† Welcome to nguonsusong.com

Tìm
Trở lại danh sách Đăng bài -----
Xem: 2016|Trả lời: 0

Người Đàn Bà - Buổi Bình Minh Của Tuổi Hai Mươi Ba

[Lấy địa chỉ]
Đăng lúc 16-9-2011 21:07:09 | Xem tất |Chế độ đọc

Dâng hiến cho công việc Chúa

Người Đàn Bà Hạnh Phúc
Tác giả: Ang Son Yoo

Buổi Bình Minh Của Tuổi Hai Mươi Ba

Một ngày đầu hè, khi tôi đang ngồi nghỉ trên đồng lúa thì có một người phụ nữ trẻ đến gần. Bà mặc một chiếc áo jogori trắng (áo truyền thống Đại Hàn của nữ giới) và một chiếc chima đen (loại váy đặc thù của Đại Hàn.) Quần áo của bà trông gọn gàng và sạch sẽ, bà không giống như một phụ nữ nhà quê. Bà ngồi xuống cạnh tôi và bắt đầu nói về những chuyện lặt vặt. Rồi bà hỏi tôi có biết bài hát, "Tôi nghe Chúa Cứu Thế phán sức lực của con thật nhỏ mọn thay" hay không? Tôi ghét cay ghét đắng sự nhã nhặn của bà ấy. Dẫu đang sống tị nạn ở nông thôn, nhưng từ nhỏ tôi đã đi nhà thờ và thậm chí đã tốt nghiệp Đại Học (vốn là một điều hiếm thấy, nhất là đối với phụ nữ vào thời ấy.) Tôi không hề giống như những phụ nữ quê mùa như bà ấy nghĩ. Nhưng vì phép lịch sự, tôi đã hát bài Thánh ca đó.
Bà ấy quan sát tôi một cách tỉ mỉ và xin tôi hát lại một lần nữa, và trong lúc hát thì suy nghĩ về ý nghĩa của lời bài hát. Tôi tự nhủ, "Tại sao bà ấy lại yêu cầu mình làm việc này nhỉ?" Hát là hát chứ có khác gì đâu. Tôi cố che giấu lòng kiêu hãnh của mình. Nhưng có một cảm giác không thể cưỡng lại được đã khiến tôi mở miệng hát và chiêm nghiệm ý nghĩa của bài hát đó. Tôi hát nhiều lần liên tục và một lúc lâu sau, niềm kiêu hãnh của tôi bị chế ngự, nước mắt tôi bắt đầu lăn dài trên má.
Tôi suy nghĩ đến đất nước đang đau khổ vì chiến tranh. Tôi cảm thấy mình thật nhỏ bé và yếu ớt giữa tất cả những nỗi đau thương này. Trong suốt cuộc đời ngắn ngủi, nhiều lần cái chết chỉ cách tôi trong gang tấc. Tôi suy nghĩ và biết rằng tôi không còn ở đây nếu không có một người nào đó ra tay giúp đỡ. Tôi sẽ không còn ngồi đây nếu bàn tay ấy không đưa dắt tôi qua thung lũng của bóng chết.
Tiếng khóc thổn thức của tôi dần dần trở nên to hơn. Tôi đau đớn vô cùng khi nhìn lại cuộc đời đầy những gian nan của mình. Và người phụ nữ ấy bảo tôi phải ăn năn. Thế là cơn giận của tôi bắt đầu nổi lên. Tôi nghĩ, "Bà ấy là ai mà dám nói với mình như thế?"
"Tại sao mình phải bối rối trước người phụ nữ này?" Trong cơn tức giận, tôi đã đáp rằng, "Tôi không phải là một tội nhân. Tôi không phạm tội gì cả. Đừng có sỉ nhục tôi như thế. Tôi sinh ra trong một gia đình giàu có. Tôi chỉ giúp người khác chứ chưa hề lấy của ai, thậm chí một cây bút chì cũng không. Tôi chưa hề đắm đuối khuôn mặt của người đàn ông nào ngoài chồng tôi ra. Trong đời mình, tôi chưa hề phạm tội bao giờ."
Người phụ nữ ấy chỉ lắng nghe trong yên lặng. Sau đó, bà cười và nói với tôi, "Trong thành phố có nhà thờ Giám Lý Bugok. Nhà thờ đã bị hư hại nhiều vì chiến tranh nhưng cô có thể đến và nhóm với chúng tôi."
