† Welcome to nguonsusong.com

Tìm
Trở lại danh sách Đăng bài -----
Xem: 2512|Trả lời: 0

Đem Thiên Đàng - LÀM THẾ NÀO KHIẾN KẺ CHẾT SỐNG LẠI

[Lấy địa chỉ]
Đăng lúc 2-10-2011 18:21:52 | Xem tất |Chế độ đọc

Dâng hiến cho công việc Chúa

Đem Thiên Đàng vào Địa Ngục

LÀM THẾ NÀO KHIẾN KẺ CHẾT SỐNG LẠI

Một dẫn chứng lạ lùng về quyền năng của sự ca ngợi là việc Chúa Giê-xu kêu La-xa-rơ sống lại. Chúa Giê-xu được cho biết La-xa-rơ đau nặng nhưng Ngài đã không đến ngay, đến khi La-xa-rơ chết rồi Ngài mới nói với các môn đồ: “Chúng ta hãy trở về xứ Giu-đê” (GiGa 11:7). Các môn đồ chẳng muốn đi chút nào, vì lần trước khi họ ở đó những người Giu-đa đã tìm cách giết Chúa Giê-xu. Tại sao phải liều mạng để đi dự một đám tang!
Lúc đó Chúa Giê-xu nói một điều rất kỳ lạ với các môn đồ: “La-xa-rơ chết rồi. Ta vì các ngươi mừng không có ta tại đó, để cho các ngươi tin...” (11:14, 15). Chúa Giê-xu vui vì La-xa-rơ chết, mọi người coi đó là một bi kịch nhưng Chúa Giê-xu có cái nhìn khác hơn về sự việc ấy và Ngài vui.
Khi họ đến làng Bê-tha-ni là nơi La-xa-rơ cư ngụ, gia đình, bè bạn và nhiều nhà lãnh đạo Do Thái đang tụ tập để than khóc người chết. Nhiều tiếng than vạn, khóc lóc nhưng chẳng có một lời ca ngợi và cảm tạ. Khi thấy Chúa Giê-xu đến, một số người giận dữ và nói: “Người đã mở mắt kẻ mù được, há chẳng có thể cũng làm cho người nầy không chết sao?” (11:37).
Chúa Giê-xu thất vọng trước phản ứng của họ và hỏi: “La-xa-rơ được chôn ở đâu?”, họ chỉ cho Ngài, rồi Ngài bảo: “Hãy lăn hòn đá đi!”.
Cho đến lúc nầy thì bạn hoặc tôi có thể làm được những gì Chúa Giê-xu làm. Chúng ta có thể dự tang lễ, an ủi tang quyến và nếu chúng ta tin điều Kinh Thánh nói, “mọi sự hiệp kại làm ích cho kẻ yêu mến Chúa”, thì chúng ta có thể cố gắng nói với tang quyến rằng điều đó xảy ra là có ích lợi. Nhưng có lẽ bạn và tôi chỉ làm đến đó mà thôi, ngay cả khi chúng ta bị gia đình người quá cố thách thức: “Anh nói anh là một người Cơ Đốc, và Chúa của anh có thể làm mọi sự, sao anh không xin Ngài làm một điều gì ngay bây giờ đi?”
Chúa Giê-xu làm gì? Ngài có xin Đức Chúa Trời giúp đỡ không? Ngài có nài xin rằng “Lạy Cha, xin hãy nghe con vì con đang có một việc rất hệ trọng cần Cha giúp đỡ”?
Không, Ngài đứng đó và nói: “Thưa Cha, con cảm tạ Cha vì Ngài đã nhậm lời con”. Chúa Giê-xu không xin Đức Chúa Trời làm điều gì, Ngài chỉ cảm tạ Đức Chúa Trời vì điều đó đã được thực hiện rồi, Ngài đang nói: “Cám ơn Cha vì vấn đề không còn là vấn đề nữa”.
