† Welcome to nguonsusong.com

Tìm
Trở lại danh sách Đăng bài -----
Xem: 1497|Trả lời: 0

Chương 9: VỚI NHỮNG BÀI CA VÀ ĐÀN ĐIỆN TỬ - Lena Maria

[Lấy địa chỉ]
Đăng lúc 11-5-2014 09:01:55 | Xem tất |Chế độ đọc

Dâng hiến cho công việc Chúa

Chương 9: VỚI NHỮNG BÀI CA VÀ ĐÀN ĐIỆN TỬ  
Tác giả: Lena Maria

Tôi không nghĩ là có ai đó thật sự tin tưởng nơi giọng ca của mình ngay từ đầu, nhưng điều đó đã không làm tôi đặc biệt lo lắng.
Ca hát và âm nhạc đã là một phần tự nhiên của đời sống tôi từ những năm đầu đời. Tôi đã được sinh trưởng trong bầu không khí âm nhạc của những bài thánh ca Cơ đốc và những bài hát thâu băng của cha tôi thâu băng ban nhạc Oakbridgeboys. Cả cha lẫn mẹ và nhiều người trong vòng bà con của chúng tôi rất thích hát và chơi nhạc cụ, cho nên tôi không thể nào không thử làm điều đó!
Trong khi tôi vẫn còn là một cô bé rất nhỏ, tôi đã được yêu cầu hát trong những buổi nhóm họ. Tôi được đặt đứng trên một chiếc ghế để mọi người đều trông thấy, mỗi năm chúng tôi có nhiều dịp sum họp gia đình, và riêng trong ngày mừng Chúa Giáng Sinh thì có một truyền thống đặc biệt. Chúng tôi đi đến nhà một người lớn tuổi để hát một vài bài thánh ca Giáng Sinh mà chúng tôi ưa thích nhất để cho những người lớn tuổi lắng nghe. Tôi còn nhớ điều đó như một kỷ niệm rất vui vẻ.
Thêm vào đó hội thánh và trường nhạc địa phương cũng giúp phát huy lòng ham thích của tôi. Trong nhiều hội thánh tự do, ca nhạc là một phần trọng yếu trong nếp sống của hội thánh, hội thánh Giao Ước tại Habo và Tankeryd cũng không ra khỏi ngoại lệ đó. Tôi khởi đầu hát ở trong ban hát Nhi Đồng của hội thánh Giao Ước tại Bankeryd. Đó cũng là thời điểm tôi sáng tác bài nhạc đầu tiên của mình mang tựa đề: “Tôi Muốn Có Một Người Bạn”. Cha tôi viết lời để phổ theo nhạc đó và chúng tôi đã dùng nó nhiều lần trong ban hát Nhi Đồng. Bởi vì tôi có thể giữ giọng ở tuổi rất nhỏ cho nên đôi khi tôi được yêu cầu hát đơn ca. Tôi không lo lắng về điều này chút nào. Còn ngược lại nữa! Tôi rất thích đứng ở giữa một nhóm người và trở thành trung tâm của sự chú ý. Đây là một sự rèn luyện tốt cho những điều sẽ diễn ra về sau trong đời tôi. Tôi đã bắt đầu làm quen như vậy thật sớm đến nỗi tôi không hề cảm thấy bối rối về việc hát trước đám đông.
Cái đàn Organ điện là nhạc cụ tôi đã chơi trong trường nhạc địa phương. Có một chiếc đàn điện là điều thật thực tiễn nên tôi có thể đem những bài tập về nhà. Từ trường học lớp ba của tôi tiếp đến là thầy dạy nhạc của tôi Maria Erlandsson đã đến nhà tôi mỗi tuần một lần để dạy tôi. Cô thường là người hướng dẫn cho ban hát Nhi Đồng ở hội thánh. Cô để tôi ngồi ở trên một chiếc ghế đẩu hơi có phần cao hơn chiếc đàn Organ một chút để vừa tầm chân tôi.
Khi tôi học ở trung học đệ nhất cấp và muốn tiếp tục có những bài tập nhạc tại đó, trường học đã chỉ định một người làm cho tôi một bộ hai chiếc ghế đẩu như phần hỗ trợ cho chiếc ghế học nhạc bình thường, hầu cho chân của tôi có thể chạm đến các phím ở độ cao tương xứng. Lẽ tự nhiên tôi không thể nào sử dụng những bàn đạp ở dưới chân, nhưng tôi thật vui thích học đánh những bài thánh ca xưa và nổi tiếng.
Trong năm lớp 9, tôi bắt đầu nhận những bài tập âm nhạc ở tại trường nhạc tại Jưnkưping. Tôi không đặc biệt hát hay, và như tôi đã nói trước đây, không ai tin nơi giọng ca của tôi cả. Nhưng tôi nghĩ âm nhạc thật là đáng quý chuộng!
Đã đến lúc tôi phải chọn lựa ngành nào trong bậc đệ nhị cấp mà mình muốn theo đuổi. Tôi cứ nghĩ tới nghĩ lui: Phiếu điểm của tôi không phải là xuất sắc - có lẽ tôi chỉ ở mức độ trung bình - và tôi đã không thực sự thích chọn những môn học mà phải học bằng cách gạo bài, ngay cả nếu “ngược lại với mọi sự trông đợi” tôi có thể được chấp nhận ở đó. Giấc mơ của tôi là được huấn luyện để trở nên một thư ký, nhân viên văn phòng, nhưng khi nghe rằng có một ngành xã hội hai năm có kết hợp dạy âm nhạc, thì tôi rất thích.
