† Welcome to nguonsusong.com

Tìm
Trở lại danh sách Đăng bài -----
Xem: 2401|Trả lời: 0

Loạt Bài Về Giao Ước - I. Giao Ước Cũ

[Lấy địa chỉ]
Đăng lúc 15-2-2012 12:33:19 | Xem tất |Chế độ đọc

Dâng hiến cho công việc Chúa

Loạt Bài Về Giao Ước
Tác giả: Malcolm Smith

I. Giao Ước Cũ
A. Thi Tv 81:1-10 Thơ A-sáp làm. Cho thầy nhạc chánh, dùng về nhạc khí “Ghi-tít.”
81:1 Hãy hát reo cho Đức Chúa Trời là sức lực chúng ta; Hãy cất tiếng la vui vẻ cho Đức Chúa Trời của Gia-cốp. 81:2 Hãy hát xướng và nổi tiếng trống cơm, đờn cầm êm dịu với đờn sắt. 81:3 Hãy thổi kèn khi trăng non, lúc trăng rằm, và nhằm các ngày lễ chúng ta. 81:4 Vì ấy là một luật cho Y-sơ-ra-ên, một lệ cho Đức Chúa Trời của Gia-cốp. 81:5 Ngài lập đều ấy làm chứng cớ nơi Giô-sép, lúc Ngài ra đánh xứ Ê-díp-tô, là nơi tôi nghe một thứ tiếng tôi chẳng hiểu. 81:6 Ta đã cất gánh nặng khỏi vai người; tay người được buông khỏi cái giỏ. 81:7 Trong cơn gian truân ngươi kêu cầu, ta bèn giải cứu ngươi, đáp lại ngươi từ nơi kín đáo của sấm sét, và cũng thử thách ngươi nơi nước Mê-ri-ba. (Sê-la). 81:8 Hỡi dân sự ta, hãy nghe, ta sẽ làm chứng cho ngươi: Ớ Y-sơ-ra-ên! chớ chi ngươi khứng nghe ta! 81:9 Giữa ngươi chẳng nên có thần lạ nào, ngươi cũng chẳng nên thờ lạy thần kẻ ngoại. 81:10 Ta là GIÊ-HÔ-VA, Đức Chúa Trời ngươi, Đấng đã đem ngươi lên khỏi xứ Ê-díp-tô: Hãy hả hoác miệng ngươi ra, thì ta sẽ làm đầy dẫy nó.
1. Cả Thi thiên này đang nói về việc Đức Chúa Trời giải phóng Y-sơ-ra-ên khỏi Ê-díp-tô. Trong câu 8-10 cho thấy khi Chúa muốn ban phước Ngài đòi hỏi sự vâng lời nơi chúng ta. Từ “nếu” hay “chớ chi” rất quan trọng, nêu lên điều kiện đồi hỏi: không có thần lạ; không thờ lạy thần nào ngoài Ngài - không có bất cứ điều gì chen giữa họ và Chúa. Trong câu 10 Đức Chúa Trời nêu lý do cho các việc làm của Ngài. Câu “Ta là Giê-hô-va Đức Chúa Trời của ngươi” dường như muốn nói tất cả các dân tộc khác trên thế gian có thể xưng Ngài là Đức Chúa Trời nhưng dân tộc nầy lại có thể nắm giữ lấy Ngài và công bố Ngài là Đức Chúa Trời của họ. Thái độ của Ngài đối với họ như thể họ là những con chim non trong tổ. Chim non hoàn toàn không tự lo liệu được, và nếu ngắm nhìn các chú chim non trong tổ bạn sẽ chú ý ngay đến những chiếc mỏ hả hoác thật to gắn liền với tấm thân bé bỏng của chúng. Giống như một con chim mẹ nuôi con mình cách trung tín, Đức Chúa Trời đã công bố với các con nhỏ của Ngài rằng nếu họ đến với Ngài họ chỉ cần hả hoác miệng mình ra thì Ngài sẽ làm đầy dẫy chúng. Một sự nghiên cứu nhỏ cho biết là một chú chim non có thể ăn rất nhiều. Trên thực tế, nếu con người chúng ta được ăn cùng số lượng cân xứng như một chú chim non ăn mỗi ngày thì chúng ta sẽ phải ăn hết một con bê và ba con cừu mỗi ngày. Điều Đức Chúa Trời đang muốn làm cho chúng ta ở đây rất lớn lao chứ không phải là việc nhỏ chút nào.
Nhưng dựa trên thẩm quyền nào Y-sơ-ra-ên gọi Đức Chúa Trời là Đức Chúa Trời của họ? Và tại sao Đức Chúa Trời lại đồng ý với họ rằng Ngài thực sự là Đức Chúa Trời của họ? Vì cớ mối quan hệ có một không hai này, tất cả mọi điều họ phải làm là đến với Ngài trong sự trông mong và hả hoác miệng họ ra để Ngài có thể ban cho họ bất cứ điều gì họ cần đến. Việc hiểu rõ mối quan hệ này sẽ giúp chúng ta có một hình ảnh đúng đắn về đức tin là như thế nào và thấu suốt hơn về nền tảng của Cựu Ước.

