nguonsusong.com

Tìm
Trở lại danh sách Đăng bài-----
Xem: 1861|Trả lời: 0

Đời sống thuộc linh - B. Tiến trình: "Biết" ()

[Lấy địa chỉ]
Đăng lúc 24-9-2011 08:25:22 | Xem tất |Chế độ đọc

Đời sống thuộc linh
Tác giả: Richard Goswiller

B. Tiến trình: "Biết" ()

1. Câu hỏi quan trọng của sứ đồ (c.1)
a. Thái độ của người ngộ đạo:
Tội lỗi được chấp nhận vì nó chỉ ảnh hưởng đến phần vật chất của một con người chỉ không đụng đến phần tâm linh.
Quan điểm nhị nguyên này nhấn mạnh sự phân chia giữa phần vật chất và phần phi vật chất. Phần phi vật chất thì tốt còn phần vật chất thì xấu, do đó tội lỗi có thể chấp nhận được vì nó chỉ tác động đến khía cạnh vật chất của con người.
b. Thái độ của người theo thuyết 'antinomian':
Cơ Đốc nhân muốn sống thế nào cũng được vì họ được cứu chỉ bởi ân điển và qua đức tin mà thôi!
Vì cớ đầu tiên Cơ Đốc nhân chẳng thể làm điều gì để đạt được sự cứu rỗi của họ và vì cớ họ chẳng có thể làm điều gì để gìn giữ sự cứu rỗi đó được, nên có thể kết luận rằng Cơ Đốc nhân muốn sống ra sao cũng được.
c. Thái độ hiện đại:
Miệt mài theo đuổi sự công bình riêng và sự thánh khiết là quá thiển cận và cuồng tín.
Nói cho cùng, cuộc sống không chỉ là 'tôn giáo'. Còn có nhu cầu phát triển toàn vẹn và nhu cầu hạnh phúc. Do đó phân tích đến cùng thì bạn sống ra sao cũng không quan trọng. Điều này dẫn đến sự hâm hẩm, một thái độ thờ ơ và một Hội thánh theo chủ nghĩa khoái lạc.
2. Câu trả lời dứt khoát của vị sứ đồ (c.2).
a. Tính chất của câu trả lời (c.2a):
Tính chất lối trả lời của Phao-lô rất có ý nghĩa. Ông không nói 'không, anh không nên phạm tội!' hay 'không, hãy cố hết sức để đừng phạm tội!' hay 'đừng phạm tội nữa kẻo Đức Chúa Trời sẽ nổi giận với bạn!' hay 'Tốt hơn anh đừng phạm tội vì không khéo sẽ hụt mất sự cứu rỗi!'. Trong đầu vị sứ đồ không có bất cứ ý nào nêu trên.
b. Nền tảng cho câu trả lời (câu 2b)
Câu trả lời của vị sứ đồ là tiếng 'KHÔNG' mạnh mẽ - nhưng nền tảng của nó rất quan trọng vì ông nói cho chúng ta biết tại sao câu trả lời của ông là 'không'. Ông chỉ đơn giản nói rằng Cơ Đốc nhân thật không thể sống trong tội lỗi nữa, rằng làm như hoàn toàn không thích hợp. Tại sao? Vì rằng những gì Đức Chúa Trời đã làm cho chúng ta mãi mãi giải thoát chúng ta khỏi quyền lực của tội lỗi. Mỗi Cơ Đốc nhân đã được hoàn toàn và mãi mãi giải thoát khỏi quyền lực và sự thống trị cua tội lỗi. Sau đó, ông giải thích cách Đức Chúa Trời làm để hoàn thành việc này. Ghi chú: Sau đây là tóm tắt nhu cầu của tội nhân dưới mắt Đức Chúa Trời.
