† Welcome to nguonsusong.com

Tìm
Trở lại danh sách Đăng bài -----
Xem: 2559|Trả lời: 0

Loạt Bài Về Giao Ước - XIV. Vị Vua Hầu Đến

[Lấy địa chỉ]
Đăng lúc 16-2-2012 12:00:24 | Xem tất |Chế độ đọc

Dâng hiến cho công việc Chúa

Loạt Bài Về Giao Ước
Tác giả: Malcolm Smith

XIV. Vị Vua Hầu Đến

Trong IISa 2Sm 7:4-17 Đức Chúa Trời phán với Đa-vít và bày tỏ với ông những điều được gọi là “Giao ước của Đa-vít.” Đây là một giao ước liên quan đến vương quốc của Đức Chúa Trời và ý định của Ngài thiết lập “Nước Đức Chúa Trời” trên đất nầy.
7:4-17 Nhưng trong lúc ban đêm, có lời của Đức GIÊ-HÔ-VA phán cùng Na-than rằng: 7:5 Hãy đi nói cùng Đa-vít, tôi tớ ta, rằng: Đức GIÊ-HÔ-VA phán như vầy: Người há sẽ xây cho ta một cái đền để ta ngự tại đó sao? 7:6 Ngươi biết từ ngày ta đưa dân Y-sơ-ra-ên ra khỏi xứ Ê-díp-tô cho đến ngày nay, ta chẳng có ngự trong đền nào, nhưng hằng đi đó đây dưới trại và nhà tạm. 7:7 Khắp nơi nào ta ngự qua với dân Y-sơ-ra-ên, ta há có phán lời gì cùng một trưởng nào trong các chi phái Y-sơ-ra-ên, là kẻ ta dặn chăn dân sự ta, sao? Ta há có phán cùng chúng nó rằng: Cớ sao các ngươi không dựng cho ta một đền thờ bằng gỗ bá hương? 7:8 Vậy bây giờ, ngươi hãy nói cùng Đa-vít, kẻ tôi tớ ta, như vầy: Đức GIÊ-HÔ-VA vạn quân có phán như vầy: Ta đã gọi ngươi từ giữa đồng cỏ, từ nơi ngươi chăn chiên, đặng lập ngươi làm kẻ dẫn dắt dân Y-sơ-ra-ên của ta. 7:9 Ta đã ở cùng ngươi trong mọi công việc ngươi làm, tuyệt diệt các kẻ thù nghịch ngươi khỏi trước mặt ngươi, khiến cho ngươi được danh lớn như danh người sang trọng của thế gian. 7:10 Ta đã sắm sẵn một chỗ cho dân Y-sơ-ra-ên ta, làm cho nó châm rễ tại đó, và nó sẽ ở nơi mình, chẳng còn bị quấy rối nữa; các con loài ác sẽ chẳng hà hiếp nó nữa như ngày xưa, 7:11 tức là như lúc ta lập quan xét trị dân Y-sơ-ra-ên ta. Ta đã giải cứu ngươi khỏi các thù nghịch ngươi mà ban bình an cho ngươi. Rốt lại, Đức GIÊ-HÔ-VA phán hứa rằng Ngài sẽ dựng cho ngươi một cái nhà. 7:12 Khi các ngay ngươi đã mãn, và ngươi ngủ với các tổ phụ ngươi, thì ta sẽ lập dòng giống ngươi kế vị ngươi, là dòng giống do ngươi sanh ra, và ta sẽ khiến cho nước nó bền vững. 7:13 Nó sẽ xây một đền thờ cho danh ta, và ta sẽ khiến cho ngôi nước nó bền đỗ đời đời. 7:14 Ta sẽ làm cha nó, nó sẽ làm con ta. Nếu nó phạm tội ác, tất ta sẽ sửa phạt nó bằng roi và thương vít loài người, 7:15 nhưng ta sẽ không rút ân điển ta khỏi nó như ta rút khỏi Sau-lơ, là kẻ ta đã trừ diệt khỏi trước mặt ngươi. 7:16 Như vậy, nhà ngươi và nước ngươi được bền đỗ trước mặt ngươi đời đời; ngôi ngươi sẽ được vững lập đến mãi mãi. 7:17 Na-than đến thuật lại cho Đa-vít mọi lời nầy và sự mặc thị nầy.
