† Welcome to nguonsusong.com

Tìm
Trở lại danh sách Đăng bài -----
Xem: 2486|Trả lời: 0

Đem Thiên Đàng - BẠN CÓ THẬT SỰ VUI MỪNG KHÔNG?

[Lấy địa chỉ]
Đăng lúc 2-10-2011 18:28:45 | Xem tất |Chế độ đọc

Dâng hiến cho công việc Chúa

Đem Thiên Đàng vào Địa Ngục

BẠN CÓ THẬT SỰ VUI MỪNG KHÔNG?

Bạn có đứng núi nầy trông núi nọ không? Có muốn là người nào khác hơn là chính bạn không? Có muốn làm một điều gì khác hơn điều bạn đang làm bây giờ không? Có nghĩ đến một thay đổi nào bạn muốn có trong hoàn cảnh của bạn không?
Nếu câu trả lời là có thì bạn chưa học được cách để vui mừng thực sự.
Tôi biết một phụ nữ trên mỗi bàn tay và bàn chân bẩm sinh chỉ có một ngón. Cô ấy tin rằng Chúa đã tạo nên như vậy theo ý Ngài và biết rằng điều nào là tốt nhất cho cô, vì vậy cô rất biết ơn Ngài. Trong thời gian cô và người chồng tương lai đang tìm hiểu nhau, một hôm người nầy đến nhà cô để ăn cơm tối và cô cố gắng để gây ấn tượng tốt đối với anh ta. Bất ngờ cô đánh rơi một cái đĩa. Bạn có thể tưởng tượng cô suy nghĩ gì không? Cô mau mắn nói đùa một câu hai nghĩa: “Em thật là vụng về và em không nói ngoa đâu!” (Câu nói nầy nghĩa đen là “Em chỉ toàn có ngón cái không thôi và em không nói ngoa đâu!"). Không một chút lúng túng mà chỉ có tiếng cười sung sướng.
Sau nầy họ lấy nhau, cô trở thành mẹ của hai đứa con mà trên mỗi bàn tay và bàn chân chỉ có một ngón. Ngay từ ấu thơ, các đứa trẻ đã được dạy rằng trước mắt Đức Chúa Trời chúng rất đặc biệt. Khi đứa bé nhất được bốn tuổi, có lần nó nói với người bán hàng trong tiệm: “Cháu nghĩ là cô ngạc nhiên không hiểu vì sao cháu chỉ có một ngón tay. Chúa có lý do để tạo ra chúng cháu như vậy”.
Bạn có tin rằng Chúa tạo dựng bạn như vậy vì một lý do nào đó không? Và đặt bạn ở nơi Ngài muốn? Hãy suy nghĩ về điều nầy. Nếu bạn giống tôi và những người khác mà tôi biết thì bạn đang ở trong nhiều hoàn cảnh khác nhau và bạn đang phản ứng theo một trong hai cách. Nếu bạn không vui về những hoàn cảnh của bạn thì chúng đang làm bạn xuống tinh thần. Nếu bạn vui mừng thì chúng đang khiến bạn lên tinh thần. Vậy thì hiện giờ tinh thần bạn đang lên hay xuống?
Là con cái Chúa chúng ta có thể có quyền trên hoàn cảnh của chúng ta. Chúng ta sử dụng quyền đó cách nào? Đương nhiên là bằng cách đi lên - nhưng con đường đi lên là con đường nào? Hãy tưởng tượng bạn đang đi ở chỗ có sóng, nước lên đến nách bạn - và có một con sóng lớn ập đến. Nếu không biết nhiều về sống có thể bạn muốn chạy trốn nhưng con sóng cuốn lấy và quật bạn ngã xuống. Không bám vào đâu được bạn ngoi lên ngoi xuống cho đến khi chân đạp vào chỗ nước cạn, mình mẩy bầm dập và ướt như chuột lột.
Những người bơi lội có kinh nghiệm có một cách tốt hơn. Họ bình tĩnh đối diện với cơn sóng đáng sợ và lặn thẳng vào ngọn sóng sủi bọt. Chỉ vài giây sau họ đã nhô lên mặt nước, quay lại và nổi một cách dễ dàng trên mặt phẳng lặng của con sóng để bơi vào bờ.