Một đám đông khá lớn đang vây quanh mộ than van khóc lóc. Các môn đồ đứng sau lưng họ đang lo sợ bị bắt và bị giết. Chúa Giê-xu là người duy nhất đứng đó mà không có vấn đề gì, Ngài chẳng có điều gì phải cầu xin Đức Chúa Trời. Ngài chỉ nói: “Cảm tạ Cha vì Cha đã nhậm lời con”. Và rồi Ngài nhìn thẳng vào mộ và ra lệnh: “Hỡi La-xa-rơ, hãy ra!”.
Tại sao bạn và tôi lại không thể làm điều nầy? Chúa Giê-xu đã bảo các môn đồ sau đó: “Quả thật, quả thật, ta nói cùng các ngươi, kẻ nào tin ta, cũng sẽ làm việc ta làm; lại cũng làm việc lớn hơn nữa, vì ta đi về cùng Cha. Các ngươi nhân danh ta mà cầu xin điều chi mặc dầu, ta sẽ làm cho, để Cha được sáng danh nơi Con” (14:12, 13).
Đó là một trong những câu Kinh Thánh khiến chúng ta không được thoải mái. Tôi chưa gọi người chết nào sống lại và có lẽ bạn cũng chưa. Ngay cả những vấn đề nhỏ phải đối diện mà chúng ta còn giải quyết chưa nổi. Nhưng Chúa Giê-xu nói rằng chúng ta có thể và Ngài cũng đã chứng minh cách làm. Ngài chỉ nói đơn giản: “Con cám ơn Cha vì Cha đã nhậm lời con”.
Đó là điều khiến tôi tin chắc rằng ca ngợi và cảm tạ được coi là sự bày tỏ chủ yếu của lòng tin cậy và đức tin nơi Đức Chúa Trời - và tại một thời điểm nào đó trên bước đường học tập cảm tạ Chúa về mọi điều, quyền năng của Ngài sẽ thành hiện thực trong đời sống chúng ta. Tôi biết bí quyết không nằm trong những lời nói của Chúa Giê-xu. Tôi có thể đứng trước một quan tài mở nắp và nói đi nói lại nhiều lần với những giọng điệu khác nhau: “Con cám ơn Cha vì Cha đã nhậm lời con”, nhưng điều nầy không làm cho xác chết đứng dậy được. Vậy thì không phải ở cách nói mà là một điều gì trong lòng Chúa Giê-xu đã tuôn tràn thẳng vào lòng Đức Chúa Trời. Nếu chính điều đó có thể tuôn tràn qua lòng chúng ta thì tình yêu của Chúa sẽ tràn vào đời sống chúng ta và hoàn cảnh chung quanh chúng ta, chắc chắn sẽ như ánh sáng mặt trời tràn qua cánh cửa mở rộng để căn phòng ngập tràn ánh sáng và được ấm áp.
Làm cách nào chúng ta có thể cảm tạ Đức Chúa Trời theo cách của Chúa Giê-xu. Tôi chắc chắn rằng có nhiều cách để bắt đầu, nhưng bạn phải bắt đầu ở một điểm nào đó, còn tôi bắt đầu cảm ơn Chúa về những điều nhỏ nhặt như chiếc xe hơi cũ không chịu chạy. Thoạt tiên điều nầy có vẻ ngớ ngẩn, nhưng Kinh Thánh dạy chúng ta phải “vì mọi sự tạ ơn Đức Chúa Trời” (Eph Ep 5:20). Mọi sự bao gồm cả xe cũ, bánh mì cháy, dụng cụ bị hư hỏng...
