† Welcome to nguonsusong.com

Tìm
Trở lại danh sách Đăng bài -----
Xem: 2423|Trả lời: 0

Chúa Giê-xu - Sự Lãnh Đạo Dứt Khoát

[Lấy địa chỉ]
Đăng lúc 8-11-2011 09:14:45 | Xem tất |Chế độ đọc

Dâng hiến cho công việc Chúa

Chúa Giê-xu Người Lãnh Đạo Gương Mẫu
Tác giả: Dr. Davit J. Wriglesworth

Sự Lãnh Đạo Dứt Khoát:

Trong phần này, chúng ta sẽ xem xét kỹ đến việc quản lý thời gian và những thành tựu, hai khía cạnh quan trọng đối với sự lãnh đạo vững mạnh và thành công. Chúa Jesus đã nêu tấm gương hoàn hảo trong những phương diện này của đời sống, là biết thời điểm chính xác để hành động và hoàn thành sứ mạng Ngài. Chúa Jesus luôn luôn hành động vào đúng thời điểm, và Ngài luôn luôn có thời điểm để hành động. Đây là những yếu tố quan trọng nhất để lãnh đạo xuất sắc. Nếu không hành động thích hợp trong một tình huống nhất định, thì chúng ta đánh mất sự kính trọng và sự ngưỡng mộ cần thiết của người khác.
Ví dụ chính yếu trong đời sống của Chúa Jesus sẽ là việc kêu Laxarơ sống lại. Chúa Jesus nghe tin dữ về bịnh tật của Laxarơ, người anh duy nhất của Mari và Mathê, và là người bạn rất thân của Chúa. Vì nhìn biết trước được trong tương lai, nên Chúa Jesus biết kết quả sẽ ổn cả, và Ngài đã nói những lời khích lệ người nghe (GiGa 1:4). Tuy nhiên, Chúa Jesus vẫn ở lại tại chỗ thêm hai ngày nữa. Và ngay cả trước khi đi đến Giuđê, Ngài đã báo tin sự chết của Laxarơ rồi (11:11).
Mathê đến gặp Chúa ngay khi Ngài vừa đến Bêthani, và lập tức trách Chúa Jesus về sự chết của anh mình (11:21). Chúa Jesus đã dạy Mathê về sự sống lại của Laxarơ, là điều mà Mathê đã hiểu lầm. Mari cũng kết tội Chúa tương tự khi gặp Ngài (11:32). Điều này dẫn đến câu ngắn nhất trong Kinh Thánh, là “Đức Chúa Jesus khóc” (11:35). Và cùng với những người em gái và người Dothái đang than khóc, Chúa Jesus đã bày tỏ nhân tánh Ngài và lòng thương xót trước sự qua đời của người bạn thân. Câu chuyện không kết thúc trong sự đau buồn của nhiều tấm lòng, nhưng kết thúc với sự vui mừng lớn lao. Chúa Jesus truyền lăn tảng đá ra khỏi mộ (Laxarơ đã chết bốn ngày rồi) và kêu đích danh ông sống lại từ kẻ chết. Kết quả là sự sống lại vinh diệu của một người đã chết (11:43-44). Với thời điểm hoàn hảo, sự khuyên bảo, sự đau buồn và chờ đợi, kết quả cuối cùng đã bày tỏ quyền năng của Cứu Chúa hằng sống. Đây không phải sự sống lại đầu tiên do Chúa thực hiện. Xin nhớ lại việc Chúa gọi con trai người đàn góa sống lại (cũng không phải sự sống lại cuối cùng). Chỉ trong một khoảng thời gian ngắn nữa, chính Chúa Jesus sẽ sống lại từ mồ mả, vì sự chết không thể cầm giữ sự sống đời đời. Và thân thể tín đồ Đấng Christ sẽ được sống lại vào lúc hội thánh được cất lên, còn linh và hồn đã hiện diện trong thiên đàng rồi từ lúc họ qua đời. Chúng ta há không thể gọi đây là đúng thời điểm và là thời điểm thích hợp để hành động sao?
