† Welcome to nguonsusong.com

Tìm
Trở lại danh sách Đăng bài -----
Xem: 2077|Trả lời: 0

BÀI LÀM CHỨNG ĐỂ TẠ ƠN CHÚA - BÀ MỤC SƯ NGUYỄN DUY XUÂN

[Lấy địa chỉ]
Đăng lúc 3-5-2015 21:50:58 | Xem tất |Chế độ đọc

Dâng hiến cho công việc Chúa
BÀI LÀM CHỨNG  ĐỂ TẠ ƠN CHÚA CỦA BÀ MỤC SƯ QUẢ PHỤ NGUYỄN DUY XUÂN


Trước hết, tôi xin dâng lời tạ ơn Chúa vì Ngài đã thi thố
tình yêu thương Ngài trên đời sống tôi qua bao nhiêu năm
tháng, nên tôi không thể nín lặng mà phải nói như vua Đa-vít:
“Hỡi linh hồn ta, hãy ngợi khen Đức Giê-hô-va, chớ quên
các ân huệ của Ngài.” (Thi Thiên 103:2). Sau đây, tôi xin
được ghi lại những ơn phước mà Chúa đã làm trong cuộc đời
tôi.

Cám ơn Chúa, năm nay tôi được 75 tuổi, Chúa vẫn thương
và cho tâm trí tôi minh mẫn và nhớ lại hầu hết các ơn phước
Chúa đã ban cho tôi và cả gia đình tôi nao nhiêu năm qua một
cách diệu kỳ không sao kể xiết.
Biết bao lần Ngài đã giải cứu gia đình tôi vượt khỏi nhiều
biến cố nguy nan. Cá nhân tôi cũng đã được Ngài bảo vệ an
toàn qua nhiều lần rủi ro nguy hiểm. Thật tôi vô cùng biết ơn
và cảm tạ ơn Chúa mãi mãi.
Tôi còn nhớ, cha mẹ tôi đã kể lại, khi tôi độ hơn 1 tuổi,
ông bà thân tôi và cả gia đình gồm bảy người đã được dịp tin
nhận Cứu Chúa Jesus. Tôi là con gái út, nên đã nhận được
nhiều ảnh hưởng đạo đức và sự dạy dỗ cách sống làm người
hiền lương, nhơn đạo của cha mẹ. Sự đó đã để lại trên đời
sống tôi nhiều điều quí báu vô cùng.

Thật đúng như lời Chúa phán: “Hãy dạy cho trẻ thơ con
đường nó phải theo, dầu khi nó trở về già cũng không hề lìa
khỏi đó.” (Châm Ngôn 16:6)

Thật Đức Chúa Trời đã yêu thương và hướng dẫn tôi! Khi
tôi được độ 7-8 tuổi. Đức Thánh Linh đã thăm viếng và tái
sanh lòng tôi nên từ đó tôi thấy mình tự yêu mến Chúa vô
cùng, tôi nhận biết lúc nào cũng có Chúa ở trong tôi nên rất
kính sợ Chúa và không còn sợ ma quỉ như ngày trước nữa.
Tôi rất ham thích đi nhà thờ để được nghe mục sư giảng
dạy Lời Chúa, ham thích đọc Kinh Thánh và vì kính sợ Chúa
nên không dám nói hay làm bất cứ điều gì không đẹp lòng
Chúa. Tôi cũng siêng năng cầu nguyện vì khi cầu nguyện thì
tôi được tâm giao với Chúa. Mặc dầu tuổi còn nhỏ, tôi cũng
biết cầu thay cho các anh chị tôi còn yếu đuối. Mỗi lần cầu
nguyện tôi cảm thấy yêu Chúa nhiều hơn vì cảm nhận được
tình yêu của Ngài, Ngài đã hi sinh chết thế tội cho tôi, nhờ đó
tôi mới được ơn cứu rỗi nầy. Có nhiều lúc, tôi được Chúa
cảm động tuôn tràn nước mắt vì tình yêu của Ngài. Có đôi
khi, Chúa dùng tôi tỉnh thức ba tôi lúc bấy giờ ông còn yếu
đuối, vì ông là Hương Cả trong làng nên thường nhóm họp
với các Hương chức. Mỗi lần họp lại là có ăn nhậu, nên mỗi
khi ba tôi đi đâu về là tôi thường ôm ba tôi để ngửi miệng
trước hết. Dầu mỗi lần ông về đều có bánh kẹo cho tôi nhưng
tôi không chú ý đến quà đó, mà chỉ muốn xem ba có mùi
rượu không, mỗi khi ngửi được mùi rượu tôi ôm ba khóc tức
tưởi và nói ba uống rượu, Chúa không thương ba đâu, lúc ấy
ba tôi ôm và dỗ tôi, mắt ông rơi lệ nói với lòng đầy xúc động:
“Con nín đi, ba không uống rượu nữa đâu”.