Chúng ta cần được giải thoát khỏi mặc cảm tội lỗi về những gì chúng ta đã phạm (tội lỗi)
Chúng ta cần được giải thoát khỏi những điều chúng ta đang làm (đang phạm tội)
Chúng ta cần được giải thoát khỏi địa vị hiện tại của chúng ta (tội nhân)
3. Lời giải thích đầy ý nghĩa của sứ đồ (c.3-10).
Theo sứ đồ Phao-lô có ba điều mà mỗi một Cơ Đốc nhân cần phải biết.
a. Biết điều này: "chịu phép báp-tem vào trong sự chết của Đấng Christ" (c.3-4)
Tín đồ đã chịu báp-tem vào trong Đấng Christ (ICo1Cr 12:13)
Đức Chúa Trời không chỉ cứu chúng ta khi chúng ta đang ở trong A-đam hay ở trong thế gian.Đức Chúa Trời giải thoát chúng ta khỏi địa vị của chúng ta 'trong A-đam'
Và Ngài làm phép báp-tem cho chúng ta vào trong thân vị và thân thể của Chúa Giê-xu Christ. Do đó chúng ta bước vào vương quốc Đức Chúa Trời bởi sự chết và sự sanh lại.
Tín đồ đã chịu báp-tem vào trong sự chết của Đấng Christ (c.3)
Phép báp-tem này vào trong Đấng Christ - là sự liên hiệp của chúng ta với thân vị của Christ - là một sự liên hiệp với Ngài trong sự chết của Ngài! Vì vậy sự liên hiệp của chúng ta với Đấng Christ hằng sống trước hết là một sự liên hiệp trong sự chết của Ngài tại đồi Gô-gô-tha. Đức Chúa Trời bao gồm mỗi một chúng ta, hay đã đồng hóa mỗi một cá nhân chúng ta trong cái chết của Con Ngài.
Tín đồ bị chôn cùng với Đấng Christ (c.4a)
Điều gì xảy ra khi Chúa Giê-xu bị đóng đinh? Ngài chết! Chúng ta làm gì với một xác chết? Chúng ta chôn nó! Vậy thì Giê-xu bị đóng đinh, Ngài chết, và rồi Ngài được chôn. Cũng giống vậy, vì rằng chúng ta đã được liên hiệp với Ngài trong sự đóng đinh, chúng ta cũng chết và vì rằng chúng ta đã chết với Ngài chúng ta cũng đã bị chôn với Ngài.
Tín đồ được cùng sống lại với Đấng Christ (c.4b)
Nhưng mồ mả không thể 'giữ nổi' Giê-xu và Ngài đã từ kẻ chết sống lại. Một lần nữa, cũng giống vậy, vì rằng chúng ta đã được liên hiệp với Ngài trong sự chết và sự chôn, chúng ta cũng được liên hiệp với Ngài trong sự sống lại. Do đó chúng ta cũng được kéo đến sự sống vinh hiển đời đời bởi sự liên hiệp của chúng ta với Giê-xu Christ.
Kết luận tổng quát.
Lẽ thật này trở thành nền tảng cho sự nên thánh của chúng ta và cho tất cả sự sống thuộc linh thật. Đây là một lẽ thật mà chúng ta không thể biết được nếu không có sự mặc khải thiên thượng và lẽ thật này phải được mỗi con cái Chúa hiểu rõ. Tại một chỗ khác, sứ đồ Phao-lô nói:
"Ngài đã giải thoát chúng ta khỏi quyền của sự tối tăm, làm cho chúng ta dời qua nước của Con rất yêu dấu Ngài" (CoCl 1:13).
"Vậy, nếu ai ở trong Đấng Christ, thì nấy là người dựng nên mới, những sự cũ đã qua đi, này mọi sự đều trở nên mới" (IICo 2Cr 5:17).
Vậy thì sự đổi mới của đời sống không phải là một điều chúng ta đang hi vọng, đang cầu xin hay đang cố gắng theo đuổi hay đang để cho phát triển từ từ hay đang chờ đợi Chúa thực hiện cho chúng ta. Đây là một lẽ thật đã xảy ra và đây là một sự kiện đã được hoàn tất. Do đó, đời sống mới của chúng ta trong Christ là hoàn toàn, rõ ràng và vĩnh cửu!
b. Biết điều này: "con người cũ đã bị đóng đinh với Christ" (c.6-7)
Thời gian của sự cùng đóng đinh (c.6).
