† Welcome to nguonsusong.com

Tìm
Trở lại danh sách Đăng bài -----
Xem: 2634|Trả lời: 0

Đạo Đức - Các đặc điểm của chân lý mặc khải.

[Lấy địa chỉ]
Đăng lúc 5-10-2011 20:18:36 | Xem tất |Chế độ đọc

Dâng hiến cho công việc Chúa

Đạo Đức Cơ Đốc Giáo Với Các Vấn Đề Cận Đại
Tác giả: Barry Branaman

Các đặc điểm của chân lý mặc khải.

Chân lý vốn gắn liền với Thượng Đế. Ngài vốn là nguồn gốc thiết yếu, cần thiết, độc quyền và tối hậu của chân lý (GiGa 14:6 17:17).
Cùng như nó vốn bắt nguồn từ Thượng Đế vốn là uy quyền cuối cùng đối với mọi người, chân lý cũng được gắn liền với uy quyền. Lời Thượng Đế là uy quyền của đời sống chúng ta, và chúng ta phải trả lời, phải chịu trách nhiệm thực hiện nó. Trách nhiệm của chúng ta là phải làm theo, còn cách trả lời của chúng ta là phải tạo lập một chỗ đứng vững chắc cho sự công chính và chân lý, ngang tầm với định chuẩn vốn ở trong Chúa Cứu Thế Giê-xu khi chúng ta ở trong Ngài.
Nguồn chân lý duy nhất phải áp dụng cho nền móng của đời sống chúng ta, là Lời Thượng Đế (GiGa 8:31,32 17:17 ITi1Tm 3:16,17).
Chân lý không phải là một lời nói dối, cũng không phải là sự kết hợp của chân lý với một lời dối trá. Pha loãng hoặc pha lẫn chân lý bao giờ cũng tạo ra một lời nói dối và ngăn trở chân lý không cho nó đạt mục tiêu khi đã bị lời dối trá làm vấy bẩn. Nước là chất giải khát tuyệt diệu. Vào những ngày nóng bức thì nước rất quan trọng, nhưng nếu bạn lại pha vào đó vài giọt cyanide, nó sẽ mang đến sự chết. Chịu thoả hiệp, tức là chịu thua tác giả của sự thoả hiệp, là ma quỉ vậy (IGi1Ga 2:21).
Các đặc điểm đạo đức vốn có trong Thượng Đế, cũng sẽ được tìm thấy trong chân lý, hay khi chân lý được áp dụng và xác thịt bị loại trừ (thánh khiết, thuần khiết, tốt lành thiện hảo, công chính, công bằng, v.v..) Chân lý phải có hàm ý và đem ra áp dụng trong lãnh vực luân lý đạo đức, nếu không, nó không phải là chân lý của Thượng Đế. Bất kỳ vật gì từ Thượng Đế ra đều phải phản ảnh bản tính Ngài, ít nhất cũng là trong tình trạng nguyên thủy, lúc nó chưa bị tội lỗi làm ô uế. Nếu điều gì được dán nhãn hiệu chân lý, mà lại sinh ra sự giả dối, vô luân, tội lỗi, bất kính, v.v.. thì đó không thể là chân lý vì không phải ảnh bản tính hoặc các thuộc tính của Ngài. Quả thật là có một trở ngại chen vào giữa chân lý vốn trọn vẹn và tốt lành, với việc con người thiếu khả năng để ứng dụng thích đáng chân lý vào đời sống. Con người vốn tội lỗi, và không có những đáp ứng căn bản kiên định hoặc phù hợp với chân lý. Còn một mặt khác nữa, là con người có thể lạm dụng chân lý, do đó, điều vốn là chân lý đã không được phản chiếu chính xác y như nó vốn có. Khi dùng các kết quả làm tiêu chuẩn để xác lập chân lý, ta có thể kết luận rằng nếu các kết quả không phản ảnh đặc tính của Thượng Đế, thì rất có thể nó không phải là chân lý, nó không phải là tiêu chuẩn duy nhất mà chỉ là một dấu chỉ cho thấy nó có thể là chân lý mà thôi.