Qua một thời gian, ba tôi làm chứng giữa hội thánh, ông
nói nhờ Chúa dùng con gái út tôi khóc nhiều lần mỗi khi tôi
uống rượu nên tôi rất cảm động và nhờ cậy Chúa giúp bỏ
được rượu. Khi tôi được 12 tuổi, tôi được làm lễ Báp-têm và
lòng tôi rất vui mừng. Một thời gian sau, mục sư giảng về
nhóm gia đình lễ bái, nhưng hằng đêm trong gia đình tôi ai
cũng cầu nguyện riêng rồi ngủ. Tôi là người nhỏ nhất trong
nhà, nhưng Thánh Linh cứ nhắc nhở trong lòng tôi là nên
nhóm lại tất cả mọi người để hát, đọc Kinh Thánh và cầu
nguyện. Tôi khởi sự mời ba má và các anh chị hiệp lại hát
một bài, sau đó, tôi mở Kinh Thánh, đọc một đoạn và tôi đọc
lại những câu có sự dạy dỗ, chia sẻ những gì tôi học được
trong những câu đó. Mỗi đêm, thay phiên nhau, tôi mời một
người để cầu nguyện. Từ đó, tôi cảm thấy có sự hiện diện của
Chúa mỗi đêm trong gia đình lễ bái nên tôi và gia đình nhận
được nhiều ơn phước thuộc linh từ Chúa và được lớn lên
trong đức tin bởi sự cầu nguyện nhiều và đọc Kinh Thánh,
cậy nhờ Đức Thánh Linh soi sáng chỉ dẫn vì “Lời Chúa là
ngọn đèn cho chân tôi, ánh sáng cho đường lối tôi.” (Thi
Thiên 119:105)

Đến khi lên 15 tuổi, mục sư quản nhiệm có nhờ tôi hướng
dẫn các em từ 10 đến 15 tuổi để học KinhThánh và hát Thánh
Ca tại hội thánh Bến Cát, quê hương của tôi. Lúc bấy giờ, tôi
rất thích phục vụ nhà Chúa trong bất cứ việc gì. Mỗi sáng
Chúa Nhật, tôi lãnh trách nhiệm làm sạch sẽ nhà thờ từ bên
trong và xung quanh bên ngoài. Gần giờ nhóm, tôi đánh ba
hồi trống để nhắc tín hữu đi nhóm lại buổi chiều.
Lúc ấy, ba tôi có dâng một miếng đất để cất nhà thờ gần
nhà của ba tôi. Khi tôi 17 tuổi, đôi lúc có tiếng Thánh Linh
gọi tôi hãy dâng đời sống mình để phục vụ nhà Chúa và cứu
giúp người về với Chúa. Từ đó, tôi hằng cầu hỏi ý Chúa:
“Chúa ôi, con là con gái, tài sơ đức bạc, làm sao con có thể
dám lãnh nhiệm vụ quan trọng ấy?” Tôi được lời Chúa nhắc:
“Tôi làm được mọi sự nhờ Đấng ban thêm sức cho tôi” (Philíp
4:3). Nhờ lời Chúa thêm đức tin cho tôi nên từ đó tôi đặc
biệt cầu nguyện, lắng nghe tiếng Chúa để biết rõ ý Ngài. Tôi
luôn luôn nguyện ý Cha được nên. Đến khi tôi được 21 tuổi,
lần đầu tiên, trường Kinh Thánh Đà Nẵng mở lớp dạy Kinh
Thánh cho các thanh nữ vào học. Năm ấy, mục sư Phan Văn
Hiệu, anh cả tôi đang làm giáo sư tại trường. Anh khuyên ba
má tôi hãy cho tôi đi học nên ba má tôi cũng vững tâm cho
tôi vào trường và học lời Chúa trong năm đó. Cảm tạ ơn
Chúa, Ngài mở đường dẫn dắt tôi được đến học lời Chúa
trong niên khoá 1942-1943, tất cả được 13 cô, dầu vậy, Chúa
chỉ gọi 5 cô được cùng chồng phục vụ nhà Chúa đến khi về
hưu, trong số những người được đặc ân đó có tôi. Thật cảm tạ
ơn Chúa.

