† Welcome to nguonsusong.com

Tìm
Trở lại danh sách Đăng bài -----
Xem: 1436|Trả lời: 0

Chương 12: ĐIỀU TÔI HỌC ĐƯỢC TẠI ẤN ĐỘ - Lena Maria

[Lấy địa chỉ]
Đăng lúc 11-5-2014 08:58:54 | Xem tất |Chế độ đọc

Dâng hiến cho công việc Chúa

Chương 12: ĐIỀU TÔI HỌC ĐƯỢC TẠI ẤN ĐỘ
Tác giả: Lena Maria

Tôi bị thức giấc bởi vì đầu đang đau. Hẳn đó phải là một vết muỗi cắn khác. Gian phòng thật tối và lạnh, tôi cảm thấy mình bị đau và mệt kinh khủng, nhưng lại không thể ngủ tiếp. Mọi sự đều yên lặng ngoại trừ tiếng thở đều đều của hai cô gái ở cùng phòng tôi.
Một con muỗi vo ve bay đến nhưng lại biến mất một lần nữa đang khi tôi nằm đó suy nghĩ.
Nếu tôi biết trước mọi sự sẽ diễn ra như thế này tại Ấn Độ thì tôi không biết mình có đi đến đây hay không. Mọi sự đều khác lạ và còn dơ bẩn nữa. Hai ngày trước đây tôi cố gắng xức lên mình một ít dầu thơm, nhưng năm phút sau đó không còn nghe được mùi thơm nữa. Bây giờ thì tôi đã làm quen được với tất cả mùi lai. Nhưng nhớ lại khi máy bay hạ cánh và chúng tôi mới bước ra khỏi cửa thì được chào đón bằng một thứ mùi hôi không thể tả được.
Bây giờ tôi đang nằm đây thao thức thật sớm trong buổi sáng đầu tiên của năm mới. Tưởng tượng rằng bắt đầu một năm mới theo kiểu này: trong một túi ngủ cách xa nhà sáu ngàn năm trăm Km! Tôi hoàn toàn cảm thấy miệng mồm khô khốc vì đã bị viêm xoan. Và đồng thời dường như toàn bộ cơ thể tôi đều bị đau nhức. Tôi không nghĩ chỉ vì những vết muỗi cắn mà thôi. Cằm tôi đã phát ra một chứng chàm dị ứng và ở trên má cũng vậy là điều tôi chưa từng bị trước đây, và tôi trông thật xấu xí. Bây giờ tôi đã nằm đây hơn ba ngày đêm rồi, trừ những lúc tôi phải chạy vào nhà vệ sinh bởi vì tiêu chảy...
Vậy là tôi đã có mặt tại Karnal.
Sau ba tháng học tại một Trường Kinh Thánh quốc tế ở Amsterdam cùng với bốn muơi sinh viên khác đến từ nhiều quốc gia, tất cả chúng tôi đã đến Ấn độ để thực hành điều mình đã học. Năm người bạn học cùng lớp và tôi đã đến Karnal, một cuộc hành trình kéo dài vài tiếng đồng hồ bằng xe buýt đi về hướng Bắc Tân Delhi để cùng hợp tác làm việc với Mục sư Lal và hội thánh nhỏ bé của ông. Chúng tôi cùng chung sống tại đây với Mục sư và gia đình ông trong một căn nhà nhỏ bé và phụ giúp các buổi lễ. Chúng được tổ chức trong nhà xe của ông mà nay được dùng làm nhà thờ.
Chúng tôi là ba cô gái cùng ở chung trong một phòng chỉ đủ chỗ cho mấy cái giường của chúng tôi, ngoài ra không còn cái gì khác. Đâu đâu cũng thấy đông người. Bất cứ chỗ nào trong nhà này người ta cũng có thể đâm sầm vào một người khác. Trên hết mọi sự đó, người sống trong làng này đã nghe về những người ngoại quốc đến thăm viếng cho nên nhiều người đã đến thăm chúng tôi. Tôi là một kẻ sống một mình trong tám mươi mét vuông tại Stockholm và đã có thể tùy ý sử dụng thì giờ của mình, cảm thấy rất khó làm quen với mọi sự.
Ví dụ như tôi muốn đi ra đường tự một mình, nhưng điều này không thể thực hiện được, bởi vì nó được xem là nguy hiểm. Đặc biệt đối với phụ nữ. Nếu ai đó cần phải đi đến bưu điện hay ngân hàng, phải có một người nào khác luôn luôn đi kèm, và đôi khi việc này phải mất cả nửa ngày. Do đó chúng tôi cần phải hoạch định một cách chi tiết hầu như mỗi ngày và học cách điều chỉnh thành sáu ý mạnh mẽ khác.
