† Welcome to nguonsusong.com

Tìm
Trở lại danh sách Đăng bài -----
Xem: 2428|Trả lời: 0

Loạt Bài Về Giao Ước - XI. Những điều kiện trong Giao ước

[Lấy địa chỉ]
Đăng lúc 16-2-2012 11:53:52 | Xem tất |Chế độ đọc

Dâng hiến cho công việc Chúa

Loạt Bài Về Giao Ước
Tác giả: Malcolm Smith

XI. Những điều kiện trong Giao ước với Áp-ra-ham

Mỗi giao ước đều có những điều kiện riêng. Trong phần vừa rồi chúng ta đã xem xét cách toàn diện giao ước Đức Chúa Trời với Áp-ra-ham. Giờ đây chúng ta sẽ xem xét kỹ hơn các chi tiết của giao ước nầy.
A. Lời Thánh Kinh tóm lược những Lời hứa trong Giao ước Đức Chúa Trời đã lập với Áp-ra-ham:
12:1-3 Vả, Đức GIÊ-HÔ-VA có phán cùng Áp-ram rằng: Ngươi hãy ra khỏi quê hương, vòng bà con và nhà cha ngươi, mà đi đến xứ ta sẽ chỉ cho. 12:2 Ta sẽ làm cho ngươi nên một dân lớn; ta sẽ ban phước cho ngươi, cùng làm nổi danh ngươi, và ngươi sẽ thành một nguồn phước. 12:3 Ta sẽ ban phước cho người nào chúc phước ngươi, rủa sả kẻ nào rủa sả ngươi; và các chi tộc nơi thế gian sẽ nhờ ngươi mà được phước.
12:7 Đức GIÊ-HÔ-VA hiện ra cùng Áp-ra-ham mà phán rằng: Ta sẽ ban cho dòng dõi ngươi đất nầy! Rồi tại đó Áp-ra-ham lập một bàn thờ cho Đức GIÊ-HÔ-VA, là Đấng đã hiện đến cùng người.
13:14-17 Sau khi Lót lìa khỏi Áp-ram rồi, Đức GIÊ-HÔ-VA phán cùng Áp-ram rằng: Hãy nhướng mắt lên, nhìn từ chỗ ngươi ở cho đến phương bắc, phương nam, phương đông và phương tây: 13:15 Vì cả xứ nào ngươi thấy, ta sẽ ban cho ngươi và cho dòng dõi ngươi đời đời. 13:16; Ta sẽ làm cho dòng dõi ngươi như bụi trên đất; thế thì, nếu kẻ nào đếm đặng bụi trên đất, thì cũng sẽ đếm đặng dòng dõi ngươi vậy. 13:17 Hãy đứng dậy đi khắp trong xứ, bề dài và bề ngang; vì ta sẽ ban cho ngươi xứ nầy.
15:5 Đoạn, Ngài dẫn người ra ngoài và phán rằng: Ngươi hãy ngó lên trời, và nếu ngươi đếm được các ngôi sao thì hãy đếm đi. Ngài lại phán rằng: Dòng dõi ngươi cũng sẽ như vậy.
15:18-21 Ngày đó, Đức GIÊ-HÔ-VA lập giao ước cùng Áp-ram, mà phán rằng: Ta sẽ cho dòng dõi ngươi xứ nầy, từ sống Ê-díp-tô cho đến sông lớn kia, tức sông Ơ-phơ-rát, 15:19 là xứ của các dân Kê-nít, Kê-nê-sít, Cát-mô-nít, 15:20 Hê-tít, Phê-nê-sít, Rê-pha-im, 15:21 A-mô-nít, Ca-na-an, Ghi-rê-ga-sít, và Giê-bu-sít.
17:5-8 Thiên hạ chẳng còn gọi ngươi là Áp-ram nữa, nhưng tên ngươi sẽ là Áp-ra-ham, vì ta đã đặt ngươi làm tổ phụ của nhiều dân tộc. 17:6 Ta sẽ làm cho ngươi sanh sản rất nhiều, làm cho ngươi thành nhiều nước; và các vua sẽ do nơi ngươi mà ra. 17:7 Ta sẽ lập giao ước cùng ngươi, và cùng hậu tự ngươi trải qua các đời; ấy là giao ước đời đời, hầu cho ta làm Đức Chúa Trời của ngươi và của dòng dõi ngươi. 17:8 Ta sẽ cho ngươi cùng dòng dõi ngươi xứ mà ngươi đương kiều ngụ, tức toàn xứ Ca-na-an, làm cơ nghiệp đời đời. Vậy, ta sẽ làm Đức Chúa Trời của họ.
17:16 Ta sẽ ban phước cho nàng, lại do nơi nàng ta sẽ cho ngươi một con trai. Ta sẽ ban phước cho nàng, nàng sẽ làm mẹ các dân tộc; những vua của các dân tộc sẽ do nơi nàng mà ra.