Thoạt đầu tôi cũng chẳng thật sự có ý cảm tạ, nhưng cảm tạ là một hành động biểu lộ vâng phục đối với điều Chúa muốn tôi làm. Đó là bước đầu của tôi, và phải trải qua một thời gian khá lâu trước khi tôi thấy được nhiều kết quả. Sự thay đổi đến từ từ, dần dần tôi bắt đầu thật sự cảm tạ khi nói “Cám ơn Chúa”, và cứ thế tôi thấy mình thật sự sung sướng về một số điều trước kia vẫn làm tôi lo buồn. Cũng vậy, càng ngày tôi càng tin tưởng hơn rằng Đức Chúa Trời chịu trách nhiệm về tất cả mọi sự xảy đến cho tôi và cũng không khó khăn lắm để tin rằng Ngài đưa tôi vào những hoàn cảnh đó để tỏ cho tôi biết Ngài yêu tôi.
Khi tôi bắt đầu chia xẻ với mọi người và cảm tạ Chúa về những hoàn cảnh khó khăn của họ, bằng chứng lại rõ ràng hơn; cảm tạ như một biểu lộ của đức tin đem đến nhiều kết quả kỳ lạ hơn là cứ van nài, cầu xin với Chúa. Tôi thấy không phải chỉ thỉnh thoảng mới cảm tạ. Kinh Thánh nói đi nói lại rằng cảm tạ là cách biểu lộ chính xác sự thờ phượng và tình yêu đối với Đức Chúa Trời.
Nhưng trước khi hiểu được nhiều như vậy tôi đã phải đối diện với một số vấn đề. Nhiều lúc cảm tạ Chúa chẳng đưa tôi đến đâu cả, sự việc dường như còn rắc rối hơn trước khi tôi bắt đầu. Thất vọng xâm chiếm tôi, những lời cảm tạ của tôi - khi tôi có thể nói - trống rỗng và vô nghĩa.
Có điều gì sai trật? Tôi thử nhiều cách cảm tạ mới. Tôi sử dụng ý chí để làm điều nầy dù đôi khi tôi muốn bỏ cuộc. Vẫn không lối thoát. Cuối cùng tôi cảm tạ Chúa về việc thiếu niềm vui và thiếu đức tin của tôi và xin Ngài chỉ cho tôi biết điều gì sai trật. Ngài chỉ ra rằng đến một lúc nào đó dù tôi có ý chí đến đâu, dù có lặp đi lặp lại bao nhiêu lần những lời cảm tạ cũng không đem tôi đến gần một giải pháp nào. Vấn đề không phải ở những điều tôi nói hay làm, chính tôi mới là vấn đề.
Khi Chúa Giê-xu nói những lời đơn sơ:“Cảm tạ Cha vì Cha đã nhậm lời con”. Quyền năng của Đức Chúa Trời đã truyền ngay qua Chúa Giê-xu, vì giữa Chúa Giê-xu với Đức Chúa Trời không có vấn đề gì hết. Không có điều gì trong lòng Chúa Giê-xu ngăn trở mối tương giao giữa Ngài với Đức Chúa Trời, cả hai là một. Chúng ta biết Chúa Giê-xu cầu nguyện cho tất cả những ai sẽ tin Ngài: “Con đã ban cho họ sự vinh hiển mà Cha đã ban cho Con, để hiệp làm một cũng như chúng ta vẫn là một: Con ở trong họ và Cha ở trong Con, để cho họ toàn vẹn hiệp làm một, và cho thế gian biết chính Cha đã sai Con đến, và Cha đã yêu thương họ cũng như Cha đã yêu thương Con” (GiGa 17:22, 23).
Cảm tạ Chúa như một hành động bày tỏ ra bên ngoài lòng vâng phục là điều tốt nhưng đó chỉ là bước khởi đầu. Sớm muộn gì cũng đến một lúc những lời cảm tạ của chúng ta dường như mòn mỏi. Điều đó thường có nghĩa là chúng ta cần có điều gì khác nữa.