Đối với một tay bơi lội, cách để được ở trên đỉnh ngọn sóng là lặn vào ngọn sóng. Đối với Cơ Đốc nhân, cách để ngoi lên đỉnh của vấn đề là thuận phục.
Hầu hết chúng ta biết rất rõ là để cho các nan đề đè bẹp có nghĩa gì. Suốt đời chúng ta bị hoàn cảnh xô đẩy làm bầm dập và thương tích. Nhưng đó không phải là sự thuận phục mà là điều ngược hẳn lại với sự thuận phục. Đó là sự ngã quị, có nghĩa là bị chìm đắm, mất tinh thần. Thuận phục là hành động tự nguyện của con cái Đức Chúa Trời vì biết rằng Cha mình đang lo liệu nên giao phó chính mình vào tay của Cha. Sự thuận phục khiến quyền lực của Đức Chúa Trời thắng hơn hoàn cảnh.
Khi bị ngã quị, mắt chúng ta nhìn vào vấn đề và tâm trí chúng ta đầy tiếng phàn nàn. Khi chúng ta thuận phục, mắt chúng ta nhìn vào Đấng Christ và tâm trí chúng ta đầy lời ngợi khen. Theo thời gian sự ngã quị sẽ kéo chúng ta đến gần sự khốn khổ và buồn rầu. Ngược lại sự đầu phục theo thời gian sẽ nâng chúng ta lên sự vui mừng hoan lạc trong Đấng Christ dù cho vấn đề vẫn còn đó.
Có nhiều quốc gia đã chế tạo ra hơi độc dùng trong chiến tranh. Chất khí nầy vô hình và không mùi vị nên nạn nhân hít vào không hề hay biết. Sa-tan cũng có hơi độc giết người có thể tràn vào lòng và trí của chúng ta mà chúng ta không hề hay biết. Đó là thái độ phàn nàn than thở. Một số trong chúng ta quen thói phàn nàn đến nỗi chúng ta nghĩ đó là quyền tự nhiên, thế nhưng chính sự than thở lằm bằm đã khiến dân Y-sơ-ra-ên chết trong đồng vắng. Phao-lô đã cảnh cáo các Cơ Đốc nhân đầu tiên: “Lại cũng chớ lằm bằm như mấy người trong họ đã lằm bằm mà bị chết bởi kẻ hủy diệt” (ICo1Cr 10:10).
Lằm bằm là một tội đáng chết vì bày tỏ lòng vô tín và không tin cậy. Sẽ không còn bằm bằm nếu bạn thật sự nghĩ Đức Chúa Trời đang lo liệu và đang làm điều tốt nhất cho bạn. Khi lằm bằm là lúc bạn ngã quị. Nhưng nếu lằm bằm giống như một chất khí vô hình thì làm sao có thể nhận ra trong đời sống? Chúng ta có thể chịu đựng nỗi khổ cách can đảm và còn có thể nói: “Ngợi khen Chúa vì mọi sự”. Nhưng có thể vẫn còn thái độ lằm bằm kín giấu đâu đó trong chúng ta không?
Môi-se cảnh cáo dân Y-sơ-ra-ên là Chúa sẽ rủa sả họ: “Bởi ngươi không vui lòng lạc ý phục sự Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi” (PhuDnl 28:47). Đây chính là máy dò sự lằm bằm của chúng ta. SÂU THẲM TRONG THÂM TÂM, BẠN CÓ THẬT SỰ VUI MỪNG KHÔNG? Bạn có vui mừng vì bạn có nan đề không? Có vui mừng vì bị tổn thương không? Khi vui mừng, bạn không lằm bằm. Khi bạn vui mừng, điều nầy có nghĩa chắc chắn bạn là con cái của Chúa. Bạn chắc chắn về tình yêu của Ngài đối với bạn và chắc chắn rằng Ngài đang hành động để mọi sự hiệp lại có ích cho bạn. Bạn có lý do để vui vì biết rằng vấn đề của bạn, nỗi đau của bạn để ích lợi cho bạn. Vui mừng là dấu hiệu của sự thuận phục.