Tôi nhớ trường khai giảng đầu tháng 9 năm 1942. Chúng
tôi vừa học được 4 tháng, cả nam và nữ đang học rất hăng
sau, thình lình nghe tin quá xúc động là hai ông bà giám đốc
Olsen bị Nhật Bản gọi tập trung để về Mỹ trong thời gian
ngắn. Sau đó, hai cụ phải về Mỹ với tất cả người Mỹ khác vì
cớ chiến tranh xảy ra năm đó.
Sau đó, Chúa dùng hai cụ Ông Văn Huyên lên làm đốc
học của trường nên các sinh viên nam nữ được học đến mãn
khoá. Khóa cuối khoá, ông đốc học cho hay rằng lớp học của
các cô thiếu nữ phải bị ngưng lại một thời gian và cho đến
năm sau cũng chưa mở lại được. Như vậy, tôi và các cô bạn
buộc phải trở về nhà với tấm lòng rất buồn bã. Nhưng riêng
phần tôi, tôi vẫn tin rằng nếu Đức Chúa Trời muốn cần dùng
tôi thì không có quyền lực nào của trần gian ngăn trở tôi được
vì Ngài là Đấng Toàn Tri và Toàn Năng.
Sau khi trở về hội thánh, tôi cũng tập sự hầu việc Chúa
theo khả năng mà Chúa đã cho mình và cứ tiếp tục cầu
nguyện, chờ đợi ý Chúa. Vào năm 1945, thầy truyền đạo
Nguyễn Duy Xuân sắp ra trường Kinh Thánh Đà Nẵng để
được bổ chức đi hầu việc Chúa; thầy là người có tâm chí
phục vụ Chúa nên được hai cụ đốc học Ông Văn Huyên rất
thương mến.

Một buổi chiều kia, cụ ông mời thầy Xuân đến nhà. Sau
một vài câu chuyện hàn huyên, cụ nói: “Tôi nói thật với thầy,
điều mà tôi không thích nhất từ xưa đến nay là việc làm mai
mối, nhưng hôm nay tôi được Chúa mách bảo tôi phải làm
mai cho thầy. Tôi khuyên thầy nên nghe lời tôi, vì tôi đã nhận
rõ thầy là người rất đầy tâm chí phục vụ Chúa, nếu chẳng
may thầy gặp một người vợ không đồng chí hướng với thầy
thì tôi e rằng chức vụ mà Đức Chúa Trời phó thác cho thầy sẽ
gặp nhiều khó khăn, chẳng những không thành công mà sợ
còn phải bỏ dỡ thì rất hối tiếc. Mắt tôi đã từng chứng kiến rất
nhiều gia đình và tôi thấy người vợ cũng đóng vai trò rất
quan trọng cho chức vụ của người chồng. Như vậy, tôi
khuyên thầy nên cầu nguyện nhiều. Khi về đến nhà, thầy nên
đến Bến Cát tìm cô Phan Thị Hợi đã học tại đây hai năm
trước, người đó rất có ơn và đầy tâm chí phục vụ Chúa. Nếu
hai người được cùng chung trong một chức vụ thì rất có
phước, và được nhiều kết quả tốt cho nhà Chúa sau nầy”.
Thật cảm tạ Chúa vì sự sắp đặt của Chúa quá nhiệm mầu!
Sau một thời gian được hiểu biết nhau, chúng tôi thấy rõ việc
hôn nhân của chúng tôi không phải việc tình cớ, bèn là có
một chương trình mà Đức Chúa Trời đã định trước cho hai
chúng tôi là phải hiệp một cùng nhau đê lãnh nhiệm vụ quan
trọng mà Chúa uỷ thác cho.
Tạ ơn Chúa, sau một thời gian, Chúa cho cha mẹ đôi bên
đều đồng ý để tổ chức lễ thành hôn cho chúng tôi vào ngày
28.08.1945. Kể từ đây, chúng tôi hứa nguyện với Chúa là
chúng tôi hiến dâng cả cuộc đời, tài hèn sức mọn của mình
trong tay Chúa và cầu xin Ngài hướng dẫn luôn.
Chúng tôi cũng biết trước là con đường đi theo dấu chân
Chúa là một sứ mạng đầy gian lao, khổ sở và thiếu thốn mọi
bề. Dẫu vậy, chúng tôi hứa nguyện với nhau trước mặt Chúa
là mặc dù gặp hoàn cảnh khó khăn cách nào cũng cố gắng dìu
nhau phục vụ Chúa đến trọn đời để được đẹp lòng Đức Chúa
Trời và cứu được hiều đồng bào. Đó là điều thoả nguyện của
chúng tôi. Chúng tôi rõ biết thật Chúa chọn chúng tôi từ khi
còn trong lòng mẹ như Ngài đã phán trong Ga-la-ti 1:15-16.
Sau đó, chúng tôi được Chúa bổ nhiệm vào chức vụ trong
hội thánh Chúa được hai năm. Kế đó, chúng tôi phải về
trường Kinh Thánh Đà Nẵng để học năm tốt nghiệp. Khi
xong khoá học tại Đà Nẵng, Chúa cũng hước dẫn chúng tôi
nhiều năm liên tục trong công việc phục vụ Ngài giữa đồng
bào.
Tôi xin kể lượt qua các nơi mà Chúa đã cho chúng tôi có
cơ hội để truyền bá Tin Lành:
- Tại Việt Nam, Chúa đưa chúng tôi đến hội thánh đầu tiên
là hội thánh Cần Giuộc, kiêm hội thánh Long Trạch. Tiếp
theo là hội thánh Long Thành, Hoà Ninh. Tất cả thời gian
hầu việc Chúa tại Việt Nam hơn 10 năm.

