† Welcome to nguonsusong.com

Tìm
Trở lại danh sách Đăng bài -----
Xem: 2548|Trả lời: 0

Chúa Giê-xu - Sự Kêu Gọi

[Lấy địa chỉ]
Đăng lúc 7-11-2011 09:14:06 | Xem tất |Chế độ đọc

Dâng hiến cho công việc Chúa

Chúa Giê-xu Người Lãnh Đạo Gương Mẫu
Tác giả: Dr. Davit J. Wriglesworth

Sự Kêu Gọi:

Câu hỏi hoành hành trong khóa huấn luyện lãnh đạo ấy là: “Các lãnh đạo được sinh ra hay được đào tạo?” Phải tùy tình huống mới xác định được câu trả lời phải lẽ cho thắc mắc này. Ví dụ, một vị vua được thừa hưởng ngai vàng là do được sinh ra trong gia đình hoàng tộc. Vị vua tương lai này không cần phải chứng minh hay bác bỏ những năng lực lãnh đạo của mình, nhưng chỉ việc đòi quyền đó do được sinh ra. Mặc khác, một tổng thống hay thủ tướng thường lên được địa vị lãnh đạo của mình nhờ vào những từng trải và năng lực trước đó. Tài năng sẽ đưa người lên nắm giữ công việc trước mặt các dân tộc. Bất kể từng trải quá khứ có ra sao đi nữa, không phải lúc nào họ cũng góp phần giúp công tác lãnh đạo tốt hơn. Đôi khi các lãnh đạo thấy mình bị đẩy tận cùng những giới hạn, thậm chí còn vượt quá những khả năng của mình nữa.
Khi nhìn xem sự lãnh đạo mẫu mực của Chúa Jesus, thì Ngài được sinh ra hay được đào tạo cho địa vị giữa con người của Ngài? Chúng ta không cần thắc mắc đến sự hiện hữu đời đời Chúa Jesus; Lời Đức Chúa Trời nói rõ ràng Ngài là Con đời đời của Đức Chúa Trời, (GiGa 1:1) đã được dựng nên trong xác thịt và đã sống giữa chúng ta trên trái đất này (1:14). Là Đấng Tạo Hóa của cả vũ trụ và thế gian, những năng lực lãnh đạo đời đời của Ngài trở nên hiển nhiên nhất cho toàn thể nhân loại! Nếu không, chúng ta sẽ không ngắm nhìn được vẻ đẹp lộng lẫy của cõi tạo vật, hoặc sẽ không có sự hiện hữu của bản thân chúng ta.
Nhưng Chúa đời đời đã cố ý mang lấy hình trạng con người, trở nên Đấng Thần Nhân, sống trên thế gian này trong ba mươi năm, và làm trọn sứ mạng Ngài trong thế gian. Rõ ràng, Ngài đã nêu một tấm gương hoàn hảo về sự lãnh đạo thật với những năng lực tự nhiên và siêu nhiên. Nhưng có phải năng lực lãnh đạo của Ngài xuất phát từ tánh tự nhiên hay từ sự dựng nên? Để giải đáp, chỉ có một câu trả lời gồm hai phần. Thứ nhất, Chúa Jesus được sinh ra với những năng lực lãnh đạo cao, bất chấp đẳng cấp và bối cảnh dường như thấp hèn của Ngài. Đi từ Đấng Tạo Hóa đời đời cho đến Đấng Sinh Tế bằng xương bằng thịt, chúng ta chỉ có thể kết luận rằng Ngài không bao giờ từ bỏ những quyền hạn hay những năng lực của mình để trở thành vị Lãnh Tụ duy nhất trong thế gian này. Năng lực lãnh đạo của Ngài phải là lẽ tự nhiên, vì chính Ngài đã tạo dựng dây chuyền các mạng lịnh và thẩm quyền để được xử dụng trong thế gian này trước khi thế gian được dựng nên. Đời sống và chức vụ của Ngài khiến không còn nghi ngờ gì về năng lực tự nhiên để Ngài quyết định số phận của thế gian này, để làm trọn sứ mạng cho nhân loại hư mất, và để cung cấp một kế hoạch cứu rỗi toàn hảo. Duy một mình Ngài mới là Đấng duy nhất đáp ứng được các nhu cầu của nhân loại và đắc thắng tình trạng đáng sợ kinh khiếp của điều ác trên con người.