Khi thuận phục đến mức chúng ta nói được: “Con thật sự vui mừng” thì lời ngợi khen của chúng ta trở nên trong sáng và hết lòng. Lần tới khi bạn muốn nói: “Ngợi khen Chúa” hãy nói “Chúa ơi, con rất mừng vì Ngài đã để điều đó xảy ra”. Nếu lòng bạn không thật như lời bạn nói thì bạn đang giấu đâu đó một lời lằm bằm nho nhỏ hay một chút vô tín. Chỉ cần chút than phiền nhỏ cũng khiến bạn không thể thật sự thuận phục và ca ngợi trong lãnh vực đó của đời sống bạn.
Khi cuốn sách Vừa Đi Vừa Nhảy của tôi đã được xuất bản, tôi rất giận dữ khi thấy nhiều chỗ in sai. Tôi cũng nhớ ngợi khen Chúa về những lỗi nầy, nhưng cũng viết cho nhà xuất bản một lá thư để báo cho họ biết, và tôi biết tôi không thể vui mừng vì có những sai sót nầy. Cho đến khi nhận thư trả lời của nhà xuất bản, tôi mới thấy tôi phản ứng sai lầm như thế nào.
Nhà xuất bản viết cho tôi: “Có lẽ ông rất thích thú nghe kể về lá thư chúng tôi đã nhận của một phụ nữ đang gặp rắc rối về một số cây đào trong vườn của bà. Bà ta đọc sách của ông và khi đọc đến chỗ in sai rõ nhất: “Sự bình an vượt quá mọi sự hiểu biết” đã in thành “Trái đào vượt quá mọi hiểu biết”, bà đã thật sự vui mừng vì thấy đó là một chứng cớ hiển nhiên của việc Chúa quan tâm đến cây đào của bà. Ngợi khen Chúa!”.
Tôi đã để vấn đề nhỏ làm mình giận dữ và mất tinh thần, và những lời ngợi khen của tôi không đem lại niềm vui thật sự. Sự phàn nàn giấu kín trong tôi đã bị sự thiếu vui mừng chỉ rõ ra nhưng tôi đã không lưu ý đến dấu hiệu cảnh cáo đó.
Khi chúng ta học để hoàn toàn thuận phục đến nỗi sự vui mừng và ngợi khen liên tục tràn ngập vào lòng, chúng ta sẽ được nâng lên trên những nan đề của mình để đến một mức sống mới với Đấng Christ. Đã bao giờ bạn từng mang một đôi giày cứ làm chân bạn đau và rồi sau đó mua được đôi khác vừa vặn với bạn không? Đổi thói quen phàn nàn cả đời để lấy thói quen vui mừng và ngợi khen cũng giống y như vậy.
Phải chăng điều nầy có nghĩa là chúng ta sẽ luôn luôn đầu phục trước mọi hoàn cảnh, cả tốt lẫn xấu? Thế còn uy quyền của chúng ta là những con cái Chúa thì thế nào? Chúng ta sẽ không dùng đến sao?
Chỉ có một lãnh vực mà Chúa bảo chúng ta không bao giờ thuận phục và luôn sử dụng quyền lực của chúng ta - đó là trên lãnh vực tội lỗi. Cách nầy hay cách khác mỗi một thử thách và đau khổ của chúng ta đều có liên quan đến bản chất tội lỗi cũ của chúng ta. Nhưng ngay cả trong cuộc chiến nầy, sự thuận phục vẫn đi trước quyền lực. “Vậy hãy phục Đức Chúa Trời, hãy chống trả ma quỉ, thì nó sẽ lánh xa anh em” (Gia Gc 4:7). Bước đầu vẫn luôn là thuận phục - sự thuận phục sẽ khiến chúng ta có quyền năng để chống lại tội lỗi. Nhưng hãy nhớ là quyền lực của chúng ta chỉ dựa trên quyền năng của Chúa. Chúng ta sẽ thua trận nếu chiến đấu bằng sức riêng của mình.
