† Welcome to nguonsusong.com

Tìm
Trở lại danh sách Đăng bài -----
Xem: 2205|Trả lời: 0

Chúa Giê-xu - Các Con Số

[Lấy địa chỉ]
Đăng lúc 8-11-2011 09:18:13 | Xem tất |Chế độ đọc

Dâng hiến cho công việc Chúa

Chúa Giê-xu Người Lãnh Đạo Gương Mẫu
NGƯỜI TỔ CHỨC
Tác giả: Dr. Davit J. Wriglesworth

Các Con Số:
Đừng bao giờ để các con số trở thành ưu tiên trong trách nhiệm tổ chức, nhưng chúng lại rất quan trọng cho sự phát triển và tiến bộ. Thật thú vị khi nhìn thấy sự tiến bộ của Hội Thánh đầu tiên. Chúa Jesus khởi đầu chức vụ và lập mười hai môn đồ. Rồi Ngài có thêm một trăm hai mươi môn đồ. Trong Côngvụ 1, chúng ta vẫn thấy một trăm hai mươi môn đồ khi lập Mathia thay cho Giuđa Íchcariốt. Sau sự khai sinh Hội Thánh vào Ngày Lễ Ngũ Tuần, chúng ta lập tức thấy sự tăng trưởng nhanh chóng của Hội Thánh, tức là khoảng ba ngàn linh hồn chỉ trong một ngày. Rồi chúng ta có thêm năm ngàn người, không kể phụ nữ và trẻ em. Chỉ trong vài tuần lễ, chúng ta thấy bên cạnh mười hai sứ đồ là mười lăm ngàn linh hồn được thêm vào cho số một trăm hai mươi môn đồ lúc đầu.
Nhưng không phải điều này đã gây nên nan đề lớn cho hội thánh Giêrusalem sao? Thông thường, sự phát triển nhanh chóng của Hội Thánh có thể gây ra những bùng nổ lớn và những điều chỉnh. Những thành viên lâu năm hơn dễ dàng bực tức khi có quá nhiều người thêm vào và quá nhiều thay đổi trong môi trường thoải mái đã ổn định xưa nay. Và những thành viên mới cũng dễ dàng không chấp nhận hoặc không tuân theo các truyền thống đã có hội thánh, gây nên sự đụng chạm công khai. Nhưng chúng ta có thấy điều này nổi bật lên trong sách Côngvụ các Sứđồ, là căn nguyên và lịch sử của sự phát triển Hội Thánh không? Có! Đã xuất hiện những nan đề nhất định, nhưng luôn luôn thấy chúng đã được đương đầu và được giải quyết. Và chúng ta thường thấy chép rằng: “Hội Thánh hiệp một với nhau,” hay sự hiệp một đã thắng thế. Hàng ngàn tín đồ mới đã không gia nhập để rồi thao túng Hội Thánh, nhưng họ đã hoàn toàn được kết hợp vào hay đứng hiệp chung với một trăm hai mươi môn đồ.
Số lượng nói cho chúng ta biết mình đang thực hiện thế nào trong những khuôn mẫu tăng trưởng! Nếu Đức Chúa Trời ghi lại những con số, thì liệu hội thánh địa phương không nên giữ sổ sách chính xác sao? Con số của Hội Thánh phổ thông phải được giao hoàn toàn cho Đức Chúa Trời, vì không thể nào biết được bản báo cáo chính xác. Chúng ta đọc được những bản ký thuật về dân Ysơraên. Trong chức vụ của Đức Chúa Jesus, trước giả các sách Tin Lành đã nhanh chóng ghi lại các con số, ví dụ như việc hóa bánh nuôi bốn và năm ngàn người (không kể phụ nữ và trẻ em), mười hai môn đồ, một trăm hai mươi môn đồ, việc chữa lành mười người bị bệnh phung, và nhiều con số của những sự kiện khác nữa.
