† Welcome to nguonsusong.com

Tìm
Trở lại danh sách Đăng bài -----
Xem: 2704|Trả lời: 0

Loạt Bài Về Giao Ước - XII. Giao ước tại Núi Si-na-i

[Lấy địa chỉ]
Đăng lúc 16-2-2012 11:54:46 | Xem tất |Chế độ đọc

Dâng hiến cho công việc Chúa

Loạt Bài Về Giao Ước
Tác giả: Malcolm Smith

XII. Giao ước tại Núi Si-na-i

A. Giao ước cũ: Giao ước nầy được lập với Môi-se tại Núi Si-na-i. Đây là “giao ước cũ” tượng trưng cho “cựu ước” trong Kinh Thánh của chúng ta. Hẳn nhiên là giao ước nầy không “cũ” khi nó được thiết lập, nhưng khi tân ước hay “giao ước mới” được ban cho thì giao ước đầu tiên với Môi-se trở thành “cựu ước” hay “giao ước cũ.” Giao ước nầy không giống như giao ước của sự sống hay bất cứ giao ước nào khác vẫn còn tồn tại mà chúng ta đã xem xét qua cho đến hiện nay.
XuXh 19:1-6 Tháng thứ ba, sau khi ra khỏi xứ Ê-díp-tô, trong ngày đó dân Y-sơ-ra-ên đến nơi đồng vắng Si-na-i. 19:2 Từ Rê-phi-đim ra đi, đến nơi đồng vắng Si-na-i, và đóng trại tại đó, đối diện cùng núi. 19:3 Môi-se bèn lên đến Đức Chúa Trời, Đức GIÊ-HÔ-VA ở trên núi gọi người mà phán rằng: Ngươi hãy nói như vầy cho nhà Gia-cốp, và tỏ điều nầy cho dân Y-sơ-ra-ên: 19:4 Các ngươi đã thấy điều ta làm cho người Ê-díp-tô, ta chở các ngươi trên cánh chim ưng làm sao, và dẫn các ngươi đến cùng ta thế nào. 19:5 Vậy, bây giờ, nếu các ngươi vâng lời ta và giữ sự giao ước ta, thì trong muôn dâng, các ngươi sẽ thuộc riêng về ta. 19:6 Các ngươi sẽ thành một nước thầy tế lễ, cùng một dân tộc thánh cho ta. Bấy nhiêu lời đó ngươi sẽ nói lại cùng dân Y-sơ-ra-ên.

