nguonsusong.com

Tìm
Trở lại danh sách Đăng bài-----
Xem: 2551|Trả lời: 0

Nếp Sống - Bổn phận khiêm tốn

[Lấy địa chỉ]
Đăng lúc 21-9-2011 19:28:06 | Xem tất |Chế độ đọc

Nếp Sống Cộng Đồng
Tác giả: Dietrich Bonhoeffer

Bổn phận khiêm tốn

Ai muốn học phục vụ, người đó trước nhất phải học suy nghĩ khiêm tốn về bản thân mình. “Mỗi người trong anh em chớ có tư tưởng cao quá lẽ” (RoRm 12:3). “Bổn phận tối cao và hữu ích nhất là tự biết thấu đáo về mình và học tập suy nghĩ khiêm tốn về mình. Sự khôn ngoan và hoàn hảo vĩ đại là tự cho mình tầm thường, ngược lại luôn luôn có quan điểm tốt về người khác “ (Thomas a Kempis). “Chớ cho mình là khôn ngoan” (RoRm 12:16)!
Ai sống nhờ sự tha tội trong Chúa Giê-xu Cứu Thế, chỉ người đó mới thành thật suy nghĩ khiêm tốn về mình. Người đó biết rằng khi Chúa Cứu Thế tha thứ cho mình, lúc đó sự khôn ngoan của mình đang giẫy chết. Người đó nhớ lại sự khôn ngoan của những con người đầu tiên muốn biết điều thiện và điều ác và rồi chết trong sự khôn ngoan này. Còn người sinh ra đầu tiên trên trái đất này, Ca-in, là người giết em mình. Đó là hậu quả của sự khôn ngoan của con người. Khi không còn tự coi mình là khôn ngoan nữa, người tín hữu sẽ suy tư khiêm tốn về những chương trình và ý định của mình. Người đó biết rằng trong khi sinh hoạt với người lân cận, nếu ý muốn riêng của mình không được thực hiện thì vẫn là điều tốt. Người tín hữu sẵn sàng coi ý muốn của người lân cận quan trọng hơn và cấp thiết hơn ý muốn của mình. Nếu chương trình riêng của mình bị phá hỏng thì có hại gì? Tuy ý muốn của mình bị phá hỏng nhưng lại được phục vụ người lân cận, như thế không đáng quí hơn sao?
Chẳng những ý muốn của người khác mà cả vinh dự của người khác cũng quan trọng hơn vinh dự của riêng tôi. “Các ngươi vẫn nhận vinh quang từ nơi nhau, không tìm kiếm vinh quang từ nơi một mình Đức Chúa Trời, thì thể nào các ngươi tin được?” (GiGa 5:44). Niềm khao khát vinh dự cho riêng mình ngăn trở đức tin. Ai tìm vinh dự cho riêng mình, người đó không còn tìm Đức Chúa Trời và người lân cận nữa. Khi tôi bị thiệt thòi thì có hại gì? Nếu Đức Chúa Trời không đối xử với tôi bằng tình thương của Ngài, phải chăng tôi không đáng bị Ngài hình phạt nặng hơn sao? Trong khi chịu nỗi bất công, phải chăng tôi không được đối xử hàng ngàn lần công bằng sao? Học tập chịu đựng những điều bất công nho nhỏ này trong yên lặng và kiên nhẫn phải chăng không ích lợi và tốt đẹp cho tính khiêm nhường sao? “Lòng kiên nhẫn hơn lòng kiêu ngạo” (TrGv 7:8).
Ai sống nhờ sự xưng công chính bởi ân sủng, người đó cũng sẵn sàng cam chịu nhục mạ và xúc phạm, không phản đối nhưng chấp nhận tất cả từ bàn tay sửa phạt và ân sủng của Đức Chúa Trời. Sứ đồ Phao-lô đã từng cương quyết đòi hỏi những quyền lợi dành cho một công dân La-mã, và Chúa Giê-xu đã từng trả lời với người đánh Ngài rằng: “Tại sao ngươi đánh ta” (GiGa 18:23). Nhưng chúng ta sẽ không thể thực sự xử sự giống như Chúa Giê-xu và Sứ đồ Phao-lô nếu trước hết không học tập yên lặng như Chúa và Sứ đồ Phao-lô đã yên lặng khi bị xúc phạm và sỉ nhục. Tội tự ái, một tội ta thường và dễ phạm trong sinh hoạt cộng đồng, cho ta thấy trong cộng đồng còn có rất nhiều tham vọng sai lầm, tức là còn có rất nhiều sự vô tín.
Cuối cùng, ta cần đề cập đến một điểm rất đặc biệt. Không tự cho mình khôn ngoan, nhưng hạ mình xuống với những người thấp hèn có nghĩa là nghiêm túc - chứ không phải khách sáo - coi mình là một người phạm tội nặng nhất. Điều này chẳng những hoàn toàn mâu thuẫn với con người thiên nhiên, nhưng cũng xung khắc với những tín hữu tự tin. Điều này có vẻ cực đoan, không thành thật. Nhưng chính Phao-lô, khi đề cập đến chức vụ Sứ đồ của mình, cũng tự cho mình là một tội nhân phạm tội nặng nhất (ITi1Tm 1:15). Ta không thành tâm xưng tội nếu không hạ mình xuống đáy sâu này. Nếu ta so sánh với tội lỗi của người khác và thấy tội lỗi của mình còn nhỏ, còn ít, tức là ta chưa thực sự nhận thức được tội lỗi của mình. Tội lỗi của tôi phải là tội lớn nhất, nặng nhất, gian ác nhất. Trong tình yêu anh chị em, tôi thấy có nhiều lý do để tha thứ tội lỗi của người khác, nhưng tội lỗi của tôi thì không thể nào tha thứ được. Vì thế tội lỗi của tôi nặng nhất. Ai muốn phục vụ anh chị em mình trong cộng đồng, người đó phải hạ mình xuống đáy sâu. Nếu còn thấy tội của người khác nặng hơn tội của tôi, làm sao tôi có thể thành thực - không giả dối - hạ mình phục vụ người đó? Nếu không khá hơn người khác, làm sao tôi có thể giúp đỡ người khác được? Phục vụ với một thái độ như thế là phục vụ giả dối. “Đừng nghĩ rằng bạn sẽ đi được một bước trên con đường nên thánh nếu bạn không cảm biết sâu xa rằng bạn nhỏ bé hơn tất cả mọi người khác” (Thomas a Kempis)!
Anh chị em trong cộng đồng tín hữu có những nhiệm vụ nào để phục vụ lẫn nhau? Ngày nay ta thường có khuynh hướng vội vã trả lời rằng, nhiệm vụ chân chánh duy nhất phục vụ người lân cận là nhiệm vụ phục vụ bằng Lời Đức Chúa Trời. Thực đúng như vậy. Không có nhiệm vụ nào có thể so sánh với nhiệm vụ này; tất cả các nhiệm vụ đều được thực hiện dựa vào nhiệm vụ này. Tuy nhiên, một cộng đồng tín hữu không chỉ gồm các vị Truyền đạo truyền bá Lời. Ta có thể sai lầm nếu ta không nhắc đến những nhiệm vụ khác.




† Welcome to nguonsusong.com

GMT+8, 20-1-2018 06:47 PM

nguonsusong.com | nguonsusong.net | nguonsusong.us | nguonsusong.ca | loihangsong.net | tinlanhmedia.net | phimtinlanh.com |
Tweet
Trả lời nhanh Lên trên Trở lại danh sách