- Sau đó, Chúa đưa chúng tôi đến Nam Vang vào năm 1956.
Chúng tôi ở đó hơn 14 năm để hầu việc Chúa với hội
thánh Việt kiều. Chúng tôi không thể kể lại hết được
những đặc ân mà Chúa đã ban cho hội thánh và gia đình
chúng tôi tại đây. Trong thời gian ấy, có nhiều biến cố xảy
ra nhưng Chúa có dùng quyền năng nhiệm mầu của Ngài
để giải cứu hội thánh và gia đình chúng tôi được an toàn
trong tay Ngài. Ha-lê-lu-gia, thật cảm tạ ơn lớn của Ngài
vô cùng!

- Sau biến cố lớn 1970 tạo Cao Miên, hầu hết Việt kiều trở
về Việt Nam, Chúa lại mở đường cho gia đình chúng tôi có
cơ hội được đến nước Pháp, lòng chúng tôi vừa vui mừng
vừa lo sợ vì xứ lạ quê người và lúc bấy giờ rất ít người Việt
nơi đó, nhưng chúng tôi hết lòng cầu nguyện và cậy nhờ ơn
Chúa quyết lo truyền ơn cứu rỗi cho đồng bào.

- Kề đó, Chúa có mở đường và nhậm lời cầu nguyện cho
chúng tôi xin được giấy phép mở Hội thánh mới tại
Toulouse, miền Nam nước Pháp. Từ đó, có môt nơi nhóm
thờ phượng Chúa mỗi tuần và chúng tôi cứ tiếp tục đi đây
đó để truyền giáo cho đồng bào.
- Đến năm 1976, Chúa kêu gọi chúng tôi đến Hoa Kỳ nên
chúng tôi trao nhiệm vụ tại Toulouse cho ông bà giáo sĩ
Georges Irwin.

- Kế đó, Chúa đưa gia đình chúng tôi sang Hoa kỳ và được
giáo hạt bổ nhiệm đến Miami để mở hội thánh mới.
- Sau 3 năm hầu việc Chúa tại đây, Chúa ban cho hội thánh
có nhiều kết quả tốt. Chúng tôi có dịp đi các vùng lân cậu
để truyền Tin Lành nên có một số người được nghe và
bằng lòng tin nhận Chúa. Thật cảm tạ Chúa vô cùng!
- Sau đó, Chúa lại đem chúng tôi đến San Jose I để phục vụ
nhà Chúa. Trong thời gian hai năm tại đây, chúng tôi cũng
bền lòng cầu nguyện, cậy nhờ Chúa Thánh Linh kêu gọi
đồng bào nên được một số người chịu nghe và bằng lòng
tin nhận Cứu Chúa Jesus qua lời làm chứng của chúng tôi.
Cám ơn Chúa.

Đến tháng 10, 1983, Đức Chúa Trời có mở đường và
thành lập được một hội thánh mới tên gọi là San Jose II.
Nơi đây là bốn năm sau cùng trong chức vụ của nhà tôi,
nhưng chúng tôi nhận thấy rõ Đức Chúa Trời ban nhiều
ơn phước và sự tiến triển mọi mặt trên hội thánh của Ngài.
Trong thời gian đó, chúng tôi dành nhiều thì giờ cầu
nguyện cho hội thánh và cũng tận tâm lực truyền bá Lời
Chúa. Cảm tạ ơn Thánh Linh có làm việc trên những
người nghe nên có một số người được trở lại cùng Chúa.
Đó là điều thoả nguyện của chúng tôi. Halêlugia, cảm tạ
ơn lớn của Ngài.

