† Welcome to nguonsusong.com

Tìm
Trở lại danh sách Đăng bài -----
Xem: 1997|Trả lời: 0

Dạy Con - CẤU TRÚC GIA ĐÌNH

[Lấy địa chỉ]
Đăng lúc 14-9-2011 08:49:55 | Xem tất |Chế độ đọc

Dâng hiến cho công việc Chúa

Dạy Con
William S.DEAL

CẤU TRÚC GIA ĐÌNH

Gia đình là một đơn vgị, được Đức Chúa Trời ra lệnh thiết lập làm nòng cốt cho xã hội, và đã tồn tại như thế từ xưa cho đến nay. Nó là một cơ cấu cần thiết của xã hội để đem đến an vui phúc lợi cho các cá nhân. Con người giống như loại cây “gỗ đỏ” tại miền Bắc California không tăng trưởng lẻ loi như nhiều loại cây khác, mà mọc san sát nhau thành từng đơn vị. Trong một cánh rừng bao la, người ta thường thấy từ hai đến năm cây gỗ đỏ mọc từng cụm như một đơn vị vậy. Cá nhân nam nữ về mặt tình cảm là người lớn lên từ một gia đình có mối liên hệ yêu thương nhau. Các xã hội từng muốn tiêu diệt đơn vị gia đình đều bị thất bại. Ngay trong nước Nga hiện nay, ý niệm cộng đồng cũng gặp thất bại, và muốn duy trì tinh thần quốc gia dân tộc, điều cần thiết là phải quay trở về với ý niệm gia đình. Không ai có thể chống lại điều Đức Chúa Trời đã thiết đặt và khiến nên thịnh vượng trong thiên nhiên.
Trong đơn vị gia đình, phải có một trật tự về cấu trúc và văn hoá. Những người làm cha làm mẹ là phần nòng cốt, và con cái tạo thành toàn thể cơ cấu do đó, cấu trúc gia đình nảy sinh. Từ đó, phát triển những tiêu chuẩn về cách ăn ở cư xử, luật lệ và quy tắc mà hậu quả là các tình huống văn hoá và xã hội. Cuối cùng mỗi gia đình đều có một số “lề lối”, những “nếp sống”, hay mẫu mực nào đó. Chẳng hạn trong một số gia đình có quy luật tiêu chuẩn là mỗi thành viên đều có những công việc thông thường phải làm hằng ngày để góp phần vào công việc chung của cả gia đình. Đây là tình hình trong một xã hội đã được cơ cấu hoá. Ngoài điều đó, còn có một khuôn mẫu văn hoá, có thể đem đến cho con cái những điều lợi ích suốt đời. Điều này nghiệm đúng trong một tình hình đơn giản làm sao cũng nghiệm đúng trong trường hợp có nhiều tình huống phát triển bên trong gia đình.
Ngoài đơn vị đời sống đã được cơ cấu hoá đó, còn điều có thể gọi là các tình huống đa diện phát triển nữa. Trong hoàn cảnh đa diện này phải được giải quyết khi có nhu cầu đòi hỏi. Một số tình huống xảy ra thì tốt, nhưng có một số lại xấu, và có thể là có hại nữa; nhưng người ta không thể hoàn toàn tránh được; tuy nhiên, tất cả đều có thể được giải quyết ổn thoả.
Đơn vị gia đình được kết chặt bằng tình thương yêu và các quyền lợi chung. Bên trong đó phải có một thứ “cấu trúc” mỗi tường thành viên của gia đình sẽ tác động vào. Nếu nó được xây dựng thành một cơ cấu vững mạnh, thì có thể thắng được mọi đợt tấn công của các kẻ thù đối với đời sống gia đình.
Từ khi loài người xuất hiện trên địa cầu, họ đã có gia đình. Gia đình là định chế cổ xưa nhất và tồn tại lâu dài nhất. Nó có trước Hội thánh, và lẽ dĩ nhiên là cũng có trước cả chính quyền do con người tạo lập. Ý niệm thiết lập chính quyền để cai trị con người nói chung, có thể nảy sinh từ các luật lệ đơn giản từng cai trị một bộ lạc (chi phái) cổ xưa, tức là từ cơ cấu gia đình.
Nhiều khi con cái tưởng tưởng nếu trong gia đình, người ta chẳng phải tuân giữ một luật lệ nào cả, mọi sự sẽ tốt đẹp, sáng sủa hơn. Ôi chào, phải chi hễ ai muốn làm gì thì cứ mặc tình, mọi sự sẽ vui vẻ hơn biết bao! Thế thì chúng ta hãy xét kỹ điều này xem sao. Như thế có nghĩa là nếu cậu William là con cả muốn sử dụng bất cứ vật gì trong nhà, kể cả các vật của riêng tôi nữa thì cậu ta được hoàn toàn tự do. Nếu cậu út muốn đập loạn xạ vào chiếc dương cầm cho đến khi chẳng còn ai nghe được điều gì nữa, cũng tốt thôi. Nếu ông cha với bà mẹ muốn ăn hết các thức ăn trên bàn trước khi lũ con thức dậy, chẳng để lại món gì cho chúng cả, thì hoan hô ông cha và bà mẹ! Phải chăng bạn sẽ nói: “Ồ, vâng tôi đã thấy rồi - nếu tình hình như vậy thì mọi sự làm sao trôi chảy được, có phải thế không?” Tôi nghĩ với thí dụ đơn giản này, bạn đã thấy rõ chỉ có vào luật lệ trong gia đình thôi nhưng thật cần thiết đến dường nào!
Sinh hoạt gia đình đã được cấu thành do sự kiện cấu trúc này là cần thiết tuyệt đối. Giả sử bạn cứ thử cho phép mọi người tự do muốn làm gì cứ làm, chẳng có tôn ti trật tự gì cả chỉ trong vài ngày thôi, để xem hậu quả sẽ ra sao. Chắc phải dành rất hiều ngày để sắp xếp lại mọi việc cho đâu vào đấy. Sau đây là một vài yếu tố đơn giản có thể giúp cho một gia đình trung bình xây dựng được một chương trình sinh hoạt tốt hơn:
1. Sự hội họp gia đình. Một số gia đình nhận thấy việc này tạo đựơc nhiều kết quả đặc biệt. Nói “hội họp” là muốn đề cập việc mọi người trong nhà đều họp nhau lại mỗi tuần trong một lần để đem tất cả các vấn đề chính yếu có liên quan tới quyền lợi của các gia đình thảo luận hoặc dàn xếp. Nhiều vấn đề có thể được đem ra bàn cãi và đem đến lợi ích. Trong một gia đình có hai hoặc đông con hơn và chúng đều trên tám hoặc mười tuổi, thì nên đề ra một số quy luật tiêu chuẩn để sửa trị những kẻ làm sai quấy. Có lẽ con cái sẽ tiếp tay hình thành một số luật lệ, như phải làm sao khi có những trường hợp không vâng lời, có hành vi cử chỉ sai quấy, trộm cắp hoặc nói dối chẳng hạn. Thí dụ, nếu thằng Bill nói dối về chuyện gì đó, thì nó sẽ bị trừng phạt như thế nào, nếu bé Suzie lấy vật không phải của nó thì một loại hình phạt khác sẽ được ban hành.
