† Welcome to nguonsusong.com

Tìm
Trở lại danh sách Đăng bài -----
Xem: 2057|Trả lời: 0

Người Đàn Bà - Cây Thông Con Bật Gốc

[Lấy địa chỉ]
Đăng lúc 16-9-2011 21:15:04 | Xem tất |Chế độ đọc

Dâng hiến cho công việc Chúa

Người Đàn Bà Hạnh Phúc
Tác giả: Ang Son Yoo

Cây Thông Con Bật Gốc

Lại một cây thông con bị bứng gốc.
Tôi đang ở trên núi gần ngôi nhà nguyện với đứa con trên lưng. Trời mưa tầm tã, tôi chỉ có một tấm nylon che vừa con tôi và đầu tôi. Tôi ghì chặt cây thông con và khóc lớn với Chúa.
"Con không thể làm được. Con đã cố gắng tha thứ cho ông ấy nhưng không thể. Xin Ngài giúp con. Xin hãy giúp con."
Người tôi ướt đẫm mưa và nước mắt. Tôi vật lộn với cây thông bé nhỏ. Cuôi cùng cây thông bật gốc và tôi ngã vào vũng sình bên đồi.
Tôi không thể nào tha thứ cho ông ta. Tôi đã quyết định hàng trăm lần trong đầu là sẽ tha thứ cho ông ta. Nhưng ngay lúc tôi nghe thấy giọng nói của ông thì lòng căm hờn lại nổi lên trong tôi. Cuối cùng, tôi đã chạy lên ngọn núi cầu nguyện và khẩn cầu thâu đêm ở đó. Nhưng sự căm ghét vẫn tồn tại trong lòng tôi. Tôi bỏ cuộc và quay về nhà với con tim trống rỗng và một thân xác rã rời.
Ngày hôm sau, chồng tôi bảo tôi chuẩn bị cơm tối cho một người khách, Giáo sư D. H. Lee. Tôi cay đắng với cái tên đó. Ông ta đã làm tôi xấu hổ trước mặt chồng tôi khi ông gọi tôi là "người đàn bà ngu xuẩn, hóa điên vì Chúa Giê-xu." Ông bảo chồng tôi bỏ tôi và nhiều lần giới thiệu cho chồng tôi những người phụ nữ khác. Ông ta là một con người độc ác và đã đem đến cho tôi không biết bao nhiêu là đau khổ.
Tôi bước vào phòng sau khi làm xong bữa tối trong nhà bếp. Làm thế nào tôi có thể tha thứ cho một kẻ thù như người đàn ông này. Tôi đã cố gắng nhưng vẫn không thể. Tôi thật sự cần Chúa. Tôi cầu xin Ngài giúp tôi tha thứ cho ông ta.
Chuông cửa reo và tôi mĩm cười một cách gắng gượng khi ông Lee bước vào. Tôi mời ông vào với một giọng điệu khác hẳn.
"Xin mời ông vào đây. Tôi đã chuẩn bị một bữa tối thịnh soạn. Chúc ông ngon miệng và xin cứ ở lại đây chừng nào ông muốn." Tôi không còn là tôi nữa. Tôi véo vào tay mình và nhận thấy tôi hoàn toàn tỉnh táo nhưng đấy không phải là tôi. Tất cả mọi sự thù hận còn chất chứa trong lòng tôi mới vài phút trước đây bỗng tan biến hết. Tôi thấy mình đang bày tỏ cho người đàn ông này một sự quan tâm trìu mến cùng sự ấm áp thật sự từ trong nơi sâu thẳm của trái tim tôi.
Dáng điệu vụng về của ông từ từ tiến vào phòng khách. Tôi đi theo ông và từ đằng sau tôi nhìn thấy chiếc áo sơ-mi nhăn nhúm của ông. Vợ ông đã qua đời một vài năm trước đó. Hiện ông sống với các con. Tôi muốn an ủi ông ta. Tôi phục vụ bữa tối với một tấm lòng chân thành và yêu thương. Ông nán lại khá lâu với chồng tôi. Lúc ông sắp sửa ra về, tôi tặng ông một món ăn đặc biệt để ông mang về.
Khuya hôm đó, tôi cứ trằn trọc mãi vì những điều đã xảy đến với tôi. Tôi không hiểu việc gì đã xảy ra. Làm sao việc ấy có thể xảy ra được. Tôi cứ nằm trở qua trở lại trên chiếc gối của mình. Chính lúc ấy, tôi nghe giọng nói ngọt ngào của Ngài.
