nguonsusong.com

Tìm
Trở lại danh sách Đăng bài-----
Xem: 2033|Trả lời: 0

7 Định Luật - LÀM THẾ NÀO ĐỂ YÊU THƯƠNG NGƯỜI KHÁC

[Lấy địa chỉ]
Đăng lúc 5-1-2012 08:11:25 | Xem tất |Chế độ đọc

7 Định Luật Của Người Lãnh Đạo Thuộc Linh
Tác giả: John C. Maxwell
ĐỊNH LUẬT 7

LÀM THẾ NÀO ĐỂ YÊU THƯƠNG NGƯỜI KHÁC BẰNG TÌNH YÊU THƯƠNG CỦA THƯỢNG ĐẾ

Lời đáp thật sự cho nhu cầu yêu thương người khác của một cấp lãnh đạo, là bản thân người ấy phải biết rõ và từng trải được tình yêu thương của Thượng Đế. IGi1Ga 4:8 chép: “Thượng Đế chính là Tình yêu”. Tình yêu thương vốn từ Ngài mà đến. Tình yêu thương của Ngài rất đặc biệt và siêu vượt trên mọi loại tình yêu thương khác. Nó khác với sự đa cảm và dễ xúc động. Tình yêu thương của Thượng Đế vẫn còn đó khi tất cả các loại tình yêu thương khác đều bị cạn kiệt, không còn tồn tại nữa. Nó vẫn ở lại với người ta trong cơn khủng hoảng, gặp hoạn nạn. Nó tồn tại mãi mãi và thoả mãn sâu xa.
Người Hi-lạp cổ thời đã biết có nhiều loại tình yêu thương khác nhau. Họ dùng ít nhất là bốn từ ngữ khác nhau để mô tả tình yêu thương. Một chữ diễn tả sự thương yêu trìu mến thuộc thể (eros). Theo nghĩa xấu nó ám chỉ tình dục vô luân. Chúng ta đều biết rằng “làm tình” không phải bao giờ cũng do tình yêu thương của Thượng Đế thôi thúc.
Một từ ngữ khác được người Hi-lạp (Storge) dùng để nói về tình yêu thương gia đình, giữa cha mẹ và con cái. Nó cũng được sử dụng để đề cập tình thương giữa các loài động vật. Họ còn có một chữ khác (phile) để diễn tả tình bạn chí thân. Chúa Giê-xu gọi các môn đệ Ngài là “bạn hữu” trong GiGa 15:14, 15, và chữ dùng ở đây là philoi.
Từ ngữ quan trọng nhất đối với các tín hữu là agape, tình yêu thiên thượng. Khi Thánh Kinh đề cập tình yêu của Thượng Đế mà tất cả chúng ta đều cần để yêu mến lẫn nhau thì phần lớn bộ sách ấy đều dùng từ ngữ agape. Chính đó là tình yêu đã đưa Chúa Cứu Thế Giê-xu lên thập tự giá để chịu chết vì tội lỗi chúng ta. Agape ám chỉ các hành động bất vị kỷ. Đó là tình yêu cống hiến, ban tặng. Nó quan tâm đến sự an vui phúc lợi của người khác mà chẳng nghĩ gì đến lợi lộc cá nhân, riêng tư. Từ hi sinh là ý niệm căn bản của từ ngữ agape. Đó là tình yêu không đòi hỏi điều kiện trước khi nó được thực hiện. Đó là sự tha thứ. Nó xây dựng lên chứ không phải là xé cho rách, phá cho sập. Nó luôn luôn khích lệ và tìm cầu điều tốt nhất cho đối tượng của mình.
Thảm Kịch Của Quyền Lãnh Đạo Không Có
Tình Yêu Thương Của Thượng Đế
ICo1Cr 13:1-3 trình bày năm lãnh vực trong đó tình yêu của Thượng Đế là thiết yếu, hay các kết quả không kiến hiệu trong đời sống người khác. Căn nguyên tại sao các cấp lãnh đạo không thôi thúc giục giã được người khác có thể được tìm thấy trong mấy câu này.
Lời nói thiếu sót!
Phao-lô nói “Dù tôi nói được các ngôn ngữ của loài người và thiên sứ, nhưng không có tình yêu thì tôi cũng chỉ khua chiêng, gióng trống ồn ào”. Các cấp lãnh đạo phải nói. Hy vọng những người khác nghe mình. Nếu họ không chịu nghe, vấn đề có thể do “lời nói thiếu sót” đã được đề cập ở đây: thiếu tình yêu thương. Rất có thể là khẩu tài vẫn có đấy, nhưng có lẽ là hãy còn thiếu tình yêu của Thượng Đế.