Vậy nếu bạn đối diện với một vấn đề nhỏ - hay những vấn đề lớn chồng chất đến nỗi cảm thấy không chịu nổi nữa thì bước đầu tiên là hãy thuận phục Đức Chúa Trời là Đấng đang kiểm soát mọi sự. Hãy tự hỏi để dò tìm sự lằm bằm, “Tôi có thật sự vui mừng về mọi sự không?”. Nếu bạn không vui mừng thì đây là lúc để sử dụng quyền lực của bạn, sự lằm bằm là cái mặt nạ che giấu tội vô tín và chống đối. Đừng để nó kéo bạn sâu hơn vào nỗi khốn khổ. Hãy chống cự lại nó bằng cách xưng ra với Chúa. Hãy hết sức cụ thể và thành thật, hãy xin lỗi Chúa vì bạn không vui mừng về cách Ngài đang lo liệu cho đời sống của bạn. Khi đã thành thật ăn năn, đã biết Ngài tha thứ, bạn có thể thưa với Chúa rằng bạn sẵn sàng thuận phục trước những gì Ngài đặt để trên đời sống bạn. Khi đã hoàn toàn thuận phục, quyền năng của Chúa sẽ thể hiện trên hoàn cảnh và sẽ đem vui mừng đến trong lòng bạn.
Đa-vít hiểu rõ thế nào là thuận phục và ăn năn. Ông viết: “Hỡi Đức Giê-hô-va, xin hãy nghe và thương xót tôi; Đức Giê-hô-va ơi! Khá giúp đỡ tôi. Ngài đã đổi sự buồn rầu tôi ra sự khoái lạc, mở áo tang tôi, và thắt lưng tôi bằng sự vui mừng” (Thi Tv 30:10, 11).
Khi chúng ta thuận phục Đức Chúa Trời và chống trả tội lỗi, Ngài sẽ đổ sự vui mừng trên chúng ta. “Chúa ưa điều công bình, ghét điều gian ác. Cho nên hỡi Chúa, Đức Chúa Trời của Chúa lấy dầu vui mừng xức cho, khiến Chúa trổi hơn kẻ đồng loại mình” (HeDt 1:9).
Dấu hiệu của sự đầu phục hoàn toàn là vui mừng. Đó là lý do tại sao Đa-vít viết: “Khá hầu việc Đức Giê-hô-va cách vui mừng. Hãy hát xướng mà đến trước mặt Chúa” (Thi Tv 100:2). Chúng ta không thể hầu việc Đức Chúa Trời trừ phi thuận phục ý chỉ của Ngài và nếu chưa vui mừng thì đó là chúng ta chưa thuận phục.
Chúa muốn chúng ta hầu việc Ngài, Ngài có một chương trình tuyệt diệu cho bạn và tôi, nhưng làm sao Ngài có thể hướng dẫn chúng ta vào đúng hướng nếu chúng ta cứ luôn muốn theo ý riêng? “Ngài sẽ dẫn kẻ hiền từ cách chánh trực, chỉ dạy con đường Ngài cho người nhu mì” (25:9). Những người nhu mì là những người đã học để thuận phục ý chỉ của Chúa cách vui mừng. Không nơi đâu để học tốt hơn là trong những hoàn cảnh khó khăn ngược lại với những ưa thích tự nhiên của chúng ta.
Chúng ta nói: “Chúa ơi, hãy sử dụng con. Hãy sai con làm một nhiệm vụ trọng đại. Con sẽ tuân theo những mạng lịnh nhỏ nhất của Ngài”. Với lời yêu cầu như vậy đây là điều Đức Chúa Trời trả lời: “Ngay tại nơi con đang ở, ta đã giao cho con một nhiệm vụ. Hãy tỏ cho ta biết sự vâng phục của con bằng cách thật sự vui mừng về mọi chi tiết trong hoàn cảnh của con”.
Tôi biết nhiều thanh niên thấy chán gia đình và công việc nên họ nói: “Đức Chúa Trời đã kêu gọi tôi để rao giảng Phúc Âm và sống bằng đức tin”. Họ bỏ công việc buồn chán và những người thân khó chịu để đi đến một cộng đồng ở xa và chờ những Cơ Đốc nhân khác dành cho họ một nơi ăn chốn ở.
Đây không phải là thuận phục ý chỉ Đức Chúa Trời. Phao-lô đã cho các tân tín hữu một vài lời khuyên thực tế: “Anh em thân mến, mỗi người ở cương vị nào khi tin Chúa, hãy tiếp tục sống trong cương vị ấy trước mặt Chúa” (ICo1Cr 7:24 - Bản Diễn Ý). Phao-lô tiếp tục làm nghề may trại và tự lo cho mình bất cứ nơi nào ông đến giảng Tin Lành.