Ngay cả khi cẩn thận lưu giữ hồ sơ, chúng ta cũng đừng bao giờ phóng đại. Việc tăng thêm cho những con số thực rất hay lây đấy! Nhưng vì sao đây lại trở thành chuyện thường tình trong giới Cơ đốc? Vì quá nhấn mạnh số lượng trong chức vụ, và dùng chúng để đánh giá thành công, nên chúng ta có khuynh hướng báo cáo một con số không đúng. Và xin nhắc nhở trực tiếp là chúng ta đừng bao giờ đặt số lượng lên hàng ưu tiên. Nó sẽ không bao giờ là tiêu chuẩn tối hậu cho sự lãnh đạo thành công; và tuy thế, chúng ta vẫn tập trung vào chúng, vì đây là phương tiện dễ dàng nhất để đo lường vai trò lãnh đạo và sự tiến bộ.
Và thêm một lưu ý cuối, hãy rất cẩn thận khi dùng con số trong việc chinh phục linh hồn. Có bao giờ người ta hỏi bạn câu này: “Năm nay, bạn chinh phục được bao nhiêu linh hồn về cho Đấng Christ?” Thành thật mà nói, tôi chưa hề chinh phục được linh hồn nào cho Đấng Christ. Có thể tôi dẫn đưa họ đến với Cứu Chúa, nhưng tôi không thể chinh phục họ. Chỉ một mình Đức Chúa Trời mới chinh phục được linh hồn! Phaolô nói cho chúng ta trong ICo1Cr 3:1-22 rằng chúng ta trồng, vun xới, chăm bón và tưới nước, nhưng Đức Chúa Trời làm cho lớn lên (3:7). Chúng ta là những công cụ để trình bày Tin Lành cho con người (là kế hoạch chính Đức Chúa Trời đã chọn thay cho chức vụ tiếp tục trên trần thế của Con Ngài hay sai các thiên sứ đến), nhưng chính Đức Chúa Trời mới đem con người vào vương quốc Ngài.
Đức Chúa Trời đã cho tôi dồi dào cơ hội để giới thiệu Đức Chúa Jesus Christ tại nhiều nơi trên thế giới. Sứ mạng này sẽ trở thành một sự nghiệp thất bại nếu tôi không trung tín với Lời Đức Chúa Trời và với sự kêu gọi mình. Thành thật mà nói, tôi không biết toàn bộ bông trái đã được sinh ra cho vương quốc Đức Chúa Trời. Tôi đã thấy rất nhiều người tiếp nhận Đấng Christ, nhưng trong tinh thần cầu nguyện và hy vọng, đây sẽ không phải là những con số cuối cùng về ảnh hưởng của Tin Lành. Bản tường trình sẽ chưa kết thúc cho đến chừng tôi gặp Cứu Chúa mặt đối mặt.
Các con số là công cụ cho sự tăng trưởng của Tin Lành, nhưng chúng không thể là phương tiện duy nhất để đánh giá sự thành công. Nếu chúng ta trung tín trong công việc Chúa, Lời Đức Chúa Trời sẽ không trở về cách luống nhưng. Làm sao chúng ta đo lường được sự tăng trưởng thật - tức sự tiến bộ thuộc linh thật? Chúng ta không thể! Đức Chúa Trời cho chúng ta nhìn thoáng qua ảnh hưởng của chức vụ mình, nhưng Ngài không bao giờ cho chúng ta đầy đủ mọi chi tiết. Tôi nghĩ đến một mục sư hay một lãnh đạo Cơ Đốc đã trung tín phục vụ suốt bao nhiêu năm mà thấy số lượng tăng rất ít trong công tác mình. Nhiều khi, nó gây nản lòng và thất vọng. Thường thì tình trạng dường như thiếu tăng trưởng này được đem ra so sánh với tình trạng của những nhà lãnh đạo hay nhà tổ chức sống trong những thành công và tăng trưởng liên tục. Điều này có làm giảm giá trị của vị mục sư đã lao khó nhưng đạt được rất ít kết quả trong cánh đồng hay trong công tác đầy gian khó kia không? Không! Tôi tin quyết rằng những người dường như thật nhỏ bé trong công tác của Chúa trên đất theo con mắt của loài người lại là những người cao trọng trong vương quốc Đức Chúa Trời. Đức Chúa Trời nhìn xem lòng trung tín nơi những người lãnh đạo của Ngài trong công tác Ngài giao phó, và sẽ trọng thưởng cho những người chưa hề được ghi nhận công lao trên trần gian này.