Ngày nọ, tôi ngồi lại trong một văn phòng bài trí sang trọng để trò chuyện với một lãnh tụ về một lãnh vực bất đồng đặc biệt. Tôi vô cùng kinh ngạc trước tài hùng biện và tinh thông ngôn ngữ của ông ta. Nhưng càng nói lâu bao nhiêu, ông ta càng khiến tôi khó chịu bấy nhiêu. Tôi cảm giác ông ta chẳng hề quan tâm tới quan điểm của tôi hoặc chính con người tôi. Cảm thúc ấy khiến tôi bị chạm tự ái, và tự cảm thấy mình không thể đáp lại những gì ông ta nói. Tôi nghĩ vấn đề này rất thường xảy ra khi chúng ta trò chuyện với người khác. Lắm khi hoàn toàn chỉ vì lý do ấy mà thôi - chỉ nói mà thôi! Chẳng có tình thương. Và thường thường thì nó xúc phạm người khác.
Chỉ có tri thức mà thôi, là “kiêu căng”.
ICo1Cr 13:2 mô tả các vấn đề về quán thông mọi tri thức, nhưng không có tình yêu thương. Các cấp lãnh đạo phải là những người hiểu biết. Kẻ dốt nát thì chẳng lãnh đạo ai được. Nhưng điều quan trọng là tri thức phải có tình yêu thương đi kèm - và đây là một thế quân bình rất khó đạt.
8:1 dạy chúng ta “Kiến thức dễ sinh kiêu căng, còn lòng yêu thương xây dựng cho nhau” Nó chẳng hơn gì sự dốt nát - nó không phải là vấn đề! Vấn đề là chúng ta cần có tình yêu thương cộng với kiến thức để biến tri thức trở thành kiến hiệu trong đời sống người khác.
Một thành viên trong ban giám đốc cho tôi biết trước đây ít lâu về một thượng cấp của cô ta rằng: “Ông ấy biết rõ những gì mình nói; chỉ có điều là ông ta chẳng coi ai ra gì cả!” Một vấn đề phổ biến. Muốn giúp ích được cho người khác, thì kiến thức thiết yếu phải có tình yêu thương đi kèm.
Đưc tin mà không có tình yêu thương thì chẳng là gì cả.
Các cấp lãnh đạo không thể điều hành công việc mà không có đức tin. Nhưng nếu thiếu tình yêu thương thì chúng chẳng là gì cả (xem ICo1Cr 13:2). Có đức tin dời núi thì quả là một ân tứ phi thường! Đức tin lớn đó tạo phấn khởi cho mọi người chung quanh.
Các cấp lãnh đạo có đức tin tin rằng Thượng Đế có thể làm những việc mà phần đông chúng ta chưa hề được nhìn thấy hoặc kinh nghiệm. Những trái núi lớn, thoạt nhìn dường như là các chướng ngại vật khó vượt qua đối với công việc Chúa vẫn phải sụp đổ trước đức tin của một số các nhà lãnh đạo! Nhưng nếu không có tình yêu thương, thì các kết quả sẽ vô cùng nhỏ bé trong việc tạo ảnh hưởng trên người khác.
Một vị mục sư mà tôi quen biết, thách thức các tín đồ của ông phải có đức tin lớn. Ông tin rằng Thượng Đế có thể làm được những việc dường như không thể làm nổi nhân một hoàn cảnh đặc biệt nào đó. Chỉ
Có một số người rất khó cộng tác
(trong trường hợp bạn thiếu chú ý ). Nhiều khi chúng ta phải lấy tình yêu thương mà "chịu đựng " họ . Dù sao thì Thượng Đế cũng đã "chịu đựng " chúng ta .
có điều rắc rối là ông quá xa cách các tín hữu. Vì quá nhiệt thành, mà ông đã đánh mất họ. Trong nỗ lực muốn thấy Thượng Đế làm những việc vĩ đại, ông đã chạy qua mặt họ. Các tín đồ không chịu cộng tác với ông, cho nên nỗ lực của ông ta là một thất bại nặng nề!
Có gì trục trặc, bất ổn thế? Các tín đồ cảm thấy ông không yêu thương họ. Họ cảm thấy ông ta chỉ muốn lợi dụng họ để xây lên một công trình vĩ đại cho đức tin của ông ta! Trong công tác lãnh đạo, đức tin mà không có tình yêu thương là một thảm hoạ.
Dâng hiến mà không có tình thương thì chẳng ích lợi gì.
Các cấp lãnh đạo phải có tấm lòng sẵn sàng dâng hiến. Họ phải chia xẻ với tín đồ lúc gặp thiếu thốn. Nhưng 13:2 nhắc nhở chúng ta rằng cả khi chúng ta dâng hiến cả tài sản “nhưng không do tình yêu thương... cũng vô ích”. Câu này thật là rõ ràng. Chắc chắn là đang có người nghèo thiếu. Có lẽ mọi người đều ý thức là cần phải có việc “bố thí”. Nhưng nếu không do tình yêu thương, thì chỉ vô ích mà thôi. Hành động không hoàn tất được ý định. Bố thí mà không có tình thương, thì không đạt được ý hướng của nó. Tất cả của dâng trên đời này cũng không giúp ích gì được cho người ta khi không có tình yêu thương.
Tử đạo mà không có tình yêu thương cũng vô ích.