A. Hiểu được vị trí của Đa-vít trong Kinh Thánh là điều thật quan trọng. Đối với nhiều người ông chỉ là một cậu bé chăn chiên tầm thường, biết chơi đàn hạc, đã đánh bại Gô-li-át, và trở nên vị vua nổi tiếng của Y-sơ-ra-ên. Tuy nhiên, Đa-vít quan trọng hơn điều đó nhiều vì ông làm hình bóng trong cựu ước và nhằm hướng đến tân ước. Việc chúng ta hiểu biết Đa-vít xứng hiệp với sự sống và mục đích của Đức Chúa Trời trong cựu ước như thế nào sẽ giúp chúng ta hiểu tân ước rõ hơn.
B. Tại sao lại là Đa-vít? Trong SaSt 49:1-33 chúng ta thấy khi Gia-cốp sắp qua đời thì một ai đó sẽ được Gia-cốp chúc phước để nhận lãnh lời hứa của giao ước. Trong các câu 8-10 chúng ta thấy ông đến với con trai mình là Giu-đa. Tại đây Gia-cốp nói rằng Giu-đa sẽ được khen ngợi bởi các anh em mình. Tên Giu-đa nghĩa là “ngợi khen.” Vì thế Giu-đa đã được đặt tên rất đúng ý nghĩa.
49:8-10 Hỡi Giu-đa! Các anh em sẽ khen ngợi con, tay con sẽ chận cổ quân nghịch, các con trai cha sẽ quì lạy trước mặt con. 49:9 Giu-đa là một sư tử tơ; Hỡi con! Con bắt được mồi rồi tha về. Nó sụm gối, nằm khác nào sư tử đực, như sư tử cái; há ai dám khiến ngồi lên? 49:10 Cây phủ việt chẳng hề dời khỏi Giu-đa, kẻ lập pháp không dứt khỏi giữa chơn nó, cho đến chừng Đấng Si-lô hiện tới, và các dân vâng phục Đấng đó.
1. Vì thế Gia-cốp nhìn về tương lai thấy rằng chi phái dấy lên từ Giu-đa sẽ là một chi phái được ngợi khen. Trong câu 9 chúng ta thấy rằng từ Giu-đa sẽ ra một đấng giống như sư tử đã đi ra để bắt lấy mồi. Điều nầy giống một cảnh tượng ở Phi-châu khi con sư tử đang đói sẵn sàng vồ bắt mồi để ăn thịt thì tất cả các con mồi đều vô cùng hoảng sợ cảm nhận được mối đe dọa quanh chúng cho đến khi con sư tử cái chạy theo rượt đuổi và chụp bắt con mồi. Một khi sư tử đã bắt được mồi rồi và đang mãi mê ăn thịt thì những con mồi còn lại sẽ ngay lập tức cảm thấy nhẹ nhỏm, ung dung gặm cỏ bên cạnh bầy sư tử mà không còn sợ hãi nữa vì chúng biết con sư tử đã được no nê thỏa mãn rồi. Hình ảnh trong câu 9 cũng tương tự như vậy khi sư tử của chi phái Giu-đa đã đi ra và chiến thắng, bắt được mồi, giờ đây được thỏa mãn, không còn bị quấy nhiễu nữa.