Đức Chúa Trời có thể kêu gọi bạn làm một điều gì khác hơn điều bạn đang làm. Nhưng nếu không thích vị trí hiện tại của bạn thì bạn chưa sẵn sàng để đi nơi khác. Đầu phục hoàn cảnh hiện tại của bạn là bước đầu tiên. Đức Chúa Trời đặt bạn nơi nào đó đều có một mục đích, và chỉ có thể hoàn tất được khi bạn hoàn toàn thuận phục. Dấu hiệu của sự thuận phục là vui mừng. Khi bạn vui vì ở trong hoàn cảnh đó, có thể Chúa sẽ gọi bạn đi nơi khác, nhưng trước khi đó thì không. Nếu theo ý mình tự bỏ đi thì bạn sẽ đối đầu với những nan đề còn lớn hơn những nan đề bạn đang đối diện.
Điều nầy cũng đúng cho mỗi một thử thách bạn phải đối diện. Chúa định dùng điều đó để làm ích lợi cho bạn, nhưng chỉ khi bạn thuận phục thì mới thấy ích lợi. Khi bạn có thể nói: “Cảm tạ Chúa về điều làm con đau đớn. Con vui mừng về điều làm con đau đớn” thì thử thách có thể chấm dứt. Cho dù bạn biết thử thách không chấm dứt bạn vẫn vui mừng vì sự vui mừng của bạn đã lấy đi những nỗi đau đớn. Mục đích tốt đã được thực hiện. Sự thuận phục đem đến cho bạn uy quyền trên thử thách và Đức Chúa Trời nhấc bạn lên trên thử thách để vượt qua cách an toàn và đi đến bất cứ nơi nào Chúa đã định.
Chúng ta quen nghĩ thuận phục là dấu hiệu yếu đuối, nhưng thật ra đó là chìa khóa cho sức mạnh của chúng ta. Mỗi nan đề, mỗi đau đớn đều được định sẵn để giúp chúng ta tăng thêm sức mạnh. Khi một em bé còn nằm trong nôi, nó không cần nhiều sức mạnh. Nhưng khi đứng dậy bước đi, nó sẽ thấy sức hút kéo nó xuống. Để đi và chạy được nó cần phát triển sức mạnh. Càng mạnh mẽ, đứa trẻ càng có thể chạy nhảy, nhưng nếu không có sức hút kéo nó xuống thì chẳng bao giờ bắp thịt đứa trẻ phát triển.
Những Cơ Đốc nhân đầu tiên đã phải chiến đấu chống lại những sức mạnh to lớn, những sự bắt bớ và thử thách dữ dội hơn điều chúng ta có thể hiểu được. Họ bị trục xuất khỏi nhà, bị săn đuổi như những con thú, bị tra tấn, ném cho sư tử - phải sống trong các hang động và hầm mộ. Họ có rất ít thực phẩm, nước uống và tiện nghi. Nhưng chính trong những hoàn cảnh đó Đức Chúa Trời đã dạy cho dân Ngài cội nguồn thực sự của sức mạnh và sự vui mừng của họ. Chính tại đó họ đã học ngợi khen Ngài với tấm lòng hoan hỉ.
Nếu chỉ vui mừng và biết ơn khi sự việc như ý thì bạn giống như một em bé nằm trong nôi. Trong các vấn đề bạn đã không bắt đầu dựa vào sức mạnh của Chúa để chống lại sức hút đang kéo bạn xuống. Khi một thảm kịch xảy ra trong đời sống, chúng ta thường nghĩ đến việc xin Chúa giúp đỡ. Còn cố gắng để ngợi khen Ngài về một nan đề có thể là một kinh nghiệm nản lòng bởi vì chúng ta có thói quen cố hữu là phàn nàn trước những điều làm chúng ta thất vọng.
Giống em bé tập đi, chúng ta có thể bắt đầu luyện tập những cơ bắp thuộc linh bằng những vấn đề nhỏ. Cứ mỗi lần đáp ứng cách đúng đắn, chúng ta lại thấy mình được nhắc lên và sẵn sàng đối diện với một vấn đề lớn hơn với niềm tin tưởng mạnh mẽ hơn. Hãy nghĩ đến một điều rất nhỏ, như sự giận dữ khi thấy người khác chiếm mất chỗ đậu xe duy nhất còn sót lại trong khu phố. Bạn để cho cơn giận nhận chìm hay đẩy bạn lên?