2. Trong Sáng thế ký đoạn 15 chúng ta thấy Đức Chúa Trời lập một giao ước với Áp-ra-ham. Khi từ “giao ước ” được dùng trong Kinh Thánh của bạn, nó thật sự mang ý nghĩa là “thiết lập mối kết ước” như trong việc lập một lời thề nguyền. Thường thì việc này được thực hiện bằng cách cắt một phần chi thể của bạn để máu chảy ra và giao ước có thể được thiết lập. Kết ước không phải là việc dễ dàng. Điều gần gũi nhất chúng ta có ngày nay là mối quan hệ trong hôn nhân khi người nam tự nguyện hiến thân cho người nữ và người nữ cũng tự nguyện hiến thân cho người nam y như vậy. Hai người trở nên hoàn toàn là một mà thôi.
Giao ước bằng huyết này không thể nào phá vỡ được ngoại trừ sự chết. Khi đã kết ước với ai mà mình muốn phá hủy thì sẽ phải chịu chết. Việc kết ước được thực hiện như sau:
a. hai người cùng đến với nhau
b. họ cởi áo khoác và trao cho nhau
c. họ cũng sẽ trao cho nhau thanh gươm và dây thắt lưng của mình (tượng trưng cho việc phó dâng tất cả những gì mình có, tất cả tiềm năng và sức lực của mình đều được giao thác cho người kia)
d. rồi họ sẽ hoán đổi một phần của tên mình cho nhau hầu cho về sau này mỗi lần họ viết tên mình ra thì người ta sẽ biết họ là anh em kết ước với người kia
e. rồi họ sẽ bắt một con vật, xẻ thịt nó ra làm đôi và sẽ đứng đối mặt nhau với hai mảnh thịt đó để ở giữa và hai người sẽ đi qua đi lại chéo nhau theo hình số 8
f. dùng dao rạch vào tay của hai người cho máu chảy ra, đoạn dùng một sợi dây buộc chặt hai bàn tay của hai người chung vào nhau hầu cho máu có thể chảy từ tay người này sang tay người kia và thấm vào sợi dây thừng nhỏ đó. Sau đó họ sẽ cắt sợi dây này ra và mỗi người sẽ giữ một phần đeo trên thắt lưng của mình như một vật kỷ niệm nhắc nhở rằng họ đã kết ước với nhau. Một số người thuộc văn hoá phương đông sẽ hứng huyết trong một cái chậu và rồi uống huyết đó, nhưng người Do thái không được phép uống huyết
g. vết thương trên tay kế đó sẽ được liền lại nhờ một loại bột màu đen, để lại một vết sẹo (giống hệt như Đấng Christ vẫn còn mang dấu vết của sự hy sinh Ngài thế cho chúng ta)
h. sau đó họ sẽ công bố san sẻ những gì mình có cho nhau hầu cho mỗi người sẽ biết chính xác những điều được giao thác cho họ khi họ cần đến và những sự rủa sả nào sẽ đến trên họ nếu họ không tôn trọng giao ước đã lập
i. rồi họ sẽ dựng một tấm bia kỷ niệm, thường là một phiến đá lớn được khắc bằng thanh gươm mà họ đã trao cho nhau hoặc họ sẽ hoán đổi một số súc vật trong bầy để khi bầy vật gia tăng lên sẽ là một điều nhắc nhở họ về giao ước đã lập hoặc họ có thể trồng một số cây nào đó quanh chỗ đã kết ước.
j. kế đó họ sẽ cùng ngồi xuống dự bữa tiệc kết ước gồm những món ăn rất đơn giản như bánh và rượu nho chẳng hạn
B. SaSt 12:1-3 Vả, Đức GIÊ-HÔ-VA có phán cùng Áp-ram rằng: Ngươi hãy ra khỏi quê hương, vòng bà con và nhà cha ngươi, mà đi đến xứ ta sẽ chỉ cho. Ta sẽ làm cho ngươi nên một dân lớn; ta sẽ ban phước cho ngươi, cùng làm nổi danh ngươi, và ngươi sẽ thành một nguồn phước. Ta sẽ ban phước cho người nào chúc phước ngươi, rủa sả kẻ nào rủa sả ngươi; và các chi tộc nơi thế gian sẽ nhờ ngươi mà được phước.
15:1 Sau các việc đó, trong sự hiện thấy có lời Đức Giê-hô-va phán cùng Áp-ram rằng: Hỡi Áp-ram! Ngươi chớ sợ chi; ta đây là một cái thuẫn đỡ cho ngươi; phần thưởng của ngươi sẽ rất lớn.
1. Trong những khúc Kinh Thánh này chúng ta thấy Đức Chúa Trời khởi đầu một mối quan hệ kết ước đặc biệt với Áp-ra-ham. Trong 12:1-3 chúng ta có thể thấy Đức Chúa Trời hứa rằng từ nơiÁp-ra-ham sẽ ra một “dân lớn”. Điều này ám chỉ giao ước đầu tiên và mối tương quan đặc biệt Đức Chúa Trời sẽ có với Y-sơ-ra-ên. Chúng ta cũng có thể thấy là qua Áp-ra-ham “mọi chi tộc nơi thế gian sẽ được phước”, vốn là hình bóng rõ ràng về giao ước thứ hai, giao ước mới và tốt hơn, sẽ đến qua Đấng Cứu Thế đem phước hạnh đến cho “mọi chi tộc trên đất.”
Rồi trong 15:1, Đức Chúa Trời phán với Áp-ra-ham rằng Ngài sẽ là đấng che chở, bảo bọc cho Áp-ra-ham và Ngài đang cam kết mọi sự thuộc về Ngài là phần thưởng dành cho Áp-ra-ham. Nói cách khác “tất cả mọi sự thuộc về Ta đều dành sẵn cho ngươi tùy ý sử dụng.” Điều này tương tự như việc trao cho Áp-ra-ham chiếc áo khoác, dây thắt lưng và thanh gươm vậy.
2. Đức Chúa Trời tiếp tục trong phần còn lại của chương này và truyền dạyÁp-ra-ham điều phải làm để chuẩn bị cho việc thiết lập một giao ước bằng huyết. Nhưng lúc đó Đức Chúa Trời đã làm một điều khác thường đáng chú ý trong việc Ngài khiến cho Áp-ra-ham ngủ mê. Bạn biết là không con người hay chết nào có thể từng bước vào mối quan hệ kết ước với Đức Chúa Trời cả. Làm thế nào một tội nhân lại có thể kết ước với một Đức Chúa Trời vô tội thánh khiết được? Vì thế Đức Chúa Trời làm trọn giao ước thay cho họ và di chuyển xuyên qua những phần của lễ trong hình dạng một ngọn lửa, và theo cách thức chéo qua lại hình số 8. Kế đó Ngài đánh thức Áp-ra-ham dậy và báo cho người biết là hai bên đã kết ước với nhau và trong đoạn 17 Đức Chúa Trời đã đóng ấn giao ước này bằng phép cắt bì và đổi tên cho Áp-ra-ham thành Áp-ram. Chính danh của Đức Chúa Trời trong tiếng Hy-bá-lai thậm chí không thể nào đọc được. Mẫu tự chính trong danh xưng của Ngài là “H” đã được Ngài gắn vào tên của Áp-ram tạo thành tên Áp-ra-ham và cũng gắn vào tên của vợ người là Sa-rai để đổi thành là Sa-ra (viết là “Sarah” trong tiếng Anh). Từ hôm ấy trở đi Đức Chúa Trời cho phép Áp-ram mang danh xưng của Ngài trong tên riêng của người và Đức Chúa Trời được gọi là “Đức Chúa Trời của Ap-ra-ham” và cho đến nay vẫn còn được nhắc đến theo cách đó. Nếu đọc các sách Phục truyền và Lê-vi ký bạn sẽ thấy các phước lành và những sự rủa sả đi đôi với việc tuân giữ hay phá vỡ giao ước này. Đức Chúa Trời cũng ban cho họ một bia kỷ niệm của giao ước. Đó là một cái rương trên đó có đặt “nắp thi ân” và cái rương này chính là “hòm giao ước” và bất cứ nơi nào họ đi họ đều phải đem theo “hòm giao ước” như một vật kỷ niệm nhắc nhở rằng họ đang ở trong mối quan hệ kết ước với Đức Chúa Trời, làm một với Đức Chúa Trời toàn năng. Cựu Ước nói đến Đức Chúa Trời như “người chồng” và Y-sơ-ra-ên như “cô dâu” của Ngài vậy.
EsIs 54:5 Vì chồng ngươi tức là Đấng đã tạo thành ngươi; danh Ngài là Đức GIÊ-HÔ-VA vạn quân. Đấng chuộc ngươi tức là Đấng Thánh của Y-sơ-ra-ên, sẽ được xưng là Đức Chúa Trời của cả đất.
3. Khi một người kết ước với một người khác thì con cái họ, hiện đang sống hoặc chưa sinh ra, cũng bước vào giao ước đó. Vì con cái đã “có ở trong họ” rồi. Do đó toàn thể dân tộc đã bước vào trong giao ước với Đức Chúa Trời. Vậy nên vì cớ giao ước này, mọi điều các con dân trong Y-sơ-ra-ên cần phải làm là hả hoác miệng họ ra và nhận lãnh những gì họ cần đến (Thi Tv 81:10). Vì vậy khi bất cứ kẻ nào đụng tới Y-sơ-ra-ên tức là họ đụng tới Đức Chúa Trời. Tất cả mọi sự thuộc về Đức Chúa Trời đều trở thành của ho, song trong cùng cách thức như vậy mọi sự họ có đều thuộc về Đức Chúa Trời. Sa-lô-môn đã viết trong Nha Dc 6:3 “Tôi thuộc về lương nhơn tôi, và lương nhơn tôi thuộc về tôi.” Mối quan hệ giao ước giữa Đức Chúa Trời với con cái Ngài là như vậy đó.
C. Trong Sáng thế ký 22 Đức Chúa Trời bảo Áp-ra-ham bắt Y-sác đem dâng làm của lễ. Làm thế nào Áp-ra-ham lại có thể thực hiện được một việc như vậy mà không hề có sự bàn cãi hay tranh luận rõ rệt nào với Đức Chúa Trời? Chính là vì Áp-ra-ham hiểu được rằng mọi sự mình sở hữu đều dành sẵn cho Đức Chúa Trời tùy ý sử dụng theo như giao ước bằng huyết đã thiết lập giữa hai bên. Do đó trong việc làm này Áp-ra-ham bày tỏ sự phục tùng và am hiểu của ông đối với giao ước bằng huyết này. Tại đó Đức Chúa Trời lại tái xác quyết giao ước này với Áp-ra-ham.
D. Chúng ta cũng thấy chứng cớ của mối quan hệ này trong tình huống liên quan tới ách nô lệ của Y-sơ-ra-ên tại Ê-díp-tô. Vì khi bất cứ ai đụng đến một người nào ở trong mối giao ước với Đức Chúa Trời thì họ sẽ phải trả lời với Đức Chúa Trời.
1. XaDr 2:8 Vì Đức GIÊ-HÔ-VA vạn quân (sau sự vinh hiển, rồi Ngài sai ta đến cùng các nước cướp bóc các ngươi) phán rằng: Quả thật, ai đụng đến các ngươi tức là đụng đến con ngươi của mắt ta.