Người phụ nữ ấy đã không đáp trả lại những câu nói ngây ngô của tôi. Bà đứng dậy và đi khỏi cánh đồng. Tôi về nhà lòng buồn bực. Suốt đêm tôi không ngừng suy nghĩ về người phụ nữ lạ mặt mà tôi đã gặp hồi sáng. "Người đàn bà ấy là ai? Tại sao lại bảo mình phải ăn năn?"
Vài ngày sau, tôi thức dậy vào lúc rạng đông. Tôi để những củ khoai tây cùng những trái bắp luộc cạnh gối của các con tôi lúc chúng vẫn còn say giấc. Tôi ra khỏi phòng và chặn một hòn đá lớn trước cửa. Tôi đi đến nhà thờ với đứa con út trên lưng. Nhà thờ cách khoảng chừng bốn dặm về phía bên kia đường rày. Tôi bước vào ngôi nhà thờ không một bóng người và quỳ xuống nền nhà. Những lời đầu tiên của tôi là, "Chúa yêu dấu của con, bà ấy bảo con phải ăn năn nhưng con không nghĩ ra được mình đã phạm lỗi gì. Nhưng nếu Ngài nghĩ con là tội nhân, thì xin hãy chỉ cho con biết."
Tôi ngồi một mình trong nhà thờ và cầu nguyện; nhưng vẫn không nghĩ ra được một tội nào. Tôi cõng con tôi trở về nhà. Tôi lập lại việc này trong vòng một tuần. Vào rạng sáng ngày thứ bảy, tôi lại ra khỏi nhà và đặt đứa con nhỏ trên sàn nhà bên cạnh tôi. Tôi lặp lại cùng một lời cầu nguyện, "Lạy Chúa yêu dấu, xin hãy chỉ cho con biết tội của mình." Và khi lời cầu nguyện chưa kết thúc thì tôi đã thấy một khải tượng bằng chính mắt của mình.
Khải tượng đầu tiên tôi nhìn thấy là khi tôi học Tiểu học. Mẹ tôi may cho tôi một bộ đồ lót bằng vải hoa rất đẹp nhưng tôi không thích. Tôi cởi ra và quẳng xuống cánh đồng lúa. Mẹ tôi nhặt bộ đồ lên và đi theo tôi đến Trường vì sợ rằng tôi sẽ bị cảm lạnh. Nhưng tôi đã nổi giận với bà về việc ấy.
Trong khải tượng kế tiếp, tôi thấy mẹ tôi đem hộp cơm trưa đến Trường cho tôi (vì đang là mùa đông nên nếu bỏ cơm sẵn vào cặp thì đến trưa cơm sẽ trở nên nguội lạnh); bà đứng đợi trước lớp học tay cầm hộp cơm. Thế mà tôi đã cáu gắt với bà vì bà đã làm tôi ngượng ngùng trước đám bạn của tôi. Bà đã xin lỗi tôi.
Rồi sau đó, tôi thấy mình đang chơi đùa với các bạn. Tôi thường hất tung tấm trải lên rồi bỏ đi khi tôi không thích chơi những trò chơi đó. Nếu tôi gây lộn với các bạn tôi thì không bao giờ tôi muốn làm hòa mà biến chúng thành kẻ thù của tôi. Lúc đã lập gia đình, có lần chồng tôi nhờ tôi khâu lại mấy cái nút bị lỏng, tôi đã đáp trả chồng tôi,"Sao anh lại kêu em? Anh làm hư thì bây giờ hãy tự mình khâu lại đi." Trong suốt cuộc đời mình, tôi đã đối xử thô lỗ với chồng tôi và nhiều người khác. Tôi thấy từng tội lỗi tôi đã phạm trong hai mươi ba năm của cuộc đời mình chạy qua như phim đèn chiếu. Tâm hồn tôi đau đớn tột cùng. Tôi thấy mình đầy tội lỗi và vô cùng xấu xa, thế mà tôi đã chối những tội lỗi ấy. Tôi hổ thẹn vì con người mình. Lần này, tôi khóc trong sự thống hối sâu xa về những tội lỗi ấy. Tôi đấm ngực với lòng ăn năn chân thành. Và việc ấy bắt đầu từ buổi bình minh kéo dài cho đến khi mặt trời lặn.
