† Welcome to nguonsusong.com

Tìm
Trở lại danh sách Đăng bài -----
Xem: 1378|Trả lời: 0

Chương 6: “AN NINH HƠN HẾT” - Lena Maria

[Lấy địa chỉ]
Đăng lúc 11-5-2014 09:03:43 | Xem tất |Chế độ đọc

Dâng hiến cho công việc Chúa


Chương 6: “AN NINH HƠN HẾT”
Tác giả: Lena Maria

Đức Chúa Trời đã là một phần tự nhiên từ thủa ấu thơ của tôi. Thật khó giải thích, nhưng theo cách của một đứa trẻ, tôi chỉ hiểu rằng Ngài đã hiện hữu. Cha mẹ tôi đã và vẫn là những thành viên rất tích cực của một hội thánh địa phương, đối với họ Đức Chúa Trời thật tự nhiên thực hữu như không khí họ thở vậy. Đức Chúa Trời có nghĩa là một Đấng họ có thể tin cậy ngay cả khi mọi sự diễn ra tốt đẹp lẫn khi mọi sự trở nên khó khăn tồi tệ, Ngài là một nền tảng an toàn, là một Đấng yêu thương vô điều kiện. Đương nhiên bầu không khí như thế thật hấp dẫn.
Không chỉ là một sự thánh thiện thành kính. Họ đã cầu nguyện mỗi buổi tối với Olle và tôi, và mỗi buổi tối chúng tôi đều cùng nhau hát bài thánh ca “An Ninh Hơn Hết” (cả năm câu), nhưng không bao giờ có bất cứ ràng buộc nào đòi chúng tôi phải cầu nguyện theo lối này hoặc theo lối nọ hoặc cư xử theo cách đặc biệt nào, tuy nhiên Đức Chúa Trời luôn hiện diện và là trung tâm mọi chuyện chúng tôi nói.
Cha mẹ tôi sinh hoạt với hội thánh Giao Ước ở tại Habo rất khắng khít, hội thánh Giao Ước là một trong số năm hội thánh tự do ở trong thành phố nhỏ của chúng tôi và là một trong số nhiều hội thánh của các giáo phái khác nhau trong cùng một giáo phận quanh “Giêrusalem của Småland” (Thuộc thành phố Jưnkưping). Cha tôi chịu trách nhiệm hướng dẫn thiếu niên là bọn trẻ thường xuyên đến nhà tôi và mẹ tôi là một giáo viên trường chúa nhật và bà cũng coi sóc hướng đạo sinh nữa. Sự dự phần của họ trong hội thánh đôi khi phải mất thật nhiều thì giờ, nhưng họ muốn chúng tôi được có phần trong mọi việc mà họ đang làm. Bọn trẻ chúng tôi không bao giờ xem điều này như thể hội thánh đã lấn chiếm gia đình chúng tôi chút nào.
Chúng tôi theo cha mẹ đến nhà thờ hầu như mỗi ngày trong tuần lễ và kể cả những ngày chúa nhật nữa. Họ muốn chúng tôi phải giữ yên lặng đang khi có buổi nhóm. Nhưng nếu đôi khi buổi nhóm đối với chúng tôi trở thành chán ngán, thường chúng tôi luôn luôn có thể hoặc vẽ vời hoặc xem sách hình.
Tôi đã là một thành viên trường chúa nhật trong giờ của trẻ con, và thuộc về ban hát Nhi đồng nữa. Sau đó, tôi tham gia hướng đạo, tham gia ban hát của thanh niên và nhóm thiếu niên. Tôi đã được xem, được nghe và suy nghĩ về tất cả những điều đó. Có đức tin trong Đức Chúa Trời đã đem lại cho tôi một sự an toàn lớn lao, và khi tôi lên mười hai hoặc mười ba tuổi, đức tin của tôi càng vững vàng hơn. nhiều người trong một hội thánh tự do thuật lại kinh nghiệm của họ về sự cứu rỗi, họ đã được cứu thể nào và có quyết định đi theo Chúa ra sao. Tôi không thể nói rằng tôi đã có một loại kinh nghiệm như thế. Đức tin đã luôn luôn là một phần tự nhiên của đời sống tôi.
Nhưng trong nhiều phương diện khác hội thánh đối với tôi thật sự quan trọng. Nó thật tốt đẹp đối với tôi vì tôi là một người tật nguyền, tôi được lớn lên giữa vòng những người đã chấp nhận tôi bằng con người thật của tôi và là những người đã giành một chỗ cho tôi. Tôi nghĩ rằng những người bạn cùng trương lứa với tôi lớn lên trong hội thánh Giao Ước Habo cũng đã có một kinh nghiệm hầu như tương tự như vậy. Trong hội thánh này có rất nhiều nhóm tuổi khác nhau, nhưng cấp lãnh đạo của hội thánh đã thấy được tầm quan trọng hầu bảo đảm rằng những người trẻ có thể cảm thấy rằng nó cũng chính là hội thánh của họ.
Khi ở trong lứa tuổi thiếu niên, chúng tôi đã là một nhóm bạn thân có khoảng mười lăm thiếu niên, hầu hết là con trai. Chúng tôi kết thân với nhau rất chặt chẽ. Chúng tôi thường dự phần trong nhiều hoạt động khác nhau của hội thánh. Trong ngày chúa nhật chúng tôi thường đi dự lễ thờ phượng của hội thánh. Nhiều buổi chiều chúng tôi dành thì giờ sinh hoạt với nhau trong phòng thiếu niên của hội thánh, hoặc có thể đi chơi trong thành phố, hoặc dành thì giờ đến chơi ở nhà của mỗi đứa.
Hầu hết chúng tôi được lớn lên cùng nhau, cho nên chúng tôi nghĩ rằng chúng tôi hiểu biết nhau thật rõ. Đối với bọn chúng, tôi chỉ là Lena, một người bạn, là một thành viên của nhóm và hoàn toàn không phải là một người nào đó cần phải đối xử một cách đặc biệt.
Đôi khi sự chấp nhận này đã bày tỏ ra theo những cách không lường hết được.
Ví dụ như khi tôi buồn vì thấy mình không thể đi với những người bạn khác trên chuyến đi chơi bằng canô, mặc dù tôi thật sự rất muốn đi, thật khó có ai cảm thấy được rằng họ có đủ lý do để thương cảm cho tôi. “Bộ mầy không hiểu rằng mầy không thể đi với tụi tao sao!” Chúng la lên một cách căm phẩn.
Khi tôi bước sang sinh nhật thứ mười tám, đối với các bạn tôi đó là thời điểm để tôi nhận được giấy phép lái xe, “Tại sao cô ấy không tập lái xe?” Các bạn thắc mắc - và các bạn ấy không có ý nói một điều gì xấu.
Nhưng đối với tôi dĩ nhiên để có bằng lái xe, sẽ không dễ dàng như các bạn ấy. Tôi đã đệ đơn xin để được phép có một chiếc xe điều chỉnh phù hợp theo nhu cầu đặc biệt của tôi, nhưng không phải chờ đợi cho đến khi điều này được chấp thuận thì tôi mới có phép tập lái xe. Và rồi không lâu sau đó, tôi đã vượt qua được kỳ thi.



† Welcome - nguonsusong.com

GMT+8, 17-12-2018 01:38 AM

nguonsusong.com | nguonsusong.net | nguonsusong.us | nguonsusong.ca | loihangsong.net | tinlanhmedia.net | phimtinlanh.com |
Tweet
Trả lời nhanh Lên trên Trở lại danh sách