2. Bạn có thể bắt làm nô lệ bất cứ nhóm người nào trên mặt đất này và bạn chỉ có những người đó đấu tranh với mình, nhưng khi bạn tìm cách bắt một dân tộc nào ở trong mối quan hệ giao ước với Đức Chúa Trời làm nô lệ thì bạn sẽ phải đối phó với người đã cùng lập giao ước với họ.
3. XuXh 2:23-24 Sau cách lâu, vua xứ Ê-díp-tô băng; dân Y-sơ-ra-ên than thở kêu van vì phải phục dịch khổ sở; tiếng kêu van lên thấu Đức Chúa Trời. 2:24; Ngài nghe tiếng than thở chúng, và nhớ đến sự giao ước mình kết lập cùng Áp-ra-ham, Y-sác và Gia-cốp.
4. Do đó Môi-se đến trước mặt Pha-ra-ôn rao ra những lời Đức Chúa Trời đã phán cùng mình “Hãy để cho dân ta đi!” Vào thời điểm Đức Chúa Trời chấm dứt mọi quan hệ với Ê-díp-tô, Ngài đã tàn phá đất nước Ê-díp-tô rộng lớn này và Y-sơ-ra-ên đã ra đi với các xe ngựa mình chất đầy mọi thứ tài sản quý báu của xứ, và 450 năm lao nhọc không lương nay được trả công trong chỉ một ngày! Trong tình cảnh này họ như thể những chú chim non yếu đuối, không tự lo liệu được đã hả hoác miệng ra và kêu cầu sự giúp đỡ nơi người bạn kết ước của mình, và Ngài đã đáp lời bằng cách đem đến cho họ tất cả những nguồn cậy trông cần thiết để giải quyết tình trạng của họ. “Hãy hả hoác miệng ngươi ra thì ta sẽ làm cho đầy dẫy.”
5. Nhưng hãy nhớ là giao ước này được đóng ấn bởi huyết. Nó không chấm dứt bằng việc đến giải cứu Y-sơ-ra-ên tại Ê-díp-tô nhưng đúng hơn Đức Chúa Trời đã tiếp tục ở với dân sự Ngài trong suốt cuộc hành trình trong đồng vắng của họ. Thực tế thì các con dân Y-sơ-ra-ên đã được dẫn dắt và che chở khỏi ánh mặt trời chói chan nơi sa mạc bởi trụ mây của Đức Chúa Trời vào ban ngày và trụ lửa lúc ban đêm đã giữ họ khỏi cái giá lạnh của sa mạc về đêm. Không những thế song Ngài còn chu cấp cho họ thức ăn, nước uống, áo xống, sức lực, và bảo vệ họ khỏi kẻ thù. Vì sao? Vì họ ở trong mối giao ước bằng huyết với Đức Chúa Trời của Áp-ra-ham.
Y-sơ-ra-ên phải học biết một điều luật duy nhất mà thôi, đó là điều luật của mối quan hệ giao ước. Tôi không xứng đáng gì cả, tôi không có công lao gì cả, tôi không tự có được gì cả, tôi không thể làm gì cả, nhưng vì cớ một giao ước đã được kết lập trước khi tôi sinh ra, tôi có thể ngồi đây với miệng hả hoác ra trong mối quan hệ giao ước với Đức Chúa Trời và Ngài sẽ làm cho nó đầy dẫy. Vấn đề duy nhất họ gặp là khi họ quên đi điều luật của giao ước này. Tuy nhiên, bất cứ lúc nào họ cố gắng giải quyết mọi sự bằng chính sức riêng của mình thì họ đều thất bại không biết bao nhiêu lần, song khi họ đến với Đức Chúa Trời nhận biết sự yếu đuối của mình thì Ngài không hề để cho họ phải thất vọng.
6. Cả đến câu chuyện của Đa-vít và Gô-li-át cũng cho thấy một điều mà Đa-vít am tường nhưng đạo quân Y-sơ-ra-ên thì lại không còn nhớ đến. Đa-vít nhận biết rằng khi đạo quân Phi-li-tin đến tranh chiến cùng Y-sơ-ra-ên tức là họ cũng đang chống nghịch cùng Đức Chúa Trời của Y-sơ-ra-ên. Do đó khi đến trước mặt Gô-li-át, Đa-vít không dùng chính sức riêng của mình nhưng đúng hơn chàng biết rõ rằng mình “nhơn danh Đức Giê-hô-va vạn quân” mà đến.
ISa1Sm 17:36-37 Tôi tớ vua đã đánh chết con sư tử và con gấu; vậy thì người Phi-li-tin không chịu phép cắt bì kia cũng sẽ đồng số phận với chúng nó; vì hắn đã sỉ nhục các đạo binh của Đức Chúa Trời hằng sống. 17:37 Đa-vít lại nói: Đức GIÊ-HÔ-VA đã giải cứu tôi khỏi vấu sư tử và khỏi cẳng gấu, ắt sẽ giải cứu tôi khỏi tay người Phi-li-tin kia. Sau-lơ đáp rằng: Hãy đi, nguyện Đức GIÊ-HÔ-VA ở cùng ngươi.
17:43-47 Người Phi-li-tin nói cùng Đa-vít rằng: Ta há là một con chó nên ngươi cầm gậy đến cùng ta? Người Phi-li-tin bắt danh các thần mình mà rủa sả Đa-vít, 17:44 và tiếp rằng: Hãy lại đây, ta sẽ ban thịt ngươi cho chim trời và thú đồng. 17:45 Đa-vít đáp cùng người Phi-li-tin rằng: Ngươi cầm gươm, giáo, lao mà đến cùng ta; còn ta, ta nhơn danh Đức GIÊ-HÔ-VA vạn binh mà đến, tức là Đức Chúa Trời của đạo binh Y-sơ-ra-ên, mà ngươi đã sỉ nhục. 17:46 Ngày nay Đức GIÊ-HÔ-VA sẽ phó ngươi vào tay ta, ta sẽ giết ngươi, cắt đầu ngươi, và ngày nay ban thây của đạo binh Phi-li-tin cho chim trời và thú vật của đất. 17:47 Khắp thế gian sẽ biết rằng Y-sơ-ra-ên có một Đức Chúa Trời; và quân lính này sẽ thấy rằng Đức GIÊ-HÔ-VA không giải cứu bằng gươm, hoặc bằng giáo; vì Đức GIÊ-HÔ-VA là Chúa của chiến trận, và Ngài sẽ phó các ngươi vào tay chúng ta.
Việc Đa-vít thắng trận không lớn lao bằng việc Đức Chúa Trời đã chứng minh danh Ngài là chân thật bằng cách cung ứng cho nhu cầu của Đa-vít bởi sự kiện Đa-vít không cậy vào công lao riêng của mình để đến gần tranh chiến cùng Gô-li-át, mà đúng hơn chàng đã nhờ vào danh của Đức GIÊ-HÔ-VA vạn quân vậy.
7. Ê-xê-chia, vua Y-sơ-ra-ên, đã đối diện một tình huống tương tự khi người nhận được lá thư từ San-chê-ríp, vua A-si-ri, ngăm dọa sẽ xoá sạch Y-sơ-ra-ên khỏi mặt đất. Ê-xê-chia đã đem lá thư này đến trước Đức Chúa Trời của giao ước mình, mở thư ra trước mặt Đức Chúa Trời và kêu khóc với Ngài trong sự yếu đuối của mình, cầu khẩn Đức Chúa Trời giải cứu họ khỏi người này là kẻ nhạo báng Ngài. Như chúng ta thấy trong đoạn này, Đức Chúa Trời đã nghe tiếng kêu cầu của vua và một lần nữa đã ban cho người sự giải cứu từ nơi Ngài.
IIVua 2V 19:14-36 Ê-xê-chia tiếp đặng thư ở nơi tay các sứ giả, bèn đọc; đoạn người đi lên đền thờ của Đức GIÊ-HÔ-VA, và mở thơ ra trước mặt Đức GIÊ-HÔ-VA. 19:15 Ê-xê-chia cầu nguyện Đức GIÊ-HÔ-VA rằng: Ôi, GIÊ-HÔ-VA Đức Chúa Trời của Y-sơ-ra-ên! Ngài vẫn ngự ở giữa các chê-ru-bin, chỉ một mình Ngài là Đức Chúa Trời của các nước thế gian. Chính Ngài đã làm nên trời và đất. 19:16 Hỡi Đức GIÊ-HÔ-VA! Hãy nghiêng tai Ngài và nghe. Hỡi Đức GIÊ-HÔ-VA! hãy mở mắt Ngài ra và xem. Cầu Chúa hãy nghe các lời mà San-chê-ríp sai nói, đặng phỉ báng Đức Chúa Trời hằng sống. 19:17 Đức GIÊ-HÔ-VA ôi! quả thật các vua A-si-ri đã diệt các dân tộc, và phá hoang địa phận chúng nó, 19:18 ném các thần chúng nó vào lửa;nhưng chẳng phải là thần, chẳng qua là công việc của tay người ta làm ra bằng gỗ và bằng đá; nên chúng hủy diệt các thần ấy. 19:19 Vậy bây giờ, hỡi GIÊ-HÔ-VA Đức Chúa Trời của chúng tôi ôi! hãy giải cứu chúng tôi khỏi tay San-chê-ríp, hầu cho muôn nước trên đất biết rằng chỉ một mình GIÊ-HÔ-VA là Đức Chúa Trời. 19:20 Ê-sai, con trai A-mốt, sai nói với Ê-xê-chia rằng: GIÊ-HÔ-VA Đức Chúa Trời của Y-sơ-ra-ên phán như vầy: Ta có nghe lời ngươi cầu nguyện cùng ta về việc San-chê-ríp, vua A-si-ri.
