† Welcome to nguonsusong.com

Tìm
Trở lại danh sách Đăng bài -----
Xem: 2325|Trả lời: 0

Đem Thiên Đàng - AI LÀ NHÂN VẬT SỐ MỘT?

[Lấy địa chỉ]
Đăng lúc 2-10-2011 18:29:54 | Xem tất |Chế độ đọc

Dâng hiến cho công việc Chúa

Đem Thiên Đàng vào Địa Ngục

AI LÀ NHÂN VẬT SỐ MỘT?

Bạn có nghĩ là nếu không ở chung với những người khó tính sẽ dễ dàng trở nên trọn vẹn hơn không? Nhưng tại sao những người khó tính đó lại có ở đây? Chúng ta thường trích câu Kinh Thánh “Đức Chúa Trời tôi sẽ làm cho đầy đủ mọi sự cần dùng của anh em y theo sự giàu có của Ngài ở nơi vinh hiển trong Đức Chúa Giê-xu Christ” (Phi Pl 4:19). Có bao giờ bạn nghĩ Đức Chúa Trời cung cấp những người bạn cần sống chung không?
Có lẽ bạn bảo: “Nhưng, Chúa ơi, con không cần một người chồng nghiện rượu hay một người vợ thiếu yêu thương hay một đứa con chống nghịch cứ muốn bỏ nhà ra đi hay một ông chủ không biết điều!” Nhưng những gì bạn có là điều Chúa nói bạn cần, nếu không Ngài đã chẳng ban cho bạn.
Chúng ta đã nói về việc Chúa đặt chúng ta trong những hoàn cảnh khó khăn để lột bỏ bản chất và dạy chúng ta vui lòng thuận phục ý chỉ Ngài. Không có điều gì dạy chúng ta thuận phục hữu hiệu bằng việc phải sống với những người khó tính. Chúa thường đưa đến đời sống chúng ta một người nào đó làm chúng ta tức giận đến muốn chết đi được, chỉ vì chúng ta cần người đó. Người đó khiến chúng ta bộc lộ cái xấu nhất ra, và chúng ta cần thấy cái xấu đó để loại bỏ đi. Cái “tôi” bướng bỉnh, cứng đầu cứng cổ của chúng ta gân cổ lên nói: “Tôi không muốn làm những gì người khác bảo tôi làm. Tôi không muốn nghe những lời nói càn của bất cứ ai!!”. Bạn có nhận ra trong chúng ta điều xấu xa cứ muốn nổi lên và cứ cho mình là người có tiếng nói quyết định không? Điều đó được gọi là xác thịt, bản chất cũ, và chỉ có sự thuận phục mới chế ngự được.
Phao-lô đã đưa ra những hướng dẫn rõ ràng cho đời sống Cơ Đốc:
1. ...Phải đầy dẫy Đức Thánh Linh
2. Hãy thường nhơn danh Đức Chúa Giê-xu Christ chúng ta, vì mọi sự tạ ơn Đức Chúa Trời, là Cha chúng ta.
3. Hãy kính sợ Đấng Christ mà vâng phục nhau (Eph Ep 5:18, 20, 21)
Bước thứ ba là điều khó chấp nhận nhất đối với chúng ta - nhưng không có bước nầy thì hai bước trên không có kết quả. Vâng phục người khác là phần hết sức cần thiết trong quá trình tăng trưởng của Cơ Đốc nhân. Đức Chúa Trời biết rõ chúng ta hơn chính chúng ta, ban cho chúng ta những cơ hội vâng phục một số người nào đó để chúng ta trở nên giống như ý Ngài muốn.
Ngay Chúa Giê-xu cũng học sự thuận phục qua kinh nghiệm. Khi còn nhỏ Ngài có nhiều khôn ngoan và hiểu biết hơn bất cứ ai trên đời và tôi chắc rằng Ngài biết rõ điều đó. Khi được 12 tuổi, Ngài theo cha mẹ lên đền thờ Giê-ru-sa-lem. Khi họ trở về Chúa Giê-xu còn ở lại để thảo luận với các thầy thông thái, và những người nầy đều ngạc nhiên trước sự hiểu biết của Ngài. Khi cha mẹ Ngài khám phá ra con trai họ còn ở lại, họ lo lắng trở lại tìm Ngài. Khi gặp được Ngài, họ bảo Ngài trở về nhà ngay tức khắc.
Chúng ta biết Ngài đã trở về Na-xa-rét và phục tùng cha mẹ (LuLc 2:41-52). Hãy nghĩ đến điều nầy, Con Đức Chúa Trời sống trong sự thuận phục trọn vẹn đối với cha mẹ trên đất dù Ngài khôn ngoan hơn họ nhiều. Ngài lặng thinh và làm những gì cha mẹ bảo. Ngài lắng nghe và học hỏi. Ngài học điều gì? “Dầu Ngài là Con, cũng đã học tập vâng lời bởi những sự khốn khổ mình đã chịu” (HeDt 5:8).