Chúng ta có thể thảo luận về những chuyến đi sắp tới của gia đình, hoặc đến kỳ nghỉ hè; mỗi người đều góp ý về việc phải làm và làm sao cho thành công. Hoặc cũng có thể đó là việc đi thăm viếng bà con thân thuộc vào mùa xuân hay mùa thu, và tất cả mọi người đều đóng góp phần mình vào các kế hoạch.
Theo cách đó, cũng nên hoạch định xe phải làm những gì trong tuần lễ sắp tới, mỗi người được giao cho một công việc hằng ngày hoặc có thể thảo hoặch những chương trình đặc biệt sẽ xảy ra trong nhà hay trong sinh hoạt chung. Những cuộc hội họp hàng tuần hay hằng tháng như vậy có thể giải quyết rất nhiều điều.
Lẽ dĩ nhiên ngày nay, ý niệm về hội họp không phổ biến bằng vào những ngày người ta sống trong một gia đình đông người hơn. Tuy nhiên nếu chỉ có hai hoặc ba đứa con thì có thể thực hiện thành công việc ấy trong cuộc điều tra Blood và Wolfe phỏng vấn mấy trăm bà chủ gia đình thực hiện tại Detroit, Michigan, các khu vực linh tinh, cả trong thành phố lẫn các nông trại, về việc một gia đình lý tưởng nên có mấy đứa con. “chín mươi ba bà vợ trong thành phố và hầu như cũng ngần ấy các bà ở nông trại trả lời là giữa họ đến bốn”. Vậy gia đình ngày nay nói chung ít người hơn, nhưng cả trong trường hợp như vậy, việc hội họp gia đình cũng có thể rất thành công.
2. Bàn thờ gia đình. Qua nhiều năm gia đình lễ bái là một định chế Cơ Đốc giáo. Vào những năm sau này, vì có nhiều sinh hoạt xâm nhập vào gia đình, như nhiều thú vui tiêu khiển, các lớp học và nhiều hoạt động khác nữa về đêm, cho nên gia đình đã hoàn toàn bị chia cắt manh mún. Tuy hãy còn nhỏ và mới bắt đầu những người làm cha làm mẹ có thể dễ dàng xây dựng nếp sống thờ phượng gia đình thành công hơn là khi con cái đã khôn lớn nhưng vẫn còn ở nhà vào những năm cuối trung học. Tuy nhiên cố gắng duy trì việc thờ phượng trong gia đình vẫn có ích lợi, cả khi việc ấy đòi hỏi phải chịu hi sinh. Edith Deen đã nói đúng về điểm này: “Một trong những nguồn sinh lực quan trọng nhất của dân Y-sơ-ra-ên là việc cả gia đình đều thờ phượng Đức Chúa Trời (Phục 16). Các gia đình người Y-sơ-ra-ên cảm thấy Đức Chúa Trời tuy vĩ đại nhưng vẫn gần gũi, cảm thấy sự thánh khiết và hiện diện của Ngài... Những con người sơ khai đó có sự tương phản rõ rệt với nhiều gia đình ngày nay, không có thì giờ để cùng thờ phượng chung với nhau, cho nên hậu quả là đang tiến về hướng có nhiều nguy hiểm”.
Sức mạnh của gia đình là sự đoàn kết; sự hiệp một này không có cách nào để được củng cố khác hơn là nhờ sự thờ phượng chung cách trang nghiêm của tất cả các thành viên trong gia đình. Quả thật “các gia đình cùng cầu nguyện chung với nhau cũng sẽ cùng đứng chung với nhau”, xưa và nay đều như vậy. Sức mạnh của dân tộc ta chẳng bao giờ vượt quá sức mạnh của gia đình chúng ta, sức mạnh của gia đình chúng ta hầu như hoàn toàn tuỳ thuộc cơ cấu tôn giáo và sức hậu thuẫn tinh thần từ đó. Một nước dân chủ chớ nên trông mong có thể tồn tại nếu sinh hoạt của nó bị sụp đổ. Các nước dân chủ được xây dựng trên danh dự, lòng thành thật ngay thẳng và lòng tin cậy lẫn nhau giữa những cá nhân với nhau. Một khi tôn giáo của gia đình theo cửa sổ bỏ đi ra khỏi gia đình, thì một hình thức chính quyền khác sẽ tiếm đoạt các quyền lợi và đặc quyền của cá nhân sẵn sàng theo khung cửa sổ chính trị của quốc gia mà bay vào để nắm lấy những sợi dây cương lãnh đạo.
Về vai trò của tình yêu thương trong sinh hoạt gia đình, Edith Deen nhận định:
“Gia đình là nơi nuôi dưỡng tình yêu thương tốt nhất. Khía cạnh tự nhiên này của gia đình có lẽ là lý do cao cả nhất để nó tồn tại. Bắt đầu cuộc đời được yêu thương và lớn lên được vây bọc bằng tình yêu thương trìu mến thật ấm cúng và âu yếm của gia đình, là vô cùng có phước. Tình yêu nở rộ trong một gia đình hạnh phúc, nơi cha mẹ, con cái, anh em chị em, vợ và chồng đều chăm sóc nhau và bày tỏ lòng quan tâm yêu mến nhau trong sự an vui của tất cả mọi người”.
Edith Deen đã diễn tả các nguồn gốc của sự đoàn kết trong gia đìnhc ăn cứ vào lòng yêu nước, sự vâng giữ luật pháp, đức tin vào vận mệnh của dân sự Đức Chúa Trời, đức tin vào sự thông hiểu Kinh Thánh của dân Y-sơ-ra-ên đời xưa. Những nguyên tắc ấy cùng là nền móng và là sức mạnh của thời đại chúng ta hiện nay.
Tất cả những điều đó có liên hệ gì với sự thờ phượng gia đình? Đúng ra là thế này: Không có chỗ nào khác hay lúc nào khác hơn thờ phượng gia đình để các đức tính tối quan trọng giữ chặt cho gia đình gắn liền với nhau được tiêm vào cho con cái hữu hiệu hơn thế, và những bậc làm cha làm mẹ cũng được ban cho sức lực và tiếp nhận sự hướng dẫn cho trách nhiệm của mình cũng là ở đó. Thì giờ mọi người quây quần nhau thờ phượng đem đến nguồn sức mạnh đặc biệt để buộc chặt mọi người lại với nhau, chẳng có gì khác có thể làm được điều đó. “thờ phượng tại gia” đóng vai trò quan trọng trong gia đình, cũng như việc thờ phượng hằng tuần trong nhà thờ đã đóng vai trò của nó đối với cộng đồng nói chung vậy.