19:21 Này là lời Đức GIÊ-HÔ-VA đã phán về hắn: Gái đồng trinh Si-ôn khinh dể, chê cười ngươi; con gái Giê-ru-sa-lem đã lắc đầu theo ngươi. 19:22 Ngươi phỉ báng và sỉ nhục ai? cất tiếng lên cùng ai? Thật ngươi đã trừng con mắt nghịch với Đấng Thánh của Y-sơ-ra-ên! 19:23; Ngươi đã nhờ các sứ giả mình nhạo báng Chúa, mà rằng: Ta đem nhiều xe, lên chót núi, đến đỉnh rất xa của Li-ban; ta sẽ đốn những cây bá hương cao hơn hết, và cây tòng tốt nhứt của nó; ta sẽ đến cõi xa hơn hết, tức rừng rậm của nó. 19:24 Ta đã đào giếng, uống nước của đất lạ; dưới bàn chân ta sẽ làm cạn các sông Ê-díp-tô. 19:25 Sự này ta đã làm từ lâu, việc này ta đã định từ thời cổ, ngươi há chẳng nghe đến sao? Bây giờ, ta khiến cho sự đó xảy đến, để cho ngươi phá hoang các thành kiên cố ra đống hư nát. 19:26 Vì vậy, dân sự của các thành ấy đều yếu đuối, bị sợ hãi và hổ thẹn; chúng giống như cây cỏ xanh ngoài đồng, tỉ như cây cỏ trên nóc nhà, khác nào lúa mì đã héo trước khi cọng chưa thành. 19:27 Nơi ngươi ngồi, lúc ngươi đi ra, đi vào, và sự giận dại ngươi đối cùng ta, ta đã biết hết. 19:28 Bởi ngươi giận dại cùng ta, và vì lời kiêu ngạo ngươi đã thấu đến tai ta, ắt ta sẽ xỏ cái vòng nơi mũi ngươi. Đoạn, ta sẽ khiến ngươi trở về theo con đường mà ngươi đã đi đến. 19:29 (Hỡi Ê-xê-chia), nhờ dấu hiệu này ngươi nhìn biết rằng lời này sẽ ứng nghiệm: Năm nay, các ngươi sẽ ăn vật hột giống rớt xuống, sanh ra; năm thứ nhì, ăn vật tự mọc lên; nhưng năm thứ ba, các ngươi sẽ gieo và gặt, và trồng nho và ăn trái nó. 19:30 Hễ giống gì thoát khỏi, còn lại của dân tộc Giu-đa, dưới sẽ châm rễ xuống, trên sẽ kết bông trái lên. 19:31 Vì sẽ có phần sót lại từ Giê-ru-sa-lem mà ra, kẻ thoát khỏi từ núi Si-ôn mà đến; lòng sốt sắng của Đức GIÊ-HÔ-VA sẽ làm nên việc ấy. 19:32 Bởi cớ đó, Đức GIÊ-HÔ-VA phán về vua A-si-ri như vầy: Nó sẽ không vào thành này, chẳng xạ tên trong nó, cũng chẳng kéo đến giơ khiên lên trước mặt nó, và chẳng đắp lũy nghịch nó. 19:33 Đức GIÊ-HÔ-VA phán: nó sẽ trở về theo con đường nó đã đi đến, không vào trong thành này. 19:34 Vì tại cớ ta và Đa-vít, kẻ tôi tớ ta, ta sẽ binh vực thành này đặng cứu nó. 19:35 Trong đêm đó, có một thiên sứ của Đức GIÊ-HÔ-VA đi đến trong dinh A-si-ri, và giết một trăm tám mươi lăm ngàn người tại đó. Sáng ngày mai, người ta thức dậy, bèn thấy quân ấy, kìa, chỉ là thây đó thôi. 19:36 San-chê-ríp, vua A-si-ri bèn trở về, ở tại Ni-ni-ve.
8. Vua Giô-sa-phát đã đối diện một tình huống thật giống như Ê-xê-chia khi Giô-sa-phát bị quân nghịch bao vây và vô cùng kinh hãi. Nhưng giống như chú chim non ông biết mình phải làm gì, vì the ông đã kêu cầu cùng Đức Chúa Trời và hả hoác miệng mình ra chờ đợi. Ông nhắc nhở Đức Chúa Trời rằng Ngài đã ban xứ này cho dòng dõi của bạn hữu Ngài làÁp-ra-ham làm sản nghiệp đời đời (câu 7). Nói cách khác ông đã viện dẫn giao ước của Áp-ra-ham. Chúng ta cũng thấy trong câu 12 thái độ hoàn toàn bất lực của họ với tất cả sự trông cậy nương tựa nơi Đức Chúa Trời.
IISu 2Sb 20:1-30 Sau các việc này, xảy có dân Mô-áp, dân Am-môn, và những người Mao-nít ở cùng họ, kéo đến đặng đánh giặc với Giô-sa-phát. 20:2 Bấy giờ, có người đến thuật cho Giô-sa-phát mà rằng: Có một đám quân rất đông từ bên bờ kia của biển, từ nước Sy-ri, mà đến hãm đánh vua; kìa chúng đương ở tại Hát-sát-son-Tha-ma, cũng gọi là Ên-ghê-đi. 20:3 Giô-sa-phát sợ hãi, rắp lòng tìm cầu Đức GIÊ-HÔ-VA, và rao khắp xứ Giu-đa phải kiêng ăn một ngày. 20:4 Giu-đa nhóm lại đặng cầu Đức GIÊ-HÔ-VA cứu giúp; người ta ở các thành Giu-đa đều đến đặng tìm cầu Đức GIÊ-HÔ-VA. 20:5 Giô-sa-phát đứng trong hội chúng Giu-đa và Giê-ru-sa-lem, tại trong đền của Đức Giê-hô-va, trước hành lang mới, 20:6 mà cầu nguyện rằng: Lạy GIÊ-HÔ-VA Đức Chúa Trời của tổ phụ chúng tôi! Ngài há chẳng phải là Chúa ở trên các từng trời sao? Há chẳng phải Đấng quản trị muôn dân muôn nước sao? Ở nơi tay Chúa có quyền thế năng lưc, chẳng ai chống trả Chúa cho nổi. 20:7 Hỡi Đức Chúa Trời chúng tôi! Ngài há chẳng phải đã đuổi dân ở xứ này khỏi trước mặt dân Y-sơ-ra-ên của Ngài, mà ban xứ ấy cho dòng dõi Ap-ra-ham, là bạn hữu Chúa, làm sản nghiệp đời đời sao? 20:8 Chúng đã ở đó, và đã cất cho danh Chúa một đền thánh mà rằng: 20:9 Nếu tai họa giáng trên chúng tôi, hoặc gươm giáo, hoặc sự đoán phạt, hoặc dịch hạch, hay là cơn đói kém, thì chúng tôi sẽ đứng trước đền nầy và trước mặt Chúa (vì danh Chúa ở trong đền nầy), mà kêu cầu Chúa trong sự gian nan chúng tôi, thì Chúa sẽ dủ nghe và giải cứu cho. 20:10 Trong lúc dân Y-sơ-ra-ên từ xứ Ê-díp-tô lên, Chúa có cấm họ loán đến xứ dân Am-môn, dân Mô-áp, và người ở núi Sê-i-rơ; dân Y-sơ-ra-ên xây khỏi chúng nó, không diệt chúng nó đi 20:11 kìa, chúng nó báo lại chúng tôi dường nào, đến toan đuổi chúng tôi khỏi sản nghiệp Chúa đã ban cho chúng tôi nhận lấy. 20:12 Hỡi Đức Chúa Trời chúng tôi ôi, chớ thì Ngài sẽ không xét đoán chúng nó sao? Vì nơi chúng tôi chẳng còn sức lực gì đối địch cùng đám quân đông đảo nầy đương đến hãm đánh chúng tôi, và chúng tôi cũng không biết điều gì mình phải làm; nhưng con mắt chúng tôi ngửa trông Chúa! 20:13 Cả Giu-đa đều đứng tại trước mặt Đức GIÊ-HÔ-VA với các đứa nhỏ, vợ, và con cái mình. 20:14 Bấy giờ, tại giữa hội chúng, Thần Đức GIÊ-HÔ-VA cảm động Gia-ha-xi-ên, con trai Xa-cha-ri, cháu Bê-na-gia, chắt Giê-hi-ên, chít Ma-tha-nia, là người thuộc về dòng A-sáp, 20:15 mà phán rằng: Hỡi các người Giu-đa và dân cư thành Giê-ru-sa-lem, cùng vua Giô-sa-phát, hãy nghe! Đức GIÊ-HÔ-VA phán cho các ngươi như vầy: Chớ sợ, chớ kinh hãi bởi cớ đám quân đông đảo nầy: vì trận giặc nầy chẳng phải của các ngươi đâu, bèn là của Đức Chúa Trời. 20:16 Ngày mai, hãy đi xuống đón chúng nó: kìa chúng nó đi lên dốc Xít, các ngươi sẽ gặp chúng nó nơi đầu trũng, trước mặt đồng vắng Giê-ru-ên. 20:17 Trong trận nầy các ngươi sẽ chẳng cần gì tranh chiến; hãy dàn ra, đứng yên lặng mà xem thấy sự giải cứu của Đức GIÊ-HÔ-VA ở cùng các ngươi. Hỡi Giu-đa và Giê-ru-sa-lem! chớ sợ, chớ kinh hãi; ngày mai hãy đi ra đón chúng nó, vì Đức GIÊ-HÔ-VA ở cùng các ngươi. 