† Welcome to nguonsusong.com

Tìm
Trở lại danh sách Đăng bài -----
Xem: 2061|Trả lời: 0

Người Đàn Bà - NGƯỜI TÔI GẶP NĂM HAI MƯƠI BA TUỔI

[Lấy địa chỉ]
Đăng lúc 16-9-2011 21:02:30 | Xem tất |Chế độ đọc

Dâng hiến cho công việc Chúa

Người Đàn Bà Hạnh Phúc
Tác giả: Ang Son Yoo

Giỏ Đầy Thứ Hai: NGƯỜI TÔI GẶP NĂM HAI MƯƠI BA TUỔI

Đường Tới Trại Tị Nạn
Bình Minh Của Tuổi Hai Mươi Ba
Bà Điên Từ Seoul Đến
Một Trái Nhỏ Đường Tới Trại Tị Nạn
Sau khi sống được ba năm ở Seoul trong suốt cuộc Chiến tranh Triều Tiên, vào tháng Sáu năm 1950, tôi đi lánh nạn ở Bugok, cách Seoul 25 dặm về phía Nam.
Ngày 31 tháng Mười Hai, 1950, con trai thứ hai của tôi chào đời. Một vài ngày sau, ngày 4 tháng Giêng, tôi phải đi tị nạn vì quân đội Trung Hoa bắt đầu dính líu vào cuộc chiến Triều Tiên.
Đó là một ngày mùa đông trời rét mướt, và tôi phải ra đi với đứa con mới chào đời được vài ngày của mình. Cha tôi phải ở lại Bugok để chăm sóc bà nội tôi, lúc ấy đã 91 tuổi.
Tất cả những người còn lại trong gia đình đều phải đi tìm chỗ lánh nạn. Khi quân đội Trung Hoa kéo đến Bugok, cha tôi đã làm thông dịch cho cả làng vì ông nói thạo tiếng Trung Quốc; nhờ vậy mà cả làng thoát chết.
Tôi rời khỏi Bugok bằng xe bò. Tôi nung một hòn đá lớn để tôi và hai con ngồi lên cho ấm. Tôi cắm bốn khúc cây ở bốn góc chiếc xe kéo và phủ lên đó một cái mền để che cho bớt lạnh, dầu vậy tuyết vẫn cứ len vào căn lều nhỏ xíu ấy của chúng tôi.
Cha tôi đã khóc lóc thảm thiết vì không có dấu hiệu nào đảm bảo cho sự trở lại của đứa con gái của mình. Cô mới vừa sanh con được vài ngày! Thời tiết tháng Giêng ở Đại Hàn lúc nào cũng giá rét. Trời rét buốt và chúng tôi cảm thấy sợ hãi và tuyệt vọng.
Tôi thấy nhiều xác chết bên đường, hoặc chết vì đạn của quân lính hoặc chết vì lạnh. Có nhiều vết máu trải dài trên tuyết trắng. Tôi ôm chặt lấy đứa con mới được bốn ngày tuổi của mình. Tôi run rẩy trong cái lạnh kinh hồn của mùa đông, còn hàm răng thì đánh lập cập một cách không thể kiểm soát. Dường như chúng tôi đã ngồi trên chiếc xe lắc lư ấy đã lâu lắm.
Rốt cuộc, chúng tôi tới một ngôi làng nhỏ bé tên là Donjitgol, nằm trên đường dẫn tới thành phố Suwol. Tôi muốn dừng lại ở một quán trọ để được sưởi ấm nhưng bị từ chối vì tôi có quá nhiều con nhỏ. Tôi chỉ biết đứng ngoài cửa mà khóc. Rồi thì có ai đó bảo tôi đến xin trọ ở ngôi nhà bán gạo cũng nằm trên con đường đó.
Tôi nài nỉ chủ quán xem chừng mấy đứa con của tôi một lúc để tôi đi đến cửa hàng gạo. Tôi đến và gõ cửa nhưng không thấy ai lên tiếng. Mặt trời mùa đông ngắn ngủi đã sắp sửa khuất bóng. Tôi nghĩ mình sẽ chết cóng cùng với đứa con của mình. Vào chính lúc ấy, đứa con đang ngủ trong lòng tôi thình lình khóc ré lên một cách khác thường. Cánh cửa mà nãy giờ vẫn khóa chặt trước những cú nện thình thịch của tôi cuối cùng đã cót két mở ra. Một bà cụ già ló đầu ra khỏi cánh cửa. Trông bà có vẻ phúc hậu. Bà nói, "Đứa bé mới sinh à? Chị đi tị nạn sao?" "Con dâu tôi cùng cháu tôi cũng đã đi tị nạn. Tôi cứ tưởng như cháu tôi đã quay về."
Rồi bà nói, giọng nghẹn ngào,"Chị hãy vào đây."
Bà nói với tôi rằng bà chưa hề mở cửa cho bất kỳ người tị nạn nào, dù trời có giá lạnh bao nhiêu đi chăng nữa. Tâm hồn của bà cụ lạnh lùng và băng giá cũng giống như mùa đông vậy. Nhưng lần này, ai đã làm cho tấm lòng ấy tan chảy để bà có thể mở cửa nhà mình ra cho tôi?