Ngồi ôn lại trên 40 năm trên đường phục vụ Chúa, chúng
tôi thấy biết bao lần ma quỉ tấn công quyết liệt để làm cho
chúng tôi bỏ dỡ nhiệm vụ của Chúa đã giao phó, nhưng Ngài
vẫn luôn đồng đi với chúng tôi từng bước một như Ngài vẫn
phán: “Họ sẽ đánh nhau với ngươi, nhưng không thắng
ngươi, vì ta ở cùng ngươi đặng giải cứu ngươi, Đức Giê-hôva
phán vậy.” (Giê-rê-mi 1:19.) Như thế, chúng tôi mới có
thể chịu đựng nỗi mọi sự để duy trì nhiệm vụ quan trọng mà
Đức Chúa Trời đã uỷ thác.

Biết bao lần tôi được thấy rõ Chúa giúp tôi trong mọi lúc
gặp khó khăn thử thách, nhưng tôi cứ vững tâm cậy nhờ vào
lời hứa của Chúa thành tín đã phán: “Chớ lo phiền chi hết,
nhưng trong mọi sự hãy dùng lời cầu nguyện, nài xin và sự tạ
ơn mà trình các sự cầu xin mình cho Đức Chúa Trời” (Philíp
4:6.) Nhờ đặt trọn niềm tin nơi lời hứa của Chúa nên tôi
cứ bền chí cầu nguyện và cậy sức Chúa, rán chịu đựng mọi
gian lao để cùng chung gánh nặng với nhà tôi trong chức vụ.
Nhiều lúc, Chúa dùng tôi an ủi, nâng đỡ tinh thần nhà tôi
trong những lúc gặp sự buồn bã, ngã lòng.

Trên con đường chức vụ, chúng tôi không màng lo sự
nghèo thiếu hay mọi sự khó khăn giữa người tánh khó trong
hội thánh. Vì Chúa Giê-xu đã vác thập tự như thế nào thì
chúng ta cũng phải noi gương Ngài như thế ấy.
Điều mà chúng tôi luôn đề phòng là ma quỉ luôn rình mò
như sự tử rống để tấn công chúng tôi và mong chúng tôi ngã
lòng bỏ dỡ những trách nhiệm mà Đức Chúa Trời đã phó thác
cho chúng tôi trên trần gian nầy.

Vì khi Chúa đến, mọi người chúng ta phải khai trình trước
mặt Ngài tất cả mọi việc làm của chúng ta, thiện hay ác, việc
giúp ích mọi người, sự phục vụ cho công việc Chúa, cho hội
thánh của Ngài trong những ngày còn sống trên đất nầy.
Tôi rất cảm tạ Chúa vô cùng vì trong những năm qua,
Ngài đã ban cho chúng tôi có sức khoẻ và tất cả con cái được
an lành, không có lần nào đau yếu nhiều làm ngăn trở chức
vụ chúng tôi, nên chúng tôi được dịp hiến trọn cả thì giờ luôn
sát cánh với chồng để chia sẻ những ưu tư nặng gánh và chức
vụ quan trọng mà Chúa giao phó.

Chúng tôi được đi nhiều nơi để thăm viếng an ủi, khích lệ,
nâng đỡ các con cái Chúa và đồng bào ta trên 40 năm qua từ
Việt Nam, Nam Vang, Pháp và đến Mỹ. Đó là điều làm lòng
tôi được thoả nguyện hơn hết trong đời sống tôi.
Ngày 19.04.1987, chúng tôi đang hầu việc Chúa với hội
thánh San Jose II, thình lình nhà tôi ngã bệnh nặng, chỉ có 21
ngày, Chúa rước ông về với Chúa một cách bình an. Thật là
một sự đau buồn, mất mát quá lớn cho gia đình chúng tôi và
cho hội thánh của Ngài.

Sự đột ngột ra đi của nhà tôi cũng thức tỉnh cho con cái
Chúa luôn nhớ rằng: “Sanh hữu hạn còn tử vô kỳ”. Nên mỗi
con cái Chúa phải luôn chuẩn bị tâm linh để được gặp Chúa
bất cứ lúc nào.
Nhìn lại trên 40 năm trong chức vụ, thật có Chúa luôn ở
cùng chúng tôi, Ngài bào vệ, giải cứu chúng tôi qua khỏi
những biến cố nguy nan. Ngài ban cho chúng tôi rất nhiều ân
tứ đặc biệt.

Khi nhà tôi còn hầu việc Chúa, ông đã viết được quyển
sách làm chứng về các ơn phước Chúa đã ban. Hôm nay, tôi
cũng kể tiếp các ơn phước mà Chúa đã ban cho tôi sau khi
nhà tôi qua đời đến nay được hơn 9 năm rồi.
Tôi xin phép kể sơ lược các ơn phước và sự bảo vệ của
Chúa trên đời sống tôi tại Hoa Kỳ nầy.