20:18 Giô-sa-phát bèn cúi sấp mặt xuống đất, và cả Giu-đa và dân cư thành Giê-ru-sa-lem đều sấp mình xuống trước mặt Đức GIÊ-HÔ-VA, mà thờ lạy Ngài. 20:19 Người Lê-vi về dòng Kê-hát và về dòng Cô-rê đều đứng dậy cất tiếng lớn mà ngợi khen GIÊ-HÔ-VA Đức Chúa Trời của Y-sơ-ra-ên. 20:20 Buổi sớm mai, chúng đều chổi dậy thật sớm, kéo ra đồng vắng Thê-cô-a; đương lúc chúng đi, Giô-sa-phát đứng tại đó, mà nói rằng: Hỡi người Giu-đa và dân cư thành Giê-ru-sa-lem! hãy nghe ta: Khá tin cậy GIÊ-HÔ-VA Đức Chúa Trời các ngươi, thì các ngươi sẽ vững chắc; hãy tin các đấng tiên tri Ngài, thì các ngươi sẽ được may mắn. 20:21; Khi người đã bàn nghị với dân sự, bèn lập những người ca xướng cho Đức GIÊ-HÔ-VA mặc áo lễ thánh mà đi ra trước cơ binh ngợi khen Chúa rằng: Hãy ngợi khen Đức GIÊ-HÔ-VA, vì sự thương xót Ngài hằng có đời đời. 20:22 Đương lúc chúng khởi ca hát và ngợi khen, thì Đức GIÊ-HÔ-VA đặt phục binh xông vào dân Am-môn, dân Mô-áp và những kẻ ở núi Sê-i-rơ đã đến hãm đánh Giu-đa; và các dân ấy đều bị bại. 20:23 Dân Am-môn và dân Mô-áp dấy lên đánh dân ở núi Sê-i-rơ, đặng diệt chúng nó đi; khi đã diệt dân ở Sê-i-rơ rồi, thì chúng lại trở giết lẫn nhau. 20:24 Khi dân Giu-đa đến tháp canh nơi đồng vắng, nhìn đến đám quân đông đảo, thì thấy những thây nằm sãi trên đất, chẳng có một ai thoát khỏi được. 20:25 Giô-sa-phát và dân sự người đến cướp lấy tài vật của chúng, thấy có nhiều của cải, xác chết, và đồ quí báu, bèn cướp lấy cho đến chừng đem đi không đặng họ cướp lấy tài vật trong ba ngày, vì là rất nhiều. 20:26 Qua ngày thứ tư, họ nhóm hiệp tại trũng Bê-ra-ca, vì nơi đó họ ngợi khen Đức GIÊ-HÔ-VA; bởi cớ ấy, người ta đặt tên chỗ đó là trũng Bê-ra-ca cho đến ngày nay. 20:27 Hết thảy người Giu-đa và người Giê-ru-sa-lem cùng Giô-sa-phát đi đầu trước, trở về Giê-ru-sa-lem các vui vẻ; vì Đức GIÊ-HÔ-VA đã làm cho chúng vui mừng, vì cớ quân thù nghịch mình bị đánh bại. 20: 28 Chúng gảy đờn cầm, đờn sắt, và thổi sáo mà trở về Giê-ru-sa-lem, đến đền của Đức GIÊ-HÔ-VA. 20:29 Khi các nước thiên hạ nghe Đức GIÊ-HÔ-VA đã đánh bại quân thù nghịch của Y-sơ-ra-ên, thì lấy làm kinh hãi Đức Chúa Trời. 20:30 Vậy, nước của Giô-sa-phát được hoà bình, vì Đức Chúa Trời người ban cho người sự an nghỉ bốn bên.
Điều này thậm chí còn được thấy rõ rệt hơn qua việc Giô-sa-phát đã dùng từ “bạn hữu” để mô tả mối quan hệ giữa Đức Chúa Trời với Áp-ra-ham vốn là một từ nhằm ám chỉ một người ở trong mối quan hệ “giao ước bằng huyết”. Do đó Giô-sa-phát đang nhắc nhở Đức Chúa Trời về mối quan hệ giao ước vớiÁp-ra-ham. Một lần nữa Đức Chúa Trời phán bảo hãy yên nghỉ vì trận chiến không phải là của các ngươi, nhưng là của ta, ta sẽ chiến trận thay các ngươi.
9. Một thí dụ khác liên quan đến một trong những câu chuyện về Ê-li và A-háp, vốn là một vị vua bội đạo. A-háp đã phá vỡ giao ước vì thế Đức Chúa Trời đã sai tiên tri Ngài là Ê-li đến cảnh cáo,
IVua 1V 17:1 Ê-li ở Thi-sê-be, là một người trong bọn đã sang ngụ Ga-la-át, nói với A-háp rằng: Ta đứng trước mặt GIÊ-HÔ-VA Đức Chúa Trời của Y-sơ-ra-ên hằng sống mà thề rằng: Mấy năm về sau đây, nếu ta chẳng nói, chắc sẽ không có sương, cũng không có mưa.
Bạn thấy Ê-li không những biết những phước hạnh của sự tuân giữ giao ước mà ông cũng biết những lời rủa sả đến vì cớ không tôn trọng giao ước đó.
PhuDnl 28:15 Nhưng nếu ngươi không nghe theo tiếng phán của GIÊ-HÔ-VA Đức Chúa Trời ngươi, không cẩn thận làm theo các điều răn và luật phát của Ngài mà ta truyền cho ngươi ngày nay, thì nầy là mọi sự rủa sả sẽ giáng xuống trên mình ngươi và theo kịp ngươi:
28:23-24 Các từng trời ở trên đầu ngươi sẽ như đồng, và đất dưới chơn ngươi sẽ như sắt. 28:24 Thay vì mưa, Đức GIÊ-HÔ-VA sẽ khiến cát và bụi từ trời sa xuống trên đất ngươi, cho đến chừng nào ngươi bị hủy diệt.
Ê-li, dù là một người có đức tin lớn, không đang tự đặt ra một lời rủa sả theo trí tưởng tượng của mình. Ông đang đứng trên giao ước đã được Đức Chúa Trời kết lập và chỉ công bố một trong những án phạt đối với sự không tuân giữ giao ước này. Ê-li biết Đức Chúa Trời sẽ giữ lời hứa của Ngài để ban cho cả các phước lành lẫn những sự rủa sả liên quan với giao ước.
10. Thảm kịch của mối quan hệ giao ước mà Đức Chúa Trời cố gắng đạt tới với Y-sơ-ra-ên là các con dân Y-sơ-ra-ên đã lìa bỏ giao ước và đi theo các thần tượng khác và phải gánh chịu mọi sự rủa sả mà Đức Chúa Trời đã cảnh cáo họ trước. Y-sơ-ra-ên quá giày đạp giao ước đến độ Đức Chúa Trời không còn lắng nghe họ nữa, và trở nên chán ngán về những tiếng kêu gào ăn năn rỗng tuyếch của họ. Chúng ta có thể thấy từ khúc Kinh Thánh nối tiếp trong Giê-rê-mi là ngay cho dù họ kêu xin Đức Chúa Trời vì cớ chính mình Ngài đừng phá vỡ mối giao ước với họ, song Đức Chúa Trời không còn lắng nghe họ, vì chính họ - chứ không phải Đức Chúa Trời - đã lìa bỏ và phá vỡ mối giao ước. Y-sơ-ra-ên đã lìa bỏ Ngài đi theo các thần khác và giờ đây đang gặt những hậu quả của việc mình làm.
Gie Gr 14:21-15:7 Xin hãy vì danh Ngài, chớ chán chúng tôi, và chớ để nhục ngôi vinh hiển của Ngài! Xin Ngài nhớ lời giao ước với chúng tôi mà chớ hủy. 14:22 Trong những sự hư vô của dân ngoại, há có quyền làm mưa được sao? có phải từ trời xuống mưa được chăng? Hỡi GIÊ-HÔ-VA Đức Chúa Trời chúng tôi, Ngài há chẳng phải là Đấng đó? Vậy nên chúng tôi sẽ trông đợi Ngài, vì Ngài đã làm ra mọi sự ấy. 15:1 Đức GIÊ-HÔ-VA bèn phán cùng tôi rằng: Dầu Môi-se và Sa-mu-ên đứng trước mặt ta, nhưng lòng ta cũng chẳng hướng về dân nầy. Hãy đuổi chúng nó khỏi trước mắt ta, cho chúng nó đi ra. 15:2 Sẽ xảy ra khi chúng nó hỏi ngươi rằng: Chúng tôi sẽ đi đâu? - thì hãy bảo chúng nó rằng: Đức GIÊ-HÔ-VA phán như vầy: Ai đã được định cho chết, hãy chịu chết; ai đã được định cho phải gươm dao, hãy chịu gươm dao; ai đã được định cho đói kém, hãy chịu đói kém; ai đã được định cho sự phu tù, hãy chịu phu tù. 15:3 Đức GIÊ-HÔ-VA phán: Ta sẽ giáng cho chúng nó bốn thứ tai vạ: gươm để giết, chó để xé, chim trời và loài thú trên đất để nuốt và diệt đi. 15:4 Vì có Ma-na-se, con trai Ê-xê-chia, vua Giu-đa, và vì những sự nó đã làm trong thành Giê-ru-sa-lem, ta sẽ khiến chúng nó bị ném đi ném lại trong các nước thiên hạ. 15:5 Hỡi Giê-ru-sa-lem, ai sẽ thương xót ngươi được sao? ai sẽ xây lại mà hỏi thăm ngươi? 15:6 Đức GIÊ-HÔ-VA phán: Ngươi đã bỏ ta, đã xây lại đàng sau, nên ta đã giang tay trên ngươi, để diệt ngươi. Ta đã chán sự đổi ý. 15:7 Ta đã lấy nia sảy chúng nó nơi cửa các thành đất nầy. Ta đã cất mất con cái chúng nó và diệt dân ta, mà chúng nó cũng chẳng trở lại khỏi đường lối mình.
