† Welcome to nguonsusong.com

Tìm
Trở lại danh sách Đăng bài -----
Xem: 2065|Trả lời: 0

Người Đàn Bà - Không Còn Chỗ Đứng

[Lấy địa chỉ]
Đăng lúc 16-9-2011 21:19:19 | Xem tất |Chế độ đọc

Dâng hiến cho công việc Chúa

Người Đàn Bà Hạnh Phúc
Tác giả: Ang Son Yoo

Không Còn Chỗ Đứng

"Thưa Mục sư, ông không thể buộc ông ấy từ chức. Ông ấy là một một Mục sư trẻ tuổi. Vì tương lai ông ấy, hãy yêu cầu ông ấy tự từ chức vì lý do cá nhân."
Trong nhà thờ là hơn năm trăm thuộc viên chính thức của Hội Thánh đang trong tâm trạng căng thẳng. Một phụ nữ khoảng ba mươi tuổi giơ tay và đứng dậy phát biểu như thế. Bầu không khí im lặng bao trùm cả phòng nhóm.
Tôi rời Hội Thánh Giám lý Pildong và đến nhóm ở một Hội Thánh lớn ở Seoul. Tôi đã làm hết sức mình để trung tín phục vụ Chúa và giúp đỡ các Mục sư. Tôi đặc biệt thân thiết với vị Mục sư Quản Nhiệm và giúp đỡ cho gia đình ông về mặt tài chính bằng cách này hay cách khác.
Một ngày nọ, một thử thách lớn xảy đến với Hội Thánh. Người vợ trẻ tuổi của vị Mục sư phụ tá bị ngộ độc khí carbondioxide. Bà không thể làm việc nhà nên Hội Thánh sắp xếp để một thiếu nữ đến giúp bà.
Mấy hôm sau, lúc cô gái chuẩn bị ra về thì ông Mục sư cũng vừa đi thăm viếng một gia đình tín hữu về đến. Ông ngỏ lời cám ơn cô gái và vỗ lưng cô. Cô gái xoay người lại và vô tình, tay của vị Mục sư chạm vào ngực của cô. Không biết bằng cách nào mà việc này lại trở thành một vấn đề nghiêm trọng được đem ra bàn luận trong cuộc họp của các tín hữu. Họ đồng ý cách chức ông.
Nhưng tôi tin tưởng vị Mục sư trẻ này. Bản thân ông ấy cũng là dân tị nạn từ miền Bắc và đã học ở Trường Thần Học trải qua những năm chiến tranh và mọi sự kham khổ. Dù ông nghèo nhưng ông thỏa lòng với cuộc sống giản dị và trong sạch của mình. Trong mắt tôi, ông là người đáng kính về nhiều mặt.
Rõ ràng là có một số người vì lòng đố kỵ đã tung tin đồn này để gieo rắc tiếng xấu. Và vấn đề này đã được đem ra xem xét tại cuộc họp của Hội Đồng Hội Thánh bao gồm ba mươi Trưởng lão và hơn năm trăm thuộc viên chính thức của Hội Thánh. Khi buổi họp đang sắp đi đến chỗ kết thúc với sự nhất trí là vị Mục sư Phụ tá phải bị cách chức, theo như vị Mục sư Quản Nhiệm đã khẳng định. Ngay lúc đó có một giọng nói rất rõ ràng lọt vào tai tôi và hỏi rằng,
"Con cũng tin như vậy à?"
"Không phải thế đâu, ông ấy chỉ là nạn nhân."
"Thế thì, hãy đứng dậy."
Tôi giơ tay phải xin phát biểu và đứng dậy, thậm chí tôi chưa biết gì về điều ấy. Cả Hội Thánh xao động và mọi người đổ dồn sự chú ý của họ vào tôi. Tôi biết đó là ý muốn của Chúa. Tôi mở miệng nói cách dạn dĩ. "Chính ở đây, tôi đã được dạy phải tha thứ và khỏa lấp lỗi lầm của người khác. Đó là đường lối của Chúa và đó là đường lối đúng đắn. Mục sư Phụ tá không hề cố ý chạm vào ngực của cô gái, đó chỉ là một sự tình cờ. Nếu buộc phải cách chức ông ấy theo nguyên tắc của Hội Thánh thì hãy bảo ông ấy từ chức vì lý do cá nhân chứ không phải vì Hội Thánh ép buộc. Làm như thế, ít ra ông ấy cũng có thể từ giã các tín hữu trong Hội Thánh."
