và khích lệ cho cả vợ lẫn chồng khi thịnh vượng cũng như lúc khó khăn. Tạo điều kiện để các bản năng và tình cảm tự nhiên được dựng nên bởi Đức Chúa Trời được thánh hóa và sử dụng một cách đúng đắn, cũng như tạo điều kiện để mỗi cá nhân được Đức Chúa Trời kêu gọi sống đời sống lứa đôi cần phải sống một cách thánh khiết”.
Ngày nay tại các nước phương Tây cũng như các nước đang phát triển, những quan điểm truyền thống trong hôn nhân bắt đầu thay đổi nhiều. Trước đây người chồng được coi là người chủ gia đình và người vợ chỉ lo công việc nội trợ. Ngày nay người ta đang nhấn mạnh đến sự chia xẻ trách nhiệm chung giữa vợ chồng. Đang có một phong trào kêu gọi sự bình đẳng nam nữ ở sở làm cũng như tại gia đình. Tuy nhiên, mối quan hệ căn bản giữa vợ chồng vẫn giữ nguyên:đó là nhu cầu về tình bạn, tình yêu, tình chăn gối và sự thành đạt chung.
Việc sinh sản, nuôi dưỡng con cái và mối liên hệ chăn gối chỉ là một phần nhỏ trong đời sống hôn nhân. Phần quan trọng hơn của đời sống hôn nhân đó là chia xẻ cuộc sống, suy nghĩ, tình cảm, nỗi lo âu và niềm hạnh phúc.
Ý nghĩa của hôn nhân chính là sự chia xẻ cuộc sống, một tình bạn bền vững, một người bạn đời chung thủy và một tình bạn thân thiết.
Hôn nhân là điều đẹp đẽ nhất, kỳ diệu nhất và ý nghĩa nhất.
Chúng ta bước vào hôn nhân với tất cả hành trang vốn có của mình:Sự sợ hãi, tự ti mặc cảm và tất cả những thiếu sót bất toàn của mỗi con người.
Như tôi đã nói trong những phần trước, một trong những vấn đề của tôi là sự tự ti mặc cảm và ý nghĩ cho rằng mình không có giá trị. Tôi không bao giờ nghĩ rằng mình có thể tốt bằng nhà tôi. Nhà tôi lớn hơn tôi vài tuổi và là một mục sư Anh quốc giáo, là người mà tôi vô cùng kính phục và ngưỡng mộ. Sự kính sợ mà tôi thường có đối với Đức Chúa Trời cũng như đối với cha tôi chính là yếu tố nổi bật nhất trong mối quan hệ với chồng tôi. Tôi cứ luôn sợ rằng nhà tôi sẽ chú ý đến một người phụ nữ khác có cuộc sống thuộc linh hơn tôi.
Vì thế tôi cố gắng cư xử một cách tốt đẹp như một cô bé ngoan ngoãn và không bao giờ muốn chồng tôi thấy được những khía cạnh xấu của tôi, bởi vì tôi nghĩ rằng nếu chồng tôi nhận ra những điều đó thì sẽ không còn yêu thương tôi nữa.
Tôi đã nhìn chồng tôi như một tượng đài cao cả.
Tôi không bao giờ có thể nghĩ đến sự bình đẳng nam nữ.
Nhà tôi không hề hay biết gì về những dằn vặt nội tâm của tôi.
Do ý tưởng cho rằng mình không tốt đủ nên tôi đã không phát huy vai trò tích cực của tôi trong đời sống hôn nhân. Tôi đã không chấp nhận chính mình và có một hình ảnh rất tiêu cực về chính mình. Chính vì thế cả những điều nhỏ nhặt nhất cũng có thể khiến tôi bối rối và cảm thấy khốn khổ, dễ bị tổn thương, ganh tị. Và điều tệ hơn là tôi không dám thú nhận mình có những tình cảm đó.