17:19 Đức Chúa Trời bèn phán rằng: Thật vậy, Sa-ra, vợ ngươi, sẽ sanh một con trai, rồi ngươi đặt tên là Y-sác. Ta sẽ lập giao ước cùng nó, để làm giao ước đời đời cho dòng dõi của nó.
18:18 vì Áp-ra-ham chắc sẽ được trở nên một dân lớn và cường thạnh; các dân tộc trên thế gian đều sẽ nhờ người mà được phước.
22:16-18 Đức GIÊ-HÔ-VA phán rằng: Vì ngươi đã làm điều đó, không tiếc con ngươi, tức con một ngươi, thì ta lấy chánh mình ta mà thề rằng 22:17 sẽ ban phước cho ngươi, thêm dòng dõi ngươi nhiều như sao trên trời, đông như cát bờ biển, và dòng dõi đó sẽ chiếm được cửa thành quân nghịch. 22:18 Bởi vì ngươi đã vâng theo lời dặn ta, nên các dân thế gian đều sẽ nhờ dòng dõi ngươi mà được phước.
B. Đức Chúa Trời đang phán về ai khi Ngài nói rằng: “Các chi tộc nơi thế gian sẽ nhờ dòng dõi ngươi mà được phước”?
1. Câu trả lời phổ biến nhất là từ “dòng dõi” nầy ám chỉ dân Y-sơ-ra-ên. Chắc chắn là câu dòng dõi của Áp-ra-ham sẽ đông như “cát của bờ biển” đã được ứng nghiệm khi bạn để ý hầu hết các dân tộc Do-thái và Ả-rập đều truy nguyên thấy bắt nguồn từ một ông tổ là Áp-ra-ham cả. Vì thế một người vốn đã trăm tuổi, không con, sẽ được nhìn thấy dòng dõi mình qua Ích-ma-ên, Y-sác, và con cái mà người có với Kê-tu-ra trở thành nền móng của các dân tộc Do-thái và Ả-rập.
2. Nhưng khi đến vấn đề cụ thể là ai sẽ nhận được giao ước nầy, thì Đức Chúa Trời phán rất rõ rệt. Chúng ta thấy trong 17:19-21 rằng dầu Đức Chúa Trời đã ban phước cho Ích-ma-ên, nhưng ông không thể nào làm ứng nghiệm lời hứa của giao ước được. Y-sác là “đứa con của lời hứa” và người có hai con trai, Gia-cốp và Ê-sau. Vì Ê-sau là con đầu lòng, nên bởi quyền trưởng nam lẽ ra ông đã nhận được giao ước, song Đức Chúa Trời phán người được hưởng giao ước lại là Gia-cốp. Gia-cốp (kẻ lừa gạt, người chiếm vị) đã được Đức Chúa Trời đổi tên thành “Y-sơ-ra-ên” (dịch là “hoàng tử của Đức Chúa Trời” nhưng có nghĩa là “một người mà Đức Chúa Trời đã chinh phục”) có mười hai con trai, song giao ước sẽ truyền lại qua người con tên Giu-đa . . .
49:10 Cây phủ việt chẳng hề dời khỏi Giu-đa, kẻ lập pháp không dứt khỏi giữa chơn nó, cho đến chừng Đấng Si-lô (đấng xứng đáng, tức là Đấng Christ) hiện tới, và các dân vâng phục Đấng đó.
3. Vì vậy chúng ta có thể thấy sự chọn lọc của Đức Chúa Trời khi Ngài ban cho đấng giải cứu đã hứa trong giao ước. Khi tìm hiểu giao ước cũ kỹ hơn và xem qua các sách của các đấng tiên tri, chúng ta thấy trong vòng dân tộc Y-sơ-ra-ên nói chung, là những kẻ đôi lúc rất xa cách Đức Chúa Trời, thì Đức Chúa Trời vẫn giữ lại “một dân sót” giống như tổ phụ họ là Áp-ra-ham trong tấm lòng tin cậy nơi Ngài. Các đấng tiên tri tiếp tục rao báo lời cảnh cáo và sự đoán phạt nghịch cùng hội chúng Y-sơ-ra-ên và tìm kiếm những kẻ còn sót lại sẽ bước đi với Đức Chúa Trời.
EsIs 46:3 Hỡi nhà Gia-cốp và hết thảy các ngươi là dân sót của nhà Y-sơ-ra-ên, hãy nghe ta, ta đã gánh vác các ngươi từ lúc mới sanh, bồng ẵm các ngươi từ trong lòng mẹ.
Gio Ge 2:32 Bấy giờ ai cầu khẩn danh Đức GIÊ-HÔ-VA thì sẽ được cứu; vì theo lời Đức GIÊ-HÔ-VA, thì ở trên núi Si-ôn và trong Giê-ru-sa-lem, sẽ có những người trốn khỏi, và trong những người còn sống sót, sẽ có kẻ mà Đức GIÊ-HÔ-VA sẽ kêu gọi.