Chúa Giê-xu được 30 tuổi khi Ngài bắt đầu chức vụ. Quyền năng phía sau uy quyền của Ngài là sự thuận phục trọn vẹn đối với Cha trên trời, đối với những hoàn cảnh và những người mà Cha Ngài đặt để quanh Ngài.
Nếu bạn còn trẻ và muốn có sự vui vẻ của Đức Chúa Trời thì hãy vâng lời cha mẹ. Có thể cha mẹ cứ nhắm vào bạn để mắng nhiếc. Có thể họ không tin bạn. Có thể họ không hiểu tôn giáo của bạn và muốn bạn đừng nói về Chúa Giê-xu và ở nhà không đi nhà thờ nữa. Bạn có thể nói: “Tôi sẽ vâng lời Chúa chứ không vâng lời con người” và cứ đi nhà thờ. Bạn đang sai lầm, lời khuyên đầu tiên cho bạn là “Hỡi kẻ làm con cái, hãy vâng phục cha mẹ mình trong Chúa vì điều đó là phải lắm (Eph Ep 6:1). Khi ở nhà không đi nhà thờ vì vâng lời cha mẹ thì bạn gần Chúa hơn là khi bạn trái ý cha mẹ mà đến nhà thờ.
Hãy cố gắng để thuận phục ít nhất là một tuần một lần rồi nếu bạn có thể làm được thì hãy thử một tuần lễ nữa - rồi một tuần nữa - rồi một tháng - rồi một năm. Bạn có thể làm điều nầy cách vui mừng không? Có thể bạn nói: “Tôi chỉ có thể làm đúng điều đó thôi”. Đối với người mới bắt đầu thì đây là một điều tốt nhưng hãy thử tự nhìn lại mình để xem tại sao không thể làm điều đó cách vui mừng.
Bạn có tin là Đức Chúa Trời cho bạn có cha mẹ giống như vậy vì bạn cần những người nầy không? Nếu Ngài có ý khác chắc đã đặt bạn vào trong một gia đình khác. Nếu bạn đang sống với một bố mẹ nuôi thì điều nói trên vẫn đúng. Đức Chúa Trời cho cha mẹ có quyền trên bạn vì nhu cầu của bạn. Bạn có thể cảm tạ Chúa về cha mẹ của bạn không? Bạn có thật sự vui mừng vì cha mẹ bạn như vậy không? Nếu không vui mừng thì bạn đang than thở và hãy nhớ là than van là một tội lỗi nghiêm trọng. Đức Chúa Trời sẽ tha thứ và ban cho bạn tình yêu mới mẻ với cha mẹ khi bạn cầu xin Ngài điều nầy.
Nếu bạn yêu cha mẹ thì sự thuận phục rất dễ dàng vì “tình yêu thương chẳng ghen tị, chẳng khoe mình, chẳng lên mình kiêu ngạo, chẳng làm điều trái phép, chẳng kiếm tư lợi, chẳng nóng giận, chẳng nghi ngờ sự dữ” (ICo1Cr 13:4, 5). Tình yêu thương nầy có mô tả được tình cảm và hành động của bạn đối với cha mẹ không?
Một thanh niên viết cho tôi: “Cha mẹ tôi chưa được cứu và mong muốn của tôi là họ nhận biết Chúa Giê-xu. Tôi cố gắng làm một Cơ Đốc nhân tốt, nhưng mỗi lần tôi nói hay làm điều gì chống lại ý muốn của cha mẹ, họ đổ lỗi đó cho Chúa Giê-xu. Tôi chán nản và thất vọng.
Cách mạnh mẽ nhất để bày tỏ Cơ Đốc giáo cho cha mẹ bạn là vâng phục trong tình yêu thương. Hãy nhớ rằng bạn ở trong mối quan hệ ba chiều. Đầu tiên khi thuận phục Đấng Christ, Ngài sẽ giúp bạn cách thuận phục cha mẹ để họ thấy Đấng Christ và tình yêu Ngài trong bạn.
Đức Chúa Trời cho cha mẹ có quyền trên con cái, nhưng uy quyền nầy sẽ không có thật và sự gây tác hại nếu chúng ta không học để kết hợp nó với sự thuận phục thật. Bước đầu tiên là thuận phục ý chỉ của Chúa và nhận biết Ngài đã ban cho chúng ta đúng những đứa con chúng ta cần. Nếu con cái chúng ta thông minh hay chập chạp, có khả năng hay vụng về, vâng lời hay vô kỷ luật thì chúng là những gì chúng ta cần và chúng ta là những gì chúng cần. Đức Chúa Trời đã kết hợp chúng ta một cách hết sức thận trọng, dù cho con cái là do chúng ta sinh ra hay đến với chúng ta qua một cách nào khác.
Nếu có xáo trộn và đụng chạm thường xuyên trong gia đình thì đó là do các bậc làm cha làm mẹ đã không học để sử dụng đúng đắn uy quyền và sự thuận phục của mình. Chúng ta luôn muốn điều tốt nhất cho con cái và có khuynh hướng tự cho mình có lỗi khi con cái làm điều sai trái. Trong nỗi thất vọng chúng ta thường cố gắng không dùng kỷ luật hoặc là chúng ta trở nên quá khắt khe. Kinh Thánh cho chúng ta biết một phương pháp tốt hơn: “Hỡi các người làm cha, chớ chọc cho con cái mình giận dữ, hãy dùng sự sửa phạt khuyên bảo của Chúa mà nuôi nấng chúng nó” (Eph Ep 6:4).