Cả khi bạn xả thân để chịu hoả thiêu - thậm chí bạn dám tử vì đạo, thì theo 13:3 việc ấy cũng chỉ phí công vô ích mà thôi. Tử đạo để chỉ tử vì đạo mà thôi, thì không phải là yêu thương. Có rất nhiều trường hợp, chúng ta chỉ chơi trò “tử đạo”. Điều này không bảo đảm được là chúng ta yêu thương người ta. Nó có thể chỉ là một dạng thức của sự ích kỷ. Trong một hoàn cảnh cá biệt nào đó, người ta có thể tử vì đạo để được chú ý, tán thưởng hay ghi công về điều mình làm. Họ cần được mọi người lưu ý.
Tất cả các lãnh vực trên đây (ăn, nói, kiến thức, đức tin, bố thí và tử đạo) đều quan trọng; nhưng nếu không có tình yêu thương, chúng sẽ chẳng có kết quả gì trong đời sống người khác. Tình yêu thương phong phú hoá những điều đó đến độ xây dựng được cho người khác. Các động cơ thúc đẩy ích kỷ, được chuyển hướng để trở thành mối quan tâm đến tha nhân, khi tình yêu thương cầm quyền kiểm soát các lãnh vực ấy. Khi tình yêu của Thượng Đế tác động, thì các thảm hoạ của công tác lãnh đạo có thể được chuyển thành chiến thắng khải hoàn.
Quan Tâm Đến Người Khác Có Nghĩa Gì?
Các cấp lãnh đạo phải tỏ ra quan tâm đến người khác. Bạn không thể ép buộc người ta làm việc ấy; nó phải xuất phát tự đáy lòng. Nhưng làm thế nào để bạn chứng tỏ được một mối quan tâm như thế? 13:4 nêu rõ hai đức tính của tình yêu thương của Thượng Đế phản ảnh mối quan tâm đến người khác chứ không phải đến chính bạn.
Quan tâm hàm ý kiên nhẫn.
“Tình yêu hay nhẫn nại” quả là một câu phát biểu hết sức đơn giản! Khi các cấp lãnh đạo tỏ ra kiên nhẫn với người khác, người ta sẽ biết các vị ấy thật có quan tâm đến họ. Từ ngữ Hi-văn chỉ “nhẫn nại” ám chỉ việc phải dành nhiều thì giờ để nấu cho sôi. Nó luôn luôn được dùng để chỉ người, chứ không phải chỉ các đồ vật. Thượng Đế chẳng bao giờ dạy chúng ta phải nhẫn nại đối với các đồ vật. Ngài không cần loại nhẫn nại ấy. Ngài đang cai trị kiểm soát mọi sự! Tuy nhiên, Ngài đã tỏ ra nhẫn nại đối với con người.
Ê-phê-sô 4:2; nhắc nhở chúng ta rằng nhẫn nại đối với người ta bao gồm việc tỏ ra nhường nhịn (nghĩa đen, chịu đựng) lẫn nhau vì tình yêu thương. Có một số người rất khó cộng tác (trong trường hợp bạn thiếu chú ý) và khó nhất trí, thông cảm. Nhiều khi chúng ta phải lấy tình yêu thương mà “chịu đựng” họ. Dù sao thì Thượng Đế đã “chịu đựng” chúng ta - thật đáng ca tụng Ngài!
Tôi rất khó kiên nhẫn được với một nhân viên làm việc trong văn phòng ban giám đốc của chúng tôi. Tốc độ của anh ta với tốc độ của tôi là hai tốc độ khác hẳn nhau! Tôi muốn anh ta phải hoàn tất một công tác theo lịch trình của tôi. Tôi có quyền trông mong điều đó nơi anh ta - vì tôi là chủ của anh ta kia mà! Nhưng anh ta đã không hoàn thành đúng giờ. Anh ta xin triển hạn thêm. Tôi mất kiên nhẫn đến độ phát bệnh. Tình yêu thương của Thượng Đế ở đâu? Không có! Thay vì giúp đỡ anh ta, tôi lại chê trách và thiếu kiên nhẫn. Lạy Chúa, xin tha tội cho con!
Tình hình đó chứng tỏ tôi thiếu tình yêu thương. Tôi cầu xin Chúa tha tội cho mình, và thử một phương cách khác. Cách đó chứng tỏ lòng nhẫn nại. Nhân viên làm việc trong văn phòng ban giám đốc đó cám ơn tôi vì đã yêu thương anh ta. Tôi có học tập được bài học này không?
Tài thúc giục và thách thức người ta của các cấp lãnh đạo sẽ suy giảm rất nhiều nếu một người lãnh đạo tỏ ra thiếu kiên nhẫn. Tình yêu thương của Thượng Đế là nhẫn nại “chịu đựng” người khác.
Quan tâm là nhân từ.