4. Khi Giăng Báp-tít nói với các nhà lãnh đạo tôn giáo Y-sơ-ra-ên rằng họ là con cháu Áp-ra-ham trên danh nghĩa huyết thống vẫn chưa đủ. Nếu họ là con cháu thật của Áp-ra-ham thì họ cần phải làm công việc của Áp-ra-ham, ấy là bước đi bởi đức tin. Sau đó Giăng gọi họ là rắn lục và rắn độc, là những từ hầu như không thể nào mô tả con cái của Áp-ra-ham được, ngay cho dù dòng máu của Áp-ra-ham có chảy trong thân họ đi nữa.
Mat Mt 3:9 và đừng tự khoe rằng: Áp-ra-ham là tổ chúng ta; vì ta nói cho các ngươi rằng Đức Chúa Trời có thể khiến đá nầy sanh ra con cái cho Áp-ra-ham được.
5. Chính Chúa Jêsus cũng lại đề cập đến vấn đề nầy khi Ngài phán với những người Pha-ri-si liên quan đến sự khác biệt giữa mối quan hệ về huyết thống của họ với Áp-ra-ham và việc họ thiếu đi mối tương quan thật lòng đối với Áp-ra-ham cũng như đối với Đức Chúa Trời.
GiGa 8:33-44 Người Giu-đa thưa rằng: Chúng tôi là dòng dõi Áp-ra-ham, chưa hề làm tôi mọi ai, vậy sao thầy nói rằng: Các ngươi sẽ trở nên tự do? 8:34 Đức Chúa Jêsus đáp rằng: Quả thật, quả thật, ta nói cùng các ngươi, ai phạm tội lỗi là tôi mọi của tội lỗi. 8:35 Vả, tôi mọi không ở luôn trong nhà, mà con thì ở đó luôn. 8:36 Vậy nếu Con buông tha các ngươi, các ngươi sẽ thật được tự do. 8:37 Ta biết rằng các ngươi là dòng dõi Áp-ra-ham, nhưng các ngươi tìm thế để giết ta, vì đạo ta không được chỗ nào ở trong lòng các ngươi. 8:38 Ta nói điều ta đã thấy nơi Cha ta’ còn các ngươi cứ làm điều đã học nơi Cha mình. 8:39 Chúng trả lời rằng: Cha chúng tôi tức là Áp-ra-ham, Đức Chúa Jêsus phán rằng: Nếu các ngươi là con Áp-ra-ham, thì chắc sẽ làm công việc của Áp-ra-ham. 8:40 Nhưng hiện nay, các ngươi tìm mưu giết ta, là người lấy lẽ thật đã nghe nơi Đức Chúa Trời mà nói với các ngươi; Áp-ra-ham chưa hề làm điều đó! 8:41 Các ngươi làm công việc của Cha mình. Chúng nói rằng: Chúng tôi chẳng phải là con ngoại tình; chúng tôi chỉ có một Cha, là Đức Chúa Trời. 8:42 Đức Chúa Jêsus phán rằng: Ví bằng Đức Chúa Trời là Cha các ngươi, thì các ngươi sẽ yêu ta, vì ta bởi Đức Chúa Trời mà ra và từ Ngài mà đến; bởi chưng ta chẳng phải đã đến tự mình đâu, nhưng ấy chính Ngài đã sai ta đến. 8:43 Tại sao các ngươi không hiểu lời ta? Ấy là bởi các ngươi chẳng có thể nghe được đạo của ta. 8:44 Các ngươi bởi cha mình, là ma quỉ, mà sanh ra; và các ngươi muốn làm nên sự ưa muốn của cha mình. Vừa lúc ban đầu nó đã là kẻ giết người, chẳng bền giữ lẽ thật, vì không có lẽ thật trong nó đâu. Khi nó nói dối, thì nói theo tánh riêng mình, vì nó vốn là kẻ nói dối và là cha sự nói dối.
6. Tuy những người Pha-ri-si nầy theo xác thịt vốn thuộc dòng dõi của Áp-ra-ham, song Chúa Jêsus phán ở đây rằng không phải tất cả dòng dõi của Áp-ra-ham theo xác thịt đều được Đức Chúa Trời coi là dòng dõi thật của Áp-ra-ham.
7. Kế đó trong LuLc 19:1-48 khi Chúa Jêsus gặp Xa-chê, một người thu thuế và là kẻ tội lỗi thuộc hàng xấu xa nhất. Nhưng khi Xa-chê dâng lòng mình cho Chúa Jêsus và bày tỏ điều đó qua việc lấy phân nửa gia tài mình có chia cho những kẻ nghèo và trả lại gấp tư cho bất cứ ai mà ông đã làm thiệt hại, thì Chúa Jêsus biết được sự đổi mới trong lòng của Xa-chê và đã phán rằng: “ . . . người nầy cũng là con cháu của Áp-ra-ham.” Chúa Jêsus không nói về con cháu của Áp-ra-ham theo phần xác nhưng ý Chúa muốn nói Xa-chê có “tấm lòng của Áp-ra- ham khi ông có đức tin nơi Đức Chúa Trời của Áp-ra-ham, và đức tin trong lòng ông cảm động ông làm điều giống như Áp-ra-ham đã làm.
