† Welcome to nguonsusong.com

Tìm
Trở lại danh sách Đăng bài -----
Xem: 1912|Trả lời: 0

Người Đàn Bà - Qua Trũng Bóng Chết

[Lấy địa chỉ]
Đăng lúc 16-9-2011 21:01:06 | Xem tất |Chế độ đọc

Dâng hiến cho công việc Chúa

Người Đàn Bà Hạnh Phúc
Tác giả: Ang Son Yoo

Qua Trũng Bóng Chết

Ông nội tôi, người đã đưa tôi đến với Đấng là nguồn của mọi phước lành, khi còn trẻ đã gặp một nhà Truyền giáo người Mỹ, lúc Đại Hàn đang ở dưới triều đại nhà Lee. Sau đó, ông đã cắt đi búi tóc của mình và hằng ngày theo chân nhà Truyền giáo ấy đi khắp mọi nơi. Cha mẹ của ông vốn cực kỳ bảo thủ, đã rất tức giận vì nghĩ rằng đứa con thứ tư của mình đã bị ma quỷ phương Tây ám. Vì lẽ đó, gia đình đã từ ông. Ông đã tự bươn chải kiếm sống và đã trở thành bác sĩ Đông Y ở Wonsan, Bắc Hàn. Ông trở thành vị Trưởng lão thứ nhất của nhà thờ Tin Lành đầu tiên trong thành phố.
Sau đó, ông đã cùng vợ và hai con trai lánh sang Trung Quốc vì ông phản đối việc thờ lạy hình tượng Hoàng Đế dưới quyền lực của người Nhật. Ông mở phòng khám Đông Y và trở nên giàu có. Ông đã hỗ trợ tài chính cho chính quyền lâm thời Đại Hàn tại Thượng Hải, Trung Quốc, lúc đó đang trong tư thế chuẩn bị giành độc lập. Ông đi đến nhiều thành phố của Trung Quốc và thành lập nhà thờ ở đó. Nhiều người đã kể lại, có vô số bệnh nhân đã được chữa lành khi được bàn tay ông nội chạm đến. Tiếng lành đồn xa, và ông luôn bận rộn với bệnh nhân đến từ khắp nơi xa gần trong cả nước.
Cha tôi tốt nghiệp trường Đại Học Meigi nổi tiếng ở Nhật Bản và quyết định theo gương của cha ông, tức ông nội tôi, là người căm ghét người Nhật vì sự thờ lạy hình tượng của họ. Cuối cùng, cha tôi mở tiệm kinh doanh dược thảo Đông Y. Sau khi Đại Hàn được giải phóng khỏi sự chiếm đóng của quân Nhật, ông trở thành Thị trưởng của thành phố Wonsan. Ông cưới mẹ tôi, và tôi chào đời vào ngày 10 tháng Ba, 1924.
Trong những năm tháng đi học, tôi rất hay mắc cỡ, chủ yếu là vì cái tên độc nhất vô nhị mà ông nội đã đặt cho tôi. Vì cái tên ấy mà có một lần, trong lúc điểm danh, giáo viên đã kêu tôi đứng dậy.
Tôi lớn lên trong môt gia đình đầy tình yêu thương. Là con một của một gia đình giàu có, tôi được dành trọn mọi sự quan tâm chăm sóc. Tôi tốt nghiệp phổ thông Trung học ở trường Luci, nằm gần bãi biển tuyệt đẹp ở Wonsan; và sau đó tốt nghiệp Đại Học Nữ Ehwa sau khi học xong Kinh Tế Đối Nội. Năm tôi tốt nghiệp Đại học (lúc đó tôi 20 tuổi), chú tôi, Tiến sĩ Sukchan Yoo, giới thiệu tôi với ông Jin Ho Kim. Ông Jin Ho Kim đã học quản trị kinh doanh tại Đại Học Meigi, Nhật Bản. Chúng tôi cưới nhau cũng vào năm ấy.
Khi tôi đang sống ở Wonsan, Bắc Hàn, thì quốc gia đang ở trong giai đoạn cực kỳ rối ren dưới sự cai quản của Liên-xô và Mỹ. Chồng tôi phải ngưng việc kinh doanh và đi xuống miền Nam.
Chồng tôi một mình ra đi vào tháng năm, 1947, hứa sẽ sớm trở về với gia đình. Hoàn cảnh ngày càng trở nên tồi tệ và tôi buộc phải đi xuống miền Nam cùng với hai đứa con còn nhỏ của mình.
Đứa con đầu lòng của tôi được người dẫn đường cõng trên lưng, còn tôi cõng đứa bé hơn. Chúng tôi phải trèo lên núi Odai trong bóng tối dầy đặc. Tôi chưa từng đi bộ một mình trong ban đêm bao giờ. Tôi không thể kiểm soát đôi chân đang run lẩy bẩy của mình. Tôi tự hỏi, "Làm sao mình có thể qua nổi cái dốc núi này với đứa con trên lưng trong đêm tối mịt mùng như thế ?"