E. Giao ước tốt hơn. Chúng ta thấy trong phần “B. 1.” là SaSt 12:3 báo trước một “giao ước thậm chí tốt hơn” vốn “ở trong Áp-ra-ham” sẽ đến. Giê-rê-mi đã nói đến “giao ước mới” mà Đức Chúa Trời sẽ kết lập với cả dân tộc Y-sơ-ra-ên.
Gie Gr 31:31-34 Đức GIÊ-HÔ-VA phán: Nầy, những ngày đến, bấy giờ ta sẽ lập một giao ước mới với nhà Y-sơ-ra-ên và với nhà Giu-đa. 31:32 Giao ước nầy sẽ không theo giao ước mà ta đã kết với tổ phụ chúng nó trong ngày ta nắm tay dắt ra khỏi đất Ê-díp-tô, tức giao ước mà chúng nó đã phá đi, dầu rằng ta làm chồng chúng nó, Đức GIÊ-HÔ-VA phán vậy. 31:33 Đức GIÊ-HÔ-VA phán: Nầy là giao ước mà ta sẽ lập với nhà Y-sơ-ra-ên sau những ngày đó. Ta sẽ đặt luật pháp ta trong bụng chúng nó và chép vào lòng. Ta sẽ làm Đức Chúa Trời chúng nó, chúng nó sẽ làm dân ta. 31:34 Chúng nó ai nấy sẽ chẳng dạy kẻ lân cận mình hay là anh em mình, mà rằng: Hãy nhận biết Đức GIÊ-HÔ-VA! vì chúng nó thảy đều sẽ biết ta, kẻ nhỏ cũng như kẻ lớn. Đức GIÊ-HÔ-VA phán: Ta sẽ tha sự gian ác chúng nó, và chẳng nhớ tội chúng nó nữa.
Chúng ta biết rằng “giao ước mới” hay “giao ước tốt hơn” nầy đã có “ở trong Áp-ra-ham” trong sự kiện là Đấng Cứu Thế sẽ ra từ dòng dõi Áp-ra-ham là tổ phụ của Y-sơ-ra-ên. “Giao ước mới” sẽ được kết lập qua Chúa Cứu Thế Jêsus khi Ngài phó chính mình vì cớ tội lỗi của thế gian hầu cho “hễ ai tin Ngài sẽ không bị hư mất mà được sự sống đời đời” và do đó Ngài trở nên Đấng trung bảo của giao ước vì không người nào có thể bước vào giao ước nầy nếu không có Đấng Cứu Thế!
HeDt 12:24 gần Đức Chúa Jêsus, là Đấng trung bảo của giao ước mới, và gần huyết rưới ra, huyết đó nói tốt hơn huyết của A-bên vậy.
8:6-8 Nhưng thầy tế lễ thượng phẩm chúng ta đã được một chức vụ rất tôn trọng hơn, vì Ngài là Đấng trung bảo của giao ước tốt hơn, mà giao ước ấy lập lên trên lời hứa tốt hơn. 8:7 Vì nếu ước thứ nhứt không thiếu gì, thì chẳng có chỗ nào lập ước thứ hai. 8:8 Vả, trong những lời nầy thật có ý trách, là lời Đức Chúa Trời phán cùng dân Giu-đa rằng: Chúa phán, kìa nhựt kỳ đến, khi đó ta sẽ cùng nhà Y-sơ-ra-ên và nhà Giu-đa lập một giao ước mới:
1. Điều khiến cho giao ước nầy là một giao ước tốt hơn đó là dân Ngoại, vốn ngày trước cách xa, đã được đem lại gần nhờ giao ước mà Đấng Christ đã lập với toàn thể nhân loại nầy.
Eph Ep 2:14-20 Vì, ấy chính Ngài là sự hòa hiệp của chúng ta; Ngài đã hiệp cả hai lại làm một, phá đổ bức tường ngăn cách, 2:15 là sự thù nghịch đã phân rẽ ra, bởi vì Ngài đã đem thân mình mà trừ bỏ luật pháp của các điều răn chép thành điều lệ. Như vậy, khi làm cho hòa nhau, Ngài muốn lấy cả hai lập nên một người mới trong Ngài, 2:16 và vì bởi thập tự giá Ngài đã làm cho sự thù nghịch tiêu diệt, nên nhờ thập tự giá đó Ngài khiến cả hai hiệp thành một thể, mà làm hòa thuận với Đức Chúa Trời. 2:17 Ngài lại đã đến rao truyền sự hòa bình cho anh em là kẻ ở xa, và sự hòa bình cho kẻ ở gần. 2:18 Vì ấy là nhờ Ngài mà chúng ta cả hai đều được phép đến gần Đức Chúa Cha, đồng trong một Thánh Linh. 2:19 Dường ấy, anh em chẳng phải là người ngoại, cũng chẳng phải là kẻ ở trọ nữa, nhưng là người đồng quốc với các thánh đồ, và là người nhà của Đức Chúa Trời. 2:20 Anh em đã được dựng nên trên nền của các sứ đồ cùng các đấng tiên tri, chính Đức Chúa Jêsus là đá góc nhà;
ICo1Cr 12:12-14 Vả, như thân là một, mà có nhiều chi thể, và như các chi thể của thân dầu có nhiều, cũng chỉ hiệp thành một thân mà thôi, Đấng Christ khác nào như vậy. 12:13 Vì chưng chúng ta hoặc người Giu-đa, hoặc người Gơ-réc, hoặc tôi mọi , hoặc tự chủ, đều đã chịu phép báp-têm chung một Thánh Linh để hiệp làm một thân; và chúng ta cũng đều đã chịu uống chung một Thánh Linh nữa. 12:14 Thân cũng chẳng phải có một chi thể, bèn là nhiều chi thể.
2. Lời hứa của Đức Chúa Trời đối với Y-sơ-ra-ên là thanh tẩy họ khỏi mọi sự gian ác của họ, ban cho họ một tấm lòng mới, và đặt trong họ một thần linh ngay thẳng sẽ khiến họ muốn vâng lời Đức Chúa Trời.
HeDt 8:12 Nhơn ta sẽ tha sự gian ác của họ, và không nhớ đến tội lỗi họ nữa.
Exe Ed 36:26-28 Ta sẽ ban lòng mới cho các ngươi, và đặt thần mới trong các ngươi. Ta sẽ cất lòng bằng đá khỏi thịt các ngươi, và ban cho các ngươi lòng bằng thịt. 36:27 Ta sẽ đặt Thần ta trong các ngươi, và khiến các ngươi noi theo luật lệ ta, thì các ngươi sẽ giữ mạng lịnh ta và làm theo. 36:28 Các ngươi sẽ ở trong đất mà ta đã ban cho tổ phụ các ngươi; các ngươi sẽ làm dân ta, ta sẽ làm Đức Chúa Trời các ngươi.
3. Dân Y-sơ-ra-ên sẽ không bao giờ cần phải có ai bảo họ hãy “nhận biết Đức GIÊ-HÔ-VA ” một lần nữa vì Đức Chúa Trời sẽ ngự giữa các ngươi và các ngươi sẽ biết Ngài cách cá nhân. Các ngươi sẽ không còn phải đi lên đền tạm để ra mắt Đức Chúa Trời vì dưới giao ước mới các ngươi sẽ trở nên đền thờ và Đức Chúa Trời sẽ ngự giữa các ngươi.
Gie Gr 31:31-34 Đức GIÊ-HÔ-VA phán: Nầy, những ngày đến, bấy giờ ta sẽ lập một giao ước mới với nhà Y-sơ-ra-ên và với nhà Giu-đa. 31:32 Giao ước nầy sẽ không theo giao ước mà ta đã kết với tổ phụ chúng nó trong ngày ta nắm tay dắt ra khỏi đất Ê-díp-tô, tức giao ước mà chúng nó đã phá đi, dầu rằng ta làm chồng chúng nó, Đức GIÊ-HÔ-VA phán vậy. 31:33 Đức GIÊ-HÔ-VA phán: Nầy là giao ước mà ta sẽ lập với nhà Y-sơ-ra-ên sau những ngày đó. Ta sẽ đặt luật pháp ta trong bụng chúng nó và chép vào lòng. Ta sẽ làm Đức Chúa Trời chúng nó, chúng nó sẽ làm dân ta. 32:34 Chúng nó ai nấy sẽ chẳng dạy kẻ lân cận mình hay là anh em mình, mà rằng: Hãy nhận biết Đức GIÊ-HÔ-VA! vì chúng nó thảy đều sẽ biết ta, kẻ nhỏ cũng như kẻ lớn. Đức GIÊ-HÔ-VA phán: Ta sẽ tha sự gian ác chúng nó, và chẳng nhớ tội chúng nó nữa.
ICo1Cr 6:19 Anh em há chẳng biết rằng thân thể mình là đền thờ của Đức Thánh Linh đang ngự trong anh em, là Đấng mà anh em đã nhận bởi Đức Chúa Trời, và anh em chẳng phải thuộc về chính mình sao?
4. Giờ đây chúng ta có thể hiểu rõ hơn những lời của Chúa Jêsus tại “Bữa Tiệc Ly” với các môn đồ khi Ngài phán trong
Mat Mt 26:26-28 Khi đương ăn, Đức Chúa Jêsus lấy bánh, tạ ơn rồi, bẻ ra đưa cho môn đồ mà rằng: Hãy lấy ăn đi, nầy là thân thể ta. 26:27 Ngài lại lấy chén, tạ ơn rồi, đưa cho môn đồ mà rằng: Hết thảy hãy uống đi 26:28 vì nầy là huyết ta, huyết của sự giao ước đã đổ ra cho nhiều người được tha tội.

