nguonsusong.com

Tìm
Trở lại danh sách Đăng bài-----
Xem: 1888|Trả lời: 0

Người Đàn Bà - Bà Điên Từ Seoul Đến

[Lấy địa chỉ]
Đăng lúc 16-9-2011 21:10:19 | Xem tất |Chế độ đọc

Người Đàn Bà Hạnh Phúc
Tác giả: Ang Son Yoo

Bà Điên Từ Seoul Đến

"Bà điên từ Seoul đến ấy là ai vậy?" Mọi người trong thành phố hỏi nhau. Đó là biệt danh mà người dân Bugok gán cho tôi. Họ có lý do khi gọi tôi là "bà điên."
Mỗi ngày họ thấy tôi xuất hiện vào lúc bình minh, cõng con trên lưng và hướng về nhà thờ. Con đường dẫn tới nhà thờ thì hẹp và tối. Đó là một con đường rùng rợn và đáng sợ. Thỉnh thoảng, có vài thây người chết được tìm thấy trên con đường ấy. Nhưng tôi không hề run sợ và kinh khủng. Họ nghĩ tôi khùng mới dám băng qua cái nghĩa địa ấy mỗi ngày.
Chồng tôi từ Seoul trở về nói mọi việc đã đâu vào đấy. Ông bảo tôi và ba con lên Seoul. Nhưng tôi không thể dễ dàng bỏ đi, vì chính tại nơi ấy, vào một buổi bình minh, tôi đã gặp Ngài một cách thật sống động và rõ ràng.
Người phụ nữ gặp tôi trên cánh đồng lúa là bà Mục sư Myung Hwa Young. Bà làm Mục sư Phụ tá cho Mục sư Yoo Jaehun, đang phục vụ trên một ngọn núi cầu nguyện. Vì vậy, bà được bổ nhiệm về Hội Thánh Giám Lý Thứ Nhất ở Bugok. Hàng ngày, tôi theo chân Mục sư Myung, học cách yêu thương và phục vụ người khác trong đời sống. Cùng đi với chúng tôi có bà Lee, cũng là một thuộc viên của Hội Thánh. Bà xuất thân từ một gia đình nghèo và thường bị chồng chửi rủa, đánh đập. Tuy vậy, bà vẫn cố gắng đi nhóm vào ngày Chúa nhật.
Bà Lee chở con mình đến nhà thờ bằng xe đạp. Mục sư Myung dành sự quan tâm đặc biệt cho người đàn bà ấy và dường như không đoái hoài gì đến tôi. Tôi là người tín hữu tận tụy với bà nhất, vậy mà bà chỉ chú ý đến bà Lee. Tôi bỏ về nhà, vô cùng tức tối và nghĩ rằng mình sẽ không đi nhà thờ nữa.
Đến một buổi trưa nọ, con trai tôi bị sốt cao. Tôi cầu nguyện và đặt túi chườm lên đầu thằng bé, nhưng nó vẫn không hạ sốt chút nào. Tôi sợ hãi cõng con chạy đến nhà thờ. Tôi mở cửa nhà thờ và thấy Mục sư Myung đang quỳ gối cầu nguyện trước tòa giảng. Tôi rón rén lại gần, trong lòng sợ rằng bà sẽ nổi giận với tôi vì việc tôi bỏ về sớm ngày hôm ấy. Rồi lời cầu nguyện của bà đến tai tôi, "Chúa yêu dấu của con, xin Ngài tha thứ cho cô ấy. Cô ấy vẫn còn là một đứa trẻ trong đức tin của mình. Xin Ngài hãy đem cô ấy đến với nhà thờ một lần nữa." Tôi cảm thấy hối hận và hổ thẹn khi nghe lời cầu nguyện ấy.
Bà Mục sư thấy tôi và vui mừng bắt tay tôi. Tôi khóc và nói với bà rằng con tôi bị sốt rất cao. Bà đặt tay lên trán con tôi và khẩn thiết cầu nguyện. Ngay tức khắc, nhiệt độ con tôi trở lại bình thường. Sự việc này làm tôi ngại ngùng trong một thời gian khá lâu. Tuy nhiên, câu chuyện này sau đó đã trở nên một bài làm chứng tuyệt vời cho những thành viên nữ trong chức vụ của tôi như là một bài học về hậu quả của sự ganh tị và lòng đố kỵ.




† Welcome to nguonsusong.com

GMT+8, 22-1-2018 05:54 AM

nguonsusong.com | nguonsusong.net | nguonsusong.us | nguonsusong.ca | loihangsong.net | tinlanhmedia.net | phimtinlanh.com |
Tweet
Trả lời nhanh Lên trên Trở lại danh sách