Tuy nhiên chỉ có một nan đề: đó là ngoài tôi ra có nhiều người cũng muốn được chấp thuận đến đó! Điểm của tôi không đủ tốt. Không có gì hy vọng!
Tuy nhiên ngược lại với mọi dự tính, tôi đã được chấp nhận. Đây là sự may mắn của tôi, tôi được tặng một trong những chỗ còn thừa sau khi đã trình diễn những khả năng âm nhạc của mình trong kỳ thi sơ khảo. Tôi nghĩ rằng mình được chấp nhận chủ yếu vì tôi là người khuyết tật, bởi vì tôi không phải là một ngôi sao hát hay trong môn hát hoặc sử dụng nhạc cụ giỏi ở thời điểm đó.
Là một học viên ngành nhạc của trường Per Brahe, tôi khám phá thấy việc học rất lôi cuốn và thích thú vô cùng khi tôi được hai năm học tại đó. Hai năm học tốt nhất của tôi không có một điều e ngại nào! Chúng tôi học các môn âm nhạc trong một nhạc viện được xây dựng đặc biệt để dạy nhạc, là nơi chúng tôi sử dụng phần lớn thời gian mỗi 24; tiếng đồng hồ của mình! Mặc dù bài tập thường bắt đầu từ lúc 8;g sáng, các học sinh thường ở trong nhạc viện này cho đến 9g đêm vì đó là giờ còi hiệu canh chừng kẻ trộm đêm được bật lên. Vì thế cho nên mọi người lúc ấy đều phải rời phòng nhạc.
Mỗi năm một lần chúng tôi thực hiện một tuần âm nhạc“Câu Chuyện Phía Tây”, và đây cũng là điều khó tin nữa. Tôi được ở trong ban nhạc và chơi đàn điện. Chúng tôi cũng thực hiện hai chuyến đi của nhà trường đến Luân Đôn, nơi có dịp xem các buổi trình diễn của những nhạc cụ “thật”.
Cùng lúc tôi cũng cố gắng hướng dẫn ban hát thanh niên ở nhà - trong hội thánh Giao Ước tại Habo. Sau những năm tôi ở trong ban hát Nhi đồng, bây giờ tôi phải lên ban hát thanh niên, và chẳng bao lâu tôi được hỏi có muốn lãnh đạo ban hát đó không. Lẽ tự nhiên tôi không thể hướng dẫn ban hát bằng những cánh tay mà mình không có, nhưng không cần phải có những cánh tay mới làm nên được một ban hợp ca, mà điều gì đã được học trong những giờ thực tập. Cho nên khi ban hát trình diễn tôi chỉ đứng trước mặt họ và hướng dẫn bằng lời ca của tôi và ra dấu bằng đầu, miệng và mắt những điều ban hát phải làm theo.
Ban hát đã tập luyện thật tốt và chúng tôi được các hội thánh khác yêu cầu đi đến đó để tổ chức hòa nhạc. Thông qua những mối tiếp xúc này tôi cũng bắt đầu tự trình diễn một mình và tổ chức những buổi hòa nhạc riêng của tôi trong các hội thánh thuộc tỉnh Västergưtland và Småland.
Hai năm đó trôi qua thật nhanh nhưng tôi đã có cơ hội để học năm thứ ba trong trường nhạc. Như vậy, tôi đã rất muốn cống hiến thì giờ của mình cho âm nhạc trong tương lai, nhưng tôi phải làm gì khi thời gian tại trường học của tôi đã kết thúc? Nhiều bạn học của tôi đã nghĩ đến việc nộp đơn vào những trường đại học âm nhạc khác. Đây là điều mà tôi cũng đã quyết định làm.
Tôi đã định nộp đơn vào nhạc viện tại Stockholm, nhưng trước khi làm điều này thì thầy dạy nhạc của tôi là Lassebersson và tôi đã đến Stockholm để gặp vị lãnh đạo của khóa nhạc dạy riêng cho nhạc sĩ mà tôi mong muốn ghi danh. Tôi cần phải làm quen một số điều trong khóa học, nhưng trường nhạc cũng cần biết một số điều về tôi. Chúng tôi nói chuyện về nhiều phần khác nhau của khóa học và làm sao cho những điều này có thể hoạt động được. Giới lãnh đạo của nhà trường thấy không có nan đề gì với khuyết tật của tôi và khích lệ tôi nộp đơn.
Trải qua những bài kiểm tra mở đầu, mỗi người trong bọn tôi có mười lăm phút để phô diễn khả năng âm nhạc của mình. Trong số những điều khác nhau tôi đã làm khi thực hiện bài tập này, một điều tôi có thể nhớ rõ nhất là bài hát khôi hài cực kỳ mà tôi đã hát gọi là bài “Tôi Quá Xấu Xí” đồng thời tự đàn phụ họa bằng đàn điện tử. Không lâu sau đó tôi nhận được tin rằng mình đã được chọn trở thành một trong bốn sinh viên được học khóa học nhạc sĩ cá nhân. Tôi chắc chắn rằng “Tôi Quá Xấu Xí” đã dự một phần quan trọng trong kết quả này!




† Welcome - nguonsusong.com

GMT+8, 16-12-2018 06:58 PM

nguonsusong.com | nguonsusong.net | nguonsusong.us | nguonsusong.ca | loihangsong.net | tinlanhmedia.net | phimtinlanh.com |
Tweet
Trả lời nhanh Lên trên Trở lại danh sách