Sẽ cực kỳ khó thành đạt trong đời và đạt được những mục tiêu đã định nếu thiếu thể loại hay hình thức quản lý thời gian. Phương pháp hay tiến trình này, thường được hoạch định ra hay được làm trọn tùy theo cá tính, sẽ giúp làm xong công việc. Nó sẽ là phương tiện cho mục đích. Trong bối cảnh Cơ đốc, nó phải luôn luôn nằm trong ranh giới của tính cách và hành vi tốt về đạo đức. Chúng ta không bao giờ có thể thay thế luật của Đức Chúa Trời trong những thành tựu của cá nhân hay tập thể.
Về cơ bản, chúng ta thấy có hai loại quản lý - quản lý hướng con người và quản lý hướng mục tiêu. Trong thể loại quản lý hướng con người, người lãnh đạo quan tâm đến con người. Con người - chứ không phải công tác - luôn luôn là vấn đề quan trọng. Mặt khác, thể loại quản lý hướng mục tiêu nhắm đến việc hoàn tất mục tiêu, thường xem nhẹ nhu cầu của con người. Khi cùng làm việc với nhau trong một đội, những người liên quan sẽ tìm cách làm xong công việc bằng mọi giá. Cấp lãnh đạo giỏi sẽ cân đối giữa hai thái cực lãnh đạo này, vừa đáp ứng nhu cầu của con người đồng thời cũng vừa hoàn tất nhiệm vụ.
Nhưng làm sao chúng ta giữ được cân bằng trong sự quản lý lãnh đạo Cơ đốc? Hầu như không thể tìm được sự cân bằng hoàn hảo ở nơi một người lãnh đạo. Có thể sẽ có sự gần gũi, nhưng lãnh đạo này sẽ thiên về một bên, gây thiếu cân bằng đủ để tạo ra những nan đề nào đó, những chia rẽ và khó khăn nào đó. Do vậy, Hội Thánh cần cả hai thể loại quản lý này. Chúng ta không thể giảm thiểu tầm quan trọng của cả đội viên hướng con người lẫn đội viên hướng mục tiêu. Nhờ có cả hai thể loại người quản lý này trong Hội Thánh, chúng ta có thể nộ lực để giữ cho cân bằng.
Lịch sử của Hội Thánh đầu tiên cho chúng ta một ví dụ khác nữa về cách Đức Chúa Trời xử dụng cả hai thể loại lãnh đạo này. Phaolô và Banaba đã được Đức Thánh Linh chỉ định và được Hội Thánh biệt riêng để khởi hành chuyến truyền giáo đầu tiên. Họ đã hoàn tất thành công nhiệm vụ, và về tường trình đầy đủ cho hội thánh tại Antiốt.
Dầu chuyến đi rất thành công, chúng ta đã thấy có một nan đề về nhân sự. Mác, một chàng trai trẻ là cháu của Banaba, là người trong đội, nhưng ông đã lìa đoàn trước khi kết thúc chuyến đi (chúng ta không có đặc ân để lý giải vì sao ông lìa đoàn truyền giáo).
Hành trình truyền giáo thứ nhì được lên kế hoạch (Cong Cv 15:36). Một lần nữa, cả Phaolô lẫn Banaba muốn cùng đi chung với nhau, nhưng việc đem Mác theo đã gây ra sự chia rẽ. Phaolô - người hướng mục tiêu - không muốn đem chàng trai trẻ đi theo. Anh ta đã không chứng tỏ được mình trong hành trình truyền giáo thứ nhất; do đó, Phaolô cho rằng có thể anh sẽ bỏ rơi đoàn thêm lần nữa. Banaba, người lãnh tụ hướng con người, lại muốn đem cháu mình theo, tin anh ta sẽ chứng tỏ mình là xứng đáng. Từ kết quả và theo thông tin được biết, Phaolô và Banaba chẳng bao giờ cùng đi chung với nhau nữa. Phaolô và Sila khởi hành chuyến truyền giáo thứ nhì, như được ghi lại cho chúng ta trong Côngvụ. Banaba và Mác ra đi trong một chuyến truyền giáo khác, khởi đầu từ Chíprơ. Về sau, sứ đồ Phaolô công nhận tầm quan trọng của Mác, sự phục vụ và chức vụ của ông trong công tác của Hội Thánh. Đức Chúa Trời đã dùng nan đề đầu tiên này để bành trướng công tác Ngài trên thế giới và mở nhiều cánh cửa mới cho công tác truyền giáo.
