† Welcome to nguonsusong.com

Tìm
Trở lại danh sách Đăng bài -----
Xem: 2289|Trả lời: 0

Đem Thiên Đàng - TỪ MỘT ÔNG LỚN THÀNH KẺ TRẮNG TAY

[Lấy địa chỉ]
Đăng lúc 2-10-2011 18:15:51 | Xem tất |Chế độ đọc

Dâng hiến cho công việc Chúa

Đem Thiên Đàng vào Địa Ngục

TỪ MỘT ÔNG LỚN THÀNH KẺ TRẮNG TAY

Cánh cửa sắt lạnh lùng đóng sập lại, chỉ còn người tù một mình trong ngăn xà-lim nhỏ hẹp dưới đất. Lời nói của người gác tù còn văng vẳng bên tai: “Vô đó đi ông lớn, năm mươi năm nữa chúng tôi sẽ đem ông ra”.
Đây không phải là một cơn ác mộng. Ngoài đời, tù nhân là một luật sư hình sự nổi tiếng, vui hưởng quyền lực mà sự giàu sang lẫn “nhất thân nhì thế” đem đến. Ông đã sống theo tín điều của kẻ mạnh: “Thích thì làm và muốn là chiếm đoạt”.
Chính lòng ham thích sự hào hứng sôi nổi đã dẫn ông đến tội ác của thời đại: buôn lậu ma túy, buôn bán vũ khí và chất nổ, đánh cướp ngân hàng và gian lận tiền bảo hiểm. Ông toàn giao thiệp với những người nổi tiếng trong giới tội phạm. Vào tuổi bốn mươi, khi uy quyền đang lên thì ông bị bắt vì tội buôn bán ma túy. Ông mất tất cả, vợ và hai con nhỏ bơ vơ. Ông bị kêu án năm mươi năm tù ở, cộng thêm một số án treo. Những án nầy sẽ được thêm vào nếu ông còn sống sau những năm tù ở.
Bốn bức tường xà-lim dính đầy những vết máu và vết phân. Một tù nhân khốn khổ nào đó đã dùng bút chì đánh dấu lên tường thời gian: 10 năm - 20 năm - 30 năm. Không lối thoát. Xà-lim tối tăm và ẩm thấp. Sự yên lặng thỉnh thoảng chỉ bị khuấy phá do tiếng đóng mở cửa ầm ầm hay tiếng la hét của một tù nhân nào đó trong tình trạng điên loạn.
Bị tước mất tất cả những gì đẹp đẽ và thành công của thế giới bên ngoài, bất ngờ trở nên hoàn toàn bất lực, người tù thấy mình như bị chôn sống trong một nấm mồ hôi thối, bị quên lãng và rất cô đơn. Chịu hết nổi, ông quì xuống nền đất lạnh. Giống như đứa trẻ, ông bật khóc nức nở, “Ôi, Chúa ơi! Con cũng không biết có Ngài hay không, nhưng nếu Ngài ở đó và có thể nghe con - Con rất hối hận về những gì con đã làm. Xin tha thứ cho con. Nếu Ngài tha thứ và cho con thêm chỉ một cơ hội nữa, con sẽ dâng đời con cho Ngài, dâng tất cả và mãi mãi!”
Trong bóng tối đầy im lặng, một điều gì đó đã xảy ra. Sợ hãi và kinh khiếp đã qua đi. Thay vào đó, lòng ông tràn ngập cảm giác được tha thứ và yêu thương. Những giọt nước mắt biết ơn chảy dài trên đôi má. Ông thấy mình như một đứa trẻ đã chạy đến với cha mình để xin tha thứ và rồi được cánh tay mạnh mẽ đầy yêu thương ôm choàng lấy.
Xà-lim đáng nguyền rủa không còn là nơi cô đơn tuyệt vọng. Ước muốn ra khỏi nơi nầy cũng không còn nữa. Người tù ấy viết cho tôi: “Chưa bao giờ tôi cảm thấy được tự do và hạnh phúc như vậy. Tôi cảm tạ Chúa vì Ngài đã đem tôi vào cái lỗ hôi thối nầy để gặp Ngài”.
Người tù ấy là tiến sĩ Gene Neill. Tôi biết đến ông khi nhận được thư ông báo tin đã nhận được quyển Quyền Năng Của Sự Cảm Tạ. Sau khi dâng đời mình cho Chúa, ông đã hăng say học Kinh Thánh do một người nào đó đưa lén vào xà-lim. Ông muốn biết ý chỉ của Chúa trên đời sống mình hơn bất cứ điều gì khác. Đọc cuốn Quyền Năng Của Sự Cảm Tạ, ông thấy rõ Chúa muốn ông cảm tạ trong mọi trường hợp.