Gia Đình:
Khi đeo đuổi sự lãnh đạo Cơ đốc, người nam hay người nữ của Đức Chúa Trời không bao giờ được xao lãng gia đình mình. Trong phần này, chúng ta sẽ xem gia đình quan trọng thế nào trong vai trò của trách nhiệm lãnh đạo. Lời Đức Chúa Trời dạy chúng ta nhiều điều về sự phát triển, kỷ luật và sự dạy dỗ cho gia đình, được định nghĩa cụ thể là người chồng, người vợ và con cái. Mặc dầu xu hướng hiện đại là muốn định nghĩa lại gia đình và điều chỉnh nhiều nếp sống khác cho phù hợp, nhưng Đức Chúa Trời đã thiết lập những quy tắc cho sự hưởng thụ và lạc thú của con người. Thay đổi những định nghĩa này tức là trực tiếp chống đối ý muốn và mục đích của Đức Chúa Trời, và gây ra nhiều trục trặc lớn trong gia đình. Một lãnh đạo giỏi sẽ luôn luôn săn sóc cho gia đình và lo liệu cho nhu cầu của gia đình, bất chấp những áp lực cũng như những thời khóa biểu chật sát sao, chật cứng của chức vụ.
Trước hết, tôi tập trung vào gia đình của Đức Chúa Trời theo như chúng ta hiểu trong Kinh Thánh. Nhân loại là định nghĩa đầu tiên và chủ yếu về một gia đình gia đình gắn bó không chặt chẽ. Dần dần trong Sáng Thế Ký, chúng ta thấy nhân loại có một nền văn hóa và một ngôn ngữ mãi cho đến Tháp Babên (Sáng Thế Ký 11). Chính tại đây, chúng ta có khởi đầu của những chia rẽ - những nền văn hóa mới, những chủng tộc mới, những ngôn ngữ mới, và nhiều sự khác biệt. Những điều này phát triển ra do lòng khao khát của con người muốn xây một cái tháp cao đến tận trời để thách thức Đức Chúa Trời và không vâng giữ các mạng lịnh của Đấng Tạo Hóa.
Dầu con người tìm cách đoàn tụ nhân loại, nhưng không được ban cho đặc ân hay quyền hạn đó. Chỉ một mình Đức Chúa Trời mới có thẩm quyền này, và Ngài đã chọn đưa con người hiệp một với nhau qua quyền năng của Tin Lành và qua thể chế Hội Thánh. Sự hiệp một này được giành cho một gia đình mới - là tín đồ Cơ đốc, là con cái của Đức Chúa Trời, hay là chức thầy tế lễ thánh. Chúng ta phải được sanh ra về mặt thuộc linh vào trong gia đình của Đức Chúa Trời (GiGa 3:1-36).
Nếu được sanh ra từ trên cao, thì chúng ta là thành viên của gia đình Đức Chúa Trời. Chúng ta là con cái Ngài - là các thánh đồ - dầu vẫn chưa phải là những thánh đồ trọn vẹn. Trong gia đình này, sẽ không bao giờ có một rào cản nào. Những rào cản về văn hóa, chủng tộc, ngôn ngữ về những sự đa dạng phải chìm vào quá khứ. Tin Lành thuần túy sẽ không biết đến một rào cản nào (RoRm 10:12-13; KhKh 5:7-12).
Vậy, tại sao con người lại làm cho Tin Lành trở thành nền văn hóa bản xứ của mình? Con người thêm nền văn hóa của mình vào Tin Lành; bản thân Tin Lành thì không thuộc về văn hóa. Tiến trình làm cho trở thành nền văn hóa bản xứ không nhất thiết phải là xấu nếu được thực hiện và giữ gìn theo đúng cách. Mỗi nền văn hóa có những cách khác nhau để thờ phượng và hầu việc Chúa. Tiến trình hấp thụ nền văn hóa vẫn là cần thiết trong môi trường và nếp sống của con người. Cơ Đốc nhân người Do Thái là một minh họa tốt. Do dòng dõi, truyền thống và các tập quán Do Thái, nên một người Do Thái rất khó làm theo những tập quán của dân ngoại bang. Có rất nhiều người Do Thái tin Đấng Christ nhưng không ăn thịt giămbông hoặc thịt heo. Điều này có làm giảm hay giới hạn đức tin Cơ Đốc của họ không? Không! Đây chỉ là tập tục văn hóa mà rất khó vượt qua.