5. Không có sinh tế nào được dùng để lập giao ước mới và tốt đẹp hơn nầy nhưng trái lại đó chính là sự sống, là thân và huyết của “Con Đức Chúa Trời” đấng vui lòng phó chính sự sống mình làm giá chuộc cho cả nhân loại. Giao ước không còn có thể bị phá vỡ nữa vì chúng ta có một giao ước đời đời giữa Đức Chúa Trời và con người qua Chúa Cứu Thế Jêsus.
6. Chúng ta không còn có dấu ấn nào trong xác thịt mình để đóng ấn giao ước nầy nhưng trái lại chúng ta có dấu ấn của Đức Chúa Trời bởi Đức Thánh Linh đang sống trong chúng ta.
Eph Ep 1:13 Ấy lại cũng trong Ngài mà anh em sau khi đã nghe đạo chơn thật là đạo Tin Lành về sự cứu rỗi anh em, ấy là trong Ngài mà anh em đã tin, và được ấn chứng bằng Đức Thánh Linh là Đấng Chúa đã hứa.

7. Giao ước mới là giao ước tốt hơn với nhiều lời hứa mới và tốt đẹp hơn.
1:3 Ngợi khen Đức Chúa Trời, Cha Đức Chúa Jêsus Christ chúng ta, Ngài đã xuống phước cho chúng ta trong Đấng Christ đủ mọi thứ phước thiêng liêng ở các nơi trên trời:
a. Tất cả những gì chúng ta cần phải làm để tận hưởng lợi ích của giao ước nầy là nhận biết sự yếu đuối của con người và nhu cầu cần đến Đức Chúa Trời của chúng ta. Kế đó chúng ta chỉ cần “hả hoác miệng mình ra, và Ngài sẽ làm cho đầy dẫy nó” (Thi Tv 81:10).
b. Dưới giao ước mới nầy chúng ta chỉ cần đến với Đức Chúa Trời và thưa với Ngài rằng: “Chúa ôi, xin tha thứ cho mọi tội lỗi của con” là đã đủ, song Đức Chúa Trời thì lại phán: “hãy hả hoác miệng ngươi ra!” Ngài không chỉ tha thứ cho tôi mà Ngài còn khiến tôi trở nên sự công bình của Đức Chúa Trời trong Đấng Christ, xưng tôi là công nghĩa, khiến tôi trở nên như chưa hề phạm tội trước mặt Ngài.
c. Chúng ta chỉ cần đến với Đức Chúa Trời và thưa rằng, “Chúa ôi, xin hãy khiến lòng con vui vẻ, đó là tất cả mọi điều con cầu xin.” Nhưng Đức Chúa Trời lại phán, Hỡi con ta “hãy hả hoác miệng ngươi ra” vì ta sẽ ban cho ngươi “sự vui mừng không thể tả xiết và tràn đầy vinh hiển!”