Tôi đau khổ và lặn hụp trong tâm trạng bất ổn và không bao giờ dám nghĩ rằng chồng tôi thực sự yêu thương tôi. Tôi tự cho rằng mình là con người kém cỏi và luôn thấy rằng chồng tôi ở vị trí cao hơn. Sự mất bình đẳng này đã không giúp chúng tôi xây dựng được một tình bạn chân thật và sâu đậm.
Chúng tôi còn giữ được mối hôn nhân tốt đẹp chỉ vì chúng tôi yêu mến Chúa và hết lòng muốn phục vụ Ngài. Chúng tôi rất bận rộn trong công tác phục vụ Chúa. Tôi cũng cảm thấy được Chúa kêu gọi như chồng tôi. Rất nhiều lần tôi che giấu những tình cảm riêng của mình bằng các việc làm. Chỉ khi tôi được hòa thuận với Đức Chúa Trời và chấp nhận chính mình, giữ địa vị cân bằng với chồng tôi như một người bạn đời thì tình bằng hữu mới bắt đầu phát triển.
Cảm tạ Chúa, Ngài đã chữa lành cho tôi và phục hồi hôn nhân của chúng tôi.
“Nhưng làm thế nào mối liên hệ hôn nhân giữa một người nam và một người nữ có thể phát triển đến mức tốt đẹp nhất mà Đức Chúa Trời đã ấn định ? Điều này đòi hỏi một tình yêu sâu sắc và không ngừng rèn luyện. Ở đây có một yếu tố quan trọng hơn mọi yếu tố khác. Đó là tình bè bạn - tình bằng hữu giữa hai con người trong đó mỗi người phát triển đến điều tốt đẹp nhất và ban phát cũng như nhận lãnh tối đa những gì mà hai người có thể chia xẻ cho nhau. Một khi hôn nhân không đạt đến sự chia xẻ đó thì đã đánh mất ý nghĩa cao cả nhất”.
Trải qua năm tháng, tôi và nhà tôi đã trưởng thành trong tình bạn đối với nhau. Tôi không còn coi nhà tôi là thần tượng nữa. Không phải bởi vì nhà tôi không còn hấp dẫn như trước, nhưng chỉ vì chúng tôi đã trưởng thành trong sự hiểu biết và chấp nhận lẫn nhau cả những ưu điểm và khuyết điểm. Người chồng hay người vợ không nên trở thành một điều gì đó ngăn trở sự phát triển nhân cách của người kia, nhưng với tình yêu thương họ cần phải chia xẻ cuộc sống, nâng đỡ và gây dựng lẫn nhau.
Hôn nhân là cả một quá trình ban cho và tiếp nhận, hôn nhân có nghĩa là một tình bè bạn chân thật và bền vững.
Hôn nhân chính là tình bè bạn và tình bạn cần thời gian để phát triển.
Trong tác phẩm “Tình Bạn”, tác giả Jim Conway đã nêu lên mười yếu tố chính của tình bạn:
Tình bạn là điều rất quan trọng trong hôn nhân, bởi vì một ngày nào đó những đứa con đã từng chiếm mất thời giờ và vị trí trong gia đình sẽ trưởng thành và rời khỏi gia đình. Một trong những kinh nghiệm buồn bã nhất là vợ chồng nhận ra rằng mình không có một nền tảng chung và gia đình chỉ là một căn nhà trống trải. Thời gian đã trôi qua nhưng mối liên hệ giữa vợ chồng đã không được vun đắp tài bồi. Mối quan hệ đó đã không nẩy nở để trở thành một vườn hoa với đầy tình yêu thương và tình bạn chân thật, nhưng đã trở nên một khu vườn hoang vắng, khô hạn và buồn tẻ. Có những cặp vợ chồng đã bước vào hôn nhân với tình yêu nồng thắm và hạnh phúc, nhưng sau đó chỉ còn là đống tro tàn của sự chịu đựng và niềm vui gượng gạo.