Tôi nghe nói ngọn núi này nổi tiếng có nhiều rắn độc. Tim tôi đập mạnh trong nỗi sợ hãi và tuyệt vọng cùng cực khi tôi cất bước trong bóng đêm mù mịt ấy. Bất thình lình, tôi nhìn thấy ánh sáng.
Đó là một thứ ánh sáng rất đặc biệt. Nó giống như tia sáng phát ra từ cây đèn pin và dẫn tôi đi từng bước một. Tôi không nhìn thấy môt cái gì ngoại trừ bước đi kế tiếp mà tôi sắp sửa bước.
Cả vùng núi tối đen như mực, ấy thế mà tia sáng nhỏ bé ấy, cùng với gang bàn chân tôi đã chỉ đường cho tôi, chính xác chỗ tôi cần phải bước. Tia sáng này từ đâu ra nhỉ? Ai đang làm việc này? Nếu quân đội Bắc Hàn phát hiện ra chúng tôi, chắc chắn chúng tôi sẽ bị giết. Vào thời điểm ấy, sự sống của tôi không nằm trong tay tôi nữa. Nếu như đứa con nhỏ tôi đang cõng cất tiếng khóc thì… Ấy thế mà nó đang ngủ rất say trên lưng của tôi. Ai là người đang giúp tôi bước qua trũng bóng chết?
Chúng tôi đi bộ, rồi leo núi suốt đêm, và cuối cùng thì tới được bờ sông Imjn. Nấp mình trong bụi cây, chúng tôi chờ cho đến khi trời sụp tối trở lại. Cuối cùng, có một chiếc thuyền cập vào bờ sông. Những người lánh nạn xuống miền Nam ra khỏi những bụi cây và lẳng lặng bước xuống thuyền. Người dẫn đường với đứa con nhỏ của tôi trên lưng cùng tôi cũng bước xuống thuyền.
Đúng lúc ấy, một giọng nói thấp cùng với tiếng suỵt vang lên từ phía sau lưng tôi, "Tất cả sẽ chết nếu đứa bé này khóc, hãy ra khỏi thuyền đi!" Chúng tôi đã leo núi suốt đêm với ước mong được vào thuyền. Điều này có nghĩa là chúng tôi đang cầm chắc cái chết trong tay. Chúng tôi khóc và nài nỉ xin được vào thuyền, và người đàn ông nói, "Tôi sẽ để bà lên nếu bà liệng hai đứa trẻ xuống sông."
Làm sao tôi có thể giết con để cứu lấy mạng sống của mình? Những con mắt trên thuyền làm tôi hoảng sợ. Rốt cuộc, họ đẩy người dẫn đường và tôi ra khỏi thuyền và rời bến.
Chiếc thuyền bắt đầu băng qua sông, bỏ lại chúng tôi đằng sau. Tôi khóc với tấm lòng buồn bã và sự đau đớn tột cùng. Người dẫn đường bảo tôi đi dọc theo con sông, tìm chỗ cạn và hẹp đủ để có thể băng qua. Chúng tôi đi bộ hai mươi phút trong sự tuyệt vọng hoàn toàn.
Thình lình, tôi nghe tiếng súng máy chát chúa vang lên từ đàng sau. Chúng tôi vội tìm chỗ trốn và nhìn lại hướng bờ sông. Một số đông quân lính đang bắn xả vào chiếc thuyền, lúc bấy giờ đã đi được nửa đoạn đường. Một vài phút sau, chiếc thuyền chìm xuống cùng với tiếng la khóc thảm thiết của những người trong thuyền ấy. Dòng sông tỉnh lặng trở lại, một lần nữa sự chết đã kề cận tôi.
Tôi không tài nào nhấc chân lên nổi sau khi chứng kiến những gì vừa xảy ra ngay trước mắt. Ai đã giải cứu tôi khỏi cái chết khủng khiếp này? Người cứu tôi dường như đã biết trước tất cả những việc sắp xảy ra. Ai đã đem tôi ra khỏi những giây phút hiểm nghèo đó?
