† Welcome to nguonsusong.com

Tìm
Trở lại danh sách Đăng bài -----
Xem: 2533|Trả lời: 0

Chúa Giê-xu - Quyền Năng

[Lấy địa chỉ]
Đăng lúc 8-11-2011 09:24:10 | Xem tất |Chế độ đọc

Dâng hiến cho công việc Chúa

Chúa Giê-xu Người Lãnh Đạo Gương Mẫu
NGƯỜI GIẢNG ĐẠO  
Tác giả: Dr. Davit J. Wriglesworth

Quyền Năng:
Sự giảng đạo hiệu quả sẽ được thực hiện dưới sự chỉ định và quyền năng của Đức Thánh Linh. Đức Chúa Jesus Christ, Con độc sanh của Đức Chúa Trời, Đấng Tạo Hóa của cõi vũ trụ, Đấng Dự Bị, Cung Cấp cho nhân loại đã không đến trần gian này tách rời khỏi Đức Chúa Cha hay Đức Thánh Linh. Và chúng ta thấy Ngài cầu nguyện với Đức Chúa Cha, nương cậy Đức Thánh Linh để hoàn tất công tác. Chức vụ của Ngài sẽ chẳng bao giờ hoàn tất nếu không có năng lực nâng đỡ của Thánh Linh Đức Chúa Trời.
Dynamos, chữ Hylạp mà ta lấy ra chữ “thuốc nổ” trong Anh ngữ (dynamite) diễn đạt ý về năng lượng phát sinh bởi quyền năng của Thánh Linh trong tấm lòng và đời sống chúng ta. Bài giảng đầu tiên của Phierơ vào ngày khai sinh Hội Thánh (Ngày Lễ Ngũ Tuần) đã được Đức Thánh Linh ban quyền năng (Cong Cv 2:1-47). Con người bốc đồng này - thường nói trước khi nghĩ và đã phản bội Con Đức Chúa Trời khi thề hứa sẽ không bao giờ xảy ra chuyện ấy - đã nhận lãnh Đức Thánh Linh. Từ ngày đó trở đi, Phierơ đã trở thành người lãnh đạo nồng cốt của Hội Thánh đầu tiên, và đã đưa Hội Thánh từ khởi điểm Do Thái đến công tác ra đi đến với dân ngoại bang. Buổi nhóm của ông với Cọtnây, một người ngoại bang, đã đực thực hiện bất chấp những truyền thống và những giới răn Do Thái của ông. Tin Lành là sứ điệp cho toàn thế giới, chứ không chỉ riêng cho người Do Thái. Đức Thánh Linh đã ban năng lực và quyền năng cho những sứ điệp do con người chuẩn bị. Không có hiện diện của Ngài, những lời lẽ ấy sẽ chẳng ai nghe và chẳng ai chú ý đến, chẳng đem lại được hiệu quả hay kết quả. Và bạn với tôi sẽ không được hưởng Tin Lành như ngày nay.
Chúng ta phải giảng như thế nào? Khi giảng đạo, Đức Chúa Trời dùng cá tánh và phong cách của cá nhân đã được kêu gọi giảng đạo. Người truyền đạo đúng nguyên tắc chánh thống của thời hiện đại thường lên cao giọng đang khi giảng. Nhiều người sẽ xem đấy không phải là giảng đạo nếu chưa có lên giọng. Một lần kia, tôi được bảo rằng mình đã không giảng vì cớ tôi không lên giọng. Trong những khung cảnh trang trọng hơn, chúng ta nghe giọng nói bình thường trong suốt bài giảng với sự thuyết phục và lập luận mạnh mẽ. Đức Chúa Trời dùng nhiều cá tánh và kỹ thuật khác nhau để trình bày Lời Ngài.
Phierơ đã giảng thế nào vào Ngày Lễ Ngũ Tuần? Chúng ta nhìn thấy một con người đang cất cao giọng hay đang lập luận với dân chúng về những điều vừa xảy ra? Bạn thấy phương pháp của Phaolô trên ngọn đồi Arêôba không? Người Gờréc không muốn xúc phạm đến bất kỳ vị thần nào; do đó, Phaolô tận dụng cơ hội này để nói cho họ biết về một “Chúa không biết,” là Đức Chúa Trời chân thật và có một không hai. Những phong cách giảng khác nhau sẽ thích hợp những hạng người khác nhau (ICo1Cr 1:12-14). Sứ đồ Phaolô khuyến cáo hội thánh Côrinhtô đừng chăm vào con người nhưng vào nội dung của bài giảng.
Cần nhắc lại một vài ví dụ đã được trích dẫn trước đây. Những cơn phục hưng vĩ dại đã đến, dầu Jonathan Edwards giúi mặt sát bài giảng để đọc với một giọng nói đơn điệu, trên mặt đeo cặp kính dày cộm. Ông đã được Đức Chúa Trời sự dụng một cách đầy quyền năng. Một lần nữa, chúng ta nhớ lại Charles Spurgeon với những bài giảng dài hai mươi phút cuốn hút thính giả. Các sứ điệp của ông để lại một ảnh hưởng mạnh mẽ trên con người và đã thay đổi xã hội.
