nguonsusong.com

Tìm
Trở lại danh sách Đăng bài-----
Xem: 2781|Trả lời: 0

Nếp Sống - Một Ngày Với Tha Nhân

[Lấy địa chỉ]
Đăng lúc 21-9-2011 19:17:59 | Xem tất |Chế độ đọc

Nếp Sống Cộng Đồng
Tác giả: Dietrich Bonhoeffer

Một Ngày Với Tha Nhân

Lạy Chúa! Lúc sương mai còn đọng
chúng con đồng thờ phượng Chúa cao sang.
Buổi tối, lúc mặt trời đà lặn
chúng con đồng hiệp nguyện hướng về Ngài.
Xin dâng lên lời ca tôn đại Chúa
hiện nay và mãi mãi đời đời.
(Luther, dựa theo Ambrosius)

Một ngày bắt đầu
“ Hãy để cho Lời Chúa Cứu Thế sống động trong anh em” (CoCl 3:16).
Một ngày trong thời Cựu ước bắt đầu vào buổi tối và chấm dứt vào chiều hôm sau, lúc mặt trời lặn. Đó là thời gian mong đợi.
Một ngày trong thời Tân ước bắt đầu vào lúc hừng đông và chấm đứt vào sáng hôm sau lúc ánh sáng ban mai vừa loé. Đó là thời gian ứng nghiệm, thời gian phục sinh của Chúa. Chúa sinh ra vào ban đêm, ánh sáng đi vào bóng tối. Khi Chúa Cứu Thế đau thương và chịu chết trên cây thập tự, giữa trưa đã trở thành giữa khuya. Nhưng khi Chúa Cứu Thế chiến thắng mộ phần, lúc đó là hừng đông của buổi sáng phục sinh. Bài ca ca tụng “Mặt trời công chính” của Hội Thánh Cải chánh có lời như sau:
“Buổi sáng sớm, lúc mặt trời mọc,
Chúa Cứu Thế của tôi phục sinh;
đánh đuổi tội lỗi của đêm khuya,
đem lại ánh sáng, sự cứu rỗi và sự sống.
Ha lê lu gia!”
Đó là mặt trời mọc lên cho Hội Thánh đang mong đợi (MaMl 4:2), và “những người yêu mến Chúa được giống như mặt trời, mọc lên rực rỡ” (Cac Tl 5:31).
Ban mai thuộc về Hội Thánh của Chúa Cứu Thế Phục sinh. Lúc ánh sáng vừa loé là lúc Hội Thánh kỷ niệm buổi sáng sớm ngày hôm đó, buổi sáng Chúa chiến thắng cái chết, ma quỉ và tội lỗi, buổi sáng Chúa ban sự sống mới và sự cứu rỗi cho con người.
Ngày nay chúng ta, những người không còn sợ hãi, cũng không quí trọng đêm tối như người xưa nữa, còn có thể cảm thông được niềm vui mừng của các vị thánh tổ và của Hội Thánh đầu tiên khi ánh sáng ban mai vừa loé không? Chúng ta cần học tập ca tụng Đức Chúa Trời Ba Ngôi vào mỗi buổi sáng tinh sương. Chúng ta ca tụng Chúa Cha là Đức Chúa Trời, Đấng Tạo Hoá đã bảo vệ sự sống của chúng ta trong đêm tối và đánh thức chúng ta dậy để sống một ngày mới. Chúng ta ca tụng Chúa Con là Đức Chúa Trời, Cứu Chúa của nhân loại, Đấng đã chiến thắng mộ phần và địa ngục cho chúng ta, và là Đấng Thắng đang sống giữa chúng ta. Chúng ta ca tụng Chúa Thánh Linh là Đức Chúa Trời, Đấng vào lúc trời còn tinh sương ban Lời của Đức Chúa Trời làm ánh sáng soi sáng tâm hồn chúng ta, đánh đuổi bóng tối và tội lỗi ra khỏi cuộc đời chúng ta, và dạy chúng ta cầu nguyện. Nếu biết ca tụng Chúa như thế, chúng ta sẽ linh cảm được niềm vui của các anh chị em sống hoà thuận với nhau, sau một đêm dài họp lại với nhau vào buổi sáng sớm để cùng nhau ca tụng Chúa, cùng nhau nghe Lời Chúa và cùng nhau cầu nguyện. Ban mai không thuộc về cá nhân một người nhưng là của toàn thể Hội Thánh của Đức Chúa Trời Ba Ngôi. Ban mai thuộc về gia đình tín hữu, thuộc về các cộng đồng anh chị em trong Chúa. Các bản thánh ca cổ của Hội Thánh ca tụng Đức Chúa Trời vào ban mai vẫn còn văng vẳng. Các anh chị em vùng Boehmen đã ca rằng:
Ban ngày đánh đuổi đêm tối;
hỡi tín hữu Chúa Cứu Thế,
hãy tỉnh táo và thức dậy,
ca tụng Chúa Trời, là Chúa.
Hãy nhớ, Chúa là Chúa Trời
dựng bạn theo hình tượng Chúa,
để bạn dễ nhận ra Ngài.

