nguonsusong.com

Tìm
Trở lại danh sách Đăng bài-----
Xem: 1908|Trả lời: 0

Người Đàn Bà - Một Trái Nhỏ

[Lấy địa chỉ]
Đăng lúc 16-9-2011 21:11:57 | Xem tất |Chế độ đọc

Người Đàn Bà Hạnh Phúc
Tác giả: Ang Son Yoo

Một Trái Nhỏ

"Cô à, tôi sẽ trả lương cho cô như thế nào đây?" vợ của ông Cảnh sát trưởng địa phương hỏi tôi khi tôi đang giặt tã cho con của bà ở gần máy bơm nước. "Hãy lên đây ăn trưa với tôi trước khi về nhà." Bà ấy nổi tiếng khắp vùng vì tính tình hung tợn, bà thường chửi bới và nắm tóc chồng mình. Khi tôi tiếp xúc với bà lần đầu tiên, tôi muốn biến người phụ nữ bất hạnh nhất vùng ấy thành một người hạnh phúc bằng cách nói cho bà nghe về Chúa Giê-xu. Tôi muốn chia sẻ với bà tình yêu của Ngài và niềm hạnh phúc thật mà tôi đã từng trải. Nhưng không một người phụ nữ nào dám đến gần bà vì tính tình của bà. Thậm chí, họ còn tránh chào hỏi bà.
Vậy là tôi quyết định tiếp cận bà. Một ngày nọ, tôi gõ cửa nhà bà. Bà nghĩ tôi là một người tị nạn lao động chân tay muốn xin thức ăn nên bà không ngần ngại mở cửa. Hằng ngày, tôi đến nhà bà giặt tã lót và quần áo cho đứa con nhỏ của bà. Nhiều ngày trôi qua, cuối cùng bà hỏi tôi, "Tại sao cô làm việc cho tôi mà không hề nhận tiền công? Thậm chí cô cũng không nhận lời mời ăn bữa trưa với tôi. Lý do nào khiến cô đến đây mỗi ngày và làm việc không công?" Câu hỏi của bà khiến tôi vô cùng sung sướng. Tôi đáp, "Tôi không muốn bất cứ điều gì cả, nhưng chỉ mong bà giúp cho một chuyện. Tôi muốn bà đến nhà thờ, dù chỉ một lần." Bà nói, "Chỉ thế thôi sao? Vậy thì tôi có thể đi đến đó một lần."
Vậy là cuối cùng, vợ của ông Cảnh sát trưởng địa phương đã đến nhà thờ! Nhưng rõ ràng bà không cảm thấy thoải mái, suốt buổi nhóm, bà trông có vẻ sợ sệt. Niềm hy vọng và sự mong chờ của tôi tan biến. Trông bà thật lạnh lùng, không một chút cảm động. Sau buổi nhóm, bà lặng lẽ ra về.
Tôi hơi do dự nhưng tự hỏi mình rằng, "Mình có nên dừng ở đây hay là thử hỏi bà ấy thêm một lần nữa?" Tôi cầu xin Chúa ban cho tôi sự mạnh dạn, và tôi quyết định quay trở lại nhà người phụ nữ ấy. Tôi lại đến nhà bà mỗi ngày để giặt tã lót và quần áo cho con của bà.
"Cô à, lần này cô muốn gì ở tôi?" Tôi nói, "Nếu bà đến nhà thờ một lần nữa thì đó là tiền công mà bà trả cho tôi." Bà đáp, "Điều ấy không khó. Và tôi không mất gì cả." Nhưng bà lại trở về nhà mà không được cảm động hay biến đổi một chút nào cả. Sự việc này lặp lại một vài lần cho đến một ngày Chúa Nhật nọ, tôi để ý thấy bà đưa tay lên mặt nhiều lần, và sau đó đôi vai bà rung lên.
Buổi nhóm đã kết thúc, nhưng bà vẫn ngồi yên tại chỗ. Bà đang lau nước mắt của mình. Cuối cùng tia sáng tình yêu của Chúa đã làm tan chảy trái tim lạnh giá và vô cảm của bà. Tia sáng đến từ Đức Chúa Trời đã làm bà biến đổi. Từ một người bất hạnh, bà đã trở thành một người đàn bà hạnh phúc.