Thời gian và cách quản lý nó vẫn là điều rất quan trọng trong công việc Chúa. Lúc nào sẽ là lần cuối cùng chia xẻ Tin Lành? Làm sao chúng ta có thể làm xong mọi việc? Chúng ta không biết đâu là giờ cuối cùng để làm chứng, và chúng ta không tự mình thực hiện công việc. Đang khi Chúa chúng ta còn nấn ná, chức vụ vẫn là một công việc bất tận. Do vậy, chúng ta cần cả hai thể loại lãnh đạo này để thực hiện xong công việc. Và chúng ta phải học tập để cộng tác với nhau vì sự vinh hiển của Ngài.
Nhưng điều gì là quan trọng khi chúng ta có quá nhiều việc để làm và để hoàn tất? Một lãnh đạo giỏi sẽ thiết lập các mục tiêu và những điều ưu tiên. Đâu là những nhu cầu và công tác quan trọng nhất trong trách nhiệm Cơ Đốc của chúng ta? Các mục tiêu và điều ưu tiên sẽ lập nên một kế hoạch tiến hành tiệm tiến. Thiếu chúng, chúng ta sẽ không có phương hướng và không bao giờ hoàn thành công tác.
Tại một trong những hội thánh mà tôi đã từng làm mục sư, có một tấm bảng treo trên văn phòng hội thánh ghi rằng: “Hãy lập kế hoạch từ trước - Nôê đã làm như vậy!” Đây là một lời khuyên phi thường. Nôê mất một trăm hai mươi năm để đóng con tàu do Đức Chúa Trời dựng nên và vẽ kiểu. Trong thời gian này, Nôê cảnh cáo dân chúng trên trần gian về sự hủy hoại sắp đến trên đất. Công tác rao giảng trung tín của ông không khiến được một ai ăn năn (thêm một bản lý lịch không ấn tượng nữa trong sự lãnh đạo hiện đại). Dầu vậy ông vẫn hoàn tất chiếc tàu, và nó cứu gia đình ông khỏi bị hủy diệt. Nôê đã hoàn tất công tác Đức Chúa Trời giao cho. Dầu không đem lại một bản lý lịch rất thành công, nhưng nó đã tìm được sự ủng hộ và lòng trung tín trong sự phục vụ kế hoạch và mục đích thiên thượng.
Tân Ước cũng nêu cho chúng ta một ví dụ tuyệt vời về việc thiết lập đúng những điều ưu tiên. Các sứ đồ đang bận rộn rao giảng Lời Đức Chúa Trời và chăm sóc cho nhu cầu thuộc linh của tín hữu. Tuy nhiên, nan đề đã xuất hiện trong hội thánh, tức là dường như các góa phụ Hylạp bị bỏ bê. Các sứ đồ đã giải quyết vấn đề này, nhưng họ không muốn đi lạc hướng khỏi nhiệm vụ chính, là rao giảng Lời Đức Chúa Trời. Do vậy, họ đã bổ nhiệm các chấp sự đầu tiên (6:1-15), thật thú vị thay, cả bảy người đều mang tên Hylạp.
Những ví dụ cụ thể này sẽ là những bài học quan trọng cho chúng ta trong trách nhiệm lãnh đạo. Vì sẽ phải khai trình với Đức Chúa Trời về những cú điện thoại đặc biệt và những cuộc hẹn, nên chúng ta đừng phí thì giờ quý báu. Vì có rất nhiều hướng khác nhau để đi, nên chúng ta cần quản lý tốt thời gian trong cả cuộc sống cá nhân lẫn trong bổn phận lãnh đạo. Khi tôi học chương trình tiến sĩ, khoảng một phần ba chương trình là về quản lý bản thân và quản lý mục vụ. Ngay cả trước khi có thể bắt đầu chương trình tiến sĩ, tôi đã phải ghi lại cách mình xử dụng thời gian, và rồi đánh giá nó thật cẩn thận.
