nguonsusong.com

Tìm
Trở lại danh sách Đăng bài-----
Xem: 2461|Trả lời: 0

Nếp Sống - Nhiệm Vụ

[Lấy địa chỉ]
Đăng lúc 21-9-2011 19:27:24 | Xem tất |Chế độ đọc

Nếp Sống Cộng Đồng
Tác giả: Dietrich Bonhoeffer

Nhiệm Vụ

“Trong họ có sự suy nghĩ, ai là người lớn nhất giữa vòng họ.” (LuLc 9:46) Chúng ta biết ai trong cộng đồng tín hữu có suy nghĩ này. Không có một cộng đồng tín hữu nào mà không có suy nghĩ này, một sự suy nghĩ làm mầm mống chia rẽ. Mỗi khi ngồi lại với nhau, con người quan sát nhau, phê phán nhau, phân loại nhau. Vì thế, khi cộng đồng tín hữu hình thành, lúc đó bắt đầu có tranh cãi, tranh cãi chí tử, một sự tranh cãi vô hình, thường trong vô thức và rất kịch liệt. “Trong họ có sự suy nghĩ...”. Như vậy là đủ để phá đổ cộng đồng.
Cho nên mỗi cộng đồng tín hữu không nên chần chờ, nhưng cần nhận diện và tiêu diệt kẻ thù này ngay từ buổi đầu. Vì ngay khi vừa mới gặp gỡ người khác, con người đã giữ tư thế chiến đấu. Người mạnh gặp người yếu. Người yếu lấy quyền của người yếu chống lại người mạnh. Người có năng khiếu gặp người không có, người dễ tính gặp người khó tính, người sùng đạo gặp người ít sùng đạo, người thích sống cộng đồng gặp người lập dị. Phải chăng người không có tài năng cũng giữ một vai trò như người có tài năng, người khó tính như người dễ tính? Tôi không có tài năng thực, nhưng biết đâu tôi là người sùng đạo, hoặc tôi không sùng đạo thực, nhưng tôi cũng chả muốn làm người sùng đạo. Phải chăng người có tinh thần cộng đồng khó được mọi người quí mến hơn người thích sống một mình? Và phải chăng người thích sống một mình là kẻ thù không bao giờ thất thế và cuối cùng sẽ là người có ưu thế hơn người có tinh thần cộng đồng?
Để tự vệ, mọi người đều đi tìm một chỗ đứng, một chỗ mà mình sẽ không bao giờ nhường lại cho người khác nhưng sẽ chiến đấu với toàn bộ bản năng sinh tồn để giữ chỗ đó.
Tất cả những sự cố này đều có thể xảy ra dưới những hình thức rất phàm tục hoặc rất thiêng liêng, nhưng vấn đề quan trọng là cộng đồng tín hữu cần biết rằng, chắc chắn “trong họ có sự suy nghĩ, ai là người lớn nhất giữa vòng họ.” Đó là một cuộc chiến đấu của con người thiên nhiên để tự vệ. Con người tự biện hộ bằng cách so sánh mình với người khác, bằng cách kết án, xét xử người khác. Tự biện hộ và lên án liên hệ với nhau, cũng như sự xưng công chính bởi ân sủng và phục vụ liên hệ với nhau.
Bổn phận tự chế miệng lưỡi
Phương cách hữu hiệu nhất để chống lại những ý tưởng xấu xa là tuyệt đối không để những ý tưởng đó phát biểu thành lời nói. Cũng như ta chỉ có thể thắng được tinh thần tự biện hộ nhờ tinh thần độ lượng, ta chỉ có thể hạn chế và tiêu diệt ý tưởng lên án bằng cách không bao giờ cho những ý tưởng này có quyền phát biểu, ngoại trừ khi xưng tội (sẽ bàn sau). Ai cầm giữ miệng lưỡi, người đó trị phục được linh hồn và thân thể mình (Gia Gc 3:3). Vì thế qui tắc tối quan trọng của cộng đồng tín hữu là mỗi cá nhân không được lén lút nói xấu một người anh chị em khác. Như thế không có nghĩa là ta không có quyền khuyên bảo riêng người khác. Nhưng ta không có phép lén lút nói về người khác, kể cả khi ta làm như có ý tốt và muốn giúp đỡ người khác; vì tinh thần ghen ghét luôn luôn đội lốt này để làm hại người khác. Trong khuôn khổ ở đây, chúng ta không thể bàn từng chi tiết về phạm vi của qui tắc này. Phạm vi của qui tắc này tuỳ thuộc vào từng quyết định một. Nhưng theo Kinh Thánh vấn đề này rõ ràng là: “Ngươi ngồi nói chuyện hành anh em ngươi, gièm chê con trai của mẹ ngươi... Nhưng ta sẽ trách phạt ngươi, trương các điều đó ra trước mắt ngươi” (Thi Tv 50:20). “Hỡi anh em, chớ nói hành nhau. Ai nói hành anh em mình hoặc lên án anh em mình, tức là nói xấu luật pháp, và lên án luật pháp. Nếu ngươi lên án luật pháp thì ngươi không phải là người vâng giữ luật pháp, nhưng là người lên án luật pháp vậy. Chỉ có một Đấng lập ra luật pháp và một Đấng lên án, tức là Đấng cứu được và diệt được. Nhưng ngươi là ai mà dám lên án người lân cận” (Gia Gc 4:11) “Chớ có một lời dữ nào ra từ miệng anh em; nhưng khi đáng nói hãy nói một vài lời lành để xây dựng và để người nghe được phước” (Eph Ep 4:29).
