† Welcome to nguonsusong.com

Tìm
Trở lại danh sách Đăng bài -----
Xem: 2269|Trả lời: 0

Đem Thiên Đàng - YÊU CHÚA

[Lấy địa chỉ]
Đăng lúc 2-10-2011 18:30:48 | Xem tất |Chế độ đọc

Dâng hiến cho công việc Chúa

Đem Thiên Đàng vào Địa Ngục

YÊU CHÚA

Một trong những người sung sướng nhất tôi được biết là bà nội tôi. Khi sắp qua đời, bệnh hoại thư làm cho đôi chân bà đen bầm và gian phòng và ở bốc mùi hôi thối. Những người đến thăm để bày tỏ tình thương, khi ra về đã kinh ngạc trước niềm vui tuôn trào từ môi miệng bà. Bà chỉ nghĩ đến một điều duy nhất là chẳng bao lâu nữa bà sẽ được ở với Chúa Giê-xu yêu dấu. Dưới mắt mọi người, tình cảnh của bà thật khủng khiếp nhưng trong nhiều năm bà chỉ chăm nhìn vào Đấng Christ cho nên niềm vui mừng là chủ đề chính của bà.
Cha tôi cũng giống bà, ông là công nhân của một xưởng thép tại Pensylvania. Bảy năm sau khi cha tôi mất, tôi cũng làm việc trong cùng xưởng nầy. Tôi có một văn phòng nhỏ ở gần những lò luyện kim nơi cha tôi làm việc khi xưa. Một công nhân công giáo người Ý thường đến thăm tôi và luôn bỏ mũ ra trước khi nói chuyện: “Merlin à, khi nào anh trở thành Cơ Đốc nhân thì hãy trở thành một Cơ Đốc nhân giống như cha anh”.
Tôi vụng về hỏi: “Ông nói vậy nghĩa là sao?”
“Cha anh luôn luôn vui vẻ. Ông đi quanh các lò luyện kim, thấy ai mệt nỏi hoặc chán nản thì nói chuyện với họ rồi bước ra một bên. Chúng tôi thấy ông giơ hai tay lên và biết rằng ông đang cám ơn Chúa”.
Những câu chuyện nầy luôn làm tôi bối rối cũng như hồi còn bé, tôi từng bối rối khi ngồi tại hàng ghế đầu trong nhà thờ với cha tôi. Trong ngôi giáo đường trầm lặng đôi khi bỗng cảm hấy hết sức vui mừng, ông đứng bật dậy và nói: “Ngợi khen Chúa!” Tôi chỉ muốn chui xuống trốn dưới gầm ghế, còn mẹ tôi thì cảm thấy hãnh diện vì bà đã cầu nguyện trong nhiều năm để cha tôi nhận biết Chúa Giê-xu.
Cha tôi qua đời lúc mới được 36 tuổi nhưng tôi vẫn nhớ niềm vui sướng - rất tiêu biểu của ông - khi ông ngồi dậy trên giường và nói: “Nhìn kìa! Họ đến để đem tôi đi”. Rồi ông nằm ngã trên gối và qua đời.
Tôi phải mất nhiều năm mới bắt đầu hiểu được bí quyết hạnh phúc của bà nội tôi và cha tôi. Họ chắc chắn về tình yêu của Chúa, họ biết Ngài và tin cậy Ngài và nhìn thấy mỗi hoàn cảnh, ngay cả sự đau đớn và sự chết là tặng phẩm từ Ngài.
Đã lâu lắm rồi tôi ao ước có thể ngợi khen Chúa như vậy. Một ngày gần đây khi đang suy nghĩ về điều nầy tôi thấy có sự thúc giục: “Merlin ơi! Hãy lên cao hơn”. Ý tưởng nầy được lặp lại nhiều lần và tôi thắc mắc không hiểu ý nói đến điều gì. Tất cả những gì tôi có thể nghĩ đến là núi cao và máy bay. Có lẽ tôi cần phải đi bộ và đi máy bay nhiều hơn.
Một con sóc nhỏ vụt chạy lên cái cây trước mắt và tim tôi thót lên. Lỡ con sóc bám nhằm chỗ vỏ cây sắp tróc ra và rớt xuống đất thì sao? Trong khi nhìn con sóc cứ càng lên cao tới tận ngọn cây và chạy ra một cành cây bé tí xíu trĩu xuống dưới sức nặng của nó. Đứng nhìn thì thật là khiếp đảm, nhưng khi con sóc di chuyển nhẹ nhàng lên xuống đến tận trên cao, bỗng nhiên tôi nhận ra rằng nó đang hưởng những giây phút tuyệt vời. Thì ra, điều dường như là chiều cao nguy hiểm đối với tôi là môi trường tự nhiên của con sóc. Trên ngọn cây con sóc thấy thoải mái hơn ở dưới đất.
Tôi lại cảm thấy sự thúc giục nhẹ nhàng: “Merlin, hãy lên cao hơn, lên cao với ta, nơi thuộc về con. Con sẽ được hưởng những giây phút tuyệt vời”. Là con người chúng ta sợ những độ cao tâm linh cũng như sợ những chiều cao vật chất. Vì không muốn bị ngã đau nên chúng ta nghĩ rằng ở dưới đất an toàn hơn dù chúng ta thuộc về nơi cao hơn. Chúa nói: “Ta tạo dựng các con để tương giao với ta. Ta muốn các con lên nơi cao trong không khí trong lành của sự trưởng thành Cơ Đốc chứ không phải ở dưới thấp, nơi bị ô nhiễm bởi sự bẩn thỉu đê hèn, nơi sẽ làm nản lòng và kéo các ngươi xuống”.
Tôi nghĩ: “Chúa ơi, con muốn lên cao hơn, nhưng làm sao lên đó được?”
Trong trí tôi hiện lên câu chuyện Chúa gặp thiếu phụ Sa-ma-ri bên giếng nước. Ngài bảo với chị, nước trong giếng chỉ làm đỡ khát một thời gian ngắn, nhưng Ngài có một thứ nước sẽ thành một mạch nước trong tâm hồn và tuôn tràn mãi mãi sức sống vĩnh cửu. Thiếu phụ nói chị muốn uống một ít nước ấy và rồi nêu một câu hỏi dường như không liên quan gì đến đề tài trên: “Chúng tôi phải thờ phượng Đức Chúa Trời trên núi tại Sa-ma-ri hay tại thành Giê-ru-sa-lem?”
Chúa Giê-xu đáp: “Các ngươi (người Sa-ma-ri) thờ lạy sự các ngươi không biết. Nhưng giờ hầu đến, và đã đến rồi, khi những kẻ thờ phượng thật lấy tâm thần và lẽ thật mà thờ phượng Cha: ấy đó là những kẻ thờ phượng mà Cha ưa thích vậy” (GiGa 4:22, 23).
Tôi nghĩ “Nhưng thưa Chúa, con biết mạch nước hằng sống - đó là Đức Thánh Linh trong con - và con cũng biết một số điều về việc thờ phượng bằng tâm thần và lẽ thật...”
“Thờ phượng bằng tâm thần và lẽ thật là một việc liên tục giống như mạch nước hằng sống không bao giờ cạn - con có đang làm điều đó không?”
“Thưa Chúa, không...”
“Con muốn lên cao hơn không?”
“Thưa Chúa, có...”. Im lặng một lúc lâu, tôi nghĩ đến việc chúng ta thường xuyên đến nhà thờ ngồi hát thánh ca và nói “Ngợi khen Chúa” nhưng chúng ta không đang thờ phượng bằng tâm thần và lẽ thật. Khi bắt đầu học để ngợi khen Chúa, chúng ta thấy những lời cầu nguyện được nhậm và sự ngợi khen làm cho chúng ta cảm thấy tốt lành và thỏa lòng trong một thời gian - rồi sự nản lòng xen vào và chúng ta lại khao khát. Câu hỏi hiện ra trong trí tôi: “Điều gì làm cho mạch nước trong con chảy liên tục?”
“Con càng yêu ta thì mạch nước càng chảy...”
“Nhưng con có yêu Ngài mà...”. Yên lặng, rồi mắt tôi nhìn thấy câu Kinh Thánh: “Các ngươi thờ phượng sự các ngươi không biết”. Ý nghĩa bỗng trở nên rõ ràng. Khi sự thờ phượng trở nên trống rỗng thì đó là vì chúng ta không hiểu hay không biết đủ về Chúa, chúng ta không thể yêu điều chúng ta không biết. Tôi thường nghe mọi người nói: “Làm sao tôi thật sự yêu Chúa được? Tôi không thấy Ngài. Tôi biết Ngài là toàn năng cao cả - làm sao một con người nhỏ bé lại có thể thật sự yêu điều to lớn và mơ hồ như vậy”.
Hầu hết chúng ta thừa nhận rằng yêu Chúa đôi khi là một ý niệm khó hiểu, thế nhưng yêu Ngài không phải là một điều con người chúng ta có thể tự làm lấy được. “Chúng ta yêu Ngài, vì Chúa đã yêu chúng ta trước” (IGi1Ga 4:19). Chính khi tình yêu của Ngài đụng đến mà chúng ta đáp ứng lại bằng cách yêu Ngài, khi đã chấp nhận tình yêu Ngài ban cho chúng ta qua Đấng Christ, chính Chúa Giê-xu nói với chúng ta: “Ngươi hãy hết lòng, hết linh hồn, hết ý mà yêu mến Chúa, là Đức Chúa Trời ngươi. Ấy là điều răn thứ nhất và lớn hơn hết” (Mat Mt 22:37, 38).
Vậy thì yêu Chúa không phải là điều chúng ta ao ước làm, nhưng đó là một mệnh lệnh. Chúng ta phải đến với Chúa và nói “Làm thế nào để con học yêu Ngài?”, Chúa Giê-xu chỉ cho chúng ta “Nếu ai yêu mến ta, thì vâng giữ lời ta” (GiGa 14:23). Yêu là một động từ, một từ chỉ hành động và chúng ta yêu Chúa bằng cách làm những điều Ngài dạy chúng ta. Khi Ngài nói: “Hãy bày tỏ tình yêu của các con bằng cách ngợi khen ta trong mọi sự”, chúng ta bắt đầu làm điều đó vì vâng lời Ngài dù chúng ta có thích hay không.
Càng vâng lời Ngài, chúng ta càng biết rõ Ngài và càng muốn yêu mến cũng như vâng lời Ngài hơn. Chúa Giê-xu nói: “Ai có các điều răn của ta và vâng giữ lấy, ấy là kẻ yêu mến ta, người nào yêu mến ta sẽ được Cha ta yêu lại, ta cũng sẽ yêu người, và tỏ cho người biết ta” (14:21).
Bạn nghĩ Chúa Giê-xu sẽ tỏ Ngài ra ở đâu? - Ở trong chính những hoàn cảnh mà trước đây chúng ta chỉ nhìn thấy sự đau khổ.
Sandra, một người vợ trẻ khoảng 30 tuổi, từ tuổi thiếu niên đã bị những cơn nhức đầu dư dội. Những cơn nhức đầu xảy ra bất chợt khiến cô gần như bị tê liệt trong suốt 24-48 tiếng đồng hồ. Mắt cô mờ đi, cô bị sốt và không có thuốc men hay cách trị liệu nào tỏ ra có hiệu quả.
Khi trở thành Cơ Đốc nhân, cô khóc với Chúa để xin chữa lành, nhưng cơn đau không suy giảm. Đôi khi cô nghĩ rằng, bây giờ chắc chắn cô đã có sự sống đời đời trong Đấng Christ rồi nên thà chết đi còn hơn chịu đựng nỗi thống khổ nầy.
Một ngày kia có người tặng cô cuốn sách Vừa Đi Vừa Nhảy của tôi. Ý tưởng cảm tạ Chúa về mọi điều rất mới mẻ đối với cô và cô không chắc là mình đồng ý về điều đó. Vài ngày sau, khi đang dự một bữa tiệc thì cô lên cơn nhức đầu. Cô báo cho một người bạn biết và giải thích rằng cô phải trở về nhà trước khi mắt mờ làm cô lái xe không được.
“Có khi nào chị nghĩ đến việc cảm tạ Chúa vì những cơn nhức đầu không?”
“Đương nhiên là không!” Sandra bị giao động rõ ràng. “Tôi cảm tạ Chúa về những điều tốt lành, nhưng làm sao tôi có thể đổ lỗi cho Ngài về một điều khủng khiếp như cơn đau nầy? Làm vậy không đúng đâu”.
“Vậy thì tôi cảm tạ Ngài hộ chị được không?”, người bạn hỏi. “Chị biết không, tôi tin Đức Chúa Trời mạnh hơn cơn đau trong chị và Ngài có thể cất nó đi nếu Ngài muốn. Nếu Ngài không cất đi, ắt hẳn Ngài muốn chị bị như vậy vì một lý do tốt lành nào đó? Vậy thì tại sao lại không cảm tạ Ngài về điều nầy và xem việc gì sẽ xảy đến?”
Sandra nghe bạn trích vài câu trong Kinh Thánh nhấn mạnh chúng ta phải cảm tạ Chúa về mọi điều. Rồi cô gật đầu quả quyết: “Tôi biết Đức Chúa Trời mạnh hơn cơn đau đầu trong tôi. Tôi đã luôn tự bảo tôi phải cảm tạ, thì dù có phải chết vì làm vậy, tôi hứa sẽ thử”. Cô nhăn mặt và khuôn mặt cô cho thấy rõ cơn đau nhức mỗi lúc một tăng. “Chúa chắc biết rõ hơn tôi điều gì tốt cho tôi và tôi muốn vâng lời Ngài...”
Suốt 24 tiếng đồng hồ sau khi Sandra khám phá ra điều quan trọng. Khi suy nghĩ cô hướng về Chúa và cám ơn Ngài về nỗi thống khổ thì cô thấy có thể chịu đựng được. Khi cô chú tâm đến cơn đau thì nó lại càng tăng thêm. Cô thì thầm trong bóng đêm: “Chúa ơi, có phải Ngài đang kiểm soát cơn đau của con không? Con cám ơn Chúa vì đã tỏ cho con biết Ngài thật sự ở đây và quan tâm đến cơn nhức đầu của con”.
Đêm đó là lần đầu tiên từ khi bị nhức đầu, Sandra đã không ra khỏi giường để tìm cách làm giảm cơn đau. Cô không đắp nước đá, tắm nước lạnh hay uống thuốc giảm đau. Thay vào đó, cô nói với Chúa: “Bây giờ khi biết Ngài kiểm soát mọi sự thì con biết Ngài thấu hiểu hơn hết những gì con có thể chịu. Ngài sẽ không làm cho cơn đau quá sức chịu đựng của con. Cám ơn Chúa”.
Sáng hôm sau, chồng cô thấy những dấu vết của cơn sốt và nói: “Em yêu, chắc đêm qua em khổ sở lắm. Sao không đánh thức anh dậy như mọi khi?”
Cô mỉm cười nói: “Không sao đâu anh, Chúa hiện diện và tể trị trên cơn đau của em. Em biết em có thể chịu được bất cứ điều gì Ngài ban cho”.
Vài tuần sau, một số người trong gia đình Sandra đến Hội Thánh chúng tôi và xin cầu nguyện đặc biệt cho cô. Họ cảm biết chắc chắn Chúa nghe lời cầu nguyện và chữa lành cho cô nên trở về báo tin làm Sandra kinh ngạc, “Cô sẽ không bao giờ bị đau đầu nữa”.
Hai tuần sau, Sandra lại bị nhức đầu dữ dội như trước, nhưng Sandra sung sướng thổ lộ với bạn cô: “Vậy là Chúa không muốn tôi lành bệnh ngay, nhưng tôi thực sự thấy mình may mắn khi chịu những cơn đau như vậy. Chúa dùng những cơn đau nầy cho tôi thấy Ngài yêu tôi biết bao. Chồng tôi thất vọng vì thấy tôi chưa khỏi nhưng tôi nói: “Anh đừng lo, cứ để em nằm yên và vui hưởng những điều Chúa muốn dạy em lần nầy”. Giọng cô vui mừng: “Tôi bắt đầu biết Chúa cách hoàn toàn mới. Suốt thời gian nhức đầu Chúa ở với tôi. Tôi trò chuyện với Chúa như thể tôi chưa từng nói vì cớ bận bịu với những công việc hằng ngày. Tôi lặng yên và sự hiện diện của Ngài trở nên rất thật. Ngài làm tôi cảm thấy tôi rất đặc biệt và rất được yêu thương”.
Giọng của Sandra trở nên ngập ngừng: “Cứ nghĩ đến bao nhiêu năm tôi cảm thấy tự thương hại mình. Sao lại như vậy khi chính điều tôi phàn nàn lại trở thành một trong những phước hạnh lớn lao nhất của đời sống tôi”.
Sandra cầu nguyện để mẹ cô có được mối tương giao với Chúa Giê-xu. Cô nói: “Từ khi tôi bắt đầu cảm tạ Chúa về sự đau đớn, mẹ tôi đã hết sức tò mò về Cơ Đốc giáo. Bà đã thấy suốt bao nhiêu năm tôi gần như muốn điên lên vì bệnh nhức đầu. Bây giờ bà thấy có điều gì thật sự xảy đến cho tôi. Thật tuyệt diệu biết bao nếu Chúa dùng những nỗi đau đớn của tôi để bày tỏ cho mẹ tôi biết tình yêu của Ngài”.
Sandra tin rằng một ngày nào đó Chúa có thể cất đi những đau đớn của cô. “Nhưng Ngài chưa làm điều đó, khi Ngài còn có một điều gì tuyệt vời đề dạy tôi qua những nỗi đau đớn, và tôi thật vui mừng”.
Sandra đã khám phá ra điều Phao-lô muốn nói khi ông viết: “Cho nên tôi vì Đấng Christ mà đành chịu trong sự yếu đuối, nhuốc nha, túng ngặt, bắt bớ, khốn khó, vì khi tôi yếu đuối, ấy là lúc tôi mạnh mẽ” (IICo 2Cr 12:10).
Phao-lô thích thú trong những nan đề và những nỗi đau đớn, không phải ông chịu đựng mà vui hưởng chúng. Có thể bạn không hiểu tại sao bạn có những vấn đề hay những nỗi đau đớn, nhưng bạn có thể chắc chắn về điều nầy - nếu vui thích chúng thì chúng sẽ bày tỏ cho bạn những kho tàng kín giấu của tình yêu Đức Chúa Trời.
Khi tôi đến Alaska, có người chỉ cho tôi ngọn đồi nơi một người tên là Ed Lung từng ngồi, anh hoàn toàn sạt nghiệp và tuyệt vọng trong những ngày của Cuộc Đổ Xô Đi Tìm Vàng năm 1897. Ed là một trong những người đầu tiên đến Alaska khi người ta tìm thấy vàng tại đó, nhưng Ed luôn luôn đến nơi người ta tìm ra vàng trễ một ngày. Một ngày kia anh ta ngồi trên ngọn đồi gần như muốn khóc và quyết định đành trở về nhà ở Tacoma Washington trắng tay và sạt nghiệp. Vài tuần sau đó một người khác cuốc xuống đúng ngay chỗ anh Ed ngồi và khám phá ra ngọn đồi vàng sản xuất số lượng vàng trị giá 1 tỉ đô-la.
Bạn có đang ngồi thất vọng và buồn rầu vì chính vấn đề có thể là nguồn của niềm vui lớn nhất của bạn nếu bạn vâng lời Chúa và cảm tạ Ngài về điều ấy không?
Đức Chúa Trời muốn bạn tin cậy và yêu Ngài đủ để vâng lời Ngài. Có bao giờ bạn đi dự tiệc ở nhà một người nào và họ dọn một món ăn bạn chưa từng nếm trước đây không? Bạn không biết nên vì lịch sự múc vào đĩa một muỗng nhỏ hay múc nguyên đĩa đầy. Vợ bạn ngồi bên cạnh thì thầm: “Anh yêu, em biết anh sẽ thích món nầy”. Không do dự bạn múc đầy đĩa vì biết vợ bạn biết rõ những gì bạn thích.
Nếu có thể tin cậy người vợ như vậy thì sao bạn không thể tin cậy Chúa trước những hoàn cảnh xảy đến cho bạn. Ngài cúi xuống thì thầm: “Ta biết điều nầy, con sẽ thích nó”.
Từ chối những gì Chúa ban cho chúng ta là không vâng lời Ngài và điều nầy có nghĩa chúng ta không yêu Ngài. Nói yêu Ngài khi không vâng lời Ngài là mâu thuẫn. Chúa Giê-xu nói: “Nếu các ngươi vâng giữ các điều răn của ta, thì sẽ ở trong sự yêu thương ta” (GiGa 15:10).
Nếu đã không vâng lời, bạn cần xưng tội và nói: “Chúa ơi, con xin lỗi Ngài vì con không quan tâm đến Ngài để làm những gì Ngài muốn. Xin tha thứ cho con và giúp con yêu Ngài hơn nữa”.
Khi thưa với Chúa điều đó, bạn đang nói với Ngài bạn muốn lên cao hơn và Ngài chỉ đòi hỏi bạn hai điều: Hãy bày tỏ tình yêu bằng cách vâng lời Ngài với tất cả khả năng của bạn - và hãy nói lên tình yêu đối với Ngài trong sự thờ phượng và ngợi khen.
Tại sao Chúa cần mọi người nói cho Ngài biết là Ngài vĩ đại như thế nào? Ngài không cần nhưng chúng ta cần làm điều đó. Chúa biết rõ sự vĩ đại của Ngài nhưng chúng ta vẫn cần học để biết điều đó. Khi ca ngợi Chúa về tất cả những gì Ngài đã làm cho chúng ta, điều nầy ảnh hưởng đến chúng ta và chúng ta sẽ nhìn thấy sự vĩ đại của Ngài rõ hơn trước. Thánh Linh trong chúng ta cùng ngợi khen với chúng ta và chúng ta được nhấc lên ngày càng cao hơn.
Mỗi ngày hãy thưa với Chúa là bạn muốn yêu Ngài hơn và hãy xưng tội khi thấy bạn đang phàn nàn. Chúng ta không thể nào yêu Chúa trọn vẹn được khi còn sống trong thân thể cũ kỹ nầy, nhưng Chúa vui lòng khi thấy chúng ta làm tất cả những gì có thể làm. Đó là tất cả những gì Ngài yêu cầu và chúng ta như thế nào thì Ngài yêu chúng ta như vậy. Hãy thử làm một bản liệt kê ngày càng dài hơn. Hãy cảm ơn Chúa về từng điều một. Hãy lớn tiếng, hãy hát lên những ơn phước của bạn. Hãy chia xẻ với những người khác về những ơn phước nầy.
Phao-lô khuyên các Cơ Đốc nhân tại Ê-phê-sô: “Hãy lấy ca vịnh, thơ thánh, và bài hát thiêng liêng mà đối đáp cùng nhau và hết lòng hát mừng ngợi khen Chúa” (Eph Ep 5:19). Khi thường xuyên làm điều nầy, bạn sẽ thấy được cất lên trên những chán nản hay những tính khí bất thường và tình yêu của bạn với Chúa sẽ ngày một lớn thêm lên.
Thiếu phụ trẻ Gloria than phiền rất nhiều về công việc nhà của cô, và người chồng nói cô luộm thuộm và cẩu thả. Đúng là nhà cô chẳng lúc nào được sạch sẽ. Một ngày kia cô nghe nói về việc ngợi khen Chúa trong mọi sự và nhận ra rằng sự than phiền của cô là một tội lỗi nghiêm trọng. Cô thưa với Chúa lời xin lỗi và hứa sẽ hết sức để vâng lời trong tương lai. Cô bắt đầu cảm tạ Chúa về những điều cô ghét nhất: bếp dính đầy mỡ, tủ lạnh lộn xộn, sàn nhà bẩn thỉu. Khi đi lại trong nhà cô bỗng nhận ra là Chúa đã ban cho cô tất cả những thứ nầy. Ngài sẽ không ban cho cô bất cứ điều gì nếu nó không đặc biệt và quí báu, và Ngài muốn cô yêu chính những điều cô chưa bao giờ thích.
Đây là một khám phá thú vị đối với Gloria, “tôi bắt đầu thấy Chúa yêu căn nhà và những vật dụng của tôi. Mỗi cái ghế, mỗi tấm thảm, mỗi bức tranh, mỗi cái nồi và mỗi cái đĩa dự nhiên trông khác hẳn. Trước đây tôi lơ là với chúng biết bao! Tôi xin Chúa tha thứ vì đã không yêu mến những gì Ngài ban cho để tôi chăm sóc chúng. Cứ mỗi lần nhìn thấy góc nhà bị bỏ bê, tôi lại nói: “Tội nghiệp chưa! Chúa yêu em và tôi cũng yêu em, tôi sẽ không bỏ bê em nữa đâu”. Cô ta cười khi kể, “Tôi thấy yêu căn nhà mình và yêu cả chính tôi nữa! Tôi ghét sự cẩu thả và luộm thuộm của tôi, nhưng Chúa đã tha thứ mọi lỗi lầm và tất cả những gì Ngài yêu cầu là tôi làm hết sức. Ngài chỉ muốn tôi yêu Ngài ở mức độ cao nhất mà tôi có thể và mỗi ngày tôi yêu Ngài nhiều hơn một chút.
Công việc nội trợ không còn chán ngắt nữa. Cặp mắt nâu của Gloria sáng lên và thích thú. “Tình yêu mới mẻ trong tôi vững chắc hơn cảm xúc. Nó không hề bị ảnh hưởng bởi những điều tôi cảm thấy từ ngày này qua ngày khác. Khi nghĩ đến Chúa yêu tôi thế nào thì tôi phải yêu mọi điều Ngài ban cho. Tôi yêu ngay cả những vết chân bẩn của những đứa con trên tấm thảm trong phòng khách và những vết mỡ chúng chùi trên tường. Tôi nói: “Cảm tạ Chúa vì những vết dơ đó. Cảm tạ Chúa vì những đứa con, xin giúp con yêu chúng nhiều hơn”. Và tôi thấy tình yêu lớn lên trong tôi, và tôi là người may mắn nhất trên thế giới vì có quá nhiều điều để yêu”.
Chồng cô không còn phàn nàn vì nhà cửa bừa bãi nữa. Các phòng đều sạch sẽ, các bình đầy hoa nở và nhà bếp của Gloria thơm nức mùi thức ăn ngon. Cô đã khám phá ra điều Phao-lô muốn nói khi ông đề cập đến sự vui thú trong cảnh nghèo túng. Chính những điều nhỏ nhặt chúng ta phải làm - như thức dậy vào buổi sáng, rửa chén, rửa xe, mua thực phẩm hay trét lỗ hổng trên mái nhà - thường khiến chúng ta phàn nàn. Nhưng Chúa giao cho chúng ta mỗi một công việc vặt một cách đặc biệt cẩn thận và dặn chúng ta: “Mặc dầu anh em nói hay làm cũng phải nhân danh Đức Chúa Giê-xu mà làm mọi điều, nhờ Ngài mà tạ ơn Đức Chúa Trời là Đức Chúa Cha” (CoCl 3:17). Mỗi điều chúng ta làm nên là một sự bày tỏ tình yêu với Chúa và tình yêu của Ngài sẽ nâng chúng ta lên cao hơn nữa.
Có một người nào bạn thật sự yêu mến không? Vợ bạn, chồng bạn hay đứa con đầu? Chỉ cần nhìn họ là bạn thấy mềm lòng rồi. Bạn thích ở gần họ, bạn luôn miệng khen họ và nghĩ đến những điều làm cho họ sung sướng. Bạn yêu họ không phải vì những gì họ làm cho bạn nhưng vì họ là họ. Đó là mối quan hệ Chúa đã ban cho Mary vợ tôi và tôi. Chúng tôi chưa từng cãi nhau, chưa từng nói với nhau một lời giận dữ và chưa khi nào có mong ước cỏn con là người kia sẽ thay đổi về một phương diện nào đó. Chúng tôi luôn ngạc nhiên vì Chúa đã chọn để ban cho chúng tôi một sự hòa hợp hoàn hảo, vững bền mà chúng tôi thấy mình không xứng đáng nhận.
Tuy vậy Mary cũng đem đến cho tôi một vấn đề. Thỉnh thoảng nàng làm tôi thức giấc giữa khuya vì tiếng cười dịu dàng của nàng. Nàng vừa ngủ vừa lẩm nhẩm: “Cám ơn Chúa Giê-xu” rồi lại cười sung sướng. Niềm vui của nàng cũng đem đến một vấn để nhỏ khác nữa. Sau khi Mary lên làm chứng trong một chiến dịch quanh thành phố của chúng tôi, tôi đã hỏi khán thính giả, những người đang nghĩ “Cô nầy chắc chắn là trẻ hơn ông chồng rất nhiều” thì có đến 90% đã giơ tay đồng ý. Tôi báo cho họ biết Mary là mẹ của một thanh niên 24 tuổi. Những tiếng ồ chứng tỏ họ không thể nào tin nổi Mary hơn 24 tuổi. Hạnh phúc và tình yêu làm cho nhiều người trông trẻ hơn tuổi thật rất nhiều.
Khi tình yêu chúng ta đối với Chúa đến mức độ nào đó thì chúng ta bắt đầu yêu Ngài tha thiết. Lòng chúng ta tuôn tràn sự ngợi khen không thể nói thành lời và chúng ta nói: “Cha ơi, con không muốn Cha làm bất cứ điều gì cho con nữa, con chỉ muốn ở gần Cha và yêu Cha thôi. Con không cần một phước hạnh nào khác để làm dịu cơn khát tâm linh. Con thỏa lòng vì Cha yêu con, Chúa ơi, và con yêu tất cả những gì Chúa cho con”.
Đa-vít viết: “Hỡi linh hồn ta, khá ngợi khen Đức Giê-hô-va! Mọi điều gì ở trong ta hãy ca tụng danh thánh của Ngài!” (Thi Tv 103:1). Khi tất cả những gì trong nơi sâu thẳm của chúng ta nói trìu mến và biết ơn: “Chúa ơi, con thật sự yêu Ngài!” thì mạch nước trong chúng ta bắt đầu chảy liên tục. Đời sống Cơ Đốc của bạn sẽ không trồi sụt nữa mà chỉ ngày một lên cao hơn. Bạn không cần nhờ ai cầu nguyện cho bạn để cảm thấy vui vì mạch nước trong bạn cứ chảy liên tục.
Niềm vui của bạn không đến vì được chữa lành hay vì những lời cầu nguyện được trả lời, dù cho những điều nầy có tuyệt vời đến đâu. Niềm vui đến vì bạn đang yêu Chúa.
Một trong những người vui vẻ nhất tôi được gặp là người đã nằm trên giường để đến Hội Thánh chúng tôi. Bà Esther Lee bị mù, tê liệt và chỉ sử dụng được ngón tay cái. Xương của bà giòn đến nỗi bà sẽ gãy chân nếu đi lại.
Khi tiếp chuyện với bà trước đó qua điện thoại, giọng bà vang lên sung sướng giống như giọng của người được ban ơn phước dồi dào. Tôi biết bà phải nằm trên giường nhiều năm vì bệnh viêm khớp. Cách đây không lâu những bác sĩ đã bó tay và báo cho chồng bà hãy chuẩn bị để bà về với Chúa. Một người bạn đã đem cuốn Từ Ngục Tù Đến Ca Ngợi và đọc lớn lên cho bà nghe ba lần. Chẳng còn gì để mất bà quyết tâm thử ngợi khen Chúa về nỗi đau đớn thay vì oán trách Ngài. Đây là một bước ngoặt trong đời sống bà.
Bà cứ tiếp tục ngợi khen trong khi những tai họa cứ đổ xuống trên gia đình, vụ phá sản của nhà băng, cơn đau tim của người chồng và bệnh tật của những đứa con. Qua những việc nầy bà bắt đầu nhìn thấy tình yêu của Chúa một cách mới mẻ. “Ngài đã chỉ cho tôi thấy trong suốt bao năm qua tôi là một con người khóc lóc, khốn khổ, lằm bằm, cay đắng như thế nào và khi tôi khóc để xin Ngài tha thứ thì tình yêu Ngài đã chữa lành tâm hồn tội lỗi bệnh tật của tôi và khiến tôi tràn ngập vui mừng và bình an”.
Do thiếu sức khỏe, giọng của bà bị yếu đi nhưng bà cứ lớn tiếng: “Chúa ơi, con ngợi khen Ngài. Chúa ơi, con yêu Ngài”, cho đến khi giọng bà mạnh mẽ hơn. Chưa từng là một người sành nhạc nhưng khi bà ngợi khen Chúa thì những giai điệu và lời lẽ đến với tâm trí bà. Bà bắt đầu hát và giọng ngày càng bộc lộ phẩm chất chưa từng có trước đây. Những người khác tìm được phước khi nghe bà hát và đã thuyết phục bà ghi lại băng nhạc mang tên “Nơi Sự Vinh Hiển Bắt Đầu”.
Một điện thoại điều khiển bằng ngón tay cái được đặt cạnh giường bà, như vậy bà có thể nói chuyện với mọi người khắp nơi trên nước Mỹ gọi đến bà để được nâng đỡ trong đức tin.
Để đến Hội Thánh chúng tôi, bà đã đi suốt từ nhà ở Palm Springs cho đến Escondido trong một toa kéo móc đủ rộng để chứa cái giường của bà. Hôm ấy trời nóng và toa kéo đóng bít bùng như cái lò bằng thiếc. Chuyến đi thật là khổ sở, phải đợi hai năm bà mới có cơ hội đến thăm chúng tôi và bà tin rằng sẽ được lành bệnh đúng lúc bước chân vào nhà thờ.
Tôi tin rằng điều đã xảy ra gây cho những người hiện diện một ấn tượng mạnh mẽ hơn là việc bà từ giường bệnh bước xuống đất được. Bà đã cảm tạ Chúa với sự ngợi khen thật lòng đến nỗi chúng tôi biết bà đang vui mừng. Nằm trên giường trước mặt hội chúng, bà nói chuyện về những ơn phước Chúa đã ban cho. Bà hướng dẫn hát thánh ca và ngợi khen bằng một giọng vui mừng xen lẫn tiếng cười.
Tình trạng cơ thể của bà khiến ai nhìn thấy cũng thương cảm và buồn rầu. Thay vào đó mọi người đã cảm động đến nỗi vừa khóc vừa cười khi nhìn thấy ở bà mối quan hệ đẹp đẽ với Đức Chúa Trời qua thân thể yếu đuối tàn tật trên giường bệnh. Bà bị mù và bị liệt nhưng đang dạy cho chúng tôi về quyền năng vinh hiển của sự cảm tạ. Bà nói về việc tìm được sự sống trong sự phó thác và tìm được tình yêu kỳ lạ và mật thiết của Chúa qua những nỗi đau đớn khổ sở kinh hoàng hơn những gì chúng ta có thể tưởng tượng được.
Tình yêu rạng rỡ trên gương mặt khi bà hướng dẫn chúng tôi ca ngợi Cha trên trời - tình yêu không tùy thuộc vào những gì Ngài làm cho chúng ta nhưng vào những gì Ngài đã thực hiện cho chúng ta trong Đấng Christ. Đây là tình yêu mạnh hơn sự tàn tật ghê gớm của thân thể - tình yêu thấy được Đức Chúa Trời qua đôi mắt mù lòa. Tôi nghĩ đến Thi Thiên của Đa-vít: “Nguyện các thánh Ngài mừng rỡ về sự vinh hiển, hát vui vẻ tại trên giường mình!” (149:5).
Bạn có đang hát ngợi khen Chúa không? Trong nỗi đau đớn, trong những nan đề, trong những hoàn cảnh khó khăn bạn có thể lớn tiếng hát:"Chúa ơi, con yêu Ngài; Chúa ơi, con cảm tạ Ngài”. Hay bạn chán nản đợi Chúa từ một nơi nào đó đến để an ủi bạn? Hãy lắng tai và bạn sẽ nghe tiếng Ngài: “Hãy lên cao hơn chút nữa, hãy học để yêu ta...”. Nếu bạn chưa yêu Ngài đúng mức, hãy yêu Ngài nhiều như bạn có thể yêu. Bạn cũng có yêu Ngài chút ít phải không? Ngài tha thứ cho bạn vì chưa yêu Ngài nhiều hơn và sẽ giúp bạn khi bạn bắt đầu nói: “Chúa ơi, con yêu Ngài với tất cả sức lực của con, xin hãy giúp con yêu Ngài nhiều hơn”.
Phao-lô viết: “Cầu Chúa cho lòng anh em đeo đuổi tình yêu thương của Thượng Đế” (IITe 2Tx 3:5 - BDY). Chính Chúa Giê-xu sẽ hướng dẫn lòng chúng ta khi chúng ta thật sự muốn yêu mến Ngài. Khi nghe theo sự hướng dẫn của Ngài, bạn sẽ khám phá niềm an ủi không đến từ sự đổi thay của hoàn cảnh bên ngoài. Mạch nước hằng sống bắt đầu chảy liên tục khi bạn bắt đầu thờ phượng Đức Chúa Trời bằng tâm thần và lẽ thật. Những nan đề là để giúp bạn làm được điều nầy. Khi mạch nước đó chảy trong bạn thì dù cho những nan đề có tồn tại hay được giải quyết cũng không quan trọng nữa. Điều quan trọng là bạn đang yêu Chúa.
Đó chính là tình yêu mà Phao-lô nói đến trong ITi1Tm 1:5 “Mục đích của sự răn bảo, ấy là sự yêu thương bởi lòng tinh sạch, lương tâm tốt và đức tin thật mà sanh ra”. Khi yêu thương như vậy, bạn sẽ ngợi khen Chúa cho đến ngày bạn lìa đời. Trong ngày cuối cùng của cuộc đời Charles Wesley, người ta nghe ông thì thầm lời của bài thánh ca: “Hễ tôi còn sống ngày nào thì tôi sẽ ngợi khen Đấng Tạo Dựng tôi ngày nấy”. Và khi yếu dần, ông chỉ có thể nói: “Tôi sẽ ngợi khen, tôi sẽ ngợi khen”. Ông nhắc đi nhắc lại những lời nầy đến khi trút hơi thở cuối cùng.
Kinh Thánh có rất nhiều đoạn nhắc chúng ta nhớ đến sự vĩ đại của Cha chúng ta trên trời. Lớn tiếng đọc những đoạn nầy giúp chúng ta bày tỏ tình yêu đối với Ngài. Một trong những đoạn tôi thích nhất là Thi Thiên 103. Thi Thiên nầy cho tôi những lý do tuyệt diệu để nói: “Chúa ơi, con tha thiết yêu Ngài!”
“Hỡi linh hồn ta, khá ngợi khen Đức Giê-hô-va! Mọi điều gì ở trong ta hãy ca tụng danh thánh của Ngài Hỡi linh hồn ta, hãy ngợi khen Đức Giê-hô-va, Chớ quên các ân huệ của Ngài, Ấy là Ngài tha thứ các tội ác ngươi, Chữa lành mọi bịnh tật ngươi Cứu chuộc mạng sống ngươi khỏi chốn hư nát Lấy sự nhân từ và sự thương xót mà làm mão triều đội cho ngươi. Ngài làm cho miệng ngươi được thỏa các vật ngon, Tuổi đang thì của ngươi trở lại như của chim phụng hoàng. Đức Giê-hô-va thi hành sự công bình Và sự ngay thẳng cho mọi người bị hà hiếp. Ngài bày tỏ cho Môi-se đường lối Ngài, Và cho Y-sơ-ra-ên biết các công việc Ngài Đức Giê-hô-va có lòng thương xót, hay làm ơn, Chậm nóng giận, và đầy sự nhân từ Ngài không bắt tội luôn luôn, Cũng chẳng giữ lòng giận đến đời đời Ngài không đãi chúng tôi theo tội lỗi chúng tôi, Cũng không báo trả chúng tôi tùy sự gian ác của chúng tôi. Vì hễ các từng trời cao trên đất bao nhiêu, Thì sự nhân từ Ngài càng lớn cho kẻ nào kính sợ Ngài bấy nhiêu. Phương đông xa cách phương tây bao nhiêu, Thì Ngài đã đem sự vi phạm chúng tôi khỏi xa chúng tôi bấy nhiêu”
(Thi Tv 103:1-12)
Ngài đã đem thiên đàng của Ngài vào trong cái trước đây là địa ngục của tôi.




Tổng thống Donald Trump cấm tiên tri giả TB Joshua bước chân tới Mỹ



" Nhiệm vụ đầu tiên của tôi là đối phó với nhà tiên tri giả da đen đó. Anh ấy sẽ phải đối mặt với hậu quả nghiêm trọng"

† Welcome you - nguonsusong.com

GMT+8, 11-5-2021 06:52 AM

nguonsusong.com - Tin lanh
Trả lời nhanh Lên trên Trở lại danh sách