Đây là phần mở đầu để dẫn đến giao ước thực sự, song trước khi tiếp tục xem xét giao ước chúng ta cần tìm hiểu bối cảnh đã đưa họ đến thời điểm nầy.
B. Giao ước ban cho Gia-cốp: Trong sách Sáng thế ký chúng ta thấy giao ước với Áp-ra-ham được truyền lại cho Y-sác rồi Y-sác truyền lại cho Gia-cốp là người con thứ trong hai con trai của ông. Gia-cốp là một người đói khát sự chúc phước trong khi Ê-sau lại ưa thích việc săn bắn, câu cá, và những nỗ lực khác hơn. Giống như Áp-ra-ham và Sa-ra đã cố gắng đạt được phước hạnh của giao ước bằng chính sức riêng mình qua Ích-ma-ên, Rê-bê-ca và Gia-cốp, đứa con bà yêu quí hơn, cũng đã cố gắng dùng sức riêng để giành lấy sự chúc phước. Thế nên Gia-cốp đã phải sợ hãi chạy trốn anh mình đến một trũng đầy đá gọi là Bê-tên, nơi ông đã gối đầu trên một hòn đá và Đức Chúa Trời cho ông thấy trời mở ra và Giê-hô-va Đức Chúa Trời lập giao ước với Gia-cốp. Khi Đức Chúa Trời phán Ngài sẽ ban giao ước cho bạn thì bạn không cần phải cố gắng dùng sức riêng mình để làm thành lời hứa đó vì Đức Chúa Trời sẽ khiến mọi sự xảy ra khi Ngài đã chuẩn bị sẵn sàng. Tại đó Đức Chúa Trời đã tái lập với Gia-cốp giao ước mà Ngài đã ban cho Áp-ra-ham và Y-sác.
Một điểm thú vị ở đây là Áp-ra-ham, Y-sác và Gia-cốp đều được xem như các Tộc trưởng, các tổ phụ, của dân tộc mà sau nầy sẽ được gọi là dân Y-sơ-ra-ên. Áp-ra-ham không phải là người Do-thái mà đúng hơn xuất thân từ I-rắc, là dân Ngoại. Ông nhận lãnh giao ước nơi Đức Chúa Trời nhưng điều đó không khiến ông trở thành một người Do-thái. Cả Y-sác và Gia-cốp cũng vậy, cho đến khi tên của Gia-cốp được đổi thành Y-sơ-ra-ên.
C. Hãy chôn cất ta trong xứ Ca-na-an: Vì thế chúng ta thấy giao ước tiếp tục được truyền lại cho đến cuối sách Sáng thế ký, khi Giô-sép bị các anh mình bán xuống xứ Ê-díp-tô để rồi cuối cùng được cất nhắc lên địa vị cao đứng thứ nhì sau Pha-ra-ôn. Cả nhà Gia-cốp, 70 người, đã dời xuống Ê-díp-tô định cư tại xứ Gô-sen. Đến khi Gia-cốp qua đời thì thi thể ông được đem trở về xứ Ca-na-an để chôn cất vì ông biết Ca-na-an là vùng đất đã hứa ban cho họ và ông không muốn được chôn ở xứ lạ. Giống như cha mình, Giô-sép, vốn là người có quyền hành thứ nhì tại Ê-díp-tô, khi qua đời thay vì được chôn trong một ngôi mộ nguy nga nào đó, thi thể ông đã được liệm trong một cái quan tài tại Ê-díp-tô cho đến khi dân Y-sơ-ra-ên đem xác ông trở về đất hứa, vì Giô-sép biết rằng Đức Chúa Trời sẽ đem họ trở lại xứ sở của mình. Vì thế dân Y-sơ-ra-ên đã giữ quan tài của ông nhiều trăm năm cho đến lúc họ trở lại xứ Ca-na-an.
D. Đức Chúa Trời “nhớ”: Trong suốt thời gian ở tại Ê-díp-tô, họ tiếp tục sanh sôi nẩy nở và tiêm nhiễm nhiều thói tục và tín ngưỡng của dân Ê-díp-tô. Cuối cùng Pha-ra-ôn lo sợ sự gia tăng của dân Y-sơ-ra-ên có thể trở thành một mối họa cho ông ta, vì thế Pha-ra-ôn đã bắt họ làm tôi mọi và buộc họ phải làm việc không lương cho Ê-díp-tô. Trong suốt thời gian tại Ê-díp-tô dân Y-sơ-ra-ên đã xa cách Chúa, không còn giữ mối thông công với Đức Giê-hô-va và không còn nhớ đến