Sứ đồ Phaolô trưng dẫn một trường hợp tuyệt vời trong ICo1Cr 8:1-13. Người ta nên xử trí thế nào về thịt dâng làm của cúng thần tượng? Những người chưa tin Chúa sẽ dâng súc vật cho thần tượng rồi bán chúng ngoài chợ để làm thịt. Nhiều tín đồ Cơ Đốc sẽ mua và ăn thịt ấy. Các tín đồ khác phê phán quan điểm này, tuyên bố các tín đồ kia đang tham gia thờ lạy hình tượng tà thần. Phaolô đối chất và xác định rõ vấn đề. Thịt mua ngoài chợ chỉ là thức ăn. Tín đồ Cơ Đốc nào mua thịt ấy thì không dự phần vào việc thờ lạy hình tượng. Họ có quyền tự do để mua và ăn thịt ấy, nhưng đừng nên gây xúc phạm đến những anh chị em yếu đuối hơn trong Hội Thánh.
Dầu vậy, đừng bao giờ để việc hấp thụ nền văn hóa ngăn chúng ta gia nhập vào sự thờ phượng và thông công với Đức Chúa Trời khi đi từ nền văn hóa này sang nền văn hóa khác. Chúng ta thảy đều bị ràng buộc bởi những nét văn hóa nhất định, nhưng sự sống mới trong Đấng Christ thay thế cho những tập tục ấy. Giáo Hội Nghị tại Giêrusalem (Cong Cv 15:1-41) giải đáp vấn đề hấp thụ văn hóa. Người Giuđa (những tín đồ Đấng Christ người Do Thái) đang buộc người ngoại phải chịu cắt bì thì mới được nhận vào trong hội thánh mới. Các sứ đồ và tín đồ họp tại Giêrusalem để giải quyết vấn đề này. Kết quả đã kết luận rằng tín đồ ngoại bang không cần phải chịu cắt bì mới được dự phần vào chức vụ Đấng Christ. Trong văn mạch, phép cắt bì được xem cụ thể là một phong tục Do Thái, và đừng đem gán cho các tín hữu ngoại bang. Bạn có hình dung được những giới hạn cho Hội Thánh và sự tăng trưởng của Hội Thánh nếu vẫn cứ duy trì tập tục này trong Hội Thánh đầu tiên không? Cơ Đốc giáo hẳn đã sa vào những khuôn mẫu của tôn giáo thế gian, và chắc không phát triển được như một đức tin độc nhất vô nhị nơi một Đức Chúa Trời chân thần duy nhất.
Thứ nhì, chúng ta hướng đến đơn vị gia đình cá thể hay một mái gia đình. Từ đầu, chúng ta phải xem xét kỹ đến sự lãnh đạo của Đức Chúa Jesus trong vấn đề này. Nếu không thấy gia đình là quan trọng đối với Ngài, thì phải kết luận gia đình sẽ không quan trọng đối với chúng ta. Chúng ta có rất ít bối cảnh về thời thơ ấu của Chúa Jesus. Chúng ta có thấy cha mẹ Ngài - trinh nữ Mari và người cha hợp pháp của Ngài là Giôsép - đã bảo vệ Ngài khỏi bị tổn hại. Khi được Đức Chúa Trời báo trước về ý định của Hêrốt muốn tiêu diệt con trẻ Christ, họ trốn đến Êdíptô để bảo toàn mạng sống Ngài. Là Con độc sanh vô tội của Đức Chúa Trời, Ngài ắt phải vâng phục trọn vẹn cha mẹ mình. Đến năm mười hai tuổi, Ngài tình cờ bị bỏ lại Giêrusalem trong Đền Thờ. Khi cha mẹ quay lại Giêrusalem tìm Ngài, họ đã cùng các lãnh tụ tôn giáo sửng sốt trước những năng lực lớn lao của Ngài. Dầu Ngài tuyên bố mình đang lo công việc của Cha, Ngài vẫn cùng cha mẹ trở về Naxarét.