Tôi thích âm thanh của tiếng “nhân từ” này. Từ ngữ Hi-văn trong 13:4 vốn được dùng chỉ rượu được giữ lâu năm cho dịu đi. Chúa Cứu Thế đã dùng từ ngữ này khi Ngài phán: “Ách ta êm dịu” (Mat Mt 11:30). Thuận phục Ngài không phải là một gánh nặng. Con bò nhiều kinh nghiệm kéo chiếc cày. Con bò chưa kinh nghiệm (người tín hữu) được dạy kéo cày bằng cách buộc lỏng vào chiếc ách, và chỉ học tập kinh nghiệm của con bò đã từng trải (Chúa Cứu Thế) bên cạnh nó mà thôi.
Tình yêu thương cũng giống như thế. Đó là tỏ ra dễ dãi, chứ không phải là khó khăn, thô bạo, với người khác. Đó là đi bên cạnh người khác để giúp đỡ người ấy học tập và tăng trưởng. GaGl 5:22 liệt nó vào số “trái của Thánh Linh”. Eph Ep 4:32 khi dùng nó với ý niệm là tha thứ lẫn cho nhau.
Nghĩa gốc trong từ ngữ Hi-văn là tính cách hữu dụng, hữu ích. Nó phản nghĩa với thô bạo, cay đắng. Các cấp lãnh đạo thấu triệt lòng nhân từ chẳng bao giờ chất trên người khác một gánh nặng đến mức khiến người ấy phải ngã quỵ. Họ rất dễ cho người ta đi cùng, và thái độ của họ là yêu thương. Họ tìm cách giúp đỡ, chứ không phải là gây tổn thương.
Các Thái Độ Không Thuộc Về Đời Sống Người Lãnh Đạo
Nếu tình yêu thương của Thượng Đế đang vận hành trong đời sống người lãnh đạo, người ấy sẽ không biểu hiện một số thái độ. Đó là luận điểm của ICo1Cr 13:4-6, tám điểm tích cực đã được liệt kê. Sau đây là tám điều mà tình yêu thương sẽ không làm.
Tình yêu chẳng ghen tị.
Từ ngữ thường được dùng theo nghĩa tốt và được dịch ra là nhiệt thành. Nhiệt thành trong các lãnh vực tốt là đều quan trọng và sinh lợi. Nhưng nhiệt thành có thể dẫn đến ghen tị. Ước ao cũng có được một điều gì đó mà người khác có, là ghen tị.
Nhiều khi các cấp lãnh đạo phạm vào tội tự so sánh mình với các cấp lãnh đạo khác. Họ bắt đầu muốn điều mà một người khác có. Khi nó đã trở thành một thói quen thường xuyên và bắt đầu cai trị kiểm soát bạn, thì bạn càng trở thành kẻ ghen tị cuồng nhiệt hơn. Tình yêu thương của Thượng Đế không còn vận hành trong lòng bạn nữa.
Bạn đối xử thế nào với các thành công của người khác khi chúng được trình bày với bạn? Hãy học tập vui mừng! Thượng Đế đỏi hỏi bạn phải chịu trách nhiệm về điều bạn làm và những gì bạn có thể làm, chứ không phải về những gì một người khác đã làm. Hãy tạ ơn Chúa về các phước hạnh Ngài ban cho người khác và về công việc của họ. Đừng bắt đầu tham muốn nó. Dù sao thì kinh nghiệm cho chúng ta thấy rằng chúng có thể tạo ra nhiều vấn đề mà bạn không cần, cũng chẳng muốn có.
Tình yêu chẳng khoe mình.
Thánh Clement người Alexandria, một lãnh tụ xưa kia của Hội thánh, bảo rằng khoe mình là tự tô điểm mình bằng việc nhấn mạnh trên những điều phụ thuộc và vô ích! Tình yêu thương của Thượng Đế vẫn có điều để khoe, nhưng không phải là phô trương vô ích hoặc chỉ chú trọng vào “cái ta”.
Tình yêu của Thượng Đế không khoe khoang về các thành tích mà ân phúc Thượng Đế giúp ta làm được, trừ phi việc khoe khoang đó quy vinh và làm rạng danh chính Thượng Đế. Thật dễ khoe khoang về những điều không thật sự đáng kể liên quan đến các mối liên hệ nhân sinh hay các giá trị vĩnh cửu. Tình yêu của Thượng Đế thì khác hẳn, và con người lưu ý!
Vị mục sư tiền nhiệm trong lãnh vực phục vụ trước đây của tôi (cũng là người cha thuộc linh của tôi) chỉ cho tôi các ngôi nhà mới mà Hội thánh chúng tôi đang xây cất. Lúc ấy tôi đang suy nghĩ đến việc sẽ trở thành mục sư của Hội thánh, nhưng cũng cảm thấy hơi phân vân về những trách nhiệm đáng sợ và số nợ mà Hội thánh đang gánh chịu. Tôi chẳng biết nói gì nên bảo ông: “Đây là một công trình phi thường. Chắc ông phải tự hào lắm khi nghĩ rằng Hội thánh này lại có thể xây cất một công trình lớn như thế”.
Ông trả lời tôi như thế này: “David ơi, phải nhớ Hội thánh không phải là các công trình xây cất kia đâu. Nếu Chúa đến đêm nay, Antichrist sẽ phải gánh lấy món nợ lớn đấy!”