Và thứ nhì, sự lãnh đạo của Ngài phải được tạo dựng nên. Kế hoạch cứu rỗi, theo như được mô tả trong Kinh Thánh, là độc đáo và độc nhất vô nhị đến nỗi buộc phải ra từ Đức Chúa Trời. Đức Chúa Trời ban kế hoạch cứu rỗi thông qua Đấng Cứu Chuộc - là Đấng Thần Nhân. Chúng ta sẽ không bao giờ kinh nghiệm được một Đấng Thần Nhân khác nữa trong lịch sử nhân loại. Bạn có hình dung nổi con trai bạn được sinh ra trong thế gian này nhằm mục đích chết để cứu chuộc nhân loại sa ngã không? Một bậc cha mẹ bình thường hầu như sẽ cam kết hoặc hy sinh bất cứ điều gì để cứu đứa con. Đức Chúa Trời không hành động theo tiêu chuẩn con người, nhưng Ngài định trước và chọn lựa để đem kế hoạch thiên thượng đến trong lãnh vực con người. Đức Chúa Jesus Christ hay Đấng Mêsia đã được dựng nên để Đức Chúa Trời ban sự cứu chuộc cho con người sa ngã. Sứ mạng Ngài để làm theo ý muốn của Đức Chúa Cha không phải là một phương án tùy chọn đối với Ngài; Trái lại, Con Đức Chúa Trời toàn hảo và vô tội đã được dựng nên để đáp ứng tiêu chuẩn thiên thượng cho của lễ chuộc tội lỗi chúng ta. Và lịch sử Kinh Thánh xác minh Ngài đã thực hiện điều ấy thật toàn hảo - là Chiên Con sinh tế duy nhất và chung quyết.
Nhưng địa vị và năng lực lãnh đạo này có khiến Đức Chúa Jesus trở thành một Lãnh Tụ kết quả và thành công không? Người ta không thể nào trở thành lãnh tụ kết quả và thành công nếu trước hết không là một Đấy Tớ. Đức Chúa Jesus đã làm Đầy Tớ của mọi đầy tớ, một đầy tớ phải “phục vụ hay là người tỏ sự thuận phục, công nhận hay mắc nợ kẻ khác.” Một đầy tớ vâng phục sẽ phó chính mình để giúp người khác. Hiển nhiên, Chúa Jesus không hề mắc nợ nhân loại, nhưng sẵn lòng thuận phục để làm Đầy Tớ trả món nợ đời đời mà con người đã mắc nợ Đức Chúa Trời.
Một lãnh đạo giỏi sẽ phục vụ với tinh thần sẵn sàng làm những công tác nhỏ, trung bình, mà không cần bất cứ sự ghi nhận công ơn nào. Nếu không thì sẽ chẳng bao giờ trở thành một lãnh đạo vĩ đại. Người này có thể điền vào vai trò lãnh đạo trong đời mình, nhưng sẽ không bao giờ đạt đến tiềm năng trọn vẹn của mình. Bao nhiêu người trong dân sự của Đức Chúa Trời đang làm công tác nhỏ mọn ở trong và ở ngoài hội thánh mà không cần bất kỳ sự công nhận nào? Bao nhiêu vị mục sư thi hành những trách nhiệm nhỏ trong hội thánh vì cớ không còn ai khác muốn làm điều đó? Trong lịch sử hội thánh, chúng ta đọc được về những vị lãnh đạo then chốt trong phong trào Cơ đốc, nhưng đã có hàng trăm hàng ngàn người đã phục vụ mà không ai biết đến họ. Một lãnh đạo giỏi sẽ là một đầy tớ trung tín, không mong chờ được công nhận trước mặt con người, nhưng thực hiện trọn công việc vì cớ sự vinh hiển của Đức Chúa Trời.
