† Welcome to nguonsusong.com

Tìm
Trở lại danh sách Đăng bài -----
Xem: 2387|Trả lời: 0

Chức Vụ Chữa Lành - THỰC HIỆN CHỨC VỤ CHỮA LÀNH

[Lấy địa chỉ]
Đăng lúc 5-11-2011 08:23:53 | Xem tất |Chế độ đọc

Dâng hiến cho công việc Chúa

Chức Vụ Chữa Lành
Tác giả: C. Peter Wagner

THỰC HIỆN CHỨC VỤ CHỮA LÀNH TRONG HỘI THÁNH CỦA BẠN

Bằng chứng của làn sóng thứ ba nằm ở việc làm. Đức tin là điều cần thiết, nhưng đức tin mà không có việc làm thì chết. Cho đến nay, tôi đã dành phần lớn thì giờ nhằm gây dựng đức tin qua quyển sách này. Chúng ta đã thấy làn sóng thứ ba là thật, rằng sự truyền giảng bằng quyền phép đang tạo được một sự ảnh hưởng lớn mạnh trong khắp thế giới ngày nay, các dấu kỳ và phép lạ là một phần của lối sống nước Trời, Chúa Giê-xu đã chuyển giao quyền phép Ngài cho các môn đệ, kể cả chúng ta, và một phần trong việc hầu việc Chúa là phải tham gia vào chiến trận thuộc linh.
Câu hỏi bây giờ là: Liệu tất cả những điều này có xảy ra trong Hội Thánh của bạn qua cuộc đời và chức vụ của bạn không? Tôi tin câu trả lời là có.
Như tôi đã đề cập ở trước, ước mơ của tôi là đến cuối thế kỷ này, các chức vụ công khai rõ ràng của việc cầu nguyện cho người đau sẽ phổ biến trong các Hội Thánh khắp thế giới như Trường Chúa Nhật hiện nay vậy. Điều đó sẽ xảy ra bởi vì, trừ khi tôi nhầm, đây là một trong những điều quan trọng mà Đức Chúa Cha đang thực hiện ngày nay. Có hàng trăm ngàn Hội Thánh Ngũ tuần và ân tứ đã cầu nguyện cho người bệnh trong các Hội Thánh từ nhiều thập kỷ nay rồi. Nhiều Hội Thánh thuộc làn sóng thứ ba cũng đang tới chỗ tham dự vàochức vụ này Nhưng, ít nhất là tại đây, Hoa Kỳ, đại đa số các Hội Thánh vẫn chưa đưa sự chữa lành thiên thượng vào các chủ trương chức vụ của họ. Chương này chủ yếu là dành cho các Hội Thánh ấy.
Câu hỏi: “Làm thế nào để có một chức vụ chữa lành mà không làm cho Hội Thánh của bạn bị dội,” là điều đáng chú ý. Nhiều người cười thầm khi lần đầu nghe đến điều đó bởi vì phần nào gián tiếp, nó đụng chạm một trong những lãnh vực gây rắc rối lớn của một số khuôn mẫu chữa lành mà tất cả chúng ta đều đã thấy, ấy là, chúng có khuynh hướng gây chia rẽ. Ai là người chưa từng nghe những câu chuyện trực tiếp hoặc gián tiếp về các chức vụ chữa lành đã phân rẽ các Hội Thánh địa phương, gây tàn phá trong các buổi nhóm hàng năm của giáo phái, làm đảo lộn các tổ chức bên cạnh Hội Thánh và gây ra những mối thù oán cá nhân lâu dài giữa các anh em chị em Cơ Đốc ở mọi cấp độ? Kết quả là, dựa trên cơ sở ấy, nhiều Hội Thánh đã quyết định rằng họ sẽ không đâm đầu vào sự phiền nhiễu của việc ủng hộ sự chữa lành bởi đức tin nữa. Và cái nhìn tiêu cực của họ sẽ không được thay đổi trừ khi bằng cách nào đó họ hiểu rằng sự chữa lành có thể được thực hiện với những kết quả tích cực, chứ không phải tiêu cực, trên Hội Thánh của họ.
Một trong những mục tiêu của làn sóng thứ ba là nhằm giúp thay đổi những thái độ tiêu cực này.
VÌ SAO PHẢI CẦU NGUYỆN CHO NGƯỜI ĐAU?
Một trong những khẩu hiệu của Robert Schuller đã trở thành một phần của trang thiết bị tinh thần của những người lãnh đạo Cơ Đốc khắp quốc gia là: “Bí quyết của sự thành công là tìm được một nhu cầu và đáp ứng nhu cầu ấy.” Điều này được mọi người ưa chuộng bởi vì nó rất đúng.
Sức khỏe tốt là mối quan tâm hàng đầu của hầu hết mọi người. Những quan sát chung bản thân nó cho chúng ta biết điều đó. Chỉ cần nhìn qua lưu lượng tiền chi thu hàng năm của các chuyên gia về chăm sóc sức khỏe, bạn sẽ khẳng định điều đó. Khi chúng ta liệt kê những ngành nghề đem lại sự giàu có, bác sĩ, các nhà tâm lý học và các nha sĩ tự nhiên được kể vào. Ngoài ra, một khảo sát mang tính khoa học mới đây của Cuộc Trưng Cầu dân ý và những tổ chức sáp nhập với nó trong các quốc gia khác đã cho chúng ta sự củng cố có tính thống kê. Họ đã phát hiện rằng trong sáu quốc gia trên thế giới, tầm quan trọng của sức khỏe đứng hàng đầu giữa vòng các mối quan tâm của con người, việc điều hành gia đình đứng sát hàng thứ nhì.
Các Hội Thánh đã biết điều này rồi, nếu bạn suy nghĩ đến nó. Hãy kiểm tra bảng liệt kê các vấn đề cầu nguyện công khai được nêu lên trong các Hội Thánh vào bất cứ một tuần lễ nhất định nào đó. Hoặc là những nan đề cầu nguyện được chia sẻ bằng miệng vào buổi nhóm cầu nguyện tối thứ tư, được in trên những tờ nêu vấn đề cầu nguyện đặc biệt, được liệt kê trong tờ thông báo của ngày Chúa nhật hoặc được công bố trước tòa giảng, 70 đến 90 phần trăm đều có liên quan đến sức khỏe. Việc cầu nguyện cho người đau đã là một phần trong chức vụ của mỗi một Hội Thánh mà tôi biết. Vậy thì, nan đề là gì? Nan đề là không có nhiều người bệnh đã được cầu nguyện nhận được sự chữa lành như là một kết quả trực tiếp của những lời cầu nguyện. Quyền năng được lưu xuất qua việc cầu nguyện cho người đau trong hầu hết các Hội Thánh là điều rất không đáng hài lòng. Đây chính là chỗ tôi hi vọng chúng ta có thể thấy một số những cải thiện đáng kể trong những ngày hầu đến.
Nhiều người hiện nay không phản đối việc Chúa chữa bệnh như chúng ta nghĩ. Tất nhiên, như chúng ta đã thấy, lòng tin nơi sự chữa lành siêu nhiên rộng khắp giữa vòng các nền văn hóa thuộc Thế Giới Thứ Ba. Nhưng ngay tại đây trong nền văn hóa mang tính kỹ thuật của Hoa Kỳ, nhiều người cũng đang cởi mở đối với công việc lạ lùng của Đức Chúa Trời. Một khảo sát gần đây của việc Trưng Cầu dân ý ở tại Hạt Orange, California, đã khám phá rằng không dưới 47 phần trăm các cư dân tại đó tin nơi sự chữa lành bởi đức tin qua các phép lạ. Orange County không phải là một điểm nóng của Cơ Đốc giáo, với chỉ có 27 phần trăm số tín đồ được sanh lại so với 40 phần trăm trên khắp đất nước, và với số lượng những người tham gia nhóm laị và là thành viên Hội Thánh thấp nhất nước. 2
Chỉ một vài công việc khó khăn trong đời sống là những tình huống không thể thất bại , mà việc cầu nguyện cho người bệnh là một trong số đó .
Vậy thì điều này hàm ý gì? Điều này hàm ý hầu hết người dân Hoa Kỳ hết sức quan tâm đến sức khỏe của họ, và có khoảng một nửa số dân chúng đã tin rằng Đức Chúa Trời có thể chữa lành cho họ. Hội thánh có mặt để đem con người vào mối tiếp xúc với Đức Chúa Trời và quyền phép của Ngài. Vậy, nếu các Hội Thánh thật sự quan tâm đến con người và nhu cầu của họ, như Hội Thánh đã từng tuyên bố, thì điều gì ngăn chận chúng ta không thêm việc chữa lành người bệnh vào bảng danh sách các chức vụ của mình? Há không phải việc chữa lành cho người đau là điều quan trọng nhất trong chương trình làm việc của Đức Chúa Trời sao - việc tìm kiếm người hư mất và đưa họ đến sự sống đời đời chính là ở đó. Dầu vậy, vẫn có nhiều người hiểu rằng Hội Thánh phải yêu họ đủ để quan tâm đến các nhu cầu trước mắt của họ, tấm lòng họ sau đó mới mở ra để xem xét những vấn đề sâu xa hơn và mang tính đời đời hơn như là sự cứu rỗi.
CHẲNG CÓ GÌ ĐỂ MẤT
Trong cuộc đời, chỉ có một vài công việc quan trọng là những tình huống không thể thất bại, song việc cầu nguyện cho người đau là một trong những công việc đó. Tôi không hàm ý rằng không bao giờ có sự thất bại hoặc những chuyến đi tồi tệ, nhưng ít nhất thì trong kinh nghiệm của tôi, điều này cực kỳ hiếm. Ví dụ, năm ngoái tôi đã cầu nguyện một đối một cho khoảng 200 người, và cho tới nay, theo như tôi có thể nhớ thì mỗi người đều có được một kinh nghiệm tích cực. Không phải tất cả đều được chữa lành, như tôi sẽ giải thích trong chương tiếp theo, nhưng mọi người đều được gây dựng. Tôi thích điều mà Charles Kraft thường nói: “Vấn đề không phải chỉ là chữa lành mà là chức vụ gây dựng.”