Tôi không nhớ là chẳng hay lúc ấy nó có khích lệ được tôi không, nhưng chắc chắn là nó đã đặt mọi sự việc vào đúng với viễn cảnh! Tôi đã tạo cơ hội cho ông khoe mình một ít, nhưng ông đã né tránh nó. Thay vào đó, tôi nhận được một bài học quan trọng.
Các công trình xây cất thì chẳng có gì quan trọng. Người của Chúa mới là quan trọng! Khoe mình về những điều phụ thuộc hay vô ích, là xúc phạm đến tình yêu của Thượng Đế. Nó chứng minh rằng tiêu điểm mà chúng ta chú trọng vào là sai lầm - chúng ta đang nhìn chăm vào các đồ vật, thay vì phải chú trọng vào con người, vào các tín đồ.
Tình yêu chẳng kiêu căng.
Từ ngữ Hi-văn chữ kiêu căng có nghĩa là “thổi”. Nó được dùng theo thể “middle voice” trong văn phạm Hy-lạp có nghĩa là “tự thổi mình lên”. Tình yêu của Thượng Đế không tự phô trương trước mặt người khác, luôn luôn “phóng đại” tầm quan trọng, các khả năng hay thành tích của mình. ChCn 27:2 chép “Đừng tự khen mình, để việc ấy cho người khác làm”.
Dấu hiệu rõ ràng của sự thiếu tình thương là kiêu căng. Người hiểu biết mà không có tình thương thì “tự thổi phồng mình” (ICo1Cr 8:1). Các cấp lãnh đạo rất dễ sa vào chiếc bẫy này vì họ thường có sự hiểu biết mà nhiều người khác chung quanh họ không có.
Tình yêu thương không hành động cách khiếm nhã.
Nói cách khác, tình yêu thương của Thượng Đế không phải là không có hình thức. Chữ thích hợp ở đây có lẽ là “lịch thiệp”, “khéo cư xử”. Nó hàm ý “phép xã giao”. Tình yêu của Thượng Đế không tỏ ra khiếm nhã, cộc cằn. Nó nói những điều thích hợp vào thời gian thích hợp trong tình yêu thương.
Nhiều người chúng ta vốn có ý tốt, nhưng lại chẳng quan tâm đến đều chúng ta nói có ảnh hưởng thế nào đến người khác. Chúng ta cho thấy rằng tình yêu của Thượng Đế không kiểm soát cách mình nói với tha nhân. Điều bạn nói có thể là tốt và đúng, nhưng cách nói của bạn có thể ảnh hưởng lớn lao đến cách người khác sẽ đáp ứng lại với bạn. Tình yêu phải lịch thiệp.
Tình yêu không vị kỷ.
Chỉ tìm cầu điều tốt có lợi cho chính mình mà thôi thì không phải là tình yêu của Thượng Đế. Muốn mọi sự phải theo ý ta, thì không phải là yêu thương. Tình yêu của Thượng Đế vốn đầy đức khiêm hạ. Nó xem người khác quan trọng hơn chính bạn (xem Phi Pl 2:3, 4). Những gì liên quan đến người khác phải là quan trọng đối với người lãnh đạo thuộc linh.
Ngày nọ, buổi họp ban giám đốc của chúng tôi trao đổi ý kiến về một công tác phục vụ cá biệt. Mọi người đều đưa ra những gì mà mình cho là ý hay nhất. Chúng đều tốt đến một chừng mực nào đó. Bỗng mọi người chúng tôi đều cảm thấy mình có một chút vị kỷ nào đó. Chúng tôi nhận thức được rằng mình đã chẳng quan tâm gì đến vấn đề các ý kiến của mình ảnh hưởng đến người khác như thế nào.
Thật đáng ngạc nhiên khi một cơ hội như thế đã nhanh chóng thay đổi như thế nào, khi quan điểm của một người khác được chú ý để đưa ra xem xét. Mọi ý kiến đều được đánh giá và kiểm điểm. Công việc đã trở thành một công việc của tình thương chứ không phải là của lòng vị kỷ nữa. Muốn mọi việc phải theo ý mình là điều tự nhiên. Nhưng thật ra, chúng ta không nhất thiết phải như thế!
Tình yêu không “nhạy giận”.
Từ ngữ “nhạy giận” căn cứ vào tự ngữ Hi-văn có nghĩa là “mài cho bén”. Tình yêu thương không bị người khác “mài bén”. Nó không khiến ta trở thành cay đắng khi bị tha nhân phản ứng và phê bình chỉ trích.
Đã có lần Phao-lô bị chọc tức. Ông đã phản đối việc thờ thần tượng của người A-then (xem Cong Cv 17:16). Nhưng ông đã phản đối việc thờ thần tượng, chứ không phản đối người ta vì chọc giận ông. Đây là cả một thế giới của sự khác biệt! Nhiều khi chúng ta có thể bất mãn, tức tối vì một số vụ việc hay hoàn cảnh sai trái và rõ ràng là vi phạm Lời Chúa. Nhưng tình yêu của Thượng Đế không nổi giận với người ta. Các cấp lãnh đạo thuộc linh phải học biết chỗ khác nhau này!