Vì thế ông cảm ơn Chúa về lũ chấy rận, gián và về sự ngược đãi, lời chửi rủa của những người canh tù. Ông cám ơn Chúa về mùi hôi thối của nước tiểu và rác rưởi trong xà-lim. Ông cảm tạ Chúa vì đứa con trai năm tuổi của ông sẽ là một trung niên trước khi ông ra khỏi tù. Ông lại còn cảm tạ Chúa vì lòng tham và sự nhẫn tâm của ông đã khiến ông phá hoại gia đình.
Việc cảm tạ Chúa đem đến những kết quả kỳ diệu trong đời sống của Gene Neill. Ngoài việc ông tràn ngập sự vui mừng, những người khác cũng chịu ảnh hưởng. Những bạn đồng tù và những người canh gác trở lại tin Chúa. Ít lâu sau, Gene được chuyển đến một trại giam vùng đầm lầy thuộc Florida. Suýt bị muỗi làm thịt, ông cảm tạ Chúa và những con muỗi thôi không đốt ông nữa, những bạn đồng tù đã đoan quyết rằng ông đã giấu giếm một loại thuốc ịt muỗi cực mạnh nào đó. Chẳng bao lâu những người khác cũng bắt đầu đáp ứng lại quyền năng của Đức Chúa Trời bày tỏ qua đời sống Gene.
Sau hai năm, Gene được thả ra. Lệnh thả được loan báo từ thủ đô Washington. Được tự do, ông gặp lại vợ con đang sống trong cảnh nghèo túng. Họ cùng nhau cảm tạ Chúa về hoàn cảnh của gia đình và những nhu cầu hằng ngày của họ đã được Chúa cung ứng đầy đủ. Có lần, một người lạ mặt chặn họ lại ngoài đường, đưa cho Gene một số tiền lớn với lời giải thích đơn giản: “Chúa bảo tôi đưa cho ông số tiền nầy!”. Lần khác, họ đang cảm tạ Chúa về bữa ăn đạm bạc thì có người gõ cửa chiếc xe buýt cũ kỹ được cải tiến thành “nhà” của Neill, ông ta đưa cho họ gói thịt bò bít-tết rồi đi.
Tại sao sự cảm tạ có kết quả trong trường hợp Gene Neill? Điều gì đã tuôn chảy từ lòng ông và được Chúa đáp ứng tức khắc như vậy?
Chìa khóa của vấn đề là sự tha thứ.
Gene cầu xin được tha thứ và dâng đời mình vào tay Chúa. Chúa đáp ứng tức thời. Luôn luôn như vậy. Sự ngợi khen thật là đáp ứng tự nhiên từ một tấm lòng đã được tha thứ. Tha thứ là nền tảng cần thiết cho sự ngợi khen, là mấu chốt của toàn mối quan hệ giữa chúng ta với Đức Chúa Trời.
Không ai biết rõ bản chất chúng ta hơn Đấng tạo nên chúng ta, Ngài biết chúng ta không vâng phục, và sự không vâng phục ngăn cách chúng ta với Ngài. Và từ khi biết rằng không thể trông cậy bất cứ điều công bình nào của chúng ta, thì từ ban đầu Ngài quyết định chúng ta phải trông cậy vào chính Ngài. Chúng ta đáng phải chết khi không vâng phục, nhưng Đức Chúa Trời đã để Con Ngài là Giê-xu Christ chết thế chúng ta. Như vậy nợ tội của chúng ta đã được trả và phương pháp tha thứ của Đức Chúa Trời được thiết lập.
Tha thứ có nghĩa là không còn đòi hỏi sự đền bồi từ người có tội. Chúng ta là những tội nhân, căn cứ vào điều Chúa Giê-xu đã làm, Đức Chúa Trời không còn đòi hỏi chúng ta trả giá nữa. Ngài không có điều gì nghịch với chúng ta nữa. Điều nầy quá đơn giản và hiển nhiên đến nỗi chúng ta không thể thấu đáo được. Khi tận tường, lòng chúng ta tràn ngập sự biết ơn, và niềm vui còn mãi trong suốt cuộc đời chúng ta. Hầu hết chúng ta đều không hiểu hết giá trị của phương thức tha thứ của Đức Chúa Trời. Chúng ta chỉ còn biết cám ơn Chúa vì Ngài là Đấng biết tất cả.
