nguonsusong.com

Tìm
Trở lại danh sách Đăng bài-----
Xem: 1984|Trả lời: 0

Dạy Con - LÀM CHỦ TIỀN BẠC

[Lấy địa chỉ]
Đăng lúc 14-9-2011 08:52:10 | Xem tất |Chế độ đọc

Dạy Con
William S.DEAL

LÀM CHỦ TIỀN BẠC

Tiền bạc cũng xưa như các nền văn mình lâu đời. Vào các thời đại thượng cổ, thực phẩm, y phục, gia súc, ngựa và những tài vật như thế được dùng làm những vật trung gian để trao đổi với nhau. Đồng thời với việc phát triển các nền văn minh cao hơn người ta đi đây đi đó để buôn bán và sinh sống, vài hình thức giao hoán các giá trị khác hơn những cách trao đổi như vừa kể trên, trở thành cần thiết. Về sau, tiền đúc và các kim loại quý hiếm hơi - vàng, bạc, vân vân - được dùng để trao đổi, và tiếp tục cho đến ngày nay.
Kinh Thánh có nói nhiều đến tiền bạc. Có người bảo rằng gần một phần ba số câu trong Kinh Thánh đề cập tiền bạc. Châm ngôn là một sách rất phong phú lời giáo huấn giới trẻ về công dụng của tiền bạc. Tất cả những người trẻ nên đọc sách Châm ngôn vừa suy nghĩ về tiền bạc để học các bài học liên hệ đến nó.
Tiền bạc cai trị đời sống con người theo nhiều cách, và căn cứ vào cách người ta sử dụng nó sẽ biết được anh ta thuộc hạng người nào. Sứ đồ Phao-lô cảnh cáo rằng: “Sự tham tiền bạc là cội rễ mọi điều ác...” (ITi1Tm 6:10). Có người nói: “Tiền bạc có thể mua được mọi sự trên đời này, trừ hạnh phúc, và nó là hộ chiếu cho người ta đi khắp nơi trên thế gian này, ngoại trừ vào thiên đàng”. Chân lý này đã được chứng minh thật rõ ràng, cả trong Kinh Thánh lẫn bằng lịch sử các nền văn minh.
Con cái được dạy cách dùng tiền bạc như thế nào, sẽ quyết định phần lớn sự thành công hay thất bại của nó trong đời sống, và điều này hầu như đều nghiệm đúng cả cho con gái lẫn con trai. Nếu một đứa con gái không ý thức đúng về giá trị đồng tiền, nó sẽ làm tán gia bại sản chồng nó sau này. Có một câu châm ngôn đời xưa nói: “Người đàn bà có thể ném qua cửa sổ nhiều hơn điều người đàn ông có thể đem vào bằng cửa chính”. Điều cũng rất đúng, là “người đàn bà phá cửa có thể làm tán gia bại sản người đàn ông giàu có nhất”. Phần lớn sự thành công hay thất bại của một người đàn ông, tuỳ ở tài năng biết rõ và đánh giá đúng mức các giá trị tiền bạc của người vợ. Con trai mà không hiểu rõ giá trị của tiền bạc thì đừng mong gì thành công trong đời, ngoại trừ sau này nó phải chịu khổ nhọc để học được bài học đó.
Có ba lãnh vực chính trong đó mỗi người đều phải biết thật rõ đúng về tiền bạc; và cách dùng tiền. Có người kể rằng có một người kia đưa bạn mình đến nghe John Wesley giảng nhân một cơ hội nào đó. Đề mục của bài giảng là “Cơ Đốc nhân với tiền bạc” Wesley nhận định rằng người ta phải cố gắng hết sứ cmình để làm ra tiền, và phải cố gắng hết sức mình để tiết kiệm tiền bạc. Anh bạn nọ hết lời ca ngợi bài giảng cho đến chỗ đó. Nhưng khi Wesley đưa ra đề nghị thứ ba: mỗi người phải cố gắng hết sức mình để dâng tiền, thì anh ta reo lên: “ông ta đã làm hỏng bài giảng rất hay của mình rồi!” Có quá nhiều người giống như anh chàng nọ.