Tình yêu không chấp trách.
Lúc Phao-lô viết “tình yêu thương không lưu tâm đến điều sai trái mình phải chịu” (bản Anh văn) là ông sử dụng ngôn ngữ của người làm kế toán. Ý niệm ở đây là tính toán. Tình yêu của Thượng Đế là tha thứ, chứ không phải là giữ lòng thù oán đối với người đã xúc phạm bạn. Khi chúng ta cứ để tâm trí mình suy nghĩ về đều người khác đã làm cho mình, là chúng ta đang tính toán. Đó là một hình thức của tính tự kỷ trung tâm. Điều cần thiết là phải chôn vùi mọi việc người khác đã làm cho ta và thôi nghĩ đến chúng.
Có lần một người bạn của tôi kể lại lý do của điều anh ta làm cho một người là để trả thù người ấy về một việc người ấy đã làm cho anh nhiều năm trước. Thật là tai hại! Anh ta đã mang lấy nỗi cay đắng ấy quá nhiều năm như thế! Anh ta đã phải bận tâm tính toán điều sai trái mà người kia đã làm cho mình. Anh ta đã không thể tha thứ, chứ chưa nói là đã có thể quên đi!
Tình yêu không vui mừng về việc bất công, nhưng hân hoan trong sự thật.
Bạn phản ứng thế nào khi thấy hoặc nghe người khác làm sai làm ác? Tình yêu thương của Thượng Đế không thể vui mừng mà trái lại còn buồn rầu nữa. Câu này chống lại tinh thần chê bai chỉ trích, lên án người khác về các tội lỗi trong đời sống họ.
Thật dễ vui mừng khi một người khác gặp bất hạnh, nhất là khi điều đó có thể có lợi cho bạn, hay khiến bạn được ưu thế trước mặt nhiều người khác. Nhưng đó không phải là cách làm của tình yêu của Thượng
Người lãnh đạo thuộc linh bảo vệ
và che chắn cho người cộng tác với mình .
Người ấy bênh vực cho họ , cả khi biết rằng
đời sống họ có vấn đề .
Đế. Tình yêu của Thượng Đế không cần triệt hạ kẻ khác để tự cảm thấy mình quan trọng. Nó không vui mừng khi người khác gặp thất bại.
Ngày nọ, ban giám đốc chúng tôi thảo luận về các vấn đề của một Hội thánh gần đó. Họ đang sa sút. Chúng tôi được an ủi vì Hội thánh của chúng tôi đang tăng trưởng. Dường như chúng tôi có vẻ vui mừng khi nghe các vấn đề của Hội thánh kia. Tôi cảm thấy đau lòng. Tôi biết rằng điều đó là sai lầm.
Để giúp cho chính thái độ của mình, tôi đặt công việc của Hội thánh kia vào bảng liệt kê các vấn đề cần cầu nguyện của tôi, và một ngày nọ, tôi gọi điện thoại cho vị mục sư ấy để khích lệ ông. Thái độ của tôi đã thay đổi hẳn. Tôi thật sự muốn cho ông thành công. Từng trải ấy đã có ý nghĩa lớn lao đối với tôi. Trong một hình thức nhỏ, tôi cảm thấy yêu mến ông và công tác phục vụ của ông. Tôi đã cầu xin Chúa giúp tôi có thiện cảm và lòng thương xót khi nghe về nỗi bất hạnh của người khác. Sẽ có ngày có thể tôi cũng gặp vấn đề, và mong rằng nhiều người khác sẽ quan tâm lo nghĩ đến mình!
Bạn Phản Ứng Thế Nào Để Thay Đổi Tình Hình?
Tình yêu của Thượng Đế có thể giúp ích. Mọi việc không luôn luôn xoay chuyển theo cách chúng ta nghĩ hay trù hoạch. Khi gặp biến chuyển, tình yêu thương có thể nâng đỡ và khích lệ chúng ta. ICo1Cr 13:7 đề cập bốn điều sẽ giúp định tính chất các phản ứng của chúng ta đối với “tất cả mọi sự ” trong cuộc đời khi tình yêu của Thượng Đế nắm quyền cai trị kiểm soát.
Tình yêu khoan dung tất cả.
Từ ngữ Hi-văn ở đây có nghĩa là bảo vệ hay bảo tồn bằng cách che chắn. Trong Hi-văn hiện đại, nó ám chỉ cái mái nhà. Ý muốn nói ở đây, là tình yêu của Thượng Đế phủ lên một chiếc mái che, để che chở hay phủ trùm trên người khác.
Có nhiều hoàn cảnh hoặc tình hình, trong đó loại phản ứng này rất cần thiết trong cuộc đời người lãnh đạo thuộc linh. Người ấy bảo vệ và che chở cho những người công tác với mình. Ông ta là người bênh vực họ. Ông ta bênh vực họ cả khi biết rằng đời sống họ có vấn đề. Tình yêu thương của ông ta là sẵn sàng gánh lấy những điều đó khi nhiều người khác không thể kiên nhẫn làm như thế. Ông ta chú trọng vào việc gây dựng người ta mà điều ấy thì đòi hỏi phải mất thì giờ.