Tai hại thay, trong một số các trường hợp thì giờ thờ phượng trong gia đình đã bị hướng dẫn sai lầm đưa đến chỗ bị tàn hại. Trong nhiều gia đình, người ta vẫn có thói quen chờ đợi cho tới khi con cái đều đến giờ đi ngủ đã. Nhiều khi mấy đứa nhỏ đã buồn ngủ hoặc lắm khi lại vắng nhà, thế là giờ thờ phượng không còn kiến hiệu nữa. Nếu dành riêng thì giờ nhóm lại ngay sau bữa ăn chiều, lúc tất cả mọi người còn tại đó, không phải tốt hơn sao. Nếu đã chọn thì giờ đó, mỗi người trong gia đình phải bảo nhau mỗi người đều phải có mặt nhân cơ hội ấy. Những ai bỏ mái gia đình lo việc riêng thì không có lý do gì để tự bào chữa cả. Cần dọn bữa ăn chiều sớm để tất cả mọi người đều có thể tham dự buổi nhóm quan trọng này.
Một số gia đình nhận thấy xếp giờ này sau bữa điểm tâm tốt hơn. Trong trường hợp này, cả gia đình phải dậy dớm hơn từ mười lăm phút đến nửa giờ để có thì giờ chuẩn bị đi học, đi làm. Quy luật này được đặt thành tiêu chuẩn, và không ai nghĩ đến chuyện vắng mặt, trừ khi bệnh tật phải nằm liệt giường. Tôi từng khảo xét việc áp dụng quy luật và tin rằng đây là thì giờ, thích hợp cho việc thờ phượng trong gia đình trước khi bắt đầu một ngày. Mỗi gia đình cần chọn một thì giờ nào thích hợp nhất, rồi yêu cầu từng thành viên phải vâng giữ.
Buổi nhóm lại này phải ngắn gọn nhưng đến nơi đến chốn, chớ không phải thì giờ làm mọi người đều mệt mỏi vì những bài học Kinh Thánh dài dòng, những lời răn dạy hay những bài cầu nguyện lê thê cho đủ mọi công việc của Đức Chúa Trời khắp thế giới. Nếu có được Kinh Thánh, phải ngắn gọn không kèm theo lời chú giải nào cả. Trong một gia đình đông người hơn, để cho một hoặc hai đứa con luân phiên nhau cầu nguyện mỗi ngày, cho đến khi hết lượt rồi đến những người làm cha mẹ. Như vậy, buổi nhóm có thể được tổ chức hết sức ngắn gọn, lý thú và hấp dẫn. Nó có thể dễ dàng trở thành chết lạnh và vô nghĩa nhưng cũng có thể được biến thành một trong những thì giờ thích thú nhất trong ngày!
Nếu người cha không phải là Cơ Đốc nhân, người mẹ phải hướng dẫn buổi nhóm. Nếu người mẹ không phải là Cơ-đôc nhân thì một thành viên trẻ hơn trong gia đình đảm nhận việc đó, nên đọc Kinh Thánh và cùng cầu nguyện với số người còn lại trong nhà.
Nếu thấy việc tổ chức gia đình lễ bái hằng ngày là điều không thể nào làm được, thì phải nhóm lại mỗi tuần, vào thứ bảy hoặc Chúa nhật, hoặc bất cứ lúc nào thuận tiện nhất cho cả gia đình. Gia đình lễ bái mỗi tuần một lần nhưng thực hiện tốt, vẫn hơn là tổ chức hằng ngày nhưng lại khô khan, nghèo nàn. Nó phải được tổ chức sao cho thuận tiện và có ý nghĩa thật nhiều cho con cái, đừng bỏ qua, xem thường.
3. Những căng thẳng trong sinh hoạt gia đình. Hầu như không thể có sự sinh hoạt liên hệ mật thiết với nhau như trong một gia đình, mà thỉnh thoảng lại không nảy sinh những căng thẳng. Nhiều khi những bậc làm cha mẹ bị căng thẳng chán nản vì vì chúng va chạm ngoài đời. Lắm khi vì những căng thẳng đó họ có thể trở nên cộc cằn, quạo quọ phần nào. Khi ấy mỗi người phải biết mình đang bị công việc làm ăn thúc ép hoặc bị quá lo lắng chuyện gia đình, cần được thư dãn và tự chủ. Cha mẹ trút đổ bực dọc lên con cái, có thể khiến chúng cũng cộc cằn quạo quọ, và mất vui vẻ với nhau.
Khi căng thẳng có phần gia tăng trong gia đình, nên dành chút ít thì giờ để giải toả bằng một trò chơi nào đó, nếu có thể được. Hoặc tìm cách để giảm bớt căng thẳng bằng cách yêu cầu con cái nên kìm chế các xúc động hoặc thôi quát mắng gây gổ nhau. Nhiều khi nếu có sẵn băng nhạc trong nhà, cũng nên mở ra để làm dịu bớt căng thẳng. Dầu sao, cũng phải giữ cho những căng thẳng khỏi bùng nỗ thành những trận chửi lộn, đánh lộn trong đám con cái. Anh em chị em có xung khắc thù nghịch nhau chút ít là điều tự nhiên và bình thường nhưng khi điều đó tăng đến cao điểm lúc ấy phải giải toả bằng một cách rõ ràng nào đó.
Những căng thẳng giữa anh em chị em với nhau đưa tới lời qua tiếng lại, là chuyện thường xảy ra trong sinh hoạt của một gia đình đông người. Chẳng có gì để phải báo động, trừ khi các điều đó cứ tiếp tục xảy ra hằng ngày, làm cho người trong gia đình lâm vào cảnh chiến tranh dai dẳng với nhau. Sự ác độc, thù oán cứ phát triển, có thể gây tổn thương sâu xa về phương diện tình cảm hoặc ít hoặc nhiều cho đám con cái; nhiều khi phải mất nhiều năm mới dàn xếp được những chuyện bất hoà để cho nảy nở vượt quá tình trạng bình thường, và lành mạnh. Khi xảy ra tình hình như thế giữa hai thành viên nào đó trong gia đình, dẫn đến chuyện thù ghét, rồi cứ đều đặn bộc lộ đến với một thành viên nhất định nào đó trong gia đình, thì người làm cha mẹ cần phải ra tay hành động, vì một vấn đề như vậy sẽ có thể phát triển thành nghiêm trọng. Có thể có rất nhiều lý do chính đáng về mặt tâm lý dẫn đến thù ghét đó và nếu vậy, cần phải lưu ý ngay những người trong cuộc.