Mục đích chương trình cứu chuộc để tái lập mối quan hệ giữa chúng ta với Đức Chúa Trời, nhưng chương trình không thực hiện được nếu chúng ta không chấp nhận. Bạn nghĩ rằng ý tưởng được giải thoát khỏi tội lỗi sẽ làm chúng ta hứng khởi sao? - Không đâu, chúng ta đã ở trong một phương thức dẫn đến thất bại và phải thừa nhận chúng ta sai. Tôi cho rằng điều khó khăn nhất với con người là chấp nhận mình không làm được điều gì đúng. Hầu hết mọi điều chúng ta làm là để mong sao không bị “mất mặt” và khỏi phải chấp nhận điều Đức Chúa Trời đã làm cho chúng ta.
Một trong những nguyên nhân là từ ấu thơ chúng ta đã được dạy rằng “Hãy làm hết phần của mình” để tìm con đường riêng. Chúng ta hãnh diện vì đã tự lập và nói: “Hãy nhìn Joe, nhìn Susie kìa, tự họ đã làm được điều nầy điều kia”.
Tự mãn về những thành tích của riêng mình khiến chúng ta xa cách Chúa. Chúng ta muốn mình tự giải quyết vấn đề và chiến đấu cho đến khi những vấn đề và những nỗi đau khổ trở thành quá sức chịu đựng. Ngay cả lúc đó chúng ta cũng cố chống lại phương cách của Đức Chúa Trời và nói: “Tôi rất xấu hổ khi phải đến với Chúa như một người ăn xin. Đợi đến khi nào tôi thoát khỏi sự rắc rối nầy đã”.
Trong chúng ta có một số lời ăn năn nửa vời. Chúng ta nói mình hối tiếc nhưng hành động của chúng ta phủ nhận điều chúng ta nói khi chúng ta làm lại điều chúng ta từng làm. Trong sự ăn năn chúng ta thiếu một yếu tố chủ yếu, yếu tố đầu phục ý chỉ của Chúa. Đầu phục có nghĩa là hoàn toàn đặt mình dưới quyền người khác. Trong quan hệ giữa chúng ta với Chúa, thực hiện ít hơn điều trên chỉ có nghĩa là chúng ta đùa giỡn mà thôi. Có thể điều nầy có nghĩa chúng ta không thật sự hối tiếc vì đã làm sai mà chỉ tiếc vì đã bị bắt gặp đó thôi.
Sự tha thứ thật khiến mối quan hệ giữa chúng ta với Đức Chúa Trời được tái lập phải xoay quanh việc chúng ta đầu phục ý chỉ của Ngài. Không có sự đầu phục nầy chúng ta giống như một đứa trẻ bỏ nhà đi hoang đã quyết định trở về khi đã hết thời oanh liệt. Cậu ta có thể nói: “Tôi rất hối tiếc vì đã bỏ nhà ra đi, tôi muốn trở về, nhưng tôi không thích luật lệ của cha mẹ, tôi muốn được tự do để tóc, ăn mặc và làm điều tôi muốn”.
Bạn có cư xử với Chúa như vậy không? Bạn có nói “Chúa ơi, con đang tự gây họa cho con, nếu Ngài đem con ra khỏi rắc rối nầy, con sẽ cố gắng không tái phạm nữa”. Nếu bạn không thật sự thành thật, Chúa sẽ đọc được những ý nghĩ thầm kín của bạn và Ngài bảo: “Nhưng con đang thích thú điều con đang làm và sẽ tiếp tục khi con thoát nạn!”.
Chúng ta sẽ không có được mối tương giao mật thiết với Đức Chúa Trời theo cách đó, cũng như đứa trẻ không bằng lòng ở nhà với cha mẹ nó vậy.
Kinh Thánh kể câu chuyện về mối quan hệ cha con được phục hồi hoàn toàn. Người con đòi phần gia tài của mình và ra đi. Ở phương xa, anh ta sống trong sự phóng túng cho đến khi hết nhẵn tiền và bị bạn bè bỏ rơi. Đói khát và cô đơn, anh xin làm mướn cho một chủ trại và được giao cho việc chăn heo. Anh ta ăn thức ăn thừa của heo và ban đêm ngủ cùng chúng, cuộc sống chẳng hứng thú gì và một ngày kia anh ta tỉnh ngộ, nhận thấy mình đã sai lầm. Trong nhà cha anh ta, ngay cả đầy tớ cũng được ăn uống dư dật.