Nếu có phần nào trong ba phần trên bị mất cân đối trong các mối liên hệ của một người nào đó đối với tiền bạc, tức là người ấy chưa điều chỉnh đúng mức cuộc đời mình. Vậy người làm cha mẹ phải cố gắng “nhét” ba nguyên tắc đơn giản đó vào đời sống con cái mình và vào cách suy nghĩ của chúng liên hệ đến tiền bạc. Có thể làm việc đó theo nhiều cách, nhưng sự khám phá riêng các phương pháp nào tốt nhất sử dụng cho có lợi các nguyên tắc ấy rất cần thiết để ứng dụng tốt nhất vào tình hình riêng từng gia đình.
1. Phải cố gắng hết sức mình để làm cho ra tiền. Trái với dư luận chung, không có chỗ nào trong Kinh Thánh lên án bất kỳ một ai, vì người ấy giàu có. Hành động làm giàu tự nó chẳng có gì là xấu, là ác cả. Thật vậy, Cựu ước hứa ban các phước lành tạm thời cho những ai phục vụ Đức Chúa Trời cách xứng đáng do lòng tin kính. Kinh Thánh chép Áp-ra-ham là một người giàu (SaSt 13:2). Gióp, một trong các bậc thánh của Cựu ước, được gọi là “người lớn hơn hết trong cả dân Đông phương” (Giop G 1:3). Câu này đi sau phần liệt kê các tài sản của ông, cho nên chẳng có gì để nghi ngờ là nó có nghĩa rằng ông là người “giàu nhất” trong các dân Đông phương. Giô-sép A-ri-ma-thê vừa được cho biết là một môn đệ của Chúa Giê-xu, vừa là “một người giàu" (Mat Mt 27:57). Có người cho rằng ông là chủ nhân của các mỏ thiếc tại nơi bây giờ là miền Nam nước Anh, và ngôi nhà thờ đầu tiên được xây trên mặt đất, là ngôi nhà thờ đã được dựng lên tại đó hồi thế kỷ thứ nhất. Thật sự trong số các Cơ Đốc nhân thuộc linh nhất không có nhiều người giàu có, có thế lực, nhưng điều đó không có nghĩa những người giàu có, thế lực không thể trở thành các Cơ Đốc nhân thuộc linh nhất. Ngoài ra, một số thánh đồ từng cống hiến nhiều cho đạo của Đức Chúa Trời thuộc hạng người giàu có.
Lúc William Colgate hãy còn là một cậu bé nghèo bán xà phòng ngoài đường phố, người ta kể rằng ngày nọ có một Cơ Đốc nhân cao tuổi bảo với cậu ta đại khái rằng: “Con ơi, nếu con làm ra được một cân (Anh) xà phòng tốt hãy bán nó theo giá phải chăng, và dâng một phần mười cho Đức Chúa Trời, Ngài sẽ khiến con được thịnh vượng” Colgate đã thực hiện đúng nguyên văn lời khuyên ngắn ngủi đó. Khi thành nhân, nghề kinh doanh xà phòng của ông cũng phát triển. Ông thêm vào đó kem đáng răng, và kiếm được nhiều triệu Mỹ kim, nhưng vẫn theo đúng lời khuyên về việc dâng môt phần mười cho Đức Chúa Trời. Vào những năm cuối đời, ông còn dâng cho Đức Chúa Trời nhiều hơn là một phần mười rất nhiều. Có người kể rằng R.G.Letourneau dâng cho công việc của Đức Chúa Trời gần chín mươi phần trăm lợi tức của mình. Ông đã kiếm được nhiều triệu Mỹ kim.