Những căng thẳng giữa cha mẹ và con cái cũng thường nảy sinh. Thường thờng điều này rất tai hại. Những đứa con gái từng ái mộ nồng nhiệt và yêu thương cha thường phát triển một thái độ xa lánh, làm mặt lạ (hand-off) với người cha nào những năm đầu ở tuổi thiếu niên. Đây là tác dụng của việc thay đổi hướng về liên hệ giữa con trai và con gái. Nhiều khi đứa con gái muốn thu hút đám con trai cảm thấy rằng nếu cha mình tỏ ra chìu cuộng mình tức là mình hãy còn bé, trong khi nó lại sốt ruột muốn lớn lên, nên muốn cha mình cứ để mặc cho mình. Như vậy, nó cảm thấy mình đã lớn rồi. Một số ít con gái phát triển tình dục khá sớm, nên chúng bối rối khi có một người đàn ông ôm ấp hay tỏ ra âu yếm mình, và chính vì lý do ấy chúng muốn trốn tránh, làm mặt lạ với cha. Nhiều khi đến tuổi đó đứa con gái cũng có thái độ thù dịch đối với cha mà chẳng biết - thường thường cả cô gái lẫn cha mẹ cô cũng chẳng biết tại sao. Thường thường vào khoảng thời gian đó, giữa người mẹ và con gái cũng phát triển sự “khắc khẩu” muôn đời. Điều đó đã nảy sinh từ ngày các con gái đầu tiên của bà E-ve cãi nhau với bà và có lẽ sẽ chẳng bao giờ ngưng lại. Người ta chỉ nên đơn giản học tập để biết phải thích ứng với tình hình đó hoặc tìm cách thoát khỏi tốt mà thôi.
Nhiều khi vào giai đoạn mười lăm mười sáu tuổi, con trai cũng tỏ ra thù nghịch với cha chúng nhất là các cậu có ý chí mãnh liệt cảm thấy người cha đã quá nghiêm khắc với mình. Nó đã hiểu lầm đâu là khái niệm về uy quyền tối hậu. Cậu con đã có được chỗ làm mà lương bổng tương đương với cha, về thân hình thì càng cao lớn vạm vỡ bằng cha, cho nên cậu ta bắt đầu so sánh sự mạnh dạn của mình với cha ở vài khía cạnh nào đó. Các ông cha nên lờ đi thái độ đó, và cố tìm cách “làm hoà” được càng nhiều càng hay với những con đang “làm loạn” của mình. Thường thường một người cha hiểu biết có thể ngồi lại để nói chuyện “bằng vai” với con trai mình trong phạm vi hợp lý nào đó. Làm như vậy, một người cha thật sự hiểu biết thường khám phá nguyên nhân của việc con mình đố kỵ với mình và có thể giúp cậu con đối diện với vấn đề khiến nó có những thái độ “phản loạn” như vậy.
Thay vì dùng biện pháp nghiêm khắc đối với con, trước hết người cha nên tìm xem có gì ẩn đàng sau cách ăn ở cư xử đó của nó. Nhiều khi lý do của việc thay đổi các ăn ở cư xử đột ngột như vậy có thể do hiểu lầm, cảm thấy mình khiếm khuyết, do những mặc cảm phạm tội nảy sinh từ việc hiểu lầm một vài vấn đề tự nhiên nào đó của tuổi thiếu niên, hoặc nhiều sự việc khác nữa. Mọi người cần hiểu rằng con cái mình cũng có các vấn đề riêng cần phải đương đầu và giải quyết thoả đáng, nếu muốn cho cậu thiếu niên ấy khỏi bị tổn thương do các vấn đề tình cảm sâu xa và đừng để cậu phải dùng những cách hung hăng hơn để giải quyết vấn đề của mình.
4. Làm việc cho cả gia đình. Ngoài việc thờ phượng ra, thì không còn có hoạt động nào người ta có thể dấn thân vào khác hơn là làm việc. Trước khi A-đam phạm tội trong địa đàng E-đen, Đức Chúa Trời đã đặt ông vào đó “để trồng và giữ vườn” (SaSt 2:15). Do đó, ngay từ trước khi tội lỗi xâm nhập thế gian này, con người đã được truyền lịnh là phải làm việc. Và rất có thể nếu con người không hề phạm tội, thì việc làm sẽ là điều thích thú cho mình, và khiến ngày càng tiến bộ, càng tốt đẹp hơn lên.
Công việc làm cho từng thành viên trong gia đình vừa lành mạnh vừa bổ ích. Mỗi người cần phải được giao cho một công việc, dầu rất nhỏ nhặt. Cả đến mấy đứa con nhỏ cũng thường vui vẻ khi được giao cho một việc nhỏ nhặt phải làm, phù hợp với sức chúng. Để cho con cái ở không là điều không tốt. Có lần Ben Franklin đã nói rất đúng rằng: “Sa-tan tìm việc làm vậy để giao cho những bàn tay ở không làm”.
Cho nên cần phải dạy mỗi đứa con góp phần mình vào công việc trong nhà. Mỗi đứa phải dọn dẹp phòng mình hoặc góp phần giữ gìn cho nó được sạch sẽ, ngăn nắp. nếu biết thu xếp hợp lý công việc nhà, người mẹ có thể có được nhiều thì giờ lý thú mỗi ngày cho những công việc khác cần thiết hơn công việc nhàm chán trong nhà.
“Mỗi đứa con đều phải được dạy để biết làm việc. Lao động rất có giá trị. Tất cả thiếu niên đang tuổi lớn cần phải hoạt động, và có nhiều giá trị khác nữa để người ta phải làm việc, chớ không phải chỉ vì các giá trị vật chất suông mà thôi, cho dù chúng có to lớn, vĩ đại đến đâu đi nữa. Có các giá trị giáo dục. Chúng ta học hỏi bằng cách làm việc. Làm việc dạy người ta về kỹ nghệ, sáng kiến thành công, yêu các giá trị và nhiều bài học đáng giá khác nữa. Một số các nhà công kỹ nghệ đầu tiên của đất nước này xuất thân từ các nông trại mà hồi nhỏ, họ đã học tập nhờ lao động. Hãy tìm đọc trong bộ Bách khoa từ điển Anh quốc, những câu chuyện đã được kể lại về các ông Ford, Woolworth, Morgan, Schiwab, Mc Cormick, Elisha Hower, Edison, Hoover, Mac Arthur, Eisen hower, Rockefeller, để biết các nhânv ật ấy đều từng phải lao động hết sức vất vả như thế nào lúc hãy còn bé”.
“Lao động dạy các giá trị tinh thần, như cá tính, sự ngay thật đàng tin cậy, và giá trị của việc phải kiên trì đeo đuổi công việc cho đến cùng. Đừng bao giờ để cho một đứa trẻ hay một thanh niên làm không tới nơi tới chốn... Phải bảo cô bé Mary may cho xong chiếc áo nó đã cắt, hoặc cậu bé John ráp cho xong chiếc ô tô cũ cậu ta đã bắt đầu tân trang, v.v.. Nếu không; sau này, chúng sẽ phải trả giá vì không làm xong nổi những việc quan trọng hơn. Một ngày nào đó, Mary sẽ bồng con nhỏ của nó về nhà cha mẹ, vừa khóc tức tửi vừa nói: “Con không thể nào chịu đựng lâu hơn nữa... Con phải trở về nhà thôi... Cuộc hôn nhân của cô bị đổ vỡ vì đã không học tập phải làm cho đến nơi đến chốn điều mình đã bắt đầu. John cũng vậy hoặc nó sẽ chẳng bao giờ giữ được một chỗ làm nào cho lâu đủ để có thể tiến tới địa vị lãnh đạo... vì hồi còn nhỏ ở nhà, nó không được dạy bảo phải kiên trì nhẫn nhục, phải làm sao để đạt tới chỗ thành công”.