Giá thì cao và việc trả giá thường đau đớn; phải từ bỏ điều nào đó trong lòng đã ngăn trở mối tương giao giữa chúng ta với Đức Chúa Trời. Mặc dù phần thưởng là sự hiệp một với Chúa Giê-xu Christ nhưng chúng ta luôn luôn không muốn từ bỏ.
Một viên quan Do Thái hỏi Chúa Giê-xu điều ông phải làm để được sự sống đời đời. Ông ta nói: “Tôi đã giữ các điều răn từ khi còn nhỏ”.
Nhưng Chúa Giê-xu phán với ông: “Còn thiếu cho ngươi một điều; hãy bán hết gia tài mình, phân phát cho kẻ nghèo, thì ngươi sẽ có của cải ở trên trời; bấy giờ hãy đến mà theo ta”, nhưng người ấy nghe mấy lời thì trở nên buồn rầu vì giàu có lắm.
Đức Chúa Giê-xu thấy người buồn rầu, bèn phán rằng: “Kẻ giàu vào nước Đức Chúa Trời là khó biết dường nào!” (LuLc 18:18, 22-24).
Vấn đề không phải ở chỗ giàu sang của người mà là lòng yêu mến sự giàu sang đó. Chúa Giê-xu biết điều nầy trong lòng người ấy và đã chỉ đúng điều đã gây ngăn trở mối tương giao giữa người đó với Đức Chúa Trời. Bất cứ điều gì chúng ta không từ bỏ vì Chúa Giê-xu, đó chính là điều chúng ta thấy quan trọng hơn mối quan hệ giữa chúng ta với Ngài. Chúng ta hãy tự hỏi mình câu hỏi sau đây: “Có điều gì hay người nào trong đời sống tôi khiến tôi không vì Chúa từ bỏ hay không cảm tạ Chúa không?”. Nếu câu trả lời là có, đó chính là điều hay người đã xen giữa chúng ta với Đức Chúa Trời.
Có lần một phụ nữ kể cho tôi nghe những vấn đề của bà về tiền bạc, sức khỏe và gia đình, “tôi muốn dâng hết cái mớ rắc rối nầy lên cho Chúa - Tôi cũng đã cố cảm tạ Ngài nhưng mọi sự cứ tệ hại hơn, xin cho biết tôi phải làm gì?”
Tôi hỏi: “Có điều gì bà biết Chúa muốn bà làm mà bà không muốn làm không?”
Bà ta đỏ mặt và nói: “Chỉ có một điều là tôi không thể tha thứ, tôi cũng không thể nói ra điều đó”.
Tôi bảo: “Đó chính là điều Đức Chúa Trời muốn bà làm trước khi bất cứ điều gì khác có thể xảy ra”.
Bà ta khóc nhưng nét mặt rất cương quyết, “thế thì tôi tiếp tục chịu đau khổ thôi, tôi không thể nào tha thứ được”.
Hầu hết chúng ta cứ cố che đậy hay chối bỏ những vấn đề đích thực. Giê-rê-mi tỏ ra hiểu bản chất con người khi ông viết: “Lòng người ta là dối trá hơn mọi vật và rất là xấu xa: ai có thể biết được? Ta, Đức Giê-hô-va, dò xét trong trí, thử nghiệm trong lòng..." (Gie Gr 17:9, 10).
Đa-vít đã tỏ ra thành thật khi nói: “Đức Chúa Trời ơi, xin hãy tra xét tôi, và biết lòng tôi. Hãy thử thách tôi, và biết tư tưởng tôi; xin xem thử tôi có lối ác nào chăng? Xin dắt tôi vào con đường đời đời” (Thi Tv 139:23, 24).
Nếu bạn cầu nguyện như vậy, Chúa sẽ trả lời. Ngài sẽ nhắc bạn những gì bạn đang cố che giấu. Thường thì những đầu mối được tìm ra trong những hoàn cảnh đau đớn mà chúng ta cảm thấy quá nặng nề. Chúng ta có thể cảm ơn Ngài về những hoàn cảnh nầy vì Ngài không dùng chúng để hình phạt nhưng để đem chúng ta đến gần Ngài hơn.