Hối hận sâu xa về tội lỗi của mình, anh ta biết mình không xứng đáng được đối xừ như một đứa con vì đã phá tán gia tài. Rồi anh ta quyết định trở về xin cha cho một chỗ làm việc ở nông trại, anh sẵn sàng làm việc như một đầy tớ. Với suy nghĩ đó, anh vội về nhà và khi gặp cha, anh đã thưa: “Con thật có tội với Trời và với cha, không đáng làm con của cha nữa...”
Thay vì quở trách anh, người cha hết sức vui mừng. Ông ta ôm hôn anh, sai lấy quần áo mới cho anh mặc, đeo nhẫn vào ngón tay để tỏ rằng anh là con, là người kế nghiệp chính thức. Rồi ông ra lệnh làm thịt bê mập để dọn tiệc ăn mừng anh trở về (LuLc 15:1-32).
Cũng vậy, Đức Chúa Trời chờ đợi mỗi người chúng ta quay về. Khi chúng ta thừa nhận mình đã sai lầm và sẵn sàng để Đức Chúa Trời sắp xếp cuộc đời chúng ta thì sự đáp ứng của Ngài cũng giống như sự đáp ứng của người cha trong câu chuyện. Ngài vui mừng vì chúng ta trở về, lấy quần áo mới mặc cho chúng ta và mở tiệc lớn ăn mừng vì “con ta đã mất mà nay tìm lại được”.
Đức Chúa Trời đang chờ đợi để tha thứ, nhưng một số trong chúng ta không chịu trở về để vui hưởng. Nếu người con trai hoang đàng chỉ hối hận về những lỗi lầm của mình nhưng lại không trở về nhà xin cha tha thứ thì sao? Một số người khốn khổ và hối tiếc vô cùng vì đã rơi vào tình trạng như vậy, họ cũng khóc lóc về tội lỗi mình nhưng nhất định không xin sự tha thứ của Đức Chúa Trời.
Giu-đa là thế đó. Ông hối tiếc vì phản nộp Chúa Giê-xu và muốn trả lại ba mươi miếng bạc mà ông đã nhận. Nhưng điều đó không ích gì, và tội lỗi của ông đã khiến ông tự treo cổ. Ông không bao giờ nghe được lời nói của Chúa Giê-xu trên thập tự giá: “Lạy Cha, xin tha cho họ vì họ không biết điều mình làm” (23:24).
Bạn có bị tội lỗi đè nặng đến nỗi định tự hủy mình không? Các nhà tâm lý cho rằng tội lỗi không giải quyết được khiến ta có khuynh hướng tự hủy. Chúng ta cố tự trừng phạt mình bằng cách trở thành những người nghiện rượu, những người tham ăn, những kẻ nghiện ma túy và những tên tội phạm.
Chúng ta có thể nghĩ rằng mình không xứng đáng để được tha thứ và tội lỗi của chúng ta quá khủng khiếp nên Đức Chúa Trời không thể tha thứ cho chúng ta được. Có thể có một số người không hiểu rằng Chúa muốn tha thứ cho họ, nhưng thường là do lòng kiêu ngạo khiến chúng ta không muốn nhận sự tha thứ trọn vẹn của Chúa. Chúng ta muốn nhận trách nhiệm tự đền tội và từ chối chấp nhận sự tha thứ của Chúa là phương cách duy nhất để chuộc tội chúng ta.
Một số trong chúng ta chỉ đi bước đầu thôi. Chúng ta thừa nhận tội lỗi mình với Đức Chúa Trời và xin Ngài tha thứ cho, nhưng chúng ta lại không tin nổi là Ngài đã thứ tha. Chúng ta cứ lặp đi lặp lại rằng chúng ta hối tiếc lắm nhưng chẳng hề tin rằng Ngài đã nghe chúng ta rồi. Bạn thử tưởng tượng người con trai hoang đàng đến thưa với cha mình: “Cha ơi, con đã phạm tội, xin hãy tha thứ cho con”. Và không đợi câu trả lời, anh ta lặp lại: “Cha ơi, con đã phạm tội, xin hãy tha thứ cho con”. Mỗi ngày anh ta cứ nói đi nói lại điều ấy, và không chịu chấp nhận rằng cha anh đã tha hết cho anh ngay từ lần đầu tiên.