tầm quan trọng của mối giao thông giữa Đức Chúa Trời với các tổ phụ mình. Họ trở nên quen thuộc với lối sống và tín ngưỡng của dân Ê-díp-tô. Khi trong ý định của Đức Chúa Trời đến thời điểm giải phóng cho dân sự Ngài thì họ đã kêu la với Đức Chúa Trời cầu xin Ngài giải cứu họ, và Đức Chúa Trời “nhớ” lại giao ước của Ngài với Áp-ra-ham. Từ “nhớ,” trong mối quan hệ giao ước có nghĩa là “luôn giữ trong tâm trí.” Vì vậy nó không có nghĩa là nhớ một điều gì đó tôi có thể đã quên nhưng đúng hơn là “luôn giữ một điều gì đó trong tâm trí tôi để tôi sẽ không quên được.” Giao ước vẫn còn hiệu quả, Đức Chúa Trời vẫn đang phán: “Ta sẽ chẳng bao giờ lìa xa ngươi cũng chẳng bỏ ngươi đâu.” Do đó Môi-se đã xuất hiện.
Môi-se là người được ủy quyền trong giao ước của Đức Chúa Trời được sai đến cùng Pha-ra-ôn để tuyên bố sự kiện tụng của Đức Chúa Trời. Pha-ra-ôn đã bắt làm tôi mọi một dân tộc ở trong mối quan hệ giao ước bằng huyết với Đức Chúa Trời. Họ là dân tộc thuộc riêng về Đức Chúa Trời, vì vậy Môi-se đã nhân danh Đức Chúa Trời đến nói với Pha-ra-ôn rằng: “Hãy tha cho dân TA đi!”
E. “Ra”, thần của ánh sáng: Nhưng như chúng ta biết lòng của Pha-ra-ôn cứng cõi chống nghịch cùng Đức Chúa Trời và dân sự Ngài, do đó Đức Chúa Trời đã giáng các tai vạ xuống trên một số thần chính trong xứ Ê-díp-tô để bày tỏ sự vô quyền của họ trước Đức Chúa Trời chân thật của Y-sơ-ra-ên. Vị thần cuối cùng bị xử lý là Ra, thần ánh sáng, và bản thân Pha-ra-ôn tin mình chính là hiện thân của thần Ra nầy. Bạn sẽ nhận thấy là phần giữa của tên Pha-ra-ôn có danh hiệu “ra.” Điều nầy đặc biệt đúng với vị Pha-ra-ôn đang cai trị Ê-díp-tô khi dân Y-sơ-ra-ên ra khỏi xứ nầy vì danh hiệu của ông ta là Rameses. Do đó chính tai vạ cuối cùng Đức Chúa Trời giáng xuống Ê-díp-tô là tai vạ của “sự tối tăm.” Sự tối tăm vây phủ khắp nơi đến nổi họ thậm chí không thể nào ra khỏi giường ngủ và Pha-ra-ôn, vị thần ánh sáng, hoàn toàn vô quyền không thể làm được bất cứ điều gì trước tai vạ nầy.
F. Một “dân hỗn tạp”: Trong khi Ê-díp-tô đang ở trong sự tối tăm thì Đức Chúa Trời phán bảo Môi-se truyền cho dân sự rằng vào ngày mồng 10 tháng giêng (tức tháng Nissan) mỗi gia đình sẽ chọn một con chiên con không tì vít, và khám xét con chiên đó trong vòng ba ngày cho đến ngày 14 tháng giêng là thời điểm để giết nó vào lúc chiều tối. Huyết con chiên được đựng trong một cái chậu và họ dùng một nhánh kinh giới để nhúng vào huyết bôi lên mày cửa nhà mình. Kế đó mỗi thành viên trong gia đình sẽ đi ngang qua cửa để vào nhà và ăn thịt chiên con. Hãy lưu ý là mỗi người đi vào nhà sẽ bước qua hai cột cửa có bôi huyết, hàm ý là họ sẽ núp mình trong huyết chiên con (hình ảnh của Chúa Jêsus sau này đổ huyết ra vì cớ họ; còn nhánh kinh giới là loại cây người ta nhúng vào giấm cho Chúa Jêsus nếm trên thập tự giá). Đây là biểu tượng của giao ước. Dường như thể Đức Chúa Trời đang phán với họ rằng Ngài đang làm điều nầy là vì cớ mối quan hệ giao ước giữa Ngài với họ. Sau khi họ đã bước ngang qua các mày cửa có bôi huyết thì có