Đương nhiên, Chúa Jesus không phải là một vị lãnh đạo đầy ấn tượng theo tiêu chuẩn và những qui định của thời nay. Lý lịch Ngài hẳn chẳng giúp Ngài nhận được một địa vị hay một hội thánh danh tiếng nhất. Ngài là dân thành Naxarét, một thành phố mang tai tiếng xấu. Không ai mong điều gì tốt ra được từ nơi này. Chúa Jesus không nhận được sự giáo dục chính thức, chỉ được cha mẹ dạy về đức tin và truyền thống Do thái. Ngài không giữ địa vị quản trị trong một công ty lớn. Cả đời Ngài không có được nguồn tài chánh đầy hứa hẹn cũng không giàu có của cải vật chất. Chính Ngài không hề có vợ hoặc gia đình. Một lần nữa, chúng ta phải kết luận những thành tích của Ngài quả không chút ấn tượng gì với thế gian, nhưng chúng rất ấn tượng với Đức Chúa Trời, là Đấng ra quyết định tối hậu. Và Đức Chúa Trời đã để lại cho chúng ta bản lý lịch ấn tượng nhất về một Lãnh Đạo - Đầy Tớ trong Êsai 53. Tôi muốn triển khai bức tranh tuyệt vời này về Chúa Jesus trong vai trò lãnh đạo hết sức quan trọng của Ngài. Đầy Tớ chịu thương khó - là Đức Chúa Jesus Christ - đã công khai phó mình cho toàn thế gian nhìn xem và kinh nghiệm. Chúng ta còn thấy sự lãnh đạo nào tuyệt vời hơn là sự lãnh đạo Ngài đã dành cho chúng ta không?
Đoạn Kinh Thánh này cho chúng ta thấy quang cảnh đầy đủ về năng lực lãnh đạo của Ngài trong một thế giới chẳng hề nhận biết Ngài. Trước hết, Chúa Jesus đã chịu một sự đau khổ kinh khiếp để chuộc tội, mà thế gian không thể nào hiểu hết, cũng không thể hiểu nổi. Lãnh đạo không luôn luôn kinh nghiệm được những hoạt động vui thú trong đời. Êsai 53 cho chúng ta biết Ngài không duyên dáng hay đẹp đẽ (câu 1- 2). Ngài không xuất hiện như một cá nhân đầy ấn tượng. Bảy trăm năm trước khi biến cố này xảy ra, Êsai đã thuật lại cho chúng ta câu chuyện đầy cảm động về con người thật của Đấng Christ. Ngài là một người Naxarét tầm thường; người ta không hề đi theo Ngài vì cớ diện mạo Ngài. Ngài không được chấp nhận hay được tôn kính (câu 3). Câu này thuật lại sự chối bỏ và xa lánh kinh khiếp nhất của nhân loại. Toàn nhân loại đều chịu trách nhiệm về việc đóng đinh Ngài trên cây thập tự, và chúng ta cùng họ chế giễu Ngài, vả trên mặt Ngài, đóng đinh vào tay Ngài, đội cho Ngài mão gai, đâm gươm vào hông Ngài, và khiến Ngài chết thật kinh khiếp.
Nhưng là một Lãnh Tụ không hề biết sợ, Ngài đã chuộc tội lỗi chúng ta. Hành động chuộc tội (atonement) có nghĩa là “làm cho đồng ý” (“at - one - ment” hay “a- making - at - one”). Đấng Thần Nhân đã hành động cho cả hai bên, lấp khoảng trống giữa Đức Chúa Trời thánh khiết với con người bất toàn. Đức Chúa Jesus Christ đã làm trọn luật pháp (sự toàn hảo của Ngài), đã dự bị sự đoán xét công bình cho tội lỗi (ân điển) và đã sống lại đến sự sống mới (chiến thắng). Với việc Ngài sẵn lòng phó mạng sống vì chúng ta, chúng ta không thể yêu cầu điều gì lớn hơn nữa trong mẫu mực lãnh đạo của Ngài.