Những hòn đá phủ đầy rêu khiến lòng sông vô cùng trơn trợt. Người dẫn đường phải lấy dây rơm cột chặt những đôi giày cao su của chúng tôi lại để phòng khi chúng tôi trợt chân khỏi những hòn đá ấy. Tôi bước chầm chậm theo người dẫn đường. Đầu tháng Năm, nước sông lạnh buốt. Càng lúc, sông trở nên sâu hơn và nước dâng lên tới ngực tôi; con tôi ở đàng sau thì nước đã ngập qua khỏi lưng gần tới cổ. Tôi cố vươn mình càng cao càng tốt bằng cách đi nhón gót. Nhưng dòng nước chảy mạnh khiến tôi không thể bước thêm một bước nào nữa. Tôi tự nhủ, "Mình sẽ chết chìm thôi."
Chính vào lúc ấy, một người nào đó nhẹ nhàng nâng đôi vai tôi lên, và tôi biết chắc rằng chân tôi không còn đụng đáy sông nữa. Ai đã nâng cánh tay và đôi vai tôi lên để tôi có thể vượt qua dòng nước tối đen ấy?
Tôi không biết Đấng cứu mạng sống tôi, con tôi và người dẫn đường khỏi những tình thế nguy nan và những nỗi ưu phiền là ai. Nhưng ba năm sau, tôi đã khám phá ra Đấng ấy khi tôi gặp Ngài trên đường đi tị nạn lúc cuộc chiến tranh Đại Hàn diễn ra. Chính Ngài đã giải cứu tôi khỏi những tình thế tưởng chừng đã bế tắc.
Rốt cuộc, chúng tôi tới được Seoul và gặp chú tôi, Tiến sĩ Sukhan Yoo, đang tiếp tế cho người nghèo tại dưỡng đường Nhân Dân của ông. Vào lúc ông nghĩ rằng đứa cháu gái của mình đã chết, thì tôi bước vào cùng với hai đứa con nhỏ. Chú tôi và chồng tôi khóc lên vì sung sướng.
"Ôi! Ang Son, nếu cháu có mệnh hệ gì thì làm sao chú dám gặp mặt ông nội của cháu đây?" Ông cầm tay tôi và khóc rất nhiều. Sau chiến tranh Triều Tiên, chú tôi mua một mảnh đất ở Seoul và dự trù xây một bệnh viện. Nhưng cuối cùng ông đã quyết thực hiện theo di chúc của ông nội.
Việc giáo dục thế hệ trẻ là một vấn đề vô cùng hệ trọng đối với tương lai của Đại Hàn. Vì thế ông mở trường dạy kinh tế chính trị, và đây chính là cơ sở cho sự ra đời của trường Đại học Kunkook. Sau này chồng tôi, lúc đó đã có công việc kinh doanh của riêng mình, đã cùng chú tôi mua bảy trăm mẫu đất ở ngoại ô, thành lập trường Đại học Kunkook (mang ý nghĩa xây dựng đất nước.)
Chồng tôi vừa là Giám đốc Điều hành, vừa là Chủ tịch Hội đồng Quản trị cho đến khi ông mất vào tháng 12, 1968. Chú tôi, Tiến sĩ Yoo được Tổng Thống Đại Hàn ban tặng huân chương vì sự đóng góp của ông cho sự nghiệp giáo dục ở Đại Hàn. Ông là tác giả của quyển sách nổi tiếng "Cuộc Cách Mạng Thầm Lặng," sau này đã trở thành nền tảng cho quyển "Phong Trào Mới Ở Làng Xã" của Tổng Thống Park Chung Hee.
Chú thích :
Phần chú thích này nhằm giúp cho độc giả nắm rõ về các con của Mục sư Yoo được đề cập tới trong sách. Bà có cả thảy bảy người con. Con đầu lòng của bà là bé trai được người dẫn đường cõng trên lưng, cháu đã qua đời ở Seoul khi chưa đầy một tuổi. Người con thứ nhì là bé gái mà bà cõng lúc vượt sông. Hiện giờ, cô đang sống ở Los Angeles. Người con thứ ba là bé gái đã qua đời lúc chín tuổi vì bệnh bạch hầu. Người con thứ tư được sinh ra trong khoảng thời gian tị nạn và hiện giờ đang sống ở Los Angeles. Người con trai thứ năm đang sinh sống ở San Diego, California. Người con gái thứ sáu của bà về sau đã qua đời ở Los Angeles. Và người con trai thứ bảy hiện đang định cư ở Los Angeles, Hoa Kỳ.




† Welcome you to nguonsusong.com

GMT+8, 26-4-2018 04:23 AM

nguonsusong.com | nguonsusong.net | nguonsusong.us | nguonsusong.ca | loihangsong.net | tinlanhmedia.net | phimtinlanh.com |
Tweet
Trả lời nhanh Lên trên Trở lại danh sách