Chân lý có tính cách riêng tư và sở dĩ được ban cho là để ứng dụng vào đời sống một cách đạo đức. Chúa Giê-xu chính là chân lý và là chân lý nhập thể. Ngài đã sống một cuộc đời trọn vẹn và đạo đức luôn luôn làm đẹp lòng Thượng Đế, và là tấm gương sáng về việc vâng lời, yêu thương, tự nguyện đầu phục Đức Chúa Cha (Mat Mt 5:44-48 GiGa 1:14 14:6;). Các ý niệm về chân lý của cả Cựu lẫn Tân Ước đều được nhận thấy là hoàn toàn hài hoà trong trong Chúa Cứu Thế Giê-xu, Đấng vốn đầy ân phúc và chân lý (GiGa 1:14) Các ý niệm Cựu Ước chủ yếu là tính cách đáng tin và vững chắc trong khi các ý niệm trong Tân Ước là bày tỏ ra và không chi giấu.
Về bản tính, chân lý là đều mà người ta có thể kinh nghiệm, từng trải. Nó được ban cho với ngụ ý để được ứng dụng cho đời sống. Tuy nhiên, điều ngược lại không nhất thiết là đúng, khi từng trải trở thành nhà vua cai trị đời sống và tuyên bố như một nhà độc tài về chân lý là gì. Bất cứ lúc nào và trong hoàn cảnh nào, chân lý phải tuyên bố từng trải phải như thế nào, nếu không, người ta chẳng bao giờ nên tham dự vào đó. Có những sự kiện vốn đúng thật đến từ từng trải chủ quan; nhưng điều vốn có thật (thí dụ chỉ có phần thông tin về một sự kiện nào đó mà thôi) không thể được thiết lập để làm nền tảng cho đời sống. Chỉ có chân lý do Thượng Đế mặc khải mới có thể được đặt làm nền cho đời sống mà thôi.
Chân lý vốn gắn liền với Thượng Đế nhưng nó không có tính cách tự trị. Nó chẳng bao giờ tự thị, tự phục vụ, hay tác động độc lập đối với phần nền móng là Thượng Đế, Đấng từ đó nó được xây lên. Khi gặp cơ hội thích đáng, chân lý thuộc bất luận cấp bậc, trình độ nào cũng đều tôn vinh Thượng Đế. Một khi được Kinh điển giải thích, chân lý tự nhiên sẽ được giải thích thật đầy đủ để bởi đó, Thượng Đế được cõi thọ tạo của Ngài tôn vinh, nếu không con người sẽ nhận lấy vinh quang về những gì “chính mình đã khám phá ra”. Mọi chân lý đều tuỳ thuộc vào Thượng Đế, vốn là nguồn gốc, định nghĩa, phạm vi và chính sự hiện hữu của nó. Vì chân lý không tự nó mà có; nó không phải là cứu cánh của chính nó, nhưng là một phương tiện cho một cứu cánh. Chỉ có chân lý, biết chân lý hay biết nó được hậu thuẫn như thế nào, thì chưa đủ; nó còn phải dẫn người ta đến với Thượng Đế là Đấng đã sắp xếp một cứu cánh: Nhận biết Thượng Đế và ý chỉ Ngài đối với con người.
Chân lý là nền tảng duy nhất để Cơ Đốc nhân dựa vào hầu đặt mọi nỗ lực của mình vào đó để dẫn đến các kết quả cho đời sống mình. Mọi chân lý đều là chân lý của Thượng Đế. (Lãnh vực chân lý được xét đến ở đây là sự mặc khải, hay các quy luật của công trình sáng tạo). Vấn đề với các quy luật sáng tạo, ấy là cách quan sát, nhận xét của con người vốn có giới hạn và rất có thể sai lầm. Cho nên, khi con người càng hiểu được nhiều điều, thì có vẻ như chân lý bị thay đổi, trong khi thật ra, thì chính sự hiểu biết của con người đã đổi thay đó thôi. Vì các quy luật của Thượng Đế trong công trình sáng tạo vốn bất biến), tuy nhiên, không phải mọi chân lý mà người ta chịu đầu phục đều sẽ khiến một ai đó trở nên giống với hình ảnh Thượng Đế, bởi quyền năng của Thánh Linh, hay đưa một ai đó đến chỗ có được đặc tính của Thượng Đế. Cần phải phân biệt đâu chân lý mặc khải và đâu là các sự kiện hiển nhiên.