Ban ngày bắt đầu và ló dạng,
Ôi Chúa, chúng con ca tụng Chúa,
Chúng con cám ơn Chúa yêu quí,
Đã gìn giữ chúng con trong đêm.
Xin gìn giữ chúng con hôm nay
Là những người hành hương đau khổ,
Xin giúp, xin gìn và xin giữ,
Để chúng con tránh mọi xấu xa.

Vì ánh sáng ban ngày đã rọi,
Anh em hỡi, hãy cùng cảm tạ
Đức Chúa Trời nhân lành, từ bi
Bảo vệ chúng ta trong đêm tối.
Lạy Chúa, chúng con xin dâng hiến
Lời nói, việc làm và ước nguyện.
Xin Chúa dùng theo ý muốn Chúa,
để công việc chúng con tốt đẹp.
Một cộng đồng sống theo Lời Chúa cần bắt đầu buổi sáng sớm bằng một Lễ Thờ Phượng chung. Toàn thể cộng đồng họp lại để ca tụng và cảm tạ, đọc Kinh Thánh và cầu nguyện. Lời cầu nguyện và lời ca vang lên, xuyên qua sự yên tĩnh của ban mai. Sau một đêm dài yên lặng chúng ta sẽ dễ cảm nhận lời ca và Lời Chúa hơn. Kinh Thánh dạy rằng, ý nghĩ và lời nói đầu tiên trong một ngày của Chúa phải là: “Buổi sáng Chúa sẽ nghe tiếng con, buổi sáng con sẽ trình bày duyên cớ con trước mặt Chúa” (Thi Tv 5:3), “Buổi sáng lời cầu nguyện con sẽ thấu đến trước mặt Chúa” (Thi Tv 88:13), “Hỡi Đức Chúa Trời, lòng con tin chắc, lòng con tin chắc; con sẽ hát, phải, con sẽ hát ngợi khen. Hỡi vinh quang ta, hãy tỉnh thức! Hỡi cầm sắt, hãy tỉnh thức! Chính mình ta sẽ tỉnh thức thật sớm” (57:7-8). Vào lúc bình minh người tín hữu khao khát Đức Chúa Trời: “Con thức trước rạng đông và kêu cầu; con trông cậy nơi Lời Chúa” (119:147). “Hỡi Đức Chúa Trời, Chúa là Đức Chúa Trời con, vừa sáng con tìm cầu Chúa; Trong một đất khô khan, cực nhọc, chẳng nước, linh hồn con khát khao Chúa, thân thể con mòn mỏi về Chúa” (Thi Tv 63:1).
Sách “Sự khôn ngoan của Sa-lô-môn” dạy: “Người ta biết rằng phải cảm tạ Chúa trước khi mặt trời mọc, và đi gặp Chúa trước khi ánh sáng chiếu” (Sự khôn ngoan của Sa-lô-môn 16:28), và sách Giê-xu Si-rách khuyên dạy riêng các thầy giáo luật phải “nhớ thức dậy sớm để tìm kiếm Chúa là Đấng đã dựng nên mình và cầu nguyện trước mặt Chúa Chí Cao” (Giê-xu Si-rách 39:6).
Kinh Thánh cũng mô tả ban mai là thời gian Chúa giúp đỡ đặc biệt. Đối với một thành phố thuộc về Chúa, “Đức Chúa Trời ở giữa thành phố ấy; thành phố ấy sẽ không bị rúng động. Vừa rạng đông Đức Chúa Trời sẽ giúp đỡ nó” (Thi Tv 46:5). Và: “Mỗi buổi sáng thì lại mới luôn, sự thành tín Ngài là lớn lắm” (CaAc 3:23).
Người tín hữu không nên bắt đầu ngày mới với những quay cuồng vội vã của cuộc đời. Chúa là Đấng dựng nên ngày mới và cai quản ngày mới ấy. Bóng tối mập mờ của ban đêm mơ mộng sẽ nhường chỗ cho ánh sáng của Chúa Cứu Thế và Lời của Ngài. Tất cả những sự hỗn độn, bất khiết, lo lắng, sợ hãi đều biến mất. Cho nên vào buổi sáng sớm, có nhiều ý nghĩ và lời nói vô ích không cần phải thốt ra. Ý nghĩ và lời nói đầu tiên phải là Ý và Lời của Chúa, của Cứu Chúa của cuộc đời chúng ta. “Con đang ngủ, hãy thức, hãy vùng dậy từ trong đám người chết, thì Chúa Cứu Thế sẽ chiếu sáng con” (Eph Ep 5:14).