Vị Mục sư Quản Nhiệm hạ cặp mắt lạnh lùng của mình xuống tòa giảng nhưng tôi không thể nào rút lời được. Nếu tôi biết điều phải mà lại vì số đông mà thỏa hiệp thì tôi cũng sai lầm giống như họ. Tôi sẽ giống như muối mất mặn. Tôi cảm nhận được sự tức giận thổi bùng lên trong lòng mình, nhưng đó không phải là cơn giận của tôi mà là cơn giận của Chúa. Ngài thấy vị quan tòa bất công tự xem mình là công bình. Ông ta đứng ra xét đoán người khác trong khi chính mình là kẻ giả hình.
Người ta đem đến cho Ngài một người đàn bà bị buộc tội ngoại tình và chuẩn bị hành quyết bà bằng cách ném đá. Nhưng Ngài đã phán với những người ấy rằng, "Ai trong các ngươi là người vô tội, hãy trước nhất ném đá vào người." Khi họ nghe những lời này, họ bị chính lương tâm mình cáo trách và từng người một bỏ đi. Ngài phán với người đàn bà đang run rẫy vì sợ hãi, "Này bà kia, Ta không định tội ngươi. Hãy đi, và đừng phạm tội nữa."
Đúng rồi, tôi đã nghe giọng nói phán những lời nầy. Chính Đấng Thánh khiết không muốn kết án những tội nhân nhưng muốn tha thứ cho họ. Lẽ nào chúng ta thánh khiết hơn Ngài sao? Chúng ta cũng là những tội nhân được tha thứ nhờ ân điển của Ngài. Đoán xét người khác là hành động của lòng tự cao và sự vô ơn đối với ân điển cứu chuộc của Ngài. Đó là bài học mà Ngài đã dạy cho tôi.
Nhưng ý tưởng tha thứ bởi ân điển của Ngài không được Hội Thánh đồng tình và vị Mục sư trẻ đã bị Hội Thánh cách chức (dứt phép thông công.) Tôi cũng phải rời khỏi Hội Thánh trước những ánh mắt lạnh lùng và sự căm ghét đổ dồn về phía mình. Từ sau sự việc ấy, trong nhà tôi nảy sinh ra nhiều nan đề mới. Tôi đã nhận được nhiều món quà do người ta gởi đến biếu chồng tôi. Và tôi đem hầu hết những món quà ấy đến nhà Mục sư hoặc văn phòng của nhà thờ. Thậm chí chồng tôi còn nói đùa tại sao lại không đem luôn những chai rượu whisky đến đó. Tôi đã toàn tâm toàn ý tận hiến cho Hội Thánh ngày và đêm. Giờ đây, bằng cách nào tôi làm cho ông ấy hiểu lý do tôi phải rời khỏi Hội Thánh đây?
Một hôm, lúc đang dùng bữa tối, tôi hỏi chồng tôi, "Anh yêu, nếu em bị bệnh nặng và đang ở giai đoạn cuối thì anh có giúp chữa lành cho em không?" "Dĩ nhiên rồi, anh sẽ giúp em chữa bệnh bất kể chi phí là bao nhiêu."
"Vậy thì hãy giúp cho mơ ước của em trở thành hiện thực như thể anh đang giúp em thoát khỏi căn bệnh ấy vậy."
"Được rồi, hãy nói anh nghe mơ ước của em xem anh có thể làm gì được không."
"Xin hãy xây cho em một ngôi nhà thờ."
Chồng tôi là một người lanh trí và ông đọc được những suy nghĩ của tôi.
"Anh nghĩ anh có thể giúp em xây một nhà thờ mới. Anh luôn nghĩ đến sự hy sinh của em, việc em nuôi dưỡng con cái và lo toan công việc nhà và anh muốn làm một điều gì đó cho em."
Đó là nguyên nhân dẫn đến sự ra đời của ngôi nhà thờ nằm trên đồi Buam-dong, nhà thờ "Samae" (Ba tình thương.)
Nhà thờ có diện tích 4,300 bộ vuông với 12,000 bộ vuông khuôn viên, trong đó có 1,000 bộ vuông dành cho tư thất Mục sư. Tôi cung hiến ngôi đền thờ này cho Chúa vào tháng Năm, 1966. Tôi mời một Mục sư nổi tiếng đến lo cho Hội Thánh và cầu nguyện cho sự tăng trưởng của Hội Thánh.