2. Trong câu 10 chúng ta thấy “cây phủ việt sẽ chẳng hề dời khỏi Giu-đa.” Cây phủ việt là cây vương trượng do vua sử dụng. Đức Chúa Trời đang phán nếu bạn muốn tìm các vua của nhà Đức Chúa Trời thì hãy hướng đến chi phái Giu-đa. “Kẻ lập pháp không dứt khỏi giữa chơn nó” một lần nữa lại nói đến thế nào trong vòng chi phái Giu-đa sẽ dấy lên những người thiết lập công lý từ đời nọ sang đời kia. Điều nầy sẽ thành sự thật “cho đến chừng Đấng Si-lô hiện đến.” “Si-lô” có nghĩa là “Đấng mà nó thuộc về” hay “đấng xứng đáng.” Nói cách khác từ chi phái Giu-đa sẽ tiếp tục sinh ra những người sẽ ở địa vị vua cho đến khi đấng xứng đáng hiện đến. Cho đến chừng đấng thật sự nắm giữ “vương quyền” hiện đến. Các vua thuộc chi phái Giu-đa sẽ cầm giữ cây phủ việt cho đến khi vị vua cuối cùng đến nắm giữ cây phủ việt nầy và Ngài sẽ đến như là một hậu tự của Giu-đa. “Và các dân vâng phục Đấng đó” hàm ý là tất cả các dân tộc sẽ đến với Ngài vì họ muốn ở trong vương quốc của Ngài.
3. Điều nầy không xảy ra ngay tức khắc vì trước tiên dân sự được lãnh đạo bởi Môi-se và sau đó là Giô-suê, và cả hai đều không phải là vua. Rồi khi dân sự xa cách Đức Chúa Trời thì Chúa dấy lên “những người giải cứu” được tìm thấy trong sách Các Quan Xét; thật ra họ không phải là những quan xét như chúng ta biết nhưng họ giống những người giải cứu hơn. Họ cũng không phải là vua cho đến khi có Sa-mu-ên làm kẻ giải cứu họ, vốn là một đấng tiên tri. Chính lúc Sa-mu-ên già yếu đi mà dân sự muốn có một vua giống như các dân tộc khác (ISa1Sm 8:1-10:27). Sa-mu-ên phản đối là họ đã được Đức Chúa Trời cai trị và không cần có vua, song dân sự cứ khăng khăng đòi xin một vua vì họ muốn giống các dân tộc khác. Vì thế Sau-lơ được lập làm vua, người vốn thuộc chi phái Bên-gia-min. Chúng ta biết rằng trong SaSt 49:1-33 không hề nói rằng các vua sẽ ra từ chi phái Bên-gia-min. Do đó rõ ràng Sau-lơ không phải là một sự chọn lựa đúng đắn và bằng cách ban cho họ Sau-lơ làm vua, Đức Chúa Trời đang cho họ thấy rất rõ rằng họ có thể có vua của mình nhưng đó không phải là sự chọn lựa của Ngài dành cho họ. Nếu theo sự chọn lựa của Ngài thì vị vua sẽ phải ra từ Giu-đa. Vì vậy Sau-lơ được xức dầu làm vua nhưng chẳng bao lâu đã phạm tội, không còn ở dưới sự chúc phước của Đức Chúa Trời và bị Sa-mu-ên quở trách (ISa1Sm 15:12-35). Nước bị cất khỏi tay Sau-lơ và ban cho một người khác theo sự chọn lựa của Đức Chúa Trời.
4. Kế đó Sa-mu-ên được sai đến xức dầu cho vị vua thật của Y-sơ-ra-ên (16:1-23). Đức Chúa Trời sai ông đến Bết-lê-hem nhà Y-sai thuộc chi phái Giu-đa. Sa-mu-ên cho gọi các con trai của Y-sai đi ngang qua trước mặt ông, nhưng Đức Chúa Trời không chọn một người nào trong vòng những con trai khỏe mạnh, cao lớn của Y-sai cả, mà lại cho gọi cậu bé chăn chiên Đa-vít và xức dầu cho người làm vua. Đa-vít là kẻ lựa chọn của Đức Chúa Trời.