8. Phao-lô cũng khẳng định chân lý nầy trong thư tín gởi cho các tín hữu ở Rô-ma. Ông nói rằng người Giu-đa thật không phải là người tự xưng mình là người Giu-đa, nhưng là người bày tỏ tấm lòng chân thật với Đức Chúa Trời. Người Do-thái có phép cắt bì để phân biệt với các dân ngoại. Dấu cắt bì bên ngoài bày tỏ sự vâng lời Đức Chúa Trời. Phao-lô nói dấu cắt bì bên ngoài không có giá trị gì nếu không chịu cắt bì trong lòng. Con cháu thật của Áp-ra-ham là người chịu cắt bì trong lòng, trong tâm linh, trước mặt Đức Chúa Trời và không tìm kiếm sự khôn ngoan, vinh hiển nơi con người nhưng ở nơi Đức Chúa Trời.
RoRm 2:28-29 Vì người nào chỉ bề ngoài là người Giu-đa, thì không phải là người Giu-đa, còn phép cắt bì làm về xác thịt ở ngoài, thì không phải là phép cắt bì, 2:29 nhưng bề trong là người Giu-đa mới là người Giu-đa, phép cắt bì ở trong lòng, làm theo cách thiêng liêng, không theo chữ nghĩa, mới là phép cắt bì thật. Một người Giu-đa như vậy được khen ngợi, chẳng phải bởi loài người, bèn là bởi Đức Chúa Trời.
GiGa 5:44 Các ngươi vẫn chịu vinh hiển lẫn của nhau, không tìm kiếm vinh hiển bởi một mình Đức Chúa Trời đến, thì thể nào các ngươi tin được?
9. Trong thư gửi cho người Ga-la-ti, Phao-lô đề cập đến cả người Do-thái lẫn người ngoại bang. Ông nói con cháu Áp-ra-ham theo huyết thống không có giá trị, mà phải có lòng tin nơi Đức Chúa Trời. Người có đức tin thật được kể là con cháu Áp-ra-ham.
GaGl 3:6-7 Như Áp-ra-ham tin Đức Chúa Trời, thì đã kể là công bình cho người, 3:7 vậy anh em hãy nhận biết rằng những kẻ có đức tin là con cháu thật của Áp-ra-ham.
Phao-lô viết cho cả người Do-thái lẫn các dân ngoại là những người đã đến với Đấng Christ bởi đức tin và nói rằng dù bạn là ai đi nữa, chúng ta thảy đều là một trong Đấng Christ và nếu bạn thuộc về Đấng Christ thì bạn được kể là dòng dõi Áp-ra-ham và là người kế tự lời hứa giao ước Đức Chúa Trời đã lập với Áp-ra-ham.
3:26-29 Vì chưng anh em bởi tin Đức Chúa Jêsus Christ, nên hết thảy đều là con trai của Đức Chúa Trời. 3:27 Vả, anh em thảy đều chịu phép báp-têm trong Đấng Christ, đều mặc lấy Đấng Christ vậy. 3:28 Tại đây không còn chia ra người Giu-đa hoặc người Gờ-réc; không còn người tôi mọi hoặc người tự chủ; không còn đờn ông hoặc đờn bà; vì trong Đức Chúa là Jêsus Christ, anh em thảy đều làm một. 3:29 Lại nếu anh em thuộc về Đấng Christ, thì anh em dòng dõi của Áp-ra-ham, tức là kẻ kế tự theo lời hứa.
10. Đây là điều liên hệ đến những cuộc tranh cãi trong sách Công vụ các Sứ đồ. Đây là lý do vì sao những người Do-thái ghét Phao-lô, vì ông tuyên bố rằng những lời hứa Đức Chúa Trời phán với Áp-ra-ham không chỉ dành riêng cho những người Do-thái mà cho tất cả những ai tin nhận Đức Chúa Jêsus Christ. Trong Cong Cv 28:20, chúng ta thấy Phao-lô bị xiềng xích vì lời chứng rằng Đấng Mê-si-a,“hy vọng của Y-sơ-ra-ên,” Đấng sẽ làm ứng nghiệm giao ước với Áp-ra-ham, đã đến và được ban cho bất cứ ai cầu khẩn danh Ngài. Người Giu-đa nói rằng giao ước là của riêng họ, nhưng Phao-lô nói giao ước dành cho tất cả những người tin nơi Chúa Jêsus. Đó là lý do họ ném đá Phao-lô vì họ không muốn dân ngoại hưởng ơn phước giống như họ.
28:20 Ấy vì cớ đó mà tôi đã xin gặp anh em và nói chuyện với, vì là bởi sự trông cậy của dân Y-sơ-ra-ên nên tôi mang lấy xiềng nầy.