Tình yêu tin tưởng tất cả.
Điều này không có nghĩa là chúng ta phải cả tin và ngây thơ. Trái lại, nó chỉ một niềm tin cậy chắc chắn vào tất cả mọi việc đang xảy ra. Thượng Đế vốn đứng phía sau tất cả. Mọi sự đều có một chủ đích. Đây là niềm tin trái ngược với kẻ luôn luôn nghi ngờ, tự hỏi tại sao chúng lại xảy ra, hay đã xảy ra như thế.
Một người lãnh đạo thuộc linh học tập nương tựa vào Thượng Đế và Lời Ngài, chứ không phải là vào các cảm nghĩ hoặc chẳng hay mọi sự việc có diễn tiến theo cách mình trù liệu hay không. Người ấy tin cậy quyền tể trị của Thượng Đế và biết rằng có những lúc sẽ phải “thất bại”. Những cơ hội đó sẽ trở thành những bậc đá trên con đường đi lên, khi bạn tin cậy nơi Chúa.
Những người làm việc cho một người lãnh đạo thuộc linh biết an nghỉ trong Chúa, cả khi gặp căng thẳng và biến chuyển lớn lao, đều sẽ tự nhận thấy mình thích nghi được với tình hình, mà nếu không phải là như thế, sẽ không tài nào đối phó nổi.
Tình yêu hy vọng tất cả.
Chúng ta phải lạc quan. Tình yêu của Thượng Đế nhìn vào tương lai. Nó đặt nền móng cho cách đáp ứng của mình trên cá tính và quyền năng của Thượng Đế. Thượng Đế có quyền làm điều mà một số người xem dường như bất năng. Tình yêu luôn luôn hy vọng điều tốt nhất. Nó nhìn thấy “tất cả mọi sự” đều là cơ hội để Thượng Đế hành động hầu chứng minh rằng Ngài thật là ai.
Loại tình yêu này không dễ chán nản. Nó luôn luôn tin vào điều có thể làm, chứ không dừng lại ở những gì thuộc quá khứ hay rắc rối trong hiện tại. Con người sẵn sàng đáp ứng với tình yêu biết hy vọng. Họ được khích lệ. Họ sẽ cứ tiếp tục công việc, cả trong những tình hình khó khăn nhất.
Tình yêu chịu đựng tất cả.
Tình yêu có thể chịu đựng áp lực. Từ ngữ Hi-văn có nghĩa là “vẫn tồn tại bên dưới”. Nó được cho các đồ vật hay hoàn cảnh, chứ không phải con người. Tình yêu chịu đựng khi gặp hoàn cảnh khó khăn. Nó biết phải cứ tiến bước như thế nào, khi nhiều người khác bỏ cuộc. Nó quan tâm đủ để cứ ở lại, khi mọi sự không diễn biến theo cách mọi người mong muốn.
Một vị mục sư báo cho tôi biết ông sắp lìa khỏi Hội thánh của mình. Ông thất vọng. Sự tăng trưởng đã không có như ông mong muốn. Ông không còn kiên nhẫn được nữa. Ông không muốn dính dáng với một Hội thánh đang sa sút. Tôi chỉ hỏi ông: “Thế ông có yêu thương những người tín đồ ấy không?” Ông ta không biết chắc rằng điều ấy là quan trọng. Nhưng nó rất quan trọng đấy. Tình yêu của Thượng Đế sẽ giữ bạn lại tại nơi mà phần đông người khác đều muốn bỏ đi. Tình yêu thương của Thượng Đế sẽ chịu đựng được trong những hoàn cảnh nhiều thử thách nhất.
Từng Trải Tình Yêu Của Thượng Đế
Tình yêu của Thượng Đế nảy sinh trong lòng chúng ta nhờ sự hiện diện và quyền năng của Đức Thánh Linh (xem RoRm 5:5; GaGl 5:22). Nhờ được Đức Thánh Linh ngự trị trong lòng, mỗi người tín hữu đều có khả năng từng trải tình yêu của Thượng Đế hằng ngày trong cuộc đời mình (xem ICo1Cr 6:19, 20). Tiềm năng chính là ở đấy. Vấn đề có thể là cách ứng dụng. Vấn đề căn bản trong công tác lãnh đạo thuộc linh, là được Đức Thánh Linh cai trị kiểm soát để yêu thương như Thượng Đế muốn bạn yêu thương và theo nhu cầu yêu thương của bạn. Nhu cầu quan trọng là cần có nhiều cấp lãnh đạo đầy dẫy Thánh Linh.