Làm ra tiền hầu như là một nghệ thuật ai cũng có thể học hỏi được nếu chịu để trí vào đó, người ta chẳng cần giàu có mới có thể thành công. Phần đông những người giàu hồi còn trẻ, vốn nghèo. Làm ra tiền bằng các bắp thịt và khối óc của mình, và sử dụng tiền bạc, là hai việc hầu như được buột chặt không thể tách rời.
2. Phải cố gắng hết sức mình để tiết kiệm tiền bạc. Nghệ thuật làm ra tiền có thể phần lớn được nhận thất nơi một người có khả năng tiết kiệm và sử dụng nó hơn là chỉ làm ra tiền mà thôi. Tiết kiệm cũng cổ xưa như loài người vậy. Chúa Giê-xu đã dạy nguyên tắc này trong phép lạ hoá bánh và cá ra thật nhiều. Ngài dạy phải lượm lại những mẩu bánh vụn. Điều quan trọng là nguyên tắc thu giữ lại để tiết kiệm những gì còn thừa sau khi thực hiện bất kỳ một công việc gì.
Con cái cần được dạy dỗ để biết tiết kiệm và sống giản dị, thanh đạm. Phí của không phải làm ơn hay bố thí. Đức Chúa Trời bao giờ cũng ban cho chúng ta mọi sự thật rời rộng để chúng ta thụ hưởng, nhưng Ngài cũng tiết kiệm ở chỗ Ngài chẳng bao giờ phung phí gì cả. Ngay đến hững chiếc lá đã lìa cành cũng trở về với đất để khiến nó thành màu mỡ, cũng như những bông hao tàn, những đám cỏ khô. Toàn cõi thiên nhiên kết án sự phí phạm và ban thưởng sự tiết kiệm; và các bài học trong Kinh Thánh cũng nhằm giáo huấn chúng ta như vậy.
Phải dạy con cái tiết kiệm một phần trong tất cả những gì chúng nhận lãnh. Thứ nhất, chúng phải tôn vinh Chúa bằng vật mình có, bằng cách để dành một phần mười cho Ngài, và như một của lễ do tình yêu thương. Cho dù số tiền kiếm được có nhỏ mọn đến đâu đi nữa, hệ thống này cần phải được ghi khắc bằng tình yêu thương vào tâm trí chúng. Rồi chúng phải tìm cách tiết kiệm một cái gì đó - dù chỉ là mấy đồng xu lẻ, để giúp ghi khắc nguyên tắc này làm căn cơ cốt lõi cho cuộc đời chúng.
Các thanh thiếu niên cần học tập “tiêu dùng cho đến khi hao mòn hết, hoặc là cho người khác”, chớ đừng phí phạm vật gì cả. Phung phí là một hình thức phá hoại và phá hoại không phải là hành động của một người đứng đắn. Người ta thường thấy một vài người giàu có lại rất tiết kiệm vài vật có vẻ chẳng đáng gì. Đó chính là lý do khiến họ trở nên giàu có - bằng cách học biết rằng vật gì còn dùng được cũng đều có giá trị, và không nên phí phạm.
Lắm khi có người đựơc giao nhiệm vụ phụ trách môn tổ chức kỹ nghệ, giáo dục hoặc một ngành nghề nào đó. Chẳng bao lâu tổ chức ấy có lời và phát đạt, hoặc bắt đầu bị lỗ lã và gặp khó khăn về tài chánh. Nói chung, nếu người ta chịu khó điều tra cặn kẽ đời tư của người phụ trách kia, sẽ thấy rõ bí quyết của sự thành công hay thất bại của tổ chức đó. Cách thức một người điều hành các công việc riêng của mình, phản ảnh nơi công việc người ấy làm.
