† Welcome to nguonsusong.com

Tìm
Trở lại danh sách Đăng bài -----
Xem: 2278|Trả lời: 0

Dâng Trọn - ĐƯỢC PHÚ CHO QUYỀN NĂNG

[Lấy địa chỉ]
Đăng lúc 10-10-2011 08:26:10 | Xem tất |Chế độ đọc

Dâng hiến cho công việc Chúa

Dâng Trọn Cuộc Đời
Tác giả: Michael Griffiths

HOẠT ĐỘNG CHỦ NGHĨA hay ĐƯỢC PHÚ CHO QUYỀN NĂNG?

Xin tiếp nhận cả đời sống con
Để mãi mãi , con chỉ sẽ hoàn toàn thuộc về Chúa .
Mục đích của quyển sách này là thúc giục hành động. Chúng tôi đã cố gắng vạch rõ rằng theo định nghĩa của nó, trở thành tín đồ Đấng Christ là được kêu gọi để hành động. Chúng ta không phải là những khách bàng quang thụ động đối với “tôn giáo” chỉ bằng lòng với việc thỉnh thoảng có mặt tại “nhà thờ”, nhưng chúng ta phải dâng trọn sức lực, tài năng, trí khôn và óc tưởng tượng của chúng ta để nhiệt thành phục vụ Đấng Christ. Chúng ta phải yêu mến Đức Chúa Trời hết lòng, hết linh hồn, hết ý, hết sức. Ôm Kinh Thánh đến nhà thờ để được dạy dỗ về đức tin thì chưa đủ. Đức tin cần phải được đổi thành ngôn từ của sinh hoạt hằng ngày, thành sự vâng phục hăng say, thành việc phục vụ sinh động nhất xuất phát từ lòng thương yêu. Phải đam mê, phải có ý thức về việc dâng trọn mình cho Chúa và cho việc phục vụ Ngài.
Những điều vừa kể trên không có gì mới lạ cả; nhiều quyển sách khác đã từng đề cập đến chúng rất rõ ràng rồi. Thí dụ như quyển “Những người sống lạnh nhạt đối với Đức Chúa Trời” đã chứng minh thế nào một giáo lý sai lầm liên hệ đến việc phục vụ đã ngăn chận người tín đồ, khiến họ phải dừng lại ở một vai trò thụ động. Tuy nhiên căn bản của vấn đề thật ra không phải chỉ liên hệ đến phương diện tổ chức, mà có tính cách thuộc linh. Thúc giục nhau: “Hãy đi ra làm chứng đạo Chúa” thì chưa đủ, bởi vì người đứng trên toà giảng đã nói như thế cho người ngồi trên ghế trong nhà thờ từ nhiều năm rồi và vẫn trung tín nói đi nói lại mãi, cả khi người ấy đã bắt đầu thất vọng vì không thấy có ai để ý đến. Làm sao để có thể động viên được tất cả mọi người? Làm sao khiến được các tín dồ Đấng Christ sống theo thể thức Kinh Thánh dạy chúng ta phải sống? Chúng ta không biết là mình phải làm gì, đó là điều khiến chúng ta bất mãn với chính mình và không thể thoả mãn với người khác. Nhưng một khi chúng ta thấy được một điểm nào đó, mà với tư cách một Hội Thánh sống thực, sinh động của Đức Chúa Trời, chúng ta phải làm và phải trở thành thì làm sao chúng ta có thể khiến cho điều đó thành công?
Bạn không thể làm được gì hết
Một quyển sách thuộc loại như thế này có thể gây nguy hại là nhấn mạnh quá đáng đến con người. Điều chúng ta hẳn không muốn có là một hoạt động chủ nghĩa bồng bột: phải có nhiều cuộc hội họp, nhiều uỷ ban hơn, những cuộc họp mặt, những ban này ban nọ hoàn toàn có tính cách tổ chức và để hoạt động mà thôi. Nếu Đức Thánh Linh bị cất khỏi Hội Thánh, như vinh quang của sự hiện diện Đức Chúa Trời lìa khỏi đền thờ trong khải tượng của Ê-xê-chi-ên (Exe Ed 11:22 và tt), thì chúng ta đừng ngạc nhiên khi thấy phần lớn những cuộc hội họp và những hoạt động của chúng ta vẫn tiếp tục không làm lay chuyển được gì cả. Nói cách khác như có người đã nói, là đa số các hoạt động của chúng ta chỉ do những động cơ thiên nhiên chớ không phải là do những động cơ siêu nhiên thúc đẩy. Chúng chỉ được thực hiện như một quy ước, một thói quen nhất định, mà không có liên hệ gì với Đức Thánh Linh. Đó là lý do khiến cho quyển sách này đã tìm cách không phải khích lệ những ai đọc nó chỉ đọc suông mà thôi, nhưng ở cuối mỗi chương còn phải cầu nguyện và tìm cầu phước hạnh cũng như sự trợ giúp của Đức Thánh Linh cho mỗi trình độ suy gẫm của chúng ta.
Kinh Thánh chép: “Các ngươi không làm chi được”, nhưng chúng ta phải đọc luôn văn mạch; nếu không, câu Kinh Thánh này sẽ khiến chúng ta thất vọng. Điều Đức Chúa Giê-xu đã nói là: “Ngoài ta, các ngươi không làm chi được”.