một bữa ăn chung với nhau giống y như vào cuối lúc lập giao ước những người kết ước cùng dùng chung bữa ăn giao ước vậy. Mỗi người trong họ đều nai nịt gọn gàng sẵn sàng để thực hiện một cuộc hành trình dài với hành lý thu dọn sẵn như một cách biểu lộ đức tin, đức tin nơi giao ước Đức Chúa Trời đã lập mặc dầu vào lúc đó họ vẫn còn là nô lệ. Bất cứ ai bước vào nhà đều được xem là một phần của giao ước và Thánh Kinh cho chúng ta biết rằng khi họ rời khỏi Ê-díp-tô thì họ là một dân tạp chủng, nghĩa là có nhiều người ngoại ở giữa nhà Y-sơ-ra-ên.
XuXh 12:38 Lại có vô số người ngoại đi lên chung, luôn với chiên, bò, súc vật rất nhiều.
G. Tại sao họ được giải phóng? Họ không phải được giải phóng để được tự do mà là để được thoát khỏi ách tôi mọi của Ê-díp-tô, một hình ảnh tiêu biểu cho thế gian, và để hầu việc Đức Chúa Trời hằng sống. Họ không phải được giải phóng để rồi nghỉ ngơi an nhàn suốt cuộc đời còn lại của mình. Trái lại, họ được ban cho sự tự do để bước đi trong mục đích của Đức Chúa Trời. Do đó Đức Chúa Trời đã đem họ lên núi Si-na-i nơi Ngài sẽ gặp gỡ họ.Tháng thứ ba sau khi rời khỏi Ê-díp-tô họ đến tại núi Si-na-i nơi Đức Chúa Trời gặp gỡ Môi-se và ban cho người luật pháp.
H. Giao ước tại núi Si-na-i giống như một ngoặc đơn trong khi giao ước với Áp-ra-ham vẫn tiếp tục cho đến khi được ứng nghiệm trong Đấng Christ. Giao ước với Áp-ra-ham có tính chất khác hẳn với giao ước tại núi Si-na-i. Trong giao ước với Áp-ra-ham thì lời hứa có trước điều kiện. Trong giao ước tại núi Si-na-i Đức Chúa Trời phán bảo Môi-se truyền cho dân sự “Nếu các ngươi . . . thì . . .”, Chúa đặt điều kiện trước lời hứa.
XuXh 19:3-6 Môi-se bèn lên đến Đức Chúa Trời, Đức GIÊ-HÔ-VA ở trên núi gọi người mà phán rằng: Ngươi hãy nói như vầy cho nhà Gia-cốp, và tỏ điều nầy cho dân Y-sơ-ra-ên: 19:4 Các ngươi đã thấy điều ta làm cho người Ê-díp-tô, ta chở các ngươi trên cánh chim ưng làm sao, và dẫn các ngươi đến cùng ta thế nào. 19:5 Vậy bây giờ, nếu các ngươi vâng lời ta và giữ sự giao ước ta, thì trong muôn dân, các ngươi sẽ thuộc riêng về ta, vì cả thế gian đều thuộc về ta. 19:6 Các ngươi sẽ thành một nước thầy tế lễ, cùng một dân tộc thánh cho ta. Bấy nhiêu lời đó ngươi sẽ nói lại cùng dân Y-sơ-ra-ên.
I. Trên cánh chim ưng: Tại đây Đức Chúa Trời nhắc nhở họ thế nào Ngài đã đem họ ra khỏi ách nô lệ, và chăm sóc cho họ y như thể Ngài là một con chim ưng chở họ trên đôi cánh của Ngài. Điều nầy nhắc đến ý của Thi Tv 81:8-10 khi Đức Chúa Trời hứa rằng nếu họ vâng lời Ngài thì họ có thể (giống như những con chim non trong tổ) hả hoác miệng mình ra và Ngài sẽ làm đầy dẫy chúng. Vì thế Môi-se đem các lời của giao ước đến trước dân sự để xem họ sẽ đáp ứng ra sao.
XuXh 19:8 Cả dân sự đồng thinh đáp rằng: Chúng tôi xin làm mọi việc Đức GIÊ-HÔ-VA đã phán dặn. Môi-se bèn thuật lại lời của dân sự cùng Đức GIÊ-HÔ-VA.
J. Kế đó trong câu 9-25 chúng ta thấy sự đáng kính sợ của Đức Chúa Trời khi Ngài tự bày tỏ Chính mình Ngài cho dân sự.