Thanh thiếu niên đi làm việc phải cố gắng tiết kiệm một chút gì đó từ số lương mình lãnh được; phải xem việc làm này như một quy luật. nguyên tắc tiết kiệm này sẽ có lợi bội phần hơn khi chúng lập gia đình và phải tự lo liệu. Nghệ thuật tiết kiệm là một nghệ thuật có tính cách Cơ Đốc cũng là một nghệ thuật sống đứng đắn nữa. Đừng ai trông mong thành công trên đời, nếu không nắm vững nghệ thuật tiết kiệm khi trưởng thành. Những kẻ hồi còn nhỏ quen phung phí rất có thể sẽ phải bị nghèo thiếu suốt đời.
Cẩu thả, vô tâm về tài chánh có thể là mầm mống của đủ thứ chuyện rắc rối, khó khăn trong gia đình. Tiền bạc xếp hạng cao trong bảng liệt kê các nguyên nhân đưa đến ly dị. Những lời qua tiếng lại về tài chánh trong gia đình, chẳng bao lâu sẽ làm nguội lạnh lòng nhiệt thành yêu thương dường như rất sáng sủa khi hai người đứng trước bàn thờ Chúa để làm phép giao. Có lần tôi làm cố vấn nhiều năm cho một đôi vợ chồng nọ, giúp buột chặt họ lại với nhau. Họ hoàn toàn tâm đầu ý hiệp về các vấn đề yêu thương nhau và có một cuộc sống rất lý tưởng. Con cái họ chẳng có vấn đề gì (điều này cũng đứng thứ hạng cao trong danh sách các nguyên nhân gây ly dị). Nhưng khổ thay, họ lại không giải quyết nổi các vấn đề về tiền bạc khiến cuối cùng họ phải ly dị nhau, ai đi đường nấy. Điển hình này có thể nhân lên nhiều ngàn lần, ở khắp mọi nơi.
Có rất nhiều sách bổ ích đề cập phương pháp tiết kiệm tiền bạc. Hãy đến nhà sách mua nhiều quyển như thế, và bắt đầu làm theo các phương pháp đã được đề ra, nếu bạn muốn tiết kiệm tiền bạc. Sau đây là một số gợi ý cho các bậc làm cha mẹ muốn tiết kiệm tiền bạc, thỉnh thoảng nên dạy cả cho con cái mình nữa.
a. Học cách tiết kiệm hợp pháp việc khấu trừ thuế lợi tức. Mỗi năm nhiều triệu mỹ kim đã bị thiệt mất đều có thể tiết kiệm được nếu người ta biết cẩn thận đòi hỏi các khoản khấu từ hợp pháp các sắc thuế lợi tức của mình. Nên mua một sách chỉ dẫn của Tổ chức kinh tế Cơ Đốc giáo (Christian Economics Foundation 250 West 5th Street, New York, N.Y., 10019, Sách này rất hữu ích trong lãnh vực đó.
b. Nên tránh việc mua trả góp nếu có thể được. Nhiều khi có những chi phí và thuế tiềm ẩn, có thể lên tới mười hai đến mười lăm phần trăm, hoặc cao hơn thế nữa. Nhiều khi người ta phải trả đến mười hai phần trăm tiền lời khi mua một chiếc ô tô bằng cách trả góp. Điều này cũng đúng đối với phần lớn việc mua trả góp các trang thiết bị trong nhà. Nên vay tiền ngân hàng nào có lãi xuất thấp nhất nếu bạn cần vay tiền.