Cơ Đốc Nhân thật không che giấu Đấng Christ cho riêng mình mà phải chia sẻ Đấng Christ cho người khác.
11. Trong GaGl 3:16 Phao-lô lại nói về “hạt giống” của Áp-ra-ham. Khi nói về “hạt giống,” chúng ta có thể nói đến “hạt giống” ở số ít lẫn số nhiều. Ví dụ: Tôi có thể có một “hạt giống” trong tay hoặc tôi có thể có một nắm “hạt giống.” Nếu tôi nói về “dòng dõi” tôi, bạn sẽ không biết tôi đang nói về 1, 3, hay 300 người . . . bởi vì từ “offspring” (có nghĩa là dòng dõi) là một từ dùng cho cả số ít lẫn số nhiều. Ở đây Phao-lô đang sử dụng thuật dùng từ và nói rằng qua dòng dõi Áp-ra-ham tất cả các dân tộc trên thế gian sẽ được phước.
3:16-18 Vả, các lời hứa đã được phán cho Áp-ra-ham và cho dòng dõi người. Không nói: Và cho các dòng dõi người, như chỉ về nhiều người; nhưng nói: Và cho dòng dõi người, như chỉ về một người mà thôi, tức là Đấng Christ. 3:17 Vậy thì tôi nói rằng: Lời giao ước mà Đức Chúa Trời trước kia đã kết lập thành rồi, thì không có thể bị hủy đi, và lời hứa cũng không có thể bị bỏ đi bởi luật pháp, là sự cách sau bốn trăm ba mươi năm mới có. 3:18 Vì, nếu cơ nghiệp được ban cho bởi luật pháp, thì không bởi lời hứa nữa. Nhưng Đức Chúa Trời đã dùng lời hứa mà ban cơ nghiệp cho Áp-ra-ham.
12. Trong câu 16, Phao-lô nói lời hứa Chúa phán với Áp-ra-ham và dòng dõi ông, không phải nói về nhiều người mà chỉ nói về một người, tức là Đấng Christ. Vậy phải chăng điều đó có nghĩa là qua dân tộc Do-thái? Không, đúng hơn là qua Đấng Christ. Vì vậy sự ứng nghiệp của lời hứa nầy thu hẹp trong một người, là Đấng Christ, và rồi tất cả mọi người “ở trong Đấng Christ ” hoặc là người Do-thái hay dân Ngoại, đều trở nên “hạt giống thật của Áp-ra-ham ”,“dòng dõi thật của Áp-ra-ham ”, “dân Y-sơ-ra-ên thật của Đức Chúa Trời ”, và là kẻ kế tự những lời hứa của giao ước.
13. Vậy dân Y-sơ-ra-ên thật của Đức Chúa Trời không phải là những kẻ có “huyết thống ” của Áp-ra-ham mà là nhưng kẻ có “đức tin của Áp-ra-ham ”. Họ là những người nhận ơn phước của Đức Chúa Trời. Bởi vì một người là người Do-thái không có nghĩa là họ tự động là dân tộc được chọn, nhưng có nghĩa là họ nhận được phước hạnh của Áp-ra-ham bởi vì họ tin nhận Đức Chúa Jêsus Christ. Để nhận được phước hạnh tôi phải ở trong Đấng Christ.
C. Phước hạnh đó là gì?
Phước hạnh đó là bạn được ban cho năng quyền trong tâm linh, tinh thần, thân thể, tình cảm, trong mọi sự bạn có liên quan tới. Bạn được ban cho năng quyền để thành công và thạnh vượng. Sự thạnh vượng của chúng ta là gì? Đó là sự thành công trong việc bước đi với Đức Chúa Trời: Có tâm trí và tình cảm của mình hòa hợp với Thánh Linh của Đức Chúa Trời; Kinh nghiệm được quyền phép của sự sống và sự chữa lành hành động trong thân thể mình; Nhìn thấy trong thế giới vật chất nầy sự bày tỏ rằng thực sự Đức Chúa Trời đang ở với mình trong tất cả những gì mình đặt tay vào để thực hiện.
Trái với sự phước hạnh là sự rủa sả dành cho loài người sau khi sa ngã. Tâm trí và tình cảm bị bản ngã thống trị. Thân thể tôi bề ngoài vẫn sống nhưng bên trong đã chết rồi. Đi kèm theo sự rủa sả là sự đau ốm, nghèo khổ và tật bệnh.
Khi đọc câu chuyện của Áp-ra-ham và Y-sác chúng ta có thể thấy phước hạnh của Đức Chúa Trời giáng xuống trên họ. Họ được chúc phước trong tâm linh vì họ bước đi và trò chuyện với Đức Chúa Trời và được chúc phước trong nhiều cách thức khác mà mọi người có thể nhìn thấy. Giờ đây qua Áp-ra-ham mà tất cả các chi tộc trên thế gian đều có thể được phước. Đây là điều chính xác đã xảy ra trong Chúa Giê-xu. Vì Chúa Jêsus đã mang trên chính mình Ngài sự rủa sả, nên Ngài đã cất sự rủa sả khỏi chúng ta hầu cho chúng ta có thể nhờ đó nhận được phước hạnh.