5. Nhiều năm trước thời của Đa-vít khi dân sự xa cách Đức Chúa Trời thì dân Phi-li-tin xâm lấn họ (4:1-22). Vì đang thua trận nên họ thỉnh hòm giao ước của Đức Chúa Trời đem về trại quân giống như một loại bùa may mắn hy vọng Đức Chúa Trời sẽ tỏ bày sự hiện diện của Ngài. Họ đã không thờ phượng Đức Chúa Trời suốt một thời gian dài, do đó Đức Chúa Trời cho phép hòm giao ước bị cướp đi hơn là để cho một dân có lòng xa cách Ngài sử dụng nó. Dân Y-sơ-ra-ên bỏ chạy tháo lui trong kinh hoàng. Chính trong khoảng thời gian nầy mà một đứa trẻ đã ra đời và được đặt tên là Y-ca-bốt, có nghĩa là “sự vinh hiển đã lìa khỏi Y-sơ-ra-ên.” Dân Phi-li-tin rút đi mang theo hòm giao ước và cảm thấy rất mừng rỡ vì đã đắc thắng. Dầu cho phép dân Phi-li-tin đoạt đi hòm giao ước tượng trưng cho chính mình Ngài, nhưng Đức Chúa Trời không phải là một tù nhân chiến tranh dễ khuất phục. Dân Phi-li-tin đem đặt hòm giao ước trong đền thờ thần Đa-gôn của chúng, là một thần cá rất lớn. Sáng hôm sau khi trở lại đó, chúng thấy thần của mình nằm sải dài úp mặt xuống đất trước mặt hòm giao ước của Đức Chúa Trời. Chúng bèn đem thần mình đặt lại tại chỗ cũ và sáng hôm sau khi đến để thờ phượng thì chúng lại thấy vị thần cá vĩ đại của mình đã té nhào, quỳ mọp ngay trước hòm giao ước và vỡ ra từng mảnh. Nhận biết rằng không thể nào hòa lẫn Đức Chúa Trời của Y-sơ-ra-ên với thần của mình nên chúng đã dời hòm giao ước sang thành lân cận và mọi người trong thành đó đều ngã bệnh. Cuối cùng chúng quyết định gởi hòm giao ước của Đức Chúa Trời trở lại nơi biên giới địa phận Y-sơ-ra-ên nhưng không ai biết phải làm gì với hòm đó. Sau cùng hòm được dân tại Ki-ri-át-Giê-a-rim thỉnh vào nhà trại của A-bi-na-đáp tại trên gò nổng và sự vinh hiển của Đức Chúa Trời đầy dẫy nhà ấy. Nhưng vua Sau-lơ không quan tâm gì đến hòm giao ước cả và cứ để hòm giao ước ở tại đó.
Giờ đây Đa-vít lên ngôi vua và nhận biết rằng ông chỉ là một vị vua ở dưới quyền của vị Vua chân thật. Vì vậy trong IISa 2Sm 6:12-18 Đa-vít rước hòm giao ước đến một đền tạm mà ông đã dựng trên núi Si-ôn. Ông đã hát Thi thiên 24 khi hòm giao ước được đem đến đó. Qua Thi thiên này chúng ta thấy rõ rằng Đa-vít nhận biết Đức Chúa Trời là Vị Vua thật của Y-sơ-ra-ên.
6. Trong 7:1-29 Đa-vít cho mời tiên tri Na-than đến vì lòng ông muốn xây một đền thờ cho Đức Chúa Trời của Y-sơ-ra-ên. Vì thế Đa-vít cầu hỏi người của Đức Chúa Trời về ý chỉ của Đức Chúa Trời đối với ý tưởng của ông. Na-than đáp rằng đó là một ý hay nhưng đêm ấy khi Na-than còn lại một mình Đức Chúa Trời đã phán với người hãy trở lại nơi Vua Đa-vít và bảo Đa-vít không nên xây nhà cho Chúa. Na-than đã nói với Đa-vít theo ý riêng mình và đã không cầu hỏi Đức Chúa Trời nên người cần phải sửa lại theo ý Đức Chúa Trời. Đức Chúa Trời phán với Na-than hãy bảo Đa-vít rằng Ngài đã từng ở trong trại và nhà tạm suốt nhiều năm trời và chưa hề đòi hỏi bất cứ ai phải xây cho Ngài một ngôi nhà vì Ngài hoàn toàn thỏa dạ khi ở trong lều tạm mà thôi.