Phương pháp tốt nhất là cứ sống không có các tiện nghi đó cho đến khi nào bạn có thể mua chúng và trả tiền mặt. Tác giả sách này có quen biết một vị mục sư không có lợi tức cao, nhưng vẫn luôn luôn trả tiền mặt khi mua xe mới cũng như phần lớn các trang thiết bị trong nhà trải qua nhiều năm. Ông tiết kiệm tiền, gởi nó vào ngân hàng cho đến khi có đủ tiền mặt để mua lần sau. Thí dụ, sau khi mua và trả tiền mặt chiếc xe cũ đầu tiên của mình, ông bắt đầu góp tiền để mua chiếc xe kế tiếp, cho đến khi nào số tiền gởi tiết kiệm đó và tiền lãi đủ để mua chiếc xe có cần sau này. Ông đã áp dụng phương pháp này, nhiều năm và như vậy ông đã tiết kiệm được tiền mua chiếc xe của mình, bằng cách góp tiền trước lấy lời! Bất cứ ai cũng có thể làm việc ấy, miễn là có chút ít thiện chí và biết tính toán chi ly. Bạn có thấy chuyện gì sẽ xảy ra cho một người như vậy khi trở về già hay không? Ông ta sẽ có những gì mình đã gom góp được cả một đời người, nếu cứ theo cách mua trước trả sau của triệu triệu người, thì tất cả những điều đó đều đã bị phí phạm vô ích. c. Đừng sống trên mức lợi tức của mình. Có người lúc nào cũng mang công mắc nợ, chẳng bao giờ trả được cho xong. Họ trang hoàng nhà cửa bằng những trang thiết bị nhằm phô trương, lái những chiếc xe họ không có đủ tiền mua, mặc quần áo vựơt trên số lợi tức họ thu được, ăn toàn cao lương mỹ vị đắt tiền, để rồi sẽ chết yểu vì phải lo lắng quá độ tình tạng luôn luôn “túng thiếu” của mình.
Phần đông những người như thế có lẽ đều bị mất an toàn cao độ. Họ muốn thiên hạ nghĩ tốt về họ, muốn mọi người phải thán phục mình. Chỉ cần áp dụng một phần tư lương tri vào đời sống, thiết tưởng cũng đủ cho họ biết rằng phần lớn bạn bè đang thương hại họ thay vì thá phục họ. Nếu họ biết sống có ý thức một chút chắc họ phải biết ít phung phí hơn để sống thọ hơn. Nếu họ học được vài bài học về kinh tế và cách tiết kiệm, họ vẫn có thể có được điều họ muốn, nhưng có thể sống trong hạnh phúc và khỏi bị căng thẳng.
d. Nên học tập sống bằng lợi tưc của mình, và tiết kiệm chút ít. Chỉ cần người ta biết dùng cái đầu của mình để suy nghĩ một chút, người ta sẽ khôn ngoan hơn và sống dễ dàng, thoải mái hơn biết bao! Có người bảo rằng chỉ có năm phần trăm con người đã suy nghĩ thay cho chín mươi lăm phần trăm số người khác, và chính vì lý do đó chỉ có năm phần trăm số người giàu, còn chín mươi lăm phần trăm kia phải bị nghèo túng! Đức Chúa Trời đã cho bạn một cái đầu để suy nghĩ - hãy sử dụng nó.
Sau đây là một mẹo nhỏ hữu ích để tiết kiệm tiền bạc: khi mua quần áo, tạp phẩm và nhiều tiện nghi khác, người ta vẫn hay mua theo “nhãn hiệu”. Cùng một loại trái cây, cũng ngon ngang hàng với các nhãn hiệu trái cây danh tiếng khác, có thể được bán rẻ hơn các loại có nhãn hiệu danh tiếng kia, chẳng hạn. Thường thường thực phẩm, quần áo, đồ vật gia dụng và nhiều hàng hoá khác nữa của những nhãn hiệu ít tiếng tăm hơn vẫn tốt chẳng kém gì hàng hoá của những hiệu có danh tiếng và được bán với giá cao hơn. Bạn đã vô tình mua đắt các nhãn hiệu nọ, mà không mua theo đúng giá trị thật sự của món hàng! Danh tiếng của nhãn hiệu, có đáng cho chúng ta phải mua nó đắt hơn không?
Cuối cùng, nên sử dụng cái đầu của mình, hầu như đi đâu, bạn cũng có thể tiết kiệm được tiền bạc. Đồng thời, bạn sẽ giải quyết được tốt hơn sự túng thiếu trong gia đình.