Thứ nhì, Ngài đã chịu sự chuộc tội thay thế, một sự thay thế trọn vẹn để đáp ứng những nhu cầu của chúng ta. Đức Chúa Jesus sẵn lòng chịu chết thay cho nhân loại, và đó là sứ mạng của Ngài trong cuộc đời. Ngài chết thay cho những đau khổ, có nghĩa là “bịnh tật” của chúng ta. Ngài gánh lấy những sự đau khổ hay đau đớn ngay cả ở trong tâm trí. Ngài đã chịu khổ vì sự quá phạm của chúng ta - tức sự không sẵn lòng đầu phục Đức Chúa Trời và trung thành với Ngài. Ngài đã cất bỏ những tội ác của chúng ta bằng cách mang lấy chúng trong thân thể Ngài. Ngài đã đem lại cho chúng ta sự cải cách hay sự tinh khiết bởi phó sự sống Ngài. Đức Chúa Jesus đã trả xong mọi hình phạt cho tội lỗi bằng sự đền chuộc tội mọi tội lỗi.
Một lãnh đạo giỏi sẽ sẵn lòng mang lấy nổi đau đớn của trách nhiệm. Sự chết (câu 9) mang số nhiều có ý nhấn mạnh trong tiếng Hêbơrơ. Chữ này nói đến sự thảm khốc của sự chết Ngài, chính nổi đau đã khiến nó trở thành một sự chết liên tục để chuộc mọi tội lỗi. Nói theo nghĩa bóng, mỗi khi có một tội thì Đấng Christ chết một lần.
“Một phụ nữ Cơ Đốc đến thăm con mình đang học đại học. Trong phòng con, bà thấy những thứ làm bà đau khổ, và kể cho con biết nỗi đau của mình, vì con cũng là một Cơ Đốc nhân. Bà mua một bức họa Đấng Christ tuyệt đẹp của Hoffman, và treo trên tường trong phòng con mà con trai bà không biết. Nhiều tháng sau, sau khi đến thăm lại căn phòng, bà bảo: ‘William, con đã thay đổi nhiều sau lần mẹ đến đây.’ Nhìn lên khuôn mặt trong bức tranh treo trên tường, cậu con trai bảo: ‘Mẹ ơi, những thứ đó sẽ không hợp với Ngài đâu.’” Sự chết chuộc tội thay thế của Ngài - hình ảnh tiêu biểu của toàn bộ sự lãnh đạo - đã thay đổi nhiều cuộc đời. Cấp lãnh đạo giỏi sẽ noi theo tấm gương này. Chúng ta bước vào sự lãnh đạo, không vì cớ vinh quang cho chính mình, nhưng vì sự vinh hiển của Ngài.
Và thứ ba, Đức Chúa Jesus đã chiến thắng trong sự lãnh đạo chúng ta. Sự chịu khổ của bản thân Ngài đem lại sự tha tội (câu 10- 11). Điều gì khiến sự chết của Ngài trở nên một sự nghiệp cao quí như thế? Công tác của Ngài thay đổi nhiều cuộc đời, đem lại chiến thắng sự chết và tạo nên một dân đặc biệt. Qua Đấng Christ, Đức Chúa Trời tha thứ và quên đi tội lỗi.
“Có một vị vua kia chịu khốn khổ nhiều vì cớ thần dân nổi loạn của mình. Nhưng một ngày kia, họ đầu hàng, giao nộp vũ khí, gieo mình xuống chân vua và xin được thương xót. Vua tha thứ họ hết thảy. Một người bạn hỏi vua: ‘Không phải bệ hạ đã truyền mọi kẻ nổi loạn đều phải chết sao?’ Nhà vua đáp: ‘Đúng, nhưng ở đây ta không thấy kẻ nổi loạn nào cả.’” Chúa Jesus, vị lãnh tụ, đã tẩy sạch mọi người nào kêu cầu Ngài. Trong gia đình Ngài, không còn ai là kẻ nổi loạn.