GaGl 3:13-14 Đấng Christ đã chuộc chúng ta khỏi sự rủa sả của luật pháp, bởi Ngài đã nên sự rủa sả vì chúng ta, _ vì có lời chép: Đáng rủa thay là kẻ bị treo trên cây gỗ, _ 3:14 hầu cho phước lành ban cho Áp-ra-ham nhờ Đức Chúa Jêsus Christ mà được rải khắp trên dân ngoại; lại hầu cho chúng ta cậy đức tin mà nhận lãnh Đức Thánh-Linh đã hứa cho.
Trong câu 14 chúng ta thấy là việc nhận lãnh Đức Thánh-Linh là một phần của lời hứa ban cho dòng dõi của Áp-ra-ham. Kết quả của việc nhận lãnh Đức Thánh-Linh là chúng ta được đổ đầy bởi Đức Thánh-Linh, được ban cho năng quyền để bước đi với Đức Chúa Trời. Bởi Đức Thánh-Linh mà sự yêu thương của Đức Chúa Trời được rải khắp trong lòng chúng ta, chúng ta được ban phước với tất cả các phước hạnh thuộc linh ở các nơi trên trời trong Đức Chúa Jêsus Christ.
D. Còn về xứ Ca-na-an thì sao?
SaSt 15:18-21 Ngày đó Đức GIÊ-HÔ-VA lập giao ước cùng Áp-ram, mà phán rằng: Ta cho dòng dõi ngươi xứ nầy, từ sông Ê-díp-tô cho đến sông lớn kia, tức sông Ơ-phơ-rát, 15:19 là xứ của các dân Kê-nít, Kê-nê-sít, Cát-mô-nít, 15:20 A-mô-nít, Ca-na-an, Ghi-rê-ga-sít, và Giê-bu-sít.
1. Đất phải được chuộc: A-đam được lập làm kẻ quản trị đất song ông đã phá hủy giao ước và đất đã trở thành kẻ cai trị ông. “Ngươi là bụi, ngươi sẽ trở về bụi.” Do đó, khi mọi sự đã được truyền phán và thực hiện, và Đức Chúa Trời đã đạt được mục đích của Ngài, đem chúng ta trở lại điều mà Ngài đã định ý nơi A-đam, thì đất phải được kể đến. Con người phải trở lại quản trị đất. Đất trở nên có ý nghĩa quan trọng như một kiểu mẫu hoặc một hình bóng. Trong Cựu Ước khi chúng ta càng tiến đến gần giao ước mới hơn, thì sự thực hữu của điều hiện thực lại chiếu rọi cái bóng của nó vào trong cựu ước. Vì thế bạn nhìn thấy cái bóng của tôi hiện ra từ phía sau bức tường, bạn sẽ nhận ra rằng con người thật của tôi đang ở đàng sau bức tường đó, vì cái bóng đang hiện rõ ở đây. Bạn chưa có thể nhìn thấy tôi nhưng cái bóng của tôi cho biết rằng tôi đang ở đó. Trên thực tế, có thể là bạn chưa hề gặp tôi, song bạn có thể tả vẽ cách gần đúng là tôi trông thế nào qua cái bóng của tôi. Trong Cựu ước, chúng ta thấy những hình bóng chỉ về những điều thực hữu sẽ xảy ra trong tương lai.
2. Ca-na-an là một “hình bóng”: Xứ Ca-na-an nhằm làm hình bóng về tương lai của toàn thế gian nầy khi Đức Chúa Trời thiết lập vương quốc của Ngài trên đất và cất những sự rủa sả khỏi đất và lại đặt con người quản trị đất nầy. Nhưng cho tới thời điểm đó chúng ta thấy vùng đất giao ước nầy là một hình bóng tại trung tâm của thế giới nơi Đức Chúa Trời có thể chọn một dân tộc kết ước sẽ dâng đời sống mình để làm vinh hiển danh Ngài. Do đó xứ Ca-na-an trở thành nơi yên nghỉ, miền đất hứa, đất làm cơ nghiệp. Đó là điều mà cuộc xuất hành khỏi Ai-cập hướng đến: đưa dân sự đến đất hứa, và điều mà Giô-suê hướng đến: đưa dân sự vào đất hứa, và Các Quan Xét hướng đến: thiết lập quốc gia của họ trong đất hứa.
