† Welcome to nguonsusong.com

Tìm
Trở lại danh sách Đăng bài -----
Xem: 2710|Trả lời: 0

Loạt Bài Về Giao Ước - XV. Các Đấng Tiên tri và Giao ước

[Lấy địa chỉ]
Đăng lúc 16-2-2012 12:01:09 | Xem tất |Chế độ đọc

Dâng hiến cho công việc Chúa

Loạt Bài Về Giao Ước
Tác giả: Malcolm Smith

XV. Các Đấng Tiên tri và Giao ước

Chúng ta hãy nhìn lại giao ước với Đa-vít:
7:12-16 Khi các ngày ngươi đã mãn, và ngươi ngủ với các tổ phụ ngươi, thì ta sẽ lập dòng giống ngươi kế vị ngươi, là dòng giống do ngươi sanh ra, và ta sẽ khiến cho nước nó bền vững. 7:13 Nó sẽ xây một đền thờ cho danh ta, và ta sẽ khiến cho ngôi cùng nước nó bền đỗ đời đời. 7:14 Ta sẽ làm cha nó, nó sẽ làm con ta. Nếu nó phạm tội ác, tất ta sẽ sửa phạt nó bằng roi và thương vít loài người, 7:15 nhưng ta sẽ không rút ân điển ta khỏi nó như ta rút khỏi Sau-lơ, là kẻ ta đã trừ diệt khỏi trước mặt ngươi. 7:16 Như vậy, nhà ngươi và nước ngươi được bền đỗ trước mặt ngươi đời đời; ngôi ngươi sẽ được vững lập đến mãi mãi.
A. Hãy nhớ là trong cựu ước chúng ta thường có hình bóng trên đất về những sự thực hữu của những điều trên thiên đàng. Chúng ta biết Đức Chúa Trời không ở trong một cái trại, hoặc trong một ngôi nhà, song Ngài cho phép người ta dựng nên một cái trại, tức đền tạm, và phán rằng Ngài sẽ ngự và gặp gỡ dân sự tại đó. Nhưng mọi người đều biết là Ngài không ở nơi đó mà chỉ chọn nơi đó để bày tỏ sự hiện diện của Ngài thôi. Đền tạm chỉ là hình bóng nhỏ bé trên đất về thiên đàng thực sự ở trên trời. Khi vua Sa-lô-môn xây dựng đền thờ cho Đức Chúa Trời, ông tuyên bố rằng ông biết trời của các từng trời cũng không đủ chỗ để chứa Ngài, huống chi là ngôi đền thờ nhỏ bé mà ông xây cất.
IVua 1V 8:27 Nhưng quả thật rằng Đức Chúa Trời ngự trên đất nầy chăng? Kìa, trời, dầu đến đỗi trời của các từng trời chẳng có thể chứa Ngài được thay, phương chi cái đền tôi đã cất!
B. Khi giao ước mới đến chúng ta sẽ bàn đến điều thực tế là tại sao không có đền thờ nào trên đất ngày nay mà Đức Chúa Trời chấp nhận. Hiện nay chúng ta có thể nhóm họp ở bất cứ nơi đâu và có được sự hiện diện của Đức Chúa Trời bởi sự ngự trị của Đức Thánh-Linh. Nhưng khi Chúa Jêsus bị người đàn bà Sa-ma-ri chất vấn là cần phải đi thờ phượng Đức Chúa Trời tại đâu thì Ngài đáp:
GiGa 4:19-24 Người đờn bà thưa rằng: Lạy Chúa, tôi nhìn thấy Chúa là một đấng tiên tri. 4:20 Tổ phụ chúng tôi đã thờ lạy trên hòn núi nầy; còn dân Giu-đa lại nói rằng nơi đáng thờ lạy là tại thành Giê-ru-sa-lem. 4:21 Đức Chúa Jêsus phán rằng: Hỡi người đờn bà, hãy tin ta, giờ đến, khi các ngươi thờ lạy Cha, chẳng tại trên hòn núi nầy, cũng chẳng tại thành Giê-ru-sa-lem. 4:22 Các ngươi thờ lạy sự các ngươi không biết, chúng ta thờ lạy sự chúng ta biết, vì sự cứu rỗi bởi người Giu-đa mà đến. 4:23 Nhưng giờ hầu đến, và đã đến rồi, khi những kẻ thờ phượng thật lấy tâm thần và lẽ thật thờ phượng Cha: ấy đó là những kẻ thờ phượng mà Cha ưa thích vậy. 4:24 Đức Chúa Trời là Thần, nên ai thờ lạy Ngài thì phải lấy tâm thần và lẽ thật mà thờ lạy.