Rõ ràng, các nền văn hóa trên thế giới thì khác nhau, nhưng thì giờ thì bằng nhau. Trong bối cảnh của một nền văn hóa nhất định, người ta có thể đề ra những mục tiêu và những điều ưu tiên. Đức Chúa Jesus đã ở trong phạm vi văn hóa Trung Đông, nhưng điều này không ngăn Ngài làm trọn ý muốn của Đức Chúa Cha và hoàn tất mục đích Ngài trên đất. Ngài đã tận dụng các nhiệm vụ hằng ngày, nhìn thấy nhu cầu của con người và đã tạo nhiều cơ hội đặc biệt. Ví dụ, chúng ta có việc nuôi năm ngàn người và bốn ngàn người ăn (tôi xem đây là hai trường hợp khác nhau). Sau một ngày dạy dân chúng, Ngài đã tỏ lòng thương xót trước những nhu cầu con người của họ. Ngài không thể cho họ trở về mà không quan tâm đến cơn đói của họ. Từ số thức ăn ít ỏi, Chúa Jesus đã hóa thêm nhiều cho đến khi hết thảy mọi người đều no đủ. Và trong mỗi trường hợp, chúng ta vẫn còn lương thực dư mà không được phép phí phạm.
Việc quản lý giúp chúng ta tận dụng được cơ hội. Chúng ta có thể dùng những thông lệ thường ngày để nhìn thấy bàn tay đặc biệt của Đức Chúa Trời đang hành động trong đời sống mình và đời sống của những người được chúng ta chăm sóc. Và với tinh thần này, chúng ta đừng ngần ngại nghĩ những chuyện lớn và hành động bởi đức tin. Chúng ta sẽ không bao giờ thành công nếu không chịu liều trong lãnh đạo để thử những phương tiện mới trong đời sống chúng ta. Nếu sợ thất bại, chúng ta sẽ không bao giờ hoàn tất những việc lớn vì vinh hiển của Đức Chúa Trời và Cứu Chúa chúng ta.
Quản lý tốt và được thực hiện trong ý muốn và mục đích của Đức Chúa Trời thì sẽ đem lại những thành tựu đặc biệt. Đức Chúa Trời muốn chúng ta nhận những ân tứ và tài năng rồi sử dụng để đem lại thành công cho Ngài. Khi thực hiện công việc Đức Chúa Trời trong đời sống chúng ta, thì đó không bao giờ là thành công của chúng ta cả. Mọi thành công của bản thân đều phải được dâng trả lại cho Chúa. Đức Chúa Trời mới là Đấng ban cho chúng ta sự khôn ngoan và năng lực để làm xong công tác.
Đức Chúa Jesus nổi bật lên như Đấng Thành Đạt vĩ đại nhất của mọi thời đại (không phải theo từ ngữ của thế gian, nhưng trong kế hoạch của Đức Chúa Trời). Thế gian chấp nhận Chúa Jesus như là một giáo sư giỏi khác nữa, nhưng họ không nhận ra được công tác quan trọng nhất của Ngài - phó mạng sống để chuộc tội lỗi. Vì sao Chúa Jesus lại thành công như vậy trong công tác? Chúng ta không thể nhắc lại điều đó cho đủ được. Trong mỗi hoàn cảnh của đời Ngài, Ngài luôn luôn làm trọn và làm trọn hoàn toàn ý muốn của Đức Chúa Cha. Ngài đã không phạm tội, và Ngài không bao giờ đi lệch khỏi sứ mạng là chết trên thập tự giá.
Thành tựu mỹ mãn đến do vâng lời Đức Chúa Trời. Từ đây hoàn toàn có quyền thừa nhận điều ngược lại, tức là: sự thất bại đến do không vâng lời Đức Chúa Trời. Một lần nữa, chúng ta có thể thấy hai ví dụ trái ngược nhau trong Kinh Thánh. Giuđa Íchcariốt sẽ là một người thành đạt lớn lao trong thế giới, nếu không có chuyện ông tự tử. Há không thể xem ông là một sứ đồ của sự thành công sao? Ông khao khát món lợi tài chính và chính trị. Ông kiểm soát túi tiền, và thường thì sẽ đem lại lợi ích cho ông. Ông là một người giật dây rất khéo, và trong số các môn đồ, là người có nhiều tiềm năng nhất để thành công. Kết quả bi thảm đến trong sự tự tử sau khi phản bội Thầy mình. Thế giới ngày nay hẳn sẽ rộng mở cánh tay đón nhận ông, và thậm chí còn dành riêng một ngày lễ để kỷ niệm ông nữa.