Kinh Thánh tường thuật rằng, các tôi tớ của Chúa như Áp-ra-ham, Gia-cốp, Môi-se, Giô-suê đã thức dậy sớm để tìm kiếm Chúa và thực hiện mạng lịnh của Ngài (xem SaSt 19:27; 22:3; XuXh 8:16; 9:13; 24:4; Gios Gs 3:1; 6:12 v.v.!).
Các sách Phúc Âm tường thuật rằng, Chúa Giê-xu “sáng hôm sau, trời còn mờ mờ, thức dậy, bước ra, đi vào nơi vắng vẻ, và cầu nguyện tại đó” (Mac Mc 1:35).
Có người thức dậy sớm vì lo lắng và thiếu bình an. Kinh Thánh dạy rằng: “Uổng công thay cho các con thức dậy sớm, đi ngủ trễ, và ăn bánh lao khổ” (Thi Tv 127:2). Thức dậy sớm vì yêu Chúa mới đáng quí. Đó là thói quen của các tôi tớ Chúa trong Kinh Thánh.
Giờ tĩnh nguyện chung vào buổi sáng gồm có phần đọc Kinh Thánh, hát Thánh ca và cầu nguyện. Một cộng đồng càng có nhiều thành phần khác nhau, giờ tĩnh nguyện buổi sáng càng cần phải linh động. Đó là điểm rất cần thiết. Một cộng đồng gia đình có trẻ con cần tĩnh nguyện khác với các nhà thần học. Ta không thể đem giờ tĩnh nguyện của một cộng đồng này đến áp dụng cho một cộng đồng khác; giờ tĩnh nguyện của các nhà thần học không thể giống như giờ tĩnh nguyện của một gia đình có trẻ con.
Tuy nhiên, mỗi giờ tĩnh nguyện chung đều gồm có:
Lời của Kinh Thánh ,
Bài ca của Hội Thánh ,
Lời cầu nguyện của cộng đồng .
Sau đây chúng ta cùng bàn với nhau về những điểm này.
Sự mầu nhiệm của Thi thiên
Kinh Thánh Tân ước dạy chúng ta “Hãy dùng ca vịnh, thơ thánh, và bài hát thiêng liêng mà đối đáp cùng nhau” (Eph Ep 5:19) và “dùng những ca vịnh, thơ thánh, bài hát thiêng liêng, mà dạy và khuyên nhau” (CoCl 3:16).
Từ xưa, phần cầu nguyện bằng Thi thiên đóng một vai trò rất quan trọng trong Hội Thánh. Nhiều Hội Thánh bắt đầu Lễ Thờ Phượng bằng Thi thiên. Nhưng rất tiếc ngày nay chúng ta đã đánh mất vai trò quan trọng của Thi thiên. Thi thiên giữ một vai trò đặc biệt trong toàn bộ Kinh Thánh. Thi thiên là Lời của Đức Chúa Trời, và đồng thời, ngoại trừ một vài ngoại lệ, cũng là lời cầu nguyện của con người. Tại sao Lời Đức Chúa Trời cũng là lời của con người?
Ngoài câu hỏi này ta còn có thêm một nhận xét: Nếu cầu nguyện bằng Thi thiên, lúc đầu ta có thể dùng Thi thiên làm lời cầu nguyện của riêng mình, nhưng đến một Thi thiên nào đó, ta tự cảm thấy không thể dùng Thi thiên làm lời cầu nguyện của riêng mình được. Điển hình là những Thi thiên nói về sự vô tội, về sự tha thứ, và một vài Thi thiên nói về sự thương khó. Nhưng những lời cầu nguyện này là Lời của Chúa Thánh Linh. Người tín hữu không thể viện một lý do mơ hồ nào mà cho rằng những lời này đã lỗi thời hoặc thuộc về thời “tiền tôn giáo”. Như vậy, ta không thể hiểu, mà cũng không thể cầu nguyện bằng những Lời Kinh Thánh này. Ta có thể đọc, nghe, có thể kinh ngạc và hứng khởi về những Lời này, nhưng những Lời này vẫn là lời cầu nguyện của một Người khác. Ta không thể cầu nguyện bằng những Lời này, mà cũng không thể loại bỏ những Lời này ra ngoài Kinh Thánh.