Khi Ngài bắt đầu bước vào chức vụ công khai, thì có thể hiểu rằng Ngài thường xuyên quay về quê hương Naxarét để thăm nhà. Ngài chắc hẳn không bỏ bê cha mẹ mình. Ngay cả giữa cơn thống khổ đau đớn kinh khiếp trên thập tự giá, Ngài vẫn dành thì giờ nhớ đến người mẹ. Ngài đã giao mẹ cho môn đồ yêu dấu của mình - là Giăng - chăm sóc. Và suy từ sự chăm lo cho mai sau này, nên chắc Giôsép đã chết trước khi Ngài chịu đóng đinh trên thập tự giá. Dường như những em trai em gái cùng mẹ khác cha của Chúa Jesus không thể chăm lo phần thuộc linh cho mẹ được như ý Chúa chúng ta ao ước. Mãi đến sau khi Ngài phục sinh, một số trong bọn họ, nếu không phải là toàn bộ, mới đặt đức tin tin cậy Ngài là Con Đức Chúa Trời.
Và với lượng thông tin ít oi như vậy, ta có thể nhận biết khá rõ rằng Chúa Jesus có dành thì giờ chăm lo cho gia đình. Dầu Ngài không hề cưới vợ hoặc có gia đình, Ngài vẫn biết tầm quan trọng ấy từ cõi đời đời, vì Ngài là Đấng Tạo Hóa dựng nên định chế hôn nhân và gia đình. Ngài đã dành thời gian trả lời những thắc mắc về hôn nhân và ly dị. Định chế hôn nhân được giới hạn cho thế giới loài người, và trở thành điều không quan trọng trong cõi đời đời. Dầu chúng ta sẽ nhận biết người phối ngẫu của mình, nhưng hôn nhân chúng ta hiện chúng ta đương được hưởng sẽ chấm dứt để nhằm thờ phượng Đức Chúa Jesus và vui hưởng môi trường đời đời. Các môn đồ đã tự ý ngăn cản người ta đem con trẻ đến với Ngài, nhưng Ngài lập tức quở trách ý tưởng sai lầm này. Với những câu Thithiên và lời giáo huấn bất hủ trong Kinh Thánh về gia đình, Chúa Jesus đã xem đây là vấn đề rất quan trọng trong đời sống con người. Nếu không quan trọng, tại sao lại mất thì giờ để định nghĩa và dạy dỗ giống như cách Hội Thánh đã làm? Ta thấy quả rất rõ ràng: trong thế gian này, gia đình tồn tại như một định chế quan trọng mà không được phép thay đổi hay can thiệp vào.
Điều này đưa chúng ta đến sự nhận định và đánh giá về gia đình của bản thân người lãnh đạo cùng tầm quan trọng của nó trong toàn bộ bối cảnh. Trong mỗi nền văn hóa và trong mỗi bối cảnh, đơn vị gia đình của mỗi lãnh đạo Cơ Đốc đang sống trong một căn nhà gương. Người ta sẽ dòm ngó kỹ càng đến bạn và gia đình bạn để xem cung cách sống, cách xử lý các từng trải và vượt qua những khó khăn như thế nào. Trong thực tế, từng trải sống của bạn sẽ lên tiếng hiệu quả hơn những lời lẽ bạn đã chuẩn bị và rao giảng. Cuộc sống gia đình sẽ bị đem ra mổ xẻ kỹ lưỡng từng ngày, dầu bạn có thích hay không đi nữa. Phạm vi vai trò lãnh đạo của bạn sẽ được xác định bởi việc liệu bạn có sẵn lòng chấp nhận cuộc sống công khai này hay không.