Tôi xin minh họa, cách đây không quá lâu, tôi dạy một giáo trình tập trung kéo dài 2 tuần lễ về tăng trưởng Hội Thánh và mỗi ngày đều bắt đầu bằng một thì giờ cầu nguyện như thường lệ. Một trong các sinh viên của tôi tên là Dave, một người tư vấn trong Hội Thánh, nói rằng anh bị các chứng dị ứng nghiêm trọng suốt ba năm và mỗi ngày đều phải tiêm thuốc để khống chế chúng. Liệu chúng tôi có cầu nguyện không? Một sinh viên khác là mục sư Che Ahn thuộc Hội Thánh Abundant Life Community ở tại Pasadena, California. Ahn đứng lên và làm chứng thể nào anh đã được chữa lành các tật dị ứng bằng phép lạ. Khi anh làm chứng, tôi cảm thấy Đức Chúa Trời muốn phán rằng Ahn phải đi đến đặt tay trên Dave và xem có phải Đức Chúa Trời sẽ đem một lời đặc biệt về cách cầu nguyện không. Khi Ahn đến gần, anh hiểu trong Thánh Linh rằng người này đang ở dưới sự rủa sả của ma quỷ, là điều mà anh đã nhơn danh Chúa Giê-xu để bẻ gãy.
Vào ngày thứ tư, Dave lên tiếng trong giờ cầu nguyện và nói rằng: “Kể từ ba ngày nay tôi không còn các dấu hiệu dị ứng. Nhưng điều còn quan trọng hơn nữa đối với tôi, kinh nghiệm này đã ràng buộc tôi với Chúa một cách chưa hề có trước đây. Thậm chí nếu các triệu chứng này trở lại, mối tương giao mới của tôi với Chúa sẽ không thay đổi.” Sau đó anh cho biết đã bỏ dùng thuốc và vẫn không bị triệu chứng nào, ông nói thêm: “chỉ có những ai bị dị ứng thì mới có thể hiểu được ý nghĩa của điều tôi đang nói.”
Trong trường hợp này chúng ta thắng về cả hai điểm. Nhưng giả sử các triệu chứng có quay trở lại, và sau đó chúng có thể xuất hiện, theo như tất cả những gì tôi biết. Thì chúng tôi vẫn sẽ thắng, vì cớ lòng quan tâm của cả lớp, tình yêu đã được bày tỏ, lòng khao khát muốn giúp đỡ cho các nhu cầu của Dave và sự rờ đụng của Thánh Linh nơi con người bề trong của anh được kết hợp để dẫn đến một kinh nghiệm sống thay đổi.
AI LÀ NGƯỜI CÓ THỂ CẦU NGUYỆN CHO KẺ BỆNH?
Như tôi đã nói ở chương đầu, một trong những đặc điểm của làn sóng thứ ba đó là điểm dẫn vào qua chức vụ giúp đỡ chứ không phải qua một kinh nghiệm thuộc linh đầy kịch tính thường được gọi là báp tem trong Thánh Linh. Tôi cũng có nói rằng việc phát triển chức vụ ấy đòi hỏi sự dự phần vào những gì Đức Chúa Trời đang thực hiện qua toàn thân thể Đấng Christ, chứ không phải nhấn mạnh vào công việc của cá nhân. Nhiều người phản đối mạnh mẽ loại chức vụ mà họ quan sát trong một số chương trình chữa lành bằng đức tin trên đài truyền hình của chúng ta. Tại đó, trọng tâm thường xuyên quá nhấn mạnh vào người chữa lành chứ không phải vào thân thể của Đấng Christ. Tôi không có ý nói rằng Đức Chúa Trời không thể hoặc không làm việc theo cả hai cách. Tôi chỉ muốn mô tả loại chức vụ của làn sóng thứ ba theo cách tôi hiểu.
Để đi vào điểm chính, tôi tin rằng mỗi một Cơ Đốc nhân đều năng động trong chức vụ đặt tay trên người đau và cầu nguyện cho sự bình phục của họ. Tôi không nghĩ rằng điều này chỉ giới hạn cho hàng giáo phẩm, các trưởng lão hoặc những lãnh đạo khác trong Hội Thánh hoặc thậm chí đối với những người có ân tứ chữa bệnh. Tôi đồng ý với Mục Sư Robert Wise, là người nói rằng: “Chức vụ chữa lành dành sẵn cho cả Hội Thánh, chứ không chỉ cho một số người độc đáo hoặc một nhóm ưu tú nào bên trong Hội Thánh. Nếu ai có lòng quan tâm đủ để cầu nguyện cho người khác thì đều có một chỗ cho người ấy để thi hành chức vụ này.” 3
Trong lớp Trường Chúa Nhật Fellowship 120 Người của tôi chẳng hạn, có một số người được công nhận là có ân tứ chữa lành, nhưng chúng tôi khuyến khích mọi người hãy cầu nguyện cho người đau, dầu họ có ân tứ chữa lành hay không. Đức Chúa Trời thường đưa một số người đến lớp học vì họ đã nghe lời đồn rằng chúng tôi giúp đỡ cho những người đau và những người cần sự trợ giúp đặc biệt. Một trong những người đó là Pamela Reddy. Các bác sĩ đã cho cô biết rằng cô cần phải cắt bỏ quả thận bên phải đã mắc bệnh. Lúc ấy cô đang bình phục khỏi bệnh viêm gan, và có nguy cơ mắc bệnh lao ở tại bệnh viện nơi cô đang làm việc, và do bị chấn thương vai và cổ, cánh tay trái của cô không vận hành tốt và luôn đau đớn (cô ta thuận tay trái). Các bác sĩ đã bảo cô rằng sẽ không bao giờ sử dụng trọn vẹn cánh tay của mình hoặc thoát khỏi chứng đau nhức.
Sau giờ học, cô tìm đến buổi nhóm cầu nguyện ở tại nhà thờ, là nơi tổ cầu nguyện lớp chúng tôi thường làm chức vụ trong một giờ đồng hồ mỗi sáng Chúa nhật. Tại đó cô đã được chào đón bởi George và Pam Marhad, là những người thường xuyên cầu nguyện cho người bệnh, nhưng không được mọi người biết là đã nhận được các ân tứ chữa lành đặc biệt. Họ đã đặt tay và cầu nguyện. Cơn đau trong quả thận của Pamela Reddy biến mất, và vai của cô được biến đổi. Vài tuần sau đó, những lời cầu nguyện khác đều được nhậm, và cô đã tìm được một chỗ ở mới và một việc làm mới. Khi được khám sức khỏe để nhận công việc mới, tất cả các xét nghiệm của cô đều âm tính trở lại. Không còn bệnh thận và không còn dấu vết của bệnh viêm gan hoặc lao. Cổ của cô đã được bẻ thẳng, các xương vai không còn bị cọ xát và tầm hoạt động của cánh tay đầy trọn, không bị đau đớn.4
Khi Đức Chúa Trời hành động bằng quyền năng chữa lành, Ngài không đòi phải có các siêu sao, là người đại diện cho Ngài. Ngài có thể và đã làm việc qua những Cơ Đốc nhân bình thường, vâng lời, là những người hiểu và sống lối sống của nước trời. Một trong những sự chữa lành đầy kịch tính lớn nhất mà tôi đã được chứng kiến mới đây đó là trường hợp của nhà truyền giáo Sam Sasser, được đề cập trong chương 4, người đã bị què và mù vì ngộ độc san hô. Người mà lời cầu nguyện được Chúa dùng là David Ellis, người không hề có một chức vụ chữa lành thậm chí cũng không tham gia vào một nhóm nào như là Nhóm Thông Công 120 Người.
Các Ân Tứ và Các Vai Trò
Làm thế nào để chúng ta hiểu điều này đúng theo Kinh Thánh? Trong tác phẩm của tôi Your Spiritual Gifts Can Help Your Church Grow (Ân Tứ Thuộc Linh của Bạn Có Thể Giúp Hội Thánh Bạn Tăng Trưởng ). Tôi nhận ra và xác định 27 ân tứ thuộc linh mà tôi cảm thấy Đức Chúa Trời đang phân phát khắp thân thể của Đấng Christ. Đây là những thuộc tính đặc biệt cho chức vụ, là điều Chúa ban cho bởi ân điển Ngài cho mỗi một chi thể trong thân thể của Đấng Christ. Tôi tin rằng mỗi Cơ Đốc nhân đều có một ân tứ và thường là có trên một trong các ân tứ này, là điều Đức Chúa Trời trông mong họ sử dụng cho sự vinh hiển của Ngài. Nhưng tôi cũng tin rằng mỗi một Cơ Đốc nhân đều có một vai trò gây dựng trong hầu hết mỗi một lãnh vực ân tứ, dầu cho họ có ân tứ cụ thể hay không. Chẳng hạn, Đức Chúa Trời đã ban một ân tứ đức tin cho những người nhất định, nhưng mỗi một tín hữu đều có vai trò sống đời sống đức tin. Một số người có ân tứ truyền giáo, nhưng mỗi Cơ Đốc nhân đều có vai trò để sống làm một chứng nhân. Những người có ân tứ tiếp khách có thể tiếp khách anh em tốt hơn và thường xuyên làm điều đó hơn, nhưng mỗi một Cơ Đốc nhân đều có vai trò là người tiếp đãi. Cũng có thể nói như vậy về ân tứ dạy dỗ, ân tứ của lòng thương xót, ân tứ bố thí, ân tứ phân biệt các thần và những ân tứ khác. Điều này cũng áp dụng cho ân tứ chữa lành.