D. L. Moody sử dụng một phương pháp hoàn toàn khác hẳn để đến với dân chúng trên khắp thế giới. Nhưng tuy vậy, Đức Chúa Trời đã dùng ông đem hàng ngàn người về với Đấng Christ. Một đêm kia, ông không kêu gọi người ta đến tiếp nhận Chúa được, và hứa nguyện sẽ kêu gọi vào tối kế tiếp. Cơ hội đó đã không bao giờ đến, vì trận đại hỏa hoạn tại Chicago đã thiêu hủy thành phố và nhiều người đã chết. Từ ngày đó trở đi, Moody không bao giờ kết thúc buổi nhóm mà không mời gọi người ta tin Chúa.
Khi giảng dạy trong lớp, tầm quan trọng nằm ở phần nội dung và sự chuẩn bị bài giảng, chứ không ở phong cách cá nhân của người giảng. Chúng ta đừng nên can thiệp vào phong cách, nhưng hãy phát triển nó để trình bày hữu hiệu Lời Đức Chúa Trời. Khi nói đến vấn đề giảng đạo, chúng ta thấy có năm điều kiện then chốt sau.
1. Người truyền đạo phải được kêu gọi bởi Đức Chúa Trời. Tân Ước không chia hội thánh thành những nhà lãnh đạo chuyên môn và những tín đồ thường, nhưng có tập trung vào các ân tứ của Đức Thánh Linh. Và bởi những ân tứ này, Đức Chúa Trời kêu gọi những lãnh đạo để giảng và dạy sự khải thị của Đức Chúa Trời cho dân Ngài. Và như đã bàn, sự kêu gọi vẫn quan trọng ngay cả trong thế giới hiện đại.
2. Người truyền đạo phải xây dựng chức vụ mình trên quyền năng của sự cầu nguyện. Vấn đề nầy đã được chú ý đặc biệt trên đây, nhưng chúng ta không thể thôi nhấn mạnh nó. Cầu nguyện tạo nên chức vụ. Thiếu cầu nguyện, chức vụ sẽ trở nên yếu và vô hiệu quả.
3. Người truyền đạo không thể thi hành chức vụ bằng sức riêng của mình, nhưng nương cậy quyền năng của Đức Thánh Linh. Sức mạnh trong công tác giảng đạo xuất phát từ tầm cao thuộc linh. Người ta có thể nhanh chóng biết được liệu người của Đức Chúa Trời có đang cầu nguyện và nhận lãnh phước hạnh đặc biệt của Đức Thánh Linh hay không. Cả sự cầu nguyện lẫn quyền năng Thánh Linh tạo nên người truyền đạo thật của Lời Đức Chúa Trời.
4. Người truyền đạo cũng phải có ân tứ giảng đạo. Một chức vụ mạnh mẽ từ tòa giảng vẫn quan trọng trong việc gây dựng một thân thể hữu hiệu của Đấng Christ. Nếu người ta không được nuôi dưỡng bằng Lời Đức Chúa Trời hằng tuần, thì sẽ bị suy dinh dưỡng thuộc linh, và sự thờ ơ lãnh đạm sẽ diễn ra. Những điều bất thường thuộc linh sẽ xảy ra, chưa nói gì đến những sự chia rẽ và căng thẳng sẽ xuất hiện trong thân thể Đấng Christ. Điều này có thể xảy ra trong chức vụ của một hội thánh được nuôi dưỡng đầy đủ, nhưng chúng sẽ bị chế ngự và vượt qua bởi một gia đình thuộc linh vững mạnh của Đức Chúa Trời.
5. Và người truyền đạo cần ân tứ dạy dỗ. Tín đồ Cơ Đốc phải được nuôi dưỡng bằng Lời của Chúa. Một kinh nghiệm tốt trong công tác giảng dạy ấy là: Lúc soạn bài giảng, người truyền đạo phải nhận lãnh và học tập những thông tin mới. Lời Đức Chúa Trời phải thay đổi đời sống người ấy; rồi đến lượt Lời ấy sẽ thay đổi đời sống tín đồ. Việc dạy dỗ giỏi sẽ đem lại sự phát triển, kết quả trong toàn bộ phạm vi của chức vụ.
Cuối cùng người truyền đạo chỉ là một công cụ được chuẩn bị sẵn mà Đức Chúa Trời dùng để chia xẻ Tin Lành cho dân sự Ngài và cho người hư mất (RoRm 10:14). Và sự nghiên cứu tỉ mỉ, kỹ lưỡng bất kỳ sứ điệp nào đều phải luôn ở dưới sự dẫn dắt và chỉ dạy của Đức Thánh Linh. Không có sự hiện diện của Ngài, sứ điệp vẫn vô quyền. Chúng ta thi hành chức vụ trong xác thịt thay vì trong Thánh Linh Ngài thường xuyên đến mức nào? Chúng ta có bỏ mất trọng điểm ban đầu cùng lòng cam kết với sứ điệp trọng tâm của Tin Lành để rồi đổi hướng đột ngột hoặc đi lệch hướng không? Và chúng ta có trở nên kém hiệu quả, đưng đi không kết quả vì cớ thiếu quyền năng cầu nguyện? Phải xem trọng quyền năng của Đức Thánh Linh và sử dụng cách khôn ngoan để biện biệt và trình bày Đức Chúa Trời.



Tổng thống Donald Trump cấm tiên tri giả TB Joshua bước chân tới Mỹ



" Nhiệm vụ đầu tiên của tôi là đối phó với nhà tiên tri giả da đen đó. Anh ấy sẽ phải đối mặt với hậu quả nghiêm trọng"

† Welcome you - nguonsusong.com

GMT+8, 11-5-2021 06:30 PM

nguonsusong.com - Tin lanh
Trả lời nhanh Lên trên Trở lại danh sách