Tôi bước vào một căn phòng nhỏ, ấm áp và đặt con tôi nằm trên một cái mền. Nó thôi khóc và ngủ thiếp đi. Bà cụ đem cho tôi bữa ăn tối nhưng tôi không thể ăn vì mãi lo cho hai đứa con mà tôi đã để lại quán trọ. Tôi kể lại toàn bộ câu chuyện cho bà cụ nghe và bà nói, "Chị đem mấy đứa kia lại đây luôn đi." Tức thì, tôi phóng ra cửa và chạy tới quán trọ. Có đến hơn ba mươi người đang chen chúc trong căn phòng chật hẹp. Tôi thấy hai con tôi đang đứng ở góc phòng trong nước mắt và sợ hãi. Tôi đưa chúng về nhà bà cụ.
Không biết bao nhiêu người đã bị chết cóng. Nhưng ai đã quan tâm săn sóc tôi? Ngôi nhà này vốn là nơi bán gạo trước khi chiến tranh bùng nổ, vì thế bà cụ luôn có đủ gạo để ăn, còn căn phòng thì lúc nào cũng ấm cúng. Tôi cứ luôn tự hỏi ai đang chăm sóc tôi giữa một nơi bị chiến tranh tàn phá như thế này.
Tôi ở lại nhà bà cụ trong nhiều ngày. Tôi sửa soạn nhanh những buổi cơm trưa cho những người lính đi ngang qua nhà. Tôi trở nên giống như con dâu của bà cụ. Tôi chăm sóc bà và trông coi nhà cửa với tất cả tấm lòng của mình. Tôi còn may đồ cho bà bằng chiếc máy may mà một người tị nạn đã đưa cho bà để đổi lấy gạo và lúa mạch. Bà cụ rất sung sướng khi thấy bộ đồ tôi may cho bà.
Mùa xuân đến cũng là lúc hòa bình trở lại mang theo những tin tức về việc ngừng bắn. Tôi muốn rời khỏi nhà bà cụ đã tiếp đãi tôi cùng các con tôi vô cùng tử tế. Nhưng tôi không thể ra đi cùng hai con nhỏ và đứa bé mới sinh trên lưng. Mỗi ngày trôi qua, tôi lại thở dài và nôn nóng về nhà. Và đến một ngày, một bàn tay cứu giúp xuất hiện. Đó là những người lính mà nhiều lần tôi đã nấu cơm trưa cho họ ăn. Họ vui mừng được trả ơn tôi bằng cách cõng hai đứa con tôi trên lưng.
Ngày khởi hành đã tới. Bà cụ rất buồn khi thấy chúng tôi ra đi nên xin chúng tôi nán lại thêm một ngày nữa. Tôi không thể nói lời từ chối với bà và để bà lại một mình nên chúng tôi ở lại nhà bà thêm một đêm nữa.
Sáng sớm hôm sau, chúng tôi từ giã bà cụ đáng mến ở làng Dongjitol để trở về Bugok. Đi bộ được nửa ngày thì chúng tôi đến chợ Balahn. Chúng tôi để ý dường như nó bị bỏ trống và không có một bóng người nào ở đó cả. Một ông cụ trong làng đã rướm nước mắt khi cho chúng tôi hay là tất cả phụ nữ trong làng đều đã bị quân địch hãm hiếp khi chúng rút quân. Tôi thấy những chiếc ủng cao su phụ nữ nằm rải rác trên mặt đất. Một lần nữa, tôi dâng lên những lời cảm tạ đầy nước mắt.
Nếu tôi đi khỏi làng sớm hơn một ngày, thì tôi đã trở thành một trong những nạn nhân rồi. Tôi ở lại làng một đêm để bình tĩnh trở lại. Tôi lại đặt câu hỏi, "Ai đã luôn bảo vệ và cứu giúp tôi trong những hoàn cảnh hiểm nguy và kinh khiếp này?" Tôi cứ trằn trọc suốt đêm với câu hỏi ấy và đến gần sáng mới có thể chợp mắt được.
Khi chúng tôi về tới con đường làng của Bugok, một người đàn bà biết tôi đã chạy đến nhà cha tôi và hét ầm lên, "Ang Son đang về đến, cô ấy và lũ trẻ vẫn còn sống."
Cha tôi nghĩ tôi và các con tôi đã chết trên đường đi lánh nạn. Ông chạy chân không đến và giang tay ôm chầm lấy tôi; ông khóc như một đứa trẻ. Ông không thể nào tin rằng không một ai trong chúng tôi bị thương và chúng tôi đều còn sống khoẻ mạnh. Chồng tôi, trước đó chia tay chúng tôi để đi lánh nạn, giờ đây từ Busan đã trở về. Hai tháng sau, chồng, chú và cha tôi cùng lên Seoul để phát triển dự án xây dựng một Trường Đại Học. Tôi ở lại Bugok với các con vì Seoul vẫn còn là một thành phố hoang tàn và đổ nát do hậu quả của chiến tranh.




† Welcome you to nguonsusong.com

GMT+8, 21-7-2018 12:12 AM

nguonsusong.com | nguonsusong.net | nguonsusong.us | nguonsusong.ca | loihangsong.net | tinlanhmedia.net | phimtinlanh.com |
Tweet
Trả lời nhanh Lên trên Trở lại danh sách