"Này con yêu dấu, chẳng phải con đã xin Ta giúp đỡ những gì con không thể tự mình làm được đó sao? Ta há chẳng phán rằng hãy xin sẽ được, hãy tìm sẽ gặp sao? Con không biết rằng Ta đã ban cho con tấm lòng của Ta để con thay mặt cho Ta mà cư xử với mọi người sao?"
"Vâng, đúng vậy, thưa Chúa." Tôi bật dậy trong niềm phấn chấn. Ngài biết rõ những nan đề của tôi, và Ngài đã thực hiện công tác tuyệt vời của Ngài trong tôi. Không những Ngài đã chữa lành chân của tôi mà còn hàn gắn con tim bị thương tổn của tôi và đã biến nó thành một con tim kỳ diệu. Ngài đã thấy tôi khép kín cửa lòng mình và Ngài đã đến để ban cho tôi một tấm lòng tuyệt vời. Giờ đây, tôi đã có thể nếm trải được lòng thương xót của Ngài. Lòng khoan dung của con người thật là ít ỏi. Một khi lòng tự ái của họ bị tổn thương thì ngọn lửa căm ghét sẽ thổi phừng lên và điều đó chỉ làm xuất hiện thêm nhiều kẻ thù mà thôi. Thậm chí trong mối quan hệ giữa cha mẹ và con cái, giữa vợ và chồng, giữa những người bạn và những người láng giềng, con người cũng không thể đập vỡ được bức tường ganh ghét ấy. Nhưng Ngài đã phán đó không phải là đường lối đúng đắn.
Ngài giúp tất cả những ai đưa tay xin Ngài cứu giúp và Ngài ban cho họ một tấm lòng đầy tình thương và sự thương xót để có thể hạ bức tường ghen ghét và than vãn xuống. Lòng yêu thương và vị tha của Ngài đã biến rễ đắng trở nên rễ ngọt. Chính Ngài đã gieo hạt giống hạnh phúc vào lòng của con người.
Từ hôm ấy trở đi, ông Lee đã trở nên nhu mì hơn. Một ngày nọ, ông hỏi tôi, "Chẳng lẽ cô không ghét tôi sao? Làm sao cô có thể thân thiện với tôi như thế được?"
Tôi mỉm cười với ông và giới thiệu về Chúa cho ông và tặng cho ông quyển Kinh Thánh bìa da để ông đọc. Một thời gian sau, tôi nghe chồng tôi nói đứa con út của ông Lee đang nằm trong bệnh viện. Thằng bé phải nhập viện vì bệnh lao và thấp khớp. Mỗi ngày, tôi đều đến bệnh viện thăm cháu. Tôi tắm rửa, thay đồ cho nó và đem cho nó trái cây như mẹ nó đã từng làm.
Từ giờ phút ấy trở đi, ông Lee đã gặp được Đấng mà tôi đã gặp năm tôi hai mươi ba tuổi. Ông đã ăn năn thống hối với một tấm lòng tan vỡ khi ông tiếp nhận Chúa. Ngày ông gặp Chúa, ông đã đến gặp tôi và xin tôi tha thứ cho ông không biết bao nhiêu lần. Ông thuật lại cho tôi những gì mà đứa con út đã nói với ông.
"Ba ơi, con thấy hình ảnh của mẹ con trong cô ấy. Con thì nặng, nhưng cô ấy đã bồng con lên, gội đầu và rửa mặt cho con. Con nghĩ chắc chắn đó là mẹ của con. Sau ba, cô ấy là người con thương yêu nhất. Con đã cảm ơn cô ấy rồi, nhưng tại sao ba lại không?" Từ lúc ấy, Giáo sư Lee trở thành một người đàn ông hạnh phúc. Và ông trở nên một trong những người bạn thân thiết nhất của chồng tôi.




† Welcome you to nguonsusong.com

GMT+8, 20-10-2018 11:05 PM

nguonsusong.com | nguonsusong.net | nguonsusong.us | nguonsusong.ca | loihangsong.net | tinlanhmedia.net | phimtinlanh.com |
Tweet
Trả lời nhanh Lên trên Trở lại danh sách