† Welcome to nguonsusong.com

Tìm
Trở lại danh sách Đăng bài -----
Xem: 2063|Trả lời: 0

Người Đàn Bà - Ông Nội Yêu Dấu Của Tôi

[Lấy địa chỉ]
Đăng lúc 16-9-2011 20:59:21 | Xem tất |Chế độ đọc

Dâng hiến cho công việc Chúa

Người Đàn Bà Hạnh Phúc
Tác giả: Ang Son Yoo

Mời bạn đến “Dòng sông Hạnh phúc"

Ngày nay khi nhìn lại cuộc đời 75 tuổi của tôi, tôi muốn mời quí độc giả hãy đến với cái nguồn mạch của niềm vui chân thật vốn đã khiến tôi trở thành người đàn bà hạnh phúc nhất thế giới!
Tôi muốn giới thiệu bạn đến với Ngài, là Đấng đã ban phước cho tôi trước khi tôi lọt lòng mẹ. Ngài cũng là Đấng chẳng bao giờ thất hứa.
Ngài đã chẳng bao giờ để cho tôi sống trong đói khát, trần truồng hay không nhà không cửa. Ngài đã luôn luôn bồng ẳm tôi khi tôi cô đơn, thương tổn hay khóc than.
Ngài đã nói chuyện với tôi, luôn luôn với lời nói yêu thương, an bình và an ủi. Ngài đã đi với tôi trong những đường hầm tối tăm của cuộc đời. Ngài đã hứa ban cho tôi sự sống vĩnh cửu cũng như sự hiện diện của Ngài trên thế giới nầy.
Ngài nắm tay dắt tôi lên tận đỉnh núi. Ngài bảo vệ tôi và trở nên nơi ẩn náu của tôi.
Nếu tôi có một lời ước trước khi chấm dứt cuộc đời, thì đó là lời ước được mời bạn đến cùng dòng sông hạnh phúc nầy và bạn được đích thân gặp Ngài. Tôi cầu mong bạn bước vào con thuyền tình yêu đẹp đẽ của Ngài mà Ngài đã chuẩn bị cho bạn từ lâu. Tôi cầu mong bạn đồng hành với Ngài từ nay cho đến đời đời.
Ang Son Yoo
Tháng Hai, 1999


Mười Hai Giỏ Đầy Hạnh Phúc

Giỏ Đầy Thứ Nhất Phước Lành Của Gia-cốp
Giỏ Đầy Thứ Hai Người Tôi Gặp
Năm Hai Mươi Ba Tuổi
Giỏ Đầy Thứ Ba Tha Thứ Và Lại Tha Thứ
Giỏ Đầy Thứ Tư Con Có Thật Lòng
Yêu Ta Chăng?
Giỏ Đầy Thứ Năm An Ủi Kẻ Hèn Mọn
Giỏ Đầy Thứ Sáu Tôi Nghĩ Mọi Sự
Đều Là Của Tôi
Giỏ Đầy Thứ Bảy Thấp Hèn Nơi Đồng Vắng
Giỏ Đầy Thứ Tám Con Có Thể Nào Đi Qua
Trũng Tội Lỗi Chăng?
Giỏ Đầy Thứ Chín Và Rồi, Sau Đó
Giỏ Đầy Thứ Mười Mang Những Quả Thật Đẹp
Giỏ Đầy Thứ Mười Một Người Đàn Bà Gieo Giống
Giỏ Đầy Thứ Mười Hai Chén Tôi Đầy Tràn


Giỏ Đầy Thứ Nhất: PHƯỚC LÀNH CỦA GIA-CỐP
Ông Nội Yêu Dấu Của Tôi
Qua Trũng Bóng Chết
Giỏ Đầy Thứ Nhất