Vào thời điểm Chúa Jêsus phán điều nầy thì họ sẽ phải thờ lạy tại đền thờ, nhưng Ngài cũng công bố rằng giờ hầu đến khi họ sẽ không còn phải đi lên đền thờ Giê-ru-sa-lem để thờ lạy nữa. Họ sẽ không còn phải bước đi trong hình bóng nữa vì điều thực tại đã đến rồi, và đó chính là sự thờ phượng bằng tâm linh.
C. Hãy nhớ cách nào trong IISu 2Sb 9:8 ngôi vua Đa-vít đã trở thành ngôi của Đức Chúa Trời trên đất nầy.
IISu 2Sb 9:8 Đáng ngợi khen thay GIÊ-HÔ-VA Đức Chúa Trời của vua, vì Ngài vui thích vua, đặt vua ngồi trên ngôi của Ngài đặng làm vua cho GIÊ-HÔ-VA Đức Chúa Trời của vua! Bởi vì Đức Chúa Trời của vua yêu mến Y-sơ-ra-ên, đặng làm cho chúng vững bền đến đời đời, nên Ngài đã lập vua làm vua trên chúng, để làm theo sự ngay thẳng và sự công bình.
Chúng ta biết ngôi của Đức Chúa Trời còn đời đời trong khi ngôi của vua Đa-vít cuối cùng trở về bụi đất vì đó chỉ là một hình bóng, y như đền thờ chỉ là hình bóng về nhà thật của Đức Chúa Trời, tức là tâm linh của chúng ta.
D. Đức Chúa Trời cũng làm mới lại giao ước nầy với Sa-lô-môn trong
7:18 thì ta sẽ lập ngôi nước ngươi được bền vững, y theo lời ước ta đã kết với Đa-vít, cha ngươi, mà rằng: Ngươi sẽ chẳng hề thiếu người quản trị Y-sơ-ra-ên.
1. Theo cách đó Đức Chúa Trời đã chọn Sa-lô-môn trong vòng các con trai của Đa-vít để qua đó khẳng định giao ước của Ngài với Đa-vít. Như chúng ta biết sự yếu đuối của Sa-lô-môn là phụ nữ. Khi ông hướng về các người nữ và cưới họ làm vợ thì ông cũng đem các thần ngoại bang của họ vào trong xứ. Trên hết mọi sự nầy, Sa-lô-môn đã đánh thuế rất nặng trên dân sự để lấy tiền xây đền thờ của Đức Chúa Trời và khi con trai ông là Rô-bô-am lên ngôi (2 Sử ký 10) dân sự yêu cầu vua giảm bớt gánh nặng về thuế vì nó quá lớn. Vua hỏi ý kiến các trưởng lão thì họ đồng ý cắt giảm thuế, song khi hỏi ý kiến những kẻ trẻ tuổi thì những người nầy khuyên vua nên lợi dụng tình thế đó mà chứng tỏ uy quyền của mình và tăng thuế gấp đôi. Rô-bô-am làm theo lời những kẻ trẻ tuổi và hậu quả là cả nhà Y-sơ-ra-ên, ngoại trừ Giu-đa, đều tìm cách lập Giê-rô-bô-am lên làm vua cai trị họ, và nhà Y-sơ-ra-ên bị chia ra. Do đó Giê-rô-bô-am trở nên vị vua đầu tiên cai trị mười chi phái ở phía bắc gọi là Y-sơ-ra-ên. Rô-bô-am tiếp tục làm vua cai trị vương quốc phía nam gọi là Giu-đa, gồm chi phái Giu-đa và một phần sót lại của chi phái Bên-gia-min.