Phierơ, một môn đồ trong nhóm thân tín (Phierơ, Giacơ và Giăng), có thể dễ dàng bị xem như là một thất bại hoàn toàn đối với thế gian. Thường thì có thể xem ông như là kẻ bất lực trong những khủng hoảng lớn. Cá tánh của ông khiến ông lạc lõng trong xã hội. Dường như ông luôn luôn nói bậy và nói trật chỗ. Ông không phải là một bạn đồng hành trong giờ phút nguy hiểm. Và có thể xem ông là kẻ gây bực bội rất nhiều trong những tình huống đặc biệt. Ông hẳn sẽ không được chọn cho những tài liệu về lãnh đạo hay quản lý. Tuy thế, ông đã trở thành vị lãnh tụ chính yếu của Hội Thánh trong Côngvụ 1- 12. Chúa đã biết tiềm năng của Phierơ và phát triển tiềm năng này qua việc huấn luyện môn đồ hóa.
Vấn đề không phải chúng ta là ai hay chúng ta có gì; vấn đề là Đức Chúa Trời nhậm những tiềm năng của bạn rồi xử dụng chúng để tôn vinh hiển Ngài. Đôi khi, Đức Chúa Trời sẽ xử dụng những ân tứ và năng lực lớn của chúng ta (định chuẩn); có lúc, Ngài sẽ dùng chúng ta trong những sự yếu đuối của chúng ta (điều bất thường). Hầu hết chúng ta đều khao khát làm việc trong phạm vi những khu vực nhàn nhã của mình, nhưng chúng ta nên mở rộng cửa để Đức Chúa Trời đưa chúng ta ra khỏi những nơi đó để mở rộng khả năng lãnh đạo của chúng ta. Dù ở trong hay ở ngoài khu vực nhàn nhã, sự lãnh đạo của chúng ta phải nương cậy nơi Ngài qua đức tin mạnh mẽ và sự dẫn dắt của Đức Thánh Linh. Chúng ta không thể không thành đạt khi Đức Chúa Trời kiểm soát đời sống chúng ta.
Chúa Jesus là Lãnh Tụ của mọi lãnh tụ. Ngài không thành công theo định nghĩa của thế gian, nhưng Ngài đã làm trọn kế hoạch của Đức Chúa Trời trong đời sống Ngài, và đã giải phóng thế gian khỏi điều ác và tội lỗi. Không có thành tựu vĩ đại này, bạn và tôi sẽ không có sự sống đời đời cũng như không có mục đích. Thật kỳ diệu thay, Đức Chúa Trời không dùng những tiêu chuẩn bình thường của con người để dự bị và ban lịch sử cứu chuộc. Đức Chúa Trời nhận lấy những biến cố tồi tệ nhất và ban cho chúng ta những đặc ân tốt nhất.
Thành tựu Cơ Đốc sẽ đến khi ta làm theo ý muốn Đức Chúa Trời mà không hề thỏa hiệp. Bất luận hoàn cảnh và điều kiện có ra thể nào, chúng ta vẫn phải cứ tiếp tục làm theo ý muốn Đức Chúa Trời. Mỗi ngày, ý muốn Ngài cứ tiếp tục bày tỏ trong đời sống chúng ta. Ý muốn ấy sẽ được thành tựu bởi chúng ta đầu phục Ngài; nhưng Đức Chúa Trời cũng mong chúng ta thực hiện phần việc của mình. Quản lý tốt cuộc sống sẽ đem lại thành tựu thiên thượng trong mọi vấn đề của đời sống chúng ta. Đức Chúa Trời ban cho chúng ta điều tốt nhất của Ngài, liệu chúng ta có thể dâng cho Ngài kém hơn sao?



Tổng thống Donald Trump cấm tiên tri giả TB Joshua bước chân tới Mỹ



" Nhiệm vụ đầu tiên của tôi là đối phó với nhà tiên tri giả da đen đó. Anh ấy sẽ phải đối mặt với hậu quả nghiêm trọng"

† Welcome you - nguonsusong.com

GMT+8, 11-5-2021 06:08 AM

nguonsusong.com - Tin lanh
Trả lời nhanh Lên trên Trở lại danh sách