Hãy dừng lại tại đây và sử dụng uy quyền trên sự giận dữ của bạn. Hãy thú nhận đó là một lời phàn nàn tội lỗi. Hãy xin lỗi Chúa vì bạn đã không vui mừng, nhưng bạn rất muốn vui mừng. Rồi hãy cảm tạ Ngài vì đã để cho người kia chiếm chỗ của bạn. Anh ta phải có một chỗ đậu tốt hơn. Bạn không thấy vui vì đã không được đậu xe vào chỗ bạn muốn sao?
Có bao giờ bạn phàn nàn vì đã mua lầm một món hàng kém phẩm chất và cửa hàng đã từ chối trả tiền lại cho bạn không? Tôi đã từng bị như vậy và khi còn giận dữ thì điều đó cứ sôi sục trong tôi và làm tác hại đến những suy nghĩ và hành động của tôi trong nhiều ngày. Tôi đã bị kéo xuống rất nhanh. Hãy nhớ bạn là con cái của Chúa với tất cả quyền năng và quyền lực mà Ngài ban. Không ai có thể lợi dụng bạn được. Nếu bạn thấy dường như bạn đang bị lợi dụng thì bạn đã quên rằng Đức Chúa Trời đang kiểm soát mỗi cửa hàng và mỗi người quản lý trên thế giới. Nếu Ngài cho phép họ giữ lại tiền của bạn hay bán quá đắt cho bạn thì chắc chắn là vì bạn cần kinh nghiệm đó. Bạn có thể vui mừng khi điều nầy xảy ra!
Nếu phàn nàn trong những điều bất ưng nho nhỏ thì làm sao bạn có thể chịu đựng nổi cuộc chiến thật sự chống lại tội lỗi. Tất cả những điều xảy đến cho bạn đều do Chúa đưa đến vì một mục đích tốt. Sự thuận phục đưa chúng ta vượt lên trên vấn đề và khiến năng lực và sự vui mừng của Chúa được thể hiện. Sa-tan khuyến khích chúng ta than thở vì biết rằng càng than thở nhiều chúng ta càng đau khổ lâu.
Tôi nhận được thư của một thiếu niên kể về cha em mới mất. Ông chỉ tin Chúa mới có ba tháng, nhưng em thiếu niên rất biết ơn Chúa. Em viết: “Cha mẹ em ly dị và em sống với cha. Mẹ em chưa tin Chúa nhưng bây giờ đã đến sống với chúng em. Em biết đó là lý do tại sao Chúa Giê-xu đem cha em về nhà trên trời với Ngài. Chúng em đang cầu nguyện cho mẹ và chúng em biết Chúa rất yêu mẹ”.
Cô gái đó đã không chìm đắm trong buồn phiền. Cô thuận phục hoàn cảnh và vui mừng vì biết Chúa đang lo liệu. Trong đời sống, chúng ta càng bị kéo mạnh xuống thì càng có cơ hội tốt hơn để phát triển cơ bắp tâm linh. Phao-lô viết: “Tôi làm được mọi sự nhờ Đấng ban thêm sức cho tôi” (Phi Pl 4:13). Phao-lô thấy được chân lý nầy khi từng trải những hoàn cảnh rất khó khăn.
Sức mạnh của chúng ta không phải là chúng ta mà là Christ. Chúng ta kinh nghiệm được điều đó khi đầu phục Ngài, nhưng chính qua sự thuận phục hằng ngày mà quyền lực và sức mạnh của Ngài mới kiểm soát đời sống chúng ta.
Một đoạn khác trong Kinh Thánh cho chúng ta biết “Sự vui vẻ của Đức Giê-hô-va là sức lực của ngươi” (NeNe 8:10). Đó là sự vui vẻ đến từ sự thuận phục hoàn toàn. Khi chúng ta hoàn toàn nhờ cậy Chúa mà nói: “Con vui mừng vì mọi sự xảy ra như vậy!”, sức lực của Ngài sẽ nâng chúng ta lên và biến mọi vấn đề, mọi nỗi đau đớn thành niềm vui mừng.