Nếu khắc phục được miệng lưỡi, ta sẽ có được một kinh nghiệm rất quí. Ta sẽ chấm dứt, không còn thường xuyên quan sát người khác để phê phán, lên án, phân loại, tức là để đối xử với người khác bằng bạo lực. Nhưng ta sẽ hoàn toàn chấp nhận người anh chị em như Đức Chúa Trời chấp nhận người anh chị em. Tầm mắt ta sẽ mở rộng, và lần đầu tiên ta sẽ ngạc nhiện nhận ra rằng người anh chị em là một tạo vật quí giá do Đức Chúa Trời vinh quang sáng tạo. Đức Chúa Trời tạo nên người khác không theo ý tôi. Ngài cho phép người khác trở thành anh chị em của tôi không phải để tôi khống chế, nhưng để tôi tìm thấy Đấng Tạo Hoá qua người đó. Sự tự do mà Đức Chúa Trời sáng tạo cho người khác sẽ trở thành lý do làm tôi vui mừng, chứ không còn là lý do làm tôi khổ sở như trước nữa. Đức Chúa Trời không muốn tôi uốn nắn người khác theo ảnh tượng mà tôi yêu thích, tức là theo ảnh tượng riêng của tôi, nhưng Đức Chúa Trời với sự tự do của Ngài - Ngài không lệ thuộc vào tôi - đã tạo dựng người khác theo như ảnh tượng của Ngài. Tôi không bao giờ có thể biết trước ảnh tượng của Đức Chúa Trời trong người khác như thể nào; ảnh tượng của Đức Chúa Trời trong người khác luôn luôn mới mẻ, hoàn toàn tuỳ thuộc vào công trình sáng tạo với sự tự do của Ngài.
Ảnh tượng của Đức Chúa Trời trong người khác có thể khác lạ đối với tôi, cũng có thể rất là phàm tục. Nhưng Đức Chúa Trời tạo dựng nên người khác theo như ảnh tượng của Con Ngài, Đấng chịu đóng đinh trên cây thập tự; ngay cả ảnh tượng này đối với tôi, khi tôi chưa thấu đáo, cũng rất xa lạ và phàm tục.
Tất cả những khác biệt của cá nhân trong cộng đồng, mạnh hoặc yếu, khôn ngoan hoặc dại dột, có tài hoặc bất tài, sùng đạo hoặc ít sùng đạo, không còn là lý do để ta bàn bạc, xét xử, lên án, tức là để tự biện hộ nữa, nhưng sẽ trở thành lý do để ta mừng cho nhau và phục vụ nhau. Giờ đây, mỗi phần tử trong cộng đồng đều có một chỗ đứng, không phải để tự vệ tốt nhất, nhưng để phục vụ hiệu quả nhất.
Trong một cộng đồng tín hữu, điểm quan trọng là mỗi một cá nhân đều là một móc xích không thể thiếu trong một sợi dây xích dài. Chỉ khi nào mỗi một móc xích, kể cả móc xích nhỏ nhất, bắt khớp chặt chẽ, dây xích mới không đứt đoạn. Một cộng đồng bỏ mặc các phần tử vô dụng sinh hoạt trong cộng đồng sẽ bị suy vong vì cớ những phần tử đó. Vì thế mỗi cá nhân đều phải nhận một công tác để xây dựng cộng đồng; nhờ đó khi hoài nghi mỗi người đều biết rằng mình không phải là người vô dụng và vô ích. Mỗi cộng đồng tín hữu nên biết rằng không phải chỉ người yếu cần người mạnh nhưng người mạnh cũng không thể hiện hữu nếu không có người yếu. Cộng đồng sẽ chết nếu gạt bỏ những người yếu. Trong một cộng đồng tín hữu ta không thể sống nếp sống tự biện hộ - nên cưỡng bức người khác, nhưng phải sống nếp sống của người được xưng công chính bởi ân sủng - nên chuyên tâm phục vụ. Ai kinh nghiệm ân sủng của Đức Chúa Trời, người đó sẽ chỉ lo phục vụ. Vai trò kiêu hãnh của người chánh án không còn quyến rũ người đó được nữa, nhưng người đó muốn hạ mình xuống chỗ thấp hèn để hoà mình với những người đáng thương và tầm thường, vì Đức Chúa Trời đã từng tìm thấy mình ở chỗ thấp hèn đó. “Đừng ước ao những sự cao sang, nhưng hãy hoà mình xuống với những sự thấp hèn!” (RoRm 12:16)




† Welcome to nguonsusong.com

GMT+8, 19-1-2018 05:56 PM

nguonsusong.com | nguonsusong.net | nguonsusong.us | nguonsusong.ca | loihangsong.net | tinlanhmedia.net | phimtinlanh.com |
Tweet
Trả lời nhanh Lên trên Trở lại danh sách