“Có người đã nói rất đúng: 'Ma quỉ tìm cách cám dỗ người ta, nhưng những kẻ ăn không ngồi rồi lại cám dỗ ma quỉ' Có lần Henry Drummond đã nhận định: 'Đức Chúa Trời ban cho chúng ta việc làm không phải vì thế gian này cần đến nó, mà vì những người làm việc cần đến nó. Con người làm việc, nhưng công việc đào tạo con người'”.
Nhiều vĩ nhân của đất nước chúng ta trong quá khứ gần đây xuất thân từ những người bán báo, đi giao hàng tạp hoá, chạy việc vặt. Trong quá khứ, khi một ngân hàng muốn đào tạo một nhân viên chấp hành cho tương lai, người ta thường thuê một thiếu niên có vẻ đầy hứa hẹn để chạy công việc vặt. Người ta ngày càng giao nhiều trách nhiệm hơn cho cậu ta. Lắm khi mới nhận việc cậu bé được giao cho một số tiền nhỏ mà cậu ta có thể ăn cắp, để thử cậu ta. Nếu cậu bé tự chứng minh được là đáng tin cậy, thì sẽ được giao nhiệm vụ đi phát những món tiền lớn hơn. Về sau, cậu được giao cho các việc làm khác trong ngân hàng; và người ta kể lại rằng nhiều vị giám đốc ngân hàng rất thành công ngày nay, trước kia là những cậu bé chạy việc vặt như thế! Có một người bạn tốt của tôi từ hồi còn nhỏ, bây giờ đang là quản lý. Nhà Sách của Viện Đại học Duke ở Durham, North Carolina. Anh ta đã vạch con đường đi vào Đại học bằng nghề bán báo. Nói chung, các thanh niên tự lo vào trường cao đẳng thường thành công hơn những người được cha mẹ hay những người giàu có khác trả chi phí cho họ vào học. Lao động làm cho người ta điều mà chẳng có điều gì khác có thể làm được.
5. Việc giải trí tiêu khiển trong gia đình. Xã hội của chúng ta hiện cần đến việc giải trí hơn hồi năm mươi năm trước đây. Chúng ta hiện nhàn rỗi hơn, do đó cần nhiều thú tiêu khiển nhân tạo hơn. Ngày nay, trò giải trí nhằm mục đích thương mại rất phổ biến, nhưng nhược điểm của nó là chúng ta đang trở thành những “khán giả” ngày càng tham gia ít hơn vào các thú tiêu khiển cần thiết để giúp tăng trưởng về mặt thể chất, xã hội.
Chỉ cần một ít về tưởng tượng và chịu khó của những bậc làm cha mẹ hay các đứa con lớn hơn, là gia đình đã có thể trở thành chỗ giải trí tiêu khiển đa dạng và đa diện. Cần khích lệ tất cả mọi người trong gia đình cùng tham gia các trò vui chơi trong nhà. Cần tổ chức một đêm vui chơi tại gia” ít nhất mỗi tuần một lần. Ngày nay, đám thanh niên lớn hơn thường đi dự đủ thứ các hình thức hoạt động bên ngoài hầu như hằng đêm, bằng không chúng cũng đinh ninh mình bị “giam chặt nhốt kín” đối với các hoạt động của đời sống. Cả khi chúng bị giới hạn chỉ ở nhà mỗi tuần một hoặc hai đêm, vài đứa vẫn than phiền là chúng đã bị thình lình mất đi phân nửa cuộc đời rồi! Về phương diện đạo đức xã hội và thuộc linh có phản ứng như vậy là không lành mạnh, đó là chưa nói đến việc thanh niên thường bị tổn hao sức khỏe về thể xác nữa.
Một đêm ở nhà với nhiều trò chơi có khách được mời cùng trạc tuổi con cái trong nhà, có thể sẽ rất lý thú. Gia đình nên có máy ghi âm, nhạc cụ hoặc bất luận thứ gì trẻ con có thể vui chơi được. Nếu nhà không rộng đủ lại có quá đông trẻ, thì có thể cho phép chúng dọn một khoảng sân cho rộng hay nếu được thì sống xây thêm một phòng chơi. Gia đình nào biến được nhà mình thành một nơi giải trí tiêu khiển thật sự và hấp dẫn, sẽ là điều vô cùng kỳ diệu. Cần cung cấp các sách tốt cho những trẻ ham đọc, và nên chăm sóc phòng dành cho con cái cho có vẻ hấp dẫn hơn.
Người ta có thể tạo được một gia đình hạnh phúc khó cộng tác. Chẳng hạn nhân dịp sinh nhật của người trong nhà có thể tạo cơ hội để tổ chức lễ sinh nhật có tiệc tùng, bánh ngọt, thấp nến, quà tặng, và vui chơi, cũng có thể mời một người bạn cùng tuổi, cùng ngày sinh dự nữa. Mỗi ngày lễ cũng có thể được tổ chức kỷ niệm có đủ khung cảnh và phần kể chuyện về ý nghĩa của ngày lễ đó cho trẻ con lúc dự tiệc hay vào một thì giờ thích hợp nào đó. Đi du ngoạn miền núi, miền biển, sông hồ, việc bảo tàng, công viên hay nhiều địa điểm giống như vậy cần đựợc thảo hoạch cùng với những chuyến du ngoạn ngoài trời để tạo cơ hội cho con cái vui chơi và học hỏi. Có thể lập chương trình tham dự các trại hè, các trại họp mặt thanh thiếu niên, và nhiều cơ hội khác nữa do Hội thánh tổ chức để lũ trẻ làm quen với các hoạt động tôn giáo, do đó, cũng tạo cơ hội rộng rãi cho chúng tham gia chẳng những vào các hoạt động ấy, nhưng quan trọng hơn cả, là biết tự mình tham dự và dâng mình cho Đấng Christ, qua các hoạt động đó.
6. Một khoản trợ cấp cho mỗi đứa con. Không phải tất cả những người làm cha mẹ đều đồng ý với sách lược cấp một khoản trợ cấp cho mỗi đứa con. Nếu không trợ cấp như vậy, thì nên có một hình thức nào đó cho phép trẻ con có tiền riêng hoặc làm ra tiền. Trong thực tế, cần áp dụng luật lệ cho đứa trẻ bất luận tiền bạc từ đâu. Nếu có khoản trợ cấp thì nên cấp hằng tuần hay hằng tháng; tuy nhiên, đứa trẻ rất khó chờ đợi được đến cả tháng, cho nên tiền trợ cấp cho nó cần trù liệu hằng tuần, nếu có thể được.