Chỉ có các sự kiện mà thôi, thì chẳng bao giờ đủ để trở thành quan trọng căn bản cho đời sống chúng ta, vì chúng không phân biệt, cũng không thể tạo được các khác biệt đạo đức. Thượng Đế phải mặc khải chân lý của Ngài cho loài người, và con người phải tiếp nhận và nhờ quyền năng Đức Thánh Linh để thông hiểu chân lý ấy. Sau đó, nó mới có thể thích ứng để áp dụng vào đời sống Khi chân lý mặc khải đã trở thành nền tảng cho đời sống rồi, chân lý tự nhiên mới có thể được xây lên trên đó với mối liên hệ thích hợp với chân lý mặc khải. Thượng Đế đã tạo ra lãnh vực sự kiện, cho nên muốn hiểu chúng cho đúng, cần phải nối liền chúng với Nguồn Gốc của chúng, là Tác Giả của chân lý, tức là Thượng Đế, để Ngài giải nghĩa cho.
Theo bản tính của nó, Chân lý thiết yếu là mệnh lệnh phải theo. Chân lý của Thượng Đế trực diện với chúng ta và kêu gọi chúng ta phải có một sự đáp ứng: đó là việc đầu phục ý chỉ Ngài một cách tự nguyện do tình yêu thương. Chúng ta phải chịu trách nhiệm về chân lý mà Thượng Đế đã mặc khải cho chúng ta; nó phải ở trong đời sống chúng ta, là một phần của từng trải của chúng ta, nếu không thì chúng ta vẫn chưa vâng lời Thượng Đế.
Chân lý không phải là tất cả, vì nếu như thế thì sẽ chẳng có gì không phải là chân lý hay lời dối trá cả. Đối lại với chân lý (ý tội lỗi luân lý hậu quả của việc vi phạm các quy luật thánh khiết của Thượng Đế.
Chân lý được dành cho toàn thể nhân loại. Nó phải được áp dụng phổ quát, vì nó phát nguyên từ Thượng Đế là Đấng Cầm quyền tể trị trên cả nhân loại. Nó phải được sử dụng một, cũng như phải được mọi người thuận phục. Toàn thể nhân loại đều phải trả lời phải “tính sổ” với chân lý phổ quát này.
Chân lý chẳng bao giờ tự mâu thuẫn, hoặc mâu thuẫn với bất luận một mặc khải nào khác của Thượng Đế. Sở dĩ như thế, vì nó bắt nguồn từ Thượng Đế toàn trí (allwise), toàn tri (allknowing) và hoàn toàn trọn vẹn. Có một sự thống nhất chân lý, phản ảnh nguồn gốc của nó là từ Thượng Đế. Ngài là Đấng xác định thực tại, vốn thủy chung như nhất với bản tính của mình và không thể tự mâu thuẫn. Chân lý mặc khải sẽ không mâu thuẫn với chân lý tự nhiên, mà giải thích đầy đủ nhất ý nghĩa của nó cho con người. Thượng Đế là tác giả của cả chân lý mặc khải lẫn chân lý tự nhiên, của cả các sự kiện lẫn các quy luật của tạo hoá. Ngài cũng là tác giả duy nhất của thực tại và những gì nằm trong phạm vi của nó. Cho nên Kinh Thánh chẳng bao giờ tự mâu thuẫn hay mâu thuẫn với chân lý tự nhiên. Những nhận xét, quan sát về cõi thọ tạo có thể bị thiên kiến của con người “vặn cong bóp méo” vì kẻ ấy không tiếp xúc đầy đủ hay không tiếp xúc gì với chân lý mặc khải, hoặc do tự chọn hoặc do dốt nát. Chân lý phát hiện được nhờ quan sát thọ tạo bao giờ cũng phù hợp và hậu thuẫn cho chân lý mặc khải. Một khi người ta lấy chân lý tự nhiên hay suy lý để làm nền tảng chủ yếu, thì nó thiết yếu bị vấy bẩn, thiếu kìm chế, và không thể được kiểm soát về phương diện chính xác hoặc tính cách thích hợp của nó với con người. Như thế, con người ta sẽ có một nền tảng, hoặc là được xây dựng trên một sự dối trá, hoặc trên các sự kiện chẳng bao giờ làm nảy sinh một tiêu chuẩn tuyệt đối, hoặc chẳng bao giờ đưa kẻ ấy đến chỗ tiếp xúc với Thượng Đế. Chân lý sẽ luôn luôn tự hậu thuẫn cho mình, nhưng nó phải tự hậu thuẫn thật đúng cách, phải phép. Chân lý mặc khải được xây dựng trên bản tính của Thượng Đế.
