† Welcome to nguonsusong.com

Tìm
Trở lại danh sách Đăng bài -----
Xem: 2693|Trả lời: 0

Nếp Sống - Một Ngày Cô Đơn

[Lấy địa chỉ]
Đăng lúc 21-9-2011 19:24:17 | Xem tất |Chế độ đọc

Dâng hiến cho công việc Chúa

Nếp Sống Cộng Đồng
Tác giả: Dietrich Bonhoeffer

Một Ngày Cô Đơn

“Hỡi Đức Chúa Trời tại Si-ôn, người ta yên lặng ca tụng Chúa” (Thi Tv 65:2).
Nhiều người tìm đến cộng đồng vì sợ cô đơn. Vì không thể sống một mình nên họ đến với người khác. Cũng có tín hữu tự mình không chịu đựng nổi chính mình, tự biết mình là người xấu, hi vọng rằng sinh hoạt cộng đồng có thể giúp đỡ mình. Thường thường họ sẽ thất vọng, rồi phê bình cộng đồng về những lỗi lầm thực ra do chính họ gây ra. Cộng đồng tín hữu không phải là một dưỡng đường thuộc linh. Nếu ta đang trên đường chạy trốn chính mình rồi tìm đến cộng đồng, ta chỉ lợi dụng cộng đồng để ngồi lê đôi mách và giải trí mà thôi, dù cách ngồi lê đôi mách và giải trí của ta có vẻ rất thiêng liêng. Thực ra ta không tìm cộng đồng, nhưng tìm một cơn say để quên nỗi cô đơn trong giây lát, và chính vì thế nên ta gây ra một tình trạng cô đơn cực kỳ nguy hiểm. Hậu quả của những nỗ lực trị liệu này là phá huỷ Lời và tất cả những kinh nghiệm đích thực, rồi cuối cùng là thái độ buông xuôi và cái chết thuộc linh.
Cô đơn và nín lặng
Ai không thể sống một mình , người đó nên tránh cộng đồng .
Nếu không, người đó chỉ làm hại chính mình và cộng đồng mà thôi. Khi Đức Chúa Trời kêu gọi ta, ta đứng một mình trước mặt Ngài, ta phải đơn thân đi theo tiếng gọi, phải đơn thân vác cây thập tự của mình, phải đơn thân chiến đấu và cầu nguyện, rồi ta sẽ đơn thân chết và khai trình trước mặt Ngài. Ta không thể nào tránh chính mình được; vì chính Đức Chúa Trời đã biệt riêng ta. Nếu ta không muốn sống một mình tức là ta từ khước tiếng gọi của Chúa Cứu Thế và không thể dự phần vào cộng đồng của những người được gọi. “Tất cả chúng ta đều bị đòi đến cái chết. Không có ai sẽ chết cho người khác, nhưng mỗi người sẽ tự chiến đấu với cái chết trong chính bản thân mình... lúc đó tôi sẽ không ở với bạn, mà bạn cũng sẽ không ở với tôi” (Luther).
Nhưng nguyên tắc này cũng có thể đảo ngược lại:
Ai không sống trong cộng đồng , người đó nên tránh cô đơn .
Ta được kêu gọi trong cộng đồng tín hữu. Tiếng gọi không chỉ gọi một mình ta. Ta vác cây thập tự, ta chiến đấu, ta cầu nguyện trong cộng đồng. Ta không một mình, kể cả khi ta chết, và trong ngày Chúa tái lâm ta cũng sẽ là một phần tử trong toàn thể cộng đồng tín hữu của Chúa Cứu Thế. Nếu ta khinh thường mối tương giao của anh chị em trong Chúa tức là ta khước từ tiếng gọi của Chúa Giê-xu Cứu Thế, và như thế tình trạng cô đơn của ta sẽ là một sự bất hạnh cho ta mà thôi. “Nếu tôi chết, tôi sẽ không cô đơn trong cái chết, nếu tôi chịu khổ, cộng đồng tín hữu cùng chịu khổ với tôi” (Luther).
Như vậy chúng ta có thể khẳng định: Nếu chúng ta sinh hoạt trong cộng đồng, chúng ta mới có thể sống cô đơn, và chỉ những người cô đơn mới có thể sống trong cộng đồng. Hai điều này liên hệ mật thiết với nhau. Chỉ ở trong cộng đồng chúng ta mới thực sự học tập sống một mình và chỉ khi nào sống một mình chúng ta mới thực sự học tập sống trong cộng đồng. Hai điều này, không có điều nào có trước điều nào có sau, nhưng cả hai đều bắt đầu đồng thời, bắt đầu trong tiếng gọi của Chúa Giê-xu Cứu Thế.