3. Nhưng Đức Chúa Trời đã từng ban cho họ đất hứa không? Xin đọc Gios Gs 21:44-45
21:44-45 Đức GIÊ-HÔ-VA làm cho tứ phía đều được an nghỉ, y như Ngài đã thề cùng tổ phụ họ, chẳng có một kẻ thù nghịch nào còn đứng nổi trước mặt họ. Đức GIÊ-HÔ-VA phó hết thảy kẻ thù nghịch là tay họ. 21:45 Trong các lời lành mà Đức GIÊ-HÔ-VA đã phán cho nhà Y-sơ-ra-ên, chẳng có một lời nào là không thành: thảy đều ứng nghiệm hết.
4. Họ được ở trong xứ nhưng phải tuân theo những điều kiện đặt ra, đó là họ phải vâng giữ giao ước. Đây không chỉ là một món quà, song đúng hơn nó được ban cho như một phần của việc vâng giữ giao ước.
PhuDnl 5:32-33 Vậy, các ngươi khá cẩn thận làm theo, y như GIÊ-HÔ-VA Đức Chúa Trời các ngươi đã phán dặn các ngươi; chớ xây qua bên hữu, hoặc qua bên tả. 5:33 Các ngươi khá đi trọn đường mà GIÊ-HÔ-VA Đức Chúa Trời các ngươi đã chỉ cho, để các ngươi được sống, hưởng phước, và ở lâu dài trong xứ mà mình sẽ nhận được.
6:1-3 Vả, nầy là điều răn, luật lệ và mạng lịnh mà GIÊ-HÔ-VA Đức Chúa Trời các ngươi đã phán dặn ta dạy lại cho, để các ngươi làm theo nó trong xứ mà các ngươi sẽ đi vào nhận lấy, 6:2 hầu cho ngươi kính sợ GIÊ-HÔ-VA Đức Chúa Trời ngươi, trọn đời, ngươi và con cháu ngươi vâng giữ các luật lệ và điều răn của Ngài mà ta truyền cho ngươi, để ngươi được sống lâu ngày. 6:3 Hỡi Y-sơ-ra-ên, ngươi hãy nghe lấy và cẩn thận làm theo, hầu cho ngươi được phước và thêm lên nhiều trong xứ đượm sữa và mật, y như GIÊ-HÔ-VA Đức Chúa Trời của tổ phụ ngươi đã phán hứa cùng ngươi.
5. Một lời cảnh cáo khác là họ không được rơi vào sự thờ lạy hình tượng khi ở trong xứ.
8:19-20 Nếu ngươi quên GIÊ-HÔ-VA Đức Chúa Trời ngươi mà theo các thần khác, hầu việc và quì lạy trước các thần ấy, thì ngày nay ta cáo quyết rằng: Các ngươi hẳn sẽ bị diệt mất! 8:20 Các ngươi sẽ bị diệt mất như những dân tộc kia mà Đức GIÊ-HÔ-VA tuyệt diệt trước mặt các ngươi, bởi vì không nghe theo tiếng GIÊ-HÔ-VA, Đức Chúa Trời của các ngươi.
6. Nếu họ vâng giữ giao ước thì họ sẽ được phước và hưởng được đất hứa.
11:8-9 Vậy, phải gìn giữ hết thảy điều răn mà ta truyền cho các ngươi ngày nay, để các ngươi được mạnh mẽ, vào nhận lấy xứ mà mình sẽ chiếm được, 11:9 hầu cho các ngươi sống lâu ngày trên đất mà Đức GIÊ-HÔ-VA đã thề ban cho tổ phụ các ngươi, và cho dòng dõi của họ, tức là xứ đượm sữa và mật.
7. Đức Chúa Trời phán nếu họ vâng lời Chúa, Ngài sẽ ban cho họ mưa thuận thì để họ gieo trồng mùa màng và chăn nuôi súc vật. Nếu họ không chịu vâng lời thì Chúa sẽ giữ mưa lại và họ sẽ nhanh chóng chết mất trong xứ.
11:13-17 Vậy, nếu các ngươi chăm chỉ nghe các điều ta truyền cho các ngươi ngày nay, hết lòng hết ý kính mến GIÊ-HÔ-VA Đức Chúa Trời ngươi, và phục sự Ngài, 11:14 thì ta sẽ cho mưa mùa thu và mưa mùa xuân xuống thuận thì tại trong xứ các ngươi; ngươi sẽ thâu góp ngũ cốc, rượu, và dầu của ngươi. 11:15 Ta cũng sẽ khiến đồng ruộng ngươi sanh cỏ cho súc vật ngươi; ngươi sẽ ăn và được no nê. 11:16 Các ngươi khá cẩn thận, kẻo lòng mình bị dụ dỗ, xây bỏ Chúa, mà hầu việc các thần khác, và quì lạy trước mặt chúng nó chăng, 11:17 e cơn thạnh nộ của Đức GIÊ-HÔ-VA sẽ phừng lên cùng các ngươi, Ngài đóng các từng trời lại, nên nỗi chẳng có mưa nữa, đất không sanh sản: như vậy, các ngươi sẽ vội chết mất trong xứ tốt tươi nầy, là xứ mà Đức GIÊ-HÔ-VA ban cho các ngươi.