2. Giê-rô-bô-am gây ra một lỗi lầm rất lớn mặc dù về bề ngoài việc ông làm dường như chính đáng. Dân sự bị chất gánh nặng về sưu thuế, nhưng Rô-bô-am là hậu tự của Đa-vít và dù ông đã đối đãi với dân sự cách ngu dại song chính qua ông mà Đấng Mê-si-a sẽ đến. Dù chúng ta có thích việc làm của ông ta hay không, ông vẫn là người đại diện của Đức Chúa Trời trên đất vào thời điểm đó và được ban cho quyền cai trị trên ngôi và giao ước của Đức Chúa Trời đã lập trong ông. Nếu dân sự muốn ra mắt Đức Chúa Trời, họ phải đi đến Giê-ru-sa-lem là nơi có nhà của Đức Chúa Trời, dù cho họ có thích hay không. Do đó khi Giê-rô-bô-am phân rẽ với Giu-đa, họ cũng tách mình ra khỏi giao ước, ra khỏi mọi lời hứa của Đức Chúa Trời, ra khỏi hy vọng về Đấng Mê-si-a. Về sau khi Giê-rô-bô-am được đề cập đến trong lịch sử thì ông ta bị xem là người đã dẫn dân Y-sơ-ra-ên đến chỗ phạm tội. Vì không muốn dân sự trở lại Giê-ru-sa-lem để thờ phượng Đức Chúa Trời, ông ta đã dựng nên hình tượng bò con vàng và lập chức thầy tế lễ giả cho dân sự.
E. Sau đó các tiên tri bắt đầu xuất hiện và truyền phán chủ yếu cho Giu-đa. Tiên tri Ê-sai, chẳng hạn, đã phán khi vua A-cha đang ngồi trên ngôi Đa-vít (Ê-sai 7). A-cha dành rất ít thời gian cho Đức Chúa Trời và là một người chỉ chú trọng đến vật chất. Đến lúc các chi phái phía bắc liên minh với Sy-ri đang lập kế hoạch tấn công Giu-đa và chiếm thành Giê-ru-sa-lem. Vua A-cha và dân Giu-đa rất đỗi sợ hãi. Vì thế Đức Chúa Trời đã sai tiên tri Ê-sai đến nói với vua A-cha:
EsIs 7:4 mà nói cùng người rằng: Hãy cẩn thận, ở yên lặng, đừng sợ chi, lòng ngươi chớ bủn rủn vì cớ hai đuôi đuốc có khói, tức là vì cơn giận dữ của Rê-xin và Sy-ri, và của con trai Rê-ma-lia.
1. Tại sao Ê-sai lại có thể nói với vua A-cha cách tự tin như vậy? Vì cớ giao ước! Dù vua A-cha không xứng đáng, song Đức Chúa Trời đã thề lập giao ước với Đa-vít, và A-cha là người đại diện của giao ước trên đất lúc bấy giờ. Đức Chúa Trời ở với họ và sẽ làm thành mục đích của Ngài mặc dù A-cha có xứng đáng hay không. Rõ ràng là A-cha vẫn nghi ngại liệu Đức Chúa Trời sẽ bảo vệ ông chăng. Đức Chúa Trời lại sai tiên tri Ê-sai đến nói cùng A-cha và bảo ông hãy cầu xin bất cứ dấu hiệu gì chứng tỏ rằng Đức Chúa Trời đã cam kết gìn giữ nhà Giu-đa bình yên.
EsIs 7:10-11 Đức GIÊ-HÔ-VA lại phán cùng A-cha rằng: 7:11 Hãy xin GIÊ-HÔ-VA Đức Chúa Trời ngươi một điềm, hoặc dưới vực sâu, hoặc trên trời cao,
2. Nhưng A-cha vì một lý do nào đó đã bác bỏ lời yêu cầu của Đức Chúa Trời. Lúc bấy giờ Ê-sai trở nên bực dọc đối với A-cha và cảm thấy A-cha đang bắt đầu khiến cho Đức Chúa Trời chán ngán bởi vẻ giả tạo về tình trạng thuộc linh sai trật của ông, đã nói với “nhà Đa-vít”:
7:13-14 Ê-sai bèn nói rằng: Hỡi nhà Đa-vít, hãy nghe! Các ngươi cho làm phiền người ta là nhỏ mọn, mà muốn làm phiền Đức Chúa Trời ta nữa sao? 7:14 Vậy nên, chính Chúa sẽ ban một điềm cho các ngươi: nầy, một gái đồng trinh sẽ chịu thai, sanh ra một trai, và đặt tên là Em-ma-nu-ên.