Kẻ thù chính - là Satan - tìm cách tiêu diệt vai trò lãnh đạo này. Nếu nó có thể đụng đến bạn, thì nó sẽ có thể đánh bại rất nhiều tín đồ đang noi theo khuôn mẫu và tấm gương của bạn. Nhưng nếu bạn vẫn cứ mạnh mẽ và nó không thể thắng hơn cam kết của bạn với Chúa, thì nó sẽ tấn công vào gia đình bạn. Khi những nan đề của cá nhân và gia đình xuất hiện, chúng sẽ trở thành tài sản công cộng. Nhiều khi, người lãnh đạo cùng gia đình bị đòi hỏi phải sống vượt quá tầm nếp sống con người cùng những nan đề của nó. Cảm ơn Chúa, điều này đang được thay đổi trong môi trường Cơ đốc, khi người ta nhận ra các áp lực đè nặng trên vai trò lãnh đạo và các thành viên có liên hệ. Tuy nhiên, vẫn có sự kỳ vọng mà buộc phải duy trì để đáp ứng mọi tiêu chuẩn trên. Và chúng ta phải dứt khoát không để cho ma quỉ thắng trận trong cuộc sống gia đình.
Người lãnh đạo phải dành thì giờ ở với gia đình. Trước hết, mối quan hệ giữa chồng và vợ phải luôn luôn có đạo đức và công bình. Tôi rất thích ChCn 5:18 “Nguyện nguồn mạch con được phước; Con hãy lấy làm vui thích nơi vợ con cưới buổi đang thì.” Nếu vị lãnh đạo Cơ Đốc muốn được kết quả và hiệu quả nhất trong chức vụ, thì người ấy phải có một người vợ thích hợp. Tôi tin Đức Chúa Trời có người bạn đời đặc biệt cho mỗi một chúng ta nếu Ngài đã muốn cho chúng ta lập gia đình. Vợ và chồng phải nâng đỡ nhau trong những vai trò khác nhau mà họ đang theo đuổi. Mối quan hệ hôn nhân vững mạnh phải giữ vai trò hỗ trợ cho toàn bộ bối cảnh lãnh đạo; nếu không, sẽ có rắc rối trong gia đình.
Thứ nhì, không thể bỏ bê con cái. Người lãnh đạo phải chia thì giờ của mình cách cẩn thận, và duy trì sự cân bằng giữa trách nhiệm lãnh đạo và bổn phận gia đình. Rõ ràng, người lãnh đạo cần để thì giờ ở với gia đình. Dầu chúng ta không bao giờ hoàn hảo trong những vai trò khác nhau của mình, nhưng phải cứ tiếp tục cải thiện chúng mỗi ngày. Gia đình phải là một ưu tiên trong vai trò lãnh đạo. Hãy dành thì giờ ở với con cái, dầu điều đó có nghĩa là phải lập ra một cuộc hẹn đặc biệt. Và lãnh đạo nên cố có mặt trong các sinh hoạt của con cái. Sẽ có một số những hy sinh cần thiết (những chuyện khẩn cấp sẽ xuất hiện), nhưng hãy cố tập trung vào tầm quan trọng của gia đình.
Tôi thường dành một ngày cùng gia đình đi chơi ở ngoại ô, đi xa khỏi môi trường bình thường cũng như khỏi công tác của hội thánh. Đây thực sự là cách duy nhất để quên vai trò lãnh đạo và hưởng thụ niềm vui với gia đình mình. Lập một cam kết như thế thì không có gì là không thuộc linh cả. Trái lại, nó còn cho thấy một đời sống thuộc linh vững mạnh và sự trưởng thành Cơ đốc. Hầu hết mọi người sẽ ngưỡng mộ và tôn trọng bạn vì cam kết của bạn với gia đình, đặc biệt nếu gia đình tiếp tục là lời chứng nổi bật cho cộng đồng.