Trong trường hợp này, đáng lẽ ta nên tự nhủ rằng, trước hết ta cầu nguyện bằng những Thi thiên mà mình có thể hiểu được. Đáng lẽ ta nên tạm gác lại những điểm khó hiểu trong Kinh Thánh mà trở về với những điểm giản dị và dễ hiểu trước.
Tuy nhiên, chính điểm khó hiểu này cho phép ta có một cái nhìn sơ khởi vào sự mầu nhiệm của Thi thiên. Ta cầu nguyện bằng những Thi thiên đó nhưng không dám cầu bằng môi miệng, mà phải lắp bắp và sợ hãi. Điều này cho phép ta suy diễn rằng, Người cầu nguyện bằng Thi thiên phải là một Người khác hẳn chúng ta, là Người quả quyết mình vô tội, là Người dám kêu nài toà án của Đức Chúa Trời, là Người đã chịu đau khổ cùng tận. Người đó không ai khác hơn là chính Chúa Giê-xu Cứu Thế. Chính Chúa là Người cầu nguyện bằng những Thi thiên đó và bằng tất cả các Thi thiên. Kinh Thánh Tân ước và Hội Thánh đã nhận biết và minh chứng điều này. Con người Giê-xu Cứu Thế, Con Người thấu đáo đau khổ, nghèo khó và bệnh tật, cũng là Đấng hoàn toàn vô tội và công chính, cầu nguyện bằng Thi thiên qua môi miệng của Hội Thánh. Thi thiên như vậy đích thực là Lời Cầu nguyện của Chúa Giê-xu Cứu Thế. Chúa đã cầu nguyện bằng Thi thiên, và Thi thiên đã trở thành Lời Cầu nguyện muôn đời của Chúa. Đó là lý do tại sao Thi thiên vừa là lời cầu nguyện với Chúa vừa là Lời của chính Chúa. Vì ở đây Chúa Cứu Thế vừa cầu nguyện vừa gặp gỡ chúng ta. Chúa Giê-xu Cứu Thế cầu nguyện bằng Thi thiên trong Hội Thánh của Ngài. Hội Thánh của Chúa và mỗi cá nhân cũng cầu nguyện, nhưng chỉ cầu nguyện thực sự khi Chúa Cứu Thế cầu nguyện qua Hội Thánh và qua mỗi cá nhân. Người cầu nguyện không nhân danh chính mình mà cầu nguyện, nhưng nhân danh Chúa Giê-xu Cứu Thế. Người cầu nguyện không cầu nguyện vì nhu cầu thiên nhiên, nhưng cầu nguyện vì mang hình hài của con người Cứu Thế, cầu nguyện dựa trên Lời cầu nguyện của con người Giê-xu Cứu Thế. Chỉ nhờ đó mà lời cầu nguyện mới được nhậm. Vì Chúa Cứu Thế cũng cầu nguyện Thi thiên - Cầu nguyện của mỗi cá nhân và của Hội Thánh trước Ngôi Đức Chúa Trời, và hơn nữa, vì những người cầu nguyện ở đây hoà mình vào Lời Cầu nguyện của Chúa Giê-xu Cứu Thế, nên lời cầu nguyện vang đến tai Đức Chúa Trời. Như thế, Chúa Cứu Thế trở thành Đấng Cầu Thay của chúng ta.
Thi thiên là Lời Cầu nguyện của Chúa Cứu Thế cầu thay cho Hội Thánh của Ngài. Nay Chúa Cứu Thế ở với Chúa Cha, nhưng những con người mới của Chúa Cứu Thế, Thân-thể-Chúa-Cứu-Thế-trên-trần-thế, tiếp tục cầu nguyện Lời Cầu nguyện của Chúa cho đến khi thời gian chung kết. Lời Cầu nguyện của Chúa không phải là lời riêng của một chi thể, mà là lời của toàn Thân-thể-Chúa-Cứu-thế. Lời Thi-thiên mà một cá nhân không thể hiểu và không thể dùng làm lời cầu nguyện của riêng mình sẽ trở thành sống động qua toàn thể Hội Thánh. Vì thế cầu nguyện bằng Thi thiên là cách cầu nguyện đặc biệt của cộng đồng. Nếu một câu hoặc một Thi thiên không thể là lời cầu nguyện của riêng tôi thì câu hoặc Thi thiên đó sẽ là lời cầu nguyện của một người khác trong cộng đồng. Như vậy lời cầu nguyện mới đích thực là lời cầu nguyện của con người Giê-xu Cứu Thế đích thực và của Thân-thể-Chúa-trên-trần-thế.