Đừng quá khắt khe nhưng cũng đừng để mặc con cái mà không áp dụng kỷ luật yêu thương. Không thể nào làm được điều nầy nếu chúng ta không thuận phục Chúa và xin Ngài qua chúng ta đáp ứng nhu cầu của con cái. Chỉ có Ngài mới biết nhu cầu của chúng - có thể chúng cần một trận đòn hoặc cần một chuyến đi chơi với cha. Nếu trước đây chúng ta không hiểu phải tùy thuộc vào Chúa, chúng ta sẽ có cơ hội hiểu điều nầy khi con chúng ta lớn lên!
Hầu hết chúng ta bắt đầu có vấn đề khi những con cái đến tuổi thiếu niên. Những bậc cha mẹ đến gặp tôi không thể nào hiểu được tại sao những đứa con dễ thương lúc trước lại trở nên xa cách, nổi loạn và đáng ghét. Vào thời điểm nầy các bậc cha mẹ dễ cảm thấy mình phạm tội. Chúng ta lo ngại rằng chúng ta đã hoàn toàn thất bại.
Dưới cái nhìn của Chúa, sự việc không giống như vậy. Khủng hoảng trong gia đình là một cơ hội tuyệt diệu để mọi người cùng học hỏi. Cảm tạ Chúa về vấn đề xảy ra là bước thứ nhất.
Một sai lầm thông thường của các bậc cha mẹ là nghĩ rằng con cái là thuộc về chúng ta - chúng ta giữ chặt lấy chúng và cố gắng uốn nắn chúng. Chúng ta cần giao thác con cái cho Chúa và ý thức rằng mối quan hệ giữa chúng với Ngài quan trọng hơn mối quan hệ giữa chúng với chúng ta. Chúng ta có cám ơn Chúa vì Ngài đang lo liệu cho chúng không? Chúng ta có thể cám ơn Chúa về tất cả mọi điều chúng nói và làm không?
Một bà mẹ kể cho tôi nghe rằng con gái bà hay nổi nóng và hét lên: “Con căm thù mẹ!” Bà mẹ cũng hét lên bắt con phải câm miệng lại, và những cảnh la hét mỗi ngày trở nên lâu hơn và càng lớn tiếng hơn. Trong thời điểm nầy bà mẹ đến với Hội Thánh chúng tôi và bắt đầu học cảm tạ Chúa trong mọi hoàn cảnh.
Một tối kia cô gái nổi giận lên và chửi rủa om sòm nhưng bà mẹ vẫn bình tĩnh đáp rằng: “Ngợi khen Chúa!”, cô ta lại càng giận hơn vì thấy không chọc tức được mẹ nên buộc tội mẹ uống rượu. Người mẹ cũng vẫn mỉm cười và nói: “Cám ơn Chúa vì tất cả những điều nầy”.
Gần phát điên lên, cô chạy vào phòng và ở đó suốt đêm. Sáng hôm sau khi ra ăn điểm tâm, cô đã hoàn toàn đổi mới, tươi cười và dịu dàng. Chuyện xảy ra cách đây ba năm, và từ đó đến nay, hai mẹ con không hề cãi nhau nữa.
Qua sự thuận phục của người mẹ, quyền năng Chúa được thể hiển và đời sống người con được thay đổi. Nhưng nếu Đức Chúa Trời đỏi hỏi bạn phải cứng rắn với con cái trong tuổi thiếu niên thì sao? Ngay cả khi đó sự cứng rắn của bạn cũng phải đặt căn bản trên sự thuận phục, phải cầu xin Chúa ban cho những lời thích hợp để nói trong tình yêu thương.
Nếu đứa con 18 tuổi của bạn nói: “Cám ơn cha mẹ đã khuyên bảo nhưng con không muốn nghe theo”, thì quyền quyết định thuộc về nó. Bạn có biết ơn Chúa không? Bạn có giao thác con cái cho Chúa và yên nghỉ trong nhận biết việc đưa con cái vào kỷ luật bây giờ là tùy thuộc vào Cha nó ở trên trời không?
Hai vợ chồng tín đồ kia đã dâng con gái họ cho Chúa và cô ta được trưởng dưỡng trong Hội Thánh. Khi được 16 tuổi, cô đi trốn với người yêu. Cùng với người bạn trai nầy, cô sống lang bạt nhiều nơi và chỉ gọi điện thoại về nhà bảo rằng cô hạnh phúc và không muốn cha mẹ can thiệp vào đời sống của mình.