Một ngày kia, ông Cảnh sát trưởng gửi lá thư nói rằng ông muốn gặp chúng tôi. Mục sư Myung cùng tôi đi đến Sở Cảnh sát của thị trấn. Ông chào hỏi chúng tôi với một lòng biết ơn sâu xa vì vợ ông nay đã là một con người được đổi mới hoàn toàn. Để đền đáp lại việc này, ông hỏi liệu ông có thể giúp gì cho chúng tôi. Vào thời điểm đó, chúng tôi đang cầu nguyện cho ngôi nhà thờ bị hư hại nặng nề của chúng tôi. Ông nói một cách thận trọng, "Chúng tôi tìm thấy thi thể của một người lính ngoài chiến trường. Chúng tôi đã lục soát người anh ta để xem có họ hàng thân thích gì không. Chúng tôi không tìm thấy bất cứ giấy tờ gì, nhưng chúng tôi phát hiện một túi vàng cục được cột chặt vào miếng băng quấn ngang hông của anh ta. Nếu số vàng có thể giúp gì cho các cô, thì tôi muốn các cô dùng chỗ này cho nhà thờ; vì nếu tôi có thuật lại việc này cho chính quyền thì một ai đó ở cấp trên cũng sẽ giữ lấy số vàng này làm của riêng. Chẳng thà tôi thấy số vàng này được sử dụng cho một mục đích tốt."
Chúng tôi cảm ơn ông Cảnh sát trưởng và dùng số vàng để mua vật liệu xây dựng cần thiết. Cứ mỗi sáng, những người phụ nữ trong nhà thờ được chia vào từng nhóm và bắt đầu công việc kiến thiết nhà thờ. Một hôm, khi tôi ở công trường và đang đẩy một chiếc xe goòng cũ kỹ chất đầy gạch thì bỗng nhiên một cái báng xe rớt ra khỏi càng xe. Thế là cả chiếc xe cùng với số gạch chất trên đó nghiêng qua và đổ lên bàn chân trái của tôi.
Tôi nghe tiếng rắc nơi chân trái, cùng tiếng xương gãy. Tôi té xuống trong sự đau đớn dữ dội.
"Ôi Chúa ôi!" Tôi cất tiếng khóc. Trong đầu tôi hiện lên khuôn mặt của chồng tôi bảo tôi lên Seoul.
Tôi sẽ giải thích với chồng tôi việc này như thế nào đây? Tôi hình dung hình ảnh tôi bước về nhà với cái chân trái bị thương. Mục sư Myung hoảng hốt chạy đến và giúp tôi trấn tĩnh lại. Bà đem cái xe và lượm từng viên gạch ra khỏi chân tôi. Cái chân trái của tôi đong đưa vì xương bị gãy. Tôi khóc trong sự hốt hoảng và run rẩy. Bà đặt tôi nằm xuống đất, nhẹ nhàng đặt tay lên chân trái của tôi và bắt đầu cầu nguyện khẩn thiết. Bà xin Chúa cất khỏi tôi sự đau đớn và chữa lành cái chân gãy của tôi, hầu sự vinh hiển được quy về danh Chúa. Trong lúc bà cầu nguyện, những giọt nước mắt của bà rơi xuống chân tôi. Và trong chính khoảnh khắc ấy, tôi nghe một tiếng rắc ở chân trái và cơn đau lập tức biến mất. Tôi kinh ngạc vô cùng! Tôi nhìn xuống chân mình và thử sờ nắn. Nó đã lành hẳn và tôi không còn cảm thấy đau đớn gì cả! Điều duy nhất còn lại là một vết thâm trên chân nơi cái xương bị gãy.
Chúng tôi đồng thanh thốt lên trong niềm hân hoan, "Chính Ngài đã làm điều đó!" Ngài đã đến với tôi khi tôi ở trong tình trạng nguy kịch. Bàn tay bị đinh đóng đầy máu của Ngài đã chạm vào tôi. Tôi đứng dậy và chạy. Các chị em đứng quanh tôi đều vỗ tay tung hô Chúa. Ngài đã luôn hiện diện khi tôi cần Ngài. Tôi quì gối xuống và dâng lên Ngài lời cảm tạ và ngợi khen chân thành của mình.
Nhà thờ Giám Lý Bugok gần nhà ga xe lửa, xây bằng xi-măng trải qua bốn mươi lăm năm vẫn còn đứng đó. Dĩ nhiên là nhà thờ không thể nói được, nhưng chắc chắn là chúng tôi biết và nhớ tất cả những điều lạ lùng đã xảy ra ở đó.




† Welcome to nguonsusong.com

GMT+8, 22-1-2018 06:04 AM

nguonsusong.com | nguonsusong.net | nguonsusong.us | nguonsusong.ca | loihangsong.net | tinlanhmedia.net | phimtinlanh.com |
Tweet
Trả lời nhanh Lên trên Trở lại danh sách