Tôi đã nhận được ân tứ chữa lành, trong khi George và Pam Marhad thì không. Họ có các ân tứ khác mà tôi không có. Vì cớ tôi có ân tứ này, nên tôi tin rằng Đức Chúa Trời đang giữ tôi ở một mức trách nhiệm và khai trình cao hơn trong vai trò quản lý ân tứ của tôi hơn là những người khác không có ân tứ đó. Nhưng là một thân, hết thảy chúng ta đều phải sẵn sàng để cầu nguyện cho người đau, hoặc trên cơ sở ân tứ hoặc trên cơ sở vai trò. Tôi không hề kỳ vọng là nếu tôi cầu nguyện cho Pamela Reddy thì Đức Chúa Trời sẽ chữa lành cho cô ấy nhanh hơn hoặc trọn vẹn hơn là Ngài đã làm việc qua Marhads. Thật vậy, tôi biết chắc rằng Đức Chúa Trời đã chọn Marhads làm điều đó thay vì tôi, bởi vì Pamela có những nhu cầu khác hơn là sự chữa lành mà Marhads đã có thể giúp đỡ tốt hơn tôi nhiều. Điều này theo quan niệm của tôi là cách mà thân thể Đấng Christ đã được chỉ định để hoạt động.
Tôi có ân tứ chữa lành, nhưng tôi không có các ân tứ của mục sư, của sự kêu gọi cổ vũ, của lòng thương xót hoặc sự phục vụ. Vì vậy, tôi thấy rằng mình tốt nhất là cầu nguyện cho sự chữa lành một lần. Nếu người ấy được lành sau đó thì tốt. Nhưng nếu cần thêm nữa, như điều mà Francis MacNutt gọi là “sự cầu nguyện dầm thấm” hoặc sự chữa lành bên trong hoặc sự tư vấn mục vụ, thì tôi không có năng lực cũng không có khuynh hướng tham gia vào. Vì vậy, tôi chuyển người ấy sang cho lớp tổ cầu nguyện hoặc cho đội chăm sóc mục vụ, trong đó có những thành viên có ân tứ trong các lãnh vực này và làm được một công việc tốt đẹp dưới quyền phép của Đức Thánh Linh. Tôi thật biết ơn Chúa đã không kêu gọi tôi làm tất cả những điều đó, nhưng Ngài đã khiến tôi là một phần trong thân thể mà Ngài đang kiểm soát.
Nói về các ân tứ, bạn chớ có ngạc nhiên khi khám phá rằng một số người với ân tứ chữa lành đã được ban cho các chuyên môn trong những lãnh vực nhất định. Ví dụ, Francis MacNutt có rất ít thành công trong sự cầu nguyện cho người điếc, nhưng lại thành công ở mức độ khá cao khi cầu nguyện cho những người có nan đề về xương và về bụng hoặc ngực, ngoại trừ ung thư. Chuyên môn của tôi, như tôi đã nói, là về chiều dài của hai chân (trong hầu hết những trường hợp có liên quan đến sự điều chỉnh xương chậu) và những vấn đề liên quan đến cột sống. Những người khác tốt nhất trong lãnh vực chữa lành nội tâm. Điều này không có gì bất thường. Chúng ta mong đợi một số người với ân tứ truyền giáo có thể chuyên biệt trong sự truyền giáo cá nhân, trong khi những người khác lại chuyên môn hơn trong vấn đề truyền giáo giữa công chúng. Một số người với ân tứ dạy dỗ có thể sử dụng nó tốt hơn với những người lớn, những người khác thì với trẻ con. Một số người tháo vát đủ để làm tất cả trong công tác truyền giáo.
Mặc dầu lý tưởng là mỗi Cơ Đốc nhân đều nên cầu nguyện cho người đau song một số người đề kháng điều này vì một lý do nằm trên tất cả những lý do khác. Đó là điều này quá liều lĩnh đối với họ. Dưới đây là cách mà Mục Sư John Gunstone thuật lại về kinh nghiệm ban đầu của ông: “Tôi đã từng có một nỗi sợ hãi lớn. Tác hại sẽ là gì trên một người bệnh nếu tôi cầu nguyện để họ được chữa lành nhưng họ lại không cảm thấy sự cải thiện?” Ông ta thú nhận là đến bây giờ ông vẫn cảm thấy sợ ở một mức độ nào đó, nhưng ông luôn thường xuyên cầu nguyện cho người đau, bởi vì thứ nhất, ông nhận biết rằng chính Đức Chúa Trời là Đấng chữa lành không phải ông; và thứ hai: “Tôi không thể nhớ bất cứ ai đã đến chỗ cay đắng một cách nghiêm trọng vì lời cầu nguyện chữa lành đã không được nhậm như chúng tôi mong đợi.” 6 Những lo sợ mà một số người trong chúng ta thường nghĩ đó là mình có thể khiến người ta có cái nhìn không tốt về Chúa dường như không được Đấng Toàn năng đồng ý. Ngài có thể tự lo liệu cho Ngài. Ngài chỉ muốn chúng ta vâng lời.
CHÚNG TA CẦU NGUYỆN CHO NGƯỜI ĐAU Ở ĐÂU VÀ KHI NÀO?
Một khi chúng ta đã cam kết cầu nguyện cho người đau như là một phần của lối sống của nước trời, theo như tôi mong ước hết thảy chúng ta sẽ được như vậy, thì khi nào và ở đâu chúng ta cầu nguyện? Rõ ràng là chúng ta cần cầu nguyện bất cứ nơi đâu và bất cứ nơi nào có thể. Nhưng bởi vì chúng ta là con người và có những giới hạn của cá nhân mình, hệ thống hóa chức vụ mình thường là điều ích lợi. Điều này thật có lý đối với tôi để nghĩ về cách thực hành chức vụ cầu nguyện cho người đau trên bốn mức độ:
1. Chúng Ta Cầu Nguyện trong vòng Gia Đình của Mình
Nên trở thành bản năng để chúng ta đặt tay và cầu nguyện cho vợ hoặc chồng mình, con cái mình và những người khác trong gia đình chúng ta khi bệnh tật đến. Nói điều này tôi không hàm ý rằng chúng ta cứ phớt lờ ý kiến của bác sĩ. Nhưng rất nhiều gia đình Cơ Đốc, khi bệnh tật thăm viếng chúng ta, thì tủ thuốc, phòng mạch của bác sĩ và bệnh viện không phải là nguồn phương tiện đầu tiên chúng ta tìm đến mà chỉ là một trong các nguồn phương tiện. Vì sao chúng ta không cầu nguyện và đến bác sĩ chứ? Đôi khi Đức Chúa Trời muốn chữa lành trực tiếp, đôi khi Ngài muốn sử dụng phương tiện chữa lành bàng các mũi thuốc tiêm hoặc sự giải phẫu. Nhưng Ngài ít khi nào chữa lành trực tiếp nếu chúng ta không cầu xin Ngài.
Tôi hiếm khi gặp phải những nan đề về tiêu hóa thuộc bất cứ loại nào. Nhưng cách đây mấy ngày, khi tôi bắt đầu chuẩn bịviết cuốn sách này, tôi thấy khó chịu trong bao tử ngay trước buổi trưa, và đến buổi chiều thì tôi đã ốm. Tôi đi ngủ sớm, hy vọng rằng sáng mai sẽ khỏe, nhưng tôi thức giấc vẫn còn mệt. Tôi biết cơn cúm bao tử đang xảy ra khắp nơi, bởi vì một số các bạn của tôi đã ngã gục với căn bệnh này gần một tuần lễ. Tôi có cả một ngày phải viết lách ở trước mặt, và tôi cần có sức khỏe đầy đủ. Vì vậy, tôi đã gọi điện cho vợ tôi, tôi trở mình trên giường và nói: “Anh cần một lời cầu nguyện chữa lành chính thức.” Vì vậy, Doris đã đặt tay lên và cầu nguyện quở trách tật bệnh, cảm tạ Đức Chúa Trời tôi không còn gặp rắc rối nào nữa.
Sẽ có những người hỏi tôi vì sao lại đề cập những việc lặt vặt như vậy. Thật ra, một số các bạn của tôi cũng đã cật lực phản đối khi tôi thuật lại các câu chuyện như vậy. Một số người cảm thấy rằng việc chịu khổ có một giá trị cứu rỗi và rằng tôi sẽ trở thành một Cơ Đốc nhân tốt hơn và gần gũi với Chúa hơn nếu tôi chịu đựng chứng đau bao tử, hơn là cầu xin Chúa cất nó đi. Những người khác thắc mắc vì sao tôi cho rằng Đức Chúa Trời sẽ quan tâm đến chứng cảm cúm bao tử của tôi khi mà chúng ta biết rằng mối quan tâm thật sự của Ngài là “chế độ phân biệt chủng tộc ở tại Nam Phi” hoặc “cuộc nội chiến ở tại Nicaragua.” Tất cả những gì tôi có thể nói đó là tôi đề cập điều này ở đây chính xác là vì đó là việc tương đối nhỏ nhặt, và tôi cảm thấy rằng Đức Chúa Trời được vinh hiển thậm chí trong những việc nhỏ khi các thành viên trong gia đình bày tỏ đủ tình yêu đối với nhau và đủ đức tin đặt nơi Chúa để cầu nguyện cho việc chữa lành. Tôi có thể hình dung thể nào tôi đã cảm nhận nếu như vợ tôi, thay vì đặt tay sẽ nói rằng: “Đừng lo, anh yêu. Đó chỉ là bệnh cúm thôi mà, và anh sẽ khỏe cũng như mọi người khác thôi. Trong khi đó anh hãy học những bài tập mà Chúa muốn dạy anh.” Thật đúng là lời lẽ của những kẻ an ủi Gióp!
2. Chúng Ta Cầu Nguyện theo như Lệ Thường trong Đời Sống Hàng Ngày
Hết thảy chúng ta đều có đời sống khác nhau và có các thông lệ khác nhau. Lịch trình của văn phòng tôi rất khít khao, nhưng tôi vẫn cố gắng dành chỗ trong đó khi có ai cần cầu nguyện chữa lành. Thường chỉ là vấn đề 5 đến 10 phút mà thôi.
