† Welcome to nguonsusong.com

Tìm
Trở lại danh sách Đăng bài -----
Xem: 1394|Trả lời: 0

Chương 2: NGÓN CHÂN CÁI CỦA TÔI ÔM LẤY BÌNH SỮA - Lena Maria

[Lấy địa chỉ]
Đăng lúc 11-5-2014 09:06:26 | Xem tất |Chế độ đọc

Dâng hiến cho công việc Chúa

Chương 2: NGÓN CHÂN CÁI CỦA TÔI ÔM LẤY BÌNH SỮA
Tác giả: Lena Maria

Tại sao tôi lại sinh ra như thế?
Nhiều người tin rằng tôi đã bị tổn thương bởi vì thuốc thalidomide, là thuốc an thần có những hiệu ứng phụ khiến cho một bào thai không phát triển một cách bình thường, kết quả là không hình thành được cánh tay và chân. Nhưng đây không phải là nguyên nhân cho trường hợp của tôi. Khi mẹ tôi mang thai tôi, loại thuốc đặc biệt nầy đã bị cấm. Tất cả những lời tranh luận trên báo chí và truyền hình đã khiến cho mẹ tôi cẩn thận phòng ngừa nên bà đã không dùng bất cứ loại thuốc nào trong thời gian mang thai. Trải qua một thời gian dài y giới hoàn toàn lúng túng, nhưng đến nay họ tin rằng tôi là một trong cơ may rất hiếm hoi của những người bị sinh ra cho dù tôi thật sự “không nên sinh ra.” Khi một bào thai bắt đầu phát triển một cách sai lầm, cơ thể của người mẹ thông thường sẽ đào thải nó. Tuy nhiên trong một số các trường hợp rất hiếm, hệ thống đào thải tự nhiên của thân thể đã không hoạt động, và việc mang thai cứ tiếp diễn để đến chỗ hoàn tất. Đó là lý do mà tôi đã sinh ra.
Hàng loạt những cuộc điều tra đã được thực hiện tại bệnh viện. Nhưng sau hai tuần lễ tôi đã được cho phép về nhà. Mẹ tôi có ý tưởng là tôi mang một bản tánh vui vẻ từ lúc ban đầu, điều này có lẽ đúng. Tại sao tôi lại không hạnh phúc? Tôi khó có thể biết rằng mình thiếu thốn những phần cơ thể nào đó, và tôi đã không bị tổn thương bất cứ chỗ nào. Tôi đã học tập nhanh hơn hầu hết mọi người để lăn tròn từ ngửa qua sấp ở trong giường bởi vì tôi không bị những cánh tay cản trở. Rồi tôi nằm sấp trên bụng mình tò mò nhấc đầu lên nhìn xung quanh xuyên qua thành nôi. Các bắp thịt cổ của tôi là một điều gì đó thật đáng kể.
Dĩ nhiên tôi đã sử dụng chân của mình thật nhiều. Nếu bạn quan sát một em bé trong một khoảng thời gian, bạn sẽ khám phá rằng nó nắm giữ đồ vật bằng cả tay lẫn chân. Khi những trẻ khác phải học sử dụng tay của chúng càng ngày càng thêm, thì tôi bắt đầu phát triển những công việc của bàn chân. Sau năm tuần lễ tôi đã bắt đầu chơi với thú nhồi bông bằng bàn chân của mình, và tôi cũng đã có thể mút ngón chân cái của tôi bất cứ khi nào tôi muốn làm điều đó. Sau một thời gian, mẹ tôi khám phá ra rằng nếu có một dải băng cao su quanh bình sữa và được gắn dính với ngón chân cái của tôi thì tôi có thể hoàn toàn tự bú lấy bình sữa của mình. Tôi thích làm điều đó. Tôi đã phát triển và học hỏi nhiều điều mới, mặc dù có lẽ tôi không học những điều đó theo cùng một tốc độ của một đứa trẻ trung bình.
Đối với mẹ tôi, năm đầu đời của tôi thật sự là nặng nhọc. Bà là người chăm sóc tôi nhiều hơn ai hết và đã cho phép tôi làm quen với môi trường xung quanh. Cha tôi ngần ngại làm điều này và có lẽ nguyên nhân cũng rất dễ hiểu. Bất cứ nơi nào mẹ tôi đem tôi đến thì bà đều phải gặp sự dòm ngó, tò mò, những lời bình phẩm và những câu hỏi ngớ ngẩn. Khi tôi phải đem đến bệnh viện để được kiểm tra lại lần đầu tiên sau khi sinh, mẹ tôi đã yêu cầu một thời điểm để không có bất cứ các bậc cha mẹ và trẻ con nào ở đó. Bà đã được dành cho một thời điểm mà không có ai khác hiện diện. Tuy nhiên, nhân viên y tá của vùng đó đã nói chuyện lâu với mẹ tôi về tầm quan trọng khi bước vào tương lai, những lúc sẽ phải có những người mẹ khác cùng con cái của họ ở đó. Vị y tá này bảo rằng những người khác cũng cần phải thấy rằng họ không thể đòi tất cả mọi người đều phải giống nhau.
Trước khi được hướng dẫn đến cho bác sĩ khám, chúng tôi yêu cầu cô y tá phải báo cho bác sĩ biết trước những điều liên quan đến thân thể của tôi để cho ông sẽ được chuẩn bị phần nào. Nhưng khi chúng tôi mới bước vào phòng, lưng của vị bác sĩ xoay lại về phía chúng tôi và ông yêu cầu mẹ tôi cởi áo cho tôi. Rồi ông ta quay lại và có lẽ đã hoàn toàn sửng sốt!