XuXh 19:9-25 Ngài phán rằng: Nầy, ta ở trong đám mây mịt mịt đi đến ngươi; đặng khi nào ta phán cùng ngươi, thì dân sự nghe và tin cậy ngươi luôn luôn. Đoạn, Môi-se đem lời của dân sự thưa lại cho Đức GIÊ-HÔ-VA. 19:10 Đức GIÊ-HÔ-VA bèn phán cùng Môi-se rằng: Hãy đi đến cùng dân sự, khiến dân giữ mình thánh sạch ngày nay và ngày mai, cùng phải giặt áo xống mình. 19:11 Qua ngày thứ ba, dân khá sẵn sàng, vì ngày đó Đức GIÊ-HÔ-VA sẽ giáng lâm trước mặt dân sự tại núi Si-na-i. 19:12 Vả, ngươi hãy phân định giới hạn cho dân sự ở chung quanh núi, và dặn rằng: Khá giữ mình đừng leo lên núi, hoặc đụng đến chơn; hễ kẻ nào đụng đến thì sẽ bị xử tử. 19:13 Chớ ai tra tay vào mình người đó, nhưng người đó phải bị liệng đá hoặc bắn tên; bất luận vật hay người, cũng chẳng để cho sống đâu. Khi kèn thổi lên, dân sự sẽ đến gần núi. 19:14 Môi-se xuống núi đến cùng dân sự, khiến họ giữ mình thánh sạch, và giặt áo xống mình. 19:15 Người dặn dân sự rằng: Trong ba ngày hãy sẵn sàng, chớ đến gần đờn bà. 19:16 Qua sáng ngày thứ ba, có sấm vang chớp nhoáng, một áng mây mịt mịt ở trên núi, và tiếng kèn thổi rất vang động; cả dân sự ở trong trại quân đều run hãi. 19:17 Môi-se bèn biểu dân ra khỏi trại quân nghinh tiếp Đức Chúa Trời; dân sự dừng lại tại chơn núi. 19:18 Vả, bấy giờ, khắp núi Si-na-i đều ra khói, vì Đức GIÊ-HÔ-VA ở trong lửa giáng lâm nơi đó; khói ra khác nào khói của lò lửa lớn kia, và cả hòn núi đều rung động cách kịch liệt. 19:19 Tiếng kèn càng bang động; Môi-se nói, Đức Chúa Trời đáp tiếng lại. 19:20 Đức GIÊ-HÔ-VA giáng lâm trên chót núi Si-na-i, đòi Môi-se lên, Môi-se bèn lên. 19:21 Đức GIÊ-HÔ-VA phán rằng: Hãy cấm dân sự đừng xông pha đền gần Đức Chúa Trời mà nhìn, e nhiều người trong bọn phải chết chăng. 19:22 Dầu những thầy tế lễ đến gần Đức GIÊ-HÔ-VA cũng phải giữ mình thánh sạch, kẻo Ngài hại họ chăng. 19:23 Môi-se thưa cùng Đức GIÊ-HÔ-VA rằng: Dân sự chẳng được lên núi Si-na-i đâu, vì Ngài có cấm chúng tôi mà phán rằng: Hãy phân định giới hạn chung quanh núi, và phân biệt nơi đó là đất thánh. 19:24 Đức GIÊ-HÔ-VA phán rằng: Hãy đi xuống, rồi đem A-rôn lên cùng ngươi, song những thấy tế lễ và dân sự chớ xông pha đặng lên đến gần Đức GIÊ-HÔ-VA, e Ngài hại họ chăng. 19:25 Vậy, Môi-se đi xuống, nói lại cho dân sự nghe.
Đức GIÊ-HÔ-VA ở trong lửa và trong đám mây khói giáng lâm trên núi phủ kín khắp ngọn núi, và núi rung chuyển trước sự hiện diện của Ngài; tiếng của Đức Chúa Trời phát ra rất lớn đến nỗi cả dân sự run rẩy, sợ hãi trong sự hiện diện của Ngài. Qua sự thể hiện vĩ đại ấy Ngài cho thấy rõ rằng Ngài là Đấng Tạo Hóa còn họ chỉ là vật thọ tạo mà thôi. Ngài là Đấng đã tạo dựng nên họ và họ không bao giờ có thể bước đi như thể Ngài không hiện hữu. Tại đây, lần đầu tiên và cũng là lần duy nhất trong lịch sử được ghi lại, Đức Chúa Trời đã phán với 3 triệu người cùng một lúc bằng ngôn ngữ của họ để họ có thể hiểu được. Và khi họ đang đứng trước sự hiện diện của Ngài thì Ngài ban cho họ 10 điều răn.