Như tôi đã đề cập ở phần trước, tôi sử dụng 20 đến 30 phút đầu tiên trong mỗi buổi học trên lớp để cầu nguyện (các lớp học của tôi bắt đầu từ 2 đến 6 giờ mỗi buổi). Thoạt đầu tôi băn khoăn không biết các sinh viên có phàn nàn hay không. Có lẽ có một đôi người trong lớp học nhất định nào đó phàn nàn, nhưng một trong những nhận xét tích cực thường xuyên nhất trong các đánh giá về lớp học của tôi đó là những giờ cầu nguyện đã có ý nghĩa rất nhiều đối với các sinh viên. Tôi đã dạy một lớp học ở cấp tiến sĩ về sự tăng trưởng Hội Thánh dành cho các mục sư ở tại Úc châu mới đây chẳng hạn. Đức Chúa Trời thật tốt lành và một số điều rất đáng lưu ý đã xảy ra trong giờ cầu nguyện của chúng tôi. Ngày nọ, một trong các mục sư đã mang cậu con trai trong tuổi thiếu niên của mình đến lớp, cậu bé bị chấn thương bên hông không thể chơi cricket được. Vì vậy, chúng tôi đã cầu nguyện cho cậu bé và đặt tay trên cậu. Về sau, Mục Sư Philip Woolford đã viết:
Một phương diện khác về các phước hạnh của khóa học là những giờ cầu nguyện. Khi thời gian trôi đi, tôi đã tự hỏi mình: “Ngày nay Thánh Linh của Đức Chúa Trời sắp sửa làm những gì?” Đối với cá nhân tôi đó là một kinh nghiệm nâng đỡ đức tin khi được ở trong một bầu không khí đức tin như vậy, điều đó nhất định đã làm cho sáu giờ học mang tính nhất quán và tươi mới. Mới ngày hôm kia, khi nói chuyện với Ross Weymouth, tôi đã hỏi thăm ông về sức khỏe của con trai ông. Đó là cậu bé đã bị thương ở bên hông khi còn rất nhỏ và đã phải chịu đau khổ rất nhiều kể từ lúc ấy. Ross cho biết xương hông và xương chân của cậu đã được chữa lành và phục hồi kể từ ngày hôm đó. Thành thật mà nói, bạn không thể vẫn như trước sau khi chứng kiến một phép lạ như vậy.
Tôi cũng cố gắng nhạy bén đối với những cơ hội để mở đầu việc cầu nguyện cho người ta khi tôi đi đây đó hoặc ở tại các kỳ hội đồng. Trong những trường hợp như vậy, ý thức điều Cha muốn thực hiện là điều hết sức quan trọng. Để tránh thái độ có vẻ như khiếm nhã hoặc tự phụ, đúng thời điểm là điều hết sức quan trọng. Tôi nhớ lại rằng trong buổi nhóm quốc tế của Ủy Ban Lausanne dành cho việc Truyền Giáo Thế Giới được tổ chức vào tháng Một năm 1987 ở tại Callaway Gardens, Georgia, một dịch cúm nghiêm trọng đã làm cho ba nhân vật lãnh đạo hàng đầu hoàn toàn không thể làm việc được đó là, giám mục Jack Dain, vị cựu chủ tịch; Don Hoke, vị thủ quỹ; và Thomas Wang, vị giám đốc quốc tế vừa mới đắc cử.
Tôi nghĩ đến việc cầu nguyện cho họ, nhưng không hiểu sao, tôi không thể có được tín hiệu đèn xanh từ nơi Đức Chúa Trời để thực hiện. Điều này có vẻ kỳ lạ, bởi vì tôi biết rằng các thành viên trong Hội Thông Công 120 Người đã cầu nguyện để Chúa dùng tôi cho việc chữa lành trong khi tôi có mặt tại đó. Jack Dain đã nằm trên giường suốt hai ngày cho đến khi Đức Chúa Trời dẫn dắt Thomas Zimmerman, vị tổng giám thị trước đây của Hội Assemblies of God, đặt tay trên ông và cầu nguyện, cơn sốt hạ hầu như lập tức từ 40 độ xuống nhiệt độ bình thường, và sau đó cũng trong ngày, Jack đã đứng dậy và đi lại được. Khi Giám Mục Dain làm chứng lại về sự can thiệp của Đức Chúa Trời trước mọi người, tôi cảm thấy nhói lên một sự ghen tị. Vì sao Đức Chúa Trời lại chọn Tom mà không chọn tôi? Thủ quỹ Don Hoke thì bệnh nhẹ hơn và nhanh chóng bình phục. Nhưng Thomas Wang thì đã nằm trên giường ngày thứ ba, thứ tư, thứ năm và thứ sáu mà không khá lên. Nan đề thật phức tạp, bởi vì ông đã được xếp lịch để có một chuyến đi hết sức quan trọng đến châu Âu vào ngày Chúa nhật đó.
Tôi cần phải thanh toán để trả phòng sớm vào ngày thứ sáu, và đang lúc tôi đang ở một mình nơi bàn khách sạn, vợ của Leighton Ford là Jeannie, thình lình xuất hiện và chúng tôi bắt đầu nói chuyện. Giữa vòng những điều khác, bà ta đề cập việc sức khỏe của Thomas Wang đã xấu đi và ông sẽ phải hủy chuyến đi châu Âu vào ngày Chúa nhật. Khi bà còn đang nói, tôi nhận ra rằng Chúa đang phán bảo tôi qua bà và tỏ cho tôi đây là lúc đúng thời điểm. Vì vậy, trước khi ra đi, tôi đã đến phòng ông. Vợ ông, bà Rachel, mở cửa. Trời tối, ông trùm kín chăn và dường như đang ngủ. Nhưng tôi biết điều cần phải làm, vì vậy, tôi đánh thức ông dậy. Cặp mắt ông đờ đẫn và khó khăn lắm ông mới nói chuyện được. Tôi xức dầu cho ông và cầu nguyện cụ thể để ông có thể đi đến Châu Âu vào ngày Chúa nhật. Khi cầu nguyện xong ông ngồi lên trên giường, duỗi mình và nói: “Tôi không biết đây có phải là sự tưởng tượng của tôi hay không nhưng tôi nghĩ mình đã khá hơn rồi.” Tôi ra sân bay. Vài ngày sau một người bạn chung của chúng tôi đã gởi đi một bức tin từ Thomas đã viết vào ngày thứ bảy: “Cảm ơn ông vì lời cầu nguyện hôm qua. Đến bây giờ thì mọi triệu chứng bệnh tật đã biến mất, và tôi sắp sửa lên đường đến châu Âu ngày mai. Cảm tạ Đức Chúa Trời. Ngài vẫn còn làm việc ngày nay như Ngài đã làm cách đây 2000 năm.”
Tôi đã phải xác lập một số những giới hạn về điều tôi có thể hoặc không thể làm. Ví dụ, tôi không bao giờ thực hiện các cú điện thoại đến nhà hoặc đến bệnh viện để cầu nguyện cho người đau. Tôi cảm thấy mình không đủ thời gian lẫn năng lực để làm được nhiều như vậy. Khi nhu cầu nổi lên, tôi gọi cho các thành viên trong đội cầu nguyện của tôi hoặc đội chăm sóc mục vụ dành cho loại chức vụ này.
3. Chúng Tôi Cầu Nguyện trong Các Nhóm Nhỏ .
Một nơi hết sức tự nhiên để cầu nguyện cho người bệnh là trong các buổi nhóm của các nhóm nhỏ. Các nhóm này có thể là các lớp Trường Chúa Nhật, các buổi nhóm học Kinh Thánh tại nhà, các nhóm huấn luyện công tác hoặc bất cứ một cơ hội nào khác mà trong đó các Cơ Đốc nhân gặp nhau thường xuyên.
4. Chúng Tôi Cầu Nguyện trong Cả Hội Thánh
Có nhiều cách để đưa chức vụ chữa lành vào trong toàn thể Hội Thánh, nhưng ở đây tôi chỉ xin đề cập đến ba cách. Như đã minh họa, tôi sẽ dẫn chứng ba mục sư, tất cả đều là những người bạn của tôi, họ đã đưa loại chức vụ chữa lành thuộc làn sóng thứ ba này vào trong Hội Thánh của họ thành công mà không làm cho Hội Thánh của họ bị dội.
Người ôn hòa nhất trong ba người là mục sư của tôi, Paul Cedar. Cách đây một thời gian, khi đang giảng dạy về sách Giacơ, Đức Chúa Trời đặc biệt gây ấn tượng trên ông với khúc Kinh Thánh trong đoạn 5 nói về việc cầu nguyện cho người đau. Đúng vào thời điểm đó, vợ của một chấp sự bị ốm nặng đang theo học khóa học này, đã mời những trưởng lão trong Hội Thánh đến, họ xức dầu cho bà và cầu nguyện, bà đã được chữa lành một cách đáng lưu ý. Từ đó trở đi, Paul Cedar đã tổ chức một tổ cầu nguyện trong Hội Thánh (vợ tôi là một trong số các thành viên), cầu nguyện cứ ba tuần một lần cho những người đau sau buổi nhóm Chúa nhật. Vào cuối mỗi buổi nhóm, Mục Sư Cedar mời những người cần cầu nguyện chữa lành hay bất cứ nhu cầu nào khác đi ra theo một cánh cửa nhất định dẫn đến một căn phòng cầu nguyện sau khi tan nhóm. Tại đó đội cầu nguyện giúp đỡ họ, và rất nhiều trường hợp chữa lành đã được tường thuật.7
Một bước mạnh dạn hơn đã được thực hiện cách đây không lâu bởi Lloyd Ogilvie, mục sư của Hội Thánh Trưởng Lão Hollywood, California. Ông kết thúc mỗi buổi nhóm thờ phượng bằng lời mời gọi công khai để mọi người tiến lên phía trước và được những trưởng lão cầu nguyện cho, ngay phía trước tòa giảng trong suốt bài thánh ca kết thúc, thực hiện việc cầu nguyện chữa lành như là một phần không thể thiếu được của buổi nhóm. Ogilvie nói rằng: “ Làm sao để chức vụ chữa lành trở thành một phần trong giờ thờ phượng buổi sáng Chúa nhật tức là đang đưa sự nhấn mạnh ấy vào trong huyết mạch của thân thể Đấng Christ.” 8
Robert Wise, vị mục sư của Hội Thánh Cộng Đồng của Chúa ở tại thành phố Oklahoma của chúng tôi (một Hội Thánh Cải Chánh của Hội Chúng Hoa Kỳ), đi xa hơn trong việc lên lịch và quảng bá công khai số các buổi nhóm chiều Chúa nhật đều đặn như là các buổi nhóm chữa lành. Họ gọi đó là The Fellowship of the Healing Christ (Mối Thông Công của Đấng Christ Chữa Lành) và sử dụng một nghi thức khá là có tổ chức như một trật tự của sự thờ phượng. Tin đồn đã lan ra khắp cộng đồng, và nhiều người, thậm chí từ các Hội Thánh khác, đã đến để cầu nguyện hoặc đem những người bạn đau ốm hay những người bà con cần được chữa lành.