Một trong những nguyên nhân chính dẫn đến tình trạng nêu trên là người phụ nữ đã chỉ sống cho con cái hoặc cho sự nghiệp, và người chồng chỉ đóng vai trò thứ yếu trong đời sống của họ. Người phụ nữ có thể quá quan tâm đến con cái mà không chú ý đến việc đáp ứng nhu cầu của người chồng. Đến khi con cái đã khôn lớn và tự lập thì những người phụ nữ này thường rơi vào tình trạng khủng hoảng, cô đơn và cảm thấy tự ti mặc cảm, có cảm giác như mình không còn cần thiết nữa. Vợ, chồng có thể sống chung dưới một mái nhà,ø nhưng người đàn ông đã tự tạo cho mình một cuộc sống riêng với những thú vui riêng. Họ không có điều gì chung để chia xẻ cả. Cuộc sống của họ như hai đường thẳng song song không hề gặp nhau.
Tuy nhiên nếu chúng ta sống cuộc đời đặt Chúa làm trung tâm của mình chứ không phải là bản ngã, thì chúng ta sẽ có thể xây dựng một cuộc hôn nhân với tình bạn bền vững chứ không phải chỉ là mối quan hệ gượng gạo.
Vấn đề giới tính
“Hôn nhân được Đức Chúa Trời thiết lập với mục đích để các bản năng và tình cảm tự nhiên mà Tạo hóa phú bẩm cho con người có thể được thánh hóa và sử dụng một cách đúng đắn; và để cho những người được Chúa kêu gọi sống cuộc sống gia đình có thểõ tiếp tục bước đi trong “sự thánh khiết”. (Sách Cầu nguyện của Giáo hội Anh quốc giáo xuất bản năm 1928).
Những sự bày tỏ bình thường của các bản năng tự nhiên được Tạo hóa phú bẩm đã khiến cho hôn nhân trở nên đẹp đẽ và hạnh phúc đối với cả vợ lẫn chồng. Bản năng tính dục rất thường bị lạm dụng và giải thích một cách sai lạc. Với tư cách là người phụ nữ của Đức Chúa Trời, chúng ta cần phải giữ cho vấn đề tính dục luôn thánh khiết và đẹp đẽ như ý định của Đức Chúa Trời đã thiết lập. (Vấn đề tính dục sẽ được bàn thêm ở Chương 6 “Tính dục trong hôn nhân”).
Việc duy trì nòi giống.
“Hãy sinh sản thêm nhiều và làm cho đầy dẫy đất” (SaSt 1:28)
Thật kỳ diệu khi Đức Chúa Trời muốn dùng chúng ta để cộng tác với Ngài trong chương trình sáng tạo.
Một vị mục sư đã nói như sau: “Điều rõ ràng là con người có những bản năng, nhưng con người cũng có lý trí và ý chí tự do, và bởi đó con người có thể cộng tác một cách chủ động với Đức Chúa Trời trong việc tạo dựng nên sự sống. Ý thức rằng chính người chồng, người vợ có khả năng để sinh sản ra con cái đáng phải dẫn chúng ta đến thái độ hạ mình và kính sợ một cách sâu xa”.
Con cái là phần thưởng của Đức Chúa Trời
“Kìa con cái là cơ nghiệp bởi Đức Giê-hô-va mà ra,
Bông trái của tử cung là phần thưởng.
Con trai sanh trong buổi đương thì khác nào mũi tên nơi tay dõng sĩ.
Phước cho người nào vắt nó đầy gùi mình
Người sẽ không hổ thẹn” (Thi Tv 127:3-5)
“Mão triều thiên của ông già ấy là con cháu” (ChCn 17:6)
Chính Đức Chúa Trời đã thiết lập gia đình. Ngài muốn các con trẻ được sinh ra và trưởng dưỡng trong gia đình. Ngài muốn chúng được sinh ra bởi người cha, người mẹ đã đến với nhau trong sự kết ước sẽ trung thành trong tình yêu thương. Gia đình chính là kiệt tác của Đức Chúa Trời !