Một người tù đã trải qua gần hết cuộc đời sau song sắt viết cho tôi, ông ta đã qua năm trường cải tạo, mười một nhà tù, và vô số trại giam. Theo bộ dạng bên ngoài thì quả là ông ta đáng gặp rắc rối, ông tin chắc Đức Chúa Trời đang phạt ông bằng cách cứ bỏ ông vào hết trại giam nọ đến nhà tù kia. Cuối cùng ông đi đến kết luận là cách duy nhất để thoát ra khỏi tù là trở nên tốt để xứng đáng với ân huệ của Chúa. Thế là mỗi ngày ông đọc Kinh Thánh từ mười đến mười hai tiếng. “Mỗi ngày tôi xin Chúa tha thứ cho tôi cả ngàn lần cũng như tôi chống cự ma quỷ cũng từng đó lần”, ông ta viết cho tôi: “Tôi nghĩ Chúa là một quan tòa giận dữ và tôi chắc chắn rằng Ngài không yêu một tội nhân như tôi”.
Có người đưa ông cuốn sách Quyền Năng Của Sự Cảm Tạ, nhưng ông nghĩ tác giả thật khùng khi khuyên ông phải cảm tạ Chúa về việc ông bị bỏ tù. Ông tiếp tục chiến đấu để trở nên xứng đáng với sự tha thứ của Chúa cho đến khi ông không còn hơi sức nào để chiến đấu nữa. Ông nức nở trong tuyệt vọng và thừa nhận mình thất bại: “Chúa ơi, Ngài phải tha thứ cho con vì con hoàn toàn bị thất bại rồi. Nếu Ngài muốn con người thật của con thì xin tiếp nhận con và làm bất cứ điều gì Ngài muốn đối với con. Nhưng xin Ngài đừng chấp nhất con vì con không còn có thể cố gắng hơn nữa để làm vừa lòng Ngài được”.
Gối ông ta ướt đẫm nước mắt nhưng đêm đó ông đã ngủ như một đứa trẻ. Ông viết tiếp “Bây giờ Đức Chúa Trời với tôi là bạn thân rồi, Ngài là người bạn đồng tù tốt nhất mà một người có thể mơ ước. Nhưng chữ “Hãy cảm tạ Chúa” đến với tôi ngay cả trong giấc ngủ. Chúa Giê-xu tốt lắm, Ngài yêu tôi, Ngài thật sự hiện hữu và là một người bạn thật khi chúng ta công nhận điều Ngài đã làm cho chúng ta trên thập tự giá”.
Khi chúng ta muốn tự mình đền tội, chúng ta từ chối không nhận điều Ngài đã làm cho chúng ta. Chúng ta muốn Chúa tha thứ cho chúng ta những việc chúng ta làm. Tội lỗi chúng ta trở thành một gánh nặng không cần thiết mà chúng ta phải gánh ấy vì chúng ta quá kiêu ngạo, quá bướng bỉnh nên không đặt vào bàn tay chờ đợi của Chúa. Lòng của Đức Chúa Cha mong mỏi chúng ta, Ngài nói: “Con yêu dấu, ta biết hết những gì con đã làm, ta biết mọi hành động xấu ca, mọi suy nghĩ độc ác của con. Con đã phạm tội cùng ta và cùng người khác, nhưng ta tha thứ cho con. Hãy trở về. Hãy để ta cho con áo mới, lương thực và đổ ơn phước trên con. Hãy để ta yêu con và chữa lành những vết thương cùng tấm lòng tan vỡ của con”.
Hành động khước từ ơn tha thứ của Ngài có thể cũng không rõ ràng lắm. Chúng ta có thể nói mình thừa nhận tội lỗi và nhận sự tha thứ của Ngài nhưng lại cư xử như thể chúng ta đang phải gánh chịu hậu quả của những tội lỗi đó. Nhiều người thuộc loại nầy đã trở thành những 'công nhân Cơ Đốc'. Họ dâng đời họ để hầu việc Chúa với tư cách mục sư, giáo viên Trường Chúa Nhật, người hướng dẫn, nữ tu hay linh mục, nhưng họ làm việc vì bổn phận hơn là vì tình yêu và không hưởng được nhiều niềm vui khi hầu việc Đấng Christ. Có lúc tất cả chúng ta cũng đã cư xử như vậy.