XuXh 20:1-17 Bấy giờ, Đức GIÊ-HÔ-VA phán mọi lời nầy, rằng: 20:2 Ta là GIÊ-HÔ-VA Đức Chúa Trời ngươi, đã rút ngươi ra khỏi xứ Ê-díp-tô, là nhà nô lệ. 20:3 Trước mặt ta, ngươi chớ có các thần khác. 20:4 Ngươi chớ làm tượng chạm cho mình, cũng chớ làm tượng nào giống những vật trên trời cao kia, hoặc nơi đất thấp nầy, hoặc trong nước dưới đất. 20:5 Ngươi chớ quỳ lạy trước các hình tượng đó, và cũng đừng hầu việc chúng nó; vì ta là GIÊ-HÔ-VA Đức Chúa Trời ngươi, tức là Đức Chúa Trời kỵ tà, hễ ai ghét ta, ta sẽ nhơn tội tổ phụ phạt lại con cháu đến ba bốn đời, 20:6 và sẽ làm ơn đến ngàn đời cho những kẻ yêu mến ta và giữ các điều răn ta. 20:7 Ngươi chớ lấy danh GIÊ-HÔ-VA Đức Chúa Trời ngươi màl àm chơi, vì Đức GIÊ-HÔ-VA chẳng cầm bằng vô tội kẻ nào lấy danh Ngài mà làm chơi. 20:8 Hãy nhớ ngày nghỉ đặng làm nên ngày thánh. 20:9 Ngươi hãy làm hết công việc mình trong sáu ngày, 20:10 nhưng ngày thứ bảy là ngày nghỉ của GIÊ-HÔ-VA Đức Chúa Trời ngươi: trong ngày đó, ngươi, con trai, con gái, tôi trai tớ gái, súc vật của ngươi, hoặc khách ngoại bang ở trong nhà ngươi, đều chớ làm công việc chi hết, 20:11 vì trong sáu ngày Đức GIÊ-HÔ-VA đã dựng nên trời, đất, biển, và muôn vật ở trong đó, qua ngày thứ bảy thì Ngài nghỉ: vậy nên Đức GIÊ-HÔ-VA đã ban phước cho ngày nghỉ và làm nên ngày thánh. 20:12 Hãy hiếu kính cha mẹ ngươi, hầu cho ngươi được sống lâu trên đất mà GIÊ-HÔ-VA Đức Chúa Trời ngươi ban cho. 20:13 Ngươi chớ giết người. 20:14 Ngươi chớ phạm tội tà dâm. 20:15 Ngươi chớ trộm cướp. 20:16 Ngươi chớ nói chứng dối cho kẻ lân cận mình. 20:17 Ngươi chớ tham nhà kẻ lân cận ngươi, cũng đừng tham vợ người, hoặc tôi trai tớ gái, bò lừa, hay là vật chi thuộc về kẻ lân cận ngươi.
K. Nhưng sau đó chúng ta thấy trong câu 18-19 dân sự không muốn nhận biết Đức Chúa Trời cách riêng tư. Họ muốn Môi-se làm người trung gian giữa họ và Đức Chúa Trời.
20:18-19 Vả, cả dân sự nghe sấm vang, tiếng kèn thổi, thấy chớp nhoáng, núi ra khói, thì run rẩy và đứng cách tận xa. 20:19 Dân sự bèn nói cùng Môi-se rằng: Chính mình người hãy nói cùng chúng tôi thì chúng tôi sẽ nghe; nhưng cầu xin Đức Chúa Trời chớ phán cùng, e chúng tôi phải chết chăng.
L. Quyển sách giao ước: Kế đo từ Xuất 21 cho đến 24 chúng ta có được quyển sách gọi là “quyển sách giao ước”. Quyển sách nầy được ban cho Môi-se tại trên núi. Tại đây Đức Chúa Trời ban bố 10 điều răn và cách thức áp dụng 10 điều răn trong cuộc sống hàng ngày. Sau đó Môi-se đã ghi lại tất cả 10 điều răn nầy trong quyển sách gọi là “quyển sách giao ước” (xin xem 24:7). Một lần nữa, đây là lần thứ hai khi nghe tất cả mọi điều Đức Chúa Trời truyền phán với Môi-se họ đã đồng ý làm theo tất cả những gì Đức Chúa Trời phán dạy.
24:3 Môi-se bèn thuật lại cho dân sự mọi lời phán của Đức GIÊ-HÔ-VA và các luật lệ, thì chúng đồng thinh đáp rằng: Chúng tôi sẽ làm mọi lời Đức GIÊ-HÔ-VA phán dạy.
Vì thế sáng hôm sau Môi-se lập một bàn thờ tại chơn núi. Họ cũng dựng 12 cây trụ tượng trưng cho 12 chi phái Y-sơ-ra-ên. Trong giao ước nầy dân sự trở nên một phần chính yếu của giao ước cũng như Đức Chúa Trời vậy.