“Chao ôi! Kinh khủng quá!”
Mẹ tôi bật khóc. Cô y tá đã quên nói trước cho bác sĩ!... Mẹ tôi thấy thật là căng thẳng khi luôn luôn phải nói với những người quen biết về tình trạng khuyết tật của tôi. Bà mong muốn một cách tuyệt vọng được cảm thấy hãnh diện về tôi, nhưng điều đó đã không luôn luôn thực hiện được. Nó chỉ thỉnh thoảng xuất hiện khi có ai đó hỏi những câu hỏi thông thường mà bất cứ bà mẹ nào cũng thật vui khi trả lời:
“Cháu có ngủ ngon hằng đêm không?”
“Cháu có ăn giỏi không?”
“Cháu có lên ký không?”
“Gần đây nhất bà để ý thấy cháu phát triển được điều gì?”
Tôi biết được nhiều trò khéo làm được bằng bàn chân phải của mình và đã dần dần học để cầm đồ vật bằng vai và cằm, nhưng đối với những người quan sát thì họ chỉ mau chóng và dễ dàng chú ý vào những gì không hoạt động mà thôi.
Ví dụ như vấn đề của bàn chân trái. Nó bị dị dạng nghiêm trọng và nằm sát ngay bên cạnh đùi của tôi. Bàn chân thì chỉa lên. thoạt đầu, không ai nghĩ rằng tình trạng nầy có thể cải thiện được. Tuy nhiên đã có một người thấy được điều có thể làm, đó là Lars-Gưran Ottosson, bác sĩ thực tập chịu trách nhiệm về vật lý trị liệu tại bệnh viện Jưnkưping. Thật biết ơn ông vô cùng vì tôi đã được điều chỉnh cho vừa vặn với một thanh kim loại dành cho chân trái của tôi để giúp kéo nó ra cho thẳng về vị trí bình thường.
Các bác sĩ cũng đã đến để xem họ có thể làm gì hầu giúp tôi có thể cầm nắm tốt hơn bằng cằm. Tôi đã được giải phẩu để cho một trong những xương sườn của tôi có thể di chuyển lên và ở vị trí chính xác cùng một độ cao như vai của tôi. Điều này giúp tôi có được một khả năng cầm nắm với tầm hoạt động rộng hơn dựa trên vai phải của tôi. Phẩu thuật này đã được thực hiện khi tôi chỉ mới một tuổi, nhưng nó là một phương thức vẫn còn giúp đỡ cho tôi thật nhiều.
Phải mất một khoảng thời gian trước khi tôi học được cách di chuyển qua lại. Ngay từ lúc bắt đầu, trước khi tôi học được cách để ngồi dậy, tôi đã từng lăn tròn để có thể di chuyển về phía trước. Tiếp theo đó tôi phát triển khả năng di chuyển bằng mông của tôi bằng cách tự đẩy mình tiến về phía trước với sự giúp đỡ của chân phải.
Khi tôi được khoảng 3; tuổi, tôi nhận được chiếc chân giả đầu tiên dành cho chân trái của mình, lúc này chân trái của tôi đã có đủ thời gian để biến dạng theo sự uốn nắn của thanh kim loại và một dải băng và bây giờ đã trở về vị trí bình thường rất tốt đẹp. Nhưng lần tập đi lần đầu tiên thật là hết sức khó khăn. Việc nầy đòi hỏi phải có thời gian.
Cha mẹ tôi đã có ý tưởng rằng họ có thể dùng một bộ đai nịt khi họ dạy tôi đi. Bởi vì tôi không có cánh tay nào cũng không có bàn tay nữa cho nên không có gì để họ có thể vịn. Họ đã dùng một loại yên và đai thường được dùng trong các xe đẩy trẻ em để giữ các em bé khỏi bị té. Họ cũng nối một đai bằng da thêm vào giữa hai chân tôi để cho bộ yên cương đó không thể trượt lên trên đầu tôi, và nó đã đem lại sự giúp đỡ. Lại còn một sợi dây da khác dài hơn cột vào lưng để có thể giúp họ đỡ tôi và giữ cho tôi khi tôi sắp té.
Nói một cách khác, thật là “thử thách và lỗi lầm” luôn luôn, nhưng mỗi ngày thì sự việc lại tiến triển hơn một chút, và cuối cùng cho tới khi tôi đã có thể bước đi mà không cần ai giúp đỡ. Tôi giữ thăng bằng rất kém, cho nên tôi thường phải ngã nhào. Trong nhiều trường hợp tôi ngã dài. Cằm của tôi đã phải bị đập mạnh nhiều lần. Trong ngày lễ Giáng Sinh một năm nọ tôi đã trợt và té xuống một dãy cầu thang bám tuyết của những bậc cấp bằng đá và va cằm của mình vào đó một cách tệ hại đến nỗi tôi cần phải được đem đến phòng cấp cứu của bệnh viện để được may lại.
Nhưng sự kiện còn lại - đó là tôi đã đi được!




† Welcome you to nguonsusong.com

GMT+8, 17-7-2018 01:56 PM

nguonsusong.com | nguonsusong.net | nguonsusong.us | nguonsusong.ca | loihangsong.net | tinlanhmedia.net | phimtinlanh.com |
Tweet
Trả lời nhanh Lên trên Trở lại danh sách