Đức Chúa Trời muốn Đa-vít xây một ngôi nhà, song không phải là ngôi nhà bằng gỗ bá hương như ông đã có mà đúng hơn là một ngôi nhà trong ý nghĩa của một triều đại, một ngôi nhà của các vị vua sẽ kế tục Đa-vít cho đến chừng Vị Vua thật sẽ hiện đến. Đức Chúa Trời sẽ cho phép vị vua đầu tiên kế vị Đa-vít xây đền thờ cho Ngài. Đức Chúa Trời sẽ thiết lập một mối tương quan đặc biệt với các vị vua thuộc dòng dõi Đa-vít và họ sẽ giống như các con trai của Ngài. Khi họ không vâng lời thì Ngài sẽ sửa dạy họ như cha sửa dạy con. Đức Chúa Trời là Vị Vua chân thật duy nhất. Ngài sẽ chọn cho phép một người làm đại diện của Ngài trên đất nầy và do đo Ngài đã lập giao ước giữa Ngài với Đa-vít.
Chúng ta thấy trong câu 16 là vương quốc nầy sẽ còn đến đời đời:
7:16 Như vậy, nhà ngươi và nước ngươi được bền đỗ trước mặt ngươi đời đời; ngôi ngươi sẽ được vững lập mãi mãi.
7. Rõ ràng là Đức Chúa Trời đang nói về cả các hậu tự trực tiếp của Đa-vít lẫn về một đấng sẽ sống đời đời. Ngài đang nói về ngôi của Đa-vít tại Giê-ru-sa-lem nhưng đồng thời cũng đang nói về một ngôi vua bền vững, không thể nào bị lật đổ. Đa-vít sẽ có một triều đại khi hậu tự của người sẽ cai trị trên đất nầy, nhưng ở một giai đoạn nào đó các con của Đa-vít sẽ được gọi là con của Đức Chúa Trời. Một đấng ra từ Đa-vít sẽ thật sự là Con Đức Chúa Trời và sẽ sống đời đời và cai trị đời đời, ngồi trên ngôi Đức Chúa Trời không hề cùng. Ngôi Đa-vít là một ngôi vua thực hữu song cũng làm hình bóng về ngôi đời đời của Đức Chúa Trời. Vì thế khi chúng ta nói đến ngôi của Đa-vít thì chúng ta cũng đang nói đến ngôi của Đức Chúa Trời.
IISu 2Sb 9:8 Đáng ngợi khen thay GIÊ-HÔ-VA Đức Chúa Trời của vua, vì Ngài vui thích vua, đặt vua ngồi trên ngôi của Ngài đặng làm vua cho GIÊ-HÔ-VA Đức Chúa Trời của vua! Bởi vì Đức Chúa Trời của vua yêu mến Y-sơ-ra-ên, đặng làm cho chúng vững bền đến đời đời, nên Ngài đã lập vua làm vua trên chúng, để làm theo sự ngay thẳng và sự công bình.
8. Các hậu tự của Đa-vít được đặt trên ngôi Đức Chúa Trời. Họ đang ngồi trên ngôi Đa-vít nhưng vì đó là hình bóng của ngôi Đức Chúa Trời nên họ nói đến ngôi đó như là ngôi của Đức Chúa Trời.
Đa-vít rất đỗi vui mừng vì mọi người đều biết rằng một hậu tự của Áp-ra-ham sẽ ngồi trên ngôi vua. Mọi người đều biết rằng điều nầy sẽ xảy ra qua chi phái Giu-đa. Mọi gia đình trong chi phái Giu-đa đều thắc mắc liệu con trai mình sẽ là người ngồi trên ngôi đó chăng. Giờ đây Đa-vít đã được cho biết rằng mình là người đó. Hãy tưởng tượng nỗi vui mừng khi bạn trông đợi sự hiện đến của Đấng Mê-si-a và rồi được cho biết rằng một trong những cháu chắt của mình sẽ là Đấng Mê-si-a. Giờ đây những mục đích trong giao ước của Đức Chúa Trời đã kết chặt với nhà Đa-vít. Đa-vít giờ đây là “vị vua nhỏ” cai trị thay cho Đức Chúa Trời trên đất nầy.