Nếu tách hai điều này ra, ta sẽ đối diện với một vực thẳm nguy hiểm. Ai muốn có cộng đồng mà không muốn cô đơn, người đó sẽ rơi vào sự hư không của lời nói và cảm giác. Ai tìm cô đơn mà không có cộng đồng, người đó sẽ chết trong vực thẳm kiêu căng, vị kỷ và tuyệt vọng.
Ai không thể sống một mình, người đó nên tránh cộng đồng. Ai không ở trong cộng đồng, người đó nên tránh cô đơn.
Một ngày sống chung của cộng đồng tín hữu song song với một ngày cô đơn của cá nhân. Điều này rất cần thiết. Một ngày sống chung mà không cô đơn sẽ trở thành một ngày không có kết quả đối với toàn thể cộng đồng cũng như đối với mỗi cá nhân.
Đặc điểm của cô đơn là nín lặng, cũng như đặc điểm của cộng đồng là lời nói. Nín lặng và lời nói liên hệ và khác biệt với nhau như cô đơn và tương giao. Nếu không có yếu tố này thì sẽ không có yếu tố kia. Lời nói chân chính phát ra từ nín lặng, và nín lặng chính đáng phát xuất từ lời nói.
Nín lặng không có nghĩa là câm nín, cũng như lời nói không có nghĩa là lảm nhảm. Câm nín không gây ra cô đơn và lảm nhảm không tạo ra tương giao. “Nín lặng là tình trạng thặng dư lời, say sưa lời, là của lễ của lời. Nhưng câm nín thì ô-uế, như con vật què quặt mà ta không dâng hiến được... Xa-cha-ri câm, thay vì nín lặng. Phải chi Xa-cha-ri tiếp nhận sự Mạc khải của Chúa, có lẽ Xa-cha-ri đã không câm, nhưng nín lặng đi ra khỏi Đền thờ” (Ernest Hello). Lời nói xây dựng và nối kết mối tương giao, có sự nín lặng đi kèm. “Có kỳ nín lặng, có kỳ nói ra” (TrGv 3:7). Trong một ngày của người tín hữu, có thời gian đặc biệt dành cho Lời, đặc biệt nhất là lúc ta thờ phượng và cầu nguyện chung với nhau, nhưng cũng có thời gian đặc biệt để nín nặng trước Lời và từ Lời, nhất là nín lặng trước và sau khi nghe Lời. Lời không đến với người ồn ào, nhưng đến với người nín lặng. Sự yên tĩnh trong Đền thờ là dấu hiệu Đức Chúa Trời linh thiêng đang hiện diện trong Lời của Ngài.
Có người yên lặng vì thờ ơ lãnh đạm, có thể nói là từ khước, khinh thường sự Mạc khải của Đức Chúa Trời. Trong trường hợp này yên lặng thường được hiểu lầm là một cung cách trang nghiêm, một thái độ thần bí muốn vượt ra ngoài Lời. Yên lặng ở đây sẽ không còn ở trong mối liên hệ căn bản với Lời nữa, tức là thái độ khiêm cung nín lặng của mỗi cá nhân trước Lời của Đức Chúa Trời. Sở dĩ chúng ta nín lặng trước khi nghe Lời vì ý tưởng của chúng ta đã hướng về Lời, như một em nhỏ nín lặng khi em bước vào phòng của cha mình. Chúng ta nín lặng sau khi nghe Lời vì Lời còn tiếp tục nói, còn sống động trong chúng ta. Sáng sớm chúng ta nín lặng vì lời đầu tiên trong ngày phải là Lời của Đức Chúa Trời, và chúng ta nín lặng trước khi đi ngủ vì lời cuối cùng cũng phải là Lời của Ngài. Chúng ta nín lặng chỉ vì cớ Lời, không phải để bất kính đối với Lời nhưng để thành kính tiếp nhận Lời. Cuối cùng, nín lặng không gì khác hơn là chờ đợi Lời của Đức Chúa Trời, rồi được phước hạnh nên phát xuất ra từ Lời của Ngài. Như mọi người đều biết, trong thời đại này thói quen nói chuyện nhảm nhí rất phổ biến. Vì thế chúng ta cần phải học nín lặng thực sự, yên lặng thực sự. Thường xuyên cầm giữ miệng lưỡi là kết quả cụ thể của sự nín lặng thuộc linh.