Đã có nhiều công thức từng được gợi ý về làm thế nào để có được một đời sống đầy dẫy Thánh Linh. Những điều kiện như cầu nguyện, đức tin, vâng phục, làm chứng, học hỏi nghiên cứu, v.v.. đều đã được đưa ra như “bí quyết” để có được một đời sống đầy dẫy Thánh Linh. Tất cả dường như đều thuộc vào loại mà tôi gọi là “hội chứng nhiều hơn nữa”. Tôi chỉ cần làm một điều gì đó “nhiều hơn” điều tôi hiện đang làm, là tôi sẽ đạt được kết quả mong muốn là được đầy dẫy Thánh Linh. Điều đó có thể gây nhiều thất vọng và tự gây thất bại cho mình. “Nhiều hơn” là bao nhiêu? Tôi cần cầu nguyện nhiều hơn chăng? Lẽ tất nhiên, luôn luôn là cần càng nhiều hơn! Tôi có cần vâng lời Chúa nhiều hơn chăng? Lẽ tất nhiên luôn luôn là cần càng nhiều hơn nữa!
Để đơn giản hoá vấn đề được đầy dẫy Thánh Linh này, tôi bắt đầu bằng cách thừa nhận rằng Đức Thánh Linh là Thượng Đế. Ngài có đầy đủ khả năng để khiến cho tình yêu của Ngài biểu hiện trong đời sống tôi. Thật ra theo một ý nghĩa Ngài chẳng cần chi đến sự giúp đỡ của tôi. Tôi thường cản đường Ngài trong điều Ngài muốn làm. Thật ra, tôi chẳng cần gì phải lo lắng đối với điều Ngài muốn làm.
Tiếp theo, tôi nhận biết có một điều ngăn chận giòng chảy của quyền năng Thượng Đế trong đời sống tôi - đó là tội lỗi. Nó làm buồn lòng và dập tắt Thánh Linh. Kết luận đơn giản của tôi: Dứt khoát với tội lỗi, thì tự động Thánh Linh sẽ đầy dẫy tôi! Có lẽ bạn không thích tính cách đơn giản của việc này, nhưng nó đã giúp ích cho tôi, và nó cũng có thể giúp ích cho bạn nữa. Nếu tội lỗi chận đứng công tác của Đức Thánh Linh, thì đó chính là vấn đề mà tôi cần phải giải quyết. Xin thử một thí dụ để dễ hiểu hơn.
Tôi có vấn đề trong việc bày tỏ tình yêu thương với một người cá biệt nào đó. Tất cả những gì tôi đã thử làm, đều thất bại. Mọi sự đều diễn biến ngày càng tồi tệ hơn. Một ngày nọ tôi nhận ra vấn đề: tôi đã có tinh thần không chịu tha thứ đối với một việc gì đó mà người ấy đã làm. Một khi tội lỗi này được cất đi thì tình yêu thương của tôi đối với người ấy được phục hồi. Rất đơn giản.
Một thí dụ khác: Tôi đã xúc phạm nặng nề một nhân viên khác trong ban giám đốc bằng một hành động tôi đã thực hiện với tư cách một người lãnh đạo. Lúc đó tôi cảm thấy mình phải nói lên lời xin lỗi, nhưng tôi đã bỏ qua không làm. Rất lâu sau đó, tôi phát giác ra một vấn đề nghiêm trọng trong việc yêu thương người nhân viên trong ban giám đốc ấy. Cuối cùng sau nhiều chiến đấu nội tâm, tôi đã đến với người ấy và xin lỗi về việc tôi đã làm nhiều tháng trước. Mối liên hệ được vãn hồi và giờ đây, tình yêu thương được tự do bộc lộ giữa tôi và người ấy.
Thí dụ thì có rất nhiều. Tội lỗi chận nghẹt giòng chảy của tình yêu của Thượng Đế. Hãy giải quyết tội lỗi đi, bạn lại sẽ từng trải tình yêu của Thượng Đế. Trên hết mọi sự, đừng bỏ qua những gì bạn biết là mình phải làm (như tìm sự tha thứ). Hãy giải quyết ngay tức khắc mọi việc đi. Mẫu mực tình yêu sẽ ngày càng kiên định hơn.
BẢNG KIỂM ĐIỂM CỦA NGƯỜI LÃNH ĐẠO
1. Bạn có những thái độ nào mà đời sống người lãnh đạo không nên có?
2. Bạn yếu ở điểm nào trong năm lãnh vực trong đó tình yêu thương của Thượng Đế là thiết yếu không? Lãnh vực nào? Bạn có thể làm gì để củng cố nó (chúng)?
3. Có điều nào trong tám điểm tiêu cực mà bạn cần tránh trong chính đời mình?
5. Tình yêu thương của bạn có lạc quan nhiều về tương lai không?
6. Muốn thay đổi hoàn cảnh, bạn phản ứng như thế nào?
7. Bạn có thể làm gì để từng trải tình yêu thương của Thượng Đế trong đời mình?



† Welcome to nguonsusong.com

GMT+8, 18-12-2017 11:10 AM

nguonsusong.com | nguonsusong.net | nguonsusong.us | nguonsusong.ca | loihangsong.net | tinlanhmedia.net | phimtinlanh.com |
Tweet
Trả lời nhanh Lên trên Trở lại danh sách