9. Đa-vít được Sa-mu-ên xức dầu làm vua và Thần của Đức Giê-hô-va ngự trên người.
ISa1Sm 16:13 Sa-mu-ên lấy sừng dầu, xức cho người ở giữa các anh người. Từ ngày đó về sau, Thần của Đức GIÊ-HÔ-VA cảm động Đa-vít. Sa-mu-ên đứng dậy đi về Ra-ma.
C. Việc Xức dầu: Việc xức dầu nầy tượng trưng cho sự hiện diện của Đức Giê-hô-va và Đa-vít ghi khắc từng trãi nầy trong lòng, ý thức được điều đó khi ông được Đức Chúa Trời xức dầu làm vua. Ông chỉ là hình bóng về những điều sẽ xảy đến, khi “Đấng” sẽ hiện đến sẽ làm Vua, Đấng mà đã được nói tiên tri cho Giu-đa (SaSt 49:8-10), Sư tử của chi phái Giu-đa, Đấng Si-lô (Đấng duy nhất xứng đáng, 49:10). Nếu Đa-vít được xức dầu làm vua bởi sự lựa chọn của Đức Chúa Trời, và nếu ta, Đa-vít, và hậu tự của ta được gọi là con Đức Chúa Trời, thì Đấng sẽ đến chắc hẳn phải là “Con Đức Chúa Trời,” Đấng Chịu Xức Dầu. Trong Thi thiên 2 Đa-vít gọi Đấng sẽ đến là “Đấng Chịu Xức dầu”. Từ nầy dịch sang tiếng Hy-bá-lai là “Đấng Mê-si-a”; sang tiếng Hy-lạp là “Đấng Christ.” Đa-vít là người đầu tiên dùng danh hiệu “Đấng Mê-si-a,” “Đấng Chịu Xức dầu,” “Đấng Chịu Xức dầu của Chúa,” hay “Đấng Christ.” Đấng được Đức Thánh-Linh tuôn đổ không xiết kể để Ngài được trở nên Vua trên muôn vua và Chúa trên các chúa. Và khi đọc Thi thiên 2 bạn cảm nhận được rằng dưới sự xức dầu của Đức Thánh-Linh, Đa-vít đã hiểu được ý nghĩa của Đức Chúa Trời Ba ngôi là thể nào.
Thi Tv 2:1-12 Nhơn sao các ngoại bang náo loạn? Và những dân tộc toan mưu chước hư không? 2:2 Các vua thế gian nổi dậy, các quan trưởng bàn nghị cùng nhau, nghịch Đức Giê-hô-va, và nghịch Đấng chịu xức dầu của Ngài, mà rằng: 2:3 Chúng ta hãy bẻ lòi tói của hai Người, và quăng xa ta xiềng xích của họ. 2:4 Đấng ngự trên trời sẽ cười, Chúa sẽ nhạo báng chúng nó. 2:5 Bấy giờ Ngài sẽ nổi thạnh nộ phán cùng chúng nó, dùng cơn giận dữ mình khuấy khỏa chúng nó, mà rằng, 2:6 Dầu vậy, ta đã lập Vua ta trên Si-ôn núi thánh ta. 2:7 Ta sẽ giảng ra mạng lịnh: Đức GIÊ-HÔ-VA phán cùng ta rằng: Ngươi là Con ta; ngày nay ta đã sanh Ngươi. 2:8 Hãy cầu ta, ta sẽ ban cho Con các ngoại bang làm cơ nghiệp, và các đầu cùng đất làm của cải. 2:9 Con sẽ dùng cây gậy sắt mà đập bể chúng nó; Con sẽ làm vỡ nát chúng nó khác nào bình gốm. 2:10 Vì vậy, hỡi các vua, hãy khôn ngoan; hỡi các quan xét thế gian, hãy chịu sự dạy dỗ. 2:11 Khá hầu việc Đức GIÊ-HÔ-VA cách kính sợ, và mừng rỡ cách run rẩy. 2:12 Hãy hôn Con, e Người nổi giận, và các ngươi hư mất trong đường chăng; vì cơn thạnh nộ Người hòng nổi lên. Phàm kẻ nào nương náu mình nơi Người có phước thay!