Từ ngữ 'đã bị đóng đinh' (thì bất định của Hi-lạp) chỉ một hành động quá khứ được hoàn tất đưa đến một lợi ích liên tục ở hiện tại.
Không phải do kinh nghiệm mà người ta hiểu biết được lẽ thật này, mà là do sự soi sáng thuộc linh. Kinh Thánh nói rõ là chúng ta đã bị đóng đinh với Christ; rằng chúng ta đã chết khi Giê-xu chết. Do đó chúng ta phải để ý đến lẽ thật Đức Chúa Trời đã công bố về chúng ta liên quan đến thập tự giá - đừng bao giờ nhìn vào kinh nghiệm nào đó để xác định hay làm cho lẽ thật có giá trị.
Ý nghĩa của từ 'con người cũ' (c.6).
Con người cũ không phải chỉ là 'bản chất cũ' nhưng là toàn thể con người chúng ta 'trong A-đam'.
Đó không phải là bản chất cũ (thật sự có sự nhầm tên) hay bản chất xác thịt hay xác thịt. Đó là con người chúng ta 'trong A-đam' (chỉ có hoặc 'trong A-đam' hoặc 'trong Christ'). Do đó con người cũ là thân vị trước đây của tôi, được sinh ra từ dòng dõi A-đam; con người đã thừa hưởng khuynh hướng tội lỗi và con người đã chịu khổ vì án phạt của A-đam. Đó là thân vị mà tôi đã liên hiệp với A-đam, tổ phụ của mình.
Lý do của việc đồng bị đóng đinh (c.6).
'Người cũ' đã bị đóng đinh với Christ hầu cho 'thân thể của tội lỗi' bị trở nên vô quyền và không còn làm phận sự được nữa (tiêu diệt đi).
Có nhiều từ đồng nghĩa có thể được sử dụng để mô tả lẽ thật của đoạn Kinh Thánh này. Thân thể của tội lỗi bị tiêu diệt; nó bị tước đoạt mất quyền lực, nó bị làm cho không có hiệu quả hay không còn hoạt động được.
Có nhiều cách để minh họa lẽ thật này. Thí dụ: Nếu như tôi có mua một xe thể thao kiểu mới có thể chạy trên 150 dặm/giờ vì nó có máy mạnh như vậy nhưng nếu bạn lấy đi chìa khóa xe của tôi, bạn đã khiến nó trở nên bất năng (vô quyền). Không có gì thay đổi trong chiếc xe hay trong tiềm năng của nó nhưng khi bạn còn giữ chìa khóa của chiếc xe thì bạn còn khiến nó không hoạt động được.
Thân thể của tội lỗi bị làm cho vô quyền, mặc dù nó vẫn còn tiềm năng phạm tội như lúc trước, qua sự chết của 'con người cũ' bị đóng đinh trên thập tự giá cùng Đấng Christ. Một số người cổ dạy dỗ rằng việc đóng đinh con người cũ là một quá trình chậm chạp và thống khổ, rằng con người cũ không sẵn sàng chết nhưng điều đó không đúng với Kinh Thánh. Con người cũ đã bị đóng đinh trên thập tự giá cùng Đấng Christ và đã bị chôn!
Ý nghĩa của từ 'thân thể của tội lỗi' (c.6)
Thân thể của tội lỗi là thân xác của người tín đồ mà vẫn còn bị xác thịt thống trị và tác động đến và vẫn còn tồn tại cho đến khi có sự sống lại.
Điều rất quan trọng cần phải biết là thân thể tội lỗi không phải là con người cũ hay bản chất xác thịt. Đó là thân xác mà chúng ta tiếp tục sống trong và thân xác này vẫn còn bị sa ngã. Thân thể này chưa được cứu chuộc và chúng ta chờ đợi sự sống lại hoàn tất điều này. Vì vậy chính 'thân thể của tội lỗi' này đã phục vụ như một phương tiện qua đó công việc của xác thịt được bày tỏ ra.