Qua Thi thiên chúng ta học tập cầu nguyện dựa trên Lời Cầu nguyện của Chúa Cứu Thế. Thi thiên là một trường học dạy cầu nguyện.
Ở đây, chúng ta học được điểm thứ nhất : Cầu nguyện là gì? Cầu nguyện là dựa vào Lời Đức Chúa Trời, là cầu nguyện dựa vào Lời Hứa. Lời cầu nguyện của tín hữu đặt căn bản trên Lời Chúa đã mạc khải chứ không có liên hệ đến những ước muốn vị kỷ của con người. Chúng ta cầu nguyện dựa vào lời cầu nguyện của con người đích thực Giê-xu Cứu Thế. Kinh Thánh dạy, rằng Chúa Thánh Linh cầu nguyện trong và cho chúng ta, rằng Chúa Cứu Thế cầu nguyện cho chúng ta, rằng chúng ta chỉ có thể cầu nguyện thực sự với Đức Chúa Trời trong danh Chúa Giê-xu Cứu Thế.
Điểm thứ hai chúng ta học được từ lời cầu nguyện bằng Thi thiên là chúng ta nên cầu nguyện gì. Phạm vi của Thi thiên chắc chắn rộng lớn hơn kinh nghiệm của mỗi cá nhân chúng ta. Tuy nhiên trong đức tin, mỗi cá nhân đều có thể cầu nguyện tất cả những lời cầu nguyện của Chúa Cứu Thế. Đó là những lời cầu nguyện của con người đích thực và chỉ có Chúa mới có được những kinh nghiệm trong những lời cầu nguyện này.
Chúng ta có thể cầu nguyện bằng những Thi thiên nói về sự trả thù không? Vì là tội nhân và vì khi đọc những Thi thiên nói về sự trả thù chúng ta thường có ngay những ý tưởng gian ác nên đáng lẽ chúng ta không thể dùng những Thi thiên này để cầu nguyện. Nhưng Chúa Cứu Thế - Đấng đã chịu tất cả những sự trả thù của Đức Chúa Trời thay cho chúng ta, Đấng đã tha thứ cho kẻ thù, Đấng chịu sự trả thù để kẻ thù được tự do - ở trong chúng ta nên chúng ta, những chi thể của Chúa, có thể dùng những Thi thiên nói về sự trả thù để cầu nguyện, cầu nguyện qua và từ tâm hồn của Chúa.
Chúng ta có thể dùng Thi thiên để tự xưng mình vô tội, sùng đạo và công chính không? Thực ra, tự sức chúng ta, chúng ta không thể dùng những Thi thiên nói về sự vô tội, sùng đạo và công chính làm lời cầu nguyện của tâm hồn tráo trở của mình được. Nhưng chúng ta có thể và phải dùng những Thi thiên đó để cầu nguyện với tâm hồn vô tội và trong sạch của Chúa Giê-xu Cứu Thế, và với sự vô tội của Chúa mà chúng ta được phép dự phần trong đức tin; vì “huyết và sự công chính của Chúa Cứu Thế là trang sức và áo choàng của chúng ta” nên chúng ta có thể và nên cầu nguyện bằng những Thi thiên này. Qua Chúa những Thi thiên này cũng thuộc về chúng ta.
Chúng ta không thể hiểu, không thể biết được ý nghĩa của những Thi thiên nói về sự thương khó, chúng ta có thể cầu nguyện bằng những Thi thiên đó không? Chúng ta cần cầu nguyện bằng những Thi thiên nói về sự thương khó, không phải để dấn thân vào những điều mà mình không có kinh nghiệm, cũng không phải để tự than thân trách phận, nhưng vì những sự thương khó này đích thực và có thực trong Chúa Giê-xu Cứu Thế, vì con người Giê-xu Cứu Thế đã chịu bệnh tật, đau