Khi biết sự thật, chúng ta phải làm một điều gì đó, “Nếu lòng tôi có chú về tội ác, ắt Chúa chẳng nghe tôi” (66:18). Bất cứ điều gì chúng ta giấu Chúa, đó là tội lỗi. Khi chúng ta cứ còn bám chặt điều đó, Chúa không thể nghe chúng ta. Phương thuốc duy nhất cho tội lỗi là sự tha thứ của Đức Chúa Trời, và điều này mang chúng ta trở lại nền tảng ban đầu của mối quan hệ giữa chúng ta với Đấng Tạo Hóa; chúng ta thú nhận tội lỗi của mình, dâng nó cho Ngài và Ngài tha thứ.
Còn sống bao lâu tôi sẽ còn tùy thuộc vào sự tha thứ của Ngài lấy lâu. Hơn bao giờ hết, tôi ý thức rõ điều nầy và hy vọng trong tương lai tôi sẽ càng tùy thuộc vào điều nầy hơn nữa. Bạn có sợ hay xấu hổ vì phải xin Ngài tha thứ nhiều lần không? Bạn có nghĩ làm thế là bạn đang đùa với Chúa và Ngài sẽ giận dữ, chán nản hết muốn tha thứ cho bạn không? Đó không phải là sự khiêm tốn mà chính là lòng kiêu ngạo khiến bạn không thể thấy được bạn phải tùy thuộc vào sự tha thứ của Chúa.
Ngày nọ tôi đứng ở bờ biển, thấy một cậu bé chạy xuống và múc nước đầy cái xô đồ chơi. Rồi nó chạy lên bờ, đổ nước trong xô vào cái lỗ đào trên cát. Nó cứ chạy lên, chạy xuống, rồi bỗng nhiên tôi nhận thức được sự tha thứ của Đức Chúa Trời cũng bao la như đại dương. Chúng ta cứ múc hết xô nọ đến xô kia và ngay lập tức nước lại tràn vào để thay thế số lượng nước nhỏ nhoi mà chúng ta vừa múc. Dù chúng ta có múc bao nhiêu nước thì đại dương vẫn tràn đầy nước như khi chúng ta bắt đầu múc. Và dù chúng ta có đổ bao nhiêu xô nước vào cái lỗ nhỏ trên cát thì nước cũng biến mất ngay và chẳng bao lâu chúng ta lại cần một xô nước khác.
Lòng Đức Chúa Trời vui mừng khi con cái Ngài đến nhận sự tha thứ, Ngài không tha thứ cách miễn cưỡng và bảo: “Nữa! Lại xin nữa rồi! Đến khi nào con mới nên người!”. Cứ mỗi lần Ngài thấy chúng ta trở lại, Ngài lại nói: “Ta rất vui mừng vì con đã trở lại, ta tha thứ cho con và ta yêu con”.
Những lần trở lại với Chúa để Ngài tha thứ và quên đi là con đường huyết mạch trong quan hệ giữa chúng ta với Chúa. Mỗi lần chúng ta thừa nhận tội lỗi mình và đầu phục Ngài, Đấng Christ lại có thêm quyền kiểm soát trên lãnh vực đời sống của chúng ta. Sự thay đổi trong chúng ta có thể từ từ hay lập tức, nhưng chúng ta có thể chắc chắn rằng sự thay đổi đang xảy ra.
Chúng ta không thể tự thay đổi, đó là lý do vì sao Phao-lô nói với người Ê-phê-sô: ”...Phải đầy dẫy Đức Thánh Linh..." (Eph Ep 5:18). Khi Thánh Linh kiểm soát đời sống chúng ta, sẽ có trái của Thánh Linh trong chúng ta, “ấy là lòng yêu thương, sự vui mừng, bình an, nhịn nhục, nhân từ, hiền lành, trung tín, mềm mại, tiết độ” (GaGl 5:22, 23). Những trái nầy chúng ta không thể nào tự mình có được.