Muốn cho bất luận một “chân lý” nào khác trở thành thích hợp với con người, nó phải được xây dựng trên chân lý mặc khải, và được chân lý mặc khải giải thích. Chân lý do suy lý mà ra chẳng bao giờ có thể làm nền tảng được cho chân lý tự nhiên, mà cả hai cũng không có cái nào hậu thuẫn được cho chân lý mặc khải. Khi có người nào đứng ra làm kẻ đúc kết hay hệ thống hoá chân lý để hậu thuẫn cho chân lý của Thượng Đế, thì kẻ ấy đã trở thành bình đẳng với Thượng Đế về uy quyền. Chừng đó, chân lý của Thượng Đế phải chịu sự kiểm soát, và bị định nghĩa bởi cái đáng lẽ phải chịu thuận phục và rất có thể sai lầm - đó là con người. Bất cứ khi nào đời sống bị đặt trên cơ sở là một cái gì kém hơn Thượng Đế và Lời Ngài, thì nó sẽ kết thúc trong tuyệt vọng và chán chường (sách Truyền đạo). Khi con người đầu phục sự mặc khải của Thượng Đế, nó sẽ đạt được lời giải thích và ý nghĩa đầy đủ nhất về sự hiện hữu của mình.
Chân lý mặc khải chẳng bao giờ cạn kiệt. Nó có tính cách bao quát và đầy đủ uy quyền và chúng ta có thể biết chắc như thế Tuy nhiên, Thượng Đế đã không mặc khải trọn vẹn chính Ngài hoặc kiến thức của Ngài cho nhân loại. Điều mà Thượng Đế không mặc khải, thì con người không thể biết hay không thể đến với sự mặc khải trong hiện tạ, nghĩa là không hề có “sự mặc khải mới” đến từ Thượng Đế. Ngoài Kinh Thánh ra, không hề có chân lý mặc khải nào khác. Có chân lý tự nhiên mà người ta có thể khám phá ra hoặc nhờ học hỏi mà biết bằng cách nghiên cứu công trình sáng tạo; cũng có chân lý suy lý (một cách gọi không thích hợp) vốn đặt cơ sở trên con người; nhưng chúng không đưa được người ta đến chỗ liên hệ cá nhân với Thượng Đế, hay thông suốt thân vị hoặc ý chỉ Ngài đối với nhân loại, mà chúng cũng chẳng bao giờ có y quyền gì trên chân lý mặc khải cả (Một câu trả lời theo nguyên tắc có thể dành cho những xung đột về uy quyền).
Chân lý mặc khải có một bản tính vĩnh hằng cố hữu. Chân lý tự nhiên có phạm vi hạn chế trong công trình sáng tạo. Chân lý về thân vị (person) và bản tính của Thượng Đế bao giờ cũng hiện hữu cho dù nó có được mặc khải hay không, vì Thượng Đế vốn tự hữu hằng hữu. Lời Thượng Đế sẽ tồn tại miên viễn, từ lúc nó được ban ra cho đến một thời gian vô cùng vô tận Chân lý về cõi thọ tạo ra đời đồng thời với công trình sáng tạo và sẽ cùng tồn tại với nó cho đến lúc cuối cùnglúc cõi thọ tạo bị thay đổi. Nói như thế không có nghĩa là bảo rằng nó chẳng bao giờ hiện hữu, vì chúng ta sẽ có chứng cứ là nó đã hiện hữu; điều đó chỉ có nghĩa rằng cái đã được gọi là các quy luật tạo hoá của thời hiện tại sẽ phải đầu phục công trình sáng tạo mới mà Thượng Đế sẽ thiết lập trong sách Khải thị chương 21 (Thi Tv 102:27 vốn được đặt trên cơ sở là bản tính Ngài).