CHÚA CỨU KHỎI ĐỨT GÂN

Khi gia đình tôi mới đến Hoa Kỳ, ông bà mục sư Hiền cho
chúng tôi tạm ở vài tuần để tìm nhà mướn. Tôi đang đứng tại
phòng bếp, mục sư Hiền ôm bình nước uống lớn đầy (bình
làm bằng chai kiếng), ông vừa đi tới sau lưng tôi, lỡ tay làm
rớt bể, miểng kiếng văng tứ tung. Bữa đó, tôi mặc quần rất
dày mà cái miểng rất lớn văng vào sau gót chân làm đứt vải
quần nhiều, còn thịt chỉ bị sơ sài, cảm tạ Chúa không bị đức
gân nhượng chân. Thật, Ngài đã bảo vệ tôi lúc gặp nguy hiểm
như lời Ngài trong Thi Thiên 121:7 “Đức Giê-hô-va sẽ gìn
giữ ngươi khỏ mọi tai hoạ”. Thật cảm tạ Chúa!

CHÚA CỨU KHI TÉ NẶNG

Khi chúng tôi hầu việc Chúa tại San Jose II, hội thánh
không có hồ báp-têm nên phải mượn hồ nhà thờ Báp-tít để
làm lễ cho các tân tín hữu. Hôm đó, kẹt xe nên tôi đến trễ, và
vì chỗ lạ, tôi đi rất vội vã nên bị vấp cây cản đậu xe, nên tôi
bị chạy nhào tới 5-6 bước rồi té úp rất nặng. Tôi ráng ngồi
dậy, vò bụng rất đau. Có mấy bà nói mau đỡ bà dậy kẻo bị
nhập thổ nên nhà tôi ráng ôm đỡ tôi, vừa đứng lên thì tôi bị
xỉu chừng vài giây. Tai tôi nghe nhà tôi gọi thì tôi tỉnh, rồi
nhà tôi phải đi làm báp-têm. Mấy con tôi gọi xe cứu thương
để đưa tôi đến nhà thương, tôi cảm thấy khoẻ như bình
thường nhưng cũng để bác sĩ kiểm tra lại cho chắc. Sau khi
khám xong, bác sĩ nói bà có thể về yên tâm, té không nằm
cấn trên cái gì và không đụng đầu, cũng không chống tay
xuống nên không bị thương chỗ nào cả. Thật Chúa đã gìn giữ
tôi được vẹn toàn sức khoẻ để tiếp tục hầu việc Ngài. Cảm tạ
ơn Chúa vô cùng.

CHÚA BẢO VỆ KHI BỊ ĐỤNG XE

Một buổi chiều Chúa Nhật, trời mưa tầm tã, chúng tôi
đang lái xe đến hội thánh San Jose II. Khi quẹo qua đèn xanh,
bánh xe chúng tôi bị trợt qua tay mặt, nhà tôi lấy lại tay lái
quá nhanh nên bị đụng vô cái rào sắt đường bên trái, xe quay
qua quay lại mấy lần, nhưng cám ơn Chúa lúc ấy không có xe
nào hết, khi xe ngừng yên, nhìn hai bên xe qua lại tấp nập.
Thường chúng tôi ít gài giây an toàn, nhưng hai bên bắp vế
tôi bị bầm rất nhiều vì bị xe dặt qua dặt lại nhiều lần. Thật
chính Đức Chúa Trời đã bảo vệ chúng tôi được an toàn. Rất
biết ơn Ngài.

Xe đã bị đụng là loại xe van lớn đã bị hư nhiều, xe nầy
mua tại Florida để di chuyển về San Jose, giá mua chỉ là
2.200 dollars. Khi chúng tôi mua, có mấy tín hữu nói là xe đó
e là chạy không tới San Jose được, sợ bỏ xe dọc đường. Nhà
tôi nói giá cao hơn không có tiền đủ để mua nên cầu nguyện
Chúa cho đi tới đâu hay tới đó. Dầu vậy, Đức Chúa Trời đã
đưa chúng tôi về đến San Jose được an toàn và còn dùng xe
đó hoạt động hầu việc Chúa, nhà tôi tin cậy Chúa bảo vệ nên
mấy năm qua chỉ đóng bảo hiểm một chiều thôi. Trước hai
tuần xe bị đụng, bảo hiểm đã hết, nhà tôi bảo con đi đóng
tiếp, con tôi được Chúa cảm động đóng bảo hiểm lần nầy 2
chiều. Khi xe bị đụng hư nhiều, nhà tôi lo là mình chỉ đóng
có một chiều thì tiền đâu để sửa. Sang, con trai tôi nói: Con
thấy đóng thêm 2 chiều cũng rẽ nên con đã đóng hai chiều
cho ba rồi. Sau đó, chúng tôi đã gọi bảo hiểm đến xem xe.
Ông ấy nói xe nầy hư nhiều quá, nếu sửa phải gần 4.000
dollars nên bảo hiểm lấy chiếc xe van đó và bồi thường cho
chúng tôi 3.000 dollars để mua xe khác. Thế là chúng tôi lại
có chiếc xe mới, xe cũ chỉ giá 2.200 dollars, chạy trên 4 năm,
không tốn tiền sửa nhưng lại được 3.000 dollars để mua xe
mới. Đây cũng là việc mà Đức Chúa Trời đã ban cho chúng
tôi. Cảm tạ Ngài vô cùng!