Ông Nội Yêu Dấu Của Tôi

Lần cuối cùng tôi nhìn thấy ông nội tôi còn sống là lúc ông đang nằm trên giường tại phòng mình. Tôi ra khỏi phòng ông nội và vào phòng mình để ngủ. Nhưng vào lúc tôi sắp thiếp đi thì có tiếng ai đó la lên, "Ông nội qua đời rồi!" Cả nhà tôi khóc. Tôi nhảy ra khỏi giường và chạy đến phòng của ông.
Một tấm vải trắng được phủ lên thi thể của ông nội tôi, người hết lòng thương yêu tôi. Chỉ mới đây thôi, ông còn đặt một tay lên đầu tôi, còn tay kia giơ qua khỏi đầu mình và nói điều gì đó mà tôi không thể hiểu. Rồi ông bảo, "Ang Son, bây giờ cháu về ngủ đi."
Tôi vẫn còn cảm thấy bàn tay run run và giọng nói yếu ớt của ông ở gần tôi lắm. Tôi không tin rằng ông nội đã chết.
Khi ông nội còn sống, ông rất yêu thương tôi. Tôi khóc lớn và nói rằng, "Tại sao ông nội qua đời mà không phải là bà nội?" Rồi tôi lại khóc.
Cả làng ai cũng biết ông nội rất thương tôi. Ông bồng ẵm tôi từ khi tôi còn nhỏ, đã được gần mười năm từ lúc con trai trưởng của ông (là cha tôi) lập gia đình. Ông nội đặt cho tôi cái tên độc nhất vô nhị, "Ang Son" nghĩa là "con của chim sơn ca." Đây là một loài chim đẹp trên thế giới thuộc họ này. Ông rất sung sướng khi đặt cho tôi cái tên như thế.
Mẹ tôi là con dâu đầu tiên của ông nội tôi. Bà đi đến một ngôi làng khác, cải trang để đi tới một Shaman (nơi cử hành nghi thức tôn giáo của người đa thần) để nguyền rủa cái tên "Ang Son" vì bà rất ghét cái tên đó. Một ngày nọ, ông nội về nhà với bàn tay đầy máu, ông đã dùng tay không đánh vào một thân cây. Sau đó, ông nói với gia đình là ông không thể tiếp tục sống chung với người con dâu thờ lạy hình tượng. Ông thu dọn đồ đạc và đi lên Seoul, nơi con trai thứ hai của ông đang sống. Trước khi ông qua đời, ông gọi cha tôi, lúc đó đang ở Wonsan, bảo đem tôi lên Seoul. Cha tôi xin phép trường học của tôi và đưa tôi lên Seoul bằng xe lửa.
Khi thấy tôi, cô tôi hét to lên, "Ang Son tới rồi!" Ông nội tôi bình thường vốn im lặng, nhưng hôm đó ông đã kêu lớn tên tôi và cười rất tươi.
Vào đêm thứ ba ở Seoul, lúc tôi đang ngủ thì cha tôi đánh thức tôi dậy và đưa tôi đến phòng ông nội. Khi tôi bước vào phòng với đôi mắt còn mơ ngủ, ông nội bảo mọi người trong nhà đi ra để tôi ở lại. Trong căn phòng hầu như trống trải, ông nội yên lặng nhìn tôi với cái nhìn trìu mến. Lúc đó, tôi vẫn còn nửa mê nửa tỉnh nên không biết chuyện gì đang xảy ra. Một lúc sau, ông đặt bàn tay yếu ớt của mình lên đầu tôi, còn tay kia giơ lên cao. Ông bắt đầu nói chuyện "với một người nào đó," và tôi không biết đó là ai. Tôi vẫn còn buồn ngủ. Tôi định hỏi ông là," Ông ơi, ông đang làm gì vậy?" Nhưng tôi chưa kịp hỏi thì ông đã nói với giọng run run rằng, "Ang Son ạ, xong rồi cháu. Bây giờ, cháu có thể về phòng ngủ." Tôi gật đầu, mắt mở một cách khó khăn. Tôi đứng dậy và rời phòng ông nội.
Và tôi, đứa bé gái 12 tuổi trong bộ đồ tang "ricksha," đứng đó trong dòng người đến viếng lễ tang ông nội. Tôi miên man suy nghĩ và tò mò về những điều mà ông nội đã nói và làm năm ngày trước đó. Tôi tiếc vì đã không hỏi ông những điều đó có ý nghĩa như thế nào. Suốt đám tang, tôi khóc trong niềm thương tiếc khôn nguôi vì biết mình sẽ không bao giờ gặp lại ông nữa. Ông nội thương yêu tôi lắm. Và mọi ký ức này dường như mới chỉ xảy ra hôm qua mà thôi.
Tôi nay đã 75 tuổi. Giờ đây, khi nhìn lại quãng đời của mình, tôi hiểu ra điều ông nội tôi đã làm vào buổi tối hôm ấy.
Ông đã đặt tay lên tôi và chúc phước cho tôi, đứa cháu gái mà ông rất mực yêu thương. Đó là những ơn phước mà không tiền bạc nào có thể mua được.
Giờ đây, đứa cháu gái đó đã lớn, gần bằng tuổi của ông nội lúc đó. Và tôi đã nhận biết những ơn phước vô cùng quý giá mà ông đã chúc lành cho tôi nhiều năm về trước.
Tình yêu bao la của ông nội xuất phát từ đâu? Tình yêu mà bằng một chút hơi tàn của mình, ông đã dốc đổ ra cho tôi? Ông biết rằng những điều ông có đến từ Đấng là nguồn của mọi phước lành.
Đó là lý do tại sao ông nội đợi tôi đến và bằng hơi thở cuối cùng của mình, ông đã cầu xin Đấng ấy chăm sóc đứa cháu yêu dấu của mình. Và Đấng đã nhậm lời cầu xin của ông nội thật đã nắm tay đứa bé gái ấy và đồng đi với cô trong suốt 75 năm qua.




† Welcome you to nguonsusong.com

GMT+8, 21-7-2018 12:11 AM

nguonsusong.com | nguonsusong.net | nguonsusong.us | nguonsusong.ca | loihangsong.net | tinlanhmedia.net | phimtinlanh.com |
Tweet
Trả lời nhanh Lên trên Trở lại danh sách