Ba năm trôi qua, cha mẹ cô buồn rầu. Rồi trong một dịp học Kinh Thánh nhóm, họ thảo luận câu “Vả, chúng ta biết rằng mọi sự hiệp lại làm ích cho kẻ yêu mến Đức Chúa Trời, tức là cho kẻ được gọi theo ý muốn Ngài đã định” (RoRm 8:28). Ngài hướng dẫn giải thích điều đó có nghĩa là phải cảm tạ Chúa về mọi hoàn cảnh trong đời sống. Lời chia xẻ làm người mẹ bối rối vì bà nghĩ Chúa không định cho họ cảm tạ Ngài khi con gái họ đang sống trong tội lỗi.
Vài tuần sau, một người bạn đưa cho họ cuốn Từ Ngục Tù Đến Ca Ngợi. Họ đọc nhưng nghĩ điều nầy không thể áp dụng vào trường hợp của họ. Sau đó họ đọc cuốn Quyền Năng Của Sự Cảm Tạ và suy gẫm cẩn thận những câu Kinh Thánh được nêu trong sách. Cuối cùng họ được thuyết phục để tin rằng Chúa muốn họ đủ tin cậy để ca ngợi Ngài với lòng tin rằng nếu con gái họ đang làm điều gì thì đó là vì ý Chúa cho phép, Ngài sẽ dùng hoàn cảnh nầy cho một điều gì ích lợi. Khi đã thuận phục hoàn cảnh họ thấy sự bình an, vui mừng mới mẻ trong đời sống. Họ tin cậy Chúa trong một cách thức mới, với một uy quyền và một năng lực mới để giúp đỡ những người khác.
Vào thời điểm nầy con gái họ và người yêu của cô ta đang sống trong một túp lều đổ nát tại một tiểu bang khác. Khi lục lọi những cái thùng mà những người thuê lều trước bỏ lại, cô tìm thấy một cái quạt giấy bìa cứng quảng cáo cho một nơi chuyên lo mai táng tại địa phương đó. Trên quạt có hình Chúa Giê-xu, Đấng chăn chiên đang bồng một con chiên con. Thình lình cô ta nghĩ: “Đức Chúa Trời yêu mình giống như Chúa Giê-xu yêu con chiên nhỏ bé nầy”. Ý nghĩ nầy cứ ở trong tâm trí và sau đó vài ngày cô tìm được một trang giấy Kinh Thánh nhàu nát. Cô đọc ngấu nghiến những lời quen thuộc và nhận ra rằng cô đang mong mỏi tìm cách trở lại với Chúa. Cô điện thoại cho cha và xin ông cầu nguyện để biết cô phải làm gì. Cha cô trả lời: “Con yêu dấu, con biết con có thể tìm thấy Chúa Giê-xu ngay nơi con ở nếu con nói chuyện với Ngài”.
Tuần đó cô gọi về nhà nhiều lần và cuối cùng nói với cha mẹ rằng: “Con đã dâng đời con cho Chúa. Con muốn làm theo ý chỉ Ngài”. Cô hỏi cha cô xem có nên bỏ người yêu và quay về nhà không, cha cô nói: “Cha sẽ vui lòng gởi cho con một vé máy bay, nhưng con phải tự quyết định để trở về khi con cảm thấy đó chính là điều cần phải làm”.
Cô gái rất yêu người mà cô đang chung sống, nhưng cuối cùng quyết định rằng ở lại với anh ta là điều sai trái. Cô trở về nhà với cha mẹ và suốt ngày đọc Kinh Thánh và cầu nguyện. Sự thuận phục của cô đối với ý chỉ của Chúa hoàn toàn đến nỗi cô đã trưởng thành nhanh chóng trong đời sống đức tin.
Vài tháng sau, người yêu cô tìm đến, cô đi vắng nhưng có một người bạn trong Chúa đang ở tại đây. Người nầy đã chào đón người yêu của cô một cách nồng nhiệt, người nầy hỏi anh ta có biết Đấng Christ không.
Anh ta trả lời: “Tôi chưa bao giờ đi nhà thờ nhưng tôi biết người yêu tôi sẽ không bỏ tôi nếu có một điều gì quan trọng xảy ra. Tôi muốn cầu nguyện với Chúa của cô ấy để xem tôi có tìm được điều cô ấy đã tìm thấy không?
Vài giờ sau, anh ta tin nhận Đấng Christ làm Cứu Chúa của mình. Anh chẳng có nghề nghiệp và của cải gì, nhưng ở chung với những người bạn Cơ Đốc, chẳng bao lâu anh đã trở thành một Cơ Đốc nhân nhiệt thành và tận hiến. Anh muốn làm theo ý chỉ của Chúa và sẵn sàng từ bỏ hy vọng được lại cô bạn cũ nếu đó là chương trình của Chúa. Trong thời điểm đó, Chúa sắp xếp những hoàn cảnh để đưa hai người trở lại với nhau. Đám cưới của họ là một trong những đám cưới hạnh phúc nhất tại Hội Thánh đó và ngày nay họ hầu việc Chúa rất tích cực.
Câu chuyện nầy có đoạn kết rất đẹp, nhưng tôi biết có những bậc cha mẹ không thể giao thác cho Chúa những đứa con bỏ nhà ra đi, và không thể cưỡng lại ước muốn kiểm soát đời sống của những đứa con khi chúng trở về. Vì thiếu thuận phục mà vẫn còn những quan hệ đổ vỡ và đau đớn.