Con cái cần phải được dạy dỗ dâng phần mười các lợi tức của mình và như thế chúng biết dùng tiền bạc cũng như đời sống của mình để tôn vinh Đức Chúa Trời. Làm như vậy tức là cũng dạy dỗ chúng bài học quan trọng về giá trị, của tiền bạc nữa. Hiện nay, có quá ít thanh niên biết được giá trị đích thực của đồng tiền như đáng phải biết. Sự kiện này liên hệ đến nhiều gia đình của những đôi vợ chồng trẻ đang gặp khó khăn đến nỗi không đủ cho các chi phí cần thiết nữa, khiến họ luôn luôn bị đè nén. Thật vậy, theo các bảng thống kê, bất hoà về tiền bạc là các lý do chính để người ta ly dị nhau. Con cái cần được dạy dỗ thật sự để biết rõ giá trị của tiền bạc.
Có bốn bài học về giá trị của tiền bạc nên dạy cho mỗi đứa trẻ: 1. Biết cách kiếm tiền, 2. Biết cách tiết kiệm tiền; 3. Biết cách cho tiền và 4. Biết cách tiêu tiền. Mỗi người phải biết cách làm ra tiền thật thà và phải lẽ; biết tiết kiệm tiền bạc nhưng không keo kiệt; cách cho tiền sao cho có kết quả, thật khôn ngoan cho có kết quả, thật khôn ngoan cho công việc của Đức Chúa Trời và cho nhân loại; biết cách tiêu tiền thật khôn ngoan, nhạy bén và làm thế nào để tiêu từng đồng bạc cách lợi ích nhất. Bà gia tôi có dạy cho vợ chồng chúng tôi, một bài học về việc tiêu tiền rất có giá trị. Bà thường nói: “Nếu các con không cần một vật gì, thì nó không phải là một dịp mua rẻ hiếm có, cho dù người ta có bán nó rẻ đến đâu chăng nữa”. Nhiều người vẫn hay tiêu phí những món tiền họ đã phải khổ nhọc mới kiếm được cho những việc họ không thật sự có cần hay thấy là bổ ích, chỉ vì họ bị thúc đẩy phải tiêu tiền. Con cái cần được dạy những bài học thật dài và thật khó học thuộc, để đừng phung phí cách sai lầm lợi tức của chúng.
Con cái phải tiêu tiền trợ cấp của chúng thật đúng. Có thể dùng một số để mua bánh kẹo, nước giải khát, nhưng phải dành một số để mua các học cụ, quần áo và nhiều vật dụng cần thiết khác. Rồi cũng phải để dành một phần cho các nhu cầu trong tương lai nữa (xem chương 3 và 9 trong sách này).
7. Phần của con cái trong một số hình thức kỷ luật. Nên thiết lập luật lệ trong gia đình rồi quyết định phải trừng phạt như thế nào khi luật lệ bị vi phạm. Đừng bao giờ để đứa trẻ tự xử phạt. Làm như vậy thiếu khôn ngoan, có khi nguy hiểm nữa. Nhưng đứa trẻ phải có mặt trong buổi họp để quyết định hình phạt. Chẳng hạn Bill ăn cắp vật gì đó của Tom và đã dùng hết hoặc phá hỏng bằng cách nào đó, không thể trả lại hoặc thay thế bằng vật khác được. Vậy triệu tập hội nghị gia đình để quyết định xem phải trừng phạt Bill như thế nào Khi đã quyết định xong bỏ phiếu thi hành, thì cha mẹ, hoặc một đứa trong đám con cái sẽ thi hành án lệnh do hội nghị đã biểu quyết. Như vậy đứa con sẽ được dạy dỗ về giá trị của luật pháp dân sự và thực thi như thế nào.
8. Tổ chức. Dùng một bảng thông tin hay dán lên tường một bảng liệt kê những điều quan trọng. Liệt kê những gì mọi người đều phải nhớ, và những việc ai phải làm và bao giờ phải làm. Thí dụ: rửa chén bát: Thứ hai và thứ tư: Hai; thứ ba và thứ năm: Ba; thứ sáu và thứ bảy: Tư.
Cũng cần liệt kê tất cả các quyết định quan trọng của gia đình trong tuần nữa. Dán thông cáo lên bảng thông tin, như vậy, mọi người đều ghi nhớ tất cả những biến cố và nơi chốn cũng như thì giờ xảy ra trong xã hội gia đình.
9. Khủng hoảng gia đình. Thảo luận công khai vấn đề với gia đình càng nhiều chừng nào hay chừng nấy. Dạy bảo mỗi người đừng tiết lộ việc riêng trong nhà với bất cứ người ngoài nào khác. Dạy mỗi người trong gia đình phải biết giữ kín chuyện riêng trong nhà trong phạm vi người trong nhà với nhau mà thôi; cũng dạy mỗi người phải giúp vào việc giải quyết các nan đề trong gia đình.
Nếu gia đình muốn mua một chiếc xe hơi mới, cần tập trung thảo luận xem nên mua loại xe nào, kể cả kiểu gì, hiệu gì nữa. Tất cả mọi người đều sẽ hưởng được lợi ích của chiếc xe đó - thế thì tại sao mọi người lại không thể góp phần vào việc lựa chọn và chịu trách nhiệm về những bất tiện của nó, sau khi đã mua?
10. Nhận lãnh trách nhiệm. Giao phó cho từng thành viên trong gia đình tối đa trách nhiệm mỗi người có thể nhận lạnh. Làm như vậy bạn đã dạy cho con cái biết đóng góp gánh vác đầy đủ trách nhiệm của chúng ở đời. Người làm cha mẹ sẽ biết cách không chồng chất lên con cái quá nhiều trách nhiệm, nhưng cũng biết cách để cho chúng góp phần để phát triển tinh thần nương cậy lẫn nhau cũng như phát triển tốt nhân cách của chúng.
Cũng vậy, phải dạy chúng biết nấu ăn, làm vườn, sửa lại các vật dụng bị hư, quét dọn lau rửa nhà cửa, và giặt ủi quyền áo. Chúng sẽ học được rất nhiều bài học giá trị để khép mình vào kỷ luật và tự tin, sẽ khiến chúng dễ thích ứng với công việc ngoài đời.
11. Các kế hoạch dài hạn. Khi có cuộc họp mặt gia đình cần thảo luận các kế hoạch lâu dài. Nếu đứa con lớn nhất sắp vào trường cao đẳng trong một hai năm tới chẳng hạn nên đem ra bàn bạc việc ấy. Nhiều việc khác nữa có tấm quan trọng lâu dài cũng có thể đem ra bàn, như nghỉ hè năm tới sẽ làm gì, hoặc đến lễ cảm tạ, lễ Giáng sinh gia đình sẽ đi đâu.