đớn, nhục nhã và chịu chết, và vì tất cả mọi xác thịt đều cùng chịu thương khó và chịu chết trong sự thương khó và cái chết của Chúa. Chúng ta có quyền cầu nguyện bằng những Thi thiên nói về sự thương khó này vì cớ tất cả những điều đã xảy ra cho chúng ta trên cây thập tự của Chúa Cứu Thế, vì cớ cái chết của con người cũ của chúng ta, và vì cớ tất cả những điều đã xảy ra cho chúng ta từ khi chúng ta chịu báp-tem. Qua cây thập tự của Chúa Giê-xu, Thân-thể-Chúa-trên-trần-thế có thể dùng những Thi thiên nói về sự thương khó này làm lời cầu nguyện phát xuất từ trong tâm hồn mình.
Điểm thứ ba chúng ta học được từ lời cầu nguyện bằng Thi thiên là sự cầu nguyện cộng đồng. Khi Thân-thể-Chúa-Cứu Thế cầu nguyện, tôi, một cá nhân, nhận biết rằng lời cầu nguyện của tôi chỉ là một phần nhỏ trong toàn bộ lời cầu nguyện của Hội Thánh. Tôi học cầu nguyện lời cầu nguyện của Thân-thể-Chúa. Tôi vươn mình ra khỏi những ước nguyện riêng tư và cầu nguyện một cách vô tư. Nhiều Thi thiên đã được các Hội Chúng thời Cựu ước dùng để cầu nguyện theo thể đối đáp. Thể thơ parallelismus membrorum, là thể thơ có vế thứ hai lập lại cùng một sự việc nhưng với một lời thơ khác, không phải chỉ thuần tuý là một thể thơ mà thôi, nhưng cũng có ý nghĩa thần học. Trường hợp điển hình là Thi thiên 5. Trong Thi thiên này có hai tiếng ngâm, cả hai đều thưa với Đức Chúa Trời cùng một lời cầu nguyện nhưng mỗi tiếng ngâm một lời thơ khác. Phải chăng điều này dẫn chứng rằng, người cầu nguyện không cầu nguyện một mình, nhưng luôn luôn có một người thứ hai, một Người khác, một phần tử của Hội Thánh, của Thân-thể-Chúa, vâng, chính Chúa Giê-xu Cứu Thế, cũng cùng cầu nguyện chung để lời cầu nguyện của mỗi cá nhân được nhậm?
Cũng tương tự như vậy, thể thơ lập đi lập lại cùng một sự việc này làm cho Thi thiên 119 dài dường như bất tận. Điều này cho ta hiểu rằng nếu muốn mỗi lời cầu nguyện thấm sâu vào lòng, ta phải lập đi lập lại nhiều lần, rằng cầu nguyện không phải là một lần dốc đổ tâm hồn - vui hoặc buồn - , nhưng là một tiến trình học hỏi không ngừng, là tiếp thu, là ghi tạc vào ký ức ý muốn của Đức Chúa Trời trong Chúa Giê-xu Cứu Thế. Trong tác phẩm giải nghĩa Thi thiên của mình, Oetinger đã nhấn mạnh một chân lý rất sâu nhiệm khi sắp xếp các Thi thiên vào bảy lời cầu xin của bài Cầu nguyện chung “Lạy Cha”. Oetinger muốn nói rằng, các Thi thiên hàm ý những lời cầu xin ngắn ngủi trong Bài cầu nguyện của Chúa. Vì thế, tất cả những lời cầu nguyện của chúng ta thật ra chỉ là Bài cầu nguyện của Chúa. Nếu càng đi sâu vào các Thi thiên, chúng ta sẽ càng cầu nguyện bằng các Thi thiên thường xuyên hơn, và lời cầu nguyện của chúng ta sẽ càng giản dị hơn, càng phong phú hơn.



† Welcome to nguonsusong.com

GMT+8, 20-1-2018 06:53 PM

nguonsusong.com | nguonsusong.net | nguonsusong.us | nguonsusong.ca | loihangsong.net | tinlanhmedia.net | phimtinlanh.com |
Tweet
Trả lời nhanh Lên trên Trở lại danh sách