Cấp lãnh đạo Cơ Đốc phải ở dưới sự kêu gọi và ý chỉ của Đức Chúa Trời và sự thôi thúc và dẫn dắt thiên thượng của Đức Thánh Linh. Đối với cấp lãnh đạo then chốt trong hội thánh (mục sư, truyền đạo, giáo sĩ, trưởng lão, chấp sự và giáo sư), thì phải có sự kêu gọi từ Đức Chúa Trời. Xu hướng hiện đại dường như đang loại bỏ sự kêu gọi của Đức Chúa Trời. Trong một số nhóm Cơ đốc, họ tuyên bố sự kêu gọi của Đức Chúa Trời là không cần thiết cho công tác này. Tôi tin đây là một thần học sai lầm.
Kinh Thánh nói gì hay cung cấp điều gì về sự kêu gọi của Đức Chúa Trời? Giáo lý Kinh Thánh rõ ràng bao gồm cả sự kêu gọi của Đức Chúa Trời. Có rất nhiều những ví dụ trong Cựu Ước và Tân Ước. Ápraham, Môise, Gôisép, Samsôn, Saulơ, Đavít, Salamôn, và các tiên tri Cựu Ước (chỉ kể tên ra mới ít thôi) đã được Đức Chúa Trời kêu gọi để bước vào sự hầu việc đặc biệt. Giăng Báptít đã được biệt riêng một cách cụ thể ra làm người mở đường của Đấng Christ. Các môn đồ đã được Thầy kêu gọi làm học trò trong cuộc đời và chức vụ Chúa Jesus, về sau họ trở thành những nhà tiền phong và lãnh đạo vĩ đại của hội thánh đầu tiên. Sứ đồ Phaolô đã nhận được khải tượng rõ ràng để hầu việc Chúa.
Người lãnh đạo Cơ Đốc có kết quả nhất sẽ bước vào địa vị mình từ sự kêu gọi của Đức Chúa Trời là bởi ý muốn thiên thượng. Làm sao chúng ta biết được ý muốn của Đức Chúa Trời? Không cần đi quá sâu vào chi tiết, nhưng ý muốn của Đức Chúa Trời thì công nhận quyền tể trị của Đức Chúa Trời trong đời sống chúng ta thay vì để bản ngã cai trị. Dưới dự sắp xếp này, chúng ta phải công nhận và tiếp nhận Đức Chúa Jesus Christ là Chúa. Chúng ta phải nhận kế hoạch thiên thượng dành cho đời sống mình (CoCl 1:9; HeDt 13:21). Ý muốn của Đức Chúa Trời có thể tìm thấy qua một tiến trình gồm mười bước cơ bản.
1. Khát khao biết Ngài và làm theo ý muốn Ngài. (ChCn 3:5-6; Thi Tv 90:8; GiGa 7:17).
2. Sống phù hợp với Kinh Thánh và các mạng lịnh của Kinh Thánh. (Gios Gs 1:8).
3. Phát triển một nếp sống cầu nguyện hằng ngày (IGi1Ga 5:14; CoCl 1:9).
4. Nhìn vào hoàn cảnh cụ thể hay kinh nghiệm cụ thể như là những dấu hiệu.
5. Được Đức Thánh Linh dẫn dắt (RoRm 8:14; GaGl 5:16, 25; IGi1Ga 2:27).
6. Tìm kiếm lời khuyên khôn ngoan của những lãnh đạo Cơ Đốc vững vàng, trưởng thành.
7. Đánh giá đời sống mình bằng cách xem xét toàn bộ đời sống cho đến hiện tại.
8. Quyết định phù hợp với sự hiểu biết hiện tại và với điều tốt nhất của năng lực mình.
9. Kiên trì trong quyết định của mình để dâng sự vinh hiển cho Đức Chúa Trời và học tập từ những từng trải của đời sống.
10. Được bình an trong lòng và trong tâm trí (Phi Pl 4:6-7; CoCl 3:15).
Chúng ta hãy xem xét vắn tắt sự kêu gọi Chúa Jesus. Ngài bước vào chức vụ công khai vào khoảng độ 29 đến 30 tuổi, cùng độ tuổi mà các thầy tế lễ và các rabi Do thái sẽ được chấp nhận vào chức vụ. Phép báp têm của chính Ngài nhằm làm một dấu hiệu cho thấy Ngài đã được kêu gọi, được tiếp nhận và được công nhận bởi Đức Chúa Trời như là Đấng Mêsia duy nhất (Mac Mc 1:9-11).