Bên trong cấu trúc của gia đình, cần giáo dục đủ mọi nghệ thuật sống trong sinh hoạt gia đình. Phải luôn luôn giữ cho phẩm giá và sự thánh khiết của gia đình khỏi bị xâm phạm. Luôn luôn nêu cao trước mặt con cái: “Gia đình ta không làm những chuyện như thế” ám chỉ những điều thấp kém hơn các tiêu chuẩn xã hội và nếp sống chân chính của Cơ Đốc nhân. Thay vì chỉ trích những người hàng xóm vẫn làm những việc như thế, chỉ nên nhận xét là gia đình ta không làm những việc như vậy. Luôn luôn nêu cao khẩu hiệu này trứơc mắt con cái bạn lúc chúng còn nhỏ, khi chúng lớn khôn, nó sẽ ghi sâu vào tâm trí đừng làm hay dung dưỡng điều gì có thể gây xấu hổ, tai tiếng cho gia đình. Trong một gia đình thành công, đều huấn luyện đào tạo tốt tất cả những gì có cần cho tương lai hạnh phúc cho con cái. Người làm cha mẹ phải mua đầy đủ các loại sách để giúp con cái biết mọi vấn đề cần thiết cho tương lai hạnh phúc của chúng - tất cả các sách từ sự cứu rỗi, kiến thức Kinh Thánh, đến kiến thức về tình dục vai trò của nó để giúp hôn nhân hạnh phúc cho con cái trong tương lai cũng như cho những năm chúng lớn lên và bắt đầu làm quen kết bạn.
Nên biến gia đình thành một trường đại học, Hội thánh, chính quyền, với bầu không khí cộng đồng trong lành, trong đó mọi kinh nghiệm và thông tin cần thiết đều được học tập càng nhiều càng hay. Hãy đọc câu chuyện về đời sống gương mẫu của bà Susanna Wesley; mẹ của hai ông John và Charles Wesley bạn sẽ được một khuôn mẫu tốt về vấn đề này.
12. Hoàn tất mọi công việc. Phải buộc con cái làm cho hoàn tất công việc. Thoạt nhìn quy luật này có vẻ như vô nghĩa, nhưng thật ra, nó rất quan trọng trong việc huấn luyện, dạy dỗ con cái. Trẻ nào làm việc mà không bao giờ hoàn tất, thì chẳng bao giờ phát triển được một ý thức trách nhiệm đích thực. Nếu chúng nhờ cha mẹ giúp cho để đạt được mục đích, về sau khi ra đời, chúng cũng sẽ trông chờ người khác giúp đỡ.
Để minh hoạ, Roberta làm nhiều công việc nhưng làm nửa chừng bỏ mặc cho mẹ cô. Cô ta chẳng bao giờ may cho xong một cái áo mà cuối cùng mẹ cô lại không phải nhúng tay vào. Em trai cô ta, thằng Robert cũng chẳng bao giờ làm cho xong công việc của nó. Nó bắt đầu đóng cái chuồng thỏ nhưng chẳng bao giờ xong, cuối cùng, cha nó phải ném vào thùng rác.
Về sau, một ngày nọ Roberta trở về nhà than phiền là cô ta không thể nào chung sống được với John nữa. “Tại sao vậy, nó không chung thủy với con à? Hay là nó đánh đập con?” bà mẹ ngạc nhiên hỏi.
“Thưa mẹ, không phải vậy đâu. Anh ấy vẫn tốt với con, nhưng có chồng phải làm quá nhiều việc con không thích, cũng không muốn làm nữa. Con chỉ muốn thôi chồng. Lại sống cuộc đời độc thân, mà hạnh phúc hơn”.
Bà mẹ có khuyên giải gì, cô ta cũng không nghe. Roberta sau khi lấy chồng, vẫn muốn được y như điều mẹ cô đã cho phép cô làm hồi còn nhỏ - cô ta chẳng làm xong được một việc gì, cho nên gia đình phải tan vỡ. Còn Robert khi lớn lên, chẳng theo đuổi công việc làm nào được lâu cả. Nó luôn luôn tìm lý do để thay đổi chỗ làm. Lẽ dĩ nhiên nó không thể nào thành công được trong giới kinh doanh. Về sau, nó cũng bỏ vợ vì không chịu nỗi những khó khăn cực khổ của đời sống gia đình. Nó đã chẳng bao giờ tập quen kiên trì chịu đựng một việc gì mà nó không thích từ khi còn bé. Cách nó được nuôi dạy phải gặt lấy hậu quả trong đời sống trưởng thành của nó - đó là điều người ta có thể tiên đoán được dễ dàng.
Bậc làm cha mẹ phải lo sao cho con cái mình được học bài học quan trọng này của đời sống: phải luôn luôn hoàn tất việc mình làm.
Sau đây là năm quy luật nếu đem áp dụng trong sinh hoạt gia đình, sẽ có lợi gấp nhiều lần trong việc dạy dỗ con cái:
Khích lệ con cái tìm niềm vui trong gia đình. Thường để cho chúng mời bạn bè đến nhà vào buổi tối. Nên dọn bắp rang, hột dưa cho chúng, làm buổi tối trở thành lý thú. Đừng bao giờ gọi giật chúng lại khiến chúng bị cụt hứng như bị tê liệt đang lúc chúng nô đùa vui vẻ, cả khi trò chơi ấy có hơi táo bạo. Chúng cần phải tiêu phí phần năng lượng thừa thải.
Lúc chúng còn nhỏ, nên kể cho chúng nghe nhiều chuyện cổ tích hay. Có một định luật chung, là tất cả trẻ con đều thích nghe, chuyện cổ tích. Hãy chọn những truyện cổ tích tốt trong văn học, trong tôn giáo, trong Kinh Thánh và những câu chuyện cổ tích hay có tính cách xây dựng về mặt luân lý đạo đức. Làm như vậy, bạn có thể nhẹ nhàng ghi khắc vào tâm trí chúng những gì bạn không thể thành công “tiêm” vào cho chúng bằng cách khác.
Thỉnh thoảng nên chuẩn bị sẵn các câu chuyện để dạy chúng các ý niệm và nguyên tắc có sự dạy dỗ theo Kinh Thánh. Bạn có thể dạy dỗ được rất nhiều điều bằng cách này.
Trù hoạch nhiều địa điểm đặc biệt để tham quan càng thường xuyên, càng tốt. Trẻ con thích chú ý đến nhiều việc khác nhau. Tốt nhất bạn nên dành chút ít thì giờ rỗi rảnh trong sinh hoạt quá bận rộn của mình để ở riêng với chúng bây giờ, còn hơn về sau sẽ phải đi theo chúng ra hầu toà hoặc cả vào tù nữa, vì bạn đã không dành đủ thì giờ cho chúng vào những năm đầu đời.
Người ta kể rằng một vị thẩm phán lừng danh nọ có đứa con trai những đến văn phòng ông ta và yêu cầu người cha dành ra ít thì giờ cho mình. Người cha đang rất bận rộn, lo viết một quyển sách thật quan trọng thật đồ sộ về pháp lý. Đến một ngày kia bộ sách được hoànt ất và tác giả của nó trở thành nổi tiếng. Nhưng đứa con trai của ông ta cũng trưởng thành, trái hẳn với điều ông ta mong ước về nó. Ngày nọ, người cha phải xấu hổ vào gặp con trai mình trong nhà tù. “Con ơi, tại sao con lại làm sỉ nhục cho cha đến thế này?”