Sau đó, nhà tôi đi mua lại xe khác chỉ có 1.400 dollars lại
có thêm máy lạnh. Chúng tôi đã dùng xe đó đi thăm tín hữu
và đồng bào nhiều nơi mà không hề bị hư gì cả. Chúng tôi
hoạt động trên hai năm nữa thì nhà tôi về với Chúa.
Tôi đã cho con tôi xe đó và nó đã chạy hơn 9 năm nữa
cũng không bị sửa đổi gì cả. Thật Đức Chúa Trời có bảo vệ
mạng sống chúng tôi và lo liệu cho chúng tôi từng chi tiết các
nhu cần để phục vụ Ngài. Chúng tôi vô cùng cảm tạ ơn lớn
lao của Chúa đã làm trong đời sống của chúng tôi. Ha-lê-lugia!

CHÚA ĐỠ TÔI KHI TÉ

Năm 1989, tôi chuẩn bị bán căn nhà ở San Jose, tôi và con
tôi dọn sạch xung quanh, tôi ôm rác nhiều nên không thấy lối
đi, tôi bị vấp té nhào tới 5-6 bước, té sấp xuống cũng nặng,
nhưng không bị gãy xương hay thương tích chi hết. Chúa đã
bảo vệ tôi được an toàn. Thật tôi vô cùng tạ ơn Chúa!


CHÚA GIÚP TÔI TRONG VIỆC BÁN NHÀ

Chúng tôi đã mua được căn nhà gồm 4 phòng. Chúng tôi
thấy phòng gia đình rất rộng nên tạm sửa ra hai phòng ngủ, ý
định khi nào bán nhà sẽ tháo hai phòng ấy ra. Nhưng sau khi
nhà tôi qua đời, tôi muốn bán nhưng vì hai phòng ấy không
được ghi vào giấy tờ nên người Mỹ không dám mua. Tôi hết
sức lo buồn và tha thiết cầu nguyện, xin Chúa giúp con bằng
cách nào để con có thể bán được.
Chúa đã nhậm lời, Ngài đưa một người Phi Luật Tân rất
thích nhà nầy vì có 6 phòng ngủ. Khi hai bên đồng ý giá cả
rồi, tôi gọi những người có trách nhiệm nhà đất đến để xem
xét, họ nói là phải đập phá hai phòng đó vì không có giấy
phép sửa. Tôi rất lo vì nếu đập hai phòng đó thì ông Phi Luật
Tân sẽ có thể không mua vì ông thích 6 phòng trong khi tôi
cần bán gấp.

Trong khi suy nghĩ điều nầy, tôi được Chúa nhắc nhở
trong Giê-rê-mi 33:3 “Hãy kêu cầu Ta, Ta sẽ trả lời cho, Ta
sẽ tỏ cho ngươi những việc lớn và khó là những việc ngươi
chưa từng biết”. Lời Chúa thêm đức tin cho tôi nên tôi hết
lòng cầu xin: “Chúa ôi! Xin quyền năng Ngài giúp con việc
lớn và khó nầy. Con tin Ngài có quyền đổi lòng người có
trách nhiệm nhà đất đến đây lần nữa, ông sẽ cho phép con để
lại 2 phòng nầy”. Vài ngày sau, cũng nhân viên nhà đất đó
đến, ông đã xem xét lại rất kỹ, đứng suy nghĩ hồi lâu, ông
nói: “Tôi thấy hai phòng nầy sửa cũng đẹp, thôi bà không cần
đập phá chỗ nào hết, bà cứ tiếp tục bán đi!”

Lúc bấy giờ, miệng tôi cám ơn ông ấy nhưng lòng tôi vừa
vui mừng vừa kính sợ Đức Chúa Trời thành tín và đầy lòng
thương xót. Ngài nghe hết các lời nguyện cầu của tôi và đã
nhậm lời tôi. Thật ơn lớn của Ngài, tôi luôn ghi sâu mãi mãi
và cảm tạ ơn Ngài luôn luôn trong đời sống tôi.
Khi bán được nhà gần cuối năm 1989, làm giấy tờ xong,
tôi ra khỏi nhà độ 6-7 ngày, có một trận động đất lớn lại
California nên từ đó đến 8-9 năm sau, giá nhà xuống và nền
kinh tế cũng bị suy thoái.