d. Chúng ta chỉ cần cầu xin Đức Chúa Trời rằng, “Lạy Chúa xin chỉ hãy ban cho con một chút bình an, chỉ một chút bình an mà thôi, Chúa ôi.” Nhưng Đức Chúa Trời lại phán “hãy hả hoác miệng ngươi ra” và ta sẽ ban cho ngươi “sự bình an của Đức Chúa Trời vượt quá mọi sự hiểu biết!”
e. Chúng ta chỉ cần cầu xin Đức Chúa Trời, “Chúa ôi xin hãy giúp con hòa thuận với mọi người.” Nhưng Đức Chúa Trời lại phán, “hãy hả hoác miệng ngươi ra” và ta sẽ ban cho ngươi “sự yêu thương của Đức Chúa Trời rải khắp trong lòng các ngươi!”
f. Chúng ta chỉ cần cầu xin Đức Chúa Trời, “Chúa ôi, xin Ngài làm ơn dẫn dắt con, con đã ….. và con chỉ cần dẫn dắt phần nào mà thôi.” Đối với điều đó Đức GIÊ-HÔ-VA phán, “hãy hả hoác miệng ngươi ra” vì ‘fleece’ là một phần của giao ước cũ và đây là một giao ước mới và tốt đẹp hơn, trong giao ước đó ta sẽ ban cho ngươi Chính Mình Đấng Christ ở trong ngươi để làm sự khôn ngoan của Đức Chúa Trời, vì vậy ngươi sẽ có tâm trí của Đấng Christ và ngươi sẽ biết phải làm gì, và ngươi sẽ được dẫn dắt bởi sự bình an trong lòng mình.
g. Giao ước nầy thật tốt hơn vô cùng đến nổi nó cho chúng ta biết trong Rô-ma 8 rằng chúng ta là kẻ kế tự của Đức Chúa Trời và là kẻ đồng kế tự với Đức Chúa Jêsus Christ. Là một kẻ kế tự có nghĩa là chúng ta đã nhận được một di sản. Chúng ta đã nhận lãnh Đức Chúa Jêsus Christ, vốn là Đức Chúa Trời, vì thế chúng ta đã nhận lãnh qua giao ước nầy tất cả mọi sự thuộc về Đức Chúa Trời. Chúng ta là kẻ đồng kế tự với Đấng Christ.
h. Tất cả mọi việc chúng ta cần phải làm là “hả hoác miệng mình ra” song chúng ta không thể nào tin là nó đơn giản như thế vì vậy chúng ta cố gắng để tự có được nó, xứng đáng hưởng nó, tranh đấu để có nó, cảm thấy rằng cầu xin Đức Chúa Trời điều đó thì thật quá nhiều. Nhưng Đức Chúa Trời lại phán, “hãy hả hoác miệng ngươi ra thì ta sẽ làm cho đầy dẫy nó.” Bạn thấy Đức Chúa Trời đã kể cả chúng ta trong giao ước nầy và theo:
IGi1Ga 5:14-15 Nầy là điều chúng ta dạn dĩ ở trước mặt Chúa, nếu chúng ta theo ý muốn Ngài mà cầu xin việc gì, thì Ngài nghe chúng ta. 5:15 Nếu chúng ta biết không cứ mình xin điều gì, Ngài cũng nghe chúng ta, thì chúng ta biết mình đã nhận lãnh điều mình xin Ngài.
i. Chúng ta phải nhận thức rằng chúng ta không đến gần Đức Chúa Trời bởi chính sức riêng của mình nhưng trái lại nhờ sự nhu mì, và khiêm nhường. Mat Mt 5:3 cho chúng ta biết rằng: “Phước cho những kẻ có lòng khó khăn, vì nước thiên đàng là của những kẻ ấy.”
Chúng ta không thể nào bắt đầu sở hữu nước thiên đàng cho đến khi chúng ta trở nên nghèo nàn trong tâm linh ý thức được nhu cầu cần có Đức Chúa Trời trong đời sống mình. Làm thế nào chúng ta có thể giúp đỡ những người cho rằng mình không cần gì cả? Chúng ta không thể nào trở nên kẻ dự phần trong mối quan hệ giao ước mới cho đến khi nào chúng ta ý thức được nhu cầu cần đến Đức Chúa Trời của mình.


Tổng thống Donald Trump cấm tiên tri giả TB Joshua bước chân tới Mỹ



" Nhiệm vụ đầu tiên của tôi là đối phó với nhà tiên tri giả da đen đó. Anh ấy sẽ phải đối mặt với hậu quả nghiêm trọng"

† Welcome you - nguonsusong.com

GMT+8, 11-5-2021 05:37 AM

nguonsusong.com - Tin lanh
Trả lời nhanh Lên trên Trở lại danh sách