Sự nín lặng trước Lời sẽ tác động trong chúng ta suốt ngày. Như chúng ta học tập nín lặng trước Lời, chúng ta cũng phải học tập nín lặng và học tập nói suốt ngày. Có loại nín lặng phi pháp, vị kỷ, kiêu ngạo, xúc phạm. Chúng ta nín lặng không phải để nín lặng. Sự nín lặng của người tín hữu là một thái độ nín lặng lắng nghe, nín lặng khiêm nhường, một sự nín lặng mà vì cớ khiêm nhường nên bất cứ lúc nào cũng có thể phát ra lời. Đó là một sự nín lặng có liên hệ mật thiết với Lời. Cũng với ý này, Thomas a Kempis nói: “Không có người nào nói chính xác hơn là người thích nín lặng.”
Trong sự yên lặng có một sức mạnh kỳ diệu để lý giải, thanh lọc, tập trung vào những điểm chính yếu. Đó là một sự thực hiển nhiên đối với con người phàm tục. Nhưng sự nín lặng trước Lời dẫn đưa ta đến sự lắng nghe và nói ra Lời của Đức Chúa Trời đúng lúc. Ta sẽ không nói một lời vô ích. Ta chỉ nói những điều chính yếu và hữu ích bằng một vài lời.
Trường hợp một gia đình phải sống với nhau trong ngôi nhà chật hẹp đến nỗi mỗi cá nhân đều không thể có được sự yên tĩnh cần thiết, mọi người cần dành một thời gian yên lặng chung. Sau thời gian yên lặng ta sẽ gặp gỡ người khác mới hơn và khác hơn. Nhiều gia đình cần ấn định một thời gian đặc biệt như vậy để mỗi cá nhân có được thì giờ yên tĩnh cho riêng mình và như vậy mới duy trì được hạnh phúc gia đình..
Ở đây chúng ta không thể đề cập đến tất cả những lợi ích kỳ diệu mà sự cô đơn và nín lặng đem lại cho người tín hữu. Ở điểm này chúng ta rất dễ sai lầm một cách nguy hiểm; chúng ta cũng có thể liệt kê rất nhiều hậu quả do sự nín lặng gây ra. Nín lặng có thể là một sa mạc rất kinh khủng, hiu quạnh và ghê rợn. Nín lặng cũng có thể là một thiên đàng đầy cảnh tự lừa dối mình. Cả hai, sa mạc và thiên đàng kiểu này, không có cái nào tốt cả. Vì thế, dù thế nào đi nữa: Ta không được kỳ vọng nơi sự nín lặng một điều gì khác hơn là được đối diện với Lời của Đức Chúa Trời một cách giản dị; chính vì cớ muốn gặp gỡ Lời Chúa nên ta nín lặng. Nhưng sự gặp gỡ này do Chúa ban cho. Người tín hữu không đặt điều kiện, không chờ đợi và hi vọng sự gặp gỡ này sẽ như thế nào, nhưng chấp nhận tất cả những điều Chúa ban cho mình qua sự gặp gỡ này, rồi sự nín lặng của mình sẽ được ban thưởng xứng đáng.
Người tín hữu cần dành thì giờ riêng mỗi ngày cho ba mục đích, đó là:
suy niệm lời Kinh Thánh ,
cầu nguyện ,
cầu thay .
Cả ba đều nằm trong giờ tĩnh nguyện riêng hằng ngày. Ta không nên ngại từ “tĩnh nguyện”, vì từ này - mà chúng ta dùng ở đây - là một từ cũ của Hội Thánh và của cuộc cải chánh.




† Welcome you to nguonsusong.com

GMT+8, 23-10-2018 12:46 AM

nguonsusong.com | nguonsusong.net | nguonsusong.us | nguonsusong.ca | loihangsong.net | tinlanhmedia.net | phimtinlanh.com |
Tweet
Trả lời nhanh Lên trên Trở lại danh sách