3. Vì thế Đức Chúa Trời ban cho họ một dấu vì cớ họ thiếu đức tin và nghĩ rằng chương trình của Đức Chúa Trời sắp bị kẻ thù giày đạp dưới chơn. Sẽ có một ngày khi một nữ đồng trinh sẽ chịu thai và sanh một Con trai, không ai khác hơn là Em-ma-nu-ên, “Đức Chúa Trời ở cùng chúng ta.” Lời tiên tri nầy là một dấu hiệu cho A-cha và nhà Giu-đa, dòng dõi mà qua đó con trẻ sẽ đến, rằng việc gìn giữ họ khỏi tay kẻ thù nghịch là nằm trong mục đích của Đức Chúa Trời. Đó cũng là một dấu hiệu trong tương lai cho dân Y-sơ-ra-ên: khi con trẻ nầy đến thì họ sẽ biết chương trình và mục đích của Đức Chúa Trời đang được hoàn thành.
4. Chúng ta hầu như có thể cảm nhận được sự vui mừng mà lời Đức Chúa Trời đã đem đến cho lòng của Ê-sai, khi chúng ta thấy sự xác quyết của lẽ thật nầy tuôn tràn trong tâm linh ông, lúc ông bắt đầu nhận thức rằng các dân tộc có thể chống nghịch lại dân sự của Đức Chúa Trời, nhưng Đức Chúa Trời sẽ giữ gìn họ vì một con trẻ sẽ đến, đó là Em-ma-nu-ên, “Đức Chúa Trời ở cùng chúng ta.”
9:1 Dân đi trong nơi tối tăm đã thấy sự sáng lớn; và sự sáng đã chiếu trên những kẻ ở xứ thuộc về bóng của sự chết.
9:5-6 Vì có một con trẻ sanh cho chúng ta, tức là một con trai ban cho chúng ta; quyền cai trị sẽ nấy trên vai Ngài. Ngài sẽ được xưng là Đấng Lạ lùng, là Đấng Mưu luận, là Đức Chúa Trời Quyền năng, là Cha Đời đời, là Chúa Bình an. 9:6 Quyền cai trị và sự bình an của Ngài cứ thêm mãi không thôi, ở trên ngôi Đa-vít và trên nước Ngài, đặng làm cho nước bền vững, và lập lên trong sự chánh trực công bình, từ nay cho đến đời đời. Thật lòng sốt sắng của Đức GIÊ-HÔ-VA vạn quân sẽ làm nên sự ấy!
5. Dường như qua các đấng tiên tri Đức Chúa Trời đang chiếu rọi lẽ thật lớn hơn về cách Ngài sẽ thực hiện giao ước đã hứa với Đa-vít. Trong đoạn 11 chúng ta thấy Ê-sai nói rằng dù dân sự Đức Chúa Trời sẽ trải qua nỗi khó khăn kinh khiếp và dường như bị loại bỏ, song sự phán xét sẽ đến, một “cái chồi,” sẽ nứt lên từ gốc Y-sai khi vương quốc của Đa-vít được phục hồi.
11:1 Có một chồi sẽ nứt lên từ gốc Y-sai, một Nhánh từ rễ nó sẽ ra trái.
Đó là lời tiên tri về Chúa Jêsus, Đấng mà Thần của Đức Giê-hô-va sẽ ngự trên:
11:2 Thần của Đức GIÊ-HÔ-VA sẽ ngự trên Ngài, tức là thần khôn ngoan và thông sáng, thần mưu toan và mạnh sức, thần hiểu biết và kính sợ Đức GIÊ-HÔ-VA.
6. Khi Ê-sai đang nói tiên tri với các Vua và dân sự trong thành, thì ở ngoài làng tiên tri Mi-chê đang nói chuyện với những người nông dân. Mi-chê đang rao truyền sứ điệp rất giống với Ê-sai nhưng chính Mi-chê đã làm cho sứ điệp đó dễ hiểu hơn đối với dân trong làng trong 5:1:
MiMk 5:1 Hỡi Bết-lê-hem Ép-ra-ta, ngươi ở trong hàng ngàn Giu-đa là nhỏ lắm, song từ nơi ngươi sẽ ra cho ta một Đấng cai trị trong Y-sơ-ra-ên; gốc tích Ngài bởi từ đời xưa, từ trước vô cùng.
Mi-chê nói ở đây rằng có một đấng sẽ được sinh ra tại tiểu thôn Bết-lê-hem, và Ngài vốn đã có từ xưa. Hãy thử nghĩ việc am hiểu cựu ước cách đúng đắn sẽ khó khăn biết bao nếu không nhờ hiểu biết những điều đã xảy ra trong tân ước. Làm thế nào một đấng có gốc tích từ trước vô cùng sẽ đến cai trị? Làm thế nào Đức Chúa Trời sẽ đến như một con trẻ do một nữ đồng trinh sinh ra?