3. Phải ban phát tất cả những gì bạn có thể ban phát. Nên dạy cho con cái bạn biết các phước hạnh của sự dâng tiền, bố thí. Phao-lô có trích dẫn một câu của Chúa Giê-xu không thấy có trong cách sách Tin Lành: “Ban cho thì có phước hơn là nhận lãnh” (Cong Cv 20:35). Ban cho là trái tim của Cơ Đốc giáo. Chúa Giê-xu đã đến, không phải để cho người ta phục vụ hầu hạ mình, nhưng để phục vụ, hầu việc người ta. Ngài đã phán như vậy, và hơn nữa, còn “phó mạng sống mình làm giá chuộc nhiều người” (Mac Mc 10:45).
Phải dạy con cái dâng phần mười lợi tức của chúng cho Chúa. Đây không phải là phần chính yếu, nhất thiết phải có trong việc sống đạo, nhưng là một đặc quyền để chúng ta có cơ hội tôn vinh Chúa. Dâng phần mười là hệ thống tài chánh liên quan và hợp lý nhất để hậu thuẫn cho chính nghĩa của Đức Chúa Trời. Nó không áp đặt một gánh nặng nào cả cho người giàu lẫn người nghèo; nó được phân phối đồng đều cho tất cả mọi người thuộc đủ loại lợi tức, và được gắn liền với những lời hứa của Chúa (MaMl 3:9, 10). Rõ ràng Chúa chúng ta đã không nhắc lại đặc quyền phước hạnh của việc dâng phần mười, tuy Ngài cũng không nhập nó vào số việc cần phải làm để được cứu rỗi. Cho dù có lòng tin của người ta về việc dâng phần mười như thế nào, Hội thánh nói chung chủ trương rằng đó là một phương tiện tốt để hậu thuẫn cho công việc của Đức Chúa Trời trải qua nhiều thế kỷ của Cơ Đốc giáo. Người ta chưa hề nghe người nào trung tín dâng phần mười, lại than phiền rằng đó là một phương pháp tạo ra gánh nặng, nhưng nhiều người vẫn làm chứng rằng đó là phước hạnh của đời họ.
a. Dạy cho con cái biết chức vụ quản lý là một phần của cơ nghiệp Cơ Đốc nhân. Chẳng những chỉ có một phần mười thuộc về Chúa, nhưng tất cả những gì chúng ta có đều là của Chúa. Nhiều khi có người tuyên bố nhiệm vụ quản lý là quan điểm của mình đối với tiền bạc, nhưng lại chối bỏ việc dâng phần mười như một phương pháp để hậu thuẫn chính nghĩa của Đức Chúa Trời. Lắm khi những người như thế vẫn chặt dạ với Đức Chúa Trời, đến nỗi Ngài rất khó thu nhận được lợi tức gì của họ để phục vụ cho chính nghĩa của Ngài! Hạng người như vậy rất khó dạy được cho con họ về quyền tự do của Cơ Đốc giáo chân chính và sống động.
Thì giờ, tài năng, khả năng của cúng ta, tất cả đều thuộc về Chúa. Chúng ta phải dạy con cái mình luôn luôn sẵn sàng dâng cho Đức Chúa Trời bất cứ điều gì Ngài có thể đòi hỏi nơi chúng, dầu thuộc lãnh vực này hoặc lãnh vực khác của đời sống.
b. Các thanh thiếu niên đã được dạy cho bài học đơn giản là nên dâng tiền cho chính nghĩa của Đức Chúa Trời, nói chung, sẽ thường có tấm lòng nhân hậu, biết thương người hơn những đứa không được dạy dỗ như vậy. Để cho một đứa con lớn lên trong gia đình mà chẳng bao giờ chịu đưa ra đồng tiền nào cả, tức là để cho nó trở thành tham lam, ích kỷ và thường là cứng lòng chặt dạ trước sự nghèo khó, túng ngặt của người khác. Học tập để biết bỏ tiền ra là một nghệ thuật mọi người cần phải thánh khiết, muốn thực hành chính là điều lợi ích cho bản thân trong việc phát triển nhân cách vậy.