“Thưa cha, hồi còn nhỏ, lúc con rất cần đến cha, thì cha chẳng bao giờ chịu dành thì giờ cho con. Bao giờ cha cũng nói: Đi chỗ khác chơi đi con, cha đang bận viết sách, mỗi khi con cần cha giúp đỡ việc gì hay dành ra ít thì giờ cho con. Bây giờ chẳng cần cha phải khóc lóc vì con, đã quá muộn rồi. Đã có lần cha có cơ hội giúp đỡ con, nhưng cha đã không biết lợi dụng cho nên bây giờ cha hãy đi đi và vui hưởng danh tiếng với quyển sách của cha”. Người cha đã viết được một quyển sách quan trọng, nhưng cũng đã là hư cuộc đời của con trai mình trong quá trình ấy. Các bậc làm cha mẹ nên học biết đặt các quyền ưu tiên cho đúng chỗ trong đời sống, và dành cho con cái mình số thì giờ chúng có cần. Cố gắng lo cho lễ sinh nhật và các cơ hội đặc biệt khác. Con cái và thanh niên Cơ Đốc không đòi hỏi nơi cha mẹ chúng tốn nhiều tiền như những người ngoại vẫn thường phải tốn cho con cái họ để mua sắm lắm thứ. Các bậc cha mẹ là Cơ Đốc nhân nên dành riêng ít tiền dư để tổ chức các lễ sinh nhật và nhiều dịp đặc biệt khác nữa, hầu tạo thêm thì giờ vui vẻ cho bọn trẻ.
Qua các cơ hội này còn hắt chặt thêm các sợi dây thân ái trong gia đình và giúp con cái ý thức được các giá trị xã hội, đạo đức và thuộc linh. Nếu người làm cha mẹ chịu cực khổ để biến nhà mình thành một nơi lành mạnh, tốt đẹp hơn cho con cái, thì họ sẽ càng lớn trong việc đưa chúng đến sự cứu rỗi.
Đưa con cái đi nhà thờ đều đặn, kinh nghiệm và lời giáo huấn tôn giáo rất thiết yếu cho sự phát triển bình thường của tất cả trẻ con. Chỉ gởi con đi nhà thờ chưa đủ. Người làm cha mẹ cần phải cùng đi với chúng đến nhà Đức Chúa Trời để thờ phượng và được giáo huấn nữa.
Nếu không được hướng dẫn về đời sống tin kính sẽ chẳng có đứa trẻ nào phát triển thích đáng để có hân cách bình thường trong các vấn đề của đời sống, và biết cách giải quyết chúng. Trường Chúa nhật và Hội thánh cung ứng phần hướng dẫn đó tuyệt vời nhất.
Cách đây ít lâu, một vị thẩm phán thiếu nhi phạm pháp ở thành phố New York kể lại rằng trong hơn một ngàn trường hợp thiếu nhi phạm pháp ông ta thụ lý, đã không một trường hợp nghiêm trọng nào có đứa trẻ lại là một học viên thường xuyên đi học Trường Chúa nhật và đi nhà thờ.
Tôn giáo đem lại nhiều lợi ích hơn cho những ai siêng năng nhóm lại và vui hưởng các kinh nghiệm đó. Con cái cần đựơc dưỡng dục về văn hoá và thuộc linh thật nhiều trong thế giới ngày nay.
Sau đây là một tiết mục có lẽ rất được những bậc làm cha làm mẹ quan tâm chú ý:
LỜI CẦU NGUYỆN CỦA MỘT NGƯỜI LÀM CHA (MẸ)
Xin giúp con đạt được hình ảnh của một người làm cha (mẹ) tốt.
Xin cho con biết để con của con sống chính cuộc đời của chúng chớ không phải là cuộc đời mà chính con đã sống. Do đó, xin đừng để con bắt chúng phải làm điều mà chính con đã không làm nổi, và khi con bị cám dỗ muốn xức dầu lên các vết thương cũ, xin thêm sức cho con để có thể chống lại cách tự bào chữa như vậy.
Xin giúp con thấy rõ những bước sai lầm hôm nay khi nhìn vào con đường dài con cái phải đi, và xin cho con ân tứ biết kiên trì nhẫn nhục khi thấy chúng bước đi chẫm rãi, kẻo vì thiếu kiên nhẫn ép buộc chúng làm chúng trở thành kẻ phản loạn, yếu thế, hay âu lo xao xuyến chăng.
Xin cho con sự khôn ngoan quý báu biết khi nào mỉm cười đối với những sai lầm nhỏ nhặt ở tuổi của chúng, và khi nào phải cương quyết chống lại các động cơ thúc đẩy tự trong lòng làm chúng sợ hãi và không chế ngự được.
Khi cần sửa trị, xin cho con có tấm lòng nồng ấm và giọng nói dịu dàng, để chúng cảm nhận được luật lệ để giữ trật tự là bạn thân khiến chúng ý thức được kỷ luật, gắn chặt vời đời sống mình. Xin cho con làm chúng biết trước được hậu quả của những việc làm sai lầm của chúng. Xin cho con biết nghe nỗi âu lo xao xuyến của tấm lòng chúng qua những lời lẽ ồn ào khi chúng tỏ ra giận dữ, và qua vùng vực thẳm của sự im lặng âm thầm, và một khi đã nghe được, xin cho con bắc được nhịp cầu ân điển nối liền chúng con lại với nhau bằng sự thông cảm ấm lòng giúp con biết cân nhắc nhiều lần trước khi nói ra, cũng biết ngưng lại để không nói những gì có thể dập tắt lòng tin cậy của chúng nơi con.
Xin khiến giọng nói của con dịu bớt, và những cái chau mày của con mất đi những gì có thể làm nhiễm độc sự thanh thản và niềm vui sống; trái lại, xin cho gương mặt của con rực sáng để sau này, đối với chúng, sẽ giống như một vùng đất hứa mà chúng cần phấn đấu để tiến vào.
Con cầu xin để có thể cất giọng lên với nhiều niềm vui về chúng, hơn là với thái độ bất mãn phiền lòng về những gì chúng đã làm; để mỗi ngày chúng càng thêm tự tin hơn.
Xin giúp con bồng ẫm chúng bằng sự nồng ấm để chúng cũng sẽ tỏ ra thân thiện với đồng bào đồng loại; và cho con có sự dễ dãi để chúng được tự do mạnh dạn tiến bước trên con đường của chúng.
Rồi khi con được thấy chúng tiến bước thật hăng hái, tự tin, thân thiện và bằng lương tâm trong trắng an lành, lòng biết ơn của con sẽ tràn ngập niềm vui.
Bác sĩ Marion B.Durfee
Giám đốc Y khoa,
Bệnh viện Hướng dẫn Thiếu nhi Pasadena.__





† Welcome you to nguonsusong.com

GMT+8, 22-9-2018 11:16 PM

nguonsusong.com | nguonsusong.net | nguonsusong.us | nguonsusong.ca | loihangsong.net | tinlanhmedia.net | phimtinlanh.com |
Tweet
Trả lời nhanh Lên trên Trở lại danh sách