7. Trong lúc đó ở phương bắc trong xứ Y-sơ-ra-ên mọi việc trở nên tồi tệ hơn. Họ chối bỏ Đức Chúa Trời và Ngài sai tiên tri Ô-sê đến cùng họ. Ô-se được Đức Chúa Trời truyền là phải cưới Gô-me, một kỵ nữ, làm vợ. Điều nầy để làm hình bóng về dân Y-sơ-ra-ên đã rời bỏ mối quan hệ với Đức Chúa Trời là Đấng yêu thương họ để chạy theo các tà thần. Họ là cô dâu và Đức Chúa Trời là chàng rể, nhưng họ đã tỏ ra bất trung và đi làm kỵ nữ, hành dâm cùng các tà thần. Bây giờ tới lúc phải ly dị. Không còn sự nhơn từ, không còn sự thương xót dành cho họ. Giao ước đã qua rồi, Ngài sẽ không còn là Đức Chúa Trời của họ nữa. Gia đình của Ô-sê bị tan rã và cả dân tộc đều biết tình cảnh Ô-sê đang trải qua. Chính vào thời điểm nầy Ô-sê đã nói lên điều Đức Chúa Trời đang cảm nghĩ khi dân Y-sơ-ra-ên lìa bỏ mối quan hệ giao ước với Ngài. Kế đó trong đoạn 3 chúng ta thấy Gô-me đã đến chỗ tận cùng của mình, những kẻ đã từng lợi dụng nàng không còn ưa muốn nàng nữa; nàng bị đem bán đấu giá. Đức Chúa Trời bảo Ô-sê: “Hãy đi, lại yêu người đờn bà đó theo như Đức Chúa Trời vẫn yêu con cái Y-sơ-ra-ên.” Ô-sê sẽ phải mua chuộc nàng về cho chính mình y như Đức Chúa Trời sẽ mua chuộc Y-sơ-ra-ên cho chính Ngài vậy. Vì nàng đã từng thuộc về Ô-sê qua hôn nhân, nhưng giờ đây nàng sẽ thuộc về ông bởi sự mua chuộc. Đây là điều Đức Chúa Trời sẽ làm đối với Y-sơ-ra-ên sau khi họ đã trải qua nhiều ngày không vua, không quan trưởng, không của lễ, không trụ tượng . . . :
OsHs 3:5 Nhưng, rồi đó, con cái Y-sơ-ra-ên sẽ trở lại tìm kiếm GIÊ-HÔ-VA Đức Chúa Trời mình, và Đa-vít vua mình. Chúng nó sẽ kính sợ mà trở về cùng Đức GIÊ-HÔ-VA, và được ơn Ngài trong những ngày sau rốt.
Ở đây, Đa-vít là hình bóng của Đấng Christ, “Đấng Si-lô,” Đấng xứng đáng, Đấng Mê-si-a mà họ sẽ tìm kiếm. Điều nầy họ chưa thực hiện. IPhi 1Pr 1:1-2:24 giải thích với người Do-thái và các dân Ngoại rằng những người không phải là con cái Đức Chúa Trời thì giờ đây đã trở nên con cái Đức Chúa Trời. Những ai không được thương xót thì giờ đây đã được thương xót nhờ Đức Chúa Jêsus Christ. Khi họ tìm kiếm Chúa Jêsus thì họ lại sẽ bước vào một giao ước mới và tốt đẹp hơn.
8. Do đó, các chi phái phía bắc đã bị A-si-ri bắt làm phu tù. Trong xứ Giu-đa mọi việc cũng trở nên tồi tệ hơn cho đến khi tiên tri Giê-rê-mi xuất hiện như người đại diện của giao ước để tuyên bố khai tử giao ước tại núi Si-na-i. Đức Chúa Trời không quên giao ước của Ngài với Đa-vít. Giê-rê-mi rao báo cho Giu-đa rằng họ cũng sẽ bị bắt làm phu tù, nhưng mặc dù giao ước nầy đã chấm dứt, một điều khác tốt đẹp hơn sẽ đến với họ:
Gie Gr 23:5 Đức GIÊ-HÔ-VA phán: Nầy, những ngày đến, bấy giờ ta sẽ dấy lên cho Đa-vít một Nhánh công bình. Ngài sẽ cai trị làm vua, lấy cách khôn ngoan mà ăn ở, làm sự chánh trực công bình trong đất.