CHÚNG TA PHẢI CẦU NGUYỆN CHO NHỮNG AI?
Chủ trương của tôi là cứ cầu nguyện cho bất cứ ai yêu cầu, người tin Chúa hoặc không tin Chúa, dầu tôi đã từng có một cảm nhận trước rằng không có gì nhiều sẽ xảy ra. John Wimber tường thuật rằng những người khó cầu nguyện nhất là những người có liên kết với tổ chức Word of Faith Movement (tạm dịch là Phong Trào Lời của Đức Tin ).
Kế đến là những người thuộc phái Ngũ Tuần Cơ Bản (Fundamental Pentecostals), tiếp theo là những người ân tứ tự do, rồi đến những người Tin Lành không theo Ngũ tuần, rồi đến những người tự do, và dễ nhất là cho những người không phải là Cơ Đốc nhân. Toàn bộ phạm vi này có thể được khái quát hóa nhiều đến đâu tôi chưa biết. Tôi ngại nhất là cầu nguyện cho những người đã đi từ xa đến Pasadena chỉ để yêu cầu tôi cầu nguyện cho họ. Nhất là khi họ phải bay đến đó. Tôi nghĩ rằng mình có một nỗi lo sợ còn rơi rớt lại rằng họ có thể đã phí tiền. Nhưng Đức Chúa Trời thì hành động bất chấp sự thiếu đức tin của tôi.
Một trong những người đến với tôi mà tôi đặc biệt lo lắng đó là bà Ruth Silvoso, người đã từ California, San Jose bay xuống. Tôi cũng đã từng quen biết với Ruth một thời gian, nhưng tôi thân với chồng bà ta, là Edgardo Silvoso hơn, (người tôi đã có nhắc đến một số lần) và với anh trai bà, Luis Palau. Ruth đã bị dị tật bẩm sinh một chân ngắn,
Không có công thức huyền bí , nghi lễ hoặc thủ tục nào , mà khi được sử dụng đúng cách , làm cho sự chữa lành xảy ra . Chính Đức Chúa Trời thực hiện công việc chữa lành , chúng ta không thể viết giấy chứng nhận cổ phần cho Ngài
khiến bà phải chịu nhiều cơn đau lưng khủng khiếp trong suốt 10 năm qua. Về sau bà đã viết như vầy: “Khi Tiến Sĩ Wagner và vợ của ông là Doris cầu nguyện cho tôi, lập tức ngay trước mắt chúng tôi là tôi và chồng tôi Ed, chúng tôi chứng kiến một phép lạ chữa lành. Chân tôi dài ra trước mắt chúng tôi khi chúng tôi quan sát công việc của Đức Chúa Trời. Tôi cảm thấy sức nóng từ phía trên chân cho đến ngón chân. Tôi có một cảm giác tương tự như vậy khi ông cầu nguyện cho lưng và cổ của tôi. Trước đây tôi bị căng thẳng ở cổ, đau ở phần lưng trên, và những cơn đau đầu. Bây giờ tôi không còn đau gì cả. Ngợi khen Đức Chúa Trời!”
CHÚNG TA CẦU NGUYỆN CHO NGƯỜI ĐAU NHƯ THẾ NÀO?
Có nhiều phương pháp khác nhau để cầu nguyện cho người đau. Cho đến nay thì tôi không thể nhận ra là phương cách nào là hiệu quả hơn hay kém hiệu quả hơn. Oral Roberts, một trong những người chữa lành bằng đức tin nổi bật nhất, nhấn mạnh đến Vấn Đề Tiếp Xúc: “Điều gì đó cụ thể, rõ ràng - điều bạn LÀM ... và khi bạn LÀM ĐIỀU ĐÓ, bạn lưu xuất đức tin của mình đối với Chúa.” 9 Omar Cabrera thì không đặt tay, nhưng ông kêu gọi những người đau đến và cầu nguyện cho họ theo nhóm. Carlos Annacondia thì chạm vào người ta, và họ té ngã “chết trong Đức Thánh Linh.” Reinhard Bonkke thì bảo những người đau trong đám đông đặt tay họ vào chỗ đau và ông cầu nguyện cho tất cả họ.
Tôi nhớ lại cách đây không lâu tôi tổ chức bốn kỳ hội đồng mục sư về sự tăng trưởng Hội Thánh ở tại Nam Phi. Kết hợp với một nhà truyền giáo da đen ở Nam Phi là Elijah Maswanganyi. Tôi dạy ban ngày, còn ông giảng buổi tối. Đêm đầu tiên ông hỏi tôi có muốn tham gia với ông trong việc cầu nguyện cho người đau không, và tôi sẵn sàng đồng ý. Khi ông đưa ra lời mời gọi, có khoảng 50 người đã tiến lên để được cầu nguyện. Elijah nói: “Anh hãy bắt đầu từ bên trái, còn tôi sẽ bắt đầu từ bên phải.” Tôi sử dụng phương pháp mà tôi sẽ mô tả sau, và người phụ nữ đầu tiên tôi cầu nguyện cần được lưu ý nhiều hơn. Khi cầu nguyện cho bà xong, tôi bắt đầu tiến sang người kế tiếp và trước sự ngạc nhiên của tôi, tôi phát hiện Elijah đã cầu nguyện cho tất cả 49 người kia trong thời gian đó. Phương pháp của ông khác hẳn của tôi, và cho đến nay theo tôi biết, thì mức độ chữa lành cũng giống như nhau.
Điều tôi muốn nói đó là không có một công thức, một nghi lễ hoặc một thủ tục bí mật nào cả để mà khi được sử dụng một cách đúng đắn làm cho việc chữa lành xảy ra. Chính Đức Chúa Trời là Đấng chữa lành, và chúng ta không thể viết kịch bản cho Ngài. Bốn người lãnh đạo Cơ Đốc mà tôi đề cập bên trên đều đã được sử dụng một cách tuyệt vời như là các ống dẫn của sự chữa lành Đức Chúa Trời cho hàng ngàn người. Đề nghị của tôi là bạn đừng tìm kiếm phương cách đúng hay sai để cầu nguyện cho người đau, mà hãy tìm kiếm phương pháp nào thích hợp nhất với bạn và thích hợp nhất với chủ trương chức vụ riêng biệt của bạn.
NĂM BƯỚC CỦA WIMBER
Thủ tục cầu nguyện cho người đau dường như phù hợp với nhiều Hội Thánh thuộc làn sóng thứ ba xoay quanh năm bước của John Wimber. Các bước này thì dễ dàng, có thể được học nhanh chóng, là các bước rất chừng mực và cũng hiệu quả như bất cứ phương pháp nào khác mà tôi đã thấy. Tôi thường sử dụng năm bước của Wimber, Đội Cầu Nguyện Thông Công 120 Người cũng dùng nó, tôi đã dạy dỗ năm bước này trong các lớp học của tôi ở tại Chủng Viện Fuller và tôi giới thiệu chúng ở đây. Năm bước này đã được phổ biến rộng rãi đến nỗi bạn có thể thấy các bước hơi khác trong các bảng danh sách của những người khác nhau. Nhưng tôi sẽ giải thích chúng như cách John Wimber phác thảo trong tác phẩm của ông là Power Healing (Quyền Năng Chữa Lành ).10
Bước 1: Phỏng Vấn
Mời người ấy ngồi ghế và trao đổi chút ít để họ thư giãn. Các câu hỏi trong cuộc phỏng vấn thì đa dạng, nhưng mục tiêu chính là nhằm phát hiện cách cụ thể điều họ muốn bạn cầu nguyện cho họ. Hãy hỏi chỗ đau ở đâu, họ đã bị đau như vậy bao lâu, nó bắt đầu như thế nào và khi nào, những người khác đã nói gì về chứng đau ấy, sự điều trị gì họ đã có và những câu hỏi khác tương tự. Đừng ra sức hoàn tất một lịch sử y học (là điều có thể nhàm chán và gây xao lãng), nhưng hãy phát hiện xem bệnh đến từ đâu. Điều cần thiết là phải lắng nghe, không những nghe người bệnh, mà còn phải lắng nghe Chúa, vì đôi khi Đức Chúa Trời tiết lộ những thông tin đặc biệt trong cuộc phỏng vấn. Bạn có thể cảm thấy mình có một linh cảm đặc biệt hoặc có một ấn tượng tương tự.
Điều này đã xảy đến với tôi khi tôi đang cầu nguyện cho một bệnh nhân ung thư cách đây không lâu. Một người hỗ trợ Chủng Viện Fuller đã gọi điện cho vị tu viện trưởng của tôi là Paul Pierson, và hỏi là ông có thể sắp xếp để tôi cầu nguyện cho một người bạn của ông ta không. Chúng tôi sắp xếp một buổi gặp ở tại nhà của Pierson. Và bạn của ông được đưa đến đấy bởi cô con gái của bà. Trong cuộc phỏng vấn bà nói bà muốn được chữa khỏi căn bệnh ung thư đã được phát hiện trong gan, ruột, và các cơ quan khác. Nhưng khi nói chuyện với bà, Đức Chúa Trời gây một ấn tượng trên tôi với ý tưởng: Hãy cầu nguyện cho sự cứu rỗi của bà. Vì vậy, tại thời điểm đó tôi đã thay đổi toàn bộ tiến trình. Hóa ra bà là một người hay đi nhà thờ nhưng chưa hề xác lập một mối tương giao cá nhân với Chúa Cứu Thế Giê-xu là Cứu Chúa và là Chúa, nhưng Đức Chúa Trời đã chuẩn bị hoàn toàn mọi sự để bà được cứu, và tôi đã có được đặc ân để dẫn dắt trước hết là bà, sau đó là con gái bà đến với Chúa Cứu Thế. Sau đó, tôi cầu nguyện cho bệnh ung thư. Bệnh ung thư có lành hay không tôi không biết, nhưng tôi biết chắc rằng một vấn đề thật quan trọng hơn nhiều đã được giải quyết, đó là số phận đời đời của bà.