Lý do phải khiến 'thân thể tội lỗi' bị vô quyền (c.6).
Thân thể của tội lỗi bị làm cho vô quyền để chúng ta có thể thực sự sống đời sống thánh khiết trong khi chờ đợi sự cứu chuộc của thân thể.
Nếu Cơ Đốc giáo chỉ là sự cứu chuộc khỏi án phạt của tội lỗi không hơn không kém và nếu Đức Chúa Trời không giúp chúng ta thoát khỏi quyền lực của tội lỗi thì chúng ta sẽ sống phần còn lại của cuộc đời chúng ta trong thân thể chưa được cứu chuộc và bị thống trị của tội lỗi. Sẽ chẳng có hi vọng ở một điều gì ngoại trừ việc giải thoát khỏi mặc cảm tội lỗi và viễn ảnh thiên đàng ở một thời điểm nào trong tương lai. Nhưng Đức Chúa Trời đã khiến thân thể của tội lỗi bị làm cho vô quyền để cho tội lỗi không còn cai trị trên chúng ta và chúng ta có thể sống đời sống thánh khiết Ngài mong muốn!
Những người được chia phần lợi ích của lẽ thật này.
Những người được hưởng lợi ích của lẽ thật này là những người đã đồng chết với Christ; tất cả những người này đã được mãi mãi giải thoát khỏi sự thống trị của tội lỗi.
Chỉ có những người đã thật sự chết mới được thoát khỏi ách thống trị của tội lỗi. Vì vậy kết luận hiển nhiên mà mọi người rút ra là họ phải chết cách này hoặc cách khác. Tuy nhiên, lẽ thật khó tin nổi mà sứ đồ Phao-lô dạy dỗ là 'bạn đã chết với Christ rồi'. Và nếu đó là trường hợp của bạn thì bạn đã được giải thoát mãi mãi khỏi cái ách thống trị của tội lỗi!
Lưu ý: Những người học Kinh Thánh nghiêm túc cần lưu ý đến những sự giải thích sai lầm về phân đoạn Kinh Thánh này cũng như về quan điểm nó đưa ra. Sau đây là những sự giải thích sai lầm đó:
1. Người tín đồ không còn đáp ứng với tội lỗi nữa (điều này thường được minh họa bởi một xác chết không còn phản ứng nữa).
2. Người tín đồ phải chết đối với tội lỗi trong đời sống của mình (nhưng thì động từ dùng đây là thì bất định của Hi-lạp chớ không phải ở mệnh lệnh cách).
3. Người tín đồ đang chết về tội lỗi mỗi ngày (nhưng lần nữa thì động từ không phải ở hiện tại, diễn tả một hành động tiếp diễn).
4. Người tín đồ không thể phạm tội vì đã từ bỏ tội lỗi (ở đây ít ra thì của động từ dùng đúng nhưng lại biến thành một điều mà Cơ Đốc nhân làm (quan điểm của Charles Hodge).
5. Cơ Đốc nhân đã chết về mặc cảm phạm tội (Robert Haldore nêu ra; nhưng quan điểm này không thích hợp với nội dung chương này vì điều đó được nói đến trong 3-5.
John Stott, John Murray, Martih Lloyd.Jones là những người đồng ý với quan điểm trình bày trong giáo trình này.
Kết luận tổng quát.
Dựa trên những gì Đức Chúa Trời đã thực hiện trong Đấng Christ, Cơ Đốc nhân thật đang được thách thức để thôi không sống như thể vẫn còn 'trong A-đam' và được sự cai trị của tội lỗi mà bắt đầu sống đúng đắn 'trong Christ'.