Một ngày kia, Mục sư đến gặp tôi và đưa đơn xin từ chức với lý do là tín hữu trong Hội Thánh nghe theo tôi và kính trọng tôi hơn ông ấy. Ông không thể dắt dẫn tín hữu, ngoài ra ông còn chỉ ra một số bất tiện trong công tác quản trị Hội Thánh. Vì thế, ông quyết định từ chức. Ai đã gieo hạt giống của sự tối tăm này? Bấy giờ, tôi mới nhận ra có đôi lần, Mục sư đã tránh mặt tôi. Tôi quyết định không hỏi ông bất cứ điều gì cả. Tôi chỉ cầu hỏi Chúa trước cây thập tự và ngửa trông nơi Ngài. Tôi không thể để ông ấy ra đi. Khi Hội Thánh được hoàn tất, nó đã được cung hiến cho Chúa chứ không phải tôi. Nếu tôi trở thành trung tâm của Hội Thánh thì tôi nên đi khỏi đây. Ngài đã dạy tôi, "Chớ tranh luận vì quyền lợi của con." Tôi phải theo ý muốn của Ngài hơn là ý của tôi.
“Tôi sẽ đi khỏi đây, còn Mục sư hãy ở lại chăn dắt bầy chiên của Chúa.” Khi tôi đi xuống đồi, bỏ lại phía sau ngôi nhà thờ, nước mắt tôi cứ trào ra. Ngôi nhà thờ này là phần thưởng của chồng tôi cho tôi. Tôi nghĩ Chúa đã ban cho tôi món quà đó. Tôi nghĩ rằng tôi sẽ phục vụ Hội Thánh tại đó cho đến khi tôi qua đời. Và đó là lời cam kết của tôi lúc cung hiến đền thờ, chỉ cách đó chưa đầy hai năm.
Nhà của chúng tôi ở phía sau Nhà Xanh (tương tự như Toà Bạch Ốc ở Mỹ) và nhà thờ thì nằm bên kia đường. Nhà thờ ở rất gần nhà của tôi nhưng tôi không bao giờ đặt chân đến đó nữa. Tôi đi một con đường khác để tránh gặp mặt các tín hữu ở đó.
Nhiều lần tôi quyết đinh trở lại nhà thờ nhưng tôi không muốn đem đến sự hiểu lầm cho bất cứ ai. Tôi đã không ghé lại nhà thờ ấy trong suốt ba mươi năm.
Năm vừa qua (1998), tôi trở về Đại Hàn và tôi đến thăm nhà thờ, lần đầu tiên kể từ lúc tôi ra đi; bởi vì tôi có cảm giác đây sẽ là lần viếng thăm cuối cùng trước khi tôi chết.
Có một lần chồng tôi hỏi, “Nhà thờ thế nào hả em? Không có vấn đề gì chứ?” Và tôi không thể nói dối ông.
“Em không đi nhà thờ ấy nữa.”
“Sao? Em đã nói nếu anh xây nhà thờ cho em thì em sẽ ở đó cho đến khi chết kia mà. Có phải không?” Ông rất đỗi ngạc nhiên vì tôi đã bỏ nhà thờ một cách quá dễ dàng như vậy.
“Anh biết không, Hội Thánh sẽ không được tăng trưởng nếu như người đầu tiên xây dựng nó cứ ở đó. Vì thế, người xây dựng nhà thờ không thể ở lại nhà thờ quá lâu.”
“Thế à? Hội Thánh có nguyên tắc kể cũng lạ! Dầu sao đi nữa, nhà thờ cũng là nơi nhóm họp cho những người lạ.” Ông đã giúp tôi tránh đi sâu vào cuộc nói chuyện ấy. Kể từ lúc đó, chồng tôi không bao giờ hỏi tôi về nhà thờ Samae nữa.
Tha thứ ! “Xin Cha hãy tha thứ cho họ vì họ không biết mình đang làm gì.” Chúa Giê-xu đã cầu xin Cha Ngài tha thứ cho những người lên án Ngài. Ngài dạy dỗ và bày tỏ sự tha thứ bảy mươi lần bảy của mình. Ngài dạy những kẻ theo Ngài trở nên thánh khiết và làm cho người khác hòa thuận.
Nếu không có điều này, bạn sẽ không thể thấy mặt Đức Chúa Trời. Bằng quyền năng của Ngài, Ngài đã bày tỏ chân lý của Ngài trong đời sống tôi. Tôi đã đi theo Ngài và Ngài đã nắm tay tôi trong sự an bình. Bằng nhiều cách sâu rộng hơn, tôi có được đặc quyền làm một người đàn bà hạnh phúc.




† Welcome you to nguonsusong.com

GMT+8, 20-10-2018 11:05 PM

nguonsusong.com | nguonsusong.net | nguonsusong.us | nguonsusong.ca | loihangsong.net | tinlanhmedia.net | phimtinlanh.com |
Tweet
Trả lời nhanh Lên trên Trở lại danh sách