Bước 2: Quyết Định Chẩn Đoán
Mặc dầu đã phỏng vấn, hãy cố phân biệt xem điều gì là nguyên nhân ẩn dấu của các triệu chứng. Đôi khi các triệu chứng thuộc thể có các gốc rễ trong các nan đề về tình cảm hoặc thuộc linh. Rất có thể là sự chữa lành nội tâm cần phải đến trước sự chữa lành thuộc thể. Những người có các ân tứ mục vụ hoặc ân tứ phân biệt các linh đã khám phá rằng họ thường xuyên sử dụng các ân tứ đó ở tại đây. Đây cũng là lúc một số người có thể nhận được một lời có tri thức để giúp họ hiểu chính xác hơn điều gì đang diễn tiến.
Tôi thấy mình không có sự hiểu biết nhiều lắm khi đến phần chẩn đoán. Tôi thường hướng sự chú ý của mình vào các triệu chứng đã được mô tả ở phần phỏng vấn. Tôi quả quyết rằng ít nhất thì một số trong những người tôi cầu nguyện cho đã được chữa lành nếu như tôi đã chuyên môn hơn ở phần chẩn đoán nhưng tôi đã không có khả năng đó. Dầu vậy, tôi vẫn cố gắng để giữ cho chiếc ăngten thuộc linh của tôi bắt được những gì Chúa muốn phán với tôi.
Một ngày sau một trong các lớp học về tiến sĩ mục vụ của tôi, một mục sư xin tôi cầu nguyện cho ông. Tôi khám phá qua cuộc phỏng vấn rằng một tháng nay ông đã bị đau nghiêm trọng giữa hai vai và trên phần cổ. Đây là một trong những lần bất thường mà Đức Chúa Trời cho tôi biết một cách cụ thể nan đề là gì, vì vậy tôi hỏi: “Có phải anh đang có dự tính một sự thay đổi trong chức vụ của mình không?” Anh ta trợn tròn mắt và nhìn tôi một cách bối rối, rồi hỏi: “Làm thế nào mà ông biết?”
Hóa ra là anh ta đang dự định sẽ rời bỏ giáo phận hiện tại, nhưng điều này vẫn được giữ bí mật cẩn thận. Tôi hỏi anh đã có quyết định đó khi nào, và anh nói cách đây một tháng, đúng như tôi đã nghi ngờ. Tôi bảo anh rằng tôi sẽ cầu nguyện cho phần cổ của anh, nhưng tôi không tin là cơn đau sẽ ra đi cho đến khi nào anh giải quyết một số rắc rối liên quan đến quyết định của anh.
Ngày hôm sau, cơn đau vẫn còn. Thế rồi, trong buổi chiều anh đã có một cuộc trao đổi dài với người bạn cùng phòng, là người đã giúp anh giải quyết một số rắc rối. Người bạn của anh sau đó đã đặt tay trên anh, cầu nguyện và đó là lần cuối anh còn đau. Ngày hôm sau, anh bày tỏ nỗi vui sướng vì được thoát khỏi cơn đau lần đầu tiên suốt một tháng.
Bước 3: Chọn Sự Cầu Nguyện
Một khi biết điều mình sẽ phải cầu thay, bạn cần quyết định sẽ cầu nguyện như thế nào. Đôi khi chúng ta dường như không thể biết Đức Chúa Trời muốn chữa lành cho ai đó theo phương cách nào.
Tại một trong các lớp học của tôi, chúng tôi đã cầu nguyện cho một mục sư người Nam Phi, ông ta bị những cơn đau nghiêm trọng ở lưng. Ngày hôm sau, ông làm chứng rằng sau giờ học, lúc đang đổ xăng vào xe hơi, thì ông bị trượt bởi lớp dầu mỡ và ngã mạnh trên nền xi măng. Kể từ lúc đó trở đi, ông không còn thấy đau nữa. Ông nói đùa: “Đó là một sự điều chỉnh của Chúa, Ngài đã nắn lại cột sống cho tôi.”
Loại cầu nguyện phổ biến nhất là cầu thay, trong đó bạn đơn giản xin Chúa chữa lành cụ thể bất cứ điều gì. Một loại khác nữa là mệnh lệnh, trong đó bạn nói trực tiếp với phần thân thể, cơn đau, chỗ sưng hoặc ung bướu, bảo nó hãy lìa, phải chết hoặc phải phân hủy đi, hoặc bất cứ điều gì cần thiết. Nếu bạn cảm thấy điều này có liên quan đến một tà linh, thì một lời cầu nguyện quở trách có thể là điều thích hợp.
Ở điểm này bạn cũng quyết định có sử dụng dầu hay không. Tôi luôn luôn mang theo một lọ dầu - đã được biệt riêng cho việc chữa lành - trong túi mình. Đôi khi tôi xức dầu cho người ấy, đôi khi tôi không xức, tùy thuộc vào cách tôi cảm nhận Chúa dẫn dắt mình suốt giai đoạn lựa chọn cầu nguyện. Một số người dùng nước thánh. Một số người dùng muối đã được biệt riêng, có người sử dụng bánh và nước của tiệc thánh. Những người khác không sử dụng thứ nào kể trên cả mà chỉ phụ thuộc vào sự cầu nguyện mà thôi. Có rất nhiều người mà tôi kính trọng đã làm công việc này theo nhiều cách khác nhau đến nỗi tôi ngần ngại khi phải giới thiệu cách nào là ưu việt hơn cách kia. Tôi thấy đối với tôi dầu là tốt nhất.
Bước 4: Chiến Trận Cầu Nguyện
John Wimber đã dạy chúng ta phải cầu nguyện và mở mắt, và điều này dường như hết sức hiệu quả. Lý do chính của điều này là nó cho phép chúng ta nhìn thấy điều Đức Thánh Linh đang hành động, nếu có, về mặt vật lý. Đôi khi bệnh nhân run rẩy, hoặc xao động nơi mí mắt hoặc một loại không khí bao quanh người ấy. Đôi khi có những biểu hiện khác nữa.
Ở tại một kỳ hội đồng lãnh đạo mà tôi đang giảng dạy, một trong những người đang tham dự đứng lên sau buổi họp và khẩn khoản xin tôi cầu nguyện cho ông. Ông ta bị chứng suyễn mãn tính, và đã bị một cơn suyễn tấn công mạnh mẽ trong suốt buổi học của tôi. Vào lúc đó ông khó thở được nữa và mỗi lần thở thì khiến cho ông đau nhói. Lúc ấy tôi đã tiến đến Bước 3, tôi nghi ngờ mạnh mẽ rằng đây là sự tấn công của ma quỷ, vì vậy sự chọn lựa cầu nguyện của tôi là một mạng lệnh của sự giải cứu. Tôi truyền cho tà linh của suyễn phải lìa khỏi người ấy lập tức. Người đàn ông ho lên một tiếng lớn, một luồng khói trắng phụt ra khỏi miệng ông và ông đã thở được dễ dàng từ đó. Tôi hẳn đã không biết được điều đã xảy ra nếu như nhắm mắt trong lúc cầu nguyện.
Tôi tin rằng lời cầu nguyện hành động hiệu quả hơn là lời cầu nguyện thụ động. Những người e ngại hơn, để bảo vệ các cơ sở của họ và tạo được một tình huống bảo đảm, thường cầu nguyện như vầy: “Lạy Chúa, con không biết ý muốn của Ngài là thế nào, nhưng nếu Ngài muốn, xin hãy chữa lành cho người này.” Nguyên tắc căn bản thì vững chắc, có nghĩa là chúng ta không muốn điều gì hơn là ý muốn của Đức Chúa Trời được thực hiện. Nhưng thường thì lời cầu nguyện này không những phản ánh sự quy phục ý muốn Đức Chúa Trời, là điều tốt, nhưng cũng cho thấy sự thiếu đức tin và thiếu sự hiểu biết, là điều không tốt. Khi chúng ta đã có được kinh nghiệm trong việc lắng nghe tiếng Chúa cũng như việc trò chuyện với Ngài, trong nhiều trường hợp chúng ta sẽ có khả năng biết điều Ngài muốn là gì khi mà chúng ta đã đi qua ba bước đầu. Điều này giúp chúng ta cầu nguyện với mức độ dạn dĩ mà nếu không thì chúng ta không thể có được, và phương pháp tích cực này dường như thật sự lưu xuất nhiều sức mạnh chữa lành hơn là phương pháp thụ động. Tôi nghĩ đây là một sự tấn công trực tiếp hơn vào nước của Satan. Ngoài trường hợp cầu nguyện trong vườn Ghếtsêmanê, chúng ta không thấy Chúa Giê-xu dùng phương pháp cầu nguyện thụ động.
Bước 5: Hướng Dẫn Sau Khi Cầu Nguyện
Sau khi cầu nguyện, bạn hãy hỏi người ấy xem họ cảm thấy thế nào. Bạn cần biết có điều gì đã xảy ra không. Bảo đảm với họ rằng họ không phải cảm giác bất cứ điều gì để nhận được sự chữa lành cả, nhưng đôi khi họ có cảm nhận. Nếu các triệu chứng biến mất, hãy cùng nhau vui mừng và ngợi khen Đức Chúa Trời. Nếu các triệu chứng vẫn còn đó, nhiều khi bạn cần lập tức cầu nguyện trở lại. Đôi khi bạn cũng cần phải mời họ hãy trở lại. Bạn có thể gợi ý rằng trong trường hợp này Chúa có thể đang chữa lành dần dần, chứ không phải lập tức.