"Người cũ chúng ta đã bị đóng đinh với Đấng Christ để chúng ta có thể được giải phóng khỏi ách nô lệ của tội lỗi về mọi mặt; vì người nào đã chết thì hoàn toàn thoát khỏi quyền lực, sự cai trị, ách nô lệ và sự bạo ngược của tội lỗi (trích trong The New Man, Martyn Lloyd.Jones, trong bộ Giải nghĩa sách Roma trang 89. Có lẽ đây là một trong những lời giải nghĩa hay nhất về đoạn Kinh Thánh hết sức quan trọng này).
c. Biết điều này: "Christ chết cho tội lỗi một lần đủ cả" (c.8-10)
Đây là câu chìa khóa vì nó là 'gạch nối' giữa thần học (lẽ thật) và sự ứng dụng thực tế (lời khuyên giục) theo sau. Nhưng thật hết sức lạ lùng là đoạn văn đặc biệt này đã bị hiểu sai rất nhiều. Chúng ta hãy theo thật sát suy nghĩ của Phao-lô.
Ý nghĩa sự chết về tội lỗi của Đấng Christ (c.9-10)
Đấng không hề biết tội lỗi đã chết đối với lãnh vực tội lỗi và lãnh vực này mất đi ảnh hưởng, sự cai trị và quyền lực của nó.
Chúng ta không nên chỉ xem tội lỗi và sự chết như là 'những hành động' hay một 'sự kết thúc về vật chất'. Cả hai đều là những quyền lực; cả hai đều là những chủ nhân và đều là kẻ cai trị; và cả hai đều cầm quyền trong vương quốc của chúng. Đoạn văn này dạy rằng Giê-xu đã chết đối với vương quốc của tội lỗi và sự chết, và đã chiến thắng cả hai trong diễn trình này! Không còn cách nào khác để Giê-xu có thể chết về tội lỗi vì Giê-xu không ở trong tội lỗi và chưa hề phạm bất cứ một tội lỗi nào.
Tính chất trọn vẹn của sự chết đối với tội lỗi của Đấng Christ (c.9-10)
Cái chết của Giê-xu là đầy đủ, hoàn toàn, một cái chết một lần đủ cả đối với vương quốc của tội lỗi và sự chết.
Vấn đề ở đây là Giê-xu không ở lại trên thập tự giá hay đang chết. Ngài đã chết và do đó biến cái chết của Ngài thành một biến cố quá khứ. Và cái chết đó một lần đủ cả, hết sức đầy đủ cho mãi mãi. Do đó, Ngài đã dứt khoát mãi mãi với vương quốc của tội lỗi và sự chết vì cái chết của Ngài không thể lập lại nữa.
Thực hữu của sự sống lại của Christ (c.9-10)
Sự sống lại chứng minh rằng Ngài đã đáp ứng mọi đòi hỏi của luật pháp và sự sống lại đặt Ngài lên trên vương quốc của tội lỗi và trên cái nọc của sự chết, do đó sự chết không còn quyền cai trị trên Ngài.
Vương quốc của tội lỗi và sự chết đã mất quyền cai trị trên Ngài bởi sự sống lại. Ngài đã được sống lại sau khi đã nếm trải cái chết và Ngài sẽ không bao giờ phải chết nữa. Và đời sống hiện Ngài đang sống là sống trong vương quốc của Đức Chúa Trời mãi mãi!
Mối liên hệ của người tín đồ với sự chết và sự sống lại của Đấng Christ.
Mỗi tín đồ có thể hoàn toàn chắc chắn rằng vì mình đã dự phần vào sự chết và chôn của Đấng Christ thì mình cũng sẽ dự phần vào sự sống đời đời của Ngài.
Đây là một lẽ thật tuyệt diệu để chúng ta suy gẫm. Vì cớ lịch sử của một tín đồ thật sự bắt đầu với sự chết của Đấng Christ và sau đó tiếp tục với sự sống lại của Ngài, chúng ta có thể kết luận rằng tương lai của chúng ta là sống đời đời với Đức Chúa Trời.Tuy nhiên điểm Phao-lô muốn nhấn mạnh là chúng ta bây giờ đang sống cho Chúa trong hiện tại - chúng ta đang sống cho Chúa trong vương quốc của sự công bình vì chúng ta đã chết mãi mãi đối với vương quốc trước đây của tội lỗi.