Làm vợ hay làm chồng lại cho chúng ta một cơ hội tuyệt vời khác để thuận phục. Bạn không vui mừng vì chồng bạn giống như vậy sao? Bạn có thấy giá trị của việc Chúa đã chọn cho bạn một người vợ để đáp ứng đặc biệt cho nhu cầu của bạn không? Một phụ nữ trong Hội Thánh chúng tôi kể là thoạt đầu bà cố ngợi khen Chúa về ông chồng của bà với hy vọng Chúa sẽ thay đổi đời sống ông ta. Nhưng chẳng có gì xảy ra, rồi bà bắt đầu nghe những bài giảng về cách thuận phục những gì Chúa muốn. Bà bắt đầu nhìn lại thái độ của mình và xin Chúa thay đổi bà. Khi bà thay đổi thì chồng bà cũng thay đổi.
Thuận phục người bạn đường của chúng ta trước hết có nghĩa là chúng ta thật sự vui mừng vì họ giống như vậy. Nếu họ là những người khó sống chung thì đó là vì chúng ta cần điều ấy. Không có cách nào tốt hơn để loại bỏ những khía cạnh xấu xa của cái tôi bướng bỉnh trong chúng ta. Bạn không vui vì có cơ hội được biến đổi thành một người nhân từ, yêu thương và kiên nhẫn hơn sao?
Sự thuận phục thật là sức mạnh. Đó là lý do Phi-e-rơ viết” “Vợ nên thuận thảo với chồng; nếu người chồng nào không chịu nghe vợ nói về Chúa, cũng có thể nhìn thấy cách ăn nết ở của vợ mà được cảm hóa” (IPhi 1Pr 3:1 - Bản Diễn Ý).
Cách đây không lâu, văn phòng chúng tôi nhận được lá thư sau đây: “Từ 35 năm nay chồng tôi nghiện rượu, và có lẽ việc tôi tự cho mình là người đạo đức đã đẩy ông ta đến chỗ đó. Qua Kinh Thánh, tôi được Chúa chỉ cho biết nếu để Ngài đặt tôi vào đúng vị trí của một người vợ trong hôn nhân, Ngài sẽ chịu trách nhiệm về chỗ ở của chồng tôi trong vương quốc của Ngài. Tôi quì xuống bên giường chồng tôi khi ông ấy đang nằm vì say và xin tha thứ cho tôi về tất cả những lần tôi đã chiếm đoạt quyền của ông ấy và hứa từ giờ trở đi sẽ là một người vơ thuận phục.
Hãy đoán xem điều gì đã xảy ra? Chúa lo liệu mọi sự ngay lập tức. Chồng tôi nằm dài bất động trên giường ba ngày, rồi ông ta đứng dậy và kể từ đó không uống rượu nữa. Ông đã tiếp nhận Chúa Giê-xu và Thánh Linh Ngài. Ngợi khen Chúa! Ngài thật tuyệt vời!”
Có những người vợ nhiều năm sống dưới sự thống trị của một người chồng đòi hỏi. Họ đã học để có một sự thích nghi bề ngoài hầu giữ hòa khí trong gia đình, nhưng đó không phải là sự thuận phục thật. Nếu bạn là một người vợ đang chịu khổ, hãy xem lại thái độ của bạn. Lòng tự thương hại che giấu sự phàn nàn, và phàn nàn là một tội lỗi. Bạn có biết ơn Chúa vì chồng bạn giống như vậy không? Hay bạn muốn chồng bạn khác như vậy?
Sự thuận phục chỉ có thật sự khi bạn vui lòng thích nghi với chồng. Khi điều đó xảy ra bạn sẽ khám phá rằng Chúa đã biến đổi người bề trong của bạn. Bạn sẽ kinh nghiệm sự vui mừng và bình an lớn hơn, và uy quyền cùng quyền năng của Chúa cũng sẽ được thể hiện quanh bạn.
Hôn nhân là một quan hệ ba chiều. Là người vợ, bạn nghĩ ai là nhân vật số một? Đó phải là Chúa Giê-xu và chồng bạn là người thứ hai. Nếu bạn nghĩ đến mình đầu tiên, muốn được sự quan tâm, muốn được yêu thương nhiều hơn thì bạn không đang yêu - vì tình yêu không tìm kiếm sự thỏa lòng riêng nhưng tìm cách làm thỏa lòng người mình yêu.
Là người chồng, bạn nghĩ ai là nhân vật số một? Đó phải là Chúa Giê-xu và tiếp theo là vợ bạn. Người chồng có quyền trên vợ nhưng không chỗ nào trong Kinh Thánh bảo người chồng phải đòi cho được quyền của mình. “Hỡi người làm chồng, hãy yêu vợ mình, như Đấng Christ đã yêu Hội Thánh, phó chính mình vì Hội Thánh” (Eph Ep 5:25).