Thử tưởng tượng người con trai hoang đàng trở về và nói: “Cha ơi, con biết cha tha thứ cho con, nhưng con không đáng hưởng bữa tiệc vui mừng, cha cứ ăn mừng đi nhưng con không dự. Con không xứng đáng sống trong nhà cha, không xứng đáng ngồi cùng bàn với cha, vì vậy con sẽ ở ngoài. Con hứa sẽ làm việc cật lực từ sáng sớm đến chiều tối để đền bù lại phần gia tài con đã phung phí. Con không có quyền hưởng hạnh phúc nữa. Cha sẽ hãnh diện về cách con chuộc lại những điều kinh khủng mà con đã phạm”.
Điều nầy nghe như tin kính và hy sinh lắm phải không? Bạn thử nghĩ xem Chúa thấy điều đó ra sao khi Ngài đã thu xếp sẵn một phương thức khác để giải quyết tội lỗi của chúng ta?
Có thể khi chúng ta đóng vai của một người tuẫn đạo, trả lại cho Chúa những gì chúng ta cảm thấy mình nợ Ngài thì trước cái nhìn của những người khác chúng ta có vẻ tốt lành. Nhưng đó không phải là điều Chúa muốn. Chúng ta đã khước từ điều Christ đã làm để xóa bỏ món nợ cho chúng ta. Chúng ta đang phủ nhận Ngài là Cứu Chúa và chúng ta làm điều nầy do chính lòng kiêu ngạo chứ không phải sự khiêm nhường.
Đa-vít đã thưa với Chúa rằng: “Vì Chúa không ưa thích của lễ, bằng vậy, tôi chắc đã dâng; Của lễ thiêu cũng không đẹp lòng Chúa. Của lễ đẹp lòng Đức Chúa Trời ấy là tâm thần đau thương thống hối. Đức Chúa Trời ôi! Lòng đau thương thống hối Chúa không khinh dể đâu” (Thi Tv 51:16,17).
Chính tấm lòng kiêu ngạo không chịu tan vỡ cứ khăng khăng đòi tự mình đền lấy tội mình. Chúa Giê-xu nói: “Hỡi những kẻ mệt mỏi và gánh nặng, hãy đến cùng ta, ta sẽ cho các ngươi được yên nghỉ” (Mat Mt 11:28). Trong đời nầy không có gì nặng nề hơn là cố sức để gánh chịu hậu quả tội lỗi của chính mình. Khi chúng ta cứ còn làm điều ấy thì chúng ta không bao giờ biết được sự tha thứ của Đức Chúa Trời. Chúng ta sẽ không bao giờ kinh nghiệm niềm vui của một tấm lòng được tẩy sạch. Mối quan hệ giữa chúng ta với Chúa không bao giờ là mối tương giao mật thiết. Sự cảm tạ của chúng ta sẽ chỉ là những lời rỗng tuếch.
Một gánh nặng hết sức to lớn rớt khỏi lưng chúng ta khi chúng ta học tiếp nhận sự tha thứ trọn vẹn của Chúa. Nhu cầu cần được tha thứ của chúng ta phải là một nguồn vui mừng chứ không phải là nỗi thất vọng. Chỉ co1 một tấm lòng được tha thứ mới hiểu được tình yêu của Đức Chúa Trời. Càng được tha thứ nhiều chừng nào chúng ta càng yêu Ngài và càng cảm tạ Ngài chừng ấy. Khi đó chúng ta có thể hát như Đa-vít rằng:
“Phước thay cho người nào được tha thứ sự vi phạm mình, Được khỏa lấp tội lỗi mình! Phước thay cho người nào Đức Giê-hô-va không kể gian ác cho; Và trong lòng không có sự giả dối! Hỡi người công bình, hãy vui vẻ và hớn hở nơi Đức Giê-hô-va! Ớ các người có lòng ngay thẳng, hãy reo mừng”. (Thi Tv 32:1, 2, 11).



Tổng thống Donald Trump cấm tiên tri giả TB Joshua bước chân tới Mỹ



" Nhiệm vụ đầu tiên của tôi là đối phó với nhà tiên tri giả da đen đó. Anh ấy sẽ phải đối mặt với hậu quả nghiêm trọng"

† Welcome you - nguonsusong.com

GMT+8, 11-5-2021 04:58 AM

nguonsusong.com - Tin lanh
Trả lời nhanh Lên trên Trở lại danh sách