8. Chúng ta có thể thấy trong sách Các Quan xét là khi tấm lòng của dân sự xa cách Đức Chúa Trời, họ không còn được sở hữu đất nữa, và khi họ đồng lòng vâng phục Ngài thì họ lại giành đất đai lại được. Vậy chúng ta thấy chìa khóa của sự sở hữu đất là tấm lòng của họ. Đất là sự phản chiếu tấm lòng của họ. Khi họ vâng phục Chúa thì hưởng được đất. Khi họ phạm tội xa cách Chúa thì họ sẽ mất đất. Họ phải rời khỏi đất nước và bị bắt làm phu tù khi họ phạm tội nghịch cùng Chúa và khiến cho Ngài lấy mất đi quyền sở hữu đất đai của họ. Bạn không thể phạm tội với Chúa mà có thể ở bình yên trong xứ được.
Bạn có thể hỏi: “Còn về vấn đề dân Y-sơ-ra-ên lại tập trung trở về quê hương họ thì sao?” Phần lớn sự hiện hữu của họ là nhờ vào sự hỗ trợ của đồng đô la Mỹ. Dân Y-sơ-ra-ên ngày nay đang sống dựa vào cây sậy đã bị gãy của nước Mỹ. Những gì chúng ta thấy ngày nay không phải là sự ứng nghiệm lời tiên tri vì những người Do-thái sống tại Y-sơ-ra-ên là những kẻ chối bỏ đạo, chứ không phải là những người tin thờ Đấng Christ, do đó không phải là “con cháu thật của Áp-ra-ham” là những người mà lời hứa dành cho họ.
9. Toàn thể thế giới: Tân ước nhìn xa hơn về Ca-na-an vì Ca-na-an chỉ là hình bóng của những gì sẽ là một phần trong giao ước qua Đức Chúa Jêsus Christ. Phao-lô nói trong RoRm 4:13 rằng lời hứa nầy không chỉ nói đến một vùng đất bé nhỏ nằm trên bờ Địa Trung Hải, mà là chỉ về toàn thể thế giới vậy.
4:13 Vả, ấy chẳng phải bởi luật pháp mà có lời hứa cho Áp-ra-ham hoặc dòng dõi người lấy thế gian làm gia nghiệp, bèn là bởi sự công bình của đức tin.
Trong Hê-bơ-rơ 11 chúng ta có thể thấy Áp-ra-ham hiểu rằng đất Ca-na-an là hình bóng của lời hứa thật về một thành do Đức Chúa Trời xây cất.
HeDt 11:8-10 Bởi đức tin, Áp-ra-ham vâng lời Chúa gọi (rời khỏi U-rơ xứ Canh-đê), đi đến xứ mình sẽ nhận làm cơ nghiệp: người đi mà không biết mình đi đâu. 11:9 Bởi đức tin, người kiều ngụ trong xứ đã hứa cho mình (xứ Ca-na-an), như trên đất ngoại quốc, ở trong các trại, cũng như Y-sác và Gia-cốp, là kẻ đồng kế tự một lời hứa với người. 11:10 Vì người chờ đợi một thành có nền vững chắc, mà Đức Chúa Trời đã xây cất và sáng lập.
Hê-bơ-rơ tiếp tục cho chúng ta biết rằng dầu Áp-ra-ham và con cháu ông sống tại Ca-na-an, song đó không phải là điều mà họ tìm kiếm, vì lời hứa mà họ trông đợi cho đến lúc lìa đời vẫn chưa hề nhận lãnh được chính là lời hứa thật mà họ chỉ trông thấy từ xa.
11:13-16 Hết thảy những người đó đều chết trong đức tin, chưa nhận lãnh những điều hứa cho mình; chỉn trông thấy và chào mừng những điều đó từ đằng xa, xưng mình là kẻ khách và bộ hành trên đất. 11:14 Những kẻ nói như thế, tỏ rõ rằng mình đương đi tìm nơi quê hương. 11:15 Ví thử họ đã tưởng đến nơi quê hương mà mình từ đó đi ra, thì cũng có ngày trở lại, 11:16 nhưng họ ham mến một quê hương tốt hơn, tức là quê hương ở trên trời; nên Đức Chúa Trời không hổ thẹn mà xưng mình là Đức Chúa Trời của họ, vì Ngài đã sắm sẵn cho họ một thành.
Chúng ta có thể thấy giao ước với Áp-ra-ham bao hàm mọi điều.




Tổng thống Donald Trump cấm tiên tri giả TB Joshua bước chân tới Mỹ



" Nhiệm vụ đầu tiên của tôi là đối phó với nhà tiên tri giả da đen đó. Anh ấy sẽ phải đối mặt với hậu quả nghiêm trọng"

† Welcome you - nguonsusong.com

GMT+8, 11-5-2021 05:38 AM

nguonsusong.com - Tin lanh
Trả lời nhanh Lên trên Trở lại danh sách