Tôi luôn cho rằng mình sẽ rời chức vụ nếu cần thiết phải giữ gìn sự hiệp nhất của gia đình. Tạ ơn Chúa, vì tôi vẫn chưa cần thiết phải xác định ngày này, nhưng đây vẫn luôn là một phương án. Dầu có thể sẽ có nhiều ý khác nhau về cam kết đặc biệt này, nhưng câu trả lời chung cuộc vẫn nằm trong ý muốn của Đức Chúa Trời cho mỗi tình huống nhất định. Điều hết sức quan trọng là phải nhìn xem toàn bộ bối cảnh. Đôi khi, người ta sẽ nâng đỡ rất nhiều và cùng đứng với bạn trong tập thể, gia đình và những vấn đề cá nhân. Nhờ đánh giá một tình huống nhất định, Đức Chúa Trời sẽ ban sự khôn ngoan và dẫn dắt để có được quyết định đúng.
Nhưng làm sao dành thì giờ ở với gia đình khi có quá nhiều đòi hỏi trên đời sống và thời khóa biểu của người lãnh đạo? Một lần nữa, đây phải là phần chính trong cam kết lãnh đạo. Đức Chúa Trời rất hào hiệp với tôi! Tôi tiếp tục hưởng thụ niềm vui với vợ mình lúc tuổi thanh xuân, và nàng hỗ trợ, nâng đỡ tôi rất nhiều trong cam kết cũng như công tác cho Chúa. Thông thường, những áp lực lớn nhất và những khó khăn nặng nề nhất lại nhắm vào người bạn đời. Họ có thể nhìn thấy những điều mà chúng ta không thấy được. Tôi cũng cảm tạ Chúa về những đứa con biết giúp đỡ, là những người con biết yêu mến Chúa và tìm cách sống theo ý muốn Ngài. Dứt khoát chúng tôi không phải là gia đình hoàn hảo, nhưng Đức Chúa Trời đã ban cho tôi một gia đình đặc biệt.
Nhiều khi, người ta hỏi làm sao hôn nhân và gia đình của tôi lại đứng chung được (một ý nghĩ hợp lệ khi có quá nhiều gia đình đang tan vỡ ở ngoài đời cũng như trong giới Cơ đốc). Tôi đâu làm được điều gì đặc biệt. Trái lại, tôi chỉ có thể kết luận rằng điều đó đến bởi ân điển kỳ diệu và lòng thương xót tuyệt vời của Đức Chúa Trời. Khi chúng tôi có những cam kết đúng đối với Ngài, Ngài sẽ trân trọng những cam kết của chúng tôi trong sự lãnh đạo. Gia đình thực sự cần một cam kết đặc biệt, đức tin, tình yêu thương, lòng tin cậy và sự nâng đỡ. Thiếu chúng, hôn nhân và gia đình đang đứng trên một nền tảng lung lay.
Khi lớn tuổi hơn, tôi thực sự tiếc nuối một điều, ấy là đã không dành nhiều thời gian hơn để ở với gia đình. Những năm đầu tiên đã khiến chúng tôi bị chìm ngập trong công việc Chúa (không có gì sai khi tham dự vào công việc này); nhưng nhiều khi, chúng tôi không thấy được tầm quan trọng của việc dành thì giờ ở với vợ con. Tôi có dành thì giờ ở với gia đình, nhưng lẽ ra có thể dành nhiều hơn. Hãy dành thì giờ ở với vợ, chồng và con bạn. Cam kết này sẽ đem lại những từng trải bổ ích cho chính bản thân cũng như cho vai trò lãnh đạo của bạn.
Cấu trúc này dường như thật rõ ràng trong Kinh Thánh. Trước hết, Đức Chúa Trời thiết lập gia đình. Định chế hôn nhân đứng hàng đầu tiên trong trật tự thiên thượng. Bản thân hôn nhân không mang tính Cơ Đốc hay phi Cơ đốc, nhưng hôn nhân vĩ đại nhất là cuộc hôn nhân kính sợ Chúa. Với tư cách đầu của gia đình, chúng ta được kêu gọi làm những thầy tế lễ (những lãnh đạo tôn giáo) trong gia đình. Chúng ta thực sự cần chăm sóc cho gia đình, nêu tấm gương chưa từng thấy cho người khác noi theo.
Nếu không có những trường hợp khẩn cấp, thì nên thực hiện việc này đều đặn, vì chúng ta sẽ chịu trách nhiệm khai trình với Đức Chúa Trời. Cuộc sống gia đình sẽ là lời chứng sáng ngời cho hội thánh và cộng đồng.