Người phụ nữ ấy đã đem con tôi ra ngoài và chăm sóc nó, nhưng thậm chí tôi cũng không hề biết. Tôi bò lê, lăn lộn, khóc lóc và ăn năn tội lỗi mình. "Chúa có thể tha thứ cho một người đàn bà vô dụng như con chăng? Con thật sự ăn năn, Chúa ôi. Xin hãy tha thứ cho sự kiêu ngạo, sự bướng bỉnh, tính ích kỷ và trái tim không có tình thương của con."
Từ trên trời cao, Ngài đã nghe thấy tiếng khóc của tâm hồn tôi. Bằng giọng nói thật dịu dàng và đầy lòng thương xót, Ngài đã gọi tôi và phán rằng, "Ang Son, con yêu dấu của Ta, Ta đã chết cho tội lỗi của con rồi." Lúc tôi đang khóc và ăn năn tội mình, tôi quay đầu nhìn về nơi phát ra tiếng nói. Tôi lẩm nhẩm, "Ôi, Chúa tôi!" Tôi thấy Ngài bị hành hình trên thập tự giá vì tội lỗi của tôi. Chính mắt tôi đã trông thấy rõ ràng.
Ngài bị treo trên cây thập tự. Chiếc mão gai Ngài đội khiến cho đầu Ngài chảy máu. Máu tuôn lai láng từ trán Ngài, ướt đẫm khuôn mặt của Ngài. Tôi thấy những vết thương sâu huắm do bị gai đâm. Thân thể Ngài rã rời và đau đớn cùng cực ở từng chiếc xương và từng khớp nối. Bàn tay, bàn chân Ngài đầy những vết máu khô đỏ sậm. Hông Ngài bị toát ra vì giáo đâm. Máu từ vết thương vẫn còn chảy. Toàn thân Ngài rách nát và đầy máu vì bị đánh bởi roi da. Không có sự chết nào dã man và rùng rợn hơn thế. Tôi nhắm mắt lại vì không còn đủ can đảm để tiếp tục nhìn thấy cảnh tượng ấy.
Nhưng ngay cả khi tôi nhắm mắt lại, hình ảnh Ngài chịu khổ trên cây thập giá vẫn không hề biến mất. Tôi thét lớn vì ghê tởm tội lỗi của mình và vì tình yêu vĩ đại và lòng thương xót vô biên mà Ngài đã dành cho tôi.
"Chúa ôi, chính con đã khiến Chúa phải chết thảm thương trên thập hình như thế. Ôi Chúa của con, xin hãy tha thứ cho con, con xin Ngài."
Tôi ăn năn tội mình rất lâu. Sự ngạo mạn, sự ích kỷ và sự công bình của tôi, tất cả đều vỡ vụn ra trước mặt Ngài. Chính trong ngôi nhà thờ nhỏ bé ở Bugok ấy, một người đàn bà tội lỗi đã được tái sinh. Quỳ trên tấm thảm rơm trải sàn, tôi khóc như một đứa trẻ. Tôi đã đối diện với thân vị của Chúa Cứu Thế Giê-xu.
Tôi đã không biết chính Ngài là Đấng đã dẫn dắt và đem tôi ra khỏi những giờ phút nguy nan khi tôi đi trong trũng bóng chết. Tôi vô cùng hổ thẹn trước mặt Ngài. Tôi úp mặt xuống đất và không tài nào dịch chuyển khỏi tư thế ấy.
Chính ngày hôm ấy, tôi đã quyết định hiến dâng cuộc đời mình cho Chúa. "Con chỉ là một người vợ, một người mẹ của ba đứa con, nhưng giờ đây con sẽ trở nên một đầy tớ trung tín của Ngài." Tôi giơ cao tay lên và hứa nguyện dâng mình cho Chúa.




† Welcome - nguonsusong.com

GMT+8, 16-12-2018 11:12 PM

nguonsusong.com | nguonsusong.net | nguonsusong.us | nguonsusong.ca | loihangsong.net | tinlanhmedia.net | phimtinlanh.com |
Tweet
Trả lời nhanh Lên trên Trở lại danh sách