c. Dâng tiền, bố thí, khiến người dâng của ý thức về giá tri bản thân. Trong việc phát triển nhân cách, tình cảm này có giá trị rất cao. Tình cảm cho rằng mình xứng đáng, có giá trị tương hản với mặc cảm phạm tội, tự trách mình sẽ phát triển các thanh thiếu niên tốt hơn nhiều. Qua việc dâng tiền, bố thí, người ta được dạy dỗ tốt nhất bài học quan trọng ở đời - là mọi người đều cần phải chia xe3 những gì mình có với mọi người.
Xin chúng ta đừng bao giờ quên rằng thước đo đời sống của một người là đo cách ngồi đó làm ra tiền và sử dụng tiền bạc. Chân lý này được chứng nghiệm, là đúng đối với tất cả mọi người sống trên đời.
Mấy lời sau đây của Henry A.Bowman về việc điều hành các vấn đề liên hệ đến tiền bạc trong gia đình, thiết tưởng là phần kết luận thích hợp cho chương sách này:
“Có thể có nhiều phương pháp để thật sự giải quyết việc tiêu tiền. Nó liên hệ, nhưng không phải là giống hệt việc hình thành ngân quỹ. Không phải tất cả các phương pháp đều cùng có các ưu điểm giống nhau. Mỗi cặp vợ chồng phải quyết định xem... phương pháp nào là tốt nhất thích hợp với các ước muốn, khả năng và tánh khí của mình.
1. Một người duy nhất có thể nắm hết tền bạc; 2. Chỉ một người nắm giữ hết tiền bạc để cấp phát cho tất cả mọi người một số phụ cấp cá nhân; 3. Người chồng có thể giữ một số, người vợ một số khác; 4. Người chồng có thể giữ một số, người vợ một số khác, và thêm vào đó, mỗi người có thể được một số phụ cấp riêng; 5. Một người có thể điều hành các khoản chi phí thông thường, như tiền thuê nhà và cac khoản linh tinh, hai người có thể gởi tiền chung vào một trương mục ngân hàng và rút tiền ra cho các chi phí riêng; 6. Có thể vào đầu tuần hay đầu tháng, tuỳ theo số lợi tức thu được, hai người cùng nhập chung tiền lại để tiêu cho nhiều khoản chi phí khác nhau, chi ngay cho một số các khoản chi phí, và đặt vào các phong bì đặc biệt những số tiền dành cho các khoản chi phí khác... 7. Thay vì đặt vào phong bì, là việc đòi hỏi phải có tiền mặt trong nhà, hai người có thể viết trước các ngân phiếu để sẽ trả tiền mặt khi cần. Nếu hai vợ chồng đều muốn giỡ sổ sách kế toán đơn giản, khối tiền lớn có thể gởi vào ngân hàng nhưng trù liệu trước các số thu chi nhỏ hơn, và khi chi cho một vài khoản đặc biệt nào đó, thì thu chi căn cứ vào các sổ sách đặc biệt giữ ở nhà; 8. Độc giả có thể tự nghĩ ra nhiều cách thu chi tiền bạc khác nữa, miễn sao quyết tâm phải kiểm soát được chặt chẽ vấn đề tài chánh và tính toán chi ly để có thể kiểm soát được chẳng những hữu hiệu mà còn có lợi nữa”.





† Welcome to nguonsusong.com

GMT+8, 22-1-2018 06:02 AM

nguonsusong.com | nguonsusong.net | nguonsusong.us | nguonsusong.ca | loihangsong.net | tinlanhmedia.net | phimtinlanh.com |
Tweet
Trả lời nhanh Lên trên Trở lại danh sách