Như vậy, người lãnh đạo có bổn phận lo công việc của hội thánh. Đức Chúa Trời kêu gọi chúng ta chăm sóc dân sự Ngài, và điều đó trở thành công tác và sự nghiệp của đời sống chúng ta. Nhưng cuộc sống gia đình có ảnh hưởng trên gia đình “hội thánh” không? Cách bạn xử lý trong gia đình sẽ xác định cách bạn hoạt động trong hội thánh. Các bổn phận của nếp sống gia đình phản ảnh cùng một loại đáp ứng trong sự lãnh đạo hội thánh. Và rất có thể, cuộc sống gia đình đúng đắn sẽ đem lại thành công lớn cho sự lãnh đạo hội thánh của bạn. Nói chung, quy tắc này có hiệu quả, nhưng phải hiểu rằng quy tắc nào cũng có ngoại lệ.
Và thứ ba, chúng ta không thể bỏ bê cộng đồng chung quanh chúng ta. Vai trò lãnh đạo thuộc linh không dừng lại với những gia đình của mình và gia đình hội thánh, nhưng mở rộng cho cộng đồng và thế giới. Sứ điệp Tin Lành đã được rao ra cho toàn thế giới nghe và đáp ứng với công tác quyền năng của Tin Lành. Ngay cả cộng động thế tục cũng sẽ biết năng lực lãnh đạo của bạn, và dõi mắt chăm chú nhìn việc bạn làm. Và nhiều khi chúng ta có một ảnh hưởng vượt ngoài sự nhận biết của mình. Thế gian có thể không nói gì nhiều về sự lãnh đạo của bạn, nhưng họ không thể bỏ qua cam kết phải lẽ ấy khi nó đem lại vinh quang và sự ca ngợi Đức Chúa Trời.
Để kết thúc phần này, tôi muốn chia xẻ một vài điều đặc biệt với bạn. Rất có thể bạn chưa lập gia đình và không có một gia đình. Nếu bạn đang tìm kiếm người phối ngẫu, thì Đức Chúa Trời có một người đặc biệt cho bạn. Đến đúng thời điểm của Ngài, Ngài sẽ bày tỏ người đặc biệt ấy cho bạn. Tôi muốn khích lệ bạn cầu nguyện và chờ đợi Chúa trong sự cam kết quan trọng suốt đời này. Nếu bạn tìm kiếm ý muốn Ngài, Ngài sẽ dẫn bạn đến đúng người. Việc chờ đợi lập gia đình trong tương lai có thể gây lo lắng, thậm chí sợ hãi nữa. Nhưng bạn sẽ không bao giờ nuối tiếc khi kiên nhẫn chờ đợi đúng người.
Rất có thể bạn muốn ở độc thân. Điều này không trái với khải thị hay ý muốn của Đức Chúa Trời trong đời sống. Dầu đây là ngoại lệ đối với đại bộ phận quần chúng, nhưng chúng ta không có mạng lịnh tuyệt đối truyền dạy mọi người đều cần phải lập gia đình. Sứ đồ Phaolô khuyên rất hay về tình trạng độc thân và có gia đình trong ICôrinhtô 7. Và có thể vẫn cứ ở độc thân và phục vụ Chúa hết khả năng. Hầu việc Chúa không lệ thuộc vào việc lập gia đình. Nếu Đức Chúa Trời kêu gọi bạn hầu việc Ngài, thì bạn có thể hầu việc Ngài dù có người bạn đời hay không đi nữa. Trong mọi sự, hãy dâng cho Ngài sự vinh hiển tối cao và niềm vui của cuộc sống bạn.



Tổng thống Donald Trump cấm tiên tri giả TB Joshua bước chân tới Mỹ



" Nhiệm vụ đầu tiên của tôi là đối phó với nhà tiên tri giả da đen đó. Anh ấy sẽ phải đối mặt với hậu quả nghiêm trọng"

† Welcome you - nguonsusong.com

GMT+8, 11-5-2021 07:14 PM

nguonsusong.com - Tin lanh
Trả lời nhanh Lên trên Trở lại danh sách