Nhiều khi tôi được dẫn dắt để giới thiệu người mà tôi đang cầu nguyện cho hãy tìm một người khác hoặc một nhóm khác để cầu nguyện thêm nữa. Nếu có thể được tôi sẽ giới thiệu họ đến với đội cầu nguyện của Nhóm Thông Công 120 Người của tôi. Trong mọi trường hợp, tôi quả quyết với họ về tình yêu của Đức Chúa Trời và rằng Chúa sẽ ở với họ dầu họ yếu hay khỏe.
Khi người đau đang được điều trị bằng thuốc, tôi luôn luôn khuyên họ hãy kiểm tra các kết quả với bác sĩ của họ. Nếu họ thường xuyên dùng thuốc, họ không được ngưng dùng cho đến khi bác sĩ là người kê toa khuyên họ thôi dùng. Đã nhiều lần tôi nói với người ấy rằng tôi cảm biết Đức Chúa Trời đang chữa lành cho người ấy qua các thầy thuốc hơn là chữa lành họ một cách trực tiếp, và tôi nhắc nhở họ rằng điều này cũng hiệu quả bởi Đức Chúa Trời không kém. Tôi đồng ý với Jack Hayford là người thường nói: “Chúng ta nên luôn là những người biết rằng việc nhận sự trợ giúp của thuốc men không phải là sự từ chối sự chữa lành của Đức Chúa Trời.” 11
Dầu cho kết quả sự cầu nguyện có thế nào đi nữa, hãy giữ cho người ấy luôn thành thật. Tôi thấy chẳng có giá trị gì trong việc giả vờ nói rằng các triệu chứng đã không còn đó bằng cách “tuyên bố như vậy.” Tôi biết có một số người cảm thấy việc thú nhận các triệu chứng vẫn còn ở đó là bày tỏ một sự thiếu đức tin và ngăn trở sự chữa lành, tôi tôn trọng những người ủng hộ quan điểm đó, bởi vì Đức Chúa Trời đang sử dụng nhiều người trong số họ một cách đáng kể. Nhưng tôi thấy rằng phương cách thành thật, có sao nói vậy là hiệu quả nhất. Những người khác đã nói với tôi rằng họ cũng hết sức đánh giá cao điều này.
NHỮNG LỜI TRI THỨC
Liên hệ trở lại Bước 2, sự chẩn đoán, tôi đã có đề cập rằng nhiều khi Đức Chúa Trời cung cấp một sự chỉ dẫn đặc biệt qua một lời tri thức. Lời tri thức này là gì, và nó hoạt động như thế nào?
Cá nhân tôi tin rằng lời tri thức được sử dụng trong bối cảnh này là một sự dùng sai thuật ngữ. Tôi nghĩ ân tứ thuộc linh được gọi là tri thức được tìm thấy trong ICo1Cr 12:8 có liên quan đến sự học rộng, như tôi đã giải thích trong cuốn sách Your Spiritual Gifts Can Help Your Church Grow của tôi (Các Ân Tứ Thuộc Linh của Bạn Có Thể Giúp Hội Thánh Tăng Trưởng ). Tôi thấy lời nói có tri thức như được sử dụng hiện nay là một bộ phận con bên trong ân tứ rộng lớn của việc nói tiên tri. Nhưng tôi miễn cưỡng gia nhập với những người sử dụng thuật ngữ này trong một ý nghĩa tạm thời chưa chính xác, bởi vì một điều tôi thấy nó khiến tôi phải quá dài dòng để giải thích điều tôi nghĩ là ý nghĩa đúng, và vì một điều nữa đó là đây là một vấn đề cực kỳ nhỏ.
Những gì chúng ta đồng ý đó là cái được gọi là lời có tri thức là một ân tứ mặc khải. Tức là, qua ân tứ này, Đức Chúa Trời phán với con người, cũng như Ngài thường thực hiện qua các hình thức lời tiên tri khác. Tôi nhận ra rằng một số người sẽ giương cờ đỏ thần học ở điểm này và lập luận rằng sự mặc khải của Đức Chúa Trời đã chấm dứt với việc kết thúc bộ Kinh Thánh. Tôi sẽ không ngần ngại mà lập luận chống lại quan điểm ấy vào lúc này, đó là chưa kể tôi thật sự nghĩ rằng quan điểm này có thể được chứng minh là không vững. Tôi tin rằng Đức Chúa Trời lúc nào cũng mong muốn bày tỏ lời Ngài cho chúng ta, không phải chỉ ở mức độ chúng ta tìm thấy được ghi chép trong Kinh Thánh. Dầu vậy bất cứ sự mặc khải nào qua lời nói có tri thức hoặc các lời tiên tri khác đều phải luôn được thử nghiệm tính xác thực của nó với Kinh Thánh.
Lời Ấy Để Làm Gì?
Các lời tri thức giúp chúng ta rất nhiều trong việc cầu nguyện cho người đau, bởi vì những lời ấy cho phép chúng ta hiểu một cách cụ thể hơn những gì Đức Chúa Cha đang làm. Và một khi chúng ta biết điều Ngài đang làm, thì chúng ta có thể hành động với sự dạn dĩ và đức tin lớn hơn.
Ví dụ, Floyd McClung, Giám Đốc Các Hoạt Động Quốc Tế dành cho Thanh Niên Với Sứ Mạng (YVAM), đã từng kể cho tôi nghe về kinh nghiệm truyền giáo đầu tiên của vợ ông, là Sally. Lúc ấy cô mới 16 tuổi, trong một đội gồm tám thiếu niên ở tại Đảo Samoan. Người truyền giáo lớn tuổi hơn giám sát họ đã mở tấm bản đồ và chỉ cho họ một số những ngôi làng mà họ có thể truyền giáo. Nhưng ông trỏ tay vào một ngôi làng và nói: “Dầu làm bất cứ điều gì, các em cũng không được đi đến ngôi làng này. Chúng tôi đã thử rồi. Vị trưởng làng này rất thù địch và đã tuyên bố ngôi làng của ông là ngôi làng đóng kín. Ông đã trang bị quanh ngôi làng mình bằng một số các bầy cho dữ để người lạ không đến được.”
Khi các em thiếu niên đã cầu nguyện, chúng nhận được một lời tri thức mà trong đó Chúa bảo chúng phải đi đến ngôi làng ấy. Tất cả các em đều có những nỗi lo sợ bình thường của con người và sự hoài nghi, song chúng đã quyết định vâng lời. Chúng tiến gần đến ngôi làng. Bầy chó xông lên tấn công. Nhưng khi chúng đến gần các nhà truyền giáo, chúng quay lại và bỏ chạy vào bụi rậm, cứ như là các thiên sứ hoặc một lực lượng siêu nhiên nào khác đang rượt đuổi chúng. Trong ba giờ đồng hồ, trưởng thôn, là người mà cuộc đối đầu bằng quyền phép hợp pháp này đã dành cho ông, tiếp nhận Chúa Cứu Thế. Trong số 500 dân làng, 300 người đã tiếp nhận Chúa. Hiện nay, ngôi làng này là Hội Thánh Ngũ tuần của Đức Chúa Trời lớn nhất trong Quần Đảo Samoan.
Không phải tất cả những lời tri thức đều mang một mức độ kịch tính như vậy, nhưng bởi vì Đức Chúa Trời trực tiếp có liên quan, nên tất cả những lời đó đều đáng kinh sợ. Bạn của tôi là Omar Cabrera thường hoạt động hầu như một cách riêng biệt với những lời tri thức trong chức vụ chữa lành của ông. Trong một buổi nhóm có mấy ngàn người, chẳng hạn, Đức Chúa Trời bảo ông rằng Ngài muốn chữa lành những người bị thoát vị. Vì vậy, ông mời gọi những người ấy tiến lên phía trước, cầu nguyện cho họ và sau đó mời những người đã được chữa lành đứng lên làm chứng. Ngoài chứng thoát vị còn có thể là ung thư, những nan đề về thận, những người nghiện thuốc lá, bệnh tim hoặc bất cứ bệnh gì bạn mắc phải.
Một lần nọ, Omar Cabrera đang thương lượng với một nhóm các chủ khách sạn để thuê một số các ngôi nhà cho kỳ hội đồng mà ông cần. Một trong số họ là một người phải sử dụng khung kim loại có bốn chân, chẩn đoán là ung thư ruột ... ở thời kỳ cuối cùng. Cabrera không có thói quen cầu nguyện cho những người ông tình cờ tiếp xúc với họ. Nhưng lần này ông nhận được một lời tri thức mà Chúa truyền muốn chữa lành cho người này. Vì vậy, khi cuộc thương lượng đã kết thúc, ông nói: “Tôi sẽ cầu nguyện cho ông.” Ông cầu nguyện và nói: “Bây giờ, hãy bước đi!” Thật hết sức ngạc nhiên đối với ông, người đàn ông này bắt đầu bước đi được. Cabrera nói: “Hãy đi về nhà. Đức Chúa Trời đã chữa lành cho ông.” Trong hai tuần lễ đó, ông đã tham dự một trong các buổi nhóm của Cabrera, và đã chạy lên bục giảng làm chứng rằng không những ông đã được chữa lành mà ông còn được cứu nữa.
Tôi không bảo bạn là phải nói với một người: “Đức Chúa Trời đã chữa lành cho anh,” trừ phi chính Đức Chúa Trời đã mặc khải điều đó trực tiếp với bạn như với Cabrera. Tôi hiếm khi nào nghe được câu nói ấy, và thậm chí khi điều đó xảy ra, tôi cũng nói một cách hết sức dè dặt, sử dụng tất cả những từ giả định mà tôi có thể nghĩ ra. Thật vậy, tôi không có ân tứ này, và tôi rất hiếm khi nhận được các lời tri thức, nhưng tôi thật sự đã thi hành vai trò của mình và cố gắng cởi mở khi Chúa muốn phán trực tiếp với tôi.