Đầy dẫy Đức Thánh Linh có nghĩa gì? Sẽ dễ hiểu điều nầy hơn nếu chúng ta nghĩ đến sự đầy dẫy Thánh Linh như một quá trình hơn là một sự kiện xảy ra tức khắc. Khi Phao-lô nói: “Hãy đầy dẫy...”, ông dùng hình thức của một từ ngữ không có trong Anh ngữ. Từ ngữ chỉ hành động thuộc thời hiện tại diễn tiến dùng để mô tả một ống dẫn nước đang được nước chảy vào. Ống được đầy khi nước tiếp tục chảy qua. Nếu ta khóa vòi hay có vật gì bít ống nước lại thì nó không còn đầy nước được nữa. Hoặc ống nước sẽ trống trơn hoặc sẽ chứa nước đọng.
Bạn cũng như tôi, giống như ống nước đó và chúng ta được lệnh phải đầy dẫy Đức Thánh Linh. Đức Thánh Linh không bất động nhưng tuôn chảy qua chúng ta. Mở vòi nước là thái độ đầu phục Đấng Christ liên tục, bất cứ điều gì xen vào giữa Ngài và chúng ta sẽ bít kín ống nước. Bây giờ bạn đã hiểu giữ cho sự liên lạc giữa chúng ta với Đức Chúa Trời luôn được thông suốt là điều quan trọng như thế nào chứ? Và hẳn bạn cũng hiểu chúng ta phải lệ thuộc vào sự tha thứ liên tục của Chúa ra sao?
Tôi biết tôi không giống tôi cách đây năm năm, và mối quan hệ giữa tôi với Chúa bây giờ cũng không như hồi đó. Hy vọng tôi đã lớn lên, đã trưởng thành đôi chút và đã đầu phục Chúa nhiều hơn trong những lãnh vực khác trong đời sống để ngày càng đầy dẫy Thánh Linh của Ngài. Ngài chỉ có thể đầy dẫy khi tôi sẵn sàng để lòng trống không và sẵn sàng vươn tới, lớn lên trong nhiều phương diện.
Giống như những ống chứa và luôn luôn dẫn nước, bạn và tôi có thể chứa đựng Đức Thánh Linh ngày càng nhiều hơn khi mối tương giao giữa chúng ta với Chúa sâu đậm hơn. Một ống dẫn nước có thể bị tắc nghẽn, và chúng ta cũng vậy, bạn có thể đầy dẫy Đức Thánh Linh và rồi bạn nổi nóng hay Chúa chỉ cho bạn một điều nào đó cần phải từ bỏ, nhưng bạn từ chối. Lúc đó bạn có còn đầy dẫy Thánh Linh không? Hay bạn đã bị tắc nghẽn?
Một số người kể một người nào đó là đầy dẫy Đức Thánh Linh khi nói đến kinh nghiệm đầu phục Đức Thánh Linh đặc biệt nào đó. Từ đó trở đi, họ trông đợi “người đầy dẫy Thánh Linh” này sẽ là một người gần như toàn hảo. Điều nầy hoàn toàn trái ngược với thực tế. Người đã mở lòng ra để được đầy dẫy Thánh Linh rồi sau đó lại bị tắc nghẽn là một người khó có thể chung sống và khó cảm thông. Khi đã nếm trải sự tương giao mật thiết với Đức Chúa Trời và rồi lại quay về đường xưa lối cũ thì lẽ tự nhiên chúng ta trở nên dễ nổi nóng và luôn đau khổ. Đức Thánh Linh đem đến sự bình an nội tâm và khi sự bình an mất đi, chúng ta có thể phản ứng một cách thiếu thiện chí đối với mọi sự việc và mọi người chung quanh.