Chân lý tự nó không thay đổi. Thượng Đế, là nguồn gốc chân lý, không hề thay đổi, và những gì Ngài đã mặc khải trong quá khứ vẫn còn hợp thời cho ngày hôm nay và sẽ còn hợp thời trong tương lai (MaMl 3:16).
Chân lý chẳng bao giờ bị triệt tiêu mà chỉ có ứng nghiệm thôi. Hệ thống tế lễ Cựu Ước đã không “thay đổi” mà chỉ được làm cho trọn trong Chúa Cứu Thế Giê-xu rồi sau đó, được xếp qua một bên vì nó đã trở thành vô dụng.
Chân lý có với một bản tính cố hữu và không bao giờ sai lầm; do đó, nó sẽ chẳng bao giờ dẫn ai vào sự sai lầm, bị lừa dối hay phạm tội.
Chân lý mặc khải là nền móng cho mọi chân lý khác (chân lý tạm thời như được thấy trong luật về tế lễ, chân lý văn hoá như được thấy trong các phong tục tập quán của một số dân địa phương vốn không đúng mà cũng chẳng sai, hay chân lý tự nhiên như có thể được phát kiến hay học biết được nhờ nghiên cứu cõi thọ tạo). Bất cứ điều gì cũng có thể được dán cho cái nhãn hiệu “chân lý”, thế nhưng, nếu nó không được xây trên chân lý mặc khải, là nó cố gắng tự tồn tại và không đáng tin cũng như không thể được đặt làm nền móng cho đời sống, vì nền móng cho đời sống phải phản ảnh thật chính xác Thượng Đế là Đấng đã thiết lập chân lý ấy. Cũng vậy, nếu có đều gì được dán nhãn hiệu chân lý, nhưng khi đem ra áp dụng cho đời sống lại không đưa đến các kết quả mong muốn (đời sống thánh khiết, trái của Thánh Linh, hoặc lại sản sinh ra tội lỗi), thì cần phải nghiêm chỉnh xét lại, thử xem khi đem ra ứng dụng, nó có làm bộc lộ cái chân lý ấy hay không.
Đây không phải là tiêu chuẩn độc quyền để xác định chân lý (căn cứ vào các hậu quả của nó) mà chỉ là một dấu chỉ cho thấy nó không phải là chân lý Nguyên tắc của điều được cho là chân lý đó phải khớp đúng với Lời Thượng Đế. Nếu tiêu chuẩn kiểm soát không đạt được, rất có thể rằng chúng ta đang ứng dụng một sự dối trá cho đời sống mình, do đó, sát nhập nó vào với phần nền móng của đời sống chúng ta. Như thế, cuộc đời chúng ta sẽ được đặt trên một cơ sở vô cùng nông cạn và dễ đổi thay Chúa Giê-xu từng dạy rằng xây dựng trên bất kỳ một nền tảng nào ngoài ra chính Ngài, đều là xây nhà trên cát (Mat Mt 7:24-27). Những ý niệm được dán cho cái nhãn hiệu giả mạo là chân lý thường rất hấp dẫn và đầy sức lôi cuốn, như hầu hết mọi vật thuộc về đời này. Chỉ có cái nhãn hiệu là chân lý mà thôi, thì chẳng bao giờ là đủ cả, mà nó phải thật sự là chân lý. Chúng ta phải thận trọng cảnh giác để khỏi tiếp nhận vào đời sống mình (nhưng điều giả mạo như thế), và phải chắc chắn là mình chẳng bao giờ đem một điều gì khác để thay thế cho chân lý của Thượng Đế.




Tổng thống Donald Trump cấm tiên tri giả TB Joshua bước chân tới Mỹ



" Nhiệm vụ đầu tiên của tôi là đối phó với nhà tiên tri giả da đen đó. Anh ấy sẽ phải đối mặt với hậu quả nghiêm trọng"

† Welcome you - nguonsusong.com

GMT+8, 26-11-2020 01:23 AM

nguonsusong.com - Tin lanh
Trả lời nhanh Lên trên Trở lại danh sách