Là một người phụ nữ tại Ấn Độ không giống như lúc ở nhà. Ở đây Chúng tôi được đối xử hoàn toàn khác, và tất cả chúng tôi là con gái đều bị buộc phải suy nghĩ trước và cân nhắc những hành vi của mình. Chúng tôi phải luôn nhắc mình không bao giờ được nhìn vào mắt một người đàn ông. Bởi vì điều này có thể dẫn đến những hậu quả khôn lường.
Tuy nhiên hoàn cảnh của một người khuyết tật như tôi có lẽ là khó khăn hơn hết. Đây là lần đầu tiên trong đời tôi, tôi đã phải nghĩ rằng mình là kẻ khuyết tật. Ở nhà tôi thường tự lo hết thảy mọi sự. Tôi luôn luôn sống như mọi người khác và hiếm khi nào nghĩ rằng thiếu tay là một trở ngại lớn lao. Lẽ đương nhiên tôi làm mọi việc theo một cách khác, nhưng khuyết tật của tôi hầu như không hề giới hạn tôi làm điều mình muốn làm.
Tại Ấn Độ có rất nhiều điều tôi không thể làm. Lúc nào tôi cũng bị thúc bách phải yêu cầu người khác giúp đỡ, và đây là điều mà tôi chưa từng bị buộc phải làm - ít nhất là cho đến thời điểm này. Tôi có cảm tưởng như thể mình đang được chăm sóc đi ngược lại ý muốn của mình. Thật khó khi tự mình không thể giúp đỡ ngay cả trong việc nấu nướng hay rửa chén. Tôi không thể tự mình tắm sen, và đi nhà vệ sinh vẫn thường là một vấn đề nan giải.
Dù vậy tôi thấy dường như Chúa vẫn đang ở với tôi. Nhờ đó mà được nhiều điều thuận lợi, chẳng hạn như toán chúng tôi là toán duy nhất luôn luôn được có nhà vệ sinh theo kiểu phương tây ở bất cứ nơi nào chúng tôi đến, và tôi thật cảm tạ ơn Chúa về điều này. Nhưng dĩ nhiên các nhà vệ sinh không nhất thiết luôn luôn dội nước khi chúng tôi cần, và dương nhiên điều nầy có thể gây ra nhiều nan đề. Đổ đầy nước cho đến vành sô bằng thiếc rồi đổ nó vào trong cầu là một việc quá nặng nhọc đối với tôi, cho nên trong những trường hợp như thế tôi luôn luôn phải xin người khác giúp đỡ.
Nhưng trong một trường hợp khi tôi là một nạn nhân của chứng đau bụng và phải đi nhà vệ sinh không biết bao nhiêu lần, thì tôi thật sự không muốn mở cửa phòng cho bất cứ ai, bởi vì mùi tỏa ra từ nơi đó chắc chắn không dễ chịu chút nào. Tôi đứng đó, nôn nóng suy nghĩ không biết làm thế nào có thể giải quyết được nan đề mà không phải nhờ ai giúp đỡ. Lúc ấy tôi bắt đầu suy nghĩ về những câu chuyện lớn lao lạ lùng mà những nhà truyền giáo đã thuật lại cho chúng tôi trong thời ấu thơ, về cách họ đã cầu nguyện với Đức Chúa Trời trong những trường hợp khẩn cấp và đã thấy nhiều việc diễn ra. Được rồi, trường hợp của tôi rõ ràng là một thứ trường hợp khẩn cấp!
Vậy nên trước khi tôi có đủ thì giờ để hiểu rõ thật sự điều mình đang làm, tôi nói lớn bằng một giọng quả quyết:
“Nhân danh Chúa Giêxu, hãy hoạt động!”
Tôi kéo chốt nước-và bỗng nhiên nó dội nước như chưa từng bị trở ngại. Tôi không tin vào mắt của mình nữa!
Điều đó đã trở thành một việc mà những người khác trong nhà cũng đã làm khi đến viếng nhà vệ sinh nữa, và cho dù nó không luôn luôn hoạt động như vậy, thì khi nó hoạt động được cũng đã đem lại niềm vui.
Tôi cũng tin rằng chính nhờ những tình tiết như vậy đã giúp đỡ tôi thích nghi được với mấy tháng ở tại Ấn độ.
Sự kiện sau đây cũng là một ví dụ khác tương tự:
Điều này đã diễn ra sau khi chúng tôi vừa mới đến Ấn Độ, tôi phải rời lớp trong vòng một tuần lễ bởi vì đã hứa bay đến Nhật để hát trong một trường hợp do Liên Hiệp Quốc sắp xếp. Sau đó, tôi đã về lại Bombay nơi các bạn học của tôi đang ở, nhưng có điều gì đó sai lầm đã diễn ra. Chúng tôi hạ cánh vào lúc nửa đêm, và phi trường đông nghẹt những người.
Tôi cố gắng hỏi người đàn ông Ấn độ đang giúp tôi khiêng hành lý xem thử điều gì đã diễn ra, nhưng anh ta không hiểu điều tôi nói. Tôi chỉ hiểu dường như mình sẽ không thể rời phi trường. Dần dần tôi hiểu ra được rằng tất cả những dịch vụ xe buýt và taxi đã ngừng hoạt động và như thế tôi không thể rời phi trường.
Tuy nhiên một viên phi công giúp tôi đi lên một phòng đợi khởi hành, nơi mà tôi được phép ở lại qua đêm. Nhiều lần các lính gác đã đến và đuổi mọi người khác, nhưng tôi vẫn được cho phép ngồi tại đó.
Vào khoảng gần năm giờ sáng, tôi hỏi một người lính gác xem mình có thể xin một chiếc taxi hay không, nhưng câu trả lời của anh ta chỉ là: “Nguy hiểm, nguy hiểm!”
Và sau đó khi tôi hỏi anh lại lần nữa anh nói:
“Vẫn còn nguy hiểm!”
Khi trời vừa rạng sáng anh ta kêu tôi đi theo anh, anh bảo rằng mặc dù hiện nay vẫn còn nguy hiểm, nhưng đây có lẽ là lúc tốt nhất để đi. Tôi được cho phép đi ra qua một cánh cửa sau nơi có một chiếc taxi đang đợi. Người tài xế taxi đòi gấp đôi giá tiền xe bình thường, và phải trả trước một phân nửa. Tôi chỉ muốn đi, cho nên tôi đã đưa anh ta số tiền anh muốn, và anh lái xe ra khỏi đó với một tốc độ điên cuồng chạy vào trong thành phố.
Thật là kinh hoàng khi thấy mọi đường phố đều vắng lặng. Tại nơi cách đây hai tuần lễ trước đường phố đông đen những người sống tại đó, mà nay thì trống trải. Càng gần đến thành phố, người lái xe càng trở nên cẩn thận hơn, tại mỗi đường băng ngang anh đều dừng lại và nhìn xem hết sức cẩn thận trước khi nhấn ga chạy cho tới khi anh đến được khu nhà kế tiếp.
Một viên cảnh sát muốn đi nhờ đã được cho phép lên xe. Trong khi người tài xế lái xe xa hơn. Tại sao không có ai ở tại đó? Tại sao nó trở nên nguy hiểm? Tại sao đi đến nơi của tôi lại quá xa như vậy? Tôi trở nên càng lúc càng thêm sợ hãi. Tôi không nghĩ rằng có bao giờ mình từng cầu nguyện mãnh liệt như thế với Chúa, dù trước hay sau biến cố này cũng chưa hề có vậy.
Cuối cùng, Khi chúng tôi dừng lại trước căn nhà trọ thanh niên nơi mà các bạn học của tôi đang ở, tôi đi ra khỏi taxi đứng trên chân run rẩy và bước vào. Tôi được cho biết rằng đã trải qua bốn ngày giới nghiêm tại Bombay bởi vì đã có cuộc chiến giữa những người Hồi Giáo và Ấn độ giáo cho nên chuyến xe taxi vừa rồi của tôi có thể đã kết thúc một cách tồi tệ. Tôi cảm thấy nhẹ nhỏm khi đến nơi và thật cảm tạ ơn Chúa về sự bảo vệ của Ngài trong tất cả mọi sự đó.
Mặc dù thời gian ở tại Ấn Độ là khoảng thời gian khó khăn nhất mà tôi đã trải qua, nó hình thành trong con người tôi và cách suy nghĩ của tôi rất nhiều điều. Đức tin của tôi trở nên sâu nhiệm hơn, và tôi học biết quí mọi sự mà trước kia tôi chưa từng thật sự quí trọng. Lòng ao ước của tôi về âm nhạc lại đến, và tôi cảm nhận được một động cơ để bắt đầu ca hát nhiệt thành trở lại.




† Welcome you to nguonsusong.com

GMT+8, 23-10-2018 12:46 AM

nguonsusong.com | nguonsusong.net | nguonsusong.us | nguonsusong.ca | loihangsong.net | tinlanhmedia.net | phimtinlanh.com |
Tweet
Trả lời nhanh Lên trên Trở lại danh sách