Nếu chúng ta nói: “Hiện giờ tôi đang được đầy dẫy Đức Thánh Linh”, thay vì nói: “Tôi được đầy dẫy Đức Thánh Linh”, thì chúng ta mới mô tả cách chính xác hơn phương thức Đức Thánh Linh làm việc. Phao-lô đã được chính Đức Thánh Linh soi dẫn cẩn thận để dùng động từ đầy dẫy ở thời hiện tại diễn tiến. Điều nầy nhấn mạnh cho các Cơ Đốc nhân đầu tiên thấy nhu cầu cần được Thánh Linh đầy dẫy liên tục. Đây không phải là kinh nghiệm trong chốc lát nhưng là một quá trình tiếp diễn tùy thuộc tình trạng tương giao giữa chúng ta với Đức Chúa Trời. Chúng ta có luôn sẵn sàng thú nhận những thất bại của mình và xin Ngài tha thứ chăng? Nếu được như vậy nghĩa là chúng ta đang dứt bỏ những gì ràng buộc và chúng ta ngày càng đầy dẫy chính Ngài hơn.
Chúa Giê-xu liên tục đầy dẫy Thánh Linh. Ngài, Đức Chúa Cha và Đức Thánh Linh là một. Hình ảnh Ngài dùng mô tả liên hệ giữa chúng ta với Ngài rất sống động: “Ta là gốc nho, các ngươi là nhánh...” (GiGa 15:5). Nhánh không thể tự lớn lên hay ra trái khi bị cắt lìa khỏi cành. Chúng ta cần nhựa sống chảy qua liên tục, đây là hình ảnh của sự lệ thuộc hoàn toàn, nhựa sống chính là Đức Thánh Linh. Chúng ta càng tận hiến đời sống và chính mình cho Ngài, chúng ta càng kinh nghiệm sự hiệp một mà chúng ta hưởng được trong Đức Chúa Giê-xu Christ.
Sự ca ngợi thật phát sinh từ sự hiệp một với Đấng Christ và như cái máy lọc, ca ngợi thật sẽ biến mọi việc trong đời sống chúng ta thành niềm vui mừng và cảm tạ. Bạn có thể tưởng tượng bạn đang có một máy lọc của sự ngợi khen trong lòng không? Bạn sẽ không còn thấy đau khổ, nan đề hay bị kịch nào mà chỉ thấy những cơ hội tuyệt vời Chúa dùng để chứng minh tình yêu của Ngài đối với bạn.
Chúa Giê-xu là thế đó. Không chỉ môi miệng mà từng thớ thịt của Ngài tuôn tràn sự ngợi khen, vì vậy Ngài có thể nói tại đám tang ở Bê-tha-ni: “Ta vì các ngươi mừng không có ta tại đó, để cho các ngươi tin”.
Phải chăng một phần cuộc đời bạn đang chết và bị chôn? Có bị hủy hoại và phí phạm không? Có thể đó là hôn nhân, công việc hay tài năng của bạn. Bạn bảo: “Khiến những điều nầy sống lại chẳng ích gì!”, bạn nghĩ vậy là sai đấy!
Hãy thôi, đừng than van khóc lóc nữa. Thay vào đó, hãy nói: “Tôi rất sung sướng vì điều nầy xảy ra để vinh hiển danh Chúa!”, đã đến thời điểm của sự sống lại - “Hỡi La-xa-rơ, hãy ra!"




Tổng thống Donald Trump cấm tiên tri giả TB Joshua bước chân tới Mỹ



" Nhiệm vụ đầu tiên của tôi là đối phó với nhà tiên tri giả da đen đó. Anh ấy sẽ phải đối mặt với hậu quả nghiêm trọng"

† Welcome you - nguonsusong.com

GMT+8, 11-5-2021 05:51 AM

nguonsusong.com - Tin lanh
Trả lời nhanh Lên trên Trở lại danh sách