D. Đa-vít thấy rằng các dân tộc trên thế gian không muốn nhận Đức Chúa Trời, cũng không muốn nhận Đấng Mê-si-a là đại diện của Ngài. Nhưng Đấng ngồi trên thiên đàng cười nhạo sự ngu dại của con người khi họ cho rằng bằng cách nào đó họ có thể làm cho mục đích của Đức Chúa Trời ngưng trệ. Dường như Đức Chúa Trời đang phán rằng loài người suy nghĩ và hành động như thế nào, điều đó không quan trọng, vì Đức Chúa Trời đã lập giao ước và Ngài sẽ thực hiện điều mà Ngài đã hứa với Đa-vít và sẽ đặt Vua của Ngài tại Si-ôn. Ngài sẽ cai trị trên đất và các dân tộc sẽ là cơ nghiệp của Ngài.
Do đó trong KhKh 5:5 chúng ta thấy Chúa Giê-xu, Chiên Con của Đức Chúa Trời, được giới thiệu là “Sư tử của chi phái Giu-đa, tức là Chồi của vua Đa-vít, đã thắng . . .” Và khi họ xoay lại để nhìn Sư tử thì họ thấy (c. 6) “chính giữa các trưởng lão, có một Chiên Con ở đó như đã bị giết . . .” Đó là cách Sư tử nầy đã thắng, Ngài đã chết thay cho kẻ thù nghịch mình. Thật là một việc làm lạ kỳ đối với một Sư tử, song tình yêu của Đức Chúa Trời cũng lạ lùng so với suy nghĩ của con người. Và rồi Giăng nhìn thấy Chiên Con đã bị giết đến trước ngôi và nghe có tiếng của thiên sứ hàng muôn hàng ngàn đồng nói lên một tiếng lớn rằng: (c. 12) “Xứng đáng thay là Chiên Con đã chịu chết” vì (c. 9) Ngài “đã lấy huyết mình mà chuộc cho Đức Chúa Trời những người thuộc về mọi chi phái, mọi tiếng, mọi dân tộc, mọi nước.” “Xứng đáng thay là Chiên Con” nếu bạn dịch trở lại tiếng Hy-bá-lai thì đó là “Đấng Si-lô,” “Đấng Xứng đáng.” Ngài là con vua Đa-vít, Con Đức Chúa Trời. Đó là lý do vì sao trong các sách Tin lành khi họ nhận ra Chúa Jêsus là ai, họ đã gọi Ngài (khoảng 16 lần) là “con vua Đa-vít.” Theo cách đó Chúa Jêsus là Đấng làm trọn lời hứa trong giao ước với Đa-vít.
Mat Mt 1:1 Gia-phổ Đức Chúa Jêsus Christ, con cháu Đa-vít và con cháu Áp-ra-ham.
12:23 Chúng lấy làm lạ, mà nói rằng: Có phải người đó là con cháu vua Đa-vít chăng?
Chính vào thời điểm của IISa 2Sm 7:1-29 mà mọi người đều biết cách chính xác Đấng Mê-si-a sẽ ra từ gia tộc nào của dòng dõi loài người. Từ đây các đấng tiên tri bắt đầu nói về Giao ước với Đa-vít và cung cấp các chi tiết thậm chí quan trọng hơn về Đấng sẽ đến và Ngài sẽ làm gì một cách chính xác.




Tổng thống Donald Trump cấm tiên tri giả TB Joshua bước chân tới Mỹ



" Nhiệm vụ đầu tiên của tôi là đối phó với nhà tiên tri giả da đen đó. Anh ấy sẽ phải đối mặt với hậu quả nghiêm trọng"

† Welcome you - nguonsusong.com

GMT+8, 11-5-2021 06:45 AM

nguonsusong.com - Tin lanh
Trả lời nhanh Lên trên Trở lại danh sách