Trong nhiều cuộc hôn nhân hiện đại, những người chồng đã nhườg quyền quyết định cho vợ. Nếu đó là điều bạn đang làm thì bạn đã không quan tâm đến nhu cầu thật của vợ. Chúa đã chỉ định bạn là đầu của vợ để hướng dẫn và điều khiển nàng với tình yêu thương của Đấng Christ, Đấng là đầu của bạn. Nếu người vợ không muốn lắng nghe lời khuyên của bạn thì bạn có vui không? Đó sẽ là cơ hội để bạn nương cậy vào Chúa và giao thác người vợ cho Ngài. Nếu bạn để cho Chúa đặt bạn vào đúng vị trí, tức là đầu của vợ thì bạn có thể tin cậy Ngài lo liệu về sự thuận phục của nàng. Bạn chỉ có việc vui mừng vì có người vợ giống như vậy và yêu thương nàng.
Giữa vợ chồng thường nổ ra những chống đối sâu kín nhất. Điều nầy cho chúng ta những cơ hội tuyệt vời để nhìn thấy con người thật của chúng ta và dâng trình những tội lỗi lên cho Chúa. Không thể loại bỏ khi chúng còn bị che đậy, thế thì tại sao bạn không thể vui mừng khi Chúa ban cho một người vợ hay một người chồng biết làm cho bạn nhận ra tội lỗi?
Điều khó khăn nhất để chấp nhận có lẽ là sự chỉ trích từ bất cứ người nào. Tôi thường bị những người nhìn thấy lỗi lầm của tôi làm tổn thương và phản ứng tự nhiên của tôi là trả đũa lại. Rồi tôi bắt đầu hiểu rằng Đức Chúa Trời cho tôi nghe những lời nầy vì tôi cần chúng. Nếu bạn sẵn lòng làm những gì Chúa phán dạy, liệu bạn có sẵn lòng nghe những gì Ngài muốn bạn nghe không?
Chúa Giê-xu chịu đựng những lời chỉ trích và sự nhục mạ mà không bao giờ dùng một lời xấu xa nào để trả đũa lại. Đôi khi những điều người khác nói về chúng ta cũng đúng. “Nguyện người công bình đánh tôi, ấy là ơn. Nguyện người sửa dạy tôi, ấy khác nào dầu trên đầu. Đầu tôi sẽ không từ chối. Vì dầu trong khi chúng nó làm ác, tôi sẽ cứ cầu nguyện” (Thi Tv 141:5).
Khi một ai đó thấy lỗi lầm của chúng ta, phản ứng đầu tiên của chúng ta phải là cám ơn Chúa. Hãy thật sự vui mừng, rồi hãy để cho ánh sáng của Đức Thánh Linh chỉ cho chúng ta xem có sự thật nào trong những lời đó không. Nếu có chúng ta cần xưng tội.
Nếu bị chỉ trích sai, chúng ta cũng có cớ để vui mừng. Đây là một cơ hội tốt nhất để chứng minh quyền năng của Chúa qua sự thuận phục. Nếu chúng ta đáp lại bằng những lời nói xấu xa, thì vòng tròn tội lỗi vẫn tiếp tục. Nếu đáp ứng bằng tình yêu thương, thì vòng tròn ấy bị bẻ gãy. Tình yêu của Christ lấy nọc độc ra khỏi những lời nói đó và đem lời hứa đến chữa lành tâm hồn cay đắng và bị tổn thương của người lên án bạn.
Một ngày kia tôi đang chơi đánh gôn (golf) với Roy Wyman, bạn tôi. Hôm đó trời thật đẹp và chúng tôi đi bộ thoải mái trên bãi cỏ xanh rợp bóng cây. Đến lỗ banh cuối cùng chúng tôi nghe thấy tiếng la phía sau. Một người đàn ông mặt đỏ gay giơ tay đấm về phía chúng tôi, ông ta hét lớn: “Mấy anh không nghĩ đến ai hết. Biết bao nhiêu người đang đợi để chơi”.
Chúng tôi cảm thấy thoải mái đến nỗi quên mất không chơi cho chóng xong. Trong một thoáng tôi chợt thấy con người Merlin khi trước đang muốn biện minh cho mình. Cách đây vài năm tôi đã vung gậy đánh gôn lên và bảo người kia câm miệng. Thay vào đó, tôi thấy thương ông ta và thật sự ân hận vì đã làm ông ta buồn. Tôi xin lỗi với nụ cười và gương mặt đỏ gay của ông ta dịu dần.Ông lẩm bẩm vài lời rồi bỏ đi. Trước đây những lời chỉ trích như vậy đã làm hỏng nguyên buổi chiều của tôi. Bây giờ tôi cảm thấy bình an vui mừng khi nhận biết sự thay đổi mà Chúa đã đem đến cho tôi.
Bằng cách nầy hay cách khác chúng ta thấy mình đúng khi không thuận phục những điều chúng ta nghĩ là sai. Nếu ông chủ chúng ta chỉ trích tôn giáo chúng ta, chúng ta thấy mình có quyền đứng về Chúa Giê-xu để chống lại những luật lệ của công ty. Nhưng Kinh Thánh nói sao? “Hỡi kẻ làm tôi tớ, hãy lấy lòng rất kính sợ mà phục theo chủ mình, chẳng những phục người chủ hiền lành mà thôi, lại phải phục người chủ khó tánh nữa” (IPhi 1Pr 2:18).