9. Chúng ta thấy sự ứng nghiệm trọn vẹn của mọi điều nầy bắt đầu xảy ra khi thiên sứ phán với Ma-ri trích dẫn giao ước của Đức Chúa Trời với Đa-vít:
LuLc 1:30-35 Thiên sứ bèn nói rằng: Hỡi Ma-ri, đừng sợ, vì người đã được ơn trước mặt Đức Chúa Trời. 1:31 Nầy, ngươi sẽ chịu thai và sanh một con trai mà đặt tên là JÊSUS. 1:32 Con trai ấy sẽ nên tôn trọng, được xưng là Con của Đấng Rất Cao; và Chúa, là Đức Chúa Trời, sẽ ban cho Ngài ngôi Đa-vít là tổ phụ Ngài. 1:33 Ngài sẽ trị vì đời đời nhà Gia-cốp, nước Ngài vô cùng. 1:34 Ma-ri bèn thưa rằng: Tôi chẳng hề nhận biết người nam nào, thì làm sao xó được sự đó? 1:35 Thiên sứ truyền rằng: Đức Thánh-Linh sẽ đến trên ngươi, và quyền phép Đấng Rất Cao sẽ che phủ ngươi dưới bóng mình, cho nên con thánh sanh ra, phải xưng là Con Đức Chúa Trời.
10. Lúc bấy giờ Giô-sép và Ma-ri đang sống tại Na-xa-rét nhưng Mi-chê lại nói tiên tri rằng Đấng Mê-si-a sẽ được sanh ra tại Bết-lê-hem. Nhiều tuần lễ trước khi mọi việc này xảy ra, tại trên đão Ca-pri, vị hoàng đế già Sê-sa Au-gút-tơ đã cãi nhau với Hê-rốt. Sê-sa tin rằng Hê-rốt đang lấy cắp tiền thuế thuộc về mình nên truyền lệnh cho mọi người phải trở về quê hương để khai vào sổ bộ. Vì thế Ma-ri lúc ấy đang có mang gần 9 tháng cần phải trở về Bết-lê-hem để khai vào sổ bộ. Tại sao vậy? Vì Giô-sép là hậu tự trực tiếp của Đa-vít, và qua một dòng dõi khác trong gia đình thì Ma-ri cũng là một hậu tự trực tiếp của Đa-vít, khiến cho Chúa Jêsus trở thành người nối ngôi hợp pháp của vua Đavít bởi huyết thống qua Ma-ri, và thành con nuôi của Giô-sép mà theo luật pháp thì con nuôi được phép trở nên kẻ kế tự. Do đó qua hai dòng dõi khác nhau của gia đình, Chúa Jêsus đã thỏa đáng cả hai điều kiện để ngồi trên ngôi của Đa-vít.
Hãy tưởng tượng nếu cuộc tranh cãi giữa Au-gút-tơ và Hê-rốt đã xảy ra vào bất kỳ lúc nào khác thì sẽ không có lý do gì khiến Ma-ri và Giô-sép phải thực hiện cuộc hành trình đến Bết-lê-hem hầu cho ứng nghiệm lời tiên tri được. Thế là Vua Jêsus đời đời đã được sanh ra. Ngài không phải là “Vua hầu đến” song đúng hơn là “Vị vua đang đến.” Ngài vẫn luôn là Vua và chẳng bao lâu nữa Ngài sẽ ngự trên ngôi Ngài và nước Ngài sẽ chẳng hề dứt.
Nước của Ngài không phải là một nước trên đất nầy nhưng đúng hơn nước Ngài ở trong lòng người bởi Đức Thánh-Linh. Nếu chúng ta có Đức Thánh-Linh trong lòng thì chúng ta là một phần trong vương quốc Đức Chúa Trời. Nước Ngài được rải khắp trong lòng chúng ta!




Tổng thống Donald Trump cấm tiên tri giả TB Joshua bước chân tới Mỹ



" Nhiệm vụ đầu tiên của tôi là đối phó với nhà tiên tri giả da đen đó. Anh ấy sẽ phải đối mặt với hậu quả nghiêm trọng"

† Welcome you - nguonsusong.com

GMT+8, 11-5-2021 05:30 PM

nguonsusong.com - Tin lanh
Trả lời nhanh Lên trên Trở lại danh sách