Sự vui mừng và sức lực như vậy không bao giờ đến với những người kiêu ngạo mà chỉ đến với người khiêm nhường. Người kiêu ngạo không biết cách giao thác chính mình cho Đức Chúa Trời và không khi nào có thể kinh nghiệm sự hiệp một với Ngài. Chúa Giê-xu đã nói với các môn đồ: “Vậy, hễ ai trở nên khiêm nhường như đứa trẻ nầy, sẽ là lớn hơn hết trong nước thiên đàng” (Mat Mt 18:4).
Sự thuận phục nhằm làm giảm bớt vai trò con người cũ của chúng ta và tăng thêm vai trò của Chúa trong đời sống chúng ta - chúng ta ít đi và Ngài nhiều lên.
Tôi nhận một lá thư của một phụ tá mục sư chia xẻ về niềm vui khi anh ngợi khen Chúa về tất cả mọi sự. Chính âm điệu của lá thư đã gây cho tôi một ấn tượng mạnh. Nguồn vui của thanh niên nầy ở chỗ anh ta thật sự thấy mình tầm thường và thấy Chúa là vĩ đại. “Bằng nhiều cách Chúa đã cho tôi thấy tôi thật sự chẳng là gì cả, và tôi ngợi khen Chúa vì bây giờ tôi hiểu rõ Ngài cao cả làm sao. Biết Chúa yêu tôi là một cảm biết tuyệt vời nhất trên thế gian. Tôi cảm thấy mình nhỏ bé và thiếu khôn ngoan, nhưng tôi cũng như mọi vấn đề của tôi ở trong tay Chúa. Tôi không còn lo lắng về bất cứ điều gì nữa. Chúa đang tể trị mọi sự. Ngợi khen Ngài!”
Bạn có còn lo lắng về điều gì không? Thỉnh thoảng bạn có mất ngủ giữa đêm vì sợ nhận được tin chẳng lành không? Bạn có sợ thất nghiệp? Hay sợ bị ung thư? Có quá nhiều người sống trong sự sợ hãi. Tại sao vậy? Chúng ta chỉ sợ về những điều chúng ta chưa dâng lên cho Chúa.
“Ha-lê-lu-gia! Phước cho người nào kính sợ Đức Giê-hô-va, rất ưa thích điều răn Ngài!...Người cũng chẳng hề bị lay động, kỷ niệm người công bình còn đến đời đời. Người không sợ cái tin hung; lòng người vững bền, tin cậy nơi Đức Giê-hô-va” (Thi Tv 112:1, 6, 7).
Tôi tin chắc rằng trong tương lai chúng ta sẽ trải qua những thời kỳ khó khăn - khó khăn về kinh tế, về sự sụp đổ của luật lệ và trật tự, sự khan hiếm thực phẩm - những điều đáng sợ nếu chúng ta chưa học để nương dựa vào sức lực của Đức Chúa Trời qua sự thuận phục.
Sợ hãi bơm chất adrenalin vào cơ thể và khiến chúng ta hoạt động. Châ1t nầy cho chúng ta sức lực khác thường để làm những điều mà bình thường chúng ta không làm được. Hãy nghĩ đến tác động của đức tin nếu chúng ta luôn để cho đức tin kiểm soát giống như trước đó chúng ta để cho sự sợ hãi hoành hành - đức tin sẽ khiến chúng ta thuận phục Chúa không chút do dự. Hãy nghĩ đến sức mạnh phi thường Đức Chúa Trời thể hiện qua sự thuận phục của chúng ta!
Để hiểu tại sao Chúa muốn chúng ta thuận phục ý chỉ của Ngài có quá khó không? Ngài biết điều gì sẽ xảy đến trong đời sống chúng ta khi chúng ta thôi không than thở và học để nói: “Chúa ơi, con thật sự vui mừng!”.




Tổng thống Donald Trump cấm tiên tri giả TB Joshua bước chân tới Mỹ



" Nhiệm vụ đầu tiên của tôi là đối phó với nhà tiên tri giả da đen đó. Anh ấy sẽ phải đối mặt với hậu quả nghiêm trọng"

† Welcome you - nguonsusong.com

GMT+8, 11-5-2021 06:26 AM

nguonsusong.com - Tin lanh
Trả lời nhanh Lên trên Trở lại danh sách