“Đức Giê-Hô-Va làm cho kẻ cô độc có nhà ở” (Thi Tv 68:6). Đức Chúa Trời muốn rằng các trẻ em được sinh ra trong thế giới này sẽ được sống trong mối liên hệ với cha mẹ, anh chị em, chú bác, cô dì, ông bà nội ngoại. Đây chính là môi trường tốt đẹp nhất cho các em.
Những cặp vợ chồng son sẻ cần nhìn thấy mục đích đặc biệt của Chúa cho mình. Nếu những cặp vợ chồng đó bằng lòng vâng phục Chúa và phục vụ Ngài, họ sẽ có thể được phước rất nhiều trong công tác phục vụ Chúa và người khác. Việc tiếp nhận con nuôi cũng có thể là một khả năng và điều đó cũng chính là một công tác phục vụ thiếu nhi đặc biệt.
Chúng tôi biết một phụ nữ kia trong Hội thánh đã nhiều lần bị sẩy thai và không thể có con. Bà rất yêu mến Chúa và có lòng sốt sắng. Bà đã dành hết tâm trí cho chương trình Trường Chúa nhật và các lớp Kinh thánh tại một nhà thờ ở Calcutta. Bà cũng tổ chức những sinh hoạt vui chơi cho các em thiếu nhi tại nhà của mình và đặc biệt quan tâm đến những trẻ em nghèo thiếu. Bà thể hiện một nhân cách dịu dàng, nhân từ và không bao giờ tự thương hại mình. Bà quả thật là một gương mẫu sáng chói về tình yêu thương của Chúa Cứu thế.
Có thể nêu lên như một ví dụ, khi chúng tôi đưa con gái lên ba tuổi tên Debbie đến bệnh viện ở Vellore, miền nam Aán độ để được bác sĩ giải phẫu thì người phụ nữ này đem đến cho chúng tôi một quà tặng. Bà đã cẩn thận gói từng món quà nhỏ cho từng ngày mà con tôi sẽ phải trải qua trong bệnh viện.
Tấm lòng yêu thương chăm sóc của bà có thể nói là không giới hạn. Bà rất được phước và thỏa lòng trong cuộc sống cũng như trong chức vụ chăm sóc các thiếu nhi của bà. Bản năng làm mẹ của bà đã trở thành nguồn phước hạnh cho nhiều người.
Mặc dầu trong các mục đích của hôn nhân, việc sinh sản con cái được Kinh thánh nhắc đến sau, tuy nhiên các mục đích đều có tầm quan trọng như nhau. Chúng ta tiến đến hôn nhân không phải chỉ là để sanh sản con cái. Con cái chính là bông trái của tình yêu, tình yêu thương giữa vợ chồng và tình yêu thương đối với Đức Chúa Trời.
Hôn nhân là nền tảng của xã hội
Gia đình Cơ Đốc chính là một lời chứng sống động và mạnh mẽ. Có tác giả tuyên bố rằng: “Đức Chúa Trời đã không đặt tương lai của nhân loại dựa trên Hội thánh hay trên quốc gia nhưng đặt nền tảng trên các gia đình”. Gia đình chính là cột trụ của xã hội bởi vì gia đình Cơ Đốc chính là nơi bảo vệ các giá trị đạo đức của xã hội.
Nơi nào giá trị đạo đức suy đồi thì nơi đó nền tảng gia đình cũng đổ vỡ.
“Mục đích của hôn nhân là giúp mỗi cá nhân phát triển đến mức độ tốt đẹp nhất trong bầu không khí tự do, độc lập. Bởi vì sự thịnh vượng của xã hội và đất nước tùy thuộc vào sự sự phát triển của mỗi cá nhân trong gia đình, nên chúng ta cần phải học hỏi để làm sao gây dựng được những gia đình tốt đẹp”. (Jack Dominion)




† Welcome - nguonsusong.com

GMT+8, 16-12-2018 11:56 PM

nguonsusong.com | nguonsusong.net | nguonsusong.us | nguonsusong.ca | loihangsong.net | tinlanhmedia.net | phimtinlanh.com |
Tweet
Trả lời nhanh Lên trên Trở lại danh sách