Nếu chủ bảo bạn không được nói về Chúa Giê-xu trong những giờ làm việc thì bạn phải im lặng và vui mừng. Ông chủ không thể nói như vậy với bạn trừ phi bạn cần như vậy. Lời làm chứng hữu hiệu nhất của người Cơ Đốc trong công việc là vui vẻ phục tùng đối với bất cứ điều gì chủ đòi hỏi. Khi đã học được những điều cần học, bạn sẽ rất vui mừng vì chủ của bạn giống như vậy và bạn không quan tâm đến việc ông có thay đổi hay không. Bạn có thể cảm tạ Chúa về ông và quyền năng của Chúa sẽ bày tỏ trong cửa tiệm hay văn phòng đó.
Sự thuận phục của bạn có giới hạn nào không? Không bao giờ trong thái độ bên trong, nhưng một ngày kia có thể Chúa bảo: “Đủ rồi, bây giờ ta muốn con nói với uy quyền của ta”. Nếu ông chủ bảo bạn: “Hãy đi giết người!”, bạn phải nói: “Rất tiếc, thưa ông chủ, tôi không thể làm được điều đó”. Nếu ông ta bảo: “Uống rượu cho say đi”, bạn nói: “Thưa ông chủ, rất tiếc tôi cũng không làm điều đó được”. Nhưng nếu ông ấy nói: “Hãy im đi và làm việc trở lại” thì bạn có thể nói: “Thưa ông, vâng”.
Chính quyền có thể sai lầm nhưng nếu chống lại thì chúng ta không vâng lời Chúa. “Mọi người phải vâng phục các đấng cầm quyền trên mình; vì chẳng có quyền nào mà không đến bởi Đức Chúa Trời, các quyền đều bởi Đức Chúa Trời chỉ định” (RoRm 13:1). Nếu bạn nghĩ luật lệ quá hà khắc, thuế má quá cao, thì đó là những điều để chúng ta học hỏi sự thuận phục. Bạn có biết ơn người cảnh sát giao thông khi ông ta chặn bạn lại vì bạn phóng xe quá nhanh không?”
Có thể có một ngày chính quyền nói: “Hãy vây bắt sáu triệu dân Do Thái và giết họ đi”. Đó là khi Chúa sẽ bảo bạn sử dụng uy quyền của Ngài và bạn có thể trả lời: “Rất tiếc, tôi không thể làm điều đó”. Hay họ có thể nói: “Hãy chối bỏ đức tin của anh nếu không anh sẽ mất tự do”. Và bạn nói: “Tôi rất tiếc nhưng xin cứ bỏ tôi vào tù”. Hay họ có thể giết bạn. Điều nầy đã xảy ra cho nhiều Cơ Đốc nhân từ đó đến nay và họ xem việc chết cho Đấng Christ là một đặc ân vui mừng, bạn có nghĩ vậy không?
Phần lớn chúng ta còn phải học nhiều về sự thuận phục để đạt được điều nói trên. Ngay cả trong Hội Thánh chúng ta còn chưa thể thuận phục lẫn nhau! Những giáo phái khác nhau là kết quả của những Cơ Đốc nhân không thuận phục.
Bạn nghĩ là tại sao Chúa đặt những người khó tánh với nhau trong Hội Thánh? Ngài làm vậy để chúng ta học yêu thương nhau. Và chỉ khi chúng ta thuận phục thì tình yêu thương của chúng ta mới là tình yêu thương thật. Có những chấp sự hay gắt gỏng trong Hội Thánh bạn không? Có một truyền đạo non choẹt và huênh hoang luôn dạy mọi người phải làm gì không? Có tín đồ hay ngồi lê đôi mách không? Có Hội Thánh không được thuộc linh như ý bạn không? Nếu bạn rời bỏ Hội Thánh trước khi Đức Thánh Linh hướng dẫn bạn, bạn sẽ bỏ lỡ cơ hội để học sự thuận phục. Chúa có thể thay đổi những người nầy và có rất nhiều khả năng là Ngài sẽ làm điều nầy khi bạn đã học để thật sự vui mừng vì họ giống như vậy.
Trước khi trở lại đạo, Phao-lô ắt hẳn là một người rất kiêu ngạo khi ông bắt bớ các Cơ Đốc nhân. Ông kiêu ngạo về học thức và sự khôn ngoan, về dòng dõi và địa vị của mình. Phao-lô được dạy để có sự thuận phục và ngợi khen thật qua nhiều từng trải khó khăn và nhục nhã. Và ông đã học được. Khi Phao-lô nói với uy quyền, người ta vẫn thấy rõ sự thuận phục bên trong ông. Ông viết: “Về những kẻ đã cưới gả rồi, thì tôi, nhưng chẳng phải là tôi, bèn là Chúa, truyền rằng vợ không nên lìa bỏ chồng” (ICo1Cr 7:10). Ý Phao-lô muốn nói: “Tôi không áp đặt uy quyền của tôi trên anh em, điều nầy đến từ Chúa”. Sau đó ông viết: “Đến như những kẻ khác, chẳng phải Chúa, song là chính tôi bảo họ rằng..." (7:12). Ông thận trọng không ra lệnh khi Chúa không ban cho ông uy quyền rõ ràng.