24:4 Môi-se chép hết mọi lời của Đức GIÊ-HÔ-VA; rồi dậy sớm, xây một bàn thờ nơi chơn núi, và dựng mười hai cây trụ chỉ về mười hai chi phái Y-sơ-ra-ên.
1. Bàn thờ tượng trưng cho sự hiện diện của Đức GIÊ-HÔ-VA, và 12 cây trụ tượng trưng cho dân sự. Kế đó huyết được đổ ra. Phân nửa huyết được rưới trên bàn thờ, tại đây chúng ta thấy sự đổ huyết là biểu tượng của việc thiết lập giao ước. Huyết được rưới trên bàn thờ, làm hình bóng tượng trưng cho Đức Chúa Trời, để biểu hiện việc Đức Chúa Trời bước vào giao ước. Phân nửa huyết còn lại được tạm thời đựng trong các chậu.
24:5-6 Người sai kẻ trai trẻ của dân Y-sơ-ra-ên đi dâng của lễ thiêu và của lễ thù ân cho Đức GIÊ-HÔ-VA bằng con bò tơ. 24:6 Môi-se lấy phân nửa huyết đựng trong các chậu, còn phân nửa thì rưới trên bàn thờ.
2. Kế đó một lần nữa người đọc “quyển sách giao ước” cho dân sự nghe, như muốn nói rằng: “Các ngươi có thật sự chắc chắn sẵn lòng làm theo tất cả mọi điều Đức Chúa Trời đã phán dạy chăng?” Và lần thứ ba dân sự đồng thinh đáp: “Chúng tôi sẽ làm theo.”
24:7 Đoạn, người cầm quyển sách giao ước đọc cho dân sự nghe, thì dân sự nói rằng: Chúng tôi sẽ làm và vâng theo mọi lời Đức GIÊ-HÔ-VA phán chỉ.
3. Với sự xác quyết đó Môi-se lấy phân nửa huyết còn lại rưới trên dân sự hay các cây trụ, là hình bóng tượng trưng cho dân sự (vì không thể nào rưới huyết trên cả ba triệu người được).
24:8 Môi-se bèn lấy huyết rưới lên mình dân sự mà nói rằng: Đây là huyết giao ước của Đức GIÊ-HÔ-VA đã lập cùng các ngươi y theo mọi lời nầy.
4. Do đó dân sự đã bước vào giao ước bằng huyết với Đức Chúa Trời. Và theo như tập tục của giao ước, Môi-se, A-rôn, Na-đáp, A-bi-hu, cùng bảy mươi trưởng lão đi lên trên núi vào trong sự hiện diện của Đức Chúa Trời và tại đó họ đã cùng dự bữa ăn giao ước với Đức Chúa Trời.
24:9-11 Đoạn, Môi-se và A-rôn, Na-đáp và A-bi-hu cùng bảy mươi trưởng lão Y-sơ-ra-ên đều lên núi, 24:10 ngó thấy Đức Chúa Trời của Y-sơ-ra-ên, dưới chơn Ngài có một vật giống bích ngọc trong ngần, khác nào như sắc trời thanh quang. 24:11 Ngài chẳng tra tay vào những người tôn trọng trong vòng dân Y-sơ-ra-ên; nhưng họ ngó thấy Đức Chúa Trời, thì ăn và uống.
5. Giao ước tại núi Si-nai đã được đóng ấn. Khoảng 40 năm sau giao ước nầy được nhắc lại cho con cháu của những người nầy trong quyển sách được gọi là Phục truyền luật lệ ký, hay còn gọi là quyển sách luật pháp thứ hai. Khi đọc sách Phục truyền bạn hãy để ý đến đoạn 28 nơi Đức Chúa Trời hứa ban phước hạnh và sự rủa sả liên hệ đến việc tuân giữ hay không tuân giữ giao ước của Ngài.
Điều đau buồn là chỉ 6 tuần lễ sau khi đã ba lần xác quyết sự sẵn lòng làm theo tất cả mọi điều Đức Chúa Trời phán dạy, chúng ta thấy họ lại đang nhảy múa quanh một con bò vàng!




Tổng thống Donald Trump cấm tiên tri giả TB Joshua bước chân tới Mỹ



" Nhiệm vụ đầu tiên của tôi là đối phó với nhà tiên tri giả da đen đó. Anh ấy sẽ phải đối mặt với hậu quả nghiêm trọng"

† Welcome you - nguonsusong.com

GMT+8, 11-5-2021 05:59 AM

nguonsusong.com - Tin lanh
Trả lời nhanh Lên trên Trở lại danh sách