Để minh họa, ở tại một trong các khóa học chuyên sâu kéo dài hai tuần lễ về sự tăng trưởng của Hội Thánh của tôi, một nhà truyền giáo cho Thái Lan là Joe Harbison đã đăng ký theo học. Trong tuần lễ đầu, anh xin cầu nguyện để được Chúa hướng dẫn về việc anh nên ở lại trường hoặc đi sang Thái Lan trở lại. Sau khi lớp học đã cầu nguyện, anh cảm biết Chúa rõ ràng truyền phán anh hãy trở lại Thái Lan trong một năm, sau đó trở lại trường truyền giáo thế giới. Vào giờ cầu nguyện của chúng tôi trong ngày học cuối, anh xin cầu nguyện cho việc tài trợ để trở về. Tôi hỏi anh cần bao nhiêu, anh trả lời 1.000 Mỹ kim. Tôi mời Brad Brinson, làm người hướng dẫn giờ cầu nguyện, và trong khi Brad còn đang cầu nguyện cho nhu cầu của Joe Harbison, Đức Chúa Trời đã phán với tôi qua một lời tri thức rõ ràng: “Con hãy dâng 500; phần còn lại ở trong lớp học này.” Trong lời cầu nguyện còn lại của Brad, tôi cứ vật lộn với Chúa về việc làm thế nào mà tôi phải nói cho cả lớp, bởi vì tôi không muốn khoe bất cứ sự rộng lượng nào mà tôi có thể có được trước mặt đám đông. Tay phải không nên biết việc tay trái làm. Nhưng Đức Chúa Trời lại phán một lần nữa: “Hãy nói!” Vì vậy tôi đã vâng lời.
Khi buổi nhóm kết thúc, tôi nói với lớp học rằng tôi cảm biết Chúa bảo tôi phải dâng một một nửa đầu trong số 1.000 Mỹ kim và một nửa còn lại là ở trong lớp học này. Lập tức một mục sư Báptít miền Nam, Dan Lindsey, giơ tay lên và nói: “Đây là nửa còn lại! Đức Chúa Trời bảo tôi trong giờ cầu nguyện rằng nếu có ai đề nghị dâng một nửa đầu, thì tôi phải dâng một nửa còn lại.” Sau đó, Dan Lindsey nói với tôi một cách riêng tư: “Chưa có điều gì như vậy xảy ra với tôi trước đây. Tôi không hề có ý định như vậy - tôi là một người thuộc giáo phái Báptít phía Nam mà.
Sự Khảo Sát Mang Tính Khoa Học
Một trong những phần thú vị nhất ở trong cuốn Power Healing (Quyền Năng Chữa Lành) của John Wimber là phần phụ lục với lời tường thuật của Tiến Sĩ David C. Lewis thuộc Trường Đại Học Nottingham, Anh Quốc, với một hàng tựa dài như vầy: “Các dấu kỳ và phép lạ ở tại Sheffield : Phân Tích của Một Nhà Nhân Chủng Học Xã Hội về Những Lời Tri Thức , Những Sự Bày Tỏ của Đức Thánh Linh , và Tính Hiệu Quả của Việc Chữa Lành của Chúa .” Vào năm 1985, Lewis đã khảo sát một trong các kỳ hội đồng của John Wimber, bằng cách sử dụng “các kỹ thuật về nhân chủng học tiêu chuẩn để khảo sát người tham dự và các cuộc phỏng vấn sâu sát .” Nhà khoa học này đã lập luận rằng các lời tri thức được công bố trước công chúng bởi những nhà thực hành có kinh nghiệm dày dặn như John Wimber và một số những người phụ tá của ông có thể được giải thích đúng nhất bằng giả thuyết của chính họ rằng họ đang nói ra những lời mặc khải từ Đức Chúa Trời. Những lời cụ thể như “một người đàn ông ngồi ở dãy ban công có một cái nấm cùi ở lòng bàn chân trái nổi lên ở giữa ba ngón cuối của bàn chân” có thể được kiểm tra một cách chính xác, như Lewis đã nói với nhiều lời tri thức như thế. Lewis tính toán rằng để cho bất cứ một trong những điều này xảy ra tình cờ, thay vì có một cử tọa 3.000 người như số họ hiện có, họ sẽ phải cần tới 750.000 người.12
Trong nhiều năm, John Perkins, nhà sáng lập chức vụ The Voice of Calvary ở tại Mississippi và hiện nay đứng đầu Trung Tâm Harambee, Pasadena, California, vẫn là một thành viên của lớp học Trường Chúa Nhật Thông Công 120 Người của tôi. Vào tháng 11 năm 1983, một thành viên trong đội cầu nguyện của chúng tôi, là Cathryn Hoellwarth, đã nhận được một lời tri thức và công bố trong lớp rằng Đức Chúa Trời muốn giúp đỡ một người bị khổ sở vì chứng rối loạn tiêu hóa. Bà ta có được hình ảnh rõ ràng về nan đề này, nhưng không ai lên tiếng nhận cả. Vì vậy, Cathryn cứ cầu nguyện điều đó suốt tuần lễ và vào ngày thứ năm, Đức Chúa Trời cho bà biết đó là John Perkins. Ông đã không đến lớp học vào ngày Chúa nhật hôm đó.
Nhưng Chúa nhật tuần sau thì ông đã có mặt. Cathryn tiếp xúc với ông và hỏi có phải ông có nan đề về bao tử không, sau đó bắt đầu mô tả những chi tiết bệnh lý với sự chính xác từng điều một. Perkins xác nhận rằng lời của bà là đúng, ông đã bị đau hàng tháng rồi, bệnh ngày càng tồi tệ hơn, và chính vào ngày Chúa nhật hôm đó là ngày tồi tệ nhất của ông. Vì vậy, Cathryn đã mời ông đến phòng cầu nguyện sau giờ học.
Lúc ấy là thời điểm mà tất cả chúng tôi đều chỉ mới làm quen với loại hiện tượng của làn sóng thứ ba. John Perkins, cũng giống như nhiều người Tin Lành truyền thống trong số chúng tôi, chỉ có cơ sở ít ỏi để chuẩn bị mình cho một sự kiện như vậy, vì vậy ông đã ngần ngại. Những lời tri thức lúc đầu có lẽ đáng sợ. Vì vậy, ông hỏi Doris và tôi có bằng lòng đến phòng cầu nguyện vơí ông không, chúng tôi đã đi cùng ông. Quyền phép lớn thật rõ ràng và chúng tôi cảm biết Đức Chúa Trời đã làm một điều thật quan trọng.
Dầu vậy, chúng tôi không thể biết chắc, bởi vì ngay sau đó, Perkins đã được chỉ định lãnh một Công tác đặc biệt của Tổng Thống Reagan điều tra và báo cáo về những người đói và đã phải mất nhiều tuần lễ ở các nơi khác trong nước. Nhưng vào tháng giêng, khi anh trở về với lớp học, anh đã đứng lên và nói: “Bây giờ, tôi không còn là một con người cảm xúc nữa, nhưng tháng mười một vừa rồi, khi đội cầu nguyện cầu nguyện cho tôi sau giờ học, có điều gì đó đã xảy ra với tôi. Kể từ đó, tôi thấy mình khá hơn so với những năm qua.”
Chúng ta không nên có tư tưởng rằng những lời tri thức là then chốt cho một chức vụ chữa lành hiệu quả. Nhiều người, kể cả tôi, đã cầu nguyện cho người đau, và họ được chữa lành mà không có lời phán nào cả hoặc có rất ít. Nhưng theo tôi, điều quan trọng là phải thừa nhận rằng Đức Chúa Trời thường xuyên chọn sử dụng loại phương tiện này. Tôi biết ơn những người ở chung quanh tôi có được ân tứ này và những người nhận những lời tri thức trên cơ sở thường xuyên. Và mặc dầu tôi không có được ân tứ này, tôi muốn giữ mình cởi mở với Chúa để ban cho tôi những lời này khi có cần, là lúc Ngài chọn đề làm điều đó.
Ghi chú
1. Emerging Trends, Princeton Religious Research Center, June 1983, p. 4.
2. Cheryl Katz, “Religious Attitudes in Orange County Parallel Nationwide Findings,” Orange County Register, Dec. 25, 1984, p. A16.
3. Robert L. Wise, “The Healing Ministry: What Is Really Involved?” Christian Life, June 1984, p. 51.
4. Body Life, newsletter of the 120 Fellowship, Lake Avenue Congregational Church, Pasadena, CA, Nov. 1987, p. 5.
5. Francis MacNutt, The Power to Heal (Notre Dame, IN: Ave Maria Press, 1977), p. 96.
6. John Gunstone, Healing Power (Ann Arbor, MI: Servant Books, 1987), p. 9.
7. Paul A. Cedar, “Ministering to the Sick on Sunday Morning,” Leadership 100, Sept.-Oct. 1982, p. 17.
8. Lloyd John Ogilvie, Why Not? (Old Tappan, NJ: Fleming H. Revell Co., 1985), p. 39.
9. Oral Roberts, “How to Find Your Point of Contact,” Church Growth, Seoul, Korea, Dec. 1983, p. 8.
10. Để có các chi tiết đầy đủ về cách sử dụng năm bước này, xin xem cuốn sách của John Wimber và Kevin Springer, Power Healing (San Francisco: Harper and Row, 1987), Chap. 11, 12. Another helpful summary is found in Ken Blue’s Authority to Heal (Downers Grove, IL: InterVarsity Press, 1987), chap. 11.
11. Jack Hayford, “Healing for Today,” Charisma, Sept. 1984, p. 43.
12. Wimber with Springer, Power Healing, pp. 248-269.



Tổng thống Donald Trump cấm tiên tri giả TB Joshua bước chân tới Mỹ



" Nhiệm vụ đầu tiên của tôi là đối phó với nhà tiên tri giả da đen đó. Anh ấy sẽ phải đối mặt với hậu quả nghiêm trọng"

† Welcome you - nguonsusong.com

GMT+8, 11-5-2021 06:05 PM

nguonsusong.com - Tin lanh
Trả lời nhanh Lên trên Trở lại danh sách