Khi viết thư cho Phi-lê-môn, một trưởng lão trong Hội Thánh tại Cô-lô-se, Phao-lô đã bỏ đi uy quyền của ông và thuận phục người kia. Lá thư nói về Ô-nê-sim, người nô lệ đào tẩu của Phi-lê-môn, người nầy đã tin Chúa khi Phao-lô thi hành chức vụ ở Rô-ma. Phao-lô gởi trả Ô-nê-sim về cho chủ cũ của anh ta với lời thư: ”...Vậy nên, dầu trong Đấng Christ tôi có quyền truyền dạy anh việc nên làm, song vì lòng yêu thương của anh, nên tôi nài xin thì hơn. Tôi vốn muốn cầm người ở lại cùng tôi, đặng thế cho anh mà giúp việc tôi trong cơn vì Tin Lành chịu xiềng xích. Nhưng tôi không muốn làm điều gì mà chưa được anh đồng ý, hầu cho điều lành anh sẽ làm chẳng phải bởi ép buộc, bèn là bởi lòng thành” (Phil Plm 1:8, 9, 13, 14).
Phao-lô có quyền buộc Phi-lê-môn nghe theo nhưng ông biết rằng sự thuận phục như vậy sẽ mất đi quyền năng và mục đích nếu không phải là sự thuận phục tự nguyện. Vì vậy Phao-lô thuận phục Phi-lê-môn và nói rằng ông sẽ chấp nhận bất cứ điều gì Phi-lê-môn làm. Ông cũng cho Phi-lê-môn cơ hội để làm giống như vậy với Ô-nê-sim, người đã tự nguyện trở về để tuân phục chủ cũ. Bạn có thấy rằng loại uy quyền và loại thuận phục nầy khiến mọi người được tự do không?
Uy quyền thật không bao giờ tìm cách để tự củng cố hay bắt ép người khác. Nó chỉ tìm kiếm lợi ích lớn nhất cho những người ở dưới quyền thôi. Chúa Giê-xu tự gọi mình là đầy tớ và để chứng tỏ điều nầy, Ngài đã quì xuống trước mặt các môn đồ và rửa chân cho họ. Nếu được đặt vào một chức vụ có quyền trên những người khác trong nhà, tại nhà thờ, nơi làm việc, trong chính phủ, bạn có nghĩ là bạn đang hầu việc họ không? Bạn có tìm kiếm ích lợi lớn nhất cho họ và muốn họ có sự thuận phục chín chắn và tự nguyện không?
Nếu có sự xung đột, bạn có vui mừng không? Nếu có người nào biếng nhác, bất cẩn, vô lễ và hay cãi cọ, bạn có biết ơn không? Bạn có nhận biết Đức Chúa Trời cho phép họ như vậy là để dạy bạn uy quyền thật không? Bạn có nghĩ đến Chúa Giê-xu là nhân vật số một và người dưới quyền bạn là nhân vật số hai không? Bạn có thể hình dung bạn quì xuống và rửa chân cho người đó không? Nếu không thì sự thuận phục của bạn còn thiếu một điều gì đó, và uy quyền của bạn không đúng như ý Chúa muốn. Bạn có vui khi khám phá ra điều nầy không? Giờ nầy bạn có thể xưng tội, được tha thứ và cầu xin Chúa cất khỏi lòng bạn bất cứ trở lực nào cho sự thuận phục thật.
Bạn không thể nào tách rời uy quyền khỏi sự thuận phục. Một khi đã thật sự hiểu rõ thì không ai có thể lợi dụng bạn và bạn sẽ không lợi dụng ai. Bạn đang học để thuận phục cách vui mừng ý chỉ của Chúa dù Ngài yêu cầu bạn nắm quuyền hay chỉ làm tấm thảm chà chân. Nếu Ngài muốn bạn là một tấm thảm chà chân, thì hãy là một tấm thảm sung sướng chưa từng thấy, bởi vì bạn đang học để trở nên điều Chúa muốn và sự ngợi khen của Chúa sẽ tuôn tràn từ một tấm lòng đầy sự vui vừng của Đấng Christ, Chúa Giê-xu nói: ”...Hỡi đầy tớ ngay lành trung tín kia, được lắm; ...hãy đến hưởng sự vui mừng của Chúa ngươi” (Mat Mt 25:21). Bạn đang nhìn thấy thiên đàng tuôn tràn vào địa ngục.




Tổng thống Donald Trump cấm tiên tri giả TB Joshua bước chân tới Mỹ



" Nhiệm vụ đầu tiên của tôi là đối phó với nhà tiên tri giả da đen đó. Anh ấy sẽ phải đối mặt với hậu quả nghiêm trọng"

† Welcome you - nguonsusong.com

GMT+8, 11-5-2021 07:13 PM

nguonsusong.com - Tin lanh
Trả lời nhanh Lên trên Trở lại danh sách