CHÚA CỨU TÔI ĐƯỢC AN TOÀN

Tôi và các con khi còn ở San Diego, chúng tôi thường nấu
ăn bằng nồi áp suất (pressure cooker). Nồi nầy giúp thức ăn
mau mềm. Thường lệ, tôi biết nồi gần xì hơi, tôi đứng đó chờ
để bớt lửa nhưng lần nầy, thức ăn chui vào lỗ hơi bị nghẹt.
Tôi chờ hơi lâu, đi tới phòng khách, thấy đồ chơi cháu tôi bỏ
ngổn ngang, tôi vừa khum xuống lượm thì liền đó tôi nghe
tiếng nổ ầm rất lớn, nồi với nước nặng hơn 10kg văng ra
ngay chỗ tôi đứng chờ trước đó. Nước sôi và đồ nấu văng xa
trên 5m cả bốn bên và trên dưới. Lúc nổ, tôi đang đứng gần
bếp nhưng nhờ có vách ngăn bếp với phòng khách nên tôi
không sao cả, may quá lúc ấy cháu tôi đang chơi ngoài sân
nên tất cả đều an toàn. Cảm tạ ơn Chúa. Ngài cứu tôi đúng
lúc từng giây phút. Sau đó, tôi có nghe nhiều người bị phỏng
cả người vì nổ nồi áp suất quá mạnh, có khi tung cao lủng cả
nóc nhà. Thế thì từ đây, chúng tôi không dám nấu bằng loại
nồi nầy nữa.

Thật Đức Chúa Trời toàn tri, Ngài biết trước mọi sự, ngăn
tôi đứng lại để cứu toàn mạng sống tôi. Vậy, từ đây, tôi biết
dâng trọn cuộc đời còn lại tôi để sống cho Chúa, tôn vinh,
ngợi khen và tạ ơn Ngài luôn luôn.

CHÚA BẢO VỆ AN TOÀN HAI LẦN TÉ

Trong năm 1993, có lần tôi đi trên gạch men rất trơn, bị
trợt té ngồi xuống cũng nặng lại thêm chống tay xuống nữa,
nhưng Chúa bảo vệ tôi được an toàn không bị gãy tay chân gì
cả. Cảm tạ Chúa!

Đến năm 1995, bữa nọ, tôi đi trên đường tráng xi-măng rất
trơn lại có mưa nên cũng bị trợt té ngồi xuống rất mạnh rồi
ngã ngữa ra phía sau, đầu tôi bị đụng vào cây cột lớn nhưng
được Chúa bảo vệ cũng không bị thương tích nào. Trong
vòng 10 năm gần đây, tôi vấp té hai lần và trợt té hai lần khá
nặng nhưng Chúa đầy tình thương bảo vệ tôi không bị gãy cái
xương nào!

Ôi! Ân điển Ngài ban cho tôi thật quá lớn lao, không kể
xiết. Tôi xin hết lòng thành kính yêu mến, hầu việc Chúa trọn
cả cuộc đời để bày tỏ lòng biết ơn Ngài là Đấng đã yêu
thương, giải cứu tôi nhiều lần như lời Ngài trong Thi Thiên
121:8 “Đức Giê-hô-va sẽ gìn giữ ngươi khi ra khi vào từ nay
cho đến đời đời”. Ha lê lu gia!
Tôi rất cảm tạ ơn Chúa, hôm nay là tháng 10/2013, tôi
được 92 tuổi. Cảm tạ Chúa ban ơn cho sức khoẻ tôi rất tốt, tôi
không cần uống thuốc trị bệnh gì cả và tâm trí Chúa cho còn
minh mẫn, hiện giờ tôi đang phục vụ Chúa qua điện thoại và
máy computer để làm phương tiện giúp nâng đỡ đức tin,
khích lệ, an ủi…. cho con cái Chúa khắp nơi. Đó là một ơn
phước cho tôi nên tôi vô cùng thoả lòng với những gì Chúa
ban cho và dâng lời tạ ơn Chúa thật nhiều!

Bà Mục Sư Quả Phụ NGUYỄN DUY XUÂN





† Welcome - nguonsusong.com

GMT+8, 14-11-2018 04:25 AM

nguonsusong.com | nguonsusong.net | nguonsusong.us | nguonsusong.ca | loihangsong.net | tinlanhmedia.net | phimtinlanh.com |
Tweet
Trả lời nhanh Lên trên Trở lại danh sách