Vì sao tôi lại tin quyết như thế vào sự kêu gọi của Đức Chúa Trời dành cho những chức vụ lãnh đạo then chốt trong Hội Thánh? Công tác của Đức Chúa Trời không bao giờ là công tác dễ dàng cả. Đầy tớ Chúa sẽ chịu nhiều áp lực, thử thách và nhiều nỗi đau lòng. Không phải toàn bộ đều sẽ là những từng trải vinh quang và cao ngất trên đỉnh núi. Trong thực tế, hầu hết từng trải của lãnh đạo ấy sẽ là sống ở dưới trũng của cuộc đời. Các nan đề có thể xảy ra trong chức vụ, với con người, trong sự căng thẳng và kiệt lực. Sự kêu gọi sẽ là nền tảng để giữ người ấy tận tâm với công tác. Không có sự kêu gọi, người lãnh đạo sẽ gục ngã bên lề đường.
Nhưng như vậy có nghĩa sự kêu gọi phục vụ Đấng Christ trọn thời gian đòi hỏi phải có một nghề nghiệp hay sự phục vụ trọn đời không? Không, không phải luôn luôn như vậy. Đức Chúa Trời có thể kêu gọi những đầy tớ đặc biệt trong những khoảng thời gian ngắn hạn cho một công tác đặc biệt. Rất nhiều các tiên tri nhỏ trong Cựu Ước đã làm trọn những chức vụ ngắn hạn, ít ra cũng là từ những bản ký thuật chúng ta có về họ. Như vậy, người lãnh đạo phải luôn luôn nhạy bén với bàn tay dẫn dắt của Đức Chúa Trời. Đức Chúa Trời đôi lúc có thể thay đổi địa vị lãnh đạo của bạn. Ngài có thể đưa bạn vào sự hầu việc trọn thời gian để hoàn tất những công tác đặc biệt. Hoặc Ngài có thể dẫn bạn vào địa vị ở ngoài đời. Điều tối quan trọng là hầu việc Ngài hết khả năng mình bất luận Ngài kêu gọi hay đưa bạn vào nơi đâu đi nữa. Người đầy tớ Cơ Đốc sẽ thờ phượng tôn kính và quy vinh hiển cho Đức Chúa Trời bằng cách hầu việc Ngài và chấp nhận địa vị phục vụ ấy với sự vui mừng khôn xiết. Há không phải Chúa Jesus đã nêu gương bằng cách làm theo ý muốn của Đức Chúa Cha và tôn vinh danh Ngài sao? Thật thú vị khi nghiên cứu lời cầu nguyện chân thành của Chúa chúng ta, là Giăng 17. Đang khi ở trong vườn Ghếtsêmanê và ngay trước khi chịu đóng đinh trên thập tự, Ngài đã xác minh và trả lời câu hỏi này cho chúng ta. Ngài không cầu xin cho sứ mạng của thập tự giá được cất đi, nhưng Ngài chấp nhận sự thương khó sắp đến là mục đích thật của Ngài trên trần gian. Và bất luận sự thương khó kéo dài vào ngày hôm sau, Ngài vẫn dâng lời cầu nguyện cho các môn đồ. Quả là một sự lãnh đạo tuyệt vời biết bao! Vào lúc Ngài hoàn toàn có quyền để nghĩ đến chính mình và thử thách hầu đến, thì Ngài lại nói lên những lời cầu thay sâu nhiệm và sốt sắng cho môn đồ và cho việc họ sẽ dự phần vào những biến cố sắp đến cũng như trong tương lai. Rõ ràng, đây là phẩm chất cao cả nhất của cấp lãnh đạo.




† Welcome you - nguonsusong.com

GMT+8, 16-6-2021 06:08 AM

nguonsusong.com - Tin lanh
Trả lời nhanh Lên trên Trở lại danh sách