4. Những hàm ý thuộc linh của đoạn quan trọng này.
a. Sự sai lầm của quan điểm hoàn hảo
Người theo thuyết hoàn hảo nói rằng bạn có thể có, hay đúng hơn, bạn phải có 'kinh nghiệm sự chết' riêng của bạn (quan điểm này cũng có nhiều điều khác nhau nhưng tất cả đều dạy dỗ điểm chung nói trên cách này hay cách khác). Thuyết này cũng dạy rằng bạn có thể có hay đúng hơn bạn phải có 'kinh nghiệm riêng tư về Đức Thánh Linh'. Kết quả của hai kinh nghiệm này là sự tiêu diệt bản chất tội lỗi hay sự tiêu diệt tâm trí xác thịt. Quan điểm này trình bày sự cần thiết phải có một kinh nghiệm có tính cách quyết định để qua đó công việc trên được hoàn tất và nhờ đó Cơ Đốc nhân mới có thể bước đi trong sự thánh khiết (xem Thuyết hoàn hảo của Benjamin Warfield để có thể phân tích được quan điểm này).
b. Sự sai lầm của quan điểm 'đời sống sâu nhiệm hơn'
Quan điểm mới 'đời sống sâu nhiệm hơn' chỉ là sự sửa đổi của quan điểm hoàn hảo. Quan điểm này cũng nói là bạn phải có 'kinh nghiệm sự chết' để giúp bạn bởi đức tin nhận lấy sự chiến thắng đưa đến một sự đầu phục hoàn toàn ý chỉ của Đức Chúa Trời. Họ cho rằng chiến thắng sẽ cứ thuộc về bạn miễn là bạn cứ tiếp tục tin tưởng.
c. Chấp nhận quan điểm 'đời sống thuộc linh' theo Kinh Thánh.
Kinh Thánh, theo cách nói quen thuộc, lại nói cho chúng ta biết rằng Chúa đã làm cho chúng ta (ân điển). Những gì mà chúng ta không thể tự làm cho chính mình. Cả nguyên đoạn RoRm 6:1-10 trong thơ Rô-ma chỉ là sự bày tỏ những gì Đức Chúa Trời đã làm, do sứ đồ Phao-lô tường thuật lại để chúng ta có thể biết. Đức Chúa Trời muốn chúng ta nhận biết một cách đầy đủ những gì đã được hoàn tất qua cái chết của Con Ngài. Do đó, đây là sự bày tỏ về ân điển của Đức Chúa Trời để cho tín đồ được biết và để cho chúng ta có thể chiếm hữu lẽ thật này bằng đức tin.
'Đoạn văn này nói gì về tôi? Nó nói cho tôi biết về địa vị, chỗ đứng và thân phận của tôi. Nó nói về vương quốc mà bây giờ tôi đang thuộc về với tư cách Cơ Đốc nhân. Đấng Christ đã từng ở trong vương quốc của tội lỗi và sự chết, Ngài không còn ở tại đó nữa. Tôi cũng đã từng ở trong vương quốc của tội lỗi và sự chết, bất cứ ai chưa phải là Cơ Đốc nhân vẫn còn ở trong vương quốc của tội lỗi và sự chết, người ấy thuộc về sự tối tăm, thuộc về vương quốc của Sa-tan. Điều mà sứ đồ Phao-lô nói với tôi ở đây là như Đấng Christ đã từng bước vào vương quốc đó một thời gian và bây giờ không còn ở đó nữa thì cũng y như vậy, tôi không còn thuộc về vương quốc đó nữa, tôi đã được đưa ra khỏi vương quốc đó với Ngài vì tôi ở trong Ngài' (Martyn Lloyd Jones)





† Welcome to nguonsusong.com

GMT+8, 20-1-2018 06:47 PM

nguonsusong.com | nguonsusong.net | nguonsusong.us | nguonsusong.ca | loihangsong.net | tinlanhmedia.net | phimtinlanh.com |
Tweet
Trả lời nhanh Lên trên Trở lại danh sách