Ngài đã ví người tín đồ muốn “làm ngoài” Đức Chúa Trời với một nhánh cây bị chặt rời khỏi thân cây, sẽ lần lần tàn héo và chỉ còn có cách là dùng để chụm lửa mà thôi. Bạn không thể dùng một nhánh nho không kết quả vào một việc nào khác hơn là chụm lửa, bởi vì gỗ nó không dùng được vào một việc gì khác hơn (Exe Ed 15:1-8). Đây là một khúc quanh khá dị thường của tư tưởng, bởi vì mới đây, chúng tôi đã phổ biến trong các Hội Thánh một quan niệm là Đức Chúa Trời có dạy chúng ta phải “Làm mà không cần có Ngài” (Đáng lẽ phần trích dẫn đúng là: “Đức Chúa Trời dạy rằng chúng ta phải sống như những con người vẫn xoay sở được nếu không có Ngài” dầu chúng ta phải nhìn nhận rằng trong văn mạch, Bonhoeffer có thể không có ý muốn nói điều mà có người cho là ông đã nói). Tuy nhiên, dường như có người muốn nói là chúng tôi bảo chúng ta phải bỏ hết những thái độ tín kính, ngoan đạo, cũng như bỏ cầu nguyện và v.v…. đi (trừ ra đối với một số ít người có tâm hồn yếu đuối vẫn cần đến những điều đó như một điểm tựa). Người tín đồ “trưởng thành” không cần dành riêng thì giờ để cầu nguyện nữa.
Nếu chịu khó suy nghĩ một chút về tấm gương Đức Chúa Giê-xu, chúng ta sẽ thấy rằng người ta đã nhấn mạnh điểm ấy một cách sai lầm. Phải chăng Chúa chúng ta là một người chưa trưởng thành, là chứng tích của một con người cổ hủ đối với tôn giáo? Nếu không thì tại sao chúng tôi luôn luôn nói rằng Ngài thường tìm chỗ vắng vẻ để cầu nguyện? Xin các bạn đừng quên điều đó. (Thí dụ như hãy đọc LuLc 3:21; 5:16; 6:12; 9:18; 11:1; 22:41). Ngài dạy chúng ta “phải cầu nguyện luôn, chớ hề mỏi mệt, ngã lòng” (LuLc 18:1). Phải chăng Chúa Giê-xu chỉ là một người “sốt sắng quá mấu” về đạo, hoàn toàn không biết gì đến cái thế giới cổ lỗ thời Ngài? Đúng hơn thì ai cũng biết rằng Ngài là bạn thiết của bọn thâu thuế và kẻ phạm tội, nhưng Ngài vẫn luôn luôn tìm sức mạnh ở sự cầu nguyện. Nếu có ai tự xưng luôn có một mối thông công mật thiết với Đức Chúa Trời và nhờ đó, không cần đến những thì giờ cầu nguyện, thì chắc chắn rằng người đó là Đức Chúa Giê-xu. Trái lại, dường như Ngài đã xem sự cầu nguyện là thiết yếu và đã dạy các môn đệ Ngài bắt chước Ngài. Sự cầu nguyện là thiết yếu nhìn nhận chỗ bất lực của chúng ta, và chấp nhận rằng chúng ta phải tuỳ thuộc vào Ngài. Chúng ta cần đến Ngài; chúng ta phải được Ngài nuôi dưỡng vì Ngài là sự sống của chúng ta. Chúng ta cần phải được tiếp trợ, được giúp đỡ, được khích lệ, được trang bị dồi dào, được ban cho quyền năng của Thánh Linh Ngài. Ngoài Ngài, chúng ta không làm chi được.
Sự tuỳ thuộc trọn vẹn
Nếu quyển sách này là lời kêu gọi hành động, thì nó không phải chỉ muốn nói đến việc hành động hoàn toàn có tính cách nhân loại, nhưng là những hành động do sự thúc đẩy của Thánh Linh Đức Chúa Trời. Trước hết nó là một lời kêu gọi cầu nguyện rồi sau đó mới hành động. Trước hết, nó là một lời kêu gọi hãy đến ngồi dưới chân Ngài như Ma-ri để tìm biết Ngài muốn chúng ta làm gì, trước khi chúng ta dấn thân hành động, cũng như Ma-thê là người rất bận rộn với nhiều việc mà thật ra Ngài muốn cho chúng ta phải bỏ đi (LuLc 10:38-42).
Chúng ta không thể hành động phù hợp với ý chỉ Đức Chúa Trời nếu trước nhất chúng ta không lo tìm cho biết ý chỉ Ngài là gì. Điều đó chắc chắn có nghĩa là chúng ta phải luôn luôn mở một lỗ tai ra để nghe những lời gợi ý, những tiếng thúc giục của Ngài, nhưng chúng ta cũng phải dành riêng thì giờ để tra cứu về ý chỉ Ngài đã được mặc khải trong Kinh Thánh. Nếu chúng ta không chịu khó khám phá ý chỉ Ngài đã được mặc khải rõ ràng trong Kinh Thánh, thì chờ đợi ý chỉ ấy được bày tỏ bằng một cách thức nào khác là một việc hoàn toàn ngông cuồng. Thật là tai hại nếu chúng ta không biết chắc chắn và rõ ràng những gì Ngài đã mặc khải trong Kinh Thánh, nhưng lại nghĩ rằng nghe theo những trực giác để hướng dẫn mình có lẽ là “thiêng liêng” hơn; bởi vì chúng ta rất dễ lầm lẫn và có thể tưởng rằng những thúc đẩy của ma quỉ là tiếng nói của Đức Thánh Linh. (Jonathan Edwards đã viết trong quyển “Những cảm nghĩ về sự Phục hưng” rằng Sa-tan tìm cách gạt gẫm những tín hữu đã được phấn hưng bằng những điều gợi ý và những cảm hứng vội vàng, khiến họ kết luận rằng những ý nghĩ, những câu Kinh Thánh tự nhiên xuất phát trong tâm trí họ là những mạng lệnh từ Đức Chúa Trời đến).
Chúng ta cần biết chắc chắn rằng mọi việc mình làm đều là hoàn toàn vâng theo ý chỉ đã được mặc khải của Ngài. Như chúng ta đã thấy, yếu tính của cuồng tín chủ nghĩa không phải là vì biết Kinh Thánh quá nhiều, nhưng là vì biết Kinh Thánh chưa đủ. Chúng ta phải dành riêng thì giờ để nghiên cứu Lời Ngài, để nghe tiếng phán của Ngài và để xin Ngài trợ giúp chúng ta vâng lời và làm trọn các mạng lệnh Ngài. Bạn không thể nào hầu việc Đức Chúa Trời nếu bạn không để cho Ngài hướng dẫn bạn. Bạn không thể nào chiến đấu cho Đức Chúa Trời nếu những mối dây liên lạc giữa bạn với Ngài chưa được thiết lập đúng đắn. Bạn không thể nào kết quả cho Ngài, nếu bạn chưa kết hợp được với Ngài thành một cơ thể. Bạn không thể nào làm việc gì cho Đức Chúa Trời nếu bạn không cùng làm việc đó với Ngài. Hoạt động mà thôi thì chưa đủ, nếu không có quyền năng Đức Chúa Trời hành động trong chúng ta. Làm việc khích động mà thôi thì chưa đủ, nếu chính Đức Chúa Trời không khích động chúng ta.
Để giải nghĩa LuLc 9:55, Calvin đã viết: “Nếu lòng sốt sắng của chúng ta không được Đức Thánh Linh hướng dẫn thì chúng ta không cần gì phải tự bào chữa rằng mình đã làm mọi việc là do lòng sốt sắng thực sự. Nhưng chính Đức Thánh Linh sẽ hướng dẫn chúng ta bằng sự khôn ngoan và thận trọng để chúng ta không làm một việc nào trái với nhiệm vụ hay vượt quá phạm vi chúng ta được kêu gọi”. Ông viết câu trên đây là để chống lại sự sốt sắng lạc hướng, và bảo rằng ôn hoà là một ân tứ của Đức Thánh Linh. Bởi vì ông muốn dùng sự ôn hoà theo ý nghĩa là kỷ luật, tiết độ và tự chủ. Rõ ràng là chúng ta phải tránh sự sốt sắng hoàn toàn do xác thịt mà có và thiếu sự thúc cảm của Đức Thánh Linh, cho nên hơn bao giờ hết, chúng tôi cần nhấn mạnh cả trên sự ban cho năng lực lẫn trên sự hướng dẫn của Đức Thánh Linh.
Cựu Ước chứa đầy những thí dụ về nhiều người đã thử hành động “ngoài Đức Chúa Trời”, nghĩa là chỉ cậy sức riêng của mình và kết quả là phải gặp thất bại thảm hại. Một gương rõ ràng nhất là khi dân Y-sơ-ra-ên được nói cho biết là vì vô tín nên hiện giờ họ chưa thể bước vào đất hứa được, bởi vì đã không chịu tiến lên sớm hơn. Nhưng họ bỗng đổi ý, và dầu Môi-se có cảnh cáo, họ vẫn tấn công dân A-ma-léc với dân Ca-na-an và bị đánh tan (Dan Ds 14:40 và tt, và PhuDnl 1:41 và tt). Đức Chúa Trời đã không ngự giữa họ, và đáng lẽ họ không nên xuất quân. Có một vấn đề cũng tương tự, ấy là dânY-sơ-ra-ên có khuynh hướng trông cậy vào những liên minh chính trị thuận lợi và những chính sách khôn khéo trần gian thay vì trông cậy vào chính Đức Chúa Trời: “Khốn thay cho những kẻ xuống Ê-díp-tô đặng cầu cứu, nhờ những ngựa, cậy những xe binh vì nó nhiều, và những lính kỵ nó mạnh, mà không ngó về Đấng Thánh của Y-sơ-ra-ên, và chẳng tìm cầu Đức Giê-hô-va” (EsIs 31:1).
Nét tương phản quan trọng nhất giữa sức mạnh loài người và sự trợ giúp của Đức Chúa Trời đã được Giê-hô-va vạch ra như sau: “Đức Giê-hô-va phán như vầy: Đáng rủa sả thay là kẻ nhờ cậy loài người, lấy loài xác thịt làm cánh tay, lòng lìa khỏi Đức Giê-hô-va. Nó sẽ như thạch thảo trong sa mạc, không thấy phước đến, nhưng ở trong nơi đồng vắng khô khan, trên đất lạ không dân ở. Đáng chúc phước thay là kẻ nhờ cậy Đức Giê-hô-va, và lấy Đức Giê-hô-va làm sự trông cậy mình. Nó cũng như cây trồng nơi bờ suối, đâm rễ theo dòng nước chảy; ngộ khi trời nắng chẳng hề sợ hãi, mà lá cứ xanh tươi. Gặp năm hạn hán cũng chẳng lo gì, mà cứ ra trái không dứt” (Gie Gr 17:5-8). Hành động cho Đức Chúa Trời thì phải tuỳ thuộc vào một sự kết hợp sống động với Ngài, khi những rễ cây thuộc linh của chúng ta đã được dưỡng nuôi, tiếp trợ bằng những chất bổ dưỡng và được tăng cường bằng sức mạnh của Đức Chúa Trời. Một tự do chủ nghĩa muốn loại bỏ mọi can thiệp siêu nhiên của Kinh Thánh rất có hại, bởi vì nó có nghĩa là chúng ta không thể nào trông mong được một sự can thiệp siêu nhiên của Đức Chúa Trời vào kinh nghiệm của loài người, và con người phải tự lo liệu lấy cho chính mình.
Vậy phải làm cách nào?
Nhưng không phải chỉ có những người theo Tự do chủ nghĩa mới gặp cái nguy cơ là bỏ qua sự khiếm khuyết của tài khôn khéo loài người, vì các môn đệ của Tin Lành cũng đã phạm phải một lầm lỗi tương tự. Nếu có người chỉ nói với tín đồ rằng họ phải hoạt động, thì một số người khác đã thấy rằng nói như vậy chưa đủ, và giải pháp là phải “huấn luyện” họ, nghĩa là phải nói cho họ biết “ cần hoạt động như thế nào”. Chúng ta đang sống trong một thời đại mà câu hỏi “Phải làm cách nào” đã được đặt ra một cách có phương pháp. Chúng ta được cho biết phải “Làm thế nào để dễ dàng cứu được linh hồn người ta”. Nhưng tại sao việc đó được kể là dễ dàng cứu được linh hồn người ta. Nhưng tại sao việc đó được kể là dễ dàng và thật ra nó có đáng gọi là dễ dàng không? Phải chăng việc khiến cho những người nam, người nữ ăn năn tin Chúa chỉ là một vấn đề có thể được quyết ngay bằng mười bài học rất dễ học? Người ta bảo với chúng ta rằng giảng Tin Lành theo cách đó thì chắc chắn có kết quả. Cái rắc rối của phương pháp minh bạch đó, ấy là chúng ta hàm ý bảo rằng nếu ngay từ đầu, Hội Thánh biết được cái phương pháp ấy thì mọi sự sẽ xảy ra hoàn toàn tốt đẹp. Hầu như người ta hàm ý bảo rằng dầu Kinh Thánh đã được linh cảm, nhưng đã không vạch ra cho rõ ràng, đầy đủ về điểm đó; nhưng cuối cùng thì giờ đây, câu giải đáp đã được khám phá. Nhưng thật ra thì vấn đề vẫn không được giải quyết, cả bằng phương pháp đến với người chưa tin Chúa bằng “Mười Bước Tiến Rất Dễ Dàng” kia, bởi vì chúng ta vẫn còn phải bước những bước tiến ấy, mà vạch ra đại cương là phải bước như thế nào vẫn là một việc làm dễ dàng hơn là khi chúng ta thật sự bước những bước tiến đó.
Mới đây, có người đề cập đến sự toàn hảo của phương pháp “Phổ Biến Tin Lành Sâu Rộng” (và ai cũng đồng ý về giá trị của nó, nhưng phải nhấn mạnh trên sự cần thiết là phương pháp ấy phải được đặt nền tảng trên Đức Thánh Linh chớ không phải là trên chính nó). Người ta đã lý luận rằng nó hữu hiệu đến nỗi cả đến những giáo phái sai lầm, các “tà giáo”, nếu dùng các phương pháp ấy, cũng thu hoạch được kết quả tương tự. Chủ trương như vậy là người ta muốn chứng minh gì? Người ta chỉ muốn chứng minh rằng có một vài phương pháp mà chúng ta có thể trông cậy vào để đạt được “kết quả”, những phương pháp ấy có thể là giả tạo, sai lầm, và có thể nói là hoàn toàn do những lý do trần gian bởi vì tỷ lệ của kết quả sẽ tuỳ thuộc vào một hạng người nào đó mà phương pháp kia muốn nhằm vào. Nếu người ta dám bảo đảm về phương diện kết quả, dầu sứ điệp rao ra không phải là một sứ điệp của Cơ Đốc giáo, thì rất có thể là kết quả ấy đã không do tác động của Đức Thánh Linh.
“Những khí giới mà chúng tôi dùng để chiến tranh là không phải thuộc về xác thịt đâu, bèn là bởi quyền năng của Đức Chúa Trời, có sức mạnh để đạp đổ các đồn luỹ” (IICo 2Cr 10:4). Các phương pháp của chúng ta không thể chỉ là những phương pháp trần gian, là áp dụng cho việc phổ biến Tin Lành những phương pháp thuyết phục hay quảng cáo để kinh doanh hay những kỹ thuật bán hàng cho chạy. Các phương pháp của chúng ta phải là những phương pháp thuộc linh, đặt nền tảng trên sự cầu nguyện và tuỳ thuộc một cách thuộc linh vào Đức Thánh Linh. Một tổ chức nghèo nàn, dùng những phương pháp khiến người ta lánh xa mình thay vì lôi cuốn họ thì không có gì đáng khen cả, nhưng chúng ta cũng phải xua đuổi cái ý nghĩ là thành công hoàn toàn chỉ là vấn đề áp dụng những phương pháp của Tân Ước vì họ không biết một phương pháp nào khác hơn. Và họ đã được đầy dẫy Đức Thánh Linh. Nhưng họ đã không thành công trong việc phổ biến Tin Lành cho cả thế gian ngay trong thế hệ họ đang sống. Chính Chúa Giê-xu chỉ huấn luyện cho mười hai người. Có phải chúng ta đang muốn ngụ ý rằng nếu Chúa Giê-xu biết dùng “những phương pháp hữu hiệu hơn”, Ngài sẽ thành công hơn chăng?
“Ấy chẳng phải là bởi quyền thế, cũng chẳng phải bởi năng lực, bèn là bởi Thần Ta, Đức Giê-hô-va vạn quân phán vậy” (XaDr 4:6). Chúng ta thường có khuynh hướng trông cậy vào tổ chức, vào một công quỹ dồi dào, vào một chương trình tốt đẹp, vào những người có danh tiếng và v.v.. Nhưng Đức Chúa Trời đã chọn những kẻ yếu đuối, ngu dại, không ra gì của thế gian, những người không có địa vị xã hội, không có ân tứ trí thức, để làm hổ thẹn những điều mà loài người rất dễ trông cậy vào vì có danh nghĩa, có địa vị xã hội. Nếu một người được Đức Chúa Trời đại dụng, thì rất dễ cho chúng ta trông mong phước hạnh của Đức Chúa Trời chính vì người ấy giảng đạo, hơn là vì cớ chúng ta cùng trông cậy vào cùng một Đức Chúa Trời đã dùng người ấy. Quyền năng của Đức Chúa Trời không hề cần đến trung gian tổ chức, hoạt động, và những uỷ ban đôi khi chỉ là những chướng ngại vật hơn là một sự trợ giúp.
“Một vấn đề mà tất cả tín đồ Đấng Christ đều đang phải đối diện, ấy là càng ngày chúng ta càng bị biệt lập đối với thế gian, cô lập đối với những người lân cận, những tổ chức phi Cơ Đốc. Vì nắm độc quyền trên thì giờ của chúng ta, đa số hoạt động có tính cách Cơ Đốc giáo của chúng ta chỉ làm gia tăng khoảng cách giữa chúng ta với họ, kể cả những hoạt động như của Hội Quốc Tế Tin Lành Cởi Mở (International Gospel Blimps), được thành lập nhằm mục đích phổ biến Tin Lành. Chúng ta nhóm ban trị sự, hầu bàn lo những bữa ăn, lo việc ấn loát, chúng ta tổ chức và lại tổ chức. Và chúng ta chấm dứt tất cả, nhưng không có thì giờ để gặp những người lân cận của chúng ta, ở riêng ra để tỏ lòng yêu mến họ. Tình yêu là hành động không phải là cảm xúc. Vì vậy tình yêu đòi hỏi phải có thì giờ”. Hành động chủ nghĩa của Cơ Đốc giáo chỉ đưa đến những nhóm nhỏ trong tổ chức Cơ Đốc giáo, đến nỗi chúng ta chỉ bận rộn, và không hề thực sự đi sâu vào cái thế giới phi Cơ Đốc chung quanh chúng ta. Đó là một trong những khuyết điểm quan trọng nhất của thế giới Cơ Đốc Tin Lành. Các tín đồ Đấng Christ thường chỉ có liên lạc, chỉ tiếp xúc giới hạn và lợt lạt với những người chưa tin Chúa.
Như thế, điều chúng tôi muốn khuyến cáo, ấy là chúng ta nên theo ý chỉ của Đấng Christ hơn là theo ý loài người vẫn thường đưa đến những tổ chức, những chương trình vĩ đại cho việc này việc kia. Rất có thể là hậu quả của việc chúng ta càng hết lòng dâng mình cho Chúa thì Ngài có thể đưa một số người nào đó thành lập một vài hiệp hội hay tổ chức mới (dầu thật ra thì chúng ta hiện có khá đầy đủ rồi), nhưng đúng hơn thì mỗi cá nhân tín đồ Đấng Christ, dầu yếu đuối, ngu dại, không ra gì, không thể viết trên tờ giấy viết thơ có in sẵn danh tánh hay đại diện cho một tổ chức có ảnh hưởng lớn nào, cũng vẫn có thể làm được một cái gì cho Đức Chúa Giê-xu Christ.
Có lẽ chúng ta phải yêu mến người láng giềng ở ngay bên cạnh nhà chúng ta bằng một phương pháp thực tế nào đó, đến thăm bệnh viện, nhà lao hay tư thất của một số người già cả tại địa phương của chúng ta. Bayly đã tiếp tục dịch diễn giải IICo 2Cr 4:8 như sau: “Nếu ngày nay tại Hoa Kỳ, Tin Lành có bị giấu kín là bị giấu kín cho người da đen và nhiều nhóm dân tộc thiểu số khác, giấu kín cho các đảng viên của đảng lao động, cho những người không đến nhà thờ, cho kẻ nghèo thiếu”. Thiết tưởng muốn diễn giải câu này sao cho thích hợp với khung cảnh dân tộc, cho những người đang sống bên ngoài ngưỡng cửa nhà thờ, thì thật ra, không phải là một việc làm khó khăn lắm. Điều rất lý thú đáng ghi nhận, ấy là thường thì những công tác tốt đẹp nhất đã do những người không hề biết đến các kỹ thuật và phương pháp tối tân nhất thực hiện. Bất cứ ai được chỉ định làm một việc gì cũng tìm ngay được một phương pháp để làm việc đó.
Chúng ta có lý khi chỉ trích “tôn giáo” và “Cơ Đốc giáo giới theo định chế” cứng nhắc hiện đại (với những âu lo ích kỷ của nó liên hệ đến các chính sách không mấy quan trọng của giáo hội, đánh thuế một phần mười trên bạc hà, hồi hương và rau cần), miễn là chúng ta nhìn nhận phần liên đới và trách nhiệm cá nhân của chúng ta trong vấn đề ấy. Chúng ta không cải thiện được hoàn cảnh bằng cách đưa ra hàng loạt những tổ chức và cơ cấu của loài người. “Đức Giê-hô-va phán: Khốn thay cho con cái bội nghịch, lập mưu chẳng bởi ý ta, kết ước chẳng cậy Thần ta” (EsIs 30:1). Giải pháp cho một giáo hội đã được nhân loại hoá không phải là một giải pháp khác do mưu định của con người. Chúng ta phải quay về với những mẫu mực của Kinh Thánh, cả về phương diện giáo hội, lẫn về phương diện cá nhân tín đồ Đấng Christ. Chúng ta phải cải thiện cả phần hoạt động cá nhân và toàn thể bằng Lời Đức Chúa Trời, và nhận định rằng nó phải do Ngài chủ động, sẽ tồn tại do quyền năng Ngài chớ không phải là do sức lực của chúng ta.
Sự dâng mình trọn vẹn
Có một số người dường như không được sự vui mừng vì mình là tín đồ Đấng Christ. Dường như họ không được hưởng trọn vẹn đời sống vui vẻ của người tín đồ, và không ai lấy làm lạ gì về điều đó, bởi vì họ chẳng bao giờ dâng trọn mình cho việc phục vụ Đấng Christ. Như chúng ta đã thấy trong chương 1, người ta rất sợ phải trở thành một kẻ cuồng tín, nhưng điều có lý hơn, ấy là chúng ta nên lo sợ rằng mình chưa sẵn lòng đầu phục Đấng Christ trọn vẹn. Có lẽ chúng ta lo sợ là Ngài sẽ lợi dụng chúng ta, và như thế chúng ta phải bỏ lỡ phần tốt nhất của đời sống mình. Chúng ta chỉ cần đặt vấn đề như thế này thì sẽ thấy rõ chỗ phi lý của nó: Ai là người có thể hướng dẫn đời sống tôi tốt hơn là Đấng đã tạo ra nó? Có lẽ chúng ta lo sợ rằng nếu chúng ta theo Ngài vô điều kiện, chúng ta sẽ đánh mất đời sống mình. Bởi vì Ngài đã đòi hỏi chúng ta một tinh thần tự liều thân để phục vụ Ngài, sẵn lòng hiến cả đời sống chúng ta vì danh Ngài và vì cớ Tin Lành (Mac Mc 8:35). Nói cách khác, chúng ta phải hoàn toàn thuận phục Ngài là điều rất cần thiết: “Lạy Chúa, con sẵn sàng làm bất cứ việc gì Ngài muốn con làm, đi bất luận nơi nào Ngài sai con đi, và dầu bản thân con có phải chịu thiệt thòi đến mức độ nào. Con tin cậy Ngài và phó thác đời sống con”. Chắc chắn đó là điều Phao-lô muốn nói khi ông thốt ra những lời lẽ nhiệt thành sau đây: “rằng… luôn luôn, dầu tôi sống hay chết, Đấng Christ sẽ được cả sáng trong mình tôi” (Phi Pl 1:20).
Như chúng ta đã thấy trong chương 2, lẽ dĩ nhiên là nếu chúng ta hiểu được điều đó ngay lúc chúng ta trở về với Chúa thì thật là lý tưởng; đó là điều hàm ngụ ngay lúc chúng ta gọi Chúa Giê-xu là “Chúa”. Nó có nghĩa là chúng ta sẽ đáp “Vâng” mỗi khi Ngài đòi hỏi chúng ta. Nhưng nhiều khi việc đó đã không xảy ra, dầu chỉ là một phần nhỏ, lúc chúng ta ăn năn tin Chúa, để về sau chúng ta sẽ đi đến một cơn khủng hoảng vì bất mãn với đời sống tín đồ Đấng Christ của chúng ta. Chúng ta sẽ nghĩ rằng mình đã nhận được phước hạnh của Đức Chúa Trời là vì sự tiện lợi của chúng ta, và chẳng bao giờ dâng mình trọn vẹn cho việc phục vụ Ngài.
Kinh Thánh dạy hai điều liên hệ đến sự dâng mình phục vụ Ngài. Thứ nhất là sự dâng mình một lần đủ cả và thứ hai là một sự dâng mình luôn luôn được lặp đi lặp lại. Thật ra, hai điểm trên đây không có gì mâu thuẫn nhau, vì một cuộc kết hôn chẳng hạn, là một quyết định dứt khoát, một sự dấn thân một lần đủ cả, nhưng nó vẫn được thực hiện và thực thi một cách liên tục bằng việc hi sinh cho nhau giữa hai người hôn phối. Hai người có thể kết hôn và chỉ hiểu được trọn vẹn ý nghĩa quang vinh của nó lần lần về sau, khi họ hết lòng sống vẹn nghĩa bên nhau.
“Chớ nộp chi thể mình cho tội lỗi như là đồ dùng gian ác, nhưng hãy phó chính mình anh em cho Đức Chúa Trời, dường như đã chết mà nay trở nên sống, và dâng chi thể mình cho Đức Chúa Trời như là đồ dùng về sự công bình” (RoRm 6:13). Trên đây là lời Phao-lô viết cho các tín đồ Đấng Christ tại La Mã. Họ đã là tín đồ rồi, nhưng ông khuyến giục họ dâng mình đầu phục Đức Chúa Trời, và các thì của những động từ được dùng chứng tỏ rằng đó là một hành động một lần đủ cả. Thì các động từ đã chuyển từ ý tưởng về sự phó mình liên tục cho tội lỗi đã sa ngã trước sự cám dỗ, sang mệnh lệnh cách của quá khứ, có nghĩa là “dâng mình bằng một hành động dứt khoát, một nỗ lực cho lòng cương quyết”. Nói cách khác, Phao-lô dạy chúng ta phải thuận phục Đấng Christ bằng một hành động dứt khoát, bao gồm cả các chi thể của chúng ta mà mấy đoạn trước đó đã đề cập đến, như tay, chân, trí tuệ, môi miệng, dục tình, năng lực của chúng ta, nghĩa là tất cả những gì chúng ta có. Chúng ta phải dâng hết cho Ngài. Ở một chỗ khác, Phao-lô cũng đã nhắc đến những tín hữu Ma-xê-đoan đã “dâng chính mình cho Chúa” (IICo 2Cr 8:5). Tất cả những gì quyển sách này nhằm vào, chắc chắn là muốn hướng dẫn chúng ta đến chỗ dâng mình đó, tức là dâng trọn chúng ta cho Đấng Christ để phục vụ Ngài.
Trong cùng một thư tín đó (và chúng ta có thể tin chắc rằng không hề có sự mâu thuẫn trong tâm trí Phao-lô), chúng ta lại thấy một lời khuyến giục khác, căn cứ trên lời khuyên bảo trước: “Vậy, hỡi anh em, tôi lấy sự thương xót của Đức Chúa Trời, khuyên anh em dâng thân thể mình làm của lễ sống và thánh, đẹp lòng Đức Chúa Trời, ấy là sự thờ phượng thuộc linh của anh em” (RoRm 12:1). Ý tưởng ở đây là cứ tiếp tục dâng mình bằng những hành động hiến thân luôn luôn được lặp đi lặp lại, như của lễ dâng hiến trong đền thờ. Các sinh tế đời xưa gồm cả việc dâng toàn thân con thú; bây giờ, là thân thể của chính chúng ta. Lúc ấy người ta dâng một thân thể chết, nhưng thân thể của chúng ta là một của lễ sống sinh tế dứt khoát. Hành động dâng một lần đủ cả của chúng ta sẽ xác định chiều hướng cho tất cả các ý tưởng của đời sống chúng ta. Còn của lễ dâng lên mỗi ngày là việc dâng lên hằng ngày những khả năng chúng ta có thể cung cấp để Ngài sử dụng. Rất có thể là đang có và chắc chắn là sẽ có nhiều lãnh vực sinh hoạt mà chúng ta chưa dâng trọn vẹn cho Chúa. Đó cũng là những lĩnh vực của chính mình mà chúng ta cần dâng lại một lần nữa khi chúng ta tiếp tục dâng chính mình cho Ngài.
Nhiều người trong chúng ta đã từng kinh nghiệm những cuộc tranh chấp, những cơn khủng khoảng khi chúng ta ý thức rằng mình đã không vâng phục Chúa như đáng lẽ chúng ta phải làm. Có lẽ lòng chúng ta đã ngày càng trở nên lạnh nhạt hơn; có lẽ chúng ta đã trở thành kiêu ngạo thuộc linh hay vô kỷ luật trong vấn đề sử dụng thì giờ và tiền bạc, hoặc chúng ta đã chểnh mảng cầu nguyện, trở thành khô khan, cằn cỏi. Sự ăn năn quay về với Chúa có nghĩa là chúng ta làm cho mới lại sinh tế là chính mình chúng ta để dâng lên cho Ngài, thực hiện một cách mới mẻ sự dâng mình một lần đủ cả mà chúng ta đã từng làm trước đây. Chúng ta cần tiến tới một kinh nghiệm sâu xa hơn về Chúa trong mọi khía cạnh của đời sống chúng ta. Sự tự mãn về những tiến bộ thuộc linh của chúng ta có thể trở thành một chướng ngại vật thực sự. Chúng ta phải trở thành những con người đói khát sự công nghĩa, đang mong ước được trở thành những tín đồ hữu ích, thành công hơn. Giống như Phao-lô, chúng ta muốn hành động, muốn được sử dụng bởi Đấng Christ:
“Lạy Đức Chúa Trời , con cầu mong
Được kéo gần vào tình yêu của Ngài hơn ….”
Tôi muốn biết chắc chắn là hiện tôi đã dâng mình trọn vẹn, muốn cho sự dâng mình ấy cứ ngày càng lặp đi lặp lại để trở thành càng sâu đậm hơn với thời gian.
Được đầy dẫy Đức Thánh Linh
Nhưng sự dâng mình của tín đồ Đấng Christ không phải chỉ là vấn đề tôi phải hết lòng dâng chính đời sống tôi cho Chúa, Đấng tôi yêu mến và đã phó chính mình Ngài vì tôi, mà còn là vấn đề chính Ngài cũng ban trọn vẹn Ngài cho tôi qua Thánh Linh Ngài, vốn được ban cho tôi lúc tôi ăn năn tin Chúa. Như vậy, người tín đồ Đấng Christ đã được định nghĩa là một người được Đức Thánh Linh ngự trong lòng (RoRm 8:9 và tt); Kinh Thánh chép rằng mỗi tín đồ đều được Đức Thánh Linh ấn chứng ngay khi tin Chúa (Eph Ep 1:13) và chỉ cần nghe bởi đức tin là nhận được Ngài rồi (GaGl 3:2). Phao-lô đã dùng một chữ ít thông dụng trong thư Phi Pl 1:19 (epichorçgia ) để đề cập đến sự “giúp đỡ” hay “tiếp trợ” của Đức Thánh Linh. Cùng một chữ ấy cũng được dùng trong thư Eph Ep 4:16 để diễn tả một dây chằng dùng để ràng buộc hay “chống đỡ”. Như thế, trong chữ đó có một ý niệm rất lạ lùng về sự “thắt lưng chặt chẽ”, “tăng cường sức lực”, “khiến cho vững mạnh, rắn chắc hơn”, “đặt xương sống vào cho”, nghĩa là được Đức Thánh Linh tiếp trợ mọi nhu cầu về sức mạnh cho chúng ta để trở thành loại tín đồ mà quyển sách này cố gắng mô tả. Hoặc như Phao-lô cũng dùng ý đó một lần nữa trong cùng một thư tín ấy: “Đức Chúa Trời đang tác động trong anh em để vừa muốn vừa làm theo ý tốt Ngài” (Phi Pl 2:13). Sự kiện Ngài ngự bên trong và hành động trong lòng cần được chúng ta chấp nhận, vui mừng; sự hướng dẫn và tiếp trợ quyền năng Ngài phải được thực hiện mỗi ngày.
Trong Kinh Thánh, sự đầy dẫy Đức Thánh Linh là một lệnh truyền mà chúng ta phải vâng theo mỗi ngày thường được nhấn mạnh hơn là một từng trải đơn giản chúng ta phải tìm kiếm (Eph Ep 5:18). Động từ dùng theo để thụ động, trong mệnh lệnh của các thì hiện tại: “Phải đầy dẫy Đức Thánh Linh luôn luôn”, nghĩa là chúng ta phải để cho Đức Thánh Linh liên tục làm đầy dẫy chúng ta. Lệnh truyền là một lệnh truyền phải luôn luôn nhận lãnh những gì Đức Thánh Linh ban cho như: quyền năng Ngài, tất cả những bông trái của tình yêu, sự vui mừng, bình an, tất cả vẻ tươi mát của những cơn giông tố cũng như sinh lực của nguồn nước sống. Chúng ta phải tiếp nhận tất cả, phải được đầy dẫy, tràn trề.
Đó là phần kết luận cho toàn thể vấn đề. Nếu bạn và tôi là những người hết lòng dâng mình cho Đức Chúa Trời, muốn dùng tất cả những gì mình có thể phục vụ Ngài, muốn hầu việc Ngài trong Hội Thánh và ngoài thế gian, chúng ta phải ở trong quyền năng và ở dưới sự hướng dẫn của Thánh Linh Đức Chúa Trời. Chúng ta phải phó mình cho Ngài để Ngài làm đầy dẫy chúng ta và dùng chúng ta làm rạng danh Ngài.
“Lạy Đức Thánh Linh , xin ban phước cho dân sự Ngài ,
Đang chờ đợi để cảm thấy được quyền năng Ngài ,
Sẽ vui mừng để càng trưởng thành trong sự thánh khiết .
Như các con cái của sự sáng .
Vì Ngài là Chúa , nên chúng con đến
Dâng chính chúng con làm ngôi ngự Ngài ;
Xin Ngài lấy cả tư tưởng , hành vi và lời nói (chúng con )
Để hoàn toàn thuộc về Ngài ”
Những điều gợi ý để cầu nguyện và suy gẫm
Tôi có vui mừng vì được gắn liền với gốc nho sống và có kết quả cho Ngài chăng?
Phải chăng tôi đã bận rộn hoạt động với tư cách tín đồ Đấng Christ chỉ vì bổn phận hay thói quen , chớ không ý thức sự thật về việc phải tuỳ thuộc vào Đức Thánh Linh ?
Phải chăng những thì giờ tĩnh nguyện của tôi chỉ là những thì giờ nghiên cứu Kinh Thánh một cách vô vị, cầu nguyện một cách khô khan, hay tôi đã nhận thấy Chúa có dạy dỗ tôi về ý chỉ Ngài, và những thì giờ ấy luôn nhắc nhở tôi về sự nhậm lời cầu nguyện nhanh chóng của Chúa một cách nóng sốt?
Phải chăng chúng ta trông cậy vào những buổi nhóm họp , những tổ chức , những phương pháp , những uỷ ban - thay vì trông cậy trực tiếp hơn vào quyền năng và sự hướng dẫn của Đức Thánh Linh ?
Tôi đã dâng trọn mình cho Chúa Giê-xu, dâng cho Ngài cả chi thể, các khả năng và ân tứ như những công cụ để phục vụ Ngài chưa?
Tôi có lặp đi lặp lại sự dâng mình đó mỗi ngày , dâng chính con người tôi cho Đấng Christ như một công cụ để hầu việc Ngài một cách thực tiễn không ?
Tôi có vâng lời Ngài liên hệ đến lệnh truyền phải tiếp tục đầy dẫy Đức Thánh Linh Ngài mãi không?





Tổng thống Donald Trump cấm tiên tri giả TB Joshua bước chân tới Mỹ



" Nhiệm vụ đầu tiên của tôi là đối phó với nhà tiên tri giả da đen đó. Anh ấy sẽ phải đối mặt với hậu quả nghiêm trọng"

† Welcome you - nguonsusong.com

GMT+8, 12-5-2021 10:38 AM